Tổng thống Israel gặp Đức Thượng Phụ Fouad Twal

Tổng thống Israel gặp Đức Thượng Phụ Fouad Twal

TABGHA. Hôm 28-8-2015, Tổng thống Israel, Ông Reuven Rivlin, đã gặp Đức Thượng Phụ Fouad Twal của Công Giáo la tinh tại Đan viện Tabgha nơi đã bị nhóm Do thái cực đoan đốt phá hồi tháng 6 năm nay.

Trang tin trên mạng của Tòa Thượng Phụ Công Giáo Latinh Jerusalem gọi cuộc viếng thăm của tổng thống Rivlin là một dấu hiệu mạnh nói lên tình liên đới với cộng đoàn Kitô tại Tabgha, là nơi ghi nhớ phép lạ Chúa Giêsu hóa bánh ra nhiều.

Tổng thống Israel đã mạnh mẽ lên án vụ tấn công chống lại nơi thánh của Kitô giáo, lần thứ 2 trong vòng 2 năm. Ông nhấn mạnh rằng cử chỉ tấn công ấy không hề phản ánh tâm tình của người Do thái đối với các tín hữu Kitô.

Hiện nay cảnh sát Israel đã bắt giữ 3 người bị tình nghi thuộc nói Do thái quá khích, nhóm này đã gây ra nhiều vụ tấn công chống Kitô giáo và các thường dân Palestine trong những năm gần đây.

Trong cuộc gặp gỡ, Đức Thượng Phụ Twal đã bày tỏ với Tổng thống Rivlin sự lo lắng của các cộng đồng Kitô tại Thánh Địa đứng trước làn sóng tôn giáo cực đoan và sự gia tăng những hành vi phá hoại chống Kitô và khẳng định rằng nhiệm vụ của chính quyền Israel là bảo đảm an ninh cho các thánh đường và các nơi thánh.

Tổng thống Rivlin khẳng định rằng Israel là một nước dân chủ, bảo đảm tự do phụng tự cho tất cả mọi người, kể cả các cộng đồng Kitô. Ông cho biết đã nói với ĐGH Phanxicô về vấn đề này trong cuộc viếng thăm của ông tại Vatican hồi tháng 9 năm ngoái.

Đức Thượng Phụ Twal không quên nêu vấn đề thung lũng Cremisan bị Israel chiếm đất, với phép của tối cao pháp viện Israel, để xây tường an ninh, gây hại cho tu viện Don Bosco và 58 gia đình Công Giáo Palestine ở đây. Sau cùng, Đức Thượng Phụ hy vọng tổng thống có thể gặp các GM Chủ tịch HĐGM Âu Châu nhân dịp các vị nhóm đại hội tại Thánh Địa trong tháng 9 tới đây.

Ngày 3-9-2015, Tổng thống Israel sẽ được ĐTC Phanxicô tiếp kiến tại Vatican. Giới báo chí cho rằng vấn đề thung lũng Cremisan có thể sẽ được đề cập đến trong cuộc hội kiến giữa hai vị. (RG 28-8-2015)

G. Trần Đức Anh OP – Vatican Radio

Đức Thánh Cha hy vọng lễ phong chân phước cho Đức Cha Melki

Đức Thánh Cha hy vọng lễ phong chân phước cho Đức Cha Melki

Melki

VATICAN. ĐTC Phanxicô mong ước lễ phong chân phước cho Đức Cha Flaviano Micae Melki là một sứ điệp hy vọng và khích lệ cho tất cả các tín hữu Kitô đang bị hạ nhục và áp bức.

Trên đây là lời ĐHY Angelo Amato, Tổng trưởng Bộ Phong thánh, tuyên bố với đài Vatican, trước khi lên đường sang Liban chủ sự nghi thức phong chân phước cho Đức Cha Đức Cha Flaviano Micae Melki, thuộc Giáo Hội Công Giáo Siriac, tử đạo 100 năm đúng vào ngày thứ bẩy 29-8-2015, tại Thổ Nhĩ Kỳ, vì quyết liệt không chịu bỏ Kitô giáo theo Hồi giáo.

Lễ phong diễn ra tại Tu viện Đức Mẹ Giải Thoát (Our Lady of Delivrance) ở Harissa, phía bắc Beirut, trước sự hiện diện của các vị Thượng Phụ và thủ lãnh các Giáo Hội Kitô Đông phương đến từ Liban, Siria và Irak, cùng với hàng ngàn tín hữu địa phương.

ĐHY Amato nói: ”Nhiều tín hữu Kitô ngày nay ở Trung Đông, và cả nơikhác, đang chịu đau khổ vị sự suy tàn của một nền văn hóa sống chung hòa bình giữa con người với nhau. Nhưng các anh chị em ấy không muốn đầu hàng trước sự kinh hoàng, và họ đáp lại bạo lực bằng sự can đảm và niềm tin mạnh mẽ”.

ĐHY Tổng trưởng Bộ Phong thánh cũng nhận định rằng: ”Ngày nay, cũng như cách đây 100 năm, các tín hữu Kitô bị kỳ thị, bách hại, trục xuất, và giết hại. Nhà của họ bị đánh dấu không phải bằng máu con chiên trong lễ Vượt Qua, nhưng bằng chữ N màu đỏ, có nghĩa là Nazareni, Kitô hữu, một dấu chỉ họ sẽ bị kết án. Cũng như 100 năm trước đây, thời Đức Đức Melki tử đạo, ngày nay các tín hữu Kitô cũng bị tước bỏ mọi tự do, bó buộc phải rời bỏ quê hương hoặc bị cưỡng bách theo Hồi giáo nếu không sẽ bị giết. Trong thực tế, chính cái chết đang thống trị trong tâm trí chai đá những kẻ bách hại, họ không chịu nổi nền văn minh Kitô về tự do, tình huynh đệ, tôn trọng tha nhân, công lý và bác ái”.

Đức Cha Melki sinh cách đây 158 năm (1858) ở làng Kalaat Mara, Thổ nhĩ kỳ, trong một gia đình Chính Thống Siriac và thụ phong phó tế trong Giáo Hội này khi được 20 tuổi. Sau đó thầy trở lại Giáo Hội Công Giáo Siriac, và được thụ phong linh mục.

Cuộc bách hại của nhà cầm quyền đế quốc Ottoman chống các Kitô hữu bắt đầu nghiêm trọng với vụ tàn sát những người Arméni từ năm 1894 đến 1897. Nhà thờ và gia cư của cha Melki bị đốt phá năm 1895, nhiều giáo dân của cha bị sát hại, trong đó có cả thân mẫu của cha. Tổng cộng các cuộc tàn sát ấy làm cho từ 80 đến 300 ngàn Kitô hữu Arméni bị thiệt mạng.

Cha Melki thụ phong GM năm 1913 và coi sóc giáo phận Gazireh của Công Giáo Siriac.

 Trong đợt bách hại thứ 2 chống các tín hữu Kitô trong đế quốc Ottoman bắt đầu vào tháng 4-1915, Đức Cha Micae Melki bị bắt và sau khi quyết liệt từ chối theo Hồi giáo để được sống, ngài bị đánh bất tỉnh và bị chặt đầu. Hôm đó là ngày 29-8-1915. (SD 28-8-2015)

G. Trần Đức Anh OP – Vatican Radio

Tòa Thánh tránh sáng kiến của Palestine đòi treo cờ tại LHQ

Tòa Thánh tránh sáng kiến của Palestine đòi treo cờ tại LHQ

Cờ Palestine tại LHQ

VATICAN. Tòa Thánh yêu cầu Phái Bộ Palestine tại LHQ đừng ghi tên Tòa Thánh trong một dự thảo nghị quyết yêu cầu cho treo cờ Palestine tại LHQ.

Chính quyền Palestine muốn nhân cơ hội ĐTC sắp viếng thăm LHQ vào ngày 25 tháng 9 tới đây, để đề ra dự thảo một nghị quyết yêu cầu đại hội đồng LHQ cho phép treo lá cờ của hai quốc gia có quy chế Quan sát viên thường trực tại tổ chức quốc tế này: Vatican và Palestine, cũng như lá cờ của 193 quốc gia thành viên LHQ.

Hôm 25-8 vừa qua, Phái bộ Quan sát thường trực của Tòa Thánh tại LHQ đã chuyển tới các nhà ngoại giao tại đây một thông báo cho biết Tòa Thánh không có ý bảo trợ dự thảo nghị quyết vừa nói của Palestine.

Palestine cũng như Tòa Thánh đều có cùng quy chế quan sát viên thường trực tại LHQ. Trong dự thảo, Palestine trích dẫn nhiều về Tòa Thánh để hỗ trợ lý luận của mình về việc cho treo cờ các nước quan sát viên thường trực cạnh các nước thành viên của tổ chức quốc tế này.

Thông báo của Tòa Thánh nói rằng Tòa Thánh không chống lại sự kiện Palestine yêu cầu cho trưng cờ của mình, nhưng không muốn đích thân can dự vào việc này.

Palestine được Đại hội đồng LHQ chấp thuận cho qui chế Quốc gia Quan sát viên thường trực hồi tháng 11 năm 2012, nhưng Hội đồng bảo an LHQ vẫn luôn ngăn chặn việc cho Palestine trở thanh quốc gia thành viên (lần bỏ phiếu cuối cùng diễn ra hồi tháng 12-2014 với đa số chỉ có 1 phiếu).

Tòa Thánh có thể trở thành quốc gia thành viên LHQ nhưng chỉ muốn được qui chế Quan sát viên thường trực, để tránh bị lôi kéo vào phe này và phe kia.

Ngày 13-5 năm nay, Tòa Thánh và Palestine đã ký kết một hiệp định song phương trong đó có nói rõ ràng về ”Quốc gia Palestine”, điều này khiến cho Israel phản đối. Giới báo chí cho rằng sự kiện Tòa Thánh không muốn ủng hộ dự thảo nghị quyết của Palestine là để tránh những tranh luận mới. Đối với Tòa Thánh, tại Thánh Địa những sự kiện và cử chỉ hòa bình thì quan trọng hơn là những lời nói và lá cờ, dù ở phe bên này hay phe bên kia (Vat. Insider 27-8-2015)

Trần Đức Anh OP – Vatican Radio

 

ĐGH lo âu trước thảm kịch di dân tỵ nạn

ĐGH lo âu trước thảm kịch di dân tỵ nạn

Tàu thuyền nhân

ĐTC Phanxicô rất lo âu theo dõi thảm kịch của những người đang phải bỏ nhà cửa quê hương trốn chạy đi nơi khác.

 

Đây là một cuộc xuất hành vĩ đại với bao nhiêu gia đình lâm vào cảng mất mát mọi của cải nhà cửa, liều mình  ra đi với hai bàn tay trắng mong thoát khỏi chiến tranh, đói khổ và bạo lực đủ kiểu để tìm kiếm tương lai. Trong một tweet, ĐTC kêu gọi mọi người hãy mở con tim cho những ai đang phải đau khổ. Ngài viết: Lạy Chúa, xin hãy giúp chúng con biết tỏ ra quảng đại hơn và luôn gần gũi hơn những gia  đình nghèo khó.

 

Trong khi đó, con số người di dân thiệt mạng ngày càng lên cao. Vài ngày trước đây, thi hài của 71 người bị chết ngạt chồng chất lên nhau, trong đó có cả 8 phụ nữ và 4 trẻ em, đã được khám phá trong một chiếc xe tải nhỏ đậu ven một xa lộ bên Áo. Hôm sau đó, 200 người khác chết trong hai vụ đắm tàu ngoài khơi Lybia. Trong một phóng sự gửi về đài Vatican, ký giả Benedetta Capelli nói: Xác người lềnh bềnh trong nước, tiếng người còn sống van xin cầu cứu, màn đêm dày đặc khiến cho công cuộc cứu vớt gặp nhiều khó khăn. Đó là cảnh tượng người ta phải chứng kiến ngoài khơi duyên hải Zuwara nước Libia hôm qua, khi hai con tàu đầy chật người di dân tỵ nạn bị đắm. Phải ghi thêm con số những người chết này vào danh sách 2.500 người di dân thiệt mạng trên đường vượt Địa Trung Hải vừa được LHQ công bố hôm nay. 10 tên lái tàu đã bị nhận diện và bắt giữ trên con tàu chở 600 người di dân cặp bến Palermo thủ phủ đảo Sicilia Nam Italia, trong đó có 52 người chết ngạt trong hầm tàu. 3 người khác bị chính quyền Áo bắt giam trong vụ khám phá xe tải đầy xác người. Nhiều vụ đụng độ cũng xảy ra tại biên giới Hy Lạp và Macedonia. Trong một cuộc phỏng vấn dành cho đài Vatican, đặc phái viên Nello Scavo của báo Avvenire Tương Lai, tại vùng Pristina Macedonia cho biết “các cuộc kiểm soát của cảnh sát ngày càng trở nên chặt chẽ hơn và thường xuyên hơn. Người tỵ nạn từ Thổ Nhĩ Kỳ và Bulgari đến chỉ có được ba ngày để đi qua lãnh thổ Macedonia tìm đường vào Âu châu. Trong những tháng vừa qua đã có trên 100 ngàn người đến đây. Chỉ trong những ngày vừa qua, đã có 4000. Họ gặp nhiều khó khăn trong việc vượt qua bức tường mới được chính quyền Orban dựng lên, nhưng không có gì ngăn cản được họ. Sống chết gì thì họ cũng sẽ tìm ra những con đường khác để vào Âu châu.

 

Đặc phái viên báo Tương Lai nhận xét thêm rằng “sự hiện diện của người di dân tỵ nạn đã đẩy mạnh guồng máy của bọn buôn người, vốn đã rất thịnh hành tại đây. Các nhóm tội phạm mafia vùng Kossovo, liên kết với mafia Serbi và macedoni đang tổ chức những lối thoát mới để vượt qua bức tường Hungari, chẳng hạn qua ngõ Rumani hay các nước vùng Balkans vào Sloveni và Croat, rồi từ đó vào Áo hay Italia, tuy với nhiều hiểm nguy hơn, như chúng ta vừa thấy trong vụ chiếc xe tải ở Áo. Nguy hiểm cao hơn, thì giá cả cũng cao hơn và đem lại lợi nhuận nhiều hơn cho bọn bất lương. Vì thế, tình hình hiện nay rất rắc rối và nhiều khó khăn. Người di dân và tỵ nạn phải chịu bao nhiêu đau khổ vì đường đi và cũng vì thái độ đối xử của các lực lượng cảnh sát, nhất là cảnh sát macedoni. Bù lại, nhiều nơi, họ đã được người dân địa phương tận tình giúp đỡ. Chẳng hạn như tại Veles, gần Skopje, một số dân chúng địa phương, nhất là một phụ nữ, đã tổ chức được một cơ cấu đón tiếp và trợ giúp hơn 50 ngàn người trong vòng 2 năm gần đây mà hoàn toàn không cậy nhờ đến thẩm quyền chức trách địa phương. Và thật là phi thường khi chứng kiến thiện chí và lòng quảng đại của từng cá nhân có thể vượt thắng những chướng ngại mà các chính quyền không muốn đương đầu. (RG 280815)

 

Mai Anh

 

Cuba chuẩn bị nơi cử hành Thánh Lễ của Đức Thánh Cha

Cuba chuẩn bị nơi cử hành Thánh Lễ của Đức Thánh Cha

Havana Cuba

LA HABANA. Quảng trường Cách Mạng ở thủ đô La Habana của Cuba đã được chuẩn bị cho thánh lễ ĐTC Phanxicô sẽ cử hành tại đây sáng chúa nhật 20-9 sắp tới.

 

Một bàn thờ lớn và một nhà mặc áo lễ với màu cờ vàng trắng của Vatican, cùng với 3 bục cao dành cho giới báo chí, và ca đoàn cũng đã được chuẩn bị xong hôm 26-8 vừa qua.

 

Giới báo chí ghi nhận rằng từ hơn 40 ngày nay, khoảng 50 công nhân đã làm việc để chuẩn bị cho khu vực ĐTC sẽ cử hành thánh lễ vào ngày hôm sau khi ngài từ Roma bay đến Cuba.

 

Cũng tại Quảng trường Cách mạng này, ĐGH Gioan Phaolô 2 đã cử hành thánh lễ hồi năm 1998 và ĐGH Biển Đức 16 hồi năm 2012. Quanh Quảng trường có nhiều trụ sở của các bộ và tượng đài Ông José Marti, anh hùng độc lập của Cuba.

 

Theo báo chí địa phương, chỉ cần thiết lập một số dụng cụ trang trí và các hàng rào cho buổi lễ.

 

Chủ tịch Raoul Castro đứng đầu trong số 4 ngàn khách mời dự lễ, cùng với hàng trăm ngàn tín hữu.

 

Sau thủ đô La Habana, ĐTC sẽ đến thăm và cử hành thánh lễ tại giáo phận Holguin ở mạn đông bắc Cuba, trước khi bay đến thành phố Santiago de Cuba ở mạn cực nam Cuba, nơi có Đền thánh Đức Mẹ bác ái mỏ đồng, bổn mạng của nước này. Theo các cơ quan truyền thông Cuba, công việc chuẩn bị đón tiếp ĐTC tại các nơi này cũng đang được hoàn thành (AFP 26-8-2015)

 

G. Trần Đức Anh OP – Vatican Radio

 

Khi yêu Chúa thật, chúng ta sẽ tìm ra giờ để cầu nguyện

Khi yêu Chúa thật, chúng ta sẽ tìm ra giờ để cầu nguyện

Khi yêu Chúa thật, chúng ta sẽ tìm ra giờ để cầu nguyện

Khi yêu Chúa thật, chúng ta sẽ tìm ra giờ để cầu nguyện. Một con tim có tình yêu thương đối với Thiên Chúa biến thành lời cầu nguyện cả một tư tưởng không lời, hay một lời khẩn cầu trước một ảnh tượng thánh hay một nụ hôn gửi về phía nhà thờ.

ĐTC Phanxicô đã nói như trên với hơn 30,000 tín hữu và du khách hành hương năm châu trong buổi tiếp kiến chúng sáng thứ tư hôm qua tại quảng trường thánh Phêrô. Ngoài các đoàn hành hương đến từ các nước Bắc Mỹ Hoa Kỳ và Canada, có nhiều đoàn hành hương đến từ các nước Âu châu như Pháp, Đức, Áo, Anh, Đan Mạch, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Ba Lan, cũng có các nhóm tín hữu đến từ Trung Quốc, Dubai, Nigeria, hay từ Mỹ Latinh như Brazil.

Trong bài huấn dụ ĐTC đã khai triển đề tài giáo lý thời giờ cầu nguyện trong gia đình. Đề cập đến lời than thông thường nhất liên quan tới việc cầu nguyện ĐTC nói:

Lời than thông thường nhất của các kitô hữu liên quan tới thời giờ là: “Con muốn cầu nguyện nhiều hơn… con muốn làm điều đó, nhưng con thiếu giờ”. Sự khó chịu này chắc chắn là thành thật, bởi vì trái tim con người luôn luôn kiếm tìm lời cầu nguyện, cả khi không biết nó. Và nếu nó không tìm ra lời cầu nguyện, nó không có sự bình an.  Nhưng để gặp nhau, cần phải vun trồng trong con tim một tình yêu “nồng cháy” đối với Thiên  Chúa, một tình yêu trìu mến.

Chúng ta có thể tự đặt cho mình một câu hỏi rất đơn sơ. Tin nơi Thiên Chúa với tất cả con tim, tốt rồi, hy vọng rằng Chúa trợ giúp chúng ta trong các khó khăn, tốt rồi, cảm thấy có bổn phận phải cám ơn Chúa, tốt rồi. Tất cả đều chính đáng. Nhưng chúng ta có yêu Chúa một chút không? Tư tưởng về Thiên Chúa có làm cho chúng ta cảm động không, có khiến chúng ta ngạc nhiên không, có làm cho chúng ta hiền dịu không?

Chúng ta hãy nhớ tới công thức của giới răn lớn nâng đỡ mọi giới răn khác: “Con hãy yêu Chúa Thiên Chúa của con với hết con tim, hết linh hồn và sức lực con” (Đnl 6,5, x. Mt 22,37). Công thức dùng ngôn ngữ mạnh mẽ của tình yêu, bằng cách đổ dồn nó về cho Thiên Chúa. Đó, tất cả tinh thần của lời cầu nguyện trước hết là ở đây. Và nếu nó ở đây, thì nó chiếm hữu tất cả thời gian và không bao giờ ra khói đó nữa.

Tiếp tục bài huấn dụ ĐTC nói: Chúng ta có thành công nghĩ tới Thiên Chúa như cái vuốt ve giữ gìn chúng ta sống, mà trước đó không có gì không? Một cái vuốt ve mà không gì, kể cả cái chết, có thể tách rời chúng ta không? Hay chúng ta chỉ nghĩ Thiên Chúa là Đấng Toàn Năng đã làm ra mọi sư, là vị Thẩm Phán kiểm soát mọi hành động của chúng ta? Dĩ nhiên tất cả đều đúng. Nhưng chỉ khi Thiên  Chúa là sự trìu mến của tất cả mọi trìu mến của chúng ta, ý nghĩa của các lời này mới tràn đầy. Khi đó chúng ta cảm thấy hạnh phúc và cũng hơi xấu hổ một chút, bởi vì Ngài nghĩ tới chúng ta và nhất là yêu thương chúng ta. Đây lại không phải là điều hay đẹp sao? Ngài đã có thể làm cho mình được nhận biết một cách đơn sơ như Đấng Tối Cao, ban các giới răn và chờ đợi các kết quả thôi. Nhưng Thiên Chúa đã và đang làm hơn điều này, một cách vô tận.

Nếu lòng trìu mến đối với Thiên Chúa không thắp lên ngon lửa, tinh thần cầu nguyện không suởi ấm thời gian. Chúng ta cũng có thể thêm “nhiều lời” như dân ngoại làm, như Chúa Giêsu nói; hay cả đến trình bầy các lễ nghi của chúng ta “như các  người Pharisêu làm” (x. Mt 6,5.7). Rồi ĐTC miêu tả một con tim có Chúa ngự trị như sau:

Một con tim được ở bởi sự trìu mến đối với Thiên Chúa, nó biến thành lời cầu nguyện cả môt tư tưởng không lời, hay một khẩn cầu trước ảnh tuợng thánh, hoặc một nụ hôn gửi tới nhà thờ. Thật đẹp biết bao khi các bà mẹ dậy cho các con nhỏ gửi một cái hôn tới cho Chúa Giêsu hay Đức Mẹ. Trong lúc đó trái tim của các trẻ em biến thành nơi cầu nguyện. Và đây là một ơn của Chúa Thánh Thần. Chúng ta đừng bao giờ quên xin ơn này cho từng người trong chúng ta! Thần Khí của Thiên Chúa có kiểu đặc biệt nói trong con tim chúng ta “Abba Cha ơi” như Chúa Giêsu nói, một kiểu mà chúng ta sẽ không bao giờ một mình tìm ra được (x. Gl 4,6). Ơn này của Chúa Thánh Thần  chính trong gia đình mà chúng ta học xin và đánh giá cao. Nếu bạn học nó với cùng sự tự phát, mà bạn học gọi “mẹ “ hay “cha”, bạn đã học được luôn mãi. Khi điều này xảy ra, thòi gian của toàn cuộc sống gia đình bị lôi cuốn vào cung lòng tình yêu của Thiên Chúa và tự động tìm ra giờ cầu nguyện.

ĐTC nói thêm trong bài huấn dụ: Chúng ta biết thời giờ của gia đình là một thời giờ phức tạp và đầy sinh hoạt, bận rộn và lo lắng. Nó luôn luôn ít, và không bao giờ đủ. Ai có một gia đình thì mau chóng học giải quyết một phương trình mà cả các nhà toán học giỏi  nhất cũng không giải được: trong vòng 24 giờ người ta làm cho nó thành gấp đôi. Có những người cha và người mẹ đáng lãnh giải Nobel về diều này!

Tinh thần cầu nguyện trả lại thời giờ cho Thiên Chúa, nó ra khỏi nỗi ám ảnh của một cuộc sống luôn luôn thiếu thời giờ, tìm lại được niềm an bình của các việc cần thiết, và khám ra niềm vui  của các món quà không chờ đợi. Hai chị em Marta và Maria, mà Phúc Âm nói tới,  là những người hướng dẫn tốt trong việc này. Họ học được từ Thiên Chúa sự hài hòa của các tiết nhịp gia đình: vẻ đẹp của các ngày lễ, sự thanh thản của công việc làm, tinh thần cầu nguyện (x. Lc 10,38-42). Cuộc viếng thăm của Chúa Giêsu mà họ rất yêu mến đã là ngày lễ của họ. Tuy nhiên, một ngày kia Marta học biết rằng sự hiếu khách, tuy quan trọng, nhưng không là tất cả, nhưng lắng nghe Chúa, như Maria đã làm, đã là điều thực sự nòng cốt, là phần nhất của thời gian. Lời cầu nguyện vọt lên từ việc lắng nghe Chúa Giêsu, từ việc đọc Tin Mừng, từ chỗ tin tưởng nơi lời Chúa. Trong gia đình có sự tin tưởng này không? Chúng ta có sách Phúc Âm trong nhà không? Chúng ta có thỉnh thoảng mở ra để đọc chung với nhau không? Chúng ta có suy gẫm trong khi lần hạt Mân Côi không? Tin Mừng được đọc và suy gẫm trong gia đình giống như bánh ngon dưỡng nuôi con tim của mọi người. Vào ban sáng và ban chiều, khi chúng ta ngồi vào bàn ăn, hãy tập cũng nhau đọc một lời cầu nguyện rất đơn sơ: đó là Chúa Giêsu đến giữa chúng ta, như Ngài đã đến nhà của Marta, Maria và Ladarô vậy.

Trong lời cầu nguyện của gia đình, trong những lúc mạnh khỏe cũng như trong những lúc khó khăn, chúng ta hãy tín thác nơi nhau, mỗi người được gìn giữ bởi tình yêu của Thiên Chúa.

ĐTC đã kêu gọi tín hữu Roma và du khách hành hương tham dự “Ngày quốc tế cầu nguyện cho việc săn sóc thụ tạo” mùng 1 tháng 9 tới đây. Ngài nói: Trong niềm hiệp thông với các anh em chính thống và với mọi người thiên chí, chúng ta muốn cống hiến phần đóng góp của chúng ta cho việc thắng vượt cuộc khủng hoảng mà nhân loại đang sống.

Trên toàn thế giới trong các thực tại khác nhau của các Giáo Hội địa phương người ta đã đề ra các sáng kiến thích hợp cầu nguyện và suy tư  để làm cho Ngày này trở thành một thời điểm mạnh mẽ nhằm có các kiểu sống trung thực.

Với các Giám Mục, linh mục, các người sống đời thánh hiến và tín hữu giáo dân của các cơ quan trung ương Tòa Thánh chúng ta sẽ gặp nhau trong đền thờ thánh Phêrô lúc 17 giờ cho buổi cử hành Lời Chúa, mà ngay từ bầy giơ tôi mời tín hữu Roma cũng như du khách hành hương và những ai muốn, cùng tham dự.

ĐTC đã chào các nhóm hành hương và cầu mong chuyến viếng thăm Roma củng cố đức tin và giúp họ đồng cảm với Giáo Hội. Ngài cũng xin mọi người cầu nguyện cho gia đình.

Trong số các nhóm tiếng Ý ĐTC chào các nữ tu dòng Thánh Nhan và các nữ tu Preziosine tỉnh Monza, cả hai dòng đang tham dự tổng tu nghị, cũng như các thành viên Tu hội đời Gia đình Phan sinh nhỏ”.

Ngài nhắc cho mọi người biết hôm nay lễ nhớ thánh nữ Monica, mẹ của thánh Agostino. Chúng ta hãy phó thác các đôi tân hôn và cha mẹ kitô cho lời bầu cử của hai thánh, để họ noi gương các ngài đồng hành với con cái qua gương sống và lời cầu nguyện. Ngài cũng phó thác cho các vị các anh chị em đau yếu và những người cần ủi an và chú ý. Ngài cầu mong các bạn trẻ noi gương thánh Agostino hướng tới Chân Lý và tình Yêu tràn đầy.

Buổi tiếp kiến đã kết thúc với Kinh Lạy Cha và phép lành toà thánh ĐTC ban cho mọi người.

Linh Tiến Khải – Vatican Radio

220 ngàn bạn trẻ đăng ký dự Ngày Quốc Tế giới trẻ ở Cracovia

220 ngàn bạn trẻ đăng ký dự Ngày Quốc Tế giới trẻ ở Cracovia

Ngày quốc tế giới trẻ ở Cracovia

CRACOVIA. Chỉ trong vòng 1 tháng đầu tiên đã có 220 ngàn bạn trẻ đăng ký tham dự Ngày Quốc Tế giới tại Cracovia, Ba Lan, vào cuối tháng 7 năm 2016.

Hôm 25-8-2015, ĐHY Stanislaw Dziwisz, TGM Cracovia, nói với hãng tin KAI của Công Giáo Ba Lan rằng sự chú ý tới Ngày Quốc Tế giới trẻ với ĐTC Phanxicô rất mạnh không những ở Âu Châu, nhưng cả tại Mỹ châu nữa. Hồi năm 2011, phải đợi 6 tháng số người đăng ký mới lên tới khoảng 200 ngàn người, để tham dự Ngày Quốc tế giới trẻ tại Madrid, Tây Ban Nha.

ĐHY Dziwisz cũng tiết lộ rằng trong chuyến đi Ba Lan vào năm tới, ngoài Cracovia, ĐTC Phanxicô còn viếng Đền thánh Đức Mẹ Czestochowa, và trại tập trung Auschwitz. Các GM Ba Lan mong ước ngài viếng thăm Poznan, Gniezno và thủ đô Varsava.

Ngày Quốc Tế giới trẻ tới đây sẽ tiến hành từ ngày 26 đến 31-7 năm 2016. Ban tổ chức dự kiến sẽ có 2 triệu 500 ngàn tín hữu tham dự thánh lễ bế mạc do ĐTC cử hành sáng chúa nhật 31-7 (KNA 26-8-2015)

G. Trần Đức Anh OP – Vatican Radio

 

Hai thánh đường Công Giáo ở Damasco bị pháo kích

Hai thánh đường Công Giáo ở Damasco bị pháo kích

DAMASCO. Một trận mưa đạn pháo từ khu vực phiến quân đã dội xuống thủ đô Damasco của Siria, him 23-8 vừa qua, trúng 2 thánh đường làm cho 9 thường dân bị thiệt mạng và 47 người bị thương.

 Đức Cha Samir Nassar, TGM của Giáo Hội Công Giáo Maronit ở Damasco nói với hãng tin Fides của Bộ truyền giáo rằng có hai quả trọng pháo rơi xuống mái nhà thờ Công Giáo Maronit và thánh đường Công Giáo la tinh gần đó cũng bị trúng đạn.

 Đức TGM Nasser cho biết: ”Một khía cạnh trong chiến tranh Siria là sống dưới những cuộc pháo kích mù quáng, người ta không biết khi nào mình có thể bị trúng bom đạn.. Những người còn sống không thể săn sóc những người bị thương vì thiếu phương tiện và không có khả năng chuyên môn. Họ chìm đắm trong kinh nguyện thinh lặn, trước di cốt của những vị tử đạo là hạt giống đức tin”.

 Theo Đức TGM Nasser, tuy những cuộc pháo kích vào Damasco tương đối hiếm, nhưng các cuộc giao tranh dữ dội giữa quân đội chính phủ và phiến quân tại các khu vực ngoại ô là điều thường xuyên. Tình trạng đó cũng khiến cho việc tiếp tế lương thực thuốc men cho vùng thủ đô ở trong tình trạng bấp bênh”.

 Theo thống kê chính thức, tổng giáo phận Damasco của Giáo Hội Công Giáo Maronite có 15 ngàn tín hữu và Giáo Hội Công Giáo Siriac có 14 ngàn tín hữu tại đây, trong khi Giáo Hội Công Giáo Melkite có 3 ngàn tín hữu (RG, Fides 26-8-2015)

 G. Trần Đức Anh OP – Vatican Radio

Giáo hội Brazil chống bạo lực

Giáo hội Brazil chống bạo lực

ROMA:  Giáo hội công giáo Brazil đang tìm cách đối phó với nạn bạo lực kinh niên rất thịnh hành tại nhiều thành phố lớn trong nước như Sao Paulo, Rio, Porto Alegre, Curitiba, Belo Horizonte…

Tại Brazil, các vụ sát nhân là nguyên do hàng đầu gây ra cái chết của những người trẻ dưới 25 tuổi. Trong các khu xóm ổ chuột ở Rio De Janeiro, các băng đảng tội phạm buôn bán ma túy thu dụng những người trẻ thất nghiệp. Các bậc cha mẹ vắng bóng, một phần cũng vì công ăn việc làm, để cho con cái lêu lổng. Các cơ cấu công quyền không còn uy tín và không được công dân tín nhiệm vì tham nhũng hối lộ. Giới chức an ninh cảnh sát Brazil bị tố là những lực lượng thô bạo nhất thế giới. Thêm vào đó, tình hình kinh tế đình trệ sau nhiều năm phát triển mạnh cùng với nạn gia tăng giá cả thực phẩm cũng làm căng thẳng gia tăng. Đó là những bóng đen của Brazil một quốc gia muốn xuất hiện trên trường thế giới như một nền kỹ nghệ đang lên, với khu rừng Amazonie rộng mênh mông, với kỳ lễ hội carneval lừng danh hay với kỳ thế vận hội 2016 tổ chức tại Rio De Janeiro. Trước tình thế này, Giáo hội Brazil đã mời nhiều nhân vật nổi bật trong giáo hội đến Rio De Janeiro tham dự một loạt những cuộc hội thảo về thách đố hòa bình trong các thành phố lớn. Đức TGM Barcelona đã có mặt tại đây. Trong tuần tới đây, ĐHY Peter Turkson, chủ tịch Hội đồng Tòa Thánh Công Lý và Hòa bình và ĐHY Kurk Koch, chủ tịch hội đồng Tòa Thánh hiệp nhất các tín hữu ky tô cũng sẽ  đến Rio De Janeiro tham dự các cuộc hội thảo. Trên thực tế, chiều kích đại kết cũng là một khía cạnh đáng chú ý: trong 10 năm gần đây, con số tín hữu công giáo giảm mạnh, song song với hiện tượng con số tín hữu evangeliste gia tăng. Tại Rio, chỉ còn gần 46% dân chúng tại đây tự nhận là tín hữu công giáo. (RG 260815)

Mai Anh

Khác biệt giữa Đức Biển Đức 16 và Phanxicô về đại kết

Khác biệt giữa Đức Biển Đức 16 và Phanxicô về đại kết

Hai ĐTC

BONN. Trong lãnh vực đại kết Kitô, ĐGH Phanxicô ít chú trọng về đối thoại thần học và nhấn mạnh nhiều hơn đến quan hệ thân hữu, huynh đệ và sự cộng tác, nhất là trong lãnh vực xã hội.

Trên đây là nhận định của ĐHY Kurt Koch, người Thụy Sĩ, Chủ tịch Hội đồng đại kết các Giáo Hội Kitô, trong cuộc phỏng vấn dành cho mạng Công Giáo ”katholische.de” truyền đi từ thành phố Bonn hôm 24-8-2015.

ĐHY Koch nói: ”Trong lãnh vực đại kết, ĐGH Phanxicô theo đuổi một lối tiếp cận khác với vị tiền nhiệm. Ngài nhấn mạnh nhiều hơn đến việc cầu nguyện chung, những hoạt động chung và những cuộc gặp gỡ. Qua đó có hàm chứa một nhận định thực tiễn, theo đó trong lãnh vực đại kết, chúng ta không thể chỉ tiến bước với cuộc đối thoại thần học”. Những tương quan huynh đệ là điều kiện phải có trước đó để có thể đi vào những vấn đề thần học khó khăn”.

Đối với ĐGH Phanxicô, điều quan trọng là một Giáo Hội thừa sai, mang Tin Mừng đến cho thế giới. ”Và ĐGH muốn rằng chúng ta làm tất cả những gì có thể làm chung, cả những gì chúng ta đã cộng tác với nhau”.

Các Giáo Hội Kháng Cách

Về các Giáo Hội Kháng Cách (Protestant), ĐHY Koch nhận xét rằng thế giới Tin Lành hiện nay đang có một ”sự phân hóa kinh khủng: càng này càng có những Giáo Hội mới được khai sinh”. Thêm vào đó có sự gia tăng mới mẻ của các phong trào Tin Lành (Evangelical), Phong trào Ngũ Tuần. Hiện nay các Giáo Hội Ngũ Tuần (Pentekostalismus) đứng thứ hai sau Giáo Hội Công Giáo về số tín đồ. Có lẽ người ta phải nói đến một hình thức thứ tư của Giáo Hội: Công Giáo, Chính Thống, Thệ Phản và Pentecostal”. Trong các Phong trào này có những thành kiến kinh khủng chống ĐGH và Giáo Hội Công Giáo. Ở đây ĐGH Phanxicô cũng có những tiếp xúc bản thân.

Trong cuộc đối thoại với các tín hữu Luther, Giáo Hội Công Giáo theo đuổi mục đích đạt tới một lập trường chung về Giáo Hội, về Thánh Thể và chức vụ trong Giáo Hội. ”Tôi hy vọng sẽ có một tuyên ngôn chung, trên bình diện hoàn cầu, giữa Liên hiệp các Giáo Hội Luther thế giới và Giáo Hội Công Giáo”. Đây sẽ là một bước tiến mới và rất lớn, sau tuyên ngôn chung liên quan đến Giáo lý về sự công chính hóa hồi năm 1999”.

Công Giáo và Do thái

ĐHY Koch, 63 tuổi, cũng là Chủ tịch Ủy ban Tòa Thánh liên lạc với Do thái giáo. Ngài mô tả quan hệ này ”ổn đỉnh đến độ có thể cùng nhau đáp ứng và giải quyết những đòi hỏi và những vấn đề đang nảy sinh”. Trong số các Rabbi Do thái có một ước muốn mạnh mẽ, không những nói về các vấn đề chính trị và lịch sử, nhưng còn bàn về các vấn đề thần học một cách khẩn trương hơn”.

Quan hệ với Chính Thống giáo

ĐHY Kurt Koch nhận định rằng ”những vấn đề căng thẳng nội bộ của Chính Thống giáo đang chặn đứng cuộc đối thoại đại kết”. ĐHY hy vọng Công đồng Liên Chính Thống giáo dự kiến sẽ bắt đầu họp từ lễ Chúa Thánh Thần 2016 sẽ giúp đào sâu sự hiệp nhất giữa các tín hữu Chính Thống.

G. Trần Đức Anh OP – Vatican Radio

 

Đức Thánh Cha chúc mừng và cầu cho Ukraine được hòa bình

Đức Thánh Cha chúc mừng và cầu cho Ukraine được hòa bình

Giáo dân tại Ukraine

Trên đây là nội dung sứ điệp ĐTC gửi đến tổng thống Petro Poroshenko hôm 24-8-2015, nhân kỷ niệm lần thứ 24 Ukraine được độc lập khỏi Liên Xô từ năm 1991. Sứ điệp có đoạn viết: ”Tôi cầu nguyện cho đất nước của Tổng Thống trong tình trạng khó khăn này và tôi hỗ trợ những cố gắng giúp đất nước Ukraine tiến bước trong tinh thần hòa bình và thống nhất”.

ĐTC tái bày tỏ sự gần gũi tinh thần với các nạn nhân, gia đình họ và tất cả những người đang chịu đau khổ.

Trong buổi đọc kinh Truyền Tin trưa Chúa Nhật 23-8-2015 tại Quảng trường Thánh Phêrô, ĐTC đã nói rằng:

”Tôi lo âu theo dõi xung đột ở miền tại Ukraine lại trở nên sôi động trong những tuần lễ gần đây. Tôi lập lại lời kêu gọi hãy tôn trọng các cam kết đã đề ra để đạt tới sự bình định và với sự trợ giúp của các tổ chức và những người thiện chí, người ta đáp ứng được tình trạng cấp thiết mà nhiều người đang phải chịu tại nước này. Xin Chúa ban hòa bình cho Ukraine, đang chuẩn bị mừng quốc khánh vào ngày mai (24-8-2015)”.

Lễ quốc khánh mừng độc lập của Ukraine đã diễn ra tại thủ đô Kiev với cuộc diễn binh. Trong diễn văn, Tổng thống nhắc đến thảm trạng chiến tranh của đất nước: gần 2,100 binh sĩ bị thiệt mạng trong cuộc xung đột tại vùng Donbass ở mạn đông Ukraine chống những thành phần thân Nga, khoảng 7 ngàn binh sĩ bị thương. Tổng cộng từ khi xảy ra cuộc xung đột đến nay có 6,800 người chết, trong đó có nhiều thường dân. Hàng chục ngàn người tản cư, không còn nhà cửa và đất đai. Bao nhiêu người nam, phụ, lão, ấu phải rời bỏ các vùng xung đột.

Tổng thống Poroshenko cũng tố giác chiến lược của Nga ngăn cản không cho Ukraine xích lại gần Âu Châu. Theo ông 50 ngàn quân Nga trú đóng gần biên giới Nga – Ukraine, và 9 ngàn quân Nga khác đang hỗ trợ các ”nhóm phiên quân” ở những vùng ly khai (Tổng hợp 24-8-2015)

G. Trần Đức Anh OP – Vatican Radio

Đức Cha Damphousse phê bình một thứ văn hóa bóp nghẹt ơn gọi

Đức Cha Damphousse phê bình một thứ văn hóa bóp nghẹt ơn gọi

CORNWALL. Đức Cha Marcel Damphousse bên Canada tố giác một nền văn hóa tại đây đang bóp nghẹt nhiều ơn gọi linh mục và tu trì.

Đức Cha Damphousse là GM giáo phận Alexandria-Cornwall, tỉnh Ontario. Tuyên bố với ký giả Philippe Vaillancourt trên đài phát thanh Công Giáo Radio Ville-Marie của tỉnh Québec, Đức Cha nói: ”Trong thứ văn hóa này, người ta cổ võ cá nhân chủ nghĩa, tiêu thụ, tiền bạc, thăng quan tiến chức, và thế giới tình dục: phải chăng người ta không thể hạnh phúc nếu không có những kinh nghiệm về những điều đó?.. Những thứ ấy làm cho đời sống độc thân trở thành một thực tại không có sức thu hút”.

Đức Cha Camphousse, 52 tuổi, cũng nhận xét rằng: ”Thiên Chúa không ngừng kêu gọi. Khi một người trẻ cảm thấy được kêu gọi, họ phải được bao bọc do một nền văn hóa tạo điều kiện cho họ đáp lại tiếng gọi của Chúa. Nếu không có sự nâng đỡ ấy, thì sẽ thiếu thốn rất nhiều. Vì thế cần phải tạo một môi trường thuận lợi để người trẻ được nuôi dưỡng trong ơn gọi, để có thể giúp họ phân định và đi đến cùng câu trả lời của họ”.

Trong giáo phận Alexandria-Cornwall ở miền trung Canada, có hơn 56 ngàn tín hữu Công Giáo, Đức Cha Camphousse chỉ còn 18 linh mục hoạt động, trong khi 8 LM khác về hưu. Trong số các LM đang hoạt động, có 7 người Phi Châu đến từ Nigeria, Camerun, Ruanda, v.v. Đức Cha cởi mở đối với sự đóng góp của các linh mục từ hải ngoại, nhưng nếu một giáo phận có các ơn gọi riêng thì đó là một dấu chỉ nói lên sức khỏe của giáo phận này.

Trong cuộc phỏng vấn, Đức Cha Camphousse cũng đề cập đến tệ nạn giáo sĩ lạm dụng tính dục trẻ vị thành niên. Phần lớn những lời tố cáo chống giáo sĩ là những lời cáo gian. Có những LM được nhìn nhận là vô tội sau các cuộc điều tra, nhưng các biến cố này cũng làm cho các LM ấy bị tổn thương và rất nhạy cảm. Vì thế có những LM ngại mang dấu hiệu LM khi đi ra ngoài, vì có những người lăng mạ các vị.

Tuy nhiên, Đức Cha xác tín rằng ngài đã thành công trong việc tái lập sự tín nhiệm giữa Giáo Hội và dân chúng, giữa hàng giáo sĩ và giáo dân. (Apic 24-8-2015)

G. Trần Đức Anh O.P – Vatican Radio

Đức Thánh Cha cầu nguyện cho các tín hữu Kitô hiệp nhất

Đức Thánh Cha cầu nguyện cho các tín hữu Kitô hiệp nhất

ĐTC cầu nguyện cho các tín hữu hiệp nhất

VATICAN. ĐTC Phanxicô cầu xin Chúa ban cho tất cả các tín hữu Kitô thành tâm tiến về sự hiệp nhất trọn vẹn và cộng tác phục vụ nhân loại.

Lập trường của ĐTC được bày tỏ trong điện văn của ĐHY Pietro Parolin, Quốc vụ khanh Tòa Thánh, nhân danh ngài gửi đến Công nghị của Giáo Hội tin lành Valdese-Methodiste Italia, nhóm họp tại Tore Pellice thuộc thành phố Torino từ 23 đến 28-8-2015.

ĐHY Parolin cho biết ”ĐTC nồng nhiệt chào mừng các tham dự viên Công nghị và, như một dấu chỉ sự gần gũi tinh thần ngài sốt sắng cầu xin Chúa ban cho mọi Kitô hữu thành tâm tiến bước tiến về sự hiệp thông trọn vẹn, để làm chứng về Chúa Giêsu Kitô và Tin Mừng của Ngừơi, cộng tác phục vụ nhân loại, đặc biệt là bảo vệ phẩm giá con người, thăng tiến công lý và hòa bình, và cùng nhau mang lại những câu trả lời chung đang làm cho dân chúng đau khổ, nhất là những ngừơi nghèo và yếu thế nhất”.

Ngày 21-6 năm nay, trong khuôn khổ chuyến viếng thăm tại Torino, bắc Italia, ĐTC Phanxicô đã viếng thăm Đền thờ Tin Lành Valdese cũng tại thành phố này. Đây là lần đầu tiên trong lịch sử một vị Giáo Hoàng đến thăm và gặp gỡ cộng đoàn Tin Lành bé nhỏ này, với 30 ngàn tín hữu toàn quốc, hợp chung với Giáo Hội Tin Lành Methodist. (SD 24-8-2015)

G. Trần Đức Anh OP – Vatican Radio

Đức Thánh Cha sẽ sử dụng chiếc xe Jeep Wrangler để làm xe Popemobile trong dịp đến thăm Hoa Kỳ

Đức Thánh Cha sẽ sử dụng chiếc xe Jeep Wrangler để làm xe Popemobile trong dịp đến thăm Hoa Kỳ

Pope Francis greets crowd from popemobile in Ecuador

Được biết chuyến viếng thăm Hoa Kỳ vào tháng 9 tới đây, Đức Thánh Cha Phanxicô sẽ sử dụng một chiếc xe Jeep Wrangler được trang bị thành một chiếc xe Popemobile, tương tự như chiếc xe mà ĐTC sử dụng trong tháng vừa qua  tại Ecuador, đây là tuyên bố của Văn phòng Báo chí Tòa Thánh cho biết trong tuần này.

Những chiếc xe này sẽ được giao cho cơ quan mật vụ Hoa Kỳ, Văn phòng Báo chí Tòa Thánh đã thông báo qua email.

Về các sắp xếp chính xác lộ trình và nhiều chi tiết khác khi ĐTC đi chào đón chung quanh chưa được tiết lộ trong lúc này, cũng như Tòa Thánh chưa cung cấp thông tin cụ thể sẽ sử dụng chiếc xe này khi đến thủ đô Hoa Thịnh Đốn, Nữu Ước và Philadelphia.

Các chính xác thiết lập của Popemobile Mỹ – cùng với các chi tiết về nơi chính Đức Giáo Hoàng sẽ sử dụng nó để có được xung quanh – không có sẵn ngay lập tức. Vatican đã không cung cấp thông tin cụ thể hơn về khi Giáo hoàng Francis sẽ sử dụng chiếc xe trong chuyến đi đến Washington, DC, New York và Philadelphia vào tháng tới.

Trong quá khứ, ĐTC thường sử dụng chiếc xe Popemobile không cửa di chuyển qua đám đông để chào đón giáo dân.

Các chiếc xe Popemobile tại Ecuador không có cửa ở hai bên, với một tấm kiếng trong suốt đặt ở phía trước và ở bên trên để che ngay nơi ĐTC đứng.

Trong một cuộc phỏng vấn năm 2014, Đức Giáo Hoàng cho biết khi sử dụng chiếc Popemobile loại chống đạn để đi chung quanh chào đón giáo dân thì giống như bị ở trong "hộp cá mòi", làm chia cắt với những người khác. ĐTC nói thêm, "Sự thật là bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra",  "nhưng chúng ta hãy đối mặt với nó, ở tuổi của tôi, tôi không có gì để mất cả."

Đức Thánh Cha Phanxicô đã sử dụng nhiều hãng xe khác nhau cho chiếc xe Popemobile trong các chuyến đi của mình như của hãng xe  Mercedes, Toyota, Isuzu, Kia, Hyundai, Land Rover và Jeep Wrangler.

Như đã biết chiếc xe Popemobile loại không cửa hai bên rất tiện lợi, Ngài có thể nhận được hoa hay bánh Pizza do các giáo dân ái mộ đứng dọc theo hai bên đường trao tặng. Vì thế trong chuyến thăm này nhằm muốn gần gủi với mọi người đón chào nên chọn loại xe Popemobile không cửa này.

Phỏng dịch: Thái Trọng

Chúa Giêsu là lương thực không thể thiếu đối với con người

Chúa Giêsu là lương thực không thể thiếu đối với con người

Chúa Giêsu là lương thực không thể thiếu đối với cuộc sống con người

Tin vào Chúa Giêsu có nghĩa là làm cho Chúa trở thành trung tâm và ý nghĩa cuộc sống của chúng ta. Chúa Kitô không phải là yếu tố phụ thuộc: Ngài là “bánh hằng sống”, là lương thực không thể thiếu được.

ĐTC Phanxicô đã nói như trên với hàng chục ngàn tín hữu và du khách hành hương trong buổi đọc Kinh Truyên Tin trưa Chúa Nhật hôm qua.

Mở đầu bài huấn dụ ĐTC nói: Hôm nay kết thúc bài đọc chương 6 Phúc Âm thánh Gioan với diễn văn về “Bánh sự sống”, mà Chúa Giêsu đã nói hôm sau ngày làm phép lạ hóa bánh và cá ra nhiều. ĐTC ghi nhận bầu khí lúc đó như sau:

Vào cuối diễn văn sự hứng khởi của ngày hôm trước đã tắt lịm, bởi vì Chúa Giêsu đã nói rằng Ngài là bánh từ trời xuống, và sẽ cho thịt Ngài làm của ăn và máu ngài làm của uống, ám chỉ một cách rõ ràng hiến tế mạng sống của chính Ngài.

Các lời này dấy lên nỗi thất vọng nơi dân chúng, họ cho rằng chúng không xứng đáng với Đấng Cứu Thế, “không chiến thắng”. Vài người đã nhìn Chúa Giêsu như vậy: như một Đấng Cứu Thế phải nói và hành động làm sao để sứ mệnh của Người thành công, ngay lập tức. Nhưng họ lầm ở chính điểm này: về cách hiểu sứ mệnh của Đấng Messia! Cả các môn đệ cũng không chấp nhận ngôn ngữ ấy, ngôn ngữ gây âu lo đó của Thầy mình. Và đoạn Phúc Âm hôm nay kể lại sự khó chịu này của các vị: “Lời này thật là chướng tai! – họ nói – ai mà có thể nghe được” (Ga 6,60).

ĐTC nói tiếp trong bài huấn dụ: Thật ra họ đã hiểu rõ diễn văn của Chúa Giêsu. Họ hiểu rõ đến nỗi không muốn lắng nghe Ngài, bởi vì đó là một diễn văn khiến cho tâm thức của họ gặp khủng hoảng. Các lời của Chúa Giêsu luôn luôn đặt chúng ta vào trong cuộc khủng hoảng: trong khủng hoảng chẳng hạn như trước tinh thần của thế giới, trước tinh thần thế tục. Nhưng Chúa Giêsu cống hiến chìa khoá giúp thắng vượt khó khăn; một chìa khóa gồm ba yếu tố. Thứ nhất, nguồn gốc thiên linh của Chúa Giêsu: Ngài từ trời xuống và “sẽ lại lên nơi Ngài ở trước kia”( c. 62). Thứ hai, các lời Ngài chỉ có thể được hiểu qua hoạt động của Chúa Thánh Thần, Đấng “ban sự sống” (c. 63). Chính Chúa Thánh Thần làm cho chúng ta hiểu Chúa Giêsu. Thứ ba, lý do đích thật của việc không hiểu các lời Ngài là sự thiếu lòng tin: Giữa anh em có vài người không tin” (c. 64). Thật vậy, vì từ lúc đó “nhiều môn đệ Người rút lui” (c. 66). Đứng trước các bỏ cuộc này, Chúa Giêsu không tính toán cũng không giảm thiểu các lời nói của Ngài, trái lại Ngài thúc đẩy làm một lựa chọn chính xác: hoặc là ở lại với Ngài hay tách rời Ngài, và Ngài nói với Nhóm Mười Hai: “Các con cũng muốn bỏ đi sao? (c. 67).

Tới đây thánh Phêrô, nhân danh các Tông Đồ, tuyên xưng đức tin rằng: “Lậy Chúa, chúng con đi tới với ai? Thầy có lời của sự sống vĩnh cửu” (c. 68). Thánh nhân không nói: “Chúng con sẽ đi đâu?” nhưng nói “chúng con sẽ đi đến với ai?”. Vấn đề nền tảng không phải là ra đi và bỏ rơi công trình đã bắt đầu, nhưng đi tới với ai. Từ câu hỏi này của thánh Phêrô chúng ta hiểu rằng sự trung thành với Thiên Chúa là vấn đề trung thành với một người, mà ta cột buộc mình vào để cùng đi trên cùng con đường.  Và người đó là Chúa Giêsu. ĐTC giải thích thêm như sau:

Tất cả những gì chúng ta có trên thế giới không thoả mãn cái đói sự vô tận của chúng ta. Chúng ta cần Chúa Giêsu, ở với Người, nuôi sống mình ở bàn của Người, bằng các lời của sự sống vĩnh cửu của Người! Tin nơi Chúa Giêsu có nghĩa là khiến cho Người trở thành trung tâm điểm, trở thành ý nghĩa của đời ta. Chúa Kitô không phải là một yếu tố phụ thuộc: Ngài là “bánh hằng sống”, là tlương thực không thể thiếu. Cột buộc vào Ngài trong một tương quan đức tin và tình yêu, không có nghĩa là bị xiềng xích, nhưng tự do một cách sâu xa, luôn luôn tiến bước. Giờ đây mỗi người trong chúng ta hãy tự hỏi mình xem: “Chúa Giêsu là ai đối với tôi? Đó là một tên gọi? Một ý tưởng? Hay đó chỉ là một nhân vật lịch sử? Hay đó thật sự là người yêu thương tôi, đã hiến mạng sống cho tôi và đi với tôi?” Đối với bạn, Chúa Giêsu là ai? Bạn có ở với Chúa Giêsu không? Bạn có tìm hiểu biết Ngài trong lời của Ngài hay không? Bạn có đọc Phúc Âm mỗi ngày, một đoạn Phúc Âm để hiểu biết Chúa Giêsu không? Bạn có đem theo sách Phúc Âm trong túi, trong xách tay, để đọc nó ở khắp mọi nơi không? Bởi vì chúng ta càng ở với Ngài bao nhiêu, ước muốn ở lại với Ngài lại càng lớn lên bấy nhiêu. Bây giờ tôi sẽ xin anh chị em, chúng ta hãy thinh lặng một chút và mỗi người trong thinh lặng, trong tim của mình, tự hỏi: “Đối vói tôi Chúa Giêsu là ai?”. Trong thinh lặng, mỗi người hãy tự trả lời trong tim mình: “Chúa Giêsu là ai đối với tôi?” Sau một lúc thinh lặng ĐTC kết thúc bài huấn dụ:

Xin Đức Trinh Nữ Maria giúp chúng ta luôn luôn đến với Chúa  Giêsu để sống kinh nghiệm sự tự do, mà Ngài cống hiến cho chúng ta và cho phép chúng ta tẩy rửa các lựa chọn của chúng ta khỏi các cáu ghét trần tục và các sợ hãi.

Tiếp đến ĐTC đã cất Kinh Truyên Tin rồi ban phép lành toà thánh cho mọi người.

Sau Kinh Truyền Tin ĐTC đã tái kêu gọi hòa bình cho Ucraina. Ngài nói: Tôi rất âu lo theo dõi cuộc xung đột tại vùng đông Ukraina lại gia tăng trong các tuần vừa qua. Tôi lập lại  lời kêu gọi để các dấn thân đã có được tôn trọng, hầu đạt đến việc bình định với sự trợ giúp của các người thiện chí và để đáp ứng cấp thiết trợ giúp nhân đạo trong nước này. Xin Chúa ban hoà bình cho Ucraina, đang sửa soạn cử hành quốc lễ ngày mai. Xin Đức Trinh Nữ Maria bầu cử cho chúng con!

Tiếp đến ĐTC đã chào các đoàn hành hương hiện diện, đặc biệt là các đại chủng sinh trường Bắc Mỹ đến Roma theo học thần học, nhóm thể thao San Giorgio su Legnano, các tín hữu tỉnh Luzzana và Chioggia, cũng như các bạn trẻ giáo phận Verona trung bắc Italia. Ngài xin mọi người trong tuần này đừng quên mỗi ngày ngừng lại một lát và tự hỏi: “Chúa Giêsu là ai đối với tôi?” Và mỗi người tự trả lời trong tim mình: “Chúa Giêsu là ai đối với tôi?”. ĐTC đã chúc mọi người một ngày Chúa Nhật tươi vui an bình và ngài xin mọi người đừng quên cầu nguyện cho ngài.

Linh Tiến Khải – Vatican Radio

 

Trung thành theo Chúa

Trung thành theo Chúa

(Trích trong ‘Niềm Vui Chia Sẻ’)

Cha Maurice Zundel đã kể một câu chuyện: Trong căn phòng chỉ còn lại hai người: linh mục phụ trách tu viện và viên sĩ quan Xô Viết. Viên sĩ quan nói: Hiện giờ chỉ có hai chúng ta. Ông và tôi, không một ai chứng kiến. Vậy ông hãy nói sự thật, đừng sợ gì cả. Hãy nói cho tôi biết là ông không tin vào tất cả những chuyện về Chúa, Mẹ, trong tôn giáo mà ông vẫn tuyên xưng phải không?

Linh mục đáp: Có, tôi tin chứ!

Viên sĩ quan buông súng xuống, ôm chầm lấy người linh mục. Ông reo lên: Quả thật, đây là điều tôi trông đợi. Đây là người tìm kiếm. Vâng, thưa cha, bây giờ thì tôi cũng thế: Tôi tin Chúa Giêsu.

Anh chị em thân mến,

Có lẽ vị linh mục trong tu viện đó đã từng xác định sự chọn lựa đi theo Chúa của mình, nên cha mới có được một phản ứng dứt khoát, kiên trung, điềm nhiên đến như thế. Lời Chúa hôm nay cũng mời gọi chúng ta xác định lại sự chọn lựa của chúng ta.

Bài đọc 1 đã cho ta thấy, bốn mươi năm về trước, dân Do Thái đã cam kết chọn Thiên Chúa trong Giao Ước tại núi Sinai. Nhưng hôm nay họ đã đặt chân và Đất Hứa, nhưng năm tháng rong ruổi trong sa mạc đã qua, những ngày tháng đói khát thiếu thốn đã chấm dứt, và từ nay họ bắt đầu cuộc sống định cư, đất đai phì nhiêu, cuộc sống thoải mái. Trước hoàn cảnh mới này, niềm tin của họ có còn mạnh mẽ sốt sắng như xưa hay đã sớm bỏ quên Chúa để chạy theo các thần địa phương. Ông Giôsê, mà cả toàn dân đã nói lên sự chọn lựa dứt khoát: “Không đời nào chúng tôi bỏ Đức Chúa mà đi thờ những thần khác”.

Khi Chúa Giêsu làm phép lạ bánh hoá nhiều, dân chúng theo Chúa rất đông. Nhưng từ phép lạ ấy, Chúa dẫn họ đến lương thực hằng sống: “Ai ăn thịt và uống máu Tôi, thì được sống muôn đời”. Nhưng họ cho rằng “lời này chói tai quá, ai mà nghe được”. Nên từ lúc đó, có nhiều người rút lui không còn theo Chúa nữa. Bấy giờ Chúa đặt thẳng vấn đề với nhóm Mười Hai: “Cả anh em cũng muốn bỏ đi hay sao?”. Nhưng Phêrô đã đại diện các Tông Đồ xác định sự chọn lựa của mình: “Thưa Thầy, bỏ Thầy thì chúng con biết theo ai bây giờ? Thầy mới có những lời ban phúc trường sinh”.

Thưa anh chị em,

Sống trong một thế giới đổi thay không ngừng, con người dễ bị lôi kéo vào thái độ thay lòng đổi dạ. Ngày nay con người gặp nhiều thứ khủng hoảng, trong đó khủng hoảng về lòng trung thành là một vấn đề quan trọng. Các hợp đồng kinh tế bị vi phạm, giao ước hôn nhân bị đổ vỡ, tình bạn bị phản bội. Ngay cả các Kitô hữu nhiều lúc cũng bị cám dỗ bỏ Chúa hoặc không sống đúng ơn gọi của mình, nhất là khi đứng trước một biến cố hay một hoàn cảnh; một thử thách hay một cám dỗ; một nỗi buồn hay một niềm vui… Xã hội Việt Nam hôm nay đổi thay từng ngày, và sự đổi thay nhanh chóng ấy đang tác động mạnh trên đời sống đức tin của các Kitô hữu. Ảnh hưởng tích cực có, mà tiêu cực cũng nhiều. Khá nhiều Kitô hữu trước kia là những người đạo đức, nhưng nay không còn đứng vững trước sức tấn công của nền kinh tế thị trường, của tiền bạc, lạc thú, công việc kinh doanh. Có những người đang từ nghèo thành giàu mà quên Chúa. Và ngược lại, một số khác đang từ giàu thành nghèo cũng bỏ Chúa. Nhiều người không còn muốn bước theo Chúa vì không thể chấp nhận được những nỗi ô nhục của thập giá trong đời mình. Cũng như những người không còn muốn trung thành với giáo huấn của Hội Thánh vì “lời này chói tai quá, ai mà nghe cho nổi?” Người môn đệ Chúa Kitô cần xác định lại để trung thành bước theo Chúa.

Từ lòng trung thành với Chúa sẽ dẫn đưa con người đến lòng trung thành với nhau, nhất là trong đời sống gia đình. Đời sống gia đình hôm nay của đang gặp khủng hoảng. Người ta cam kết thề hứa trung thành suốt đời, nhưng chỉ đi với nhau một đoạn đường ngắn để rồi sau đó chia tay nhau. Thánh Phaolô hôm nay mời gọi các bậc vợ chồng ngước nhìn lên mầu nhiệm Chúa Kitô yêu thương Hội Thánh để trung thành trong tình yêu hôn nhân.

Anh chị em thân mến,

Chúa muốn chúng ta trung thành và chúng ta cũng muốn trung thành. Nhưng trung thành bước theo Chúa không phải là điều dễ dàng. Quả vậy, có những lúc ta cảm thấy mình quá yếu đuối, tầm thường, quá bé nhỏ mỏng manh trước sức tấn công của thử thách, của cám dỗ, của tiện nghi vật chất, tiền bạc, thú vui sắc dục, danh vọng, quyền lực…. Chỉ có ơn Chúa mới có thể giúp ta trung thành đi theo Chúa: “Thần Khí mới làm cho sống, chứ huyết nhục chẳng có ích gì… không ai đến với Thầy được, nếu Chúa Cha không ban ơi ấy cho”. Thánh Phêrô đã nhìn lên Chúa, để tiếp tục chọn lựa đi theo Chúa: “Thưa Thầy, bỏ Thầy thì chúng con biết đi theo ai bây giờ? Thầy mới có những lời ban phúc trường sinh” Quả thực, Thánh Phêrô đã cảm nhiệm được Lời Chúa là ánh sáng, là niềm vui, là sự sống và Ngài đã an tâm tín nhiệm vào Chúa. Cũng thế, ở đại hội Sikem, dân Do Thái kiên quyết chọn Chúa vì đã nhận biết những việc kỳ diều Chúa đã làm khi giải phóng họ khỏi nô lệ Ai Cập và đưa về Đất Hứa.

Mỗi người chúng ta hôm nay phải đích thân nói lên lời cam kết trong ơn gọi Kitô hữu, ơn gọi hôn nhân hay ơn gọi dâng hiến. Chúng ta muốn chọn lựa một cách dứt khoát và vĩnh viễn, dù hôm nay ta chưa biết hết được những gì sẽ đến trong ngày mai. Sự chọn lựa ấy đòi ta tín trung. Và để tín trung trong ơn gọi, ta cần bắt đầu lại mỗi ngày, chỗi dậy mỗi ngày để “trung thành với tình yêu ban đầu” (Kh 2,4).

Chúa Giêsu Thánh Thể tự hiến trên bàn thờ và ở lại với chúng ta mọi ngày cho đến tận thế chính là bằng chứng của tình yêu trung thành. Chúa là nguồn sự sống luôn luôn tươi mới và là nguồn động lực để ta mãi mãi trung thành đi theo Chúa.

Hành trình đức tin

Hành trình đức tin

Đức tin là một con đường: con đường dẫn ta tới Chúa. Đây là một con đường dài. Vì ta sẽ phải đi suốt cuộc đời mới hết. Đường đức tin có những quãng đầy hoa thơm cỏ lạ và tiếng chim hót véo von. Đó là những khi niềm tin dâng đầy. Ta cảm thấy phấn khởi vì được gặp gỡ Chúa, được Chúa an ủi, mọi sự diễn ra êm xuôi tốt đẹp. Nhưng đức tin sẽ phải trải qua những quãng đường gian nan đầy chông gai sỏi đá. Ta gặp khó khăn thử thách. Ta gặp đau khổ thất bại. Ta không tìm đâu ra lối thoát. Ta như chìm trong đêm tối mênh mông chẳng có ánh sáng nào soi đường dẫn lối. Đó là khi niềm tin bị thử thách, bị nghiêng ngả chao đảo. Ta cảm thấy mệt mỏi chán chường. Ta muốn bỏ cuộc, rẽ sang đường khác. Ta bị cám dỗ tìm con đường dễ dàng hơn, rộng rãi hơn, thoải mái hơn.

Đó là trường hợp của những người Do Thái và một số môn đệ hôm nay.

Khi Đức Giêsu hoá bánh và cá ra nhiều nuôi năm nghìn người, niềm tin của đám đông dâng lên cao vời vợi. Họ phấn khởi mừng vui. Họ tin tuyệt đối rằng Người chính là Đấng Cứu Thế đến cứu dân tộc Do Thái. Niềm tin của họ mạnh mẽ đến nỗi khi Đức Giêsu trốn đi, họ vẫn đuổi theo sát nút với ý định tôn Người lên làm vua cai trị họ.

Thế mà hôm nay, khi Đức Giêsu tuyên bố: “Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì được sống muôn đời”, đám đông đã bỏ Chúa. Một số môn đệ cũng bỏ Chúa mà đi. Đức tin bồng bột tưởng chừng như không gì dập tắt nổi của những ngày hôm trước nay đã tan tành như mây khói. Sự gắn bó tưởng chừng như không gì chia cắt nổi bỗng trở nên nhạt nhẽo lạnh lùng. Đức tin gặp thử thách và họ đã không đủ mạnh tin để vượt qua thử thách. Họ đã thất vọng bỏ cuộc. Nhưng Đức Giêsu vẫn bình tĩnh chấp nhận sự quay lưng trở gót của những người thân tín. Người không vì thế mà nói những lời nhẹ nhàng hơn. Đức tin phải trải qua thử thách. Lửa thử vàng, gian nan thử lòng trung tín. Chỉ có những người bạn trung thành qua những khó khăn mới là những người bạn đích thực. Chỉ có niềm tin kiên vững bất chấp mọi thử thách mới là niềm tin đúng nghĩa.

Giữa cơn khủng hoảng ấy, thánh Phêrô đã đại diện nhóm 12 tuyên xưng niềm tin sắt đá vào Đức Kitô. Dù chưa hiểu những điều Đức Giêsu nói, nhưng các ông vẫn đặt trọn niềm tin vào Người. Thế mới gọi là tin. Vì chưa thấy nên mới cần tin. Đã thấy rõ, đã biết rõ thì đâu cần tin nữa. Tuy nhiên niềm tin không phải là cái gì vô lý. Sau khi thấy Đức Giêsu làm phép lạ hoá bánh ra nhiều và sau khi chứng kiến Người đi trên mặt nuớc, các ông hoàn toàn có cơ sở để đặt niềm tin nơi Người. Đó là hai khía cạnh trái ngược của niềm tin. Tin là một ngọn đèn soi cho ta bước đi trong đêm tối. Ngọn đèn chỉ sáng đủ cho ta bước đi từng bước nhỏ trong niềm tin. Nhưng màn đêm vẫn tăm tối đủ cho ta nghi ngại. Chính vì thế mà niềm tin mới có giá trị và cần thiết.

Lời tuyên xưng của thánh Phêrô lại càng có giá trị trong lúc mọi người gặp khủng hoảng và bỏ Chúa. Tin tưởng khi thời cơ thuận lợi thì thật dễ dàng. Nhưng vẫn tin tưởng gắn bó với Chúa trong những lúc gặp khó khăn thử thách đó mới thật sự là niềm tin chân chính.

Hành trình đức tin của chúng ta chắc chắn sẽ không khác hành trình đức tin của các Tông đồ. Có những thời gian thuận lợi, ta thấy niềm tin dâng cao mãnh liệt. Khi ấy Lời Chúa là những lời êm ái ngọt ngào làm phấn chấn lòng ta. Lời Chúa mang đến cho ta niềm vui, niềm bình an, niềm hy vọng. Lời Chúa đem đến cả thành công và may mắn nữa.

Nhưng rồi tới những ngày u ám tăm tối, ta cảm thấy niềm tin lung lay chao đảo. Đó là khi ta gặp khó khăn thử thách. Lúc ấy Lời Chúa làm cho cuộc đời ta mất bình an. Lời Chúa gõ vào tính tự ái, tự cao, tự đại của ta. Lời Chúa gõ vào sức khoẻ ta. Lời Chúa gõ vào gia sản ta. Lời Chúa như lưỡi gươm đâm thấu tâm hồn ta, tạo ra những vết thương sâu thẳm không bao giờ ngưng rỉ máu. Những lúc ấy, ta dễ bị cám dỗ từ bỏ Chúa như những người Do Thái trong bài Tin Mừng hôm nay.

Trong những giờ phút gặp gian nan thử thách như thế, ta hãy nhớ đên những lời tuyên xưng của thánh Phêrô. Niềm tin tuyên xưng trong đau đớn thử thách mới là niềm tin đúng nghĩa. Sự trung tín vượt qua được những cơn khủng hoảng mới minh chứng một tình yêu chân thực.

Trong những giờ phút tăm tối nhất, hãy mạnh dạn thưa với Chúa như thánh Phêrô: “Lạy Thầy, bỏ Thầy con biết đi theo ai. Chỉ có Thầy mới có lời ban sự sống đời đời”. Amen.

KIỂM ĐIỂM ĐỜI SỐNG

1- Đã có khi nào bạn cảm thấy niềm tin chao đảo, lung lay? Bạn đã làm gì để vượt qua những giờ phút khó khăn đó?

2- Lửa thử vàng, gian nan thử đức. Bạn có xác tín điều đó không?

3- Sau khi những khó khăn qua đi, bạn nhìn thấy tất cả đều là ơn Chúa. Bạn có kinh nghiệm đó không?

ĐTGM Ngô Quang Kiệt

Bánh Thánh Thể

Bánh Thánh Thể

Ba bài Tin Mừng của ba Chúa nhật trước đã thuật lại bài giảng của Chúa Giêsu về bánh ban sự sống và cho biết thái độ cũng như phản ứng của dân chúng. Mặc dầu được thấy các sự lạ, được ăn bánh hóa nhiều, nhưng khi nghe Chúa nói Ngài là manna mới, là bánh bởi trời đích thực, Ngài bởi trời xuống, thịt Ngài thật là của ăn, máu Ngài thật là của uống, ai ăn thịt Ngài và uống máu Ngài thì sẽ được sự sống đời đời… họ lẩm bẩm với nhau, xô xát nhau và phản đối Chúa dữ dội, họ đã hiểu lời Chúa theo nghĩa đen và cũng chính là ý nghĩa mà Chúa muốn nói, nên chẳng những Chúa không cải chính mà còn giải thích rõ hơn và nhấn mạnh hơn, nên có nhiều người đã bỏ đi không nghe Chúa nói nữa.

Bài Tin Mừng hôm nay kể lại phản ứng của các môn đệ nói chung và của nhóm 12 tông đồ nói riêng, mỗi phản ứng lại được Chúa Giêsu bình luận và giải thích thêm. Trước hết, nhiều người trong số các môn đệ cũng đã phản ứng như những người Do Thái khác: “Lời này chướng tai quá! Ai mà nghe nổi”, họ lẩm bẩm với nhau như thế. Chúa Giêsu không cần nghe cũng biết họ đang khó chịu. Chúa giải thích thêm cho họ hiểu và mời gọi họ hãy nhìn sâu xa hơn vào bản thân và sứ mạng của Ngài. Nhưng có nhiều môn đệ đã rút lui không đi theo Chúa nữa. Như vậy, không những dân chúng chán ngán vì những lời Chúa Giêsu tuyên bố với họ, mà cả các môn đệ cũng bị khủng hoảng, nhiều người bỏ Ngài. Đứng trước sự tan rã bi đát này, Chúa Giêsu quay về phía nhóm 12, những người được coi là thân tín nhất của Chúa. Những người này đã có thái độ thế nào hay phản ứng của họ ra sao? Ông Phêrô đã thay mặt cho cả nhóm nói lên thái độ của họ: Họ không bỏ Ngài, họ không đi theo ai khác, họ tin Ngài là Đức Kitô, Ngài có những lời ban sự sống đời đời. Như vậy, ông Phêrô đã đại diện cho anh em nói lên lời tuyên xưng rất trọn vẹn và đầy đủ: tin Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa, tin vào sứ mạng của Ngài, Ngài có những lời đem đến sự sống đời đời.

Như vậy, qua bài giảng về Bánh Hằng Sống, chúng ta thấy đám đông dân chúng vì thấy Chúa không đáp ứng nguyện vọng của họ, nên lẩm bẩm, không tin và bỏ đi. Ngay cả các môn đệ cũng bỏ Ngài, vì không chấp nhận nổi những lời tuyên bố của Ngài, họ cũng thất vọng và bỏ đi. Tuy nhiên, Chúa Giêsu vẫn còn một niềm an ủi, đó là các tông đồ thân tín, vẫn cương quyết đi theo Ngài và tin vào lời Ngài.

Nhìn về chúng ta, đối diện với Chúa Giêsu, mỗi người phải đích thân chọn lựa. Đành rằng cộng đoàn đức tin nâng đỡ mỗi người sống đức tin, nhưng mỗi người phải đích thân dứt khoát: đứng lại với Chúa không phải chỉ vì thấy người khác còn đứng lại hay vì chưa gặp dịp thuận tiện để tháo lui. Nhưng đứng lại với Chúa vì tin rằng Ngài là Đấng có lời ban sự sống đời đời, không còn ai khác để mình đi theo, tức là đòi hỏi chúng ta phải luôn trung thành với Chúa dù gặp hoàn cảnh nào cũng vậy, chẳng hạn như ông Ma-ranh trong câu chuyện sau:

Thời vua Ga-liên bách hại đạo, trong quân đội Rôma có một sĩ quan tên là Ma-ranh, xuất sắc, lừng danh, bách chiến bách thắng. Ai cũng biết Ma-ranh sắp được thăng đại tướng, chính ông cũng rất hy vọng như thế. Nhưng Ma-ranh là người Công giáo tốt, suốt đời ông chỉ xin ơn trung thành với lời hứa ngày chịu phép Rửa tội. Khi ấy, một trong các đại tướng Rôma chết bất ưng. Hôm sau, vị toàn quyền mời Ma-ranh đến vui vẻ nói: “Tôi vừa được lệnh nhà vua gọi ngài lên chức đại tướng, và tôi được hân hạnh trao quyền tổng chỉ huy cho ngài, nhưng nghe đâu ngài là người Công giáo, mà nhà vua thì không chịu để một người Công giáo nào trong sĩ quan quân đội hoàng gia, vậy xin ngài nói cho biết ngài có phải là người Công giáo không?”. Ma-ranh quả quyết: “Thưa, đúng thế, tôi là người Công giáo”. Viên toàn quyền nghiêm nghị nói: “Tôi cho ngài ba tiếng đồng hồ để nghĩ lại, nếu chối Giêsu thì làm đại tướng, nếu không ngài phải chết”. Ma-ranh ra về, đến gặp vị giám mục và kể lại đầu đuôi câu chuyện. Vị giám mục cầm tay Ma-ranh đưa vào nhà thờ, dẫn lên cung thánh, là chính nơi ngày xưa Ma-ranh đã thề trọn đời trung thành với Chúa Kitô. Rồi vị giám mục rút thanh gươm bên hông của Ma-ranh đặt bên cạnh sách Tin Mừng trên bàn thờ và nói: “Này ông Ma-ranh, dễ giải quyết lắm, phải chọn một trong hai, xin ông nhớ lại ngày rửa tội, rồi tùy ý ông”. Ma-ranh mạnh mẽ cầm sách Tin Mừng nói: “Con thề trung thành với Chúa, con xin trung thành”. Vị giám mục âu yếm nhìn Ma-ranh nói: Con hãy đi bình an, ngày hôm nay sẽ là ngày vinh quang của đời con, ngày hôm nay là ngày con đại thắng”. Và ngày hôm đó, Ma-ranh đã đổ máu vì đức tin Công giáo.

Trong những thế kỷ đầu của Giáo hội, dân ngoại bỡ ngỡ khi thấy người có đạo anh dũng chịu chết vì Chúa. Đâu là lý do của sự can đảm lạ lùng ấy? Thánh Síp-ri-a-nô trả lời: “Chính nhờ Mình Thánh Chúa gìn giữ mà người có đạo mới ra pháp trường một cách anh dũng như vậy”. Đời vua Tự Đức, tổ tiên chúng ta cũng không thua kém các vị tử đạo đầu tiên ở Rôma, nhờ đâu? Nhờ rước Mình thánh Chúa, trong một sắc lệnh cấm đạo của vua Tự Đức có một điều sau: “Không được để cho người ta đem đến cho kẻ có đạo một thứ bánh mầu nhiệm gì đó, vì thứ bánh ấy làm cho họ không biết sợ và vui vẻ chịu chết”.    

Trong cuộc sống, có thể chúng ta không phải lựa chọn như ông Ma-ranh hay không bị bách hại như các vị tử đạo, nhưng rất có thể có nhiều lựa chọn khác hay những thử thách khác, đòi hỏi chúng ta phải sống ngay thẳng, công bình, bác ái. Xin Mình Thánh Chúa mà chúng ta rước lấy, tăng thêm sức mạnh để chúng ta vượt qua những khó khăn, thử thách ở đời này, nhất là về phương diện đức tin.

Sưu tầm

Nhà nước IS tàn phá tu viện cổ kính Syria

Nhà nước IS tàn phá tu viện cổ kính Syria

Tàn phá tu viện

ROMA: Tu viện Mar Elian cổ xưa có từ thế kỷ thứ V sau tây lịch tọa lạc tại thành phố Qaryatayn bên Syria, vừa bị lực lượng gọi là nhà nước Hồi giáo IS  triệt phá thành bình địa.

Từ khi nhà nước hồi giáo IS chiếm Qaryatayn hồi tháng 5 vừa qua, họ đã bắt cóc cha Jacques Mourad, viện  trưởng tu viện Mar Elian dẫn đi biệt tích cho đến nay. Toàn thể nhân sự của tu viện đã phải chuyển dời sang Deir Mar Musa, một tu viện khác trong vùng. Trong một cuộc phỏng vấn do phái viên Gabriella Ceraso của đài Vatican thực hiện mới đây, cha Youssef Jihad thuộc tu viện Deir Mar Musa khẳng định rằng kể từ ngày 04.08, khi quân đội mệnh danh là nhà nước Hồi giáo chiếm thị trấn Qaryatayn,không ai có tin tức thẳng từ tu viện Mar Elian nữa. Chỉ biết rằng trước đây, tại tu viện có một nhóm nhân viên đời vừa tín hữu hồi vừa người Ky tô làm việc chung, nhưng khi quân IS đến nơi, họ ra lệnh tất cả phải rời bỏ nơi này trong vòng 1 tiếng đồng hồ, nếu không sẽ bị giết. Tất cả mọi người đã phải bỏ trốn ngay lập tức. Sau đó, nhiều hình ảnh tung lên mạng cho thấy cảnh tàn phá tu viện, từ tháp chuông đến thánh giá và khu vực khảo cổ. Bọn IS, tự mệnh danh là nhà nước hồi giáo nhưng thực ra không biết gì về hồi giáo cả. Tất cả những gì họ muốn là loại bỏ lịch sử quốc gia, là tàn phá tất cả những gì tốt lành và có ý nghĩa tại đây. Họ có thể tàn phá các tu viện, thánh giá, bóp méo khuôn mặt chân chính của hồi giáo mà chúng tôi thân thương và kính trọng, nhưng không thể nào loại bỏ Đức Tin của chúng tôi, không thể nào giết chết hy vọng của chúng tôi. Trong lúc này, lời xác tín của chúng tôi xem ra không thể hiện thực được, nhưng chúng tôi đã vững tin vào Chúa Phục Sinh.

Theo cha Jihad, tu viện Mar Elian bị tàn phá là một ốc đảo an bình đối với người dân trong vùng, nhất là người hồi giáo, và là một dấu chỉ hy vọng. Trước đây có khoảng 47, 48 gia đình ky tô sống trong vùng này, với hơn 100 trẻ em. Cộng đoàn tu viện Deir Mar Musa hiện nay có 4 nam tu sĩ và 2 nữ tu, sống trong hy vọng và chờ đợi ngày về của hai linh mục bị bắt cóc mất tích là cha Paolo Dall’Oglio, dòng Tên và cha Jacques Mourad. Cha Jihad nói thêm là tuy có lo âu, nhưng toàn cộng đoàn đều cầu xin Thiên Chúa củng cố lòng Tin và cuộc sống chung hòa bình cho vùng này. Nhưng nếu tình hình tiếp tục trầm trọng thêm, vùng Trung Đông có thể sẽ không còn bóng dáng ky tô hữu nữa.

Trong những ngày qua, Hoa Kỳ cho biết là có những bằng chứng cho thấy cái gọi là nhà nước Hồi giáo đã dùng vũ khí hóa học chống lại nhóm dân quân Peshmerga người Kurde hôm 11 tháng 08 mới đây. Tình hình Siria ngày càng trầm trọng thêm. Tại biên giới phía Nam, giáp với Israel, những vụ chạm súng gần đây làm ít nhất 5 người chết và hàng chục người khác bị thương, vừa quân nhân vừa dân lành. Tại mạn Trung, quanh thành phố Homs, quân đội nhà nước hồi giáo tiếp tục tàn phá các địa điểm ky tô, trong đó có nhiều nơi được liệt vào hàng gia sản văn hóa thế giới.

Mai Anh

 

Minh xác của Ban Tổ Chức về việc qua Cửa Năm Thánh

Minh xác của Ban Tổ Chức về việc qua Cửa Năm Thánh

Cua Nam Thanh

VATICAN. Ngoại trừ trường hợp Đền thờ Thánh Phêrô, không cần đăng ký trước để đi qua Cửa Năm Thánh ở 3 Đền thờ khác: Thánh Gioan Laterano, Đức Bà Cả và Phaolô ngoại thành.

Trên đây là minh xác của Ban Tổ chức Năm Thánh Lòng Thương Xót, thuộc Hội đồng Tòa Thánh tái truyền giảng Tin Mừng, trong thông cáo ngày 20-8 vừa qua.

Về việc đi qua Cửa Năm Thánh ở Đền Thờ Thánh Phêrô, thông cáo cho biết:

1. Để giúp các tín hữu thực hiện một cuộc hành hương ngắn tiến về Cửa Năm Thánh ở Đền Thờ Thánh Phêrô, Ban tổ chức dự trù một lộ trình đi bộ dành riêng cho các tín hữu lữ hành: bắt đầu từ Lâu Đài Thiên Thần (Castel Sant'Angelo), đi qua đường Hòa Giải, quảng trường Piô 12 và quảng trường Thánh Phêrô để đi vào Cửa Năm Thánh. Vì có đông người nên tín hữu được tha thiết khuyên thông báo việc mình tới Roma và thời gian muốn thực hiện cuộc hành hương như vậy.

2. Để tránh những chờ đợi vô ích và để tạo điều kiện tháp tùng tinh thần khi tiến qua Cửa Năm Thánh, điều quan trọng là các nhóm có tổ chức hãy lo liên lạc với Văn phòng Tổ chức, qua phân bộ ”Registrazione pellegrini” (Đăng ký tín hữu hành hương” ở trang mạng chính thức của Năm Thánh (www.im.va) sẽ bắt đầu hoạt động từ tháng 10-2015.

3. Sau khi đăng ký trên mạng ấy, ngoài việc ghi tên dự các Biến Cố Lớn, có thể chọn ngày giờ phỏng chừng để đi qua Cửa Năm Thánh ở Đền Thờ Thánh Phêrô.

4. Văn phòng tổ chức sẽ xác nhận đơn xin đăng ký và cho biết thời khóa biểu tốt nhất nên trình diện để bắt đầu lộ trình (từ Lâu Đài Thiên Thần) tiến về Cửa Năm Thánh ở Đền thờ Thánh Phêrô. Phương thức này giúp giảm bớt tối đa sự chờ đợi, đồng thời bảo đảm bầu không khí cầu nguyện và tịnh niệm khi hành hương đi bộ tiến về Cửa Năm Thánh.

5. Có thể đăng ký theo nhóm hoặc cá nhân tín hữu hành hương. Nên thực hiện việc đăng ký duy nhất, kể cả cho một nhóm nhỏ không có tổ chức, hoặc một nhóm gia đình, để có thể đi chung với nhau trong cùng một thời điểm.

6. Để có thêm thông tin, và đối với những tín hữu không đăng ký trước trên mạng, thì chúng tôi mời họ đến ”Trung Tâm tiếp đón khách hành hương” ở số 7 đường Hòa Giải (Via della Conciliazione) sắp được mở cửa. Tại đây có những người thiện nguyện giúp thực hiện cuộc hành hương vào lúc thuận tiện nhất.

Tất cả 4 Đền thờ Giáo Hoàng ở Roma đều có một ban cứu cấp, do những người thiện nguyện phục vụ. Ngoài ra có những người thiện nguyện giúp đỡ những người khuyết tật.

 G. Trần Đức Anh OP – Vatican Radio