Các Bài Đã Đăng Trong Mục – Em Học Tiếng Việt
-
Bích báo lớp vỡ lòng niên khóa 2012-2013
Bích báo lớp vỡ lòng niên khóa 2012-2013
- Bích Báo Lớp Sáu (2014-2015)
-
Bài viết của em Tracy Vương lớp 6/ Niên-Khóa 2014-2015
Bài viết của em Tracy Vương lớp 6/ Niên-Khóa 2014-2015
-
Bích báo lớp vỡ lòng niên khóa 2012-2013
Sáng Tác
-
MÙA XUÂN CỦA BÉ
MÙA XUÂN CỦA BÉ

-
BÀI THƠ TIẾNG VIỆT TIẾNG MỸ
BÀI THƠ TIẾNG VIỆT TIẾNG MỸ
- BÀI THƠ CHỮ MẸ
-
Lưu Bút TNSP Kỳ 29

-
Tiếng Mưa
Tiếng Mưa
Mỗi lần, thấy trời sắp chuyển mưa,
Ngồi bên cửa sổ, cạnh hiên nhà.
Nhìn mưa rơi đều qua song cửa.
Làm tôi nhớ lại thưở năm nào…
Tuổi thơ đêm ngủ, nghe mưa rớt
Lộp độp, rả rích dài cả đêm.
Ban ngày, ban đêm cùng tiếng mưa.
Những đêm, thanh vắng âm thanh gõ
Xuống mái hiên nhà nghe to hơn.
Ở đây ít nhà có mái tôn.
Nên thiếu âm thanh của thưở nào!
Khiến lòng khắc khoải…không ngủ được.
Nhớ tiếng mưa rơi…ở quê nhà.
Trời mưa ở đâu cũng giống nhau.
Chỉ khác là mưa ở trong lòng.
Gợi nhớ biết bao là kỷ niệm.
Buồn vui của những trận mưa đêm!
Cô giáo Tống Hoa
Trường Việt ngữ và Văn Hoá Phan Bội Châu
-
Tôi Đi Học và Ngày Mãn Khóa
Tôi đi học. Truyện ngắn của nhà văn Thanh-Tịnh viết lên những cảm giác nhẹ nhàng của một buổi sáng mùa thu theo mẹ đi đến trường đã để lại trong ký ức thời thơ ấu của biết bao nhiêu cô, cậu học sinh. Cảm giác đó đã theo tôi trong những lần tôi đưa con, đưa cháu đi học nên tôi thường lẩm bẩm đọc những câu thơ bình dị đơn sơ dễ hiểu của tôi như đang chuyện trò với cháu.
TÔI ĐI HỌC

Hôm nay em đi học
Lần đầu tiên đi học
Mẹ nắm bàn tay em
Dắt em đi đến trường
Trên đường em nhìn thấy
Nhiều bạn giống như em
Cũng theo mẹ đến trường
Và khi vào lớpLần đầu tiên vào lớp
Nhìn thấy Cô giáo em
Dáng xinh xinh dịu dàng
Mĩm cười Cô hỏi em
Tên con là gì đó ?
Thưa Cô ! Con tên là:
…………………………….
Kaelle Phạm, Hoài -An
Gật đầu Cô khen ngoan
Con về chổ ngồi đi
Chúng ta bắt đầu học
A,B,C,D,Đ………………
Em là người Việt,
Em học tiếng Việt.
Chữ Việt nước NamĐể rồi 9 tháng qua mau…
NGÀY MÃN KHOÁ
Hôm nay ngày mãn khoá
Lòng em thấy rộn ràng
Buâng khuâng niềm hối tiếc
Bịn rịn phải chia tay
Thầy Cô và bạn học
Chiều thứ bảy bên nhau
Chín tháng học trôi mau
Đến lúc phải chia tay
Nhớ ngày đầu vào lớp
Còn ngượng ngịu đánh vần
Lần đầu tập làm văn
Cô giáo đọc bật cười
Chính tả, sai nhiều lỗi
Sắc, huyền, hỏi, ngã, nặng
Ôi, khó quá làm sao!
Bỏ dấu không đúng chữ
Nghĩa đổi làm cô cười
Qua một năm học ngắn
Giờ bài văn em viết
Cô đọc, cười mĩm chi
Xoa đầu khen em giỏi
Em cám ơn Cô giáo
Đã bỏ bao công sức
Để em có ngày nay
Ơn thầy, cô dạy dỗ
Em ghi nhớ suốt đời.
Chào tạm biệt quí Thầy Cô. Hẹn gặp lại niên học mới.
Tống Hoa -
MAI CON LỚN

-
Đôi Dép
Đôi Dép
Tình ta tựa như đôi dép thôi.
Khắn khít bên nhau chẳng thể rời.
Đi đâu cũng có cặp, có đôi.
Gian nan nguy khó chẳng hề lơi.
Có lần dạo biển đùa sóng tấp.
Nước cuốn trôi xa, một chiếc kia.
Chiếc này, luống bước, với chơi vơi.
Lùa vào, đừng để cuốn xa khơi.
Nghĩ thôi, dép kia còn một chiếc!
Làm sao! Đi hết được quãng đường.
Một chiếc thôi, sẽ khập khểnh lẻ…
Con đường trước mắt,bao dài nữa…
Ý nghĩa không còn…có cặp đôi.
Tình tôi cũng chỉ có vậy thôi!
Xin thương, song hành luôn có cặp.
Như đôi dép Mộc vẫn có đôi.
Gắn bó bên nhau, vạn nẽo đường,
Lối mòn, đường lộ luôn có đủ.
Một đôi dép cũ, vẫn bên nhau.
***
Cô giáo Tống Hoa
Trường Việt ngữ và Văn Hoá Phan Bội Châu
-
Quà Xuân của Cháu
QUÀ XUÂN CỦA CHÁU
‐BÙI THỊ NHƠN
Bà Năm ngồi trên chiếc ghế nhỏ, bên cạnh chậu hoa cúc vàng trước hiên
nhà. Quyển báo xuân dầy cộm chắc đã làm mỏi đôi tay gầy guộc của Bà, Bà
ngưng đọc, khẽ đặt nó nằm gọn trên hai đầu gối, trang báo vẫn mở, như có lời
hẹn thầm: “ Sẽ đọc tiếp”. Bài thơ Ông Đồ Già của Vũ Đình Liên được đăng lại trên
trang báo xuân này gợi cho bà Năm biết bao nỗi niềm…
-
SỚ TÁO QUÂN


-
MÙA XUÂN CỦA BÉ
Các Bài Đã Đăng Trong Mục – Việt Ngữ và Văn Hóa
-
Ngày Mồng hai Tết: Sống Chữ Hiếu
Ngày Mồng hai Tết: Sống Chữ Hiếu
Xin Chúa xuân chúc lành cho những ngày sum họp gia đình được đằm thắm yêu thương.
Chuyện xảy ra ở hành lang một bệnh viện. Cô con dâu nhăn mặt nói với chồng: “Ở nhà đủ thứ phải lo, làm sao mà vô trong đây hầu ba được? Anh nói cô Năm hay cô Bảy ở không thì chia nhau vô chăm sóc ba”. Anh con trai chưa kịp trả lời thì có lẽ cô Năm hay cô Bảy gì đó đã cong môi phản đối: “Tui cũng có đủ thứ chuyện để lo chứ bộ, quên tui đi”. Một cậu con trai khác cau cau lông mày: “Nói chung là ai cũng bận hết, với lại ba mắc bệnh lây nhiễm, vô hầu ba rồi lỡ bị lây thì làm sao?”. Cô con dâu trưởng phán một câu: “Thôi khỏi bàn tán gì hết, mướn người nuôi là xong chuyện”.
Tất nhiên sau đó, sự việc xảy ra đúng như hoạch định của họ. Một phụ nữ khỏe mạnh, có dáng vẻ nông dân đang nuôi một người bệnh nằm giường bên cạnh ông cụ đã chủ động đề nghị nuôi bệnh cho ông cụ luôn. Công việc tỉ mỉ, cần sự chu đáo, từ việc cho uống sữa, uống thuốc đến thay quần áo, lau người, nhưng chị vẫn làm với sự chăm chút, không để lộ bất cứ thái độ ghê tởm nào, lại còn có vẻ hiền hậu, dịu dàng như con đối với cha mẹ.
Trong lúc ấy, có lẽ yên tâm vì cha đã có người chăm sóc, đám con trai, con gái, dâu, rể hơn một chục người của ông cụ thỉnh thoảng mới lượn qua như một luồng gió nhẹ. Tiếc thay, sự chăm chút của chị phụ nữ không kéo dài bao lâu, chỉ hơn một tuần sau là ông cụ đã qua đời. Con cái, cháu chắt ông kéo vào mới đông chứ. Họ khóc lóc khá ồn ào nhưng vẫn bình tĩnh chỉ huy việc khâm liệm ông cụ, và ở hành lang lại xảy ra một cuộc cãi vã xem người nào phải chi nhiều nhất cho đám tang ?… Anh con trai trưởng cầm một xấp tiền đến trả cho chị phụ nữ đã nuôi bệnh cha mình. Hai mắt đỏ hoe, chị trả lời: “Tôi nuôi cụ ấy vì thấy xót xa cho cụ có lắm con nhiều cháu mà chẳng ai đoái hoài, chứ tôi có làm cái nghề này đâu mà lấy tiền?”.
Đám người đang khóc mếu, cãi nhau… đột nhiên im bặt. Rồi từng người một lẻn ra ngoài…
Đúng là “một mẹ nuôi được 10 con nhưng 10 con lại không nuôi được một mẹ”. Cho dù câu ca dao xưa dạy rằng:
Đói lòng ăn hột chà là
Để cơm nuôi mẹ, mẹ già yếu răng
Thế nhưng, lời dạy ấy dường như chỉ dừng lại nơi môi miệng mà rất khó mang ra thực hành. Dẫu biết rằng đi khắp thế gian cũng không có tình nghĩa nào cao sâu cho bằng tình cha tình mẹ yêu con. Dẫu biết rằng không ở đâu có tình yêu chân thành cao cả như tình cha mẹ yêu con.
Con đi khắp vạn nẻo đường
Giờ con mới hiểu tình thương mẹ hiền
Người con yêu quý nhất trên đời
Chính là mẹ đó tuyệt vời tình sâu
Ngày xuân con cái sum vầy bên cha mẹ không chỉ để nhận phong bao lì xì hay chỉ để kính biếu các ngài đồng quà tấm bánh mà quan yếu là để nhận sự chúc lành của các ngài, để nói lời cám ơn các ngài và tỏ tâm tình tri ân về tình yêu thẳm sâu mà các ngài dành cho con cháu. Ngày xuân là dịp để con cháu thổ lộ chữ hiếu dành cho các bậc sinh thành. Đây là dịp để nói lên tấm lòng chân tình tri ân dâng lên bậc sinh thành:
Tạ ơn cha đã cho con nhìn thấy
Núi rất cao và biển rất tuyệt vời
Tạ ơn mẹ, đã cho con hơi thở
Và trái tim nhân ái làm người
Đây là dịp con cái biểu lộ chữ hiếu qua những hành vi không chỉ dâng hương kính bậc tổ tiên mà còn khiêm cung cúi mình kính lạy các bậc sinh thành.
Lạy thứ nhất con kính mừng tuổi mẹ
Phong sắc hồng hào tâm thể khang an
Những lo toan cơm áo chẳng dễ dàng
Nên quá ít thời gian hầu cận mẹ
Lạy thứ hai xin tạ lòng trời bể
Ơn sinh thành dưỡng dục kể sao khuây
Mỗi lần xuân con cháu tụ về đây
Mừng tuổi mẹ kính dâng thêm một tay
Như thế, mùa xuân còn là mùa của đoàn tụ, của sum họp. Mùa xuân không chỉ có không gian rạng ngời mà lòng người cũng tràn ngập niềm vui vì có nghĩa tình đằm thắm của tình cha mẹ, ông bà, anh em một nhà sum vầy bên nhau. Ước chi mùa xuân mãi ở lại đây để tình nghĩa gia đình mãi hòa hợp yêu thương, để con cháu mãi sum vầy bên cha mẹ và anh em hòa hợp bên nhau.
Xin Chúa làm chủ thời gian ban cho nhân gian một mùa xuân hạnh phúc sum vầy bên nhau. Xin Chúa xuân chúc lành cho những ngày sum họp gia đình được đằm thắm yêu thương. Amen
LM Jos. Tạ Duy Truyền
-
Ngày Mồng hai Tết: Sống Chữ Hiếu














