Trường Việt Ngữ và Văn Hóa Phan Bội Châu – Giáo Xứ St. Boniface, Anaheim



  • Sáng Tác

    • Quà Xuân của Cháu

      QUÀ XUÂN CỦA CHÁU
      ‐BÙI THỊ NHƠN


      Bà Năm ngồi trên chiếc ghế nhỏ, bên cạnh chậu hoa cúc vàng trước hiên
      nhà. Quyển báo xuân dầy cộm chắc đã làm mỏi đôi tay gầy guộc của Bà, Bà
      ngưng đọc, khẽ đặt nó nằm gọn trên hai đầu gối, trang báo vẫn mở, như có lời
      hẹn thầm: “ Sẽ đọc tiếp”. Bài thơ Ông Đồ Già của Vũ Đình Liên được đăng lại trên
      trang báo xuân này gợi cho bà Năm biết bao nỗi niềm…

       

    • BÀI THƠ CHỮ MẸ

      BÀI THƠ CHỮ MẸ

    • Lưu Bút TNSP Kỳ 29
    • Đan Lồng Đèn

      Đan Lồng Đèn

      Vót tre ngồi đan chiếc lồng đèn.
      Dù cho vất vã với tay ngang.
      Cũng ráng ra công làm cho đẹp.
      Cháu có đèn,dự hội trăng rằm.
      Ông ơi! Sao không mua cho cháu.
      Khỏi nhọc công Ông, mệt mỏi tay.
      Ông cười, vuốt tóc, nói nghe nè.
      Ông muốn tự tay làm cho cháu .
      Đa dạng hàng bán hiệu của Tàu.
      Kể cháu nghe,tre Ông vót làm đèn.
      Còn là vũ khí chống xâm lăng.
      Tre già thân lớn làm cọc nhọn.
      Đâm thủng tàu địch, thắng vẻ vang.
      Vào năm chín trăm ba mươi tám.
      Ngô Quyền Tướng dẫn binh vào trận.
      Bạch Đằng Giang, cọc nhọn dự phần.
      Mưu lược, dùng binh, lòng dũng cảm.
      Đuổi giặc Tàu, sử sách ghi ơn.
      Tuổi thơ của cháu đẹp như trăng.
      Hồn nhiên cứ giữ, nhưng ghi nhớ.
      Công ơn của những bậc tiền nhân.
      Dựng nước, bây giờ mình giữ nước.
      Thế hệ này, và nối tiếp mai sau.
      Giữ gìn bờ cỏi, Cha Ông dựng.
      Mới xứng danh con cháu Lạc-Hồng.

      HOA TÔN (Tháng 9 Mùa Trung-Thu)

       

    • GIÁNG SINH NHỚ BA

      GIÁNG SINH NHỚ BA

    • MẸ TÔI
    • Đôi Dép

      Đôi Dép

      Tình ta tựa như đôi dép thôi.

      Khắn khít bên nhau chẳng thể rời.

      Đi đâu cũng có cặp, có đôi.

      Gian nan nguy khó chẳng hề lơi.

      Có lần dạo biển đùa sóng tấp.

      Nước cuốn trôi xa, một chiếc kia.

      Chiếc này, luống bước, với chơi vơi.

      Lùa vào, đừng để cuốn xa khơi.

      Nghĩ thôi, dép kia còn một chiếc!

      Làm sao! Đi hết được quãng đường.

      Một chiếc thôi, sẽ khập khểnh lẻ…

      Con đường trước mắt,bao dài nữa…

      Ý nghĩa không còn…có cặp đôi.

      Tình tôi cũng chỉ có vậy thôi!

      Xin thương, song hành luôn có cặp.

      Như đôi dép Mộc vẫn có đôi.

      Gắn bó bên nhau, vạn nẽo đường,

      Lối mòn, đường lộ luôn có đủ.

      Một đôi dép cũ, vẫn bên nhau.

         ***

       

      Cô giáo Tống Hoa

      Trường Việt ngữ và Văn Hoá Phan Bội Châu

    • MAI CON LỚN
    • SỚ TÁO QUÂN
    • Được làm học trò… thêm yêu tiếng Việt
  • Các Bài Đã Đăng Trong Mục – Việt Ngữ và Văn Hóa

    • Tạ Ơn

      Tôi tạ ơn Chúa vì chồng tôi cứ phàn nàn khi bữa cơm chưa dọn kịp,
      bởi lẽ chàng đang ở ngay bên cạnh tôi, chứ không phải bên ai khác.


      Tôi tạ ơn Chúa vì con tôi cứ càu nhàu khi phải phụ rửa chén đĩa cho tôi,
      bởi lẽ thằng bé đang ở nhà chứ không phải lêu lổng ngoài đường.


      Tôi tạ ơn Chúa vì số thuế thu nhập mà tôi phải trả quá cao,
      bởi lẽ như thế nghĩa là tôi đang có một công việc tốt để làm.


      Tôi tạ ơn Chúa vì có nhiều thứ phải dọp dẹp sau bữa tiệc nhỏ,
      bởi lẽ như thế nghĩa là tôi luôn được bạn bè quý mến đến chơi.


      Tôi tạ ơn Chúa vì quần áo tôi bỗng trở lên hơi chật,
      bởi lẽ như thế nghĩa là tôi đang có đủ ăn,


      Tôi tạ ơn Chúa vì cái bóng của tôi cứ nhìn tôi làm việc,
      bởi lẽ như thế nghĩa là tôi đang sống tự do ngoài nắng.

      Tôi tạ ơn Chúa vì sàn phòng cần quét, cửa sổ cần lau, màng xối cần sửa,
      bởi lẽ như thế nghĩa là tôi đang có một mái nhà để cư ngụ.

      Tôi tạ ơn Chúa vì tất cả những lời than phiền về chính phủ,
      bởi lẽ như thế nghĩa là chúng ta đang được tự do ngôn luận.

      Tôi tạ ơn Chúa vì hóa đơn đóng tiền cho hệ thống sưởi thật cao,
      bởi lẽ như thế nghĩa là tôi đang được ấm áp.

      Tôi tạ ơn Chúa vì người phụ nữ ngồi phía sau tôi trong nhà thờ hát sai.
      bởi lẽ như thế nghĩa tai tôi còn nghe được rất tinh tế.

      Tôi tạ ơn Chúa vì đống đồ phải giặt ủi,
      bởi lẽ như thế nghĩa là tôi có đầy đủ quần áo để ăn mặc tử tế.

      Tôi tạ ơn Chúa vì các cơ bắp của mình thấy mỏi mệt vào cuối ngày,
      bởi lẽ như thế nghĩa là tôi có sức để làm việc nhiều.

      Tôi tạ ơn Chúa vì tiếng đồng hồ reo to thật sớm ban mai,
      bởi lẽ như thế nghĩa là tôi còn đi lại, hít thở và cười nói,
      bởi lẽ như thế nghĩa là tôi đang còn sống.


      và cuối cùng…

      Tôi tạ ơn Chúa vì nhận quá nhiều thư từ gửi về,
      bởi lẽ như thế nghĩa là tôi vẫn còn có nhiều bạn bè đang nhớ đến tôi…

       

      Tôi gửi bài này để các bạn hiểu rằng :

      "Thiên Chúa luôn đến với con người bằng một quả tim yêu thương,
         cho dù chúng ta đang ở trong bất cứ tình trạng nào!"

      Trần Duy Nhiên dịch

      Chronicles16-34