Trường Việt Ngữ và Văn Hóa Phan Bội Châu – Giáo Xứ St. Boniface, Anaheim



  • Sáng Tác

    • Lưu Bút TNSP Kỳ 29
    • MAI CON LỚN
    • Được làm học trò… thêm yêu tiếng Việt
    • GIÁNG SINH NHỚ BA

      GIÁNG SINH NHỚ BA

    • Quà Xuân của Cháu

      QUÀ XUÂN CỦA CHÁU
      ‐BÙI THỊ NHƠN


      Bà Năm ngồi trên chiếc ghế nhỏ, bên cạnh chậu hoa cúc vàng trước hiên
      nhà. Quyển báo xuân dầy cộm chắc đã làm mỏi đôi tay gầy guộc của Bà, Bà
      ngưng đọc, khẽ đặt nó nằm gọn trên hai đầu gối, trang báo vẫn mở, như có lời
      hẹn thầm: “ Sẽ đọc tiếp”. Bài thơ Ông Đồ Già của Vũ Đình Liên được đăng lại trên
      trang báo xuân này gợi cho bà Năm biết bao nỗi niềm…

       

    • MÙA XUÂN CỦA BÉ

      MÙA XUÂN CỦA BÉ

    • BÀI THƠ CHỮ MẸ

      BÀI THƠ CHỮ MẸ

    • MẸ TÔI
    • GIÁNG SINH XƯA
    • Tôi Đi Học và Ngày Mãn Khóa

      Tôi đi học. Truyện ngắn của nhà văn Thanh-Tịnh viết lên những cảm giác nhẹ nhàng của một buổi sáng mùa thu theo mẹ đi đến trường đã để lại trong ký ức thời thơ ấu của biết bao nhiêu cô, cậu học sinh. Cảm giác đó đã theo tôi trong những lần tôi đưa con, đưa cháu đi học  nên tôi thường lẩm bẩm đọc những câu thơ bình dị đơn sơ dễ hiểu của tôi như đang chuyện trò với cháu.

       

       

      TÔI ĐI HỌC


      Hôm nay em đi học
      Lần  đầu tiên đi học
      Mẹ nắm bàn tay em
      Dắt em đi đến trường
      Trên đường em  nhìn thấy
      Nhiều  bạn giống như em
      Cũng theo  mẹ đến trường
      Và khi vào lớp

       

      Lần đầu tiên vào lớp
      Nhìn thấy Cô  giáo em
      Dáng xinh xinh dịu dàng
      Mĩm cười Cô hỏi em
      Tên con là gì đó ?
      Thưa Cô ! Con tên là:
      …………………………….
      Kaelle Phạm, Hoài -An
      Gật đầu Cô khen ngoan
      Con về chổ ngồi đi
      Chúng ta bắt đầu học
      A,B,C,D,Đ………………
      Em là người Việt,
      Em học tiếng Việt.
      Chữ Việt nước Nam

       

      Để rồi 9 tháng qua mau…


      NGÀY MÃN KHOÁ
       

      Hôm nay ngày mãn khoá
      Lòng em thấy rộn ràng
      Buâng khuâng niềm hối tiếc
      Bịn rịn phải chia tay
      Thầy Cô và bạn học
      Chiều thứ bảy bên nhau
      Chín tháng học trôi mau
      Đến lúc phải chia tay
      Nhớ ngày đầu vào lớp
      Còn ngượng ngịu đánh vần
      Lần đầu tập làm văn
      Cô giáo đọc bật cười
      Chính tả, sai nhiều lỗi
      Sắc, huyền, hỏi, ngã, nặng
      Ôi, khó quá làm sao!
      Bỏ dấu không đúng chữ
      Nghĩa đổi làm cô cười
      Qua một năm học ngắn
      Giờ bài văn em viết
      Cô đọc, cười mĩm chi
      Xoa đầu khen em giỏi
      Em cám ơn Cô giáo
      Đã bỏ bao công sức
      Để em có ngày nay
      Ơn thầy, cô dạy dỗ
      Em ghi nhớ suốt đời.

       

      Chào tạm biệt quí Thầy Cô. Hẹn gặp lại niên học mới.
      Tống Hoa

  • Các Bài Đã Đăng Trong Mục – Việt Ngữ và Văn Hóa

    • Từ Câu Chuyện “Cậu Bé Yêu Nước Thành Padua”

      Chuyện kể rằng: Một chiếc tàu thủy chạy bằng hơi nước vừa rời bến cảng Barcelona, một thành phố ở Tây Ban Nha, để đi đến hải cảng Genoa (thuộc Ý Đại Lợi). Trên tàu có đủ loại hành khách bao gồm người Pháp, Ý, Tây Ban Nha và Thụy Sĩ. Trong đám đó có một cậu bé đơn độc khoảng 11 tuổi, phục sức nghèo nàn. Biết phận mình, cậu bé luôn tách biệt khỏi đám đông. Như một con thú hoang, cậu đăm đăm nhìn mọi người với ánh mắt u sầu. Cậu có lý do chính đáng để biện minh cho lối nhìn mọi người đầy nghiêm khắc đó. Cách đây hai năm, cha mẹ cậu, hai người nông dân ở vùng lân cận thành Padua của nước Ý, vì quá nghèo nên đã vô tình bán cậu cho một bọn người lừa bịp. Sau khi bỏ đói và thực hiện những màn đấm đá dã man, bọn này đã dạy và buộc cậu làm trò để kiếm tiền. Rồi họ mang cậu đi khắp nước Pháp và Tây Ban Nha để biểu diễn. Cậu luôn bị bọn chúng đánh đập và không cho ăn uống đầy đủ. Khi bọn họ đưa cậu đến Barcelona, cậu đã bỏ trốn vì không thể tiếp tục chịu đựng thêm nữa sự hành hạ nhẫn tâm và những cơn đói triền miên đã làm cậu vô cùng khốn khổ.

      CauBeYeuNuocThanhPadua

      Xem: Từ Câu Chuyện "Cậu Bé Yêu Nước Thành Padua"