Trường Việt Ngữ và Văn Hóa Phan Bội Châu – Giáo Xứ St. Boniface, Anaheim



  • Sáng Tác

    • MẸ TÔI
    • HÃY GIEO YÊU THƯƠNG

      XIN VÀO XEM. . .

    • Quà Xuân của Cháu

      QUÀ XUÂN CỦA CHÁU
      ‐BÙI THỊ NHƠN


      Bà Năm ngồi trên chiếc ghế nhỏ, bên cạnh chậu hoa cúc vàng trước hiên
      nhà. Quyển báo xuân dầy cộm chắc đã làm mỏi đôi tay gầy guộc của Bà, Bà
      ngưng đọc, khẽ đặt nó nằm gọn trên hai đầu gối, trang báo vẫn mở, như có lời
      hẹn thầm: “ Sẽ đọc tiếp”. Bài thơ Ông Đồ Già của Vũ Đình Liên được đăng lại trên
      trang báo xuân này gợi cho bà Năm biết bao nỗi niềm…

       

    • Được làm học trò… thêm yêu tiếng Việt
    • MÙA XUÂN CỦA BÉ

      MÙA XUÂN CỦA BÉ

    • Tiếng Mưa

      Tiếng Mưa

       

      Mỗi lần, thấy trời sắp chuyển mưa,

      Ngồi bên cửa sổ, cạnh hiên nhà.

      Nhìn mưa rơi đều qua song cửa.

      Làm tôi nhớ lại thưở năm nào…

      Tuổi thơ đêm ngủ, nghe mưa rớt

      Lộp độp, rả rích dài cả đêm.

      Ban ngày, ban đêm cùng tiếng mưa.

      Những đêm, thanh vắng âm thanh gõ

      Xuống mái hiên nhà nghe to hơn.

      Ở đây ít nhà có mái tôn.

      Nên thiếu âm thanh của thưở nào!

      Khiến lòng khắc khoải…không ngủ được.

      Nhớ tiếng mưa rơi…ở quê nhà.

      Trời mưa ở đâu cũng giống nhau.

      Chỉ khác là mưa ở trong lòng.

      Gợi nhớ biết bao là kỷ niệm.

      Buồn vui của những trận mưa đêm!

       

       

      Cô giáo Tống Hoa

      Trường Việt ngữ và Văn Hoá Phan Bội Châu

       

       

    • GIÁNG SINH XƯA
    • BÀI THƠ CHỮ MẸ

      BÀI THƠ CHỮ MẸ

    • Lưu Bút TNSP Kỳ 29
    • BÀI THƠ TIẾNG VIỆT TIẾNG MỸ

      BÀI THƠ TIẾNG VIỆT TIẾNG MỸ

  • Các Bài Đã Đăng Trong Mục – Việt Ngữ và Văn Hóa

    • CHIÊU HỒI NGÔN TỪ

      CHIÊU HỒI NGÔN TỪ

      Tâm Thanh, Na Uy

      Người tỵ nạn ra đi không mang theo hành lý nào ngoài chút di sản tinh thần, trong đó có ngôn ngữ… Người yêu tiếng Việt …sẽ đau lòng thấy tiếng Việt nơi đất Việt xuống dốc thê thảm, thấy 10 người làm văn hóa tại Việt Nam tươi cười giữa màu đỏ chói cách mạng dưới khẩu hiệu “bánh trưng.” Một lỗi chính tả như thế trước hằng trăm (hay ngàn?) con mắt mà không ai thấy, tố cáo sự ngu dốt, nhưng ngu dốt không phải là một tội lỗi. Coi thường di sản tinh thần dân tộc mới là tội lỗi…

      Chính ta phải tránh những cái sai của người cộng sản, viết và nói một thứ tiếng Việt chuẩn và đẹp. Quảng bá sách vở và tư tưởng truyền thống Việt Nam và thế giới nhân bản. Cho con em học tiếng Việt nơi trường lớp Việt Nam. Tránh xa những sinh hoạt do cơ quan lãnh sự Việt cộng chủ trương (ta không lường được tác hại của một lớp tiếng Việt, một khóa học làm đèn trung thu hay một trại hè do Ðại Sứ Quán Việt cộng tổ chức).

      Đọc CHIÊU HỒI NGÔN TỪ