Trường Việt Ngữ và Văn Hóa Phan Bội Châu – Giáo Xứ St. Boniface, Anaheim



  • Sáng Tác

    • Tôi Đi Học và Ngày Mãn Khóa

      Tôi đi học. Truyện ngắn của nhà văn Thanh-Tịnh viết lên những cảm giác nhẹ nhàng của một buổi sáng mùa thu theo mẹ đi đến trường đã để lại trong ký ức thời thơ ấu của biết bao nhiêu cô, cậu học sinh. Cảm giác đó đã theo tôi trong những lần tôi đưa con, đưa cháu đi học  nên tôi thường lẩm bẩm đọc những câu thơ bình dị đơn sơ dễ hiểu của tôi như đang chuyện trò với cháu.

       

       

      TÔI ĐI HỌC


      Hôm nay em đi học
      Lần  đầu tiên đi học
      Mẹ nắm bàn tay em
      Dắt em đi đến trường
      Trên đường em  nhìn thấy
      Nhiều  bạn giống như em
      Cũng theo  mẹ đến trường
      Và khi vào lớp

       

      Lần đầu tiên vào lớp
      Nhìn thấy Cô  giáo em
      Dáng xinh xinh dịu dàng
      Mĩm cười Cô hỏi em
      Tên con là gì đó ?
      Thưa Cô ! Con tên là:
      …………………………….
      Kaelle Phạm, Hoài -An
      Gật đầu Cô khen ngoan
      Con về chổ ngồi đi
      Chúng ta bắt đầu học
      A,B,C,D,Đ………………
      Em là người Việt,
      Em học tiếng Việt.
      Chữ Việt nước Nam

       

      Để rồi 9 tháng qua mau…


      NGÀY MÃN KHOÁ
       

      Hôm nay ngày mãn khoá
      Lòng em thấy rộn ràng
      Buâng khuâng niềm hối tiếc
      Bịn rịn phải chia tay
      Thầy Cô và bạn học
      Chiều thứ bảy bên nhau
      Chín tháng học trôi mau
      Đến lúc phải chia tay
      Nhớ ngày đầu vào lớp
      Còn ngượng ngịu đánh vần
      Lần đầu tập làm văn
      Cô giáo đọc bật cười
      Chính tả, sai nhiều lỗi
      Sắc, huyền, hỏi, ngã, nặng
      Ôi, khó quá làm sao!
      Bỏ dấu không đúng chữ
      Nghĩa đổi làm cô cười
      Qua một năm học ngắn
      Giờ bài văn em viết
      Cô đọc, cười mĩm chi
      Xoa đầu khen em giỏi
      Em cám ơn Cô giáo
      Đã bỏ bao công sức
      Để em có ngày nay
      Ơn thầy, cô dạy dỗ
      Em ghi nhớ suốt đời.

       

      Chào tạm biệt quí Thầy Cô. Hẹn gặp lại niên học mới.
      Tống Hoa

    • Lưu Bút TNSP Kỳ 29
    • Tiếng Mưa

      Tiếng Mưa

       

      Mỗi lần, thấy trời sắp chuyển mưa,

      Ngồi bên cửa sổ, cạnh hiên nhà.

      Nhìn mưa rơi đều qua song cửa.

      Làm tôi nhớ lại thưở năm nào…

      Tuổi thơ đêm ngủ, nghe mưa rớt

      Lộp độp, rả rích dài cả đêm.

      Ban ngày, ban đêm cùng tiếng mưa.

      Những đêm, thanh vắng âm thanh gõ

      Xuống mái hiên nhà nghe to hơn.

      Ở đây ít nhà có mái tôn.

      Nên thiếu âm thanh của thưở nào!

      Khiến lòng khắc khoải…không ngủ được.

      Nhớ tiếng mưa rơi…ở quê nhà.

      Trời mưa ở đâu cũng giống nhau.

      Chỉ khác là mưa ở trong lòng.

      Gợi nhớ biết bao là kỷ niệm.

      Buồn vui của những trận mưa đêm!

       

       

      Cô giáo Tống Hoa

      Trường Việt ngữ và Văn Hoá Phan Bội Châu

       

       

    • BÀI THƠ TIẾNG VIỆT TIẾNG MỸ

      BÀI THƠ TIẾNG VIỆT TIẾNG MỸ

    • Được làm học trò… thêm yêu tiếng Việt
    • Quà Xuân của Cháu

      QUÀ XUÂN CỦA CHÁU
      ‐BÙI THỊ NHƠN


      Bà Năm ngồi trên chiếc ghế nhỏ, bên cạnh chậu hoa cúc vàng trước hiên
      nhà. Quyển báo xuân dầy cộm chắc đã làm mỏi đôi tay gầy guộc của Bà, Bà
      ngưng đọc, khẽ đặt nó nằm gọn trên hai đầu gối, trang báo vẫn mở, như có lời
      hẹn thầm: “ Sẽ đọc tiếp”. Bài thơ Ông Đồ Già của Vũ Đình Liên được đăng lại trên
      trang báo xuân này gợi cho bà Năm biết bao nỗi niềm…

       

    • Đan Lồng Đèn

      Đan Lồng Đèn

      Vót tre ngồi đan chiếc lồng đèn.
      Dù cho vất vã với tay ngang.
      Cũng ráng ra công làm cho đẹp.
      Cháu có đèn,dự hội trăng rằm.
      Ông ơi! Sao không mua cho cháu.
      Khỏi nhọc công Ông, mệt mỏi tay.
      Ông cười, vuốt tóc, nói nghe nè.
      Ông muốn tự tay làm cho cháu .
      Đa dạng hàng bán hiệu của Tàu.
      Kể cháu nghe,tre Ông vót làm đèn.
      Còn là vũ khí chống xâm lăng.
      Tre già thân lớn làm cọc nhọn.
      Đâm thủng tàu địch, thắng vẻ vang.
      Vào năm chín trăm ba mươi tám.
      Ngô Quyền Tướng dẫn binh vào trận.
      Bạch Đằng Giang, cọc nhọn dự phần.
      Mưu lược, dùng binh, lòng dũng cảm.
      Đuổi giặc Tàu, sử sách ghi ơn.
      Tuổi thơ của cháu đẹp như trăng.
      Hồn nhiên cứ giữ, nhưng ghi nhớ.
      Công ơn của những bậc tiền nhân.
      Dựng nước, bây giờ mình giữ nước.
      Thế hệ này, và nối tiếp mai sau.
      Giữ gìn bờ cỏi, Cha Ông dựng.
      Mới xứng danh con cháu Lạc-Hồng.

      HOA TÔN (Tháng 9 Mùa Trung-Thu)

       

    • Đôi Dép

      Đôi Dép

      Tình ta tựa như đôi dép thôi.

      Khắn khít bên nhau chẳng thể rời.

      Đi đâu cũng có cặp, có đôi.

      Gian nan nguy khó chẳng hề lơi.

      Có lần dạo biển đùa sóng tấp.

      Nước cuốn trôi xa, một chiếc kia.

      Chiếc này, luống bước, với chơi vơi.

      Lùa vào, đừng để cuốn xa khơi.

      Nghĩ thôi, dép kia còn một chiếc!

      Làm sao! Đi hết được quãng đường.

      Một chiếc thôi, sẽ khập khểnh lẻ…

      Con đường trước mắt,bao dài nữa…

      Ý nghĩa không còn…có cặp đôi.

      Tình tôi cũng chỉ có vậy thôi!

      Xin thương, song hành luôn có cặp.

      Như đôi dép Mộc vẫn có đôi.

      Gắn bó bên nhau, vạn nẽo đường,

      Lối mòn, đường lộ luôn có đủ.

      Một đôi dép cũ, vẫn bên nhau.

         ***

       

      Cô giáo Tống Hoa

      Trường Việt ngữ và Văn Hoá Phan Bội Châu

    • GIÁNG SINH NHỚ BA

      GIÁNG SINH NHỚ BA

    • MẸ TÔI
  • Các Bài Đã Đăng Trong Mục – Việt Ngữ và Văn Hóa

    • Ba Là Người Việt Nam

      Ba là người Việt Nam.

      Ba lớn lên trong lửa đạn

      Gục ngã trong chiến tuyến Điện Biên

      Khi con thơ chưa nhớ rõ miệng ba cười

      Và ánh mắt thân yêu nhìn con chan chứa.

      Ba là người Việt Nam

      Oai hùng hiên ngang

      Ghì con vào lòng trước giờ ra trận

      Rồi Ba không về nữa.

      Nước mắt con chan chứa

      Ba là người Việt Nam

      Ba ân cần Ba nâng đỡ

      Ba nói ít ba làm nhiều

      Không tiêu tiền cho Ba

      Nhưng mua quà cho con.

      Ba là người Việt Nam

      Trở về sau chiến thắng vinh quang.

      Áo Ba còn bay mùi lửa đạn

      Con nhớ hoài dáng  Ba hùng tráng

      Ba khuyên con: “hãy luôn can đảm,

      Vững vàng trong mọi bước gian nan

      Hãy nhớ con là người Việt Nam

      Vầng trán tỏa hào quang

      Đôi ngươi sáng quắc

      Sức mạnh ngàn xưa dồn trong huyết quản

      Không bao giờ nhụt chí đấu tranh

      Ba là người Việt Nam

      Ba là nông dân,

      Ba là công nhân

       

      Ba là công chức

      Ba luôn nỗ lực

      Ba chịu khổ Ba chịu cực

      Lam lũ nuôi con

      Từ ngàn xưa nói rằng

      “Con có Ba như nhà có nóc”

      ôi! Nóc nhà che nắng che mưa,

      Cho con có những buổi trưa êm ả

      Ba là người Việt Nam.

      Ba khổ cực Ba lầm than

      Trong trại tù cải tạo

      Con gặp lại Ba xương bọc  da

      Ba vẫn quên mình cho con tất cả

      Cả trái tim Ba đầy ắp tình phụ tử

      Chịu mọi gian khổ của quân thù

      Che con sống bình yên

      Ba là người Việt Nam

      Ba vượt biên không kể chi nguy hiểm

      Bên xứ người Ba tìm cách tiến thân

      Ba nuôi con Săn sóc ân cần

      Mong con sẽ thành nhân

      Ba là người Việt Nam

      Tình phụ tử ngút ngàn

      Tình yêu thương bát ngát

      Như tuổi xanh mênh mông

      Như cánh chim trải rộng

      Để đáp lại tình Ba

      Con luôn ghi dạ.

      Con là người Việt Nam

       

      VŨ THUỲ NHÂN