BỎ VÀ KHÔNG BỎ

BỎ VÀ KHÔNG BỎ

-“Dứt bỏ cha mẹ, vợ con, anh em, chị em”

 Lời Chúa hôm nay dạy chúng ta “Ai không dứt bỏ cha mẹ, vợ con, anh em, chị em, và cả mạng sống mình nữa, thì không thể làm môn đệ tôi được”. (Lc. 14, 25)

Ai mà không yêu mến cha mẹ, vợ con họ hàng thân thích của mình hơn người dưng nước lả. Ấy vậy mới có câu: “Hết trong nhà mới ra người ngoài”. Thế mà, Chúa bảo “dứt bỏ đi”. Thiết tưởng Chúa không có ý dạy con người bất trung với vợ chồng, bất hiếu với cha mẹ, vô trách nhiệm với con cái, nhưng nếu khi chúng ta chỉ tập trung ưu tiên lo cho cái núm ruột của mình thôi, mà bỏ đi, hờ hững, dững dưng với tha nhân không dòng họ, máu mủ, ruột thịt, ấy là lúc chúng ta chưa thực hiện luật từ bỏ của Chúa Giê-su hôm nay. Thánh Matthêu chú thích lời chói tai này rằng: Ai yêu cha mẹ hơn Thầy, thì không xứng đáng với Thầy” (Mt 10, 37).

Như vậy, lời Chúa muốn dạy chúng ta bỏ đi cái tình cảm tự nhiên theo cảm tính loài người, và mặc lấy cho mình một quả tim mới, một tình cảm mới, tình cảm siêu nhiên của Thiên Chúa. Chúa Giê-su không chỉ nói, chính Ngài đã từng nêu gương đời sống tình cảm siêu nhiên ấy cho chúng ta:

Tin Mừng theo Thánh Marcô: “Dân chúng ngồi chung quanh Ngài, họ thưa Ngài rằng; thưa Thầy, Mẹ và anh em Thầy đứng ngoài kia muốn gặp Thầy. Bấy giờ Chúa Giêsu trả lời cho dân chúng: ai là mẹ Ta ai là anh em Ta? Rồi đưa mắt nhìn những người đang ngồi chung quanh nghe giảng Ngài nói: đây là mẹ Ta và anh em Ta” (Mc 3. 32-35).

Thánh Matthêu thì ghi lại lời quí giá này: “Phải, ai làm theo ý Cha Ta trên trời người ấy là anh em, chị em và là mẹ Ta vậy” (Mt 12.50).

Thánh Luca cũng viết: “Mẹ Ta và anh em Ta là những ai nghe và thực hành Lời Thiên Chúa” (Lc 8.21).

Bởi vậy, khi có người chúc tụng: “Phúc thay lòng dạ đã cưu mang Thầy và vú đã cho Thầy bú!” Chúa Giêsu đáp lại: “Những ai nghe Lời Thiên Chúa mà thực hành thì còn có phúc hơn!” (Lc 11.27).

Chúa Giê-su đang mở cho chúng ta một “ơn từ bỏ” và một “ơn tiếp nhận”. Vậy khi yêu mến Chúa Giê-su, và thực hiện Lời Chúa, chúng ta không bỏ mặc tha nhân, không dững dưng vô tâm với người dưng nước lã, nhất là những người đang “nghe và giữ Lời Thiên Chúa”, chính là lúc ta đang dứt bỏ cái riêng tư của mình, cái núm ruột dấu yêu của mình, thoát ra cải vỏ của mình, cái ốc đảo của mình mà đến cùng mọi người đúng như tình cảm của Thiên Chúa.

Không bỏ, nhưng giữ cái tương quan tốt lành với người nghèo của Thiên Chúa là đã dứt bỏ được tình cảm tự nhiên có phần ích kỷ đối với họ hàng ruột thịt trần gian của mình.

Không bỏ, nhưng ghi tên những người đau khổ vào danh sách thành viên của mình trong đại gia đình Thiên Chúa, và mến yêu họ, là đã giữ luật từ bỏ trong Tin Mừng hôm nay.

 -“và bỏ cả mạng sống mình nữa” (Lc. 14, 25)

 Theo Chúa mà phải mất mạng! Mạng sống nầy còn phải được hiểu bao gồm cả lý trí, hiểu biết, tài năng, cơ đồ, sự nghiệp…tất cả những gì thuộc về mình trên trần gian này. Mất tất! Điều kiện thật quá khắt khe. Nhưng hãy tin rằng Thiên Chúa luôn ban cho chúng ta điều tốt nhất. Vậy mất mạng là tốt nhất, nếu chúng ta đặt trọn niềm tin vào Chúa.

Không sớm thì muộn, ai rồi cũng phải một lần mất mạng. Và khi mất mạng, mất tất. Ai đã qua một lần nhồi máu cơ tim, đột quỵ nhờ cấp cứu kịp và nhất là may mắn không để lại một di chứng nào, hoặc di chứng nhẹ… hẳn có cái cảm nghiệm rất riêng giữa cái còn cái mất. Tỉnh giấc sau một cơn hôn mê, may mắn còn mở được con mắt nhìn mặt cuộc đời, lúc bấy giờ, mới hiểu ra rằng tất cả hiểu biết, bằng cấp, địa vị, danh vọng, sự nghiệp… và cả người thân yêu nhất cũng phải mất, nếu mình không tỉnh dậy! Nhưng thử hỏi, ai dám chắc mình sẽ còn được vài lần tỉnh dậy, nếu có thêm vài lần đột quỵ nữa?

Chúa không bảo chúng ta chấp nhận cái chết hẳn nhiên, cố định vào một giờ bất định, và dĩ nhiên là nếu không chấp nhận thì cái chết cũng đến và ta cũng đành bỏ tất, mất tất. Nhưng, Chúa muốn chúng ta hãy bỏ tất, hãy mất tất ngay lúc ta còn đang sống. Bỏ mạng cách tích cực. Bỏ mạng vì Chúa. Bỏ mạng vì chân lý. Bỏ mạng vì Hòa bình. Bỏ mạng vì xây dựng tình thương…

Ai giữ mạng sống mình thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống vì Thầy thì sẽ tìm lại được”. (Mt 10:39).

Ai có thể bỏ mạng vì Chúa? Bỏ một chút tôi kiêu ngạo, ích kỷ, bỏ một chút khát vọng danh dự, tên tuổi, chức quyền, chức vị,  bỏ một chút thèm được khen ngợi, chúc tụng mà người ta không bỏ nổi, thì huống chi là bỏ mạng?

Tôi nhận được một thư điện tử (email) trước CN tuần 23 TN. Chủ đề thư nhận được là “no subjet” (“không có chủ đề”). Tôi tần ngần, có nên mở không, bởi vì thói quen xấu mà an toàn của tôi trước hiểm họa virus là “delete”, hủy thư ngay. Lần này, tôi quyết định mở là vì tôi biết tác giả bức thư ấy là một linh mục trẻ, chưa thôi nôi. Mở thư, chẳng thấy câu chào chưa: thưa anh, thưa chú mà vào ngay nội dung thư …

Tôi hơi ngạc nghiên là cách đây hơn một năm, khi hãy còn là một ông thầy, thì người hãy còn nhiều phép lịch sự trong thư từ lắm. Hóa ra, bây giờ người đã làm cha, cách ăn cũng khác huống là văn phong.

Chính lúc ta không bỏ một phép lịch sự, lại là lúc ta từ bỏ cái tôi.

Chính lúc ta không bỏ một cử chỉ phục vụ, lại là lúc ta từ bỏ chính mình

…..

 -“Ai không vác thập giá mình mà đi theo tôi, thì không thể làm môn đệ tôi được”. 

Có ai bỏ mà không đau đớn, không xót xa, may ra chỉ có người môn đệ chính đáng của Chúa Giê-su. Bởi những đau đớn và xót xa ấy đã trở thành Thánh Giá mà người môn đệ ấy bằng lòng vác theo Người.

 Nguyện xin Chúa giúp cho chúng con không bỏ những điều làm vui lòng Chúa, và bỏ dứt những gì làm vui lòng ích kỷ hèn hạ của con.

A men.

 PM. Cao Huy Hoàng, 07 tháng 9-2013

Mời gọi để từ bỏ

Mời gọi để từ bỏ

Trên đời chẳng ai có thể đi một lúc hai con đường. Cuộc sống luôn đặt con người trước những lựa chọn, mà chọn lựa nào lại không phải từ bỏ! Sống là chấp nhận từ bỏ. Có những điều xấu phải từ bỏ như việc nghiện thuốc lá, ma tuý, rượu chè, trụy lạc… Cũng có điều tốt cần phải bỏ để chọn một điều tốt hơn: chọn nghề, chọn trường học, chọn chỗ làm, chọn bậc sống…

Từ bỏ vì yêu thương sẽ không bao giờ cảm thấy thiệt thòi, mất mát. Từ bỏ vì yêu thương sẽ làm ta cảm thấy nhẹ nhàng hơn, dễ chịu hơn, hạnh phúc hơn: Người mẹ hy sinh giấc ngủ, thức suốt đêm để lo lắng săn sóc cho con khi con yếu bệnh. Người cha hy sinh thức khuya dậy sớm để làm thêm giờ, kiếm thêm tiền lo cho gia đình con cái…

Từ bỏ đã trở thành quy luật để sống và lớn lên. Thai nhi không thể ở mãi trong bụng mẹ, dù đó là chỗ an toàn, êm ấm. Đứa bé chẳng thể nào trưởng thành, nếu nó cứ sống mãi bằng sửa mẹ.

Từ bỏ thường là những cắt đứt đau đớn, như mổ một khối u. Có nhiều người không có can đảm từ bỏ, nên suốt đời bị giằng co, ray rứt.

Bạn thân mến! Bài Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay, Đức Giêsu cũng nhắc đến hai chữ TỪ BỎ: “Ai đến với tôi mà không từ bỏ cha mẹ, vợ con, anh em, chị em, và cả mạng sống mình nữa, thì không thể làm môn đệ tôi được” (Lc 14,26). Và Ngài nói thêm trong đoạn cuối bài Tin Mừng: “Ai trong anh em không từ bỏ hết những gì mình có, thì không thể làm môn đệ tôi được” (Lc 14,33).

Điều kiện để làm môn đệ Đức Kitô là phải biết từ bỏ, từ bỏ không ngừng, từ bỏ mỗi ngày cho đến khi ta nhắm mắt xuôi tay.

Điều kiện để làm môn đệ Đức Kitô là phải biết đặt Ngài lên trên mọi giá trị khác. Ngài đòi buộc ta đặt tất cả dưới Ngài, yêu Ngài trên hết mọi sự, trên những người thân yêu, trên của cải vật chất, trên mạng sống mình, trên cả hiện tại và tương lai của mình nữa.

Người Kitô là người sống từ bỏ như Đức Giêsu, là đi vào con đường hẹp như Đức Giêsu: Người đã từ bỏ trời cao để xuống đất thấp. Người đã từ bỏ địa vị làm Thiên Chúa để xuống thế làm người. Sự từ bỏ được thấy rõ qua việc Chúa tự nguyện sống nghèo khổ, tự nguyện nhận lấy tội lỗi của loài người, và tự nguyện chết thay cho con người. Cao trọng nhất là Người đã từ bỏ ý riêng để hoàn toàn vâng theo ý Thiên Chúa Cha.

Trung tâm điểm của đời sống người Kitô là Chúa Giêsu. Mọi giá trị trở nên tương đối trước Đấng Tuyệt Đối là Chúa Giêsu. Tiền bạc, của cải là một giá trị. Cha mẹ, vợ con, gia đình là những giá trị khác. Mạng sống là một giá trị trổi vượt hơn cả. Nhưng tất cả những giá trị đó phải được hy sinh khi cần, để ta chọn Chúa Giêsu là “Giá Trị Tuyệt Đối” của mọi giá trị. Các thánh tử đạo đã chọn lựa như thế.

Dĩ nhiên ta luôn yêu gia đình, yêu bạn bè, yêu trái đất nâng đỡ ta, yêu bầu trời che chở ta, yêu cuộc sống làm người với bao niềm vui và hạnh phúc. Nhưng ta phải yêu tất cả những điều đó trong Chúa và dưới Chúa, để khi phải chọn lựa một trong hai, ta luôn luôn chọn Chúa.

Ước gì ta biết vui mừng và hạnh phúc khi chọn “viên ngọc quý” là Đức Giêsu, dám bán tất cả, từ bỏ tất cả để thấy mình giàu có. Và ước gì ta tự cởi trói mình mỗi ngày, và nhờ ơn Chúa, ta được tự do và bình an thanh thản trong suốt cuộc đời.

Lạy Chúa Giêsu! Sống cho Chúa thật là điều khó. Thuộc về Chúa cũng thật là một thách đố. Chúa đòi buộc con cho Chúa tất cả để chẳng có gì trong con lại không là của Chúa. Chúa muốn lấy đi những gì con cậy dựa để con thực sự tựa nương vào một mình Chúa mà thôi. Chúa thích cắt tỉa con khỏi những cái rườm rà để cuộc đời con sinh thêm nhiều hoa trái. Chúa cương quyết chinh phục con cho đến khi con trọn vẹn thuộc về Chúa.

Xin cho con dám ra khỏi chính mình, ra khỏi những bận tâm và tính toán khôn ngoan của cuộc đời, để sống theo những đòi buộc của Chúa, dù phải chịu mất mát và thua thiệt ở đời này.

Ước gì con cảm nghiệm được rằng: “trước khi con tập sống cho Chúa và thuộc về Chúa, thì Chúa đã sống cho con và thuộc về con từ lâu lắm rồi”. Amen.

Veritas Radio

TÔI LÀ NGƯỜI THỨ BA

TÔI LÀ NGƯỜI THỨ BA

Chủ đề: “Trong cuộc đời, chúng ta phải đặt Thiên Chúa lên trên hết và hằng ngày phải sống điều quyết định đó”.

Gale Sayers, là một tuyển thủ của đội banh Chicago Bears hồi thập niên 1960, ông được coi là một cầu thủ nổi tiếng trong lịch sử banh bầu dục. Trên cổ ông đeo một huy chương vàng, trên đó có khắc hàng chữ: Tôi Là Người Thứ Ba.

Hàng chữ này trở thành đầu đề cho cuốn tự truyện bán chạy nhất của ông. Qua cuốn này chúng ta biết tại sao những chữ ấy lại rất có ý nghĩa đối với ông. Đó là khẩu hiệu của huấn luyện viên Bill Easton, người dạy môn chạy đua khi ông Gale còn là sinh viên của Đại Học Kansas.

Huấn luyện viên Easton khắc những chữ ấy trên một tấm thẻ và để trên bàn làm việc. Một ngày kia ông Gale hỏi người huấn luyện về ý nghĩa của những chữ ấy. Ông Easton trả lời, “Trước hết là Thiên Chúa, kế đến là bạn hữu, và tôi là người thứ ba.” Từ ngày đó trở đi, ông Gale coi những chữ này như một triết lý sống của cuộc đời.

Trong năm thứ hai là tuyển thủ của đội Bears, ông Gale muốn đeo trên cổ một điều gì đó có ý nghĩa, như ảnh tượng tôn giáo. Bởi thế ông mua một huy chương vàng và khắc trên đó hàng chữ Tôi Là Người Thứ Ba.

Trong tự truyện, ông Gale cho biết, “Tôi cố sống theo những gì viết trên huy chương ấy. Tôi không luôn luôn thành công, nhưng nhờ những chữ ấy đeo trên cổ mà tôi không lầm lạc quá xa.”

Câu chuyện của ông Gale Sayers cho thấy điều Chúa Giêsu muốn nói đến trong phần đầu của bài phúc âm hôm nay, khi Người nói:

Ai đến với tôi đều không thể là môn đệ của tôi trừ phi họ yêu mến tôi hơn yêu mến cha mẹ...”

Nói cách khác, chúng ta phải dâng hiến các ưu tiên hàng đầu của chúng ta cho Chúa Giêsu và Cha trên trời.

Và điều đó đưa chúng ta đến điểm thứ hai mà Chúa Giêsu đã nói trong phần hai của bài phúc âm hôm nay:

Nếu một trong các người dự định xây cái tháp, trước tiên hắn phải ngồi xuống và suy tính xem tốn phí thế nào và có đủ tiền để hoàn tất công việc hay không.

Nói cách khác, dâng hiến các ưu tiên hàng đầu của chúng ta cho Chúa Giêsu thì chưa đủ. Chúng ta còn phải sống các ưu tiên đó một khi đã quyết định.

Dĩ nhiên, đó là phần khó khăn.

Như ông Gale Sayers đã nói thật rõ ràng: “Đặt Chúa lên hàng đầu là một chuyện. Sống điều đó là một chuyện khác nữa.”

Đó là lý do tại sao ông Gale đeo huy chương đó trên cổ: để nhắc nhở ông phải sống điều tiên quyết ấy. Hãy lập lại lời của ông:

“Tôi cố sống theo những gì viết trên huy chương ấy. Tôi không luôn luôn thành công, nhưng nhờ đeo trên cổ những chữ ấy tôi không sai lạc quá xa.”

Một thời gian trước đây, trong tờ Los Angeles Times phóng viên Dave Smith có kể một câu chuyện cảm động. Đó là về người Kitô Hữu thời đại, giống như ông Sayers, đã đặt Thiên Chúa lên trên hết, kế đến là tha nhân, và thứ ba mới đến chính mình. Tên ông là Charlie DeLeo.

Ông từng là “một đứa trẻ ngỗ nghịch ở vùng Nữu Ước.” Sau khi từ cuộc chiến Việt Nam trở về, ông kiếm được công việc làm là lau chùi bức tượng Nữ Thần Tự Do.

Ông Charlie cho người phóng viên biết một phần của công việc là coi sóc ngọn đuốc trong tay bức tượng và vương miện trên đầu bức tượng.

Ông phải đảm bảo các đèn luôn luôn sáng và 200 cửa kính trên ngọn đuốc và vương miện luôn luôn sạch.

Chỉ tay về ngọn đuốc, ông Charlie hãnh diện nói, “Đó là nguyện đường của tôi và tôi dâng cho Chúa. Khi nghỉ giải lao tôi thường lên đó cầu nguyện.”

Nhưng ông Charlie còn thi hành nhiều điều khác nữa cho Chúa.

Ông nhận được lời khen ngợi của cơ quan Hồng Thập Tự khi ông hiến máu lần thứ 65.

Và sau khi nghe biết về công việc của Mẹ Têrêsa ở Ấn, ông đã tặng $12,000 cho Mẹ và những người tương tự.

Ông Charlie nói khi Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II nói chuyện ở công viên Battery, cách nơi bức tượng một dặm rưỡi, ông đứng ở vòng đai quanh ngọn đuốc và nghe Đức Thánh Cha nói. Từ vòng đai đó ông đã cầu nguyện cho chuyến tông du Hoa Kỳ của đức giáo hoàng được thành công.

Ông nói với phóng viên tờ Los Angeles Times:

“Tôi không giao du nhiều, không có quần áo đẹp, nhưng tôi vui. Tôi không đủ tiền để lấy vợ. Tôi không để dành đồng nào. Sau khi kiếm được công việc này, tôi bảo trợ sáu em cô nhi qua một tổ chức bác ái.”

Ông chấm dứt câu chuyện với người phóng viên rằng, ông tự coi mình là “Người Giữ Ngọn Lửa” của tượng Nữ Thần Tự Do. Sau này một người làm việc trong công viên cho phóng viên biết:

“Ai ai cũng biết ông Charlie thì đặc biệt. Khi ông tự cho mình danh hiệu ấy, họ mỉm cười. Nhưng bây giờ tất cả chúng tôi không coi thường điều ấy. Đối với chúng tôi, ông thật đúng với điều ông nói: ‘Người Giữ Ngọn Lửa.’”

Ông Charlie DeLeo khởi sự cuộc đời là một đứa trẻ ngỗ nghịch ở vùng Nữu Ước. Nhưng sau này, giống như ông Gale Sayers, ông quyết định đặt Thiên Chúa lên trên hết, kế đến là tha nhân, và thứ ba mới đến ông.

Quyết định đó đã thay đổi đời ông.

Ông Charlie là một thí dụ sống động về hai điểm mà Chúa Giêsu đã nói trong bài phúc âm hôm nay: quyết định đặt Chúa lên trên hết trong đời, và quyết định sống điều đã lựa chọn.

Ông Charlie còn là một cảm hứng sống động để chúng ta thi hành điều mà ông đã làm: dâng hiến các ưu tiên hàng đầu cho Thiên Chúa và với sự giúp đỡ của Người, chúng ta sống các ưu tiên đó một cách can đảm.

Đây là ý nghĩa của các bài đọc hôm nay. Đây là lời mời gọi của Thiên Chúa cho mỗi người chúng ta ở bàn tiệc Thánh Thể này.

Hãy kết thúc với lời cầu nguyện mà ông Charlie DeLeo đã viết. Nó tóm lược điều thách đố của các bài đọc hôm nay:

Ôi lạy Chúa, con không dám kỳ vọng một đức tin như của Abraham,

Ôi lạy Chúa, con cũng không dám kỳ vọng tài lãnh đạo của Môsê,

Hoặc sức mạnh của Samson,

hoặc sự gan dạ của Đavít…

hoặc sự khôn ngoan của Sôlômôn…

Nhưng điều con mong đợi, ôi lạy Chúa,

là một ngày nào đó Ngài sẽ gọi con.

Ý Chúa là gì, con sẽ thi hành,

mệnh lệnh của Chúa là gì

đó là niềm vui của con…

Và con sẽ không làm Chúa thất vọng,

vì Ngài là tất cả những gì

con tìm kiếm để phục vụ,”

Cha Mark Link, S.J.

 

“DỨT BỎ” HAY “THƯƠNG ÍT HƠN”?

“DỨT BỎ” HAY “THƯƠNG ÍT HƠN”?

Bài Tin Mừng hôm nay (CN XXIII/TN-C – Lc 14, 25-33) nói về những điều kiện cần có để được theo làm môn  đệ Đức Giê-su Ki-tô. Muốn theo Người, phải "… dứt bỏ cha mẹ, vợ con, anh em, chị em, và cả mạng sống mình nữa", đồng thời phải “vác thập giá mình mà đi theo" (Lc 14, 26-27). Người khẳng định chắc nịch: "Cũng vậy, ai trong anh em không từ bỏ hết những gì mình có, thì không thể làm môn đệ tôi được" (Lc 14, 33). Để minh hoạ cho Lời dạy có vẻ nghịch lý khó thực hiện, Đức Giê-su đưa ra 2 ví dụ (việc "xây một cây tháp" và việc "một ông vua định giao chiến với một ông vua khác"), nhằm chỉ ra cho người nghe hiểu: Muốn làm bất cứ một việc gì thì cũng rất cần phải biết tính toán, sắp đặt, lên kế hoạch, phải tiên liệu được những trở ngại – nhất là những trắc trở chủ quan từ chính chủ thể người thực hiện, rất cần đến sự hy sinh những quyền lợi riêng tư của bản thân – nhiên hậu mới có thể tiến hành thực hiện.

Cũng không phải chỉ một lần này, mà rất nhiều lần Đức Ki-tô kêu gọi mọi người muốn đi theo Người thì phải từ bỏ tất cả, từ bỏ một cách dứt khoát. Với người thanh niên có nhiều của cải muốn đi theo thì “anh hãy đi bán tài sản của anh và đem cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi.” (Mt 19, 21). Với người muốn về từ biệt gia đình rồi mới đi theo, thì “Ai đã tra tay cầm cày mà còn ngoái lại đàng sau, thì không thích hợp với Nước Thiên Chúa." (Lc 9, 62). Thậm chí một người muốn đi theo nhưng vì cha chết nên xin về chôn cất, thi “Anh hãy đi theo tôi, cứ để kẻ chết chôn kẻ chết của họ." (Mt 8, 22).

Trở ngại lớn nhất  đối với việc đi theo Đức Giê-su chính là cái quyết tâm có dám từ bỏ tất cả mọi sự, rồi còn phải vác thập giá mình (những hy sinh, mất mát, đau khổ…) mà đi theo Người, hay không. Từ bỏ ư ? Nếu cần phải tuyên bố như hằng năm trong đêm Vọng Phục Sinh, khi được hỏi 3 lần: ”Có từ bỏ ma quỷ không? Có từ bỏ mọi việc của ma quỷ không? Có từ bỏ mọi sự sang trọng của ma quỷ không?”, thì ai chẳng tuyên bố rất hùng hồn “Thưa, con xin từ bỏ”. Nhưng đến khi đối diện với thực tế, thì lại thấy không ít cảnh tiền hậu bất nhất, lời nói không đi đôi với việc làm. Đó là chuyện ma quỷ với những chiêu thức lừa phình hãm hại con người (cám dỗ, xúi giục con người làm điều tội lỗi, rồi còn hành hạ, khống chế, trói buộc, bắt con người làm nô lệ cho chúng) mà còn khó từ bỏ như thế, huống hồ phải từ bỏ cả “cha mẹ, vợ con, anh em, chị em”, từ bỏ hết những gì mình có, từ bỏ cả chính con người (mạng sống) của mình nữa, thì quả thực là điều khó chấp nhận được, chớ đừng nói là khó thực hiện. Dứt bỏ cả cha mẹ, thậm chí đến việc báo hiếu khi cha mẹ mãn phần (chôn cất cha mẹ) cũng không được ư?

Như vậy thì có mâu thuẫn với giới răn thứ 4 trong 10 điều răn của Thiên Chúa (“Thảo kinh cha mẹ”), có đi ngược lại với Lời dạy của chính Đức Ki-tô là phải yêu thương những người thân cận, bé mọn, thấp hèn, nghèo đói, tật bệnh, tội lỗi… như yêu thương chính mình , thậm chí còn yêu thương cả kẻ thù của mình nữa (Lc 6, 27-35) không? Ấy là chưa kể có lần Đức Giê-su còn dạy: "Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng. Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng." (Mt 11, 29-30).

Từ bỏ tất cả, vác thập giá đi theo Người, vậy mà lại êm ái và nhẹ nhàng ư? Tuy nhiên, bình tâm suy niệm, nhất là đọc kỹ phần chú  thich từ “dứt bỏ” ở bài Tin Mừng nêu trên trong “Kinh Thánh trọn bộ – xb 1998” (trang 2397) thì thấy ghi: “Lu-ca 14, 26. Dứt bỏ, ds ghét. Kiểu nói Híp-ri có nghĩa là “thương ít hơn” (x. Lc 9, 57-62 ; 18, 29 ; St 29, 31-33 ; Đnl 21, 15-16 ; Mt 10, 37)”. Đồng thời, coi phần trình thuật cùng chủ đề như bài Tin Mừng hôm nay (Lc 14, 25-33) trong sách Tin Mừng theo Thánh Mat-thêu, thì thấy viết nhẹ nhàng hơn: "Ai yêu cha yêu mẹ hơn Thầy, thì không xứng với Thầy. Ai yêu con trai con gái hơn Thầy, thì không xứng với Thầy” (Mt 10, 37). Nếu chỉ là “thương ít hơn” thì vấn đề sáng tỏ ngay, bởi theo Chúa là phải “yêu Chúa hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn, hết sức lực”, yêu Chúa trên hết mọi sự, ngoài ra tất cả đều là thứ yếu. Như vậy, Đức Ki-tô muốn dạy người ta phải dứt khoát từ bỏ ma quỷ và những gì liên quan tới chúng (có thể được khoác bằng nhiều hình thức lôi cuốn, hấp dẫn, rất khó phân biệt), phải dứt khoát từ bỏ những gì liên quan đến thế gian, hay nói cách khác, từ bỏ cái tôi cố hữu (từ bỏ chính mình) bởi chính nó là nguyên nhân của tất cả những gì dính dáng đến xác thịt, trần thế, tội lỗi.

Quả thật, đúng như lời Thánh Phao-lô Tông đồ gửi tín hữu Cô-lô-sê: “Điều mà Lề Luật không thể làm được, vì bị tính xác thịt làm cho ra suy yếu, thì Thiên Chúa đã làm: khi sai chính Con mình đến mang thân xác giống như thân xác tội lỗi chúng ta để đền tội chúng ta, Thiên Chúa đã lên án tội trong thân xác Con mình.” (Rm  8, 3). Chung quy, Đức Ki-tô chỉ muốn những ai đi theo Người không nên lưu luyến những gì thuộc về thế gian, về xác thịt nặng nề, bởi “thân xác dễ hư nát này khiến linh hồn ra nặng, cái vỏ bằng đất này làm tinh thần trĩu xuống” (Kn 9, 15); Lời dạy của Người không có gì là mâu thuẫn, khó hiểu cả. Đến như những người xa lạ gặp trên đường đời, Người còn dạy phải coi họ như những người thân cận mà sẵn sàng giúp đỡ (Lc 10, 27), huống chi những bậc sinh thành ra mình, những người có quan hệ huyết thống ruột thịt với mình.

Rõ ràng dứt bỏ hay từ bỏ là đối với những cám dỗ, những mời mọc hấp dẫn của tính xác thịt trần gian, của ma quỷ và sự dữ chúng đem đến mà thôi. Muốn được dứt khoát từ bỏ thì phải hiểu rằng: “Vì tính xác thịt thì ước muốn những điều trái ngược với Thần Khí, còn Thần Khí lại ước muốn những điều trái ngược với tính xác thịt, đôi bên kình địch nhau, khiến anh em không làm được điều anh em muốn.” (Gl 5, 17), nên phải dốc một lòng cậy trông Đấng đã hứa: “Thầy sẽ xin Chúa Cha và Người sẽ ban cho anh em một Ðấng Bảo Trợ khác đến ở với anh em luôn mãi. Ðó là THẦN KHÍ sự thật” (Ga 14, 16-27). Vâng, thật sự chỉ có thể nhờ “Đấng Bảo Trợ là Thánh Thần Chúa Cha sẽ sai đến nhân danh Thầy, Đấng đó sẽ dạy anh em mọi điều và sẽ làm cho anh em nhớ lại mọi điều Thầy đã nói với anh em.” (Ga 14, 26), mà người tín hữu thấu hiểu được chân lý Cứu Độ, để sẵn sàng từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo Đấng Cứu Thế.

Ôi! Lạy Chúa! Ước gì con cảm nghiệm được rằng: trước khi con tập sống cho Chúa và thuộc về Chúa, thì Chúa đã sống cho con và thuộc về con từ lâu. Cúi xin Chúa thương ban Thần Khí cho con, để con đủ sáng suốt và dũng khí từ bỏ những gì thuộc về xác thịt thế gian, mà đến với Chúa và với những người thân cận của con trên khắp năm châu bốn biển. Vâng, Lạy Chúa, “Xin tha nợ chúng con, như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con. Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ. Amen”.

JM. Lam Thy ĐVD.   

Làm môn đệ của Chúa

Làm môn đệ của Chúa

Ai trong chúng ta cũng mong ước được làm môn đệ của Chúa. Ai cũng muốn theo chân Chúa. Nhưng ta có thực sự hiểu làm môn đệ Chúa là như thế nào không? Hôm nay Chúa chỉ cho ta thấy rõ điều đó.

Làm môn đệ là một việc làm nghiêm túc. Đây không phải là một cảm tính bồng bột nhất thời. Nhưng là một việc lâu dài. Chúa Giêsu ví việc làm môn đệ theo Chúa với việc “xây dựng một cây tháp” và việc “chiến đấu với kẻ thù”. Xây dựng cây tháp là một việc làm lớn lao. Chiến đấu với kẻ thù là việc làm nghiêm trọng. Vì thế cần phải ngồi xuống suy tính cho cẩn trọng, chi li. Cũng thế việc làm môn đệ của Chúa là một việc làm nghiêm túc, vừa lớn lao như sự nghiệp cả đời, vừa nghiêm trọng vì ảnh hưởng tới cả định mệnh. Vì thế phải ngồi xuống suy tính cho kỹ lưỡng để có thể theo Chúa đến cùng. Phải suy tính kỹ lưỡng vì làm môn đệ là từ bỏ đến tận cùng.

Làm môn đệ là từ bỏ đến tận cùng. Môn đệ không phải là kẻ hiếu kỳ cưỡi ngựa xem hoa. Môn đệ không phải là kẻ tài tử nay làm mai không. Môn đệ là người đi theo thày suốt đời, sống như thày trong mọi sự. Chính vì thế mà phải coi thày là thần tượng duy nhất, không yêu mến thày. Chính vì thế mà phải từ bỏ tất cả, không chỉ người thân mà từ bỏ cả chính bản thân với những ý nghĩ riêng tư. Để không những đi theo thày, sống như thày mà con ăn nói như thày, suy nghĩ như thày nữa. Kitô hữu là người mang Chúa Kitô trong mình. Muốn có Chúa Kitô trong mình, ta phải loại bỏ tất cả những gì không phải Chúa ra khỏi mình. Điều này chắc chắn không dễ dàng. Nhưng ta an tâm, vì Chúa Giêsu không chỉ đòi hỏi ta. Người đã đòi hỏi chính mình trước. Chúa Giêsu không chỉ đòi ta vác thánh giá. Chính Người đã vác thánh giá trước. Ta sẻ cảm thấy dễ dàng vì chỉ việc làm như Chúa Giêsu.

Làm môn đệ là làm như Chúa Giêsu. Nếu Chúa Giêsu đòi hỏi ta từ bỏ, chính Người đã từ bỏ trước. Người đã từ bỏ trời cao để xuống đất thấp. Người đã từ bỏ địa vị làm Thiên Chúa để xuống thế làm người. Sự từ bỏ được thấy rõ qua việc Chúa tự nguyện sống nghèo khổ, tự nguyện nhận lấy tội lỗi của loài người và tự nguyện chết thay loài người. Khốc liệt nhất là Người đã từ bỏ ý riêng để hoàn toàn vâng theo ý Chúa Cha. Cuộc chiến đấu khốc liệt đã thấy trong vườn Giêtsimani, khi nhìn thấy trước cái chết đau đớn tủi nhục sắp tới, Người run sợ muốn lẩn tránh bỏ cuộc, nên đã tha thiết cầu xin Chúa Cha: “Lạy Cha, nếu có thể được, xin cho con khỏi uống chén đắng này”. Nhưng cuối cùng, Chúa đã từ bỏ ý riêng, vâng theo ý Cha, sẵn sàng ra đi chịu chết: “Nhưng đừng theo ý con, xin vâng ý Cha mà thôi”.

Nhờ hoàn toàn từ bỏ ý riêng, vác thánh giá đi đến cùng, Chúa Giêsu đã hoàn thành công việc của Chúa Cha trao phó, đem ơn cứu độ đến cho mọi người. Người môn đệ, khi hoàn toàn từ bỏ chính mình, sẽ nên một với Chúa Kitô, cộng tác vào công cuộc cứu độ của Chúa.

KIỂM ĐIỂM ĐỜI SỐNG

1. Làm môn đệ là gì?
2. Chúa Giêsu đã nêu gương từ bỏ thế nào?
3. Tại sao ta phải từ bỏ tất cả?

ĐTGM Ngô Quang Kệt

TRUNG THÀNH THEO CHÚA

TRUNG THÀNH THEO CHÚA

Báo “Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp” số 10 tháng 8/2013 có bài viết “Lời khuyên máu” của Bác sĩ Nguyễn Lan Hải, kể chuyện cuộc đời Thánh Nữ Gianna Baretta Molla.

Ngày 24 tháng 4-1994, ĐGH Gioan Phaolô II đã tôn phong Bà Gianna lên bậc Chân Phước trong dịp mở đầu Năm Quốc Tế về Gia Đình. Ngày 16 tháng 5-2004, ĐGH Gioan Phaolô II đã long trọng nâng Ngài lên bậc Hiển Thánh.

Bà là một nữ bác sĩ 39 tuổi, đã có chồng và có ba con, và đang mong đón đứa con thứ tư. Nhưng tin vui mau chóng đã trở thành nỗi lo: bà bị khối u phát sinh trong tử cung vào cuối tháng thứ hai của thai kỳ và phải mổ. Trong nghề y, Gianna hiểu rõ giới hạn của khoa học thời đó. Để cứu người mẹ, bệnh viện bắt buộc phải nạo thai và cắt cục bướm. Mổ cắt khối u để cho bào thai phát triển là điều vô cùng nguy hiểm cho tính mạng người mẹ, nhất là giai đoạn cuối khi sinh con, nhưng bà đã quyết định giữ con mình trong niềm tin tưởng phó thác.

Trước ngày sinh, Gianna tâm sự với cha linh hướng: “Con cầu nguyện liên miên trong những ngày này. Với niềm tin và hy vọng, con phó thác mọi sự cho Chúa quan phòng. Con sẵn sàng hiến dâng đời sống để cứu con của con”. Trước khi lên bàn mổ, bác sĩ phẫu thuật hỏi lần cuối: “Tôi phải cứu ai bà hay con bà?” – Gianna trả lời : “Cứu con tôi và đừng lo gì cho tôi”. Vị giáo sư người Do Thái, mặc dầu không đồng ý với Gianna, đã làm theo ý bà, và ông đã thốt lên: “Thật đúng là người mẹ Công Giáo”.

Vào ngày Thứ Sáu Tuần Thánh năm 1962, Gianna chuyển dạ. Bà nói với một Nữ Tu làm y tá trong nhà thương: “Chị yêu quý, hôm nay tôi biết chắc tôi sẽ chết, nhưng không sao, miễn con tôi được sống”. Đêm Thứ Bảy Tuần Thánh, bác sĩ đã mổ và cứu cô bé an toàn khỏe mạnh, mang tên Emanuela “Chúa ở cùng chúng ta”. Sau ca mổ, Gianna rất đau đớn, nhưng bà vẫn can đảm phó thác, dâng mình cho Chúa như một của lễ hy sinh, với một tâm hồn khiêm tốn tin tưởng. Gianna muốn kết hợp sự đau đớn của mình với sự Thương Khó và Phục Sinh của Chúa Giêsu. Một tuần lễ sau Phục Sinh, Gianna đã nhắm mắt vĩnh viễn về Trời với Chúa, miệng luôn lẩm bẩm: “Lạy Chúa Giêsu, con yêu Chúa”.

Trong nghi lễ phong thánh, ÐGH Gioan Phaolô II ca ngợi Thánh Nữ: “Ngài được hồng ân Chúa ban cho một gia đình đầm ấm, một đức tin và tình yêu sung mãn. Ngài là một người mẹ hạnh phúc, nhưng khi thọ thai đứa con thứ tư, ngài đã trải qua cơn thử thách lớn lao. Trong cuộc dằn co giữa hai lựa chọn, hoặc là cứu lấy mạng sống mình, hoặc là bảo toàn sự sống của thai nhi trong bụng mình, ngài đã không ngần ngại tự hy sinh mình. Ngài quả đã cho chúng ta một chứng tá hào hùng, để lại cho chúng ta bài ca tán dương sự sống để chống lại trào lưu suy tư thoái hóa ngày nay đang lan rộng khắp hành tinh này.”. Thánh nữ đã noi gương Chúa Kitô “yêu thương những người thân của mình còn trong thế gian và yêu thương họ cho đến cùng”.

Trang Tin Mừng hôm nay có hai cụm từ rất ý nghĩa, đó là ‘đi theo’ và ‘làm môn đệ’: “Khi ấy có rất đông người ‘đi theo’ Chúa Giêsu. Ngài quay lại bảo họ: Ai không dứt bỏ… thì không thể ‘làm môn đệ’ tôi. Ai không vác thập giá mình mà ‘đi theo’ tôi thì không thể ‘làm môn đệ’ tôi được”.

Quả vậy, có rất đông người “đi theo” Chúa Giêsu, nhưng không phải tất cả đều là “môn đệ” của Ngài; chỉ những ai đi theo mà biết “từ bỏ” và “vác thập giá” thì mới thực sự “là môn đệ” của Chúa Giêsu.

Chúa Giêsu nói những lời rất thẳng thắn và chân thành với “đám đông những người” đang đi theo Ngài : “Ai muốn theo Ta, hãy từ bỏ mình, vác thập giá mình mà theo Ta”. Người ta đi theo Chúa vì rất nhiều lý do và nhiều động cơ, có khi là những lý do rất trần tục. Chúa Giêsu thấy cần nói thẳng với họ, theo Ngài thì phải từ bỏ, bỏ hết những gì mình tha thiết nhất, kể cả mạng sống, và lại còn phải vác thập giá nữa. Từ bỏ mình và vác thập giá mình luôn là điều không dễ thực hiện chút nào. Thế nhưng có theo Chúa trong tâm thế sẵn sàng chấp nhận như vậy, thì mới xứng đáng làm môn đệ của Ngài.

Cuộc đời Thánh Gianna Beretta là một hành trình đi theo Chúa, làm môn đệ của Chúa. Gianna sinh ở Magenta nước Ý vào ngày 4-10-1922. Cô là con thứ mười trong gia đình mười ba người con, có một người anh làm linh mục. Bố mẹ Gianna rất đạo đức, luôn dạy con cái biết cầu nguyện và phó thác cho sự quan phòng của Thiên Chúa. Ngay từ buổi thiếu niên, Gianna đã lãnh nhận một niềm tin hiến dâng và một nền giáo dục kitô giáo sâu đậm. Nền giáo dục này đã dạy cô coi cuộc sống là sự dâng hiến tuyệt diệu cho Thiên Chúa, tin tưởng vào sự quan phòng của Ngài và xác tín vào sự cần thiết hiệu nghiệm của lời cầu nguyện. Trong những năm còn học trung và đại học, bên cạnh việc chăm chỉ học hành, Gianna đã diễn tả niềm tin của mình bằng nhiệt tâm dấn thân vào công tác tông đồ cho giới trẻ trong tổ chức ‘Action Catholique’ của Ý. Cô cũng tham gia vào tổ chức từ thiện của Hội Dòng Bác Ái Thánh Vinh Sơn Phaolô, đặc biệt chăm sóc trẻ em, người già cả và người nghèo

Gianna là một thiếu nữ tài giỏi bước ngành y khoa. Năm 1949 cô lấy bằng bác sĩ y khoa và giải phẫu tại Đại Học Pavia. Năm sau, cô mở một dưỡng đường ở Mesero, gần Magenta. Hai năm sau đó, cô có bằng về chuyên khoa nhi đồng của Đại Học Milan. Sau đó, bác sĩ Beretta chuyên chăm sóc sản phụ và trẻ sơ sinh, cũng như người già và người nghèo.

Bác sĩ Gianna đảm trách công việc y khoa không vì lý do tài chánh, hay ngay cả lý do từ thiện. Đối với bà, hành nghề y khoa là một “sứ vụ.” Trong những năm theo học, bà đã tình nguyện phục vụ người già, người bệnh tật với tư cách là một thành viên của tổ chức Thánh Vinh Sơn Phaolô. Là một bác sĩ, bà gia tăng sự phục vụ độ lượng dưới một hình thức của “Công Giáo Tiến Hành”: giáo dân tình nguyện làm việc theo nhu cầu và tinh thần của Giáo Hội. Bà là một phụ nữ trẻ hăng say và đầy nhiệt huyết, một người thích leo núi mạo hiểm và trượt tuyết.

Cuộc hôn nhân vào năm 1955 đã đem lại cho Bác Sĩ Gianna một cơ hội để phát triển “sứ vụ” của bà. Ông bà Gianna và Pietro Molla là một đôi vợ chồng vui vẻ. Là một phụ nữ quân bình và có lương tri, bà đã thành công khi hài hòa sự nghiệp của một người mẹ, một người vợ và một bác sĩ.

Khi gặp nghịch cảnh phải phá thai để được sống, bà Gianna phó thác mọi sự cho Chúa quan phòng, sẵn sàng hiến dâng đời sống để cứu con của mình. Sự từ bỏ như thế là cách diễn tả một tình yêu. Ai cũng ngại từ bỏ, nhất là từ bỏ những gì gắn liền với mình nhất, cam go hơn cả là chính con người mình. Khi yêu người ta vui lòng từ bỏ tất cả. Sự từ bỏ vì tình yêu là một niềm hạnh phúc. Cha mẹ tần tảo dãi dầu mưa nắng lo cho con cái ăn học. Học sinh, sinh viên thức khuya dậy sớm miệt mài học tập. Nhà khoa học phải bỏ ra nhiều năm nghiên cứu mới có cơ may phát minh và sáng chế… Sự từ bỏ như thế thật đáng trân trọng.

Laura con gái của thánh nữ đã nói về mẹ mình như sau: Mẹ tôi là một người đàn bà hạnh phúc. Mẹ tôi yêu cuộc sống cho đến chết và biết chấp nhận mọi sự Chúa ban, ngay cả đau khổ. Mẹ Gianna đã đón nhận thập giá bằng tình mẫu tử cao quý.

Thập giá được tạo nên do hai thanh gỗ, một nằm và một đứng. Thanh nằm tượng trưng cho sự chết và sự yếu đuối trải rộng. Thanh đứng tượng trưng cho sự sống vươn cao. Hai thanh bắc ngang nhau tượng trưng cho sự tương phản giữa sự sống và sự chết, giữa vui buồn và cười khóc, giữa khoái lạc và đau khổ, giữa ý muốn con người và ý muốn Thiên Chúa. Đặt thanh vui mừng trên thanh đau khổ là cách duy nhất để làm nên một thánh giá.Ý mụốn của con người là thanh nằm. Ý muốn của Thiên Chúa là thanh đứng. Ngay khi đối kháng hai ý muốn này tức là đã tạo nên một thập giá. Do đó thập giá là biểu tượng của đau khổ.

Nếu thập giá là biểu tượng của đau khổ thì Đấng chịu đóng đinh đã chiến thắng đau khổ. Chúa Kitô đã tạo ra sự khác biệt hoàn toàn giữa thập giá và kẻ bị đóng đinh. Khi nhận lấy thập giá, Đấng là tình yêu đã cho thấy rằng tình yêu có thể biến đau khổ thành niềm vui, để những ai gieo trong nước mắt có thể gặt giữa tiếng cười, những ai khóc lóc có thể được an ủi, những ai đau khổ có thể đồng hiển trị với Người. Tình yêu như là điểm giao thoa giũa thanh nằm của sự chết và thanh đứng của sự sống trong một xác quyết: mọi sự sống đều ngang qua sự chết. Đau khổ là hy sinh không tình yêu đang khi hy sinh là đau khổ kèm theo tình yêu. Tình yêu biến đau khổ thành hy sinh dâng hiến vời niềm vui. Không có tình yêu thì thập giá không là Thánh Giá.

Ba điều kiện: từ bỏ, vác thập giá, bước theo Chúa Giêsu thật không dễ dàng chút nào. Phải phấn đấu thường xuyên, phải chiến đấu từng ngày cho nên bao giờ cũng gây nên đau khổ thể xác và tinh thần. Bằng tình yêu vượt qua đau khổ để nên môn đệ Chúa Giêsu là niềm hạnh phúc và là một vinh dự.

Thánh Gianna là chứng nhân sống đạo thời nay, người có tâm hồn giàu cảm thương đối với những người bệnh tật đau khổ, hy sinh mạng sống vì người mình yêu, phản ánh tình thương trên Thánh Giá của Chúa Giêsu.

Ai là người có thể khẳng định mình đã hoàn toàn theo Chúa Giêsu? Ai muốn đi theo Chúa Giêsu phải đặt sự trung thành với thánh ý Thiên Chúa trên tất cả mọi sự. Ai muốn làm môn đệ Chúa Giêsu phải chấp nhận đau khổ, tủi nhục, thậm chí đến chỗ mất mạng sống mình. Ai muốn làm môn đệ Chúa Giêsu phải đặt tình yêu Chúa lên trên hết mọi thứ tình yêu, hay nói cách khác tình yêu Chúa phải thấm nhuần và hướng dẫn mọi tình yêu: tình yêu gia đình, bạn bè và bản thân mình.Thập giá của Chúa Giêsu là dấu chỉ cụ thể về tình yêu và sự trung thành vô điều kiện của Người đối với thánh ý Chúa Cha.

Mỗi ngày người Kitô hữu theo Chúa phải cố gắng từ bỏ rất nhiều và vác thập giá mỗi ngày. Có tình yêu của Chúa trong mỗi hành vi từ bỏ, người môn đệ có thêm sức mạnh ơn thánh, để mọi thập giá trong đời trở thành Thánh Giá. Từ bỏ để có thêm. Thêm lòng mến Chúa, thêm thánh thiện, thêm niềm vui phục vụ tha nhân.

Xin Chúa giúp mỗi người chúng con được trưởng thành trong đức tin, đức cậy và đức mến, và xin Chúa giúp chúng con được trung thành cho đến cùng là đi trọn con đường tình yêu như Chúa đã đi. Amen.

Lm Giuse Nguyễn Hữu An

Giáo dân Mỹ Yên vẫn bàng hoàng sau vụ đàn áp

Giáo dân Mỹ Yên vẫn bàng hoàng sau vụ đàn áp

Vụ việc đàn áp giáo dân giáo họ Trại Gáo và Thanh Sơn, giáo xử Mỹ Yên bằng bạo lực: súng đạn, dùi cui, hơi cay… vẫn còn âm ỉ với những bất an, mất niềm tin trong người dân địa phương.

Một giáo dân Mỹ Yên bị thương được đưa đến bệnh viện Nghệ An hôm 4 tháng 9 - 2013Một giáo dân Mỹ Yên bị thương được đưa đến bệnh viện Nghệ An hôm 04/09/2013

Nỗ lực dàn xếp

Đối với giáo dân giáo xứ Mỹ Yên nói riêng cũng như người theo đạo Công giáo tại giáo phận Vinh nói chung hiện còn bàng hoàng sau khi sự việc lực lượng công an vào ngày 4 tháng 9 vừa qua sử dụng súng đạn, dùi cui, hơi cay, và cả chó nghiệp vụ đến tại Ủy ban Nhân dân xã Nghi Phương, huyện Nghi Lộc tỉnh Nghệ An để trấn áp số giáo dân tập trung để đón hai người trong giáo họ theo như cam kết mà chủ tịch ủy ban nhân dân xã đưa ra với họ một ngày trước đó.

Vị linh mục quản xứ Xuân Mỹ gần với giáo xứ Mỹ Yên, sau khi nghe chuyện đã đến tại nơi xảy ra sự việc để nói chuyện với lực lượng chức năng và giáo dân cho biết lại như sau:

“Lúc đó tôi thấy lực lượng an ninh rất đông, người dân bị họ đàn áp đánh đập, thì tôi tìm cách vào và đề nghị rút quân và thả người. Tôi đã gặp vị chỉ huy công an và ông ta đồng ý thả người. Trong số những người được thả ra có nhiều người bị thương, một số bị thương nặng.”

Vào ngày 5 tháng 9, chúng tôi cũng cố gắng liên lạc với các cấp chính quyền huyện Nghi Lộc từ ủy ban huyện cho đến ủy ban nhân dân xã nhưng điện thoại reo mà không ai bắt máy, hay máy bận.

Số máy của công an tỉnh Nghệ An cũng không liên lạc được.

Hậu quả vụ việc:

Một ngày sau khi xảy ra việc giáo dân không những không được đáp ứng theo như lời cam kết của chủ tịch ủy ban nhân dân xã mà còn bị đánh đập, bắt bớ bằng những biện pháp bạo lực như vừa nêu, một giáo dân cho biết tình hình vào trưa ngày 5 tháng 9 như sau:

“Đến chiều tối hôm qua thì họ đã thả hết số người bị bắt hôm 4/9. Hôm qua họ bắt 15 người sau đó họ thả tại chỗ 5 người, còn 10 người thì Đức Cha can thiệp họ mới thả. Có 7 người bị thương rất nặng. Công an dung dùi cui đánh, chó nghiệp vụ, rồi bắn chỉ thiên… Đến sáng 5/9 thì công an bộ đội vẫn còn tập trung ở xã Nghi Phương rất đông. Hiện còn 3 người bị thương ở bệnh viện, trong đó có một người thì tình trạng rất nguy kịch là Anh Văn 35 tuổi, bị công an bắt và đánh đập ngay tại nhà.”

Niềm tin người giáo dân

Hai giáo dân thuộc giáo họ Trại Gáo và Thanh Sơn là hai ông Ngô văn Khởi và Nguyễn Văn Hải bị bắt hồi ngày 27 tháng 6 sau khi hai ông này cùng nhiều giáo dân tại đó chứng kiến việc một số người mặc thường phục chặn một xe hành hương và đòi lục soát hành lý của những người trên chiếc xe đó hồi ngày 22 tháng 5. Đó là chiều trước ngày xử phúc thẩm 14 thanh niên Công giáo và Tin Lành tại tòa án thành phố Vinh.

Những người mặc thường phục bị giữ lại sau đó được xác nhận đúng là những công an và bị giáo dân giữ lại tại nhà văn hóa xã. Phía Tòa Giám mục và chính quyền tỉnh Nghệ An phải có thương lượng và giáo dân địa phương mới thả những người công an không mặc sắc phục mà lại chặn đường xe khách hành hương đến Trại Gáo ra.

Nhưng rồi hai ông Ngô Văn Khởi và Nguyễn văn Hải bị bắt khi họ đang đi trên đường như hình thức bắt cóc. Đến một tuần lễ sau, thân nhân mới được thông báo họ bị bắt với lý do gây rối trật tự công cộng.

Thân nhân và giáo dân địa phương nhiều lần đến gặp cơ quan chức năng và yêu cầu thả hai ông Khởi và Hải ra vì họ không vi phạm gì theo như cáo buộc.

Đầu tiên giáo dân được hứa miệng hai người đồng đạo của họ sẽ được trả về trước ngày 2 tháng 9. Đến ngày 3 tháng 9, giáo dân không thấy hai ông này được trả về như lời hứa nên tập trung đến ủy ban nhân dân xã Nghi Phương và yêu cầu ông chủ tịch xã Nguyễn Trọng Tạo phải có cam kết bằng văn bản. Văn bản đã được lập ra với nội dung đến 16 giờ ngày 4 tháng 9, hai người bị bắt sẽ được trả về.

Tuy nhiên khi đến hẹn theo như cam kết, giáo dân đến tại ủy ban nhân dân xã thị lại bị một lực lượng rất đông của phía công an lên đến cả ngàn người trấn áp bằng súng bắn chỉ thiên, đánh đập bằng dùi cui, và khói cay…

Người giáo dân tại Trại Gáo nói lên suy nghĩ của ông:

“Chủ tịch xã lừa dân. Chúng tôi là những người Công giáo chỉ biết cầu nguyện, không hề có bạo lực mà họ lại đối xử như thế.”

Vào sáng ngày 4 tháng 9, giáo phận Vinh tổ chức lễ phong chức cho giám mục phó Phê Rô Nguyễn Văn Viên. Đến chiều lại xảy ra vụ trấn áp giáo dân giáo xứ Mỹ Yên như vừa nêu.

Gia Minh, biên tập viên RFA
2013-09-05

GM. Nguyễn Thái Hợp lên tiếng vụ Mỹ Yên

GM. Nguyễn Thái Hợp lên tiếng vụ Mỹ Yên

Công an bao vây, dùng côn đồ tấn công giáo dân thuộc xứ Mỹ Yên, Huyện Nghi Lộc, Nghệ An đã bước sang ngày thứ ba. Hàng chục giáo dân bị thương nặng và ít nhất 4 người có thương tích trầm trọng đã được cấp cứu tại Phòng khám Đa khoa Tòa Giám Mục Vinh. Mặc Lâm phỏng vấn Giám mục Nguyễn Thái Hợp, Chủ tịch Ủy ban Công lý và Hòa Bình của Hội đồng Giám mục Việt Nam cũng là Giám mục chính tòa của Địa phận Vinh nơi đang xảy ra những vụ đàn áp thô bạo này.

Mặc Lâm: Xin Đức cha cho biết hiện tình của các giáo dân đang đựơc chữa trị tại Phòng khám của Giáo phận cũng như giải pháp nào mà Giáo phận Vinh sẽ đưa ra về việc công an tiếp tục đàn áp giáo dân một cách thô bạo trong những ngày vừa qua?

GM. Nguyễn Thái Hợp: Chúng tôi sẽ có những phản đối và cũng có những lá thư cho giáo dân để phản đối quyết liệt hành động bạo lực đó. Gíao hội chúng tôi chủ trương đối thoại, không chủ trương dùng bạo lực. Tuy nhiên chúng tôi vẫn can đảm để bênh vực cho những nạn nhân, những người bị đàn áp; Những nạn nhân của bạo quyền cũng như là của thế lực mà dùng quyền lực của mình để đàn áp dân đen.

Công An, côn đồ chấn giữ tất cả các ngã đường khu giáo xứ Mỹ KhêLực lượng công an, côn đồ đang chấn giữ tất cả các ngã đường khu giáo xứ Mỹ Khê

Mặc Lâm: Thưa Đức cha, cho tới giờ phút này, dĩ nhiên là giáo phận đã có những lên tiếng cụ thể rồi nhưng về phía chính quyền thì họ có phản hồi nào hay nói chuyện với giáo phận chưa, thưa Đức cha?

GM. Nguyễn Thái Hợp: Hành động của họ như là tạm cắt đứt đối thoại, đó là hành động mà chúng tôi không thể chấp nhận. Như vậy có lẽ trong vụ kiện vừa rồi, nhiều giáo dân bị tổn thương về thể lý. Có 3 người bị nặng nhất: một em 18 tuổi, học sinh bị tụ máu não, có thể phải đi mổ một thời gian. Gia đình họ đang muốn đưa đi Sài Gòn hay ra Hà Nội. Hai người nữa cũng bị não, sọ não. Những vết tích chứng tỏ là công an đã dùng bạo lực một cách thô bạo để đánh phá những người dân thường đến vì tin vào lời của nhà cầm quyền sẽ có giải pháp. Trước 4 giờ họ đến có sự ngụy tạo, dàn cảnh để dẫn người dân vào. Một số người đã lấy đá và ném công an. Những người đó, theo giáo dân cho biết thì không phải là người công giáo. Họ nhìn ra thì không phải mà hình như là có một nhóm nào đó được gài vào để ném, để tạo cơ hội cho công an trấn áp giáo dân. Đó là điều mà chúng tôi thấy.

Mặc Lâm: Thưa Đức cha, như Đức cha vừa nói là chính quyền đã cắt đứt đối thoại với giáo phận Vinh, vậy Đức cha có được thông tin gì về Hội đồng Gíam mục Việt Nam trước sự việc xảy ra cho giáo phận Vinh hay không, thưa cha?

GM. Nguyễn Thái Hợp: Các giám mục vẫn hợp thông và rất hiểu hoàn cảnh này nhưng đây là những chuyện nhỏ thì mỗi giám mục cũng có thể giải quyết được, không cần đến Hội đồng Giám mục. Hôm qua  các Đức cha đến thì rất băn khoăn và cảm thông về những gì mà giáo phận Vinh đang phải trải qua.

Mặc Lâm: Vâng con xin được hỏi Đức cha một câu cuối là trước hiện tình như vậy thì Đức cha có thấy một hướng nào đó để giải quyết một cách ổn thỏa: vừa giữ an toàn cho giáo dân và chính quyền bớt đi những chuyện đàn áp. Có một giải pháp nào hiện nay mà Đức cha cho rằng có thể giải quyết được tình trạng này hay không ạ?

GM. Nguyễn Thái Hợp: Chúng tôi tin là một xã hội càng ngày càng văn minh hơn; Một xã hội càng ngày càng tôn trọng quyền con người hơn; Một xã hội mang tính cách pháp trị hơn; Một xã hội dùng đối thoại chứ không dùng đối thủ hay dùng dùi cui để đàn áp và để đánh đập những con người bị thương tích như vậy. Bài học rút ra trong vụ việc này thì tất cả những người bị thương là giáo dân của công giáo, bị thương nặng. Bây giờ có 4 người bị thương nặng và có 15-16 người bị thương vẫn còn đang nằm điều trị. Gíáo dân bị nỗi đau thể lý, nỗi thất vọng đối với nhà cầm quyền hôm nay.

Không hiểu câu nói “Công an là bạn dân” trong hoàn cảnh này thì công an có là bạn dân không. Trong thời gian ít lâu nay chúng ta thấy hành động của công an là quá bạo tàn đối với người dân không chỉ ở đây mà nhiều chuyện đã xảy ra. Con đường mà mọi người mong đợi là đi đến một nhà nước pháp trị, một nhà nước dân chủ, một nhà nước đối thoại, một nhà nước văn minh nhân ái, có lẽ đang bị giật lùi chăng. Tôi thấy hình ảnh của nhà nước bị mất, bị thiệt hại chứ không phải nỗi đau về thể xác của một số nạn nhân đó.

Mặc Lâm: Xin cảm ơn Đức cha.

 

Mặc Lâm, biên tập viên RFA
09-05-2013

Đức Thánh Cha tiếp kiến phái đoàn Chính Thống Siro Malankara

Đức Thánh Cha tiếp kiến phái đoàn Chính Thống Siro Malankara

VATICAN. ĐTC Phanxicô kêu gọi vượt thắng những thành kiến và ”thứ văn hóa đụng độ” trong hành trình đại kết, đồng thời gia tăng việc khẩn cầu ơn phù trợ của Thiên Chúa trong nỗ lực tìm về sự hiệp nhất các tín hữu Kitô.

Ngài bày tỏ lập trường trên đây trong buổi tiếp kiến sáng 5 tháng 9-2013 dành cho phái đoàn của Đức Thượng Phụ Moran Baselios Marthomas Paulose II, Giáo Chủ Chính Thống Siro Malankara, một Giáo Hội có nguồn gốc từ Thánh Tôma Tông đồ và hiện có khoảng 2 triệu 500 ngàn tín hữu ở Ấn độ và nước ngoài.

Trong diễn văn chào mừng Đức Thượng Phụ, ĐTC nhắc đến cuộc gặp gỡ cách đây 30 năm (6-1983) tại Vatican giữa Đức Chân phước Giáo Hoàng Gioan Phaolô 2 và Đức Thượng Phụ Marthoma Mathews I, và cuộc gặp gỡ 3 năm sau đó tại Nhà thờ Chính tòa Mar Elias ở Kottayam hồi tháng 2 năm 1986 trong cuộc viếng thăm của Đức Gioan Phaolô 2 tại Ấn độ. Hai vị Giáo Chủ đã quyết định thành lập Ủy ban quốc tế đối thoại thần học giữa Giáo Hội Công Giáo và Chính Thống Siro Malankara. Ủy ban đã đạt được nhiều thành quả như tuyên ngôn về niềm tin chung nơi Chúa Kitô, việc sử dụng chung các thánh đường và nghĩa trang, cung cấp cho nhau những tài nguyên linh đạo và cả phụng vụ trong những hoàn cảnh phụng vụ chuyên biệt.

ĐTC cũng bày tỏ xác tín rằng ”trên con đường đại kết, điều quan trọng là tín thác nhìn lại những bước đã đạt được, vượt lên trên những thành kiến và thái độ khép kín, vốn thuộc về nền văn hóa đụng độ, là nguồn mạch chia rẽ, để nhường chỗ cho nên văn hóa gặp gỡ, giáo dục chúng ta về sự cảm thông lẫn nhau và hoạt động cho sự hiệp nhất”.

ĐTC nhận xét rằng: ”Tự sức riêng, công trình hiệp nhất này không thể thực hiện được, những yếu đuối và nghèo nàn của chúng ta làm cho hành trình đại kết chậm lại. Vì thế, điều quan trọng là gia tăng cầu nguyện, vì chỉ có Chúa Thánh Linh, với ân sủng, ánh sáng và sức nóng của Ngài mới có thể làm tan băng sự lạnh lẽo của chúng ta và dẫn chúng ta tiến đến một tình huynh đệ mạnh mẽ hơn” (SD 5-9-2013)

G. Trần Đức Anh OP – Vatican Radio

Đức Thánh Cha kêu gọi khối G-20 suy tư và giúp giải quyết xung đột tại Syria

Đức Thánh Cha kêu gọi khối G-20 suy tư và giúp giải quyết xung đột tại Syria

VATICAN. ĐTC Phanxicô kêu gọi khối 20 cường quốc kinh tế, G-20, giúp giải quyết cuộc xung đột tại Syria, vượt thắng những lập trường đối nghịch và chủ trương dùng quân sự để giải quyết cuộc xung đột này.

Trong thư gửi tổng thống Nga Vladimir Putin là chủ tịch theo lượt của khối 20 cường quốc kinh tế, nhóm từ hôm 5 tháng 9-2013, tại thành phố Saint PEtersburg bên Nga, ĐTC viết: ”mặc dù cuộc gặp gỡ này của các vị nguyên thủ quốc gia và thủ tướng chính phủ không có mục đích chính là an ninh quốc tế, nhưng người ta cũng không thể bỏ qua không suy tư về tình trạng tại Trung Đông và đặc biệt là tại Syria. Đáng tiếc là chúng ta phải đau lòng nhận thấy rằng quá nhiều quyền lợi phe phái đã chiếm ưu thế từ khi bắt đầu cuộc xung đột tại Syria, ngăn cản việc tìm ra một giải pháp tránh cuộc tàn sát vô ích mà chúng ta đang chứng kiến. Xin các vị lãnh đạo các nước G-20 đừng bất động trước những thảm trạng mà nhân dân Siria yêu quí đã phải trải qua từ quá lâu và có nguy cơ đưa tới những đau khổ mới cho một miền đã bị thử thách quá nhiều và đang cần hòa bình.”

”Tôi tha thiết kêu gọi tất cả và mỗi vị lãnh đạo hãy giúp tìm ra những con đường vượt qua những lập trường đối nghịch nhau và từ bỏ mọi chủ trương vô ích của một giải pháp quân sự. Đúng hơn, cần có một sự quyết tâm mới can đảm và quyết liệt theo đuổi một giải pháp ôn hòa qua đối thoại và thương thuyết giữa các phe liên hệ, với sự nâng đỡ đồng thuận của cộng đồng quốc tế. Ngoài ra một nghĩa vụ luân lý của tất cả các chính phủ trên thế giới là tạo điều kiện dễ dàng cho mỗi sáng kiến nhắm thăng tiến sự trợ giúp nhân đạo cho những người đang chịu đau khổ và xung đột ở trong và ngoài nước Syria”.

Trong phần đầu của lá thư, ĐTC nhắc đến mục đích khóa họp lần này của khối G-20 là củng cố cuộc cải tổ các tổ chức tài chánh quốc tế và đạt tới một sự đồng thuận về những tiêu chuẩn tài chánh thích hợp với hoàn cảnh ngày nay. Nhưng ngài cũng nhận xét rằng ”Nền kinh tế thế giới có thể phát triển thực sự theo mức độ nền kinh tế ấy có khả năng làm sao để mọi người có cuộc sống xứng đáng, từ người già cho đến các trẻ em còn ở trong lòng mẹ, không những cho các công dân các nước thuộc khối G-20, nhưng cho mọi người dân trên trái đất, và cho đến cả những người ở trong tình trạng xã hội khó khăn nhất hoặc ở những nơi hẻo lánh nhất”.

Khóa họp lần này của G-20 diễn ra trong bầu không khí ”chiến tranh lạnh” giữa Mỹ và Nga và tổng thống Mỹ Obama từ chối gặp riêng tổng thống Nga Putin. Tổng thống Obama hy vọng thuyết phục các nước trong khối G-20 và Âu Châu ủng hộ lập trường của ông muốn đánh Syria, nhưng tại Âu Châu chỉ có nước Pháp ủng hộ lập trường này (SD 5-9-2013)

G. Trần Đức Anh OP – Vatican Radio

Công an nổ súng trấn áp giáo dân

Công an nổ súng trấn áp giáo dân

Như tin chúng tôi đã loan vào ngày hôm qua, giáo dân thuộc hai giáo họ Trại Gáo và Thanh Sơn, giáo xứ Mỹ Yên, địa phận Vinh đến tại Ủy ban Nhân dân xã xã Nghi Phương, huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An  để đòi thực hiện lời hứa trả tự do cho hai giáo dân bị bắt hồi ngày 27 tháng 6 vừa qua.

Công an tại Vinh

Tuy nhiên, chính quyền địa phương không giữ lời như đã hứa và có văn bản với người dân trong ngày hôm qua. Hôm nay, một lực lượng công an được trang bị súng, chó nghiệp vụ đã đến. Theo tin dân chúng địa phương cho biết thì đúng giờ hẹn vào lúc bốn giờ chiều nay, công an bắn chỉ thiên chừng 15 phút trước nhà thờ giáo xử Mỹ Yên. Ngoài ra còn có một số giáo dân bị đánh.

Một giáo dân cho biết như sau:

"Hôm qua chủ tịch xã Nghi Phương hứa 16 giờ chiều nay sẽ trả hai người con của giáo xử Mỹ Yên; nhưng chiều hôm nay công an tỉnh Nghệ An và huyện Nghi Lộc bố trí một xe súng đạn và một số công an rất đông lên ngay trụ sở ủy ban chỉ trả lời bằng súng đạn mà thôi chứ còn người không trả.

Công an gồm cảnh sát giao thông, cơ động mặc sắc phục và đưa cả chó berger đi theo. Họ bắn chỉ thiên chừng 15 phút ngay cửa nhà thờ xứ Mỹ Yên gần trụ sở ủy ban.

Giáo dân đến rất đông và hiện nay công an đứng sát đường luôn. Họ đánh một số người bằng côn điện phải đi viện và bắt chừng 9-10 người. Giáo dân vẫn còn đứng xung quanh ủy ban không vào ủy ban nữa vì họ dùng súng đạn.

Giáo dân đứng xung quanh Ủy Ban nhưng bị ngăn chận tại Xã Nghi Phương

Hôm qua ông chủ tịch xã Nguyễn Trọng Tạo có ký văn bản đến chiều nay 16 giờ trả người.
Trước đây họ có hẹn với Đức Giám Mục sau bốn ngày trước ngày 2 tháng 9 trả người, nhưng nay không có nên Đức Giám Mục không can thiệp nữa."

Xin được nhắc lại hai giáo dân bị bắt là hai ông Ngô Văn Khởi và Nguyễn Văn Hải. Họ từng chứng kiến việc những người mặc thường phục chặn xe khách hành hương đến Trại Gáo hồi chiều ngày 22 tháng 5 vừa qua, cũng như đòi khám xét hành lý những người đi trên xe.

Giáo dân đã bắt giữ những người mặc thường phục chặn xe và đưa về nhà văn hóa xã để tra khảo. Sau đó phát hiện ra những người đó chính là công an.

Tòa Giám Mục Vinh có can thiệp và giáo dân thả những người mặc thường phục chặn xe.

Đến ngày 27 tháng 6 hai ông Ngô Văn Khởi và Nguyễn Văn Hải bị bắt khi đang đi trên đường. Một tuần lễ sau, cơ quan chức năng gửi giấy đến gia đình cho biết hai ông này bị bắt vì tội gây rối trật tự công cộng. Họ bị giam giữ tại Trại Nghi Kim, tỉnh Nghệ An.

Gia Minh, biên tập viên RFA, Bangkok
09-04-2013

Các bạn trẻ là niềm hy vọng của Thiên Chúa và của Giáo Hội

Các bạn trẻ là niềm hy vọng của Thiên Chúa và của Giáo Hội

Các bạn trẻ là niềm hy vọng của Thiên Chúa và của Giáo Hội. Khi sống kết hiệp với Chúa Giêsu, họ xây dựng tình huynh đệ, chia sẻ, các công việc thương xót, họ là một sức mạnh quyền năng khiến cho thế giới trở thành công bằng và xinh đẹp hơn.

Đức Thánh Cha Phanxicô đã nói với tín hữu và du khách hành hương năm châu trong buổi tiếp kiến chung tại quảng trường thánh Phêrô sáng thứ tư 4 tháng 9-2013.

Sau hai tháng nghỉ hè, sáng thứ tư hôm qua Đức Thánh Cha Phanxicô đã bắt đầu trở lại các cuộc tiếp kiến. Quảng trường thánh Phêrô lại sống trở lại bầu khí lễ hội với hơn 100.000 tín hữu và du khách hành hương năm châu từ khắp nơi tuốn về Roma để gặp vị Giám Mục Roma kiêm Chủ Chăn Giáo Hội hoàn vũ, và để sống tinh thần huynh đệ đại đồng, là con cái trong đại gia đình của Thiên Chúa. Để khỏi lạc nhau các đoàn hành hương quằng khăn và đội mũ cùng mầu.

Lúc trước 10 giờ xe díp đã chở Đức Thánh Cha đi một vòng giữa các lối tại quảng trường để ngài chào tín hữu. Đây là dịp vui cho các bà mẹ có con nhỏ đưa con cho các cận vệ bế lên để cho Đức Thánh Cha hôn các em. Hôm qua gặp một nhóm trẻ em mới rước lễ lần đầu Đức Thánh Cha bảo xe díp dừng lại để ngài xuống chào mừng và chúc lành cho các em. Nhiều người đã bắt chước sáng kiến một căp vợ chồng mới cưới tặng mũ calốt trắng cho Đức Giáo Hoàng. Ngài lấy đội ngay lên đầu và tặng lại họ chiếc mũ của ngài đang đội. Từ ngày đó đến nay hầu như trong buổi tiếp kiến chung nào Đức Thánh Cha Phanxicô cũng có mũ mới, đôi khi tới ba bốn cái. Hôm qua đặc biệt có mấy trẻ em tàn tật được các cận vệ bế lên cho Đức Thánh Cha hôn, an ủi và chúc lành cho các em.

Trong bài huấn dụ Đức Thánh Cha đã chia sẻ với tín hữu kinh nghiệm Ngày Quốc Tế Giới Trẻ Rio de Janeiro b)en Brasil hồi hạ tuần tháng 7 vừa qua. Mở đầu bài huấn dụ Đức Thánh Cha nói:

Chúng ta bắt đầu trở lại các bài giáo lý, nhưng hôm nay tôi muốn nói với anh chị em về chuyến đi Brasil nhân Ngày Quốc Tế Giới Trẻ. Hơn một tháng đã qua rồi, nhưng tôi thấy thật là quan trọng trở lại với biến cố này, và thời gian xa cách cho phép tiếp nhân ý nghĩa của nó một cách tốt đẹp hơn. Đức Thánh Cha đã tóm tắt cảm tưởng của ngài trong ba từ: tiếp đón, lễ hội đức tin, và sứ mệnh ra đi truyền giáo. Ngài nói:

Trước hết tôi muốn cám ơn Chúa, vì chính Chúa đã hướng dẫn với tất cả sự Quan Phòng của Ngài. Đối với tôi, được đến thăm Mỹ châu là một món qùa đẹp. Vì thế tôi cũng cám ơn Đức Bà Aparecida đã đồng hành với toàn chuyến đi này: tôi đã đến hành hương Đền Thánh quốc gia Brasil, và tượng của Mẹ đã luôn luôn hiện diện trên khán đài của Ngày Quốc Tế Giới Trẻ. Tôi đã rất hài lòng, vì Đức Bà Aparecida rất quan trọng đối với lịch sử của Giáo Hội Brasil và cả đối với toàn châu Mỹ Latinh nữa. Tại Aparecida các Giám Mục châu mỹ latinh và vùng Caraibi đã sống hội nghị với Đức Thánh Cha Biển Đức XVI: một giai đoạn rất ý nghĩa trên con đường mục vụ trong phần đất này của thế giới, nơi đa số tín hữu của Giáo Hội công giáo sinh sống.

Tiếp đến Đức Thánh Cha đã cám ơn các giới chức đạo đời, các thiện nguyện viên, lực lượng an ninh, các cộng đoàn giáo xư Rio de Janeiro và các thành phố khác của Brasil đã tiếp đón các bạn trẻ với tình huynh đệ. Thật thế, ngài nói, sự tiếp đón của các gia đình Brasilđã là một trong các đặc thái đẹp nhất của Ngày Quốc Tế Giới Trẻ. Các anh chị em Brasil thật là giỏi! Họ đã có một con tim rất lớn. Việc hành hương luôn bao gồm các khó khăn, nhưng sự tiếp đón giúp thắng vượt chúng, và còn hơn thế nữa biến đổi chúng thành dịp biết ơn và tình bạn. Nó làm nảy sinh ra các mối dây tồn tại, nhất là trong lời cầu nguyện. Và như thế Giáo Hội lớn lên trên toàn thế giới như một mạng lưới tình bạn đích thật trong Chúa Giêsu Kitô, một mạng lưới tóm bắt bạn, nhưng cũng giải thoát bạn. Như vậy từ đầu tiên trong kinh nghiệm của Ngày Quốc Tế Giới Trẻ là sự ”tiếp đón”.

Mỗi một Ngày Quốc Tế Giới Trẻ là một ”lễ hội”, khi thành phố đầy người trẻ đi ngoài đường phố với cờ của các nước toàn thế giới, chào hỏi nhau, ôm nhau. Đó là một ngày lễ đích thật. Đó là một dấu chỉ cho tất cả mọi người, chứ không phải chỉ riêng đối với tín hữu mà thôi. Nhưng rồi ngày lễ lớn là lễ của đức tin, khi cùng nhau ca tụng Chúa, ca hát và lắng nghe Lời Chúa, im lặng để thờ lậy Chúa: tất cả những điều đó là tột đỉnh của Ngày Quốc Tế Giới Trẻ; đó là mục đích thật của cuộc hành hương vĩ đại này, và người ta sống nó một cách đặc biệt trong Buổi Canh Thức chiều thứ bẩy và trong Thánh Lễ kết thúc. Đức Thánh Cha định nghĩa Ngày Quốc Tế Giới Trẻ như sau:

Đó, đây là lễ hội lớn, lễ hội của đức tin và của tình huynh đệ, bắt đầu trong thế giới này và sẽ bất tận. Nhưng điều này chỉ có thể với Chúa. Không có tình yêu thương của Thiên Chúa, thì không có lễ hội thật đối với con người!

”Sứ mệnh” là từ thứ ba Đức Thánh Cha dùng để nói lên kinh nghiệm của ngài đối với Ngày Quốc Tế Giới Trẻ. Với đề tài ”Các con hãy ra đi và làm cho mọi dân tộc trở thành môn đệ” Chúa Kitô Phục Sinh sai các môn đệ Ngài ra khỏi chính mình, ra khỏi mọi khép kín để đem ánh sáng và tình yêu của Tin Mừng đến cho tất cả mọi người, cho tới các vùng ngoại ô của cuộc sống. Đó chính là sứ mệnh mà Chúa Kitô đã trao phó cho các bạn trẻ đông ngút ngàn trên bãi biển Copacabana. Bờ đại dương này là một nơi biểu tượng, khiến nghĩ tới bờ hồ Galilea. Phải, bởi vì cả ngày nay nữa Chúa lập lại: ”Các con hãy ra đi” và ngài nói thêm ”Thầy sẽ ở cùng các con mọi ngày…” Đây là điều nền tảng! Chỉ với Chúa Kitô chúng ta mới có thể đem Tin Mừng đế cho tha nhân. Không có Ngài chúng ta không thể làm gì cả, chính Ngài đã nói như vậy (x, Ga 15,5) Trái lại, với Ngài và hiệp nhất với Ngài chúng ta có thể làm được nhiều lắm. Cả một thanh niên một thiếu nữ, ít quan trọng hay là hư vô trước mắt thế giới, nhưng trước mắt Thiên Chúa họ là một tông đồ của Nước Trời, là một niềm hy vọng đối với Thiên Chúa.

Tiếp đền Đức Thánh Cha hỏi các người trẻ hiện diện tai quảng trường: ”Các con có muốn là một niềm hy vọng của Thiên Chúa không? Các con có muốn là một niềm hy vọng của Giáo Hội không?”. Dĩ nhiên là các bạn trẻ thưa có, nhưng hơi yếu. Đức Thánh Cha lại hỏi lại lần nữa. và lần này thì họ thưa có lớn hơn. Ngài nói: một con tim trẻ trung tiếp nhận tình yêu của Chúa Kitô biến đổi thành niềm hy vọng cho những người khác, là một sức mạnh bao la! Chúng ta hãy nghĩ tới ý nghĩa của đám đông người trẻ đã gặp Chúa Kitô phục sinh tại Rio de Janeiro, và họ đem tình yêu của Chúa vào trong cuộc sống mọi ngày, sống và thông truyền tình yêu ấy. Họ không được đăng trên báo chí, vì không có các hành động bạo lực, không gây gương mù gương xấu, vì thế không phải là tin tức. Đức Thánh Cha nói đến mãnh lực của cuộc sống kết hiệp với Chúa Kitô như sau:

Nhưng nếu họ kết hiệp với Chúa Giêsu, họ xây dựng tình huynh đệ, chia sẻ, các công việc thương xót, họ là một sức mạnh quyền năng khiến cho thế giới trở thành công bằng và xinh đẹp hơn, để biến đổi nó. Bây giở tôi muốn hỏi các bạn trẻ nam nữ: “Các con có can đảm tiếp nhận thách đố này không?”. Các bạn trẻ thưa có. Các con có linh hoạt mình vời sức mạnh của tình yêu nến và lòng xó thương xót có can đảm biến đổi thế giới không? Đức Thánh Cha đã lặp lại câu hỏi, và các ban trẻ thưa có to hơn.

Rồi ngài kết thúc bài huấn dụ như sau: Các bạn thân mến, kinh nghiệm Ngày Quốc Tế Giới Trẻ nhắc nhở cho chung ta tin vui vĩ đại của lịch sử, Tin Mừng cả khi nó không xuất hiện trên báo chí và truyèn hình: chúng ta được Thiên Chúa yệu thương, Ngài là Cha chúng ta và Ngài đã gửi Đức Giêsu Con Ngài đến gần gũi từng người trong chúng ta để cứu rỗi chúng ta. Tiếp đón, lễ hội và sứ mạng truyền giáo: đó là ba từ nhắc nhớ điều xảy ra tại Rio, nhưng cũng chúng là linh hồn đời sống của chúng ta và đời sống của các cộng đoàn.

Đức Thánh Cha đã chào nhiều nhóm tín hữu hiện diện tại quảng trường đền từ các nước Tây Âu, Nam Hàn, Etiopia, Australia, Colombia, Argentina, Mêhicô, Irak, Giordania và Ai Cập. Chào tín hữu Ba Lan ngài đã nhắc tới Ngày Quốc Tế Giới Trẻ 2016 tại Cracovia. Đức Thánh Cha đã cám ơn các người đồng hương của Chân phước Giáo Hoàmg Gioan Phaolô II, vì đã dấn thân nhận tổ chức ngày này. Ngài phó thác Ngày Quốc Tế Giới Trẻ Cracovia cho Chúa Kitô thương xót, qua lời bầu cử của Mẹ Maria, Nữ Vương Ba Lan.

Đức Thánh Cha cũng nhắc lại lời mời mọi người tham dự ngày ăn chay cầu nguyện cho hòa bình Siria và trên toàn thế giới 7-9-2013. Buổitiếp kiến đã kết thúc với Kinh Lạy Cha và phép lành Đức Thánh Cha ban cho mọi người.


Linh Tiến Khải – Vatican Radio
 

Chương trình viếng thăm của Đức Thánh Cha tại Assisi

Chương trình viếng thăm của Đức Thánh Cha tại Assisi

VATICAN. ĐTC Phanxicô sẽ viếng thăm tại Assisi vào ngày 4-10 tới đây lễ kính thánh bổn mạng của Italia.
Cuộc viếng thăm thật khẩn trương bắt đầu từ 7 giờ sáng và kết thúc lúc 8 giờ tối với 10 địa điểm khác nhau được ĐTC dừng lại.

Theo chương trình được công bố hôm 2-9-2013, ĐTC sẽ đáp trực thăng lúc 7 giờ sáng từ Vatican và đến sân thể thao của Viện Serafico ở Assisi 45 phút sau đó. Tại nhà thờ của Viện này, ngài sẽ gặp các em khuyết tật và bệnh nhân được điều trị tại đây.

Tiếp đến, ĐTC sẽ đến viếng Đền thánh San Damiano và được Cha Bề trên Tổng quyền dòng Phanxicô, Michael Perry, cùng với cộng đoàn tu viện tiếp đón.

Lúc 9 giờ rưỡi tại Tòa GM Assisi, trong phòng nơi thánh Phanxicô xưa kia đã cởi bỏ áo trả lại thân phụ Người, ĐTC sẽ gặp gỡ những người nghèo được Caritas trợ giúp. Kế đến ngài đến Nhà Thờ Đức Bà Cả gần đó để chào thăm Cha Bề trên Tổng quyền dòng Phanxicô Capuchino và các tu sĩ cùng dòng thi hành việc mục vụ.

Lúc 10 giờ 20, ĐTC đến Vương cung thánh đường Thánh Phanxicô và sẽ được Cha Bề trên Tổng quyền Marco Tasca của dòng Phanxicô Viện Tu và cộng đoàn tiếp đón, rồi ngài xuống tầng hầm nhà thờ để viếng mộ thánh Phanxicô, trước khi tiến ra quảng trường bên ngoài để cử hành thánh lễ vào lúc 11 giờ cho các tín hữu.

Cuối thánh lễ, có nghi thức tặng dầu cho đèn được đốt tại mộ thánh Phanxicô bổn mạng Italia.

ĐTC sẽ dùng bữa trưa với những người nghèo tại Trung tâm tiếp đón đầu tiên của Caritas, gần Nhà ga xe lửa Đức Mẹ các thiên Thần.

Ngài tiếp tục cuộc thăm viếng tại tu viện Carceri nơi sườn núi Subasio. Tu viện này được kiến thiết trên những hang đá nơi thánh Phanxicô đến cầu nguyện. Theo truyền thống thánh nhân đã nói chuyện với chim chóc tại đây.
Sau đó, ĐTC đến nhà thờ chính tòa thánh Rufino của giáo phận Assisi, để gặp gỡ hàng giáo sĩ, tu sĩ nam nữ và các thành viên Hội đồng mục vụ của giáo phận.

Lúc 4 giờ chiều, ĐTC sẽ đến viếng thăm Vương cung thánh đường thánh nữ Clara, viếng mộ của thánh nữ và cầu nguyện tại Nhà nguyện trước Thánh giá thánh Damiano, chào thăm các nữ Đan sĩ tại đây.

Cuộc viếng thăm của ĐTC được tiếp tục tại Vương cung thánh đường Đức Mẹ các thiên thần của dòng Anh em Hèn Mọn Phanxicô, cách đó 4 cây số, rồi gặp gỡ giới trẻ miền Umbria vào lúc gần 6 giờ chiều tại quảng trường trước Đền thánh và ngài sẽ trả lời các câu hỏi do 4 bạn trẻ nêu lên. Tiếp đến ĐTC viếng Đền thánh Rivotorto trước khi đáp trực thăng trở về Vatican, dự kiến vào lúc 8 giờ tối. Rivotorto là nơi có những căn nhà nhỏ thánh Phanxicô và các bạn đồng hành đầu tiên của ngài cư ngụ.

Cho đến đầu tháng 9 này đã có 724 ký giả và 22 đài truyền hình nước ngoài đăng ký để theo dõi và tường thuật cuộc viếng thăm của ĐTC tại Assisi. Tất cả các khách sạn tại đây đã được giữ chỗ hết (SD 2-9-2013)

G. Trần Đức Anh OP – Vatican Radio

Đức nguyên Giáo Hoàng Biển Đức cử hành thánh lễ với các cựu môn sinh

Đức nguyên Giáo Hoàng Biển Đức cử hành thánh lễ với các cựu môn sinh

VATICAN. Sáng chúa nhật 1-9-2013, Đức nguyên Giáo Hoàng Biển Đức 16 đã cử hành thánh lễ lúc 9 giờ rưỡi với khoảng 50 cựu môn sinh của ngài sẽ kết thúc khóa họp thường niên thứ 38 hôm 3-9-2013 tại Castel Gandolfo.

Đồng tế với ngài tại Nhà nguyện Phủ Thống đốc thành Vatican đặc biệt có ĐHY Christoph Schoenborn O.P, TGM giáo phận Vienne, Chủ tịch HĐGM Áo, ĐHY Kurt Koch, Chủ tịch Hội đồng Tòa Thánh hiệp nhất các tín hữu Kitô, Đức TGM Gaenswein, bí thư của Đức nguyên Giáo Hoàng và nhiều LM khác.

Trong bài giảng thánh lễ, Đức Biển Đức 16 đã quảng diễn bài Phúc Âm nói về sự khiêm nhường ”Ai nâng mình lên sẽ bị hạ xuống, ai hạ mình xuống sẽ được nâng lên”. Ngài nhấn mạnh rằng: Chúa Kitô, Con Thiên Chúa, đi xuống để phục vụ chúng ta và đây là điều nói lên yếu tính của Thiên Chúa: Chúa hạ mình xuống với chúng ta.. Chúng ta ở trên con đường đúng, con đường của Chúa Kitô, nếu chúng ta cố gắng trở thành những người 'đi xuống' để phục vụ và mang sự nhưng không của Thiên Chúa, nếu chúng ta 'đi xuống' để bước nào sự cao cả đích thực, sự cao cả của Thiên Chúa là sự cao cả của tình thương”.

Đức Biển Đức cũng nhận xét rằng ”Chúa Giêsu cao cả nhất, đúng vậy, Chúa Giêsu có sự cao cả của Thiên Chúa vì sự cao cả của Thập giá là sự cao cả của tình yêu Thiên Chúa, sự cao cả từ bỏ bản thân và tận tụy phục vụ tha nhân. Đó chính là chỗ của Thiên Chúa và chúng ta hãy cầu xin Chúa ban cho chúng ta ngày càng hiểu rõ hơn điều ấy, chấp nhận trong tinh thần khiêm tốn mầu nhiệm nâng cao và hạ xuống này, mỗi người theo cách thức của mình”. (SD 1-9-2013)

G. Trần Đức Anh OP – Vatican Radio

Đức Thánh Cha ấn định cho toàn Giáo Hội Ngày ăn chay và cầu nguyện cho hòa bình tại Siria: 7 tháng 9-2013

Giáo Hội Ngày ăn chay và cầu nguyện cho hòa bình tại Siria: 7 tháng 9-2013

VATICAN. Trong buổi đọc kinh Truyền Tin trưa chúa nhật 1-9-2013 tới 50 ngàn tín hữu tại Quảng trường Thánh Phêrô, ĐTC Phanxicô đã khẩn thiết kêu gọi hòa bình và ấn định ngày 7-9-2013 là ngày toàn Giáo Hội ăn chay và cầu nguyện cho hòa bình tại Siria và trên thế giới.

Buổi đọc kinh diễn ra giữa lúc hiểm họa chiến tranh đang đạt tới cao độ với cuộc tấn công mà Hoa Kỳ với sự hỗ trợ của Pháp sắp giáng xuống Siria, gọi là để trừng phạt chính phủ nước này đã sử dụng võ khí hóa học, ĐTC nói:

Anh chị em thân mến, chào anh chị em,

Hôm nay, tôi muốn làm người nói lên tiếng kêu đến từ các nơi trên thế giới, từ mọi dân tộc, từ con tim của mỗi người, từ một đại gia đình duy nhất là nhân loại, với nỗi lo âu ngày càng gia tăng: đó là tiếng kêu hòa bình! Tiếng kêu này mạnh mẽ nói lên rằng: chúng tôi muốn một thế giới hòa bình, chúng tôi muốn là những người hòa bình, chúng tôi muốn rằng hòa bình bùng lên trong xã hội chúng ta, đang bị xâu xé vì chia rẽ và xung đột; đừng bao giờ chiến tranh nữa! Không bao giờ còn chiến tranh nữa! Hòa bình là một hồng ân quá quí báu, phải được thăng tiến và bảo vệ.

Tôi đặc biệt đau đớn và lo âu cảm nghiệm bao nhiêu tình trạng xung đột vẫn còn trên trái đất chúng ta, nhưng trong những ngày này, con tim tôi bị tổn thương sâu đậm vì những gì đang xảy ra tại Siria, và lo âu vì những diễn biến bi thảm sắp diễn ra.

Tôi mạnh mẽ gióng lên tiếng kêu gọi hòa bình, một lời kêu gọi phát sinh từ thâm tâm tôi! Bao nhiêu là đau khổ, bao nhiêu tàn phá, bao đau thương mà việc sử dụng các võ khí tại đất nước bị tàn phá ấy đã và đang gây ra, nhất là nơi các thường dân vô tội và vô phương thế tự vệ! Tôi nghĩ đến bao nhiêu trẻ em không được thấy ánh sáng tương lai! Tôi quyết liệt lên án việc sử dụng các võ khí hóa học: tôi nói với anh chị em rằng tâm trí tôi vẫn còn bị in đậm những hình ảnh kinh khủng những ngày qua! Có một sự phán xét của Thiên Chúa và một sự phán xét của lịch sử về những hành động chúng ta và ta không thể trốn tránh được sự phán xét ấy! Việc sử dụng bạo lực không bao giờ mang lại hòa bình. Chiến tranh kéo theo chiến tranh, bạo lực kéo theo bạo lực!

Tôi hết sức mạnh mẽ kêu gọi các phe lâm chiến hãy lắng nghe tiếng kêu của lương tâm mình, đừng khép kín trong những lợi lộc riêng tư, nhưng hãy nhìn tha nhân như một người anh em và can đảm, quyết liệt đi theo con đường gặp gỡ và thương thuyết, vượt thắng sự đối nghịch mù quáng. Cũng vậy tôi hết sức nhắn nhủ cộng đồng quốc tế hãy thi hành mọi nỗ lực để thăng tiến không chút trì hoãn những sáng kiến rõ ràng cho hòa bình tại đất nước Siria, dựa trên đối thoại và thương thuyết, để mưu thiện ích cho toàn thể nhân dân nước này.

Ước gì người ta không bỏ qua một một nỗ lực nào để bảo đảm việc giúp đỡ nhân đạo cho người bị thương tổn vì cuộc xung đột kinh khủng này, đặc biệt là những ngừơi phải di tản tại Siria và đông đảo những người tị nạn ở các nước láng giềng. Với các nhân viên cứu trợ nhân đạo, đang dấn thân thoa dịu nỗi đau khổ của dân chúng, ước gì họ được bảo đảm khả năng cung cấp sự cứu trợ cần thiết.

Về phần chúng ta, chúng ta có thể làm gì cho hòa bình trên thế giới? Như ĐGH Gioan đã nói: tất cả mọi người đều có nghĩa vụ tái tạo những quan hệ sống chung trong công lý và tình thương (Xc Thông điệp Hòa bình dưới thế [11-4-1963]: AAS 55 [1963], 301-302).

Ước gì một loạt những dấn thân cho hòa bình liên kết tất cả những người thiện chí với nhau! Đó là một lời mời gọi khẩn thiết và mạnh mẽ mà tôi gửi đến toàn thể Giáo Hội Công Giáo, nhưng tôi cũng nới rộng tới tất cả các tín hữu Kitô thuộc các hệ phái khác, những người nam nữ thuộc mọi tôn giáo và cả những anh chị em không tín ngưỡng: hòa bình là một thiện ích vượt qua mọi hàng rào, vì là một thiện ích của toàn thể nhân loại.

Tôi lớn tiếng lập lại rằng: không phải nền văn hóa đụng độ, nền văn hóa xung đột xây dựng sự sống chung nơi các dân tộc và giữa các dân tộc với nhau, nhưng là nền văn hóa gặp gỡ, nền văn hóa đối thoại: nền văn hóa này là con đường duy nhất dẫn đến hòa bình.

Ước gì tiếng kêu hòa bình vọng lên cao để đạt tới con tim của mọi người và tất cả hãy từ bỏ khí giới, và để cho mình được khát mong hòa bình hướng dẫn.

Vì thế, anh chị em thân mến, tôi đã quyết định ấn định cho toàn thể Giáo Hội ngày 7-9 tới đây, áp lễ Sinh Nhật Đức Mẹ Nữ Vương Hòa bình, một ngày ăn chay và cầu nguyện cho hòa bình tại Siria và Trung Đông, cũng như toàn thế giới, và tôi cũng mời gọi cả những anh chị em Kitô không Công Giáo, và cả những người thuộc các tôn giáo khác, và những người thiện chí, tham gia sáng kiến này theo thể thức họ coi là thích hợp nhất.

Ngày 7 tháng 9 tại Quảng trường thánh Phêrô này, từ 19 giờ đến 24 giờ, chúng ta sẽ họp nhau cầu nguyện trong tinh thần thống hối để khẩn cầu Thiên Chúa ban hồng ân hòa bình cho quốc dân Siria yêu quí và cho tất cả những tình trạng xung đột và bạo lực trên thế giới. Nhân loại đang cần những cử chỉ hòa bình và được nghe những lời hy vọng và hòa bình! Tôi xin tất cả các giáo phận, ngoài việc sống ngày ăn chay vừa nói, cũng hãy tổ chức một buổi phụng vụ nào đó theo ý hướng ấy.
Chúng ta hãy cầu xin Mẹ Maria giúp chúng ta đáp trả bạo lực, xung đột và chiến tranh, bằng sức mạnh của đối thoại, hòa giải và yêu thương. Người là Mẹ: xin Mẹ giúp chúng ta tìm được hòa bình. Tất cả chúng ta là con cái của Mẹ. Lạy Mẹ Maria xin giúp chúng con vượt qua được cả những giờ phút khó khăn này và dấn thân mỗi ngày xây dựng trong mọi môi trường một nền văn hóa chân thực của gặp gỡ và hòa bình!

Lạy Mẹ Maria, Nữ Vương hòa bình, xin cầu cho chúng con!

Tất cả chúng ta hãy nói: Lạy Mẹ Maria, Nữ Vương hòa bình, xin cầu cho chúng con!

Nhắc nhớ và chào thăm

Sau kinh Truyền Tin và phép lành, ĐTC đã nhắc đến lễ phong chân phước hôm thứ bẩy 31-8 vừa qua cho Cha Vladimir Ghika, LM giáo phận, sinh tại Istanbul và tử đạo tại Bucarest, Rumani năm 1954. Và lễ phong chân phước hôm nay, 2-9-2013, cho Cha Antonio Franco, Giám chức bản quyền của hạt Santa Lucia del Mela, sống giữa thế kỷ 16 và 17. Ngài nói: chúng ta hãy cảm tạ Chúa vì những chứng nhân gương mẫu này của Tin Mừng.

ĐTC nhắc đến Ngày bảo tồn thiên nhiên do HĐGM Italia đề xướng, cử hành chúa nhật 1-9 hôm qua với chủ đề ”gia đình giáo dục bảo tồn thiên nhiên”. Ngài cũng mời gọi mọi người hiệp với các tín hữu ở Siracusa trên đảo Sicilia trong lễ kỷ niệm 60 năm Đức Mẹ khóc tại đây.

G. Trần Đức Anh OP – Vatican Radio

Lễ phong chân phước cho cha Antonio Franco (1585-1626)

Lễ phong chân phước cho cha Antonio Franco (1585-1626)

MESSINA. Lúc 6 giờ chiều 2-9-2013, ĐHY Angelo Amato, Tổng trưởng Bộ Phong Thánh, đã đại diện ĐTC chủ sự thánh lễ tại Nhà Thờ Chính tòa giáo phận Messina trên đảo Sicilia, nam Italia, để phong chân phước cho Cha Antonio Franco, vị mục tử nhiệt thành và tận tụy với đoàn chiên.

Cha Antonio Franco sinh tại Napoli năm 1585. Sau khi đậu tiến sĩ giáo luật và dân luật, Antonio cư ngụ tại Roma một thời gian nhưng không muốn hành nghề luật sư, vì theo muốn đuổi ơn gọi linh mục. Thầy sang Madrid Tây Ban Nha và sau khi thụ phong linh mục, cha được bổ nhiệm vào đoàn tuyên úy hoàng gia.

Năm 1616, khi được 31 tuổi, cha Antonio Franco được vua Filippo 3 của Tây Ban Nha bổ nhiệm làm tuyên úy trưởng tại Vương quốc Sicilia, đồng thời là Giám chức bản quyền của Giám hạt Santa Lucia có 4.200 dân cư gần thành Messina. ĐGH Phaolô 5 phê chuẩn việc bổ nhiệm này.

Cha Antonio tận tụy và khôn ngoan thi hành sứ vụ mục tử và trong tư cách là thẩm phán tòa án hoàng gia, ngài thăng tiến công lý, chiến đấu chống lại những tệ nạn như cho vay lãi cao, nạn trộm cướp, dốt nát, mê tín dị đoan, im lặng đồng lõa với tội ác.. Ngoài ra, trong tinh thần công đồng chung Trento, ngài thăng tiến việc huấn luyện giáo sĩ, đến độ ơn gọi tăng trưởng dồi dào tại đây.

Cha Antonio Franco được ơn làm nhiều phép lạ, giúp đỡ các bệnh nhân và nông dân. Cha qua đời ngày 2-9-1626 lúc mới 41 tuổi đời, vì kiệt lực, hãm mình phạt xác và bệnh tật. Tiếng tăm thánh thiện của ngài lan tràn trong dân chúng. Thi hài không bị hư nát của ngài được giữ tại Đồng nhà thờ chính tòa thánh Lucia và là nơi thu hút các tín hữu đến hành hương.

Trong cuộc phỏng vấn dành cho đài Vatican hôm 2-9-2013, ĐHY Amato cho biết tuy 4 thế kỷ đã trôi qua, nhưng tiếng tăm thánh thiện và những phép lạ của cha Franco vẫn được bảo tồn nguyên vẹn cho đến ngày nay tại giáo phận Messina. Người là một LM theo tinh thần Công đồng chung Trento, được đào luyện theo gương thánh Carlo Borromeo, vị mục tử tận tụy chăm sóc đoàn chiên, giáo huấn và nêu gương lành cho họ.

ĐHY Amato cũng đề cao tấm gương quảng đại của cha Antonio Franco đứng trước những nhu cầu của những người túng thiếu. Ngài nói: ”4 thế kỷ đã trôi qua, nhưng sứ điệp của cha vẫn không suy giảm trái lại càng được củng cố. Ngày nay, những người nghèo vẫn sống giữa chúng ta, và Kitô hữu được Chúa kêu gọi trở thành người Samaritano nhân lành chăm sóc những người bị thương trong thân xác và tinh thần, họ đang kêu cầu lòng bác ái của chúng ta. Chúng ta hãy quảng đại như vị tân chân phước của chúng ta đã sống và hành động rất quảng đại”.

Đây là vị chân phước thứ hai được tôn phong trong vòng 3 ngày qua. Trong buổi đọc kinh truyền tin trưa chúa nhật vừa qua ĐTC đã nhắc đến hai lễ phong chân phước này: hôm thứ bẩy 31-8 là lễ phong chân phước cho Cha Vladimir Ghika, LM giáo phận, sinh tại Istanbul và tử đạo tại Bucarest năm 1954. Và lễ phong chân phước hôm 2-9-2013. Ngài nói: ”chúng ta hãy cảm tạ Chúa vì những chứng nhân gương mẫu này của Tin Mừng”. (Oss. Rom. 31-8-2013, SD 2-9-2013)

G. Trần Đức Anh OP – Vatican Radio
 

 

CÁC VỊ LÃNH ĐẠO GIÁO HỘI KÊU GỌI ĐÀM PHÁN CHO SYRIA TRONG KHI TỔNG THỐNG OBAMA ĐANG CÂN NHẮC VIỆC ĐÁP TRẢ VỤ VŨ KHÍ HÓA HỌC

CÁC VỊ LÃNH ĐẠO GIÁO HỘI KÊU GỌI ĐÀM PHÁN CHO SYRIA TRONG KHI TỔNG THỐNG OBAMA ĐANG CÂN NHẮC VIỆC ĐÁP TRẢ VỤ VŨ KHÍ HÓA HỌC

Hôm nay bắt đầu một tuần lễ cầu nguyện cho Syria. Các bản văn cầu nguyện bao gồm câu chuyện của một bé gái người Syria 6 tuổi đang chơi trốn tìm với em trai của mình thì cậu bé bị bắn chết. Tại nghĩa trang, đứng trước ngôi mộ của cậu bé, người chị gái kêu lên với nó: ” Hãy ra khỏi chỗ nấp của em đi! Chị không muốn chơi nữa đâu! “

Những báo cáo như thế này, cùng với hàng ngàn chuyện khác, và nhiều hình ảnh, và đặc biệt bây giờ là các đoạn video từ những gì được cho là đã có một cuộc tấn công vũ khí hóa học, đã làm cho cộng đồng quốc tế kêu gọi khẩn thiêt hơn cho một sự thay đổi ở Syria sau hơn hai năm xung đột .

Nhưng khi Hoa Kỳ và những nước khác đang xem xét kế hoạch về khả năng can thiệp quân sự, các nhà lãnh đạo Giáo Hội từ Syria, cũng như Vatican, đang nhắc lại lời kêu gọi đối thoại .

Sự lựa chọn duy nhất

Sau khi Đức Thánh Phanxicô đã hội kiến với nhà vua và hoàng hậu của Jordan vào sáng Thứ năm, thông cáo chính thức của Tòa Thánh về cuộc họp có dòng này: ” [ Đối với tình hình bi thảm hiện nay ở Syria ], cần tái khẳng định rằng con đường đối thoại và đàm phán giữa tất cả các thành phần xã hội Syria, với sự hỗ trợ của cộng đồng quốc tế là lựa chọn duy nhất để chấm dứt cuộc xung đột và bạo lực mà mỗi ngày gây ra sự tổn thất của rất nhiều mạng sống con người, đặc biệt trong số đó là những thường dân không có khả năng tự vệ. “

Cơ quan Caritas Quốc tế hôm nay cũng nói rằng “đàm phán hòa bình ” là “chọn lựa duy nhất” ở Syria.

Phát ngôn viên Patrick Nicholson nói với hãng tin Zenit rằng “cộng đồng quốc tế có trách nhiệm đưa tất cả các bên đến đàm phán hòa bình, để cố tránh làm cho tình hình tồi tệ hơn qua việc can thiệp quân sự, và để tài trợ cho các nỗ lực cứu trợ cả trong nước và cho những người tị nạn . “

Ông nói: “Chúng ta khẩn thiết cần đến đàm phán hòa bình như là lựa chọn duy nhất để chấm dứt thảm kịch ở Syria”.

Một tuyên bố của cơ quan viện trợ đã thừa nhận vũ khí hóa học như là một “tội ác khủng khiếp”, khi nói rằng việc cáo buộc sử dụng các loại vũ khí ở thủ đô Damas vào ngày 21 tháng Tám nhấn mạnh “tình hình nhân đạo đã trở nên bi đát biết bao.”

Tổng thư ký Caritas Quốc tế, ông Michel Roy nói: “Những người dân Syria không muốn đổ máu thêm, họ cần một sự kết thúc nhanh chóng cho việc đó. Họ cần một thỏa ước ngừng bắn ngay lập tức. Mở rộng quy mô can thiệp quân sự của nước ngoài chỉ đơn giản là mở rộng chiến tranh và làm gia tăng sự đau khổ.

” Thập niên vừa qua làm chứng cho hậu quả bi thảm của sự can thiệp quân sự ở Iraq, Afghanistan và Libya.

“Caritas tin rằng giải pháp nhân đạo duy nhất là một cuộc đàm phán. Đối thoại có thể chấm dứt chiến tranh ở Syria, bảo vệ đời sống của nhân dân và xây dựng một tương lai khả thi cho tất cả mọi người . Sự ưu tiên cần có để phục hồi khả năng đàm phán ở Geneve như là bước đầu tiên hướng tới một lệnh ngừng bắn và một thỏa thuận hòa bình . “

Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama đã phát biểu hôm nay về “giới hạn và thu hẹp” hành động ở Syria , mặc dù ông cho biết quyết định vẫn đang được cân nhắc. Hơn một năm trước, tổng thống đã nói rằng việc sử dụng vũ khí hóa học sẽ kêu gọi một sự đáp trả.

Tuy nhiên, Các giám mục Hoa Kỳ, lặp lại lời kêu gọi đàm phán của Vatican. Trong một bức thư cho Ngoại trưởng Mỹ John Kerry, các giám mục trích dẫn lời Đức Thánh Cha Phanxicô: “Không phải sự xung đột cung cấp viễn cảnh hy vọng để giải quyết vấn đề, mà là khả năng gặp gỡ và đối thoại. “

Từ thủ đô Damascus

Đức Thượng phụ Công giáo Hy Lạp của Antioch cũng nói rằng mặc dù tình hình thảm khốc ở Syria, những sáng kiến hòa giải vẫn còn khả thi và phải là ưu tiên hàng đầu cho tất cả các nước liên quan đến cuộc khủng hoảng.

Đức Gregorios III của Damascus đã nói hôm Thứ ba vừa qua trong một cuộc phỏng vấn với cơ quan viện trợ từ thiện Công giáo cho Giáo Hội Hoạn nạn. Quốc Hội Anh quốc hôm Thứ năm cũng đã lắng nghe lời kêu gọi của Đức Thượng Phụ, khi bà nghị sĩ Baroness Caroline Cox của vùng Queensbury dẫn lời ngài, nói rằng can thiệp quân sự của phương Tây vào Syria sẽ chỉ nuôi dưỡng bạo lực và tình trạng bất ổn .

Hôm Thứ năm Quốc hội đã bỏ phiếu chống lại những cuộc tấn công tên lửa có thể xảy ra.

Trong cuộc phỏng vấn hôm Thứ ba, Đức Thượng Phụ Gregorios bày tỏ nghi ngờ của mình về việc có thể xác định ai đứng đằng sau các cuộc tấn công vũ khí hóa học ngày 21 tháng 8 .

Ngài cũng chỉ trích chính sách của Mỹ đối với Syria: “Bạn không nên buộc tội chính phủ trong ngày nầy và rồi cáo buộc phe đối lập vào ngày hôm sau. Đó là cách bạn kích động bạo lực và hận thù . “.

Ngài tuyên bố “Người Mỹ đã thúc đẩy tình hình trong hai năm”.

Ông lên án sự tuôn đổ vũ khí vào nước này là vô đạo đức.

“Nhiều người từ bên ngoài vào Syria để chiến đấu trong nước. Các chiến binh được thúc đẩy bởi chủ nghĩa chính thống và chủ nghĩa Hồi giáo”, Đức Thượng Phụ nói. ” Đã đến lúc phải kết thúc với các vũ khí này và, thay vì cổ vũ bạo lực, các thế lực quốc tế cần phải làm việc cho hòa bình. “

Từ Jerusalem

Trong một tuyên bố hôm thứ Tư, Đức Giáo chủ nghi lễ Latinh của Giêrusalem , Fouad Twal , đã đặt câu hỏi “do quyền hạn nào” mà Mỹ có thể khởi động một cuộc tấn công vào Syria .

Đức Giáo chủ Twal nói: “Có cần thiết phải làm gia tăng số lượng tử vong, hiện nay đã trên 100.000 người?”

Vị Giáo chủ cũng cảnh báo về những hậu quả của một cuộc xung đột có thể lan rộng trên toàn khu vực.

Ngài nói: “Theo các nhà quan sát, các cuộc tấn công cần được nhắm vào mục tiêu rõ ràng và tập trung vào một vài vị trí chiến lược để ngăn chặn việc tiếp tục sử dụng vũ khí hóa học. Do kinh nghiệm chúng tôi biết rằng một cuộc tấn công có mục tiêu sẽ đem lại những hậu quả tương tác – đặc biệt , các phản ứng mạnh mẽ có thể đốt cháy cả khu vực”

Đây cũng là những mối quan tâm của Đức Giám Mục Công Giáo Canđê Antoine Audo Aleppo , cũng là chủ tịch Caritas Syria .

“Con đường duy nhất dẫn đến hòa bình là đối thoại, ” ngài nói. “Chiến tranh sẽ không đưa chúng ta đến đâu cả.”

Sức mạnh và niềm tin

Ngay cả với những tiếng nói mạnh mẽ kêu gọi đàm phán, sự thảm khốc của tình hình cũng khó lòng được đánh giá thấp.

Phát ngôn viên của Caritas Quốc Tế đề nghị với ZENIT rằng cách duy nhất để đem những bên liên quan đến một điểm để họ có thể thương lượng mà không cần bạo lực, là lời cầu nguyện .

Ông nói “Cầu nguyện, như Đức Thánh Cha Phanxicô đã khuyến khích. Nhưng cũng phải được làm rõ để những người bên trong Syria và các đồng minh của họ bên ngoài hiểu rằng bạo lực phải chấm dứt. Điều đó có nghĩa là đừng đưa vũ khí vào Syria nữa, một lệnh ngừng bắn ngay lập tức và áp lực được đặt lên tất cả các bên trong cuộc xung đột để đàm phán hòa bình. Thông điệp rõ ràng của những người Syria bình thường là họ muốn hòa bình và chấm dứt ngay lập tức cuộc xung đột này. Như một trong những nhân viên Caritas bên trong Syria nói với chúng tôi, ‘chống lại bối cảnh đen tối này, xã hội dân sự đang trải qua một sự kháng cự thầm lặng. Chúng tôi đang chiến đấu chống lại khó khăn và bạo lực trong im lặng và với nhân phẩm’. Chúng ta phải đứng trong tình đoàn kết với họ.”

Trong ánh sáng đó, những người làm nhiều nhất để giúp Syria có thể là những người bắt đầu tuần lễ cầu nguyện hôm nay, và những người khác như những cư dân tại Tu viện Thánh Giacôbê ở Qarah ( một thành phố giữa Damascus và Homs ). Cộng đồng đại kết của tu viện được dành riêng để cầu nguyện; người hướng dẫn của họ, cha Daniel Maes, nói với hãng tin Fides rằng, ” nhận thức được sức mạnh của lời cầu nguyện và niềm tin vào sự Quan Phòng của Thiên Chúa”, các linh mục và nữ tu sẽ Chầu Thánh Thể suốt đêm.


XT (theo ZENIT)

Trích từ Xuân Bích VN

 

Đức Tổng Giám Mục Parolin, tân Quốc vụ khanh Tòa Thánh

Đức Tổng Giám Mục Parolin, tân Quốc vụ khanh Tòa Thánh

Arbishop Pietro-Parolin

VATICAN. Hôm 31-8-2013, ĐTC Phanxicô đã nhận đơn từ chức vì lý do tuổi tác của ĐHY Quốc vụ khanh Tòa Thánh, Tarcisio Bertone, 79 tuổi, và bổ nhiệm Đức TGM Pietro Parolin, Sứ thần Tòa Thánh tại Venezuela, lên kế nhiệm.
Thông cáo của Tòa Thánh nói rằng:

”ĐTC đã nhận đơn từ chức của ĐHY Quốc vụ khanh Tòa Thánh, Tarcisio Bertone, chiếu theo khoản giáo luật số 354, nhưng ngài xin ĐHY ở lại nhiệm vụ cho đến ngày 15-10 tới đây với tất cả những năng quyền của chức vụ này.
”Đồng thời, ĐTC bổ nhiệm, Đức Cha Pietro Parolin, Sứ thần Tòa Thánh tại Venezuela làm tân Quốc vụ khanh Tòa Thánh. Đức TGM sẽ nhận chức vụ ngày 15 tháng 10 tới đây.

Trong dịp đó, ĐTC sẽ tiếp kiến các cấp trên và chức sắc của Phủ Quốc vụ khanh Tòa Thánh, để công khai cám ơn ĐHY Tarcisio Bertone vì lòng trung thành và quảng đại phục vụ Tòa Thánh, và giới thiệu vị Quốc vụ khanh mới.
Mặt khác cùng ngày 31-8-2013, ĐTC đã tái bổ nhiệm các vị Bề trên tại Phủ Quốc Vụ Khanh, đó là Đức TGM Phụ tá Quốc vụ Khanh Giovanni Angelo Becciu, người Italia; Đức TGM ngoại trưởng Dominique Mamberti, người Pháp; Đức TGM Chủ tịch Phụ Giáo Hoàng, Georg Gaenswein, người Đức; Đức Ông Phó Phụ Tá Quốc vụ khanh, Peter Wells, người Mỹ, và Đức Ông Thứ trưởng ngoại giao, Antoine Camilleri, người Malta.

Thân thế Đức TGM Parolin

Đức TGM Parolin năm nay 58 tuổi, sinh ngày 17-1-1955 tại Schiavon tỉnh Vicenza, bắc Italia, thụ phong LM năm 1980, gia nhập trường ngoại giao Tòa Thánh năm 1983 (cùng năm với Cha Phêrô Nguyễn Văn Tốt, nay là TGM Sứ thần Tòa Thánh tại Costa Rica). Sau khi đậu tiến sĩ giáo luật tại Đại học Giáo Hoàng Gregoriana với luận án về Thượng HĐGM, Cha Parolin bắt đầu phục vụ trong ngành ngoại giao Tòa Thánh từ ngày 1-7 năm 1986, trước tiên tại Tòa Sứ Thần Tòa Thánh ở Nigeria, rồi Messico và sau đó tại Bộ ngoại giao Tòa Thánh từ năm 1992. Ngài thông thạo tiếng Pháp, Anh và Tây Ban Nha, không kể tiếng Ý.

Ngày 30 tháng 11 năm 2002, Đức ông Parolin được bổ nhiệm làm thứ trưởng ngoại giao, thay thế Đức Ông Celestino Migliore, được thăng TGM và làm Quan sát viên thường trực của Tòa Thánh tại LHQ ở New York.

Trong tư cách thứ trưởng ngoại giao, Đức Ông Parolin đã sang Việt Nam 3 lần để viếng thăm Giáo Hội và làm việc với các quan chức của chính phủ Việt Nam trong những vấn đề có liên hệ với Giáo Hội: lần đầu từ ngày 27-4 đến 2-5-2004; lần thứ hai từ ngày 5 đến 11-3-2007; lần thứ ba từ ngày 16 và 17-2-2009.

Đức Ông Parolin cũng hướng dẫn phái đoàn Tòa Thánh thương thuyết với các quan chức nhà nước Trung Quốc về tình trạng Giáo Hội Công Giáo tại nước này.

Mùa hè năm 2009, Đức Ông Parolin được bổ nhiệm làm TGM Sứ thần tòa Thánh tại Venezuela và được ĐTC Biển Đức 16 truyền chức GM ngày 12-9 cùng năm 2009.

Đức TGM Parolin là vị Quốc vụ khanh trẻ nhất sau Đức Eugenio Pacelli, sau nay là ĐGH Piô 12. Ngài được bổ nhiệm làm Quốc vụ khanh Tòa Thánh năm 1930 lúc mới được 54 tuổi.

Trong tuyên ngôn công bố sau khi có tin bổ nhiệm, Đức TGM Parolin nồng nhiệt và kính mến cám ơn ĐTC vì sự tín nhiệm, đồng thời ”tái bày tỏ ý chí và sự sẵn sàng hoàn toàn cộng tác với Ngài và dưới sự hướng dẫn của Ngài để làm vinh danh Chúa hơn, mưu ích cho Hội thánh và sự tiến bộ cũng như an bình của nhân loại, để nhân loại tìm được những lý do để sống và hy vọng”.

Đức TGM cũng nhắc và ghi ơn ĐGH Biển Đức 16, ĐHY Bertone và các Bề trên tại Phủ Quốc vụ khanh. Ngài cũng bày tỏ lòng tín thác nơi ơn Chúa, mặc dù đứng trước nhiệm vụ khó khăn và nhiều đòi hỏi. ”Tôi phó thác cho lòng yêu thương từ bi của Chúa, mà không gì và không ai có thể tách tôi khỏi; tôi cũng phó thác cho lời cầu nguyện của mọi người”.

G. Trần Đức Anh OP – Vatican Radio

 

Chọn chỗ nơi bàn tiệc

Chọn chỗ nơi bàn tiệc

Một học giả người Mỹ tên là Tom Roberson đã kể về một cầu thang dài ở nơi hành hương bên Trung Quốc. Cầu thang này là giai đoạn cuối cùng của con đường leo lên núi hành hương, vì đã hơn cả 1000 năm dòng người hành hương đã làm những bậc cầu thang bị mòn và thậm chí nguy hiểm.

Trên thực tế, đã có rất nhiều người hành hương bị trợt té và bị tai nạn. Những người ở trong vùng đã đề nghị các vị tăng ni ở đó nên sửa chữa lại những bậc cầu thang, vì e rằng họ có thể bị mất khách hành hương và đó cũng là nguồn trợ cấp cho thiền viện. Nhưng vị sư chủ trì đã từ chối và nói rằng, thật đáng tiếc cho những khách hành hương bị tai nạn, nhưng điều này có thể là vì họ ngẩng đầu quá cao. Tuy nhiên, họ chỉ là số ít trong số những cả triệu người nhận biết rằng, trong cuộc sống người ta phải bước đi cẩn thận. Ngẩng đầu cao nhưng không quá cao không đến nỗi không thấy cái hố cao trước mặt.

Chương 14 Tin Mừng thánh Luca đã đưa vào vài câu chuyện và lời dạy của Chúa Giêsu, đặc biệt trong đoạn văn nói về tiệc cưới. Chúa Giêsu không lạm dụng sự quảng đại của chủ nhà mà lấy lời giảng dạy để chỉ trích họ, nhưng thánh Luca đã biến bữa ăn thành cơ hội để Chúa Giêsu dạy chúng ta phải có thái độ thích hợp đối với bàn tiệc cứu độ của Thiên Chúa mà Ngài đã dọn sẵn cho chúng ta là dân của Ngài.

Như thế, chúng ta phải đón tiếp nước Thiên Chúa trong đời sống của chúng ta như thế nào? Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu đưa ra một dụ ngôn để dạy những người thích chọn chỗ vinh dự nơi bàn tiệc. Không nên làm như vậy, mặc dù mình là nhân vật quan trọng, kẻo phải nhường lại chỗ đã chọn cho những khách đặc biệt khác quan trọng hơn mình, lúc đó mình sẽ bị xấu hổ.

Chúa Giêsu dùng dụ ngôn này để phá đổ sự kiêu căng lố bịch và dạy một bài học về khiêm tốn. Ngài đã tuyên bố: “Ai nâng mình lên sẽ bị hạ xuống và ai hạ mình xuống sẽ được nâng lên”. Và ngay trong bài đọc I sách Huấn Ca cũng đã khuyên nhủ: “Hỡi con, con hãy thi hành công việc của con cách hiền hòa. Càng làm lớn con càng phải hạ mình khiêm tốn trong mọi sự thì con sẽ được đẹp lòng Chúa”.

Hình như lòng khiêm tốn không còn chỗ đứng trong một xã hội đầy cạnh tranh gay gắt, và xem ra khiêm tốn chỉ là một thứ mặt nạ để người ta chú ý đến mình nhiều hơn. Điều này rất dễ được nhận thấy khi được người ta khen ngợi và ca tụng. Nhưng trái lại, khiêm tốn Kitô hữu đích thực là chân thành nhìn nhận tình trạng thực tế trong thân phận của chính mình trước mặt người khác và trước mặt Thiên Chúa, qua một thân phận yếu kém và bất toàn, một thân phận yếu đuối và cả tội lỗi nữa. Một khi chân thành biết sự giới hạn của mình thì càng trở nên khiêm tốn hơn và đón nhận tình thương của Thiên Chúa nhiều hơn.

Trong câu chuyện hai người vào đền thờ cầu nguyện, một người kể công và khoe khoang những việc mình làm, và một người đứng xa xa chỉ biết đấm ngực xin Chúa thương xót, Chúa đã chiếu cố đến người khiêm tốn này. Khiêm tốn là bài học đầu tiên cho lòng hối cải và sự tha thứ. Khiêm tốn là cửa ngõ để ta bắt đầu bước vào nhìn nhận và thông cảm với anh chị em xung quanh chúng ta. Và khiêm tốn chính là chỗ ngồi trong bàn tiệc cứu độ mà Thiên Chúa đã dọn sẵn cho mỗi người.

Trong tu đức, trái ngược với khiêm tốn là kiêu ngạo và người ta xếp kiêu ngạo vào hàng thứ nhất của bảy mối tội đầu. Thánh Augustinô cũng đã dạy rằng: “Trước tiên con phải có lòng khiêm tốn, nếu không, dù có làm việc đạo đức tốt lành đi nữa thì chính tính kiêu ngạo cũng xen vào làm cho hư mất”.

Chúa Giêsu đã đưa ra cho chúng ta một mẫu gương để noi theo học tập, và sau bài học yêu thương đó là bài học khiêm tốn: “Hãy học cùng Ta vì Ta hiền lành và khiêm nhường trong lòng”.

Hãy ngẩng đầu để thấy trời cao đẹp đẽ và đầy hy vọng, nhưng cũng hãy nhìn xuống đất để biết đôi chân của mình đang đi mà vững bước trên đường. Hãy yêu thương để sống quảng đại và hãy khiêm tốn để sống biết đón nhận, đó là thái độ của người Kitô hữu chúng ta. Giờ đây chúng ta cùng tuyên xưng đức tin.

Veritas Radio

VÀO NGỒI CHỖ CUỐI

VÀO NGỒI CHỖ CUỐI

Bữa tiệc của Nước Thiên Chúa

Thánh Luca mở đầu câu chuyện Tin Mừng hôm nay với chi tiết thời gian và không gian “một ngày Sa-bat nọ”, tại “bữa tiệc” của một thủ lãnh nhóm Pharisiêu. Chúa Giêsu được mời tham dự “bữa tiệc trần gian”, của những “con người trần gian” nầy. Bữa tiệc ấy đã phát họa trọn vẹn cái cung cách trần gian của những con người phàm tục- hoặc chưa hiểu gì về con người mới – con người có văn hóa Thiên Chúa, hoặc không tiếp nhận ánh sáng mới của Tin Mừng để thay đổi. Họ vẫn còn cũ rích trong cách suy nghĩ, cách sống… Tất cả cho cái tôi, cái riêng tiềm ẩn trong chính họ, như là một căn bệnh di truyền do tội lỗi của nguyên tổ để lại. Cái tôi khiến người ta tranh giành tư thế độc tôn, tranh giành cho mình mọi sự nhất: được suy tôn nhất, được đề cao được chú ý nhất…

Đức Giêsu đã dùng chính những diễn biến trong bữa tiệc trần gian ấy để rao giảng bài học quí giá cho con người về bữa tiệc trong Nước Thiên Chúa. Những người văn hóa cũ rích và đáng bị lên án kia, cũng đang là chính mỗi chúng ta, những con người của thế kỷ 21, được mang danh là những con người của thời văn minh hiện đại. Ngài đã lên án điều gì, và Ngài đã dạy gì?

Không dành cho người kiêu ngạo

Ngài lên án thói kiêu ngạo: “Ai tôn mình lên, sẽ bị hạ xuống”.

Quả thật, không phải vô duyên vô cớ mà mối tội đầu Kiêu Ngạo được đưa lên đầu danh sách bảy mối tội, vì theo các nhà tu đức, thì thần dữ kiêu ngạo luôn có những chiêu thức cực kỳ hiểm độc, và có tài điều binh khiển tướng làm cho sáu thần dữ của sáu mối tội kia có sức mạnh đánh đâu thắng đó. Khi đã để cho thần dữ kiêu ngạo hoạt động trong lòng, thì việc hà tiện, dâm dục, hờn giận, mê ăn uống, ghen ghét, làm biếng là điều quá dễ dàng. Một trong những chiêu thức tài tình nhất của thần dữ kiêu ngạo là tặng cho con người ta sự tự ngộ nhận mình là đạo đức, là thánh thiện, là khiêm nhượng, là từ thiện, là bác ái hơn người, và luôn luôn hơn người, một cách chủ quan. Nhưng thật ra, tất cả những điều ấy đều là sự giả dối, sự tự đánh lừa mình từ trong tận gốc rễ. Cách suy nghĩ ấy, cách sống ấy, của những người Pharisiêu xưa, đã bị Đức Giêsu vạch mặt thần dữ kiêu ngạo trong họ và lên án nghiêm trọng.

Cả chúng ta nữa, lời rao giảng của Đức Giêsu đã hơn hai ngàn năm vẫn chưa thẩm thấu và thay đổi được cái căn tính tồi tệ ấy trong mỗi con người hôm nay. Chiêu thức “cám dỗ làm điều tốt” vẫn luôn luôn được rao bán hoặc biếu không, khuyến mãi khắp nơi trên thế giới và trong cõi lòng thâm sâu của ta. Cái vỏ bọc đạo đức bề ngoài cho thấy, không phải chúng ta không biết thế nào là đạo đức, nhưng chúng ta lại chấp nhận theo cách đạo đức được hướng dẫn bởi thần dữ kiêu ngạo, không phải bởi Thần Khí của Thiên Chúa:

– Tự nhận cho mình trách nhiệm xây dựng Giáo hội theo kiểu của mình là phải chỉ trích, lên án, rêu rao, phản đối… mà chưa kịp suy niệm cho ra những ý định tuyệt vời của Thiên Chúa;

– Tự nhận cho mình một công tác mang tầm vóc tổ chức của Giáo Hội để thành lập uỷ ban nầy, tập thể kia mà không được ủy thác;

– Tự tôn phong cho mình một vai trò quan trọng trong giáo hội ngang tầm với ý định riêng tư của cõi lòng mình… hoặc cụ thể hơn, tôi phải làm cái gì đó, to hơn, lớn hơn người đi trước tôi hoặc hơn những nơi khác; tôi phải làm ông kia bà nọ trong giáo xứ vì mấy người nầy làm chẳng ra chi; phải có tôi, phải có đóng góp của tôi thì việc mới thành công được…

Tất cả, tất cả những suy nghĩ ấy đều có thể bị đánh lừa bởi sự giả dối của thần-dữ-kiêu-ngạo-thật-trong-lòng đang chỉ đạo.

Không hẳn chỉ người có quyền, có tiền, có tài mà sinh ra lòng kiêu ngạo. Thực ra, đôi khi họ chưa kịp kiêu ngạo thì kẻ yếu thế, người nghèo khổ, người kém cỏi đã kiêu ngạo trước họ rồi – kiêu ngạo với lòng bất mãn, ganh tỵ, chống đối, chê bai, chỉ trích. Thần dữ kiêu ngạo không trừ ai, không miễn trừ thành phần nào và cũng không hà tiện một thủ đoạn nào, miễn là nó đạt được mục đích tối hậu là làm cho con người không được tham gia vào bữa tiệc Nước Thiên Chúa.

Chúa Giêsu hôm nay cũng đang cảnh cáo mỗi chúng ta-những con người thích ngồi chỗ nhất, mâm cỗ nhất, thích được đánh bóng, thích được ngụy tạo một chổ đứng một vị trí, thích cho danh mình được cả sáng…

Lời Chúa cho chúng ta cơ hội đặt mình trước mặt Ngài để nhờ ánh sáng Lời Ngài chiếu dọi vào tận cõi lòng mà tìm ra cho được sào huyệt thường trú của thần dữ kiêu ngạo tinh quái.

Nhưng dành cho những ai có lòng khiêm nhượng

“Thứ nhất khiêm nhượng chớ kiêu ngạo” – nhân đức ưu tiên được đề cập đến trong “cải tội bảy mối”, là lời dạy thiết thực của Chúa Giêsu trên trang Tin Mừng hôm nay dành cho những ai muốn bảo đảm một vé mời dự tiệc Nước Thiên Chúa.

“Khi anh được mời, thì hãy vào ngồi chỗ cuối…”. Chúng ta đã được “mời vào dự tiệc” Nước Thiên Chúa qua các Bí tích, từ việc tháp nhập vào thân thể Chúa Kitô, được gọi Thiên Chúa là Cha, được nhận lấy Thần Khí sự sống, được sống bằng chính Mình Máu Thánh Chúa Giêsu trong tiệc Thánh Thể…, nhưng còn việc “vào ngồi chỗ cuối” thì chắc hẳn phải xem lại.

Chỗ cuối Chúa dạy chúng ta vào ngồi là chỗ của Đức Giêsu,

– Chỗ cuối, chỗ chấp nhận thân phận làm người, và chấp nhận dưới mức tận cùng của kiếp người với lòng khiêm hạ tối đa vì lòng yêu mến và tuân phục Cha, để mọi người được cứu rỗi. Chỗ cuối, chỗ của yêu thương và phục vụ tận tình.

– Chỗ cuối, chỗ của lòng tin tuyệt đối, lòng cậy vững vàng-tín thác hoàn toàn, và chỗ của lòng mến không vụ lợi.

– Chỗ cuối, chỗ nên giống Chúa Giêsu hoàn toàn trong cách suy nghĩ, cách nói, và cách cư xử: kiên quyết loại trừ thần dữ kiêu căng trong lòng trí con người,và mặc lấy tâm tình đơn sơ nhỏ bé phó thác để hoàn toàn thuộc về Thiên Chúa và cho vinh danh Thiên Chúa.

– Lòng khiêm nhượng của Đức Giêsu là từ bỏ chính mình, chính cái rất riêng của mình, lắng nghe và thấu hiểu ý của Cha. Vì vậy, chỗ của Chúa Giêsu, là chỗ khiêm nhượng chân thành nhưng khôn ngoan nhờ việc luôn kết hợp mật Thiết với Thiên Chúa Cha và làm theo ý của Cha qua sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần.

Lời dạy dành cho người mời tiệc “hãy mời những người nghèo khó…” mặc khải cho chúng ta biết ý định của Thiên Chúa Cha về tiêu chuẩn khách được mời vào trong tiệc Nước Thiên Chúa: khiêm nhượng.

Bữa tiệc của Nước Thiên Chúa không dành cho những người kiêu ngạo, nhưng dành cho những người có lòng khiêm nhượng, người chọn vào ngồi chỗ của Đức Giêsu, chỗ rốt cùng vì quảng đại đến cùng cho công cuộc cứu rỗi.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho con biết chỗ của Chúa và vào ngồi chỗ của Chúa trong cuộc đời, trong Giáo Hội và trong Nước Chúa.

LM Cao Huy Hoàng