Đức giáo hoàng thương tiếc cái chết của Đức Hồng Y Stanislas Nagy

Đức giáo hoàng thương tiếc cái chết của Đức Hồng Y Stanislas Nagy

(Vatican Radio) Đức Giáo Hoàng Francis hôm thứ Tư đã gửi một bức điện thư chia buồn cho Đức Hồng Y Stanislaw Dziwisz, Tổng Giám Mục Krakow, Ba Lan ngay sau khi hay tin sự qua đời của Đức Hồng Y Stanislas Nagy.

Đức Hồng Y Stanislas Nagy, là linh mục của Dòng Thánh Tâm Chúa Giêsu (Dehonians), sinh ngày 30 tháng 9 năm 1921 tại Bieruń Stary, Tổng Giáo Phận Katowice (Ba Lan). Ngài bước vào nhà dòng Dehonian vào năm 1937. Ngày 08 tháng bảy năm 1945 ngài thụ phong chức linh mục của Dòng.

Ngài từng là Giám đốc của Tiểu Chủng viện Dehonian tại  Kraków-Płaszów và Đại Chủng viện tại Tarnów. Ngài cũng là giảng dạy tại Đại học Công giáo Lublin, là  nơi  Ngài trở thành giảng sư đại học năm 1972.

Từ năm 1973 đến 1974, Ngài là một thành viên của Ủy ban Công giáo-Lutheran (Joint Catholic-Lutheran Commission). Ngài cũng từng là thành viên của Ủy ban thần học quốc tế và là giám đốc của bộ phận thần học của ban biên tập Bách khoa Công giáo của Đại học Lublin. Ngài  đã tham gia trong Thượng Hội Đồng năm 1981 và năm 1985. Quan tâm đến các vấn đề hiệp nhất, ông đã viết về sự cởi mở của Giáo hội của hậu công đồng Vatican để cùng nhau hòa giải.

Ngài là tác giả của nhiều cuốn sách về Đức Gioan Phaolô II, là một cộng tác viên lâu năm.

Đức Hồng Y bổ nhiệm, ông được đề cử vào nhà thờ của Hólar (nhà thờ được bổ nhiệm với một Hồng Y), với danh hiệu riêng của Đức Tổng Giám mục vào ngày 07 Tháng 10 năm 2003 và sau đó được thánh hiến vào ngày 13 tháng 10. Đức Gioan Phaolô II đã thiết lập nên, tuyên bố Đức Hồng Y trong hội nghị công giáo năm 2003.


Dưới đây, xin vui lòng xem bức điện văn của Đức Thánh Cha Phanxicô chia buồn về sự ra đi của Đức Hồng Y Stanislas Nagy:

Đức Hồng Y Stanislaw Dziwisz
Đức Tổng Giám Mục của Krakow

Khi nghe tin về cái chết của Đức Hồng y Stanislaw Nagy đáng kính, tôi muốn bày tỏ với ngài, đến toàn thể cộng đồng giáo phận, đến các gia đình của vị giám chức xứng đáng, và dòng tu Dehonian, sự chia sẻ chân thành của tôi trong nỗi buồn của họ, ghi nhớ với tình yêu thương người anh em mến yêu này mà người đã phục vụ Tin Mừng và Giáo Hội, đặc biệt là trong thế giới học thuật, được đánh giá là một giảng sư chuyên môn rất chăm chỉ của các ngành thần học. Tôi nhớ lại, với lòng biết ơn sự hợp tác hiệu quả và thâm tình ấm áp với Chân Phước Gioan Phaolô II, và sự hổ tương lẫn nhau của họ, cũng như các sinh hoạt cùng nhau hiệp nhất của mình. Tôi dâng lên những lời cầu nguyện nhiệt thành của tôi với Thiên Chúa, rằng, nhờ lời cầu bầu của Đức Trinh Nữ Maria, người tôi tớ trung thành được mời gọi, một người ưu tú của Giáo Hội, vào trong sự vui mừng và bình an vĩnh cửu, và tôi sẵn sàng truyền đạt cho tất cả những ai thương tiếc sự ra đi của Ngài, Xin an ủi ban phép lành Tòa Thánh cho mọi người.

Phỏng dịch Vatican Radio

Thái Trọng
 

Lần đầu tiên trong lịch sử, các nhà thờ trên toàn thế giới sẽ cùng chầu Thánh Thể với Đức Giáo hoàng

Lần đầu tiên trong lịch sử, các nhà thờ trên toàn thế giới sẽ cùng chầu Thánh Thể với Đức Giáo hoàng

EMTY (Vatican City, 28-5-2013, AsiaNews) – “Hàng ngàn ngàn” nhà thờ chính toà, giáo xứ và dòng tu khắp các châu lục trên toàn thế giới “lần đầu tiên trong lịch sử” sẽ cùng lúc tham dự giờ chầu Thánh Thể với ĐGH Phanxicô vào chiều Chúa Nhật 2-6 tại Quảng trường Thánh Phêrô.

Giờ chầu sẽ bắt đầu lúc 5 giờ chiều giờ Roma, tức 5 giờ sáng tại quần đảo Cook, Samoa và Honolulu; 3 giờ chiều tại Reykiavik, Iceland; 10 giờ đêm tại Việt Nam; nửa đêm tại Hàn Quốc; rạng sáng ngày 3-6 tại Papua New Guinea, quần đảo Solomon, Agana in Guam của Châu Đại Dương…

“Đây sẽ là một giờ cầu nguyện dành cho mọi thành phần và nâng đỡ niềm tin cho tất cả mọi người”, một “Giờ chầu Thánh Thể Toàn cầu” cho Năm Đức Tin, theo Đức Tổng Giám mục Rino Fisichella và Đức Tổng Giám mục José Octavio Ruiz Arenas, là Chủ tịch và Thư ký Hội đồng Giáo hoàng về Tái Truyền giảng Tin Mừng, khi các ngài giới thiệu sự kiện này hôm 28-5 tại Vatican.

Hai vị giám chức cũng giới thiệu một sự kiện thứ hai, “Ngày Cử hành Tin Mừng Sự Sống”, với tiêu đề “Tin tưởng có thể giúp họ có được sự sống” (Believing May They Have Life), tập trung vào việc thăng tiến, tôn trọng và bảo vệ phẩm giá sự sống con người.

Đức Thánh Cha Phanxicô bày tỏ ý cầu nguyện cho giờ chầu này. Đó là:

1. Cầu cho Giáo Hội trên toàn thế giới và đang hiệp nhất ngày hôm nay trong giờ chầu Thánh Thể này như là dấu chỉ của sự hiệp nhất. Xin Chúa giúp Giáo Hội biết vâng phục lắng nghe hơn bao giờ hết Lời của Ngài để có thể đứng trước thế giới bằng vẻ đẹp chưa từng có, không vết nhơ hay tì vết, nhưng là sự thánh thiện và không vương tội lỗi. Để qua sự loan báo trung thành của Giáo Hội, Lời Chúa vẫn có thể tạo âm vang như người mang lòng thương xót và có thể làm gia tăng tình yêu để mang lại ý nghĩa trọn vẹn cho sự đau đớn và khổ cực, mang lại niềm vui và sự thanh thản.

2. Cầu cho những người trên thế giới đang sống trong cảnh nô lệ và là nạn nhân của chiến tranh, nạn buôn người, ma tuý và lao động nô lệ. Cầu cho những trẻ em và phụ nữ đang phải chịu tất cả các loại bạo lực. Xin cho tiếng kêu cứu trong câm lặng của họ có thể được nghe thấu bởi một Giáo Hội bén nhạy, để đang lúc trông lên Chúa Kitô chịu đóng đinh, Giáo Hội không quên những anh chị em bị bỏ rơi dưới sức nặng của bạo lực. Đồng thời, xin cho tất cả những ai đang gặp những tình huống bất ổn về kinh tế, nhất là những người thất nghiệp, già yếu, di dân, người vô gia cư, các tù nhân và những người bị gạt ra bên lề xã hội. Để lời cầu nguyện và sự quan tâm của Giáo Hội có thể làm họ được an ủi và nâng đỡ trong niềm hy vọng, sức mạnh và lòng can đảm khi bảo vệ phẩm giá con người.”

Tương tự, các sự kiện khác nhau liên quan đến Năm Đức Tin, cho đến nay “đã thu hút 4,3 triệu người hành hương”, bao gồm một “hội nghị về Tin Mừng Sự Sống” trong 2 ngày 15 và 16-6. Vào Chúa Nhật ngày 16-6, ĐGH Phanxicô sẽ cử hành Thánh lễ lúc 10:30 sáng với tất cả “những người của sự sống”.

Hội nghị sẽ cung cấp, cùng với sự kiện khác, bài giáo lý tại các nhà thờ khác nhau của Roma vào sáng thứ bảy với sự tham dự của những người thuộc 15 nhóm ngôn ngữ khác nhau.

Vào lúc 8:30 tối cùng ngày, một “cuộc rước nến trong thinh lặng sẽ được tổ chức tại Via della Conciliazione về vấn đề sự sống con người và giá trị vô hình của nó. Cuộc rước sẽ kết thúc tại Quảng trường Thánh Phêrô cùng với những chứng từ quan trọng. Cho đến nay, các nhóm quan trọng đã cam kết tham gia, đến từ Ý, Hoa Kỳ, Đức, Nhật Bản, Hungary, Romania, Tây Ban Nha, Pháp, Canada, New Zealand, Argentina, Anh, Bỉ, Slovakia, Costa Rica, Bồ Đào Nha và Úc.

Sẽ có các gia đình, các hội đồng giám mục, các giáo phận, các giáo xứ, các dòng tu, các chủng sinh, các tổ chức nhân đạo và các tổ chức y tế như Dòng Malta, các phong trào Giáo Hội, các nhóm sinh viên của các trường đại học, các hiệp hội khác nhau, từ Unitalsi cho đến Hội Chữ Thập Đỏ, các nhóm phò sự sống cũng như nhiều người quan tâm đến việc thăng tiến và bảo vệ sự sống không liên kết với bất cứ tổ chức cụ thể hoặc tôn giáo nào.”

Mai Trang

Giáo Hội là đại gia đình của Thiên Chúa, trong đó tín hữu sống kinh nghiệm tình yêu và lòng xót thương tha thứ của Thiên Chúa

Giáo Hội là đại gia đình của Thiên Chúa, trong đó tín hữu sống kinh nghiệm tình yêu và lòng xót thương tha thứ của Thiên Chúa

Giáo Hội là đại gia đình của Thiên Chúa, trong đó tín hữu sống kinh nghiệm tình yêu và lòng xót thương và luôn luôn tha thứ của Thiên Chúa.

Đức Thánh Cha Phanxicô đã nói với hơn 100,000 tín hữu v du khách hành hương năm châu trong buổi tiếp kiến chung tại quảng trường thánh Phêrô sáng thứ tư 29 tháng 5-2013.

Như thường lệ xe díp đã chở Đức Thánh Cha đi một vòng qua các lối đi giữa quảng trường để ngài chào tín hữu và du khách. Sau khi làm dấu thánh giá Đức Thánh Cha đã khen ngợi mọi người can đảm đương đầu với trời mưa. Tuy nhiên sau đó trời từ từ sáng hơn và có nắng. Trong số các nhóm tín hữu cũng một vài tín hữu Việt Nam đến từ Hoa Kỳ, Pháp và Thụy Sĩ, trong đó có cả các anh chị em không công giáo. Trong bài huấn dụ Đức Thánh Cha Phanxicô bắt đầu loạt bài giáo lý về sứ vụ của Giáo hội, là mầu nhiệm mà chúng ta tất cả sống mỗi ngày và chúng ta là thành phần. Trước hết Giáo Hội như là gia đình của Thiên Chúa. Đức Thánh Cha nói: Trong các tháng qua, hơn một lần tôi đã quy chiếu dụ ngôn người con hoang đàng, hay đúng hơn người cha thương xót (x. Lc 15,11-32). Người con thứ bỏ nhà cha, và phung phí tất cả rồi quyết định trở về, bởi vì anh nhận ra rằng mình đã sai lầm, nhưng anh không coi mình xứng đáng là con nữa và nghĩ rằng mình chỉ có thể được tiếp nhận như là tôi tớ thôi. Người cha, trái lại, chạy ra gặp anh, ôm hôn anh và trả lại cho anh phẩm giá là con và làm lễ mừng anh trở về. Giống như các dụ ngôn khác của Phúc Âm, dụ ngôn này chỉ cho chúng ta thấy rõ dự định của Thiên Chúa đối với nhân loại. Đức Thánh Cha đưa ra câu hỏi và giải thích dự án đó như sau: Dự án đó của Thiên Chúa là gì? Đó là làm cho chúng ta tất cả trở thành con cái của Ngài trong một gia đình duy nhất, trong đó từng người trong chúng ta cảm thấy Ngài gần gũi và được Ngài yêu thương, như trong dụ ngôn của Phúc Âm, cảm thấy hơi ấm gia đình của Thiên Chúa. Trong chương trình vĩ đại này chúng ta tìm thấy nguồn gốc của Giáo Hội. Giáo Hội không phải là một tổ chức nảy sinh từ sự thỏa thuận của vài người, nhưng – như Đức Thánh Cha Biển Đức XVI đã nhắc lại nhiều lần – Giáo Hội là công trình của Thiên Chúa, nảy sinh từ chính chương trình tình yêu đó và được thực hiện từ từ trong dòng lịch sử. Giáo hội nảy sinh từ ước muốn của Thiên Chúa mời gọi tất cả mọi người bước vào sự hiệp thông với Người, bước vào tình bạn của Người, còn hơn thế nữa tham dự vào chính sự sống thiên linh của Người như là con cái Người. Chính từ ”Giáo Hội” tiếng Hy lạp là ”ekklesia” có nghĩa là ”triệu mời”. Thiên Chúa triệu vời chúng ta, thúc đẩy chúng ta ra khỏi khuynh hướng cá nhân chủ nghĩa, ra khỏi khuynh hướng khép kín trong chính mình, và Người mời gọi chúng ta là thành phần gia đình của Người. Việc mời gọi ấy có nguồn gốc trong chính sự tạo dựng. Thiên Chúa đã tạo dựng nên chúng ta để chúng ta sống trong một tương quan tình bạn sâu xa với Người, và cả khi tội lỗi đã bẻ gẫy tương quan đó với Người, với tha nhân và với các thụ tạo, Thiên Chúa vẫn không bỏ rơi chúng ta. Đức Thánh Cha định nghĩa lịch sử cứu độ như sau: Toàn lịch sử cứu độ là lịch sử của Thiên Chúa đi kiếm tìm con người, cống hiến cho con người tinh yêu của Ngài và tiếp nhận con người. Thiên Chúa đã kêu gọi ông Abraham là cha của một đám đông, Người đã chọn dân Israel để ký kết một giao ước bao gồm tất cả mọi người, và đến thời viên mãn đã gửi Con của Người đến để chương trình tình yêu thương va ơn cứu độ của Người được thực hiên trong một giao ước mới và vĩnh cửu với toàn nhân loại. Khi đọc các sách Phúc Âm, chúng ta thấy rằng Chúa Giêsu quy tụ chung quanh Người một cộng đoàn nhỏ tiếp đón lời Người, theo Người, chia sẻ con đường của Người, trở thành gia đình của Người, và với cộng đoàn ấy Người chuẩn bị và xây dựng Giáo Hội Người. Tiếp tục bài huấn dụ Đức Thánh Cha hỏi tiếp: Như thế Giáo Hội nảy sinh ở đâu? Giáo Hội nảy sinh từ cử chỉ tột đỉnh tình yêu thương của Thập Giá, từ cạnh sườn rộng mở của Chúa Giêsu, từ đó máu và nước chảy ra, biểu tượng cho các Bí Tích Thánh Thể và Rửa Tội. Trong gia đình của Thiên Chúa, trong Giáo Hội nhựa sống là tình yêu thương của Thiên Chúa, được cụ thể hóa trong việc mến Chúa và yêu người, yêu tất cả mọi người không phân biệt và đong đếm. Giáo Hội là gia đình trong đó người ta yêu thương nhau và được yêu thương. Khi nào Giáo Hội được biểu lộ ra? Chúng ta đã cử hành cách đây hai Chúa Nhật rồi: Giáo Hội được biểu lộ ra, khi ơn Chúa Thánh Thần tràn đầy con tim của các Tông Đồ và thúc đẩy các vị đi ra khỏi Nhà Tiệc Ly và bắt đầu con đường loan báo Tin Mừng, phổ biến tình yêu của Thiên Chúa. Gợi lại sự kiện nhiều người ngày nay chấp nhận Chúa Kitô nhưng lại không muốn chấp nhận Giáo Hội, Đức Thánh Cha nói: Cả ngày nay nữa cũng còn có người nói: ”Chúa Kitô thì được, nhưng Giáo Hội thì không”. Cũng như những người nói ”Tôi tin Thiên Chúa nhưng không tin các linh mục”. Nhưng mà chính Giáo Hội đem chúng ta tới với Chúa Kitô, và Chúa Kitô đưa chúng ta tới với Thiên Chúa; Giáo Hội là đại gia đình các con cái của Thiên Chúa. Chắc chắn cả Giáo Hôi cũng có các khía cạnh nhân loại: nơi những người tạo thành Giáo Hội, các Chủ chăn và các giáo dân có các khuyết điểm, bất toàn, tội lỗi. Cả Đức Giáo Hoàng cũng có các tội lỗi và biết bao nhiêu tội lỗi, nhưng điều xinh đẹp đó là khi chúng ta nhận ra mình là những người tội lỗi, thì chúng ta tìm thấy lòng thương xót của Thiên Chúa, là Đấng luôn tha thứ. Chúng ta đừng quên điều đó: Thiên Chúa luôn luôn tha thứ và tiếp nhận chúng ta trong tình yêu tha thứ và xót thương của Người. Có người nói rằng tội lỗi là việc xúc phạm đến Thiên Chúa, nhưng cũng là một cơ may khiêm nhường để nhận ra một điều xinh đẹp khác nữa: đó là lòng xót thương của Thiên Chúa. Chúng ta hãy nghĩ tới điều đó. Rồi Đức Thánh Cha kết thúc bài huấn dụ như sau: Ngày nay chúng ta hãy tự vấn: tôi yêu Giáo Hội bao nhiêu rồi ? Tôi có cầu nguyện cho Giáo Hội không? Tôi có cảm thấy mình là thành phần của gia đình Giáo Hội không? Tôi làm gì để cho cộng đồng, trong đó mỗi người cảm thấy được tiếp đón và hiểu biết, cảm thấy lòng xót thương và tình yêu của Thiên Chúa canh tân cuộc sống? Đức tin là một ơn và là một hành động liên quan tới chúng ta một cách riêng rẽ, nhưng Thiên Chúa mời gọi chúng ta cùng nhau sống đức tin ấy như gia đình, như Giáo Hội. Chúng ta hãy cầu xin Chúa một cách đặc biệt trong Năm Đức Tin này để cho các cộng đòàn của chúng ta, để toàn thể giáo Hội, luôn ngày càng là các gia đình đích thật sống và đem hơi ấm của Thiên Chúa đến cho mọi người. Chào các đoàn hành hương nói tiếng Pháp Đức Thánh Cha khuyến khích họ yêu mến Giáo Hội như Chúa Giêsu đã yêu thương, hiến mạng sống cho Giáo Hội, thông truyền tình yêu của Người cho Giáo Hội, và đừng ngần ngại bênh vực Giáo Hội, xả thân cho Giáo Hội, phục vụ Giáo Hội và khiến cho Giáo Hội trở thành huynh đệ và biết tiếp đón hơn. Với các tín hữu nói tiếng Anh ngài cầu chúc họ luôn lớn lên trong tình yêu đối với Chúa Kitô và đại gia đình của Người là Giáo Hội. Với các tín hữu Ba Lan Đức Thánh Cha đặc biệt chào các bạn trẻ tham dự buổi canh thức tại trại hè Lednica ngày mùng 1 tháng 6 này về đề tài tình hiền phụ của Thiên Chúa. Thiên Chúa là mẫu gương của mọi tình hiền phụ trần gian. Đức Thánh Cha khuyến khích người trẻ cảm tạ Thiên Chúa vì đã ban cho mình một người cha trần thế sinh ra, dưỡng dục, nuôi nấng, yêu thương mình, vì thế phải cầu nguyện cho các vị, cả khi các tương quan giữa cha con không đựơc tốt đẹp. Đặc biệt Đức Thánh Cha nhắn nhủ các bạn trẻ đừng sợ hãi là cha gia đình, sinh con cái, và cũng là cha tinh thần cho các anh chị em khác. Vì ngày thứ năm là lễ kính Mình Màu Thánh Chúa Giêsu Đức Thánh Cha mời gọi mọi người tham dự thánh lễ ngài cử hành lúc 7 giờ chiều tại thềm đền thờ thánh Gioan Laterano là nhà thớ chính tòa của giáo phận Roma, và cuộc kiệu và chầu Thánh Thể sau đó tại đền thờ Đức Bà Cả. Buổi tiếp kiến đã kết thúc với Kinh Lạy Cha và phép lành tòa thánh Đức Thánh Cha ban cho mọi người. Trong số các Hồng Y và Giám Mục lên chào Đức Thánh Cha có Đức Hồng Y Paolo Romeo Tổng Giám Mục Palermo. Đức Hồng Y đã tặng Đức Thánh Cha một mặt nhật có thánh tích của tân Chân phưởc Linh Mục Giuseppe Puglisi mới được tôn phong ngày 25 tháng 5 vừa qua. Linh Tiến Khải- Vatican Radio

Đức Thánh Cha kêu gọi giải quyết nạn thất nghiệp ngày càng lan tràn

Đức Thánh Cha kêu gọi giải quyết nạn thất nghiệp ngày càng lan tràn

VATICAN. ĐTC Phanxicô tố giác nạn thất nghiệp đang lan tràn và kêu gọi dùng toàn lực để bài trừ tai ương này.

Ngài đưa ra lời kêu gọi trên đây trong buổi tiếp kiến sáng 25 tháng 5-2013 dành cho 500 tham dự viên Hội nghị quốc tế do Quỹ ”Năm thứ 100 Phò Giáo Hoàng” (Centesimus Annus pro Pontifice) tổ chức tại Roma về chủ đề ”Nghĩ lại tình liên đới về công ăn việc làm: những thách đố của thế kỷ 21”. Trong số các tham dự viên cũng có một số HY và GM.

Lên tiếng trong buổi tiếp kiến, ĐTC nhắc lại sự kiện Quỹ Năm Thứ 100 do Đức Chân Phước Giáo Hoàng Gioan Phaolô 2 thành lập cách đây 20 năm và mang tên thông điệp Người ban hành nhân dịp kỷ niệm 100 năm công bố thông điệp Rerum novarum, Tân Sự.

ĐTC đề cập đến chủ đích của Hội nghị là ”Nghĩ lại tình liên đới” có nghĩa là phối hợp giáo huấn của hội Thánh với sự tiến hóa liên tục và mau lẹ của xã hội và kinh tế, mở ra những khía cạnh ngày càng mới mẻ; tiếp đến là đào sâu, suy tư thêm để làm nổi bật giá trị của tình liên đới. Ngài nói: ”Cuộc khủng hoảng kinh tế và xã hội hiện nay càng khiến chúng ta phải ”nghĩ lại” và làm nổi bật sự thật và tính chất thời sự của Giáo huấn như trong thông điệp ”nhờ lao động” (Laborum exercens) trước sự kiện có bao nhiêu tài nguyên của thiên nhiên không được sử dụng, trong khi biết bao nhiêu người không có hoặc không đủ công ăn việc làm, và vô số người bị đói. Điều này chứng tỏ có cái gì không ổn (n.18). Hiện tượng thiếu công ăn việc làm đang lan tràn như vết dầu loang, nới rộng biên cương của sự nghèo đói. Và không có sự nghèo đói vật chất nào tệ hại hơn sự nghèo đói không để người ta có kế sinh ngai và tước mất của con người phẩm giá của lao công”.

ĐTC giải thích rằng: ”Như thế nhu cầu phải nghĩ lại tình liên đới không còn là một sự trợ giúp từ thiện đối với những người nghèo nhất, nhưng là xét lại toàn diện hệ thống, để tìm ra những con đường cải tổ và sửa chữa hệ thống ấy, làm cho nó phù hợp các với các quyền bản của con người, của tất cả mọi người”.

Cũng trong bài huấn dụ, ĐTC khẳng định rằng ”Cuộc khủng hoảng hiện nay không phải chỉ là khủng hoảng về kinh tế và tài chánh mà thôi, nhưng có căn cội sâu xa nơi cuộc khủng hoảng về luân lý đạo đức và về con người. Theo đuổi các thần tượng quyền bính, lợi lộc, tiền bạc, vượt lên trên giá trị nhân vị con người, nay đã trở thành qui luật cơ bản cho mọi sự điều hành và thành tiêu chuẩn quyết định trong việc tổ chức. Người ta đã và đang quên rằng bên trên các doanh vụ, tiêu chuẩn và mẫu mực thị trường còn có con người và có một cái gì đó thuộc về con người, trong tư cách họ là người, do phẩm giá sâu xa của họ: nghĩa là cống hiến cho họ cơ hội sống xứng đáng và tích cực tham gia vào công ích”. (SD 25-5-2013)

G. Trần Đức Anh OP – Vatican Radio

Đức Thánh Cha tái bổ nhiệm Đức hồng y Vallini làm Giám quản giáo phận Roma

Đức Thánh Cha tái bổ nhiệm Đức hồng y Vallini làm Giám quản giáo phận Roma

WHĐ (24.05.2013) – Hai tháng sau khi nói rằng ngài muốn có thời gian để trao đổi cầu nguyện trước khi tái bổ nhiệm hoặc bổ nhiệm mới các chức vụ tại Roma, Đức Thánh Cha Phanxicô đã tái bổ nhiệm Đức hồng y Agostino Vallini(73 tuổi) làm Giám quản giáo phận Roma. Quyết định trên được đưa ra trong lá thư viết bằng tiếng Latinh đề ngày 18 và công bố ngày 23 tháng Năm 2013 vừa qua.

Đức hồng y Vallini đã được Đức giáo hoàng Bênêđictô XVI bổ nhiệm vào chức vụ này từ 27-06-2008. Vị Giám quản giáo phận Roma cũng đồng thời là giám quản Vương cung thánh đường Thánh Gioan Latêranô Chưởng ấn Đại học Giáo hoàng Latêranô.

Giám quản giáo phận Roma được bổ nhiệm để giúp đỡ Đức giáo hoàng giám mục Roma trong trách vụ chăm sóc mục vụ giáo phận.

Theo thống kê năm 2011, giáo phận Roma có 336 giáo xứ với 2,348,905 tín hữu, 1,589 linh mục giáo phận, 3.305 linh mục dòng, 114 phó tế vĩnh viễn, 4,925 tu sĩ và 22,705 nữ tu.

(Theo VIS)

Minh Đức (HĐGMVN)

Tân Chủ tịch Hiệp hội Quốc tế các Bề trên Tổng quyền Dòng tu Nam

Tân Chủ tịch Hiệp hội Quốc tế các Bề trên Tổng quyền Dòng tu Nam

WHĐ (21.05.2013) – Cha Adolfo Nicolas, Bề trên Tổng quyền Dòng Tên, đã được bổ nhiệm làm tân Chủ tịch Hiệp hội Quốc tế các Bề trên Tổng quyền Dòng tu Nam (Union Internationale des Supérieurs Généraux, UISG). Hiệp hội này gồm hơn 200 Bề trên Tổng quyền của các Dòng tu nam.

Cha Nicolas –hiện đang là Phó Chủ tịch– sẽ đảm nhận chức vụ Chủ tịch UISG với nhiệm kỳ 3 năm, thay cho cha José Rodriguez Carballo, O.F.M., đã được Đức Thánh Cha bổ nhiệm vào chức vụ Tổng thư ký Bộ Tu sĩ hồi đầu tháng Tư vừa qua. Cha Carballo (nay là Tổng giám mục) chỉ mới thi hành chức vụ này một năm. Vị Phó Chủ tịch UISG khác sẽ được bầu trong dịp Đại hội UISG, sẽ diễn ra vào tháng Mười Một sắp tới.

Hiệp hội Quốc tế các Bề trên Tổng quyền là một cơ chế do Bộ Tu sĩ thành lập và thuộc thẩm quyền giáo hoàng. Hiệp hội này nhằm mục đích thăng tiến đời sống và sứ vụ của từng Dòng tu trong việc phục vụ Giáo hội, giúp cho sự hợp tác giữa các Dòng tu thêm hiệu quả cũng như liên lạc với Tòa Thánh và với hàng giáo phẩm sinh ích lợi. Tất cả các Bề trên Tổng quyền của các dòng tu hoặc các Hiệp hội đời sống tông đồ thuộc quyền giáo hoàng đều là thành viên của UISG. Các Bề trên Tổng quyền của các Dòng tu cấp giáo phận có thể gia nhập UISG với tư cách thành viên phụ. Cơ quan cao nhất của UISG là Đại Hội đồng, nhóm họp mỗi năm ít nhất 1 lần, có trách nhiệm bầu chọn Hội đồng UISG để điều hành, bao gồm một Chủ tịch, Phó chủ tịch và 10 cố vấn. Các Bề trên Tổng quyền thành viên của UISG họp mỗi năm 2 lần để thảo luận các vấn đề và các mối quan tâm chung. UISG cũng làm việc thông qua nhiều Ủy ban, hoặc thường trực hay chỉ được thành lập khi cần thiết.

Cha Nicolas sinh ngày 29-04-1936 tại Palencia, Tây Ban Nha. Gia nhập Dòng Tên năm 1953 tại Aranjuez, Madrid, Tây Ban Nha. Thụ phong linh mục ngày 17-03-1967 tại Tokyo, Nhật Bản. Tốt nghiệp tiến sĩ thần học tại Đại học Giáo hoàng Gregoriana.

Cha Nicolas từng đảm nhiệm các chức vụ: Giám đốc Viện Mục Vụ Đông Á (EAPI) ở Manila, Philippines (1978-1984); Viện trưởng Học viện Thần học ở Tokyo (1991-1993); Giám tỉnh Dòng Tên Tỉnh Dòng Nhật Bản (1993-1999); Chủ tịch Vùng Đông Á–Úc của Dòng Tên (2004-2007) và Bề trên Tổng quyền Dòng Tên (từ 19-01-2008).

Minh Đức (HĐGMVN)

Đức Thánh Cha khích lệ các tín hữu phục vụ người nghèo

Đức Thánh Cha khích lệ các tín hữu phục vụ người nghèo

VATICAN. Trong cuộc viếng thăm Nhà Hồng Ân của Đức Maria chiều 21 tháng 5-2013, ĐTC Phanxicô khích lệ các tín hữu phục vụ Chúa Giêsu nơi chính các anh chị em nghèo và bệnh nhân.

Nhà này ở sát biên giới giữa Vatican và thành Roma, cạnh trụ sở Bộ giáo lý đức tin, được Đức Chân Phước Giáo Hoàng Gioan Phaolô 2 và Chân Phước Mẹ Têrêsa Calcutta khánh thành ngày 21 tháng 5-1988 như một nhà tiếp đón và giúp đỡ người nghèo. Mỗi ngày có hàng trăm người nghèo nam nữ được các nữ tu Thừa Sai bác ái và những người thiện nguyện trợ giúp lương thực. Ngoài ra Nhà có thể đón tiếp từ 50 đến 70 phụ nữ qua đêm, cũng như săn sóc y tế cho các phụ nữ nhờ một bệnh xá.

Đến nhà Hồng Ân của Đức Maria, ĐTC đã được ĐHY Comastri, Tổng đại diện của ĐTC tại Thành Vatican, các nữ tu và khoảng 100 người tiếp đón. Một nữ tu đã choàng vòng hoa cho ngài theo thói quen của người Ấn Độ. Rồi Nữ Tu Mary Prema Pierick, người Đức, Bề trên Tổng quyền Dòng Thừa Sai bác ái, đã đại diện mọi người chào mừng ĐTC và cám ơn ngài đã nhận lời mời đến viếng thăm Nhà Hồng Ân nhân kỷ niệm đúng 25 năm thành lập nhà này.

Trong bài huấn dụ ngắn, ĐTC nhiệt liệt cám ơn và đề cao lòng nhiệt thành phục vụ của các nữ tu và những người thiện nguyện, làm cho lòng yêu mến của Giáo Hội đối với người nghèo được trở nên cụ thể hữu hình.

ĐTC đã quảng diễn bài huấn dụ dựa trên danh xưng của ”Nhà Hồng Ân Đức Maria”, như một nơi tiếp đón thân thiện, trong tinh thần gia đình và yêu thương. Như một hồng ân, một món quà, nhà này trao tặng sự tiếp đón, trợ giúp vật chất và tinh thần cho nhiều anh chị em đến từ nhiều nơi trên thế giới. Nhưng cả các anh chị em đón nhận sự trợ giúp ấy cũng là một hồng ân, một món quà cho những người phục vụ. ĐTC nói:

”Anh chị em nói với chúng tôi rằng yêu mến Thiên Chúa và tha nhân không phải là một cái gì trừu tượng, nhưng rất cụ thể: yêu Mến Thiên Chúa có nghĩa là nhìn thấy nơi mỗi người khuôn mặt của Chúa mà chúng ta cần phụng sự, phục vụ Ngài một cách cụ thể. Anh chị em thân mến, anh chị em chính là khuôn mặt của Chúa Giêsu!

Cũng trong chiều hướng đó, ĐTC khẳng định rằng ”Tất cả chúng ta cần phục hồi ý nghĩa của sự trao tặng, sự nhưng không và tình liên đới. Chủ nghĩa tư bản luật rằng dạy phải theo tiêu chuẩn đạt tới lợi lộc với bất kỳ giá nào, cho đi để được nhận lại, bóc lột và chẳng cần để ý đến ai… Và chúng ta thấy hậu quả của chủ thuyết ấy trong cuộc khủng hoảng chúng ta đang trải qua! Nhà Hồng ân này là một nơi dạy về đức bác ái, dạy cách đi gặp mỗi người, không phải để thủ lợi, nhưng vì tình thương. Âm nhạc của Nhà này là tình thương! Và tôi hài lòng vì các chủng sinh từ các nơi trên thế giới đến đây để cảm nghiệm một kinh nghiệm trực tiếp về sự phục vụ. Như thế các linh mục tương lai có thể một cách cụ thể một khía cạnh thiết yếu trong sứ mạng của Giáo Hội và biến kinh nghiệm ấy thành một kho tàng cho sứ vụ mục tử của mình”.

Sau cùng, ĐTC cũng nêu cao sự kiện Nhà này là một hồng ân của Mẹ Maria.. Mẹ là gương mẫu và là một khích lệ cho những ngừơi sống trong Nhà này và cho tất cả chúng ta, hãy sống đức bác ái đốivới tha nhân, không phải như một nghĩa vụ xã hội, nhưng khởi hành từ tình yêu của Thiên Chúa… Tại nhà này, mỗi người tìm cách yêu mến tha nhân, nhưng đồng thời cũng để cho tha nhân yêu mến”.

Sau bài huấn dụ ngắn, ĐTC đã bắt tay chào thăm từng người hiện diện và trở về nhà trọ thánh Marta gần đó lúc 6 giờ chiều (SD 21-5-2013)

G. Trần Đức Anh OP – Vatican Radio

THƯ CỦA BỘ GIÁO SĨ GỞI CÁC CHỦNG SINH NHÂN NGÀY THÁNH HÓA LINH MỤC: GIÁO HỘI CẦN CÁC LINH MỤC, NHƯNG KHÔNG PHẢI BẤT CỨ LOẠI LINH MỤC NÀO!

THƯ CỦA BỘ GIÁO SĨ GỞI CÁC CHỦNG SINH NHÂN NGÀY THÁNH HÓA LINH MỤC: GIÁO HỘI CẦN CÁC LINH MỤC, NHƯNG KHÔNG PHẢI BẤT CỨ LOẠI LINH MỤC NÀO!

Lễ Thánh Tâm Chúa Giêsu (7 tháng 6 năm 2013)

Các chủng sinh rất thân mến,

Với lễ trọng thể Thánh Tâm Chúa Giêsu, được cử hành cách có ý nghĩa vào Ngày Thánh Hóa Linh Mục và vì quý thầy đang ở chủng viện để đáp lại ơn gọi theo cách thích đáng nhất có thể, nên tôi trìu mến gởi đến quý thầy lá thư này để quý thầy cảm thấy mình có liên hệ đến và quý thầy biết rằng chúng tôi nghĩ đến quý thầy vào dịp quan trọng này.

Chúng ta hãy cùng nhau suy niệm về thực tại nguyên thủy của ơn gọi thần linh. Đức Thánh Cha đã nhấn mạnh đến đặc tính cụ thể của tình yêu mà tất cả các linh mục của Chúa Kitô và Giáo Hội đều phải thực hành. Trong bài giảng nhân dịp Thánh Lễ Dầu đầu tiên của ngài (28.3.2013), Đức Thánh Cha Phanxicô đã nói : « Tôi xin quý cha điều này : hãy  trở thành những mục tử với « hương thơm của đoàn chiên » ». Xuyên qua hình ảnh đầy gợi ý này, Đấng kế vị thánh Phêrô mời gọi chúng ta có một tình yêu mãnh liệt và cụ thể đối với Dân Thiên Chúa, tình yêu mà, như Đức Thánh Cha nhận xét, không được nuôi dưỡng bằng những động cơ thuần túy nhân loại, cũng không được củng cố xuyên qua các kỹ thuật tự ám thị. Đó là cuộc gặp gỡ cá nhân với Chúa, là ý thức luôn luôn sống động được Ngài kêu gọi, Đấng ban sức mạnh trỗi vượt, siêu nhiên thực sự, vốn cho phép trở thành linh mục theo hình ảnh của vị Mục Tử Tốt Lành của mọi người là Chúa Giêsu-Kitô. Nhưng để mai ngày trở thành như thế, quý thầy phải chuẩn bị từ hôm nay. Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhắc nhở bằng những từ ngữ rất rõ ràng tính trỗi vượt của ân sủng trong đời sống linh mục : « Không phải trong sự tự-trải nghiệm hay sự nội quan lặp đi lặp lại mà chúng ta gặp gỡ Chúa : các môn học để giúp cho bản thân trong cuộc sống có thể là hữu ích, nhưng sống đời sống linh mục của chúng ta bằng việc chuyển từ môn này sang môn khác, từ phương pháp này đến phương pháp khác, sẽ đẩy đến chỗ trở thành những Pêlagio khác, đến chỗ tối thiểu hóa sức mạnh của ân sủng » (ibidem).

Đối với người môn đệ, bước đi với Chúa Kitô, bước đi trong ân sủng, có nghĩa là mang lên đôi vai mình, với một niềm vui thiêng liêng, sức nặng của thập giá linh mục. Hãy nghe tiếp giáo huấn của Đức Thánh Cha về vấn đề này : « Khi chúng ta bước đi không có thập giá, khi chúng ta xây dựng không có thập giá và khi chúng ta tuyên xưng một Chúa Kitô không có thập giá, thì chúng ta không phải là môn đệ của Chúa : chúng ta là người đời » (Bài giảng trong thánh lễ với các Hồng y, 14.3.2013). Trái lại, sống thừa tác vụ của chúng ta như là sự phục vụ Chúa Kitô của thập giá ngăn không cho xem Giáo Hội như là một tổ chức nhân loại, « một tổ chức phi chính phủ được tôn giáo gợi hứng, nhưng không phải là Giáo Hội, Hiền Thê của Chúa » (ibidem).

Dưới ánh sáng của những giáo huấn đầu tiên này của Đức Giáo Hoàng Phanxicô, tôi mời gọi quý thầy đọc lại cuộc đời các thầy như là một ân huệ của Thiên Chúa và, đồng thời, như là một nhiệm vụ được giao phó cho quý thầy không chỉ bởi những con người cho dù xuyên qua sự trung gian cần thiết của Giáo Hội, nhưng, xét đến cùng, bởi chính Chúa, Đấng có một kế hoạch cho cuộc sống của quý thầy và cuộc sống của các anh chị em mà quý thầy sẽ được kêu gọi phục vụ.

Cần thiết đọc lại toàn bộ cuộc sống của chúng ta không chỉ như là một lời đáp trả quảng đại của con người, điều đó rõ ràng rồi, nhưng như là một tiếng gọi của Thiên Chúa. Nó hệ tại vun trồng nơi chính chúng ta tính nhạy bén ơn gọi vốn giải thích cuộc sống như là một cuộc đối thoại liên lỉ với Chúa Giêsu phục sinh và hằng sống. Vào mỗi thời, Chúa Kitô đã và đang kêu gọi một số người bước theo Ngài cách sít sao hơn, cho họ dự phần vào chức tư tế của Ngài, điều đó ngụ ý rằng vào mỗi giai đoạn của lịch sử Giáo Hội, Chúa đã dệt nên một cuộc đối thoại ơn gọi với các tín hữu mà Ngài đã chọn để họ trở nên những vị đại diện của Ngài giữa Dân Thiên Chúa cũng như là những người trung gian giữa Trời và đất, cách riêng xuyên qua việc cử hành phụng vụ và bí tích. Quả thế, ta có thể nói về phụng vụ rằng nó mở rộng cửa Trời trên trần gian.

Trong viễn ảnh này, quý thầy được kêu gọi, qua việc phong chức mà không có công trạng gì, trở thành những trung gian giữa Thiên Chúa và dân Ngài và làm cho khả thi cuộc gặp gỡ cứu độ xuyên qua việc cử hành các mầu nhiệm thần linh. Trước tiếng gọi này, quý thầy đã hân hoan và quảng đại đáp lại, bất chấp những giới hạn của mình. Điều quan trọng là quý thầy luôn giữ cho sống động sự trẻ trung của tâm hồn mình : « Chúng ta phải sống đức tin với một tâm hồn luôn trẻ trung : một tâm hồn trẻ trung, ngay cả ở tuổi 70 hay 80 ! Tâm hồn trẻ trung ! Cùng với Chúa Kitô, tâm hồn không bao giờ già đi ! » (Đức Phanxicô, Bài giảng Chúa Nhật Lễ Lá, 24.3.2013, số 3).

 Sự trẻ trung của tâm hồn linh mục, cương nghị trong ơn gọi, được đảm bảo bằng đời sống cầu nguyện, tức là bằng một thái độ thinh lặng nội tâm liên lỉ được duy trì, vốn mỗi ngày làm cho việc lắng nghe Thiên Chúa dễ dàng hơn. Việc rộng mở tâm hồn liên lỉ này được tự nhiên thực hiện trong một sự vững chắc mà, một khi các quyết định căn bản của cuộc sống được đưa ra, có khả năng, với sự trợ giúp của ân sủng, trung thành cho đến lúc kết thúc cuộc sống trần thế với những cam kết long trọng được đưa ra. Nhưng sự vững chắc cần thiết này không ngụ ý một sự khép kín tâm hồn trước tiếng gọi của Thiên Chúa, vì Chúa, Đấng củng cố chúng ta mỗi ngày trong ơn gọi căn bản, luôn đứng trước cửa tâm hồn chúng ta và gõ (x. Kh 3,20), chờ đợi chúng ta mở cửa cho Ngài bằng chính sự quảng đại qua đó chúng ta đã thưa với Ngài lời « xin vâng » đầu tiên của chúng ta, bắt chước sự ứng trực của Đức Trinh Nữ Mẹ Thiên Chúa (x. Lc 1,38). Vì thế, chúng ta không bao giờ có thể hạn chế kế hoạch mà Thiên Chúa dành cho chúng ta và thông ban cho chúng ta, ngày lại ngày, trong suốt cuộc đời chúng ta.

 Sự rộng mở ơn gọi này cũng biểu lộ con đường chắc chắn nhất để sống niềm vui Tin Mừng. Quả thế, chính Chúa làm cho chúng ta thật sự hạnh phúc. Niềm vui của chúng ta không đến từ những thỏa mãn trần tục vốn vui vẻ trong chốc lát và biến mất nhanh chóng, như thánh Inhaxiô Loyola đã ghi nhận trong bài phân định thiêng liêng đầu tiên của ngài (x. Phụng vụ các Giờ Kinh, bài đọc Kinh Sách ngày 31.7, bài đọc II). Niềm vui của chúng ta, đó là Chúa Kitô ! Trong cuộc đối thoại thường ngày với Ngài, tinh thần được sinh động hơn và lòng nhiệt huyết được đổi mới không ngừng cũng như lòng nhiệt thành vì phần rỗi các linh hồn.

 Chiều kích cầu nguyện này của ơn gọi linh mục còn nhắc chúng ta những khía cạnh quan trọng khác. Khía cạnh đầu tiên của tất cả, sự kiện là các ơn gọi đạt được không phải chủ yếu xuyên qua một chiến dịch mục vụ nhưng đặc biệt qua việc cầu nguyện. Đó là những gì Chúa Giêsu đã dạy chúng ta : « Anh em hãy xin Chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về » (Lc 10,2). Giải thích lời Tin Mừng này, Đức Bênêđictô XVI đã ghi nhận : « Chúng ta không thể chỉ « sản xuất » các ơn gọi, những ơn gọi này phải đến từ Thiên Chúa. Chúng ta không thể chỉ tuyển lựa người ta, như có lẽ đó là trường hợp đối với các nghề nghiệp khác, xuyên qua sự tuyên truyền được đặt mục tiêu tốt, xuyên qua, có thể nói như thế, những chiến dịch thích đáng. Ơn gọi, đền từ trái tim của Thiên Chúa, phải luôn tìm thấy con đường của trái tim con người (Cuộc gặp gỡ với hàng Giáo sĩ Bavière, 14.9..2006). Các chủng sinh thân mến, quý thầy được Chúa kêu gọi, nhưng nhiều người khắp nơi trên thế giới đã và đang luôn cộng tác vào sự đáp trả của quý thầy bằng lời cầu nguyện và những việc hy sinh của họ. Quý thầy hãy ý thức biết ơn về điều đó và hãy kết hiệp với những người này để tạo điều kiện cho những lời đáp trả ơn gọi khác. Và rồi, tiếp theo sự trỗi vượt của việc cầu nguyện là hoạt động của một nền mục vụ ơn gọi lành mạnh, xác đáng và hăng hái từ phía Giáo Hội, xét như là máng chuyển thông ân sủng thần linh này. Liên quan đến sự cộng tác của Giáo Hội vào công trình của Thiên Chúa, Đấng ban các mục tử cho Dân Thiên Chúa và cho Thân Thể Mầu Nhiệm của Chúa Kitô, đây là lúc nhắc lại cách rất vắn tắt một số nét vốn phân biệt sự cộng tác này, tức là : lòng quý trọng đối với các ơn gọi linh mục, chứng tá bằng đời sống của các linh mục, công việc đặc thù của các nhà đào tạo trong các chủng viện.

Trước tiên, trong Giáo Hội, cần có lòng quý trọng đối với ơn gọi linh mục, vì Cộng đoàn các môn đệ Chúa Kitô không thể tồn tại mà không có sự phục vụ của các thừa tác viên thánh thiện. Từ đó, cần phải chăm lo cho linh mục, sự quan tâm và kính trọng cần phải có đối với linh mục. Thứ đến, như ta biết, các ơn gọi dễ được nảy sinh nhờ mẫu gươngsự săn sóc của các linh mục . Thật khó việc một linh mục gương mẫu lại không khơi lên nơi tâm trí các bạn trẻ câu hỏi này : phải chăng tôi cũng không được kêu gọi đến một đời sống tốt đẹp và hạnh phúc như thế ? Chính theo cách này mà các linh mục là những máng qua đó Thiên Chúa làm vang vọng tiếng gọi thần linh trong tâm hồn của những ai Ngài đã chọn ! Tiếp đó, các linh mục sẽ săn sóc những mầm non ơn gọi mà các ngài khám phá nơi tâm hồn các bạn trẻ xuyên qua Bí tích Giải Tội, việc linh hướng, giảng dạy và hoạt động mục vụ. Về điều đó, tôi tin rằng nhiều người trong quý thầy là những chứng nhân và thụ nhân.

 Tôi cũng xin nói một lời về vai trò quan trọng của các linh mục mà các Giám mục giao phó việc đào tạo quý thầy. Các nhà đào tạo ở các chủng viện được mời gọi tiếp tục và đào sâu sự săn sóc mà họ mang đến cho các ơn gọi linh mục và đồng thời cung cấp mọi sự giúp đỡ thích hợp cho việc phân định cần thiết của bản thân mỗi ứng viên. Về điểm này, cần phải nhắc lại hai nguyên tắc vốn phải hướng dẫn việc lượng giá ơn gọi : việc đón nhận thân tình và sự nghiêm nghị đúng đắn. Vả lại, nếu cần tránh mọi thành kiến cũng như mọi nhiệm nhặt khi đón nhận các chủng sinh, thì mặt khác, điều quan trọng là cẩn thận tránh mọi thái độ phóng túng và mọi sự chểnh mảng trong nhận xét dành cho họ. Chắc chắn Giáo Hội cần các linh mục, nhưng không phải bất cứ loại linh mục nào ! Tình yêu đón nhận do đó phải đi kèm chân lý phân định cách rõ ràng liệu, đối với một ứng sinh nào đó, có hay không những dấu hiệu của ơn gọi và những thành tố nhân bản cần thiết cho một sự đáp trả đáng tin cậy đối với ơn gọi. Tính cấp bách mục vụ của các Giáo Hội không thể khiến trao ban thừa tác vụ thánh cách vội vàng.Trái lại, trong trường hợp nghi ngại, tốt nhất là có thêm thời gian cần thiết và xúc tiến việc lượng giá được đòi hỏi mà không loại trừ việc khước từ các ứng viên nào không chứng tỏ những bảo đảm đủ.

 Các chủng sinh rất thân mến, qua những chỉ dẫn vắn tắt này, một lần nữa tôi đã muốn lôi kéo sự quan tâm thiêng liêng của tôi đến ân huệ bao la và mầu nhiệm hoàn  toàn nhưng không của ơn gọi đặc biệt của chúng ta. Chúng ta hãy phó thác cho sự cầu bàu của Đức Maria và thánh Giuse ân huệ trung tín và bền đỗ trong ơn gọi của Chúa vốn đã được ban cho chúng ta hoàn toàn do ân sủng của Ngài và chúng ta hãy tìm cách đáp lại sự rộng lượng của Chúa, Đấng luôn sai các mục tử đến với đoàn chiên của Ngài, với một nhiệt huyết tông đồ mới mẻ. Quý thầy hãy kiên trì và đồng thời luôn nhớ rằng tên gọi của tình yêu trong thời gian là « lòng trung tín ».

 Mỗi ngày, tôi quan tâm và trìu mến nhớ đến quý thầy trong lời cầu nguyện của tôi và tôi hết lòng cầu xin phúc lành của Chúa xuống trên quý thầy !

Hồng y Mauro Piacenza

Tổng Trưởng Bộ Giáo Sĩ

Tý Linh chuyển ngữ từ bản tiếng Pháp (Xuân Bích VN)

NHƯ CHA ĐÃ SAI THẦY, THẦY CŨNG SAI CÁC CON

NHƯ CHA ĐÃ SAI THẦY, THẦY CŨNG SAI CÁC CON

Để ghi nhớ khai sinh ra nền quân chủ, dân chủ hoặc ngày độc lập của một quốc gia trên thế gới, người ta chọn và gọi là ngày quốc khánh. Để rồi hằng năm, cứ vào ngày quốc khánh của một quốc gia, người ta treo cờ, nghỉ ngơi,  đồng thời tổ chức những lễ hội hoành tráng….trước là để nhắc nhở mọi người về sự kiện lớn của đất nước, sau nữa là để tưởng nhớ đến những người có công gầy dựng, sau cùng là tự hào, quảng bá hình ảnh về đất nước mình cho toàn thế giới…

Cùng với toàn thể Giáo Hội, hôm nay chúng ta long trọng mừng lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống. Đây là một biến cố lớn trong Hội Thánh, là ngày khai sinh Hội Thánh, ngày mà các thánh Tông Đồ đón nhận tràn đầy tình yêu và sức mạnh của Thiên Chúa ngang qua Chúa Thánh Thần, và cũng là ngày khởi đầu thực hiện sứ vụ loan báo Tin Mừng Phục Sinh cho khắp muôn dân của các thánh Tông Đồ. Vì thế, ta cũng có thể coi ngày lễ hôm nay là ngày “Quốc Khánh” của Giáo Hội Công Giáo toàn cầu.

Giáo Hội Công Giáo, hay nói khác đi theo ngôn ngữ trần thế, đây là một vương quốc, một đất nước tại thế do chính Đức Giêsu thiết lập khi Ngài phán cùng ông Phêrô: “ Còn Thầy, Thầy bảo cho anh biết: anh là Phêrô, nghĩa là Tảng Đá, trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi” (Mt.16,18).

Vương quốc, đất nước tại thế đó là Giáo Hội Công Giáo do Đức Giêsu thiết lập hiện diện giữa xã hội trần thế. Vương quốc ấy không giới hạn bởi thời gian và không gian, không cắt ngăn bởi thể chế chính trị, ranh giới, địa lý…; không phân biệt tuổi tác, trình độ, tiếng nói, màu da và sắc tộc… Vương quốc, đất nước ấy bao trùm khắp địa cầu và mãi mãi trường cửu; vương quốc được Chúa Thánh Thần hướng dẫn ngang qua phẩm trật của Giáo Hội. Người đứng đầu phẩm trật là ngôi vị Giáo Hoàng, đấng kế vị thánh Phêrô, vị Giáo hoàng tiên khởi.

Với xã hội trần thế, ngoài những lễ hội, nghỉ ngơi vui chơi trong ngày quốc khánh, ngày ấy còn nhắc nhở mọi người, mọi thành phần từ người lãnh đạo cao nhất cho đến những trẻ em ngày đầu đời cắp sách đến trường; từ người quyền quý, cao sang cho đến những người cùng khốn ý thức mình là những con dân trong đất nước, luôn có bổn phận, trách nhiệm gìn giữ, tôn tạo và cùng chung tay góp sức sao cho đất nước ngày càng phát triển, phồn vinh, vận dụng những gì  có thể từ tri thức đến tình cảm  để quảng bá hình ảnh tươi đẹp của đất nước mình cho thế giới…

 

Là người Công Giáo, sau khi ta cúi đầu lãnh nhận bí tích Rửa Tội, ta chính thức trở thành thần dân của vương quốc Giáo Hội Công Giáo. Vì thế, trong ngày mừng lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống, trước tiên ta hòa cùng với toàn thể Giáo Hội cất cao lời cảm tạ Thiên Chúa đã ân ban, thiết lập Giáo Hội ngang qua Đức Chúa Giêsu và Đức Chúa Thánh Thần; tạ ơn Thiên Chúa vì Ngài đã ban, mời gọi ta trở thành những thành viên trong gia đình Giáo Hội.

Trong niềm vui và hân hoan của ngày lễ  “ Quốc Khánh” Giáo Hội Công Giáo toàn cầu, ta tri ân các thánh Tông Đồ và những người kế vị các ngài, vì các ngài đã hy sinh cuộc đời và cả tính mạng để gìn giữ giới thiệu và làm cho bộ mặt của Giáo Hội ngày càng sinh động, trưởng thành. Đặc biệt, các ngài đã dẫn dắt và giúp ta trở thành những thần dân tốt trong vương quốc Giáo Hội Công Giáo.

Là thần dân, là một phần tử  trong vương quốc Giáo Hội Công Giáo, trong ngày lễ “quốc Khánh” của Giáo Hội, ta được mời gọi nhìn lại trách nhiệm và bổn phận của mình đối với Giáo Hội trong việc gìn giữ, xây dựng và giới thiệu hình ảnh của Giáo Hội cho thế giới. Giáo Hội là chi thể và là nhiệm thể của Đức Kitô. Vì thế, một khi ta giới thiệu hình ảnh, đời sống của Giáo Hội là ta giới thiệu chính hình ảnh và đời sống của Đức Giêsu, Đấng đã và đang sống giữa Giáo Hội và thế giới.

Nếu như xã hội trần thế  quảng bá hình ảnh đất nước của mình cho thế  giới bằng nhiều cách và nhiều hình thức, đôi khi sự giới thiệu được phóng đại, lời giới thiệu được cường điệu và sai với sự thật… Với ta là thần dân trong vương quốc Giáo Hội Công Giáo, trong bổn phận và trách nhiệm giới thiệu hình ảnh và đời sống của Đức Giêsu ngang qua Giáo Hội ta được giáo huấn: “ Có thì nói có và không thì nói không”(Gc.5,12). Tất cả lời giới thiệu  của ta phải là Sự Thật,ta không chỉ giới thiệu Sự Thật ấy bằng lời, mà phải bằng chính đời sống của ta.

Sống giữa xã hội hôm nay, một xã  hội tràn ngập sự dối trá. Dối trá từ trong mái ấm gia đình, đối trá nơi học đường, nơi bệnh viện; dối trá qua những hiện tượng hàng gian, hàng giả, bằng cấp, học vị….Giữa một xã hội như thế, ta có khác chi những chú cá lội ngược dòng khi ta sống, nói và giới thiệu hình ảnh và đời sống Giáo Hội bằng lời thật và sống thật.

Trước ngày lễ Ngũ Tuần 50 ngày, nơi căn phòng tiệc ly. Căn phòng mà Đức Giêsu chọn làm nơi từ biệt đồ đệ của mình qua bữa tiệc. Khi ấy, 12 môn đệ của Đức Giêsu quây quần bên Thầy, mỗi người mỗi tâm trạng và mỗi toan tính khác nhau. Sau ngày Đức Giêsu Tử Nạn và Về Trời, cũng nơi căn phòng ấy chỉ còn lại 11 người, các ông đồng mang tâm trạng thất vọng, lo âu và sợ hãi. Đến thời mà Thiên Chúa đã hoạch định và sau khi cùng với Mẹ Maria cầu nguyện. Một sự kiện lạ lùng đã đến như lời trình thuật của sách Công Vụ Tông Đồ: “ Khi đến ngày lễ Ngũ Tuần, mọi người đang tề tựu, bỗng từ trời phát ra một tiếng động, như tiếng gió mạnh ùa vào đầy cả căn phòng… Rồi họ thấy xuất hiện những hình lưỡi giống như lưỡi lửa tản ra và đậu xuống từng người. Và ai nấy được tràn Thánh Thần, họ bắt đầu nói các thứ tiếng khác, tùy theo Thánh Thần ban cho”(Cv.21-4).

Sau khi nhận lãnh ơn Chúa Thánh Thần các  ông đã nhớ lại lời Đức Giê su đã truyền: “ Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai các con, các con hãy nhận lấy Thánh thần” (Ga. 20,21-22). Từ sau sự kiện cả thể ấy, 11 môn đệ của Đức Giêsu được biến đổi hoàn toàn. Họ đang là những con người mang tâm trạng thất vọng, chán nản và sợ hãi qua cái chết của Thầy, ấy thế mà giờ đây, các ông đã mạnh dạn tông cửa để rao giảng Tin Mừng; là những ngư phủ, chất phác, các ông đã trở thành những con người uyên bác, để rồi qua ngôn ngữ của các ông, tất cả những người chứng kiến, nghe, tất cả họ đều người kinh ngạc và thán phục.

Vâng! Chúa Thánh Thần đã hoạt động nơi các thánh Tông Đồ, Ngài cũng đang hoạt động nơi Giáo Hội, nơi mỗi con người tin nhận Đức Kitô. Chúa Thánh Thần là một vị Thiên Chúa âm thầm lặng lẽ, nhưng quyền năng của Ngài thì siêu việt, Ngài chính là sức mạnh mở tung những cách cửa luôn khép kín vì sợ sệt, lo âu và nhát đảm khi được mời gọi sống và làm chứng cho Tin Mừng; Ngài chính là ngọn lửa phá tan đi những tảng băng của hoài nghi, của thất vọng, nghi kỵ, của hận thù và chia rẽ giữa con người với con người;

Với những tâm hồn băng giá, nguội lạnh và khô khan, những tâm hồn nghèo hèn và đau khổm Chúa Thánh Thần chính là ngọn lửa an ủi và đỡ nâng; trong đời sống Đức Tin và cầu nguyện, Chúa Thánh Thần chính là Người Thầy soi lòng mở trí cho ta nhận ra Thiên Ý, giúp và dạy ta cầu nguyện, hướng dẫn ta thực thi giới răn của Thiên Chúa một cách chu toàn và Ngài là Thầy dạy ta am hiểu Kinh Thánh một cách chuẩn mực nhất. Đặc biệt, Ngài chính là Đấng kiến tạo sự Bình An và Hiệp Nhất.

Ngày xưa Đức Giêsu đã lệnh truyền cho các thánh Tông Đồ“ Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai các con” (Ga.20,21). Hôm nay, Ngài cũng mời gọi ta trở thành những người loan báo Tin Mừng, những người giới thiệu hình ảnh và đời sống Giáo Hội cho mọi người và cho thế giới, dẫu rằng ta đang bị nhốt trong những cánh cửa của sợ sệt, nhát đảm và lo âu; ta đang bị lung lạc Đức Tin bởi những tảng băng của bệnh tật, đói nghèo, khổ đau và thử thách. Tất cả những hệ lụy, những cản trở đó sẽ được hóa giải nếu ta mở lòng đón nhận Chúa Thánh Thần và thường xuyên cầu khẩn Ngài đến ở trong ta và hành động giúp ta.

Lạy Chúa Thánh Thần, xin hãy đến canh tân đời sống chúng con và canh tân bộ mặt thế giới này. Xin giúp con trở thành thần dân tốt, thần dân có trách nhiệm trong vương quốc Giáo hội Công Giáo mà Chúa đã khai sinh qua các thánh Tông Đồ. Amen.

An tôn Lương Văn Liêm

Chúa Thánh Thần là Đấng bảo trợ Giáo Hội

Chúa Thánh Thần là Đấng bảo trợ Giáo Hội

Nhìn lại lịch sử với những thăng trầm, với những sóng gió, với những bóng tối của Giáo hội, đôi lúc người ta tưởng Giáo Hội đã tàn lụi. Người ta tưởng thế gian đã chiến thắng. Giáo hội của Chúa sẽ tan rã thê lương. Có những lúc kẻ cường quyền đã đè bẹp Giáo hội bằng những sắc chỉ cấm đạo, bằng những án tử hình ghê rợn, nhưng bạo chúa nào rồi cũng qua đi. Giáo hội vẫn tồn tại. Có những lúc Giáo hội đi vào những khúc quanh đen tối của dòng lịch sử khi mà thế quyền điều khiển Giáo hội, Giáo hội chỉ là con cờ trong tay chính quyền sai khiến, thế nhưng triều đại nào rồi cũng qua đi, bàn tay Thiên Chúa vẫn dẫn dắt Giáo hội đi theo thánh ý Chúa. Có những lúc Giáo hội tưởng như đã đổ xập xuống khi mà người điều hành Giáo hội lại sống thiếu bổn phận, thiếu trong sạch và đạo đức, nhưng Thiên Chúa vẫn giúp Giáo hội vượt qua những khủng hoảng, những mây mù đen tối để có thể tiếp tục bay cao, bay xa và đi đến tận cùng trái đất.

Giáo hội vẫn trường tồn qua mọi thời đại dầu có phải đương đầu với bao khó khăn, bất trắc và hiểm nguy vì linh hồn của Giáo hội chính là Thiên Chúa. Thiên Chúa mãi hằng sống. Thiên Chúa vẫn hiện hữu giữa lòng Giáo hội. Chúa Giêsu Ngài đã chiến thắng thế gian. Ngài hứa ở cùng Giáo hội mọi ngày cho đến tận thế. Ngài là sức mạnh của Giáo hội đến nỗi cửa hoả ngục cũng không thắng được. Ngài là thành luỹ chở che Giáo hội giữa những phong ba bão tố cuộc đời. Ngài còn ban cho Giáo hội Ngôi Ba Thiên Chúa là Chúa Thánh Thần hằng hoạt động trong lòng Giáo Hội. Chính Chúa Thánh Thần sẽ bù đắp lại chỗ khiếm khuyết của Giáo Hội. Chính quyền năng Chúa Thánh Thần sẽ hiển trị nơi sự yếu hèn của những phần tử trong Giáo Hội. Chính Chúa Thánh Thần sẽ uốn nắn những tư tưởng, những đường lối lệch lạc, sai lầm của con người phải thuận theo thánh ý Thiên Chúa. Lịch sử cứu độ đã từng chứng minh cho thấy: con người từng toa rập với ma quỷ để phá đổ chương trình của Chúa, nhưng Thiên Chúa đã sửa sai và làm cho tốt hơn. Điển hình là tội của Adam đã phá vỡ những điều tốt đẹp trong chương trình sáng tạo của Thiên Chúa, nhưng Thiên Chúa đã biến thành Tội Hồng Phúc để ban Đấng Cứu Thế cho nhân trần. Giuse đã từng bị các anh bán qua Ai Cập, nhưng đó lại là cơ hội để cứu giúp cho cả dòng tộc Giacop… Và còn, còn rất nhiều những lần Thiên Chúa can thiệp vào lịch sử để đưa lịch sử trở về với chương trình của Thiên Chúa.

Hôm nay lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống là dịp nhắc nhở mỗi người chúng ta hãy tin vào quyền năng Chúa Thánh Thần. Hãy hân hoan bước đi trong lòng Giáo hội vì vẫn có bóng Thánh Thần che phủ trên hành trình Giáo hội. Giáo hội không thuộc về con người, nên cường quyền, thế quyền và thế lực của ma quỷ không thể làm cho Giáo hội biến chất hay hư hoại. Thế gian luôn thù ghét Giáo hội. Thế gian luôn tìm cách phân chia Giáo hội. Vì Giáo hội thuộc về Thiên Chúa nên thế gian tìm cách loại trừ. Chúa Giêsu Ngài đã biết trước những khó khăn sẽ tới với Giáo hội, Ngài đã ban Chúa Thánh Thần là Đấng bảo trợ đến để gìn giữ, canh tân Giáo hội. Chúa Thánh Thần là Thầy dạy chân lý sẽ bảo vệ đức tin và hướng dẫn Giáo hội đi trong chân lý vẹn tuyền. Sự hiên diện của Chúa Thánh Thần trong lòng Giáo hội như muốn nói với chúng ta: Giáo hội không tồn tại bởi những con người cụ thể. Giáo hội càng không phát triển dựa vào tài trí một con người nào đó. Giáo hội luôn được lớn mạnh vì có sức sống thần linh của Ngôi Ba Thiên Chúa hoạt động trong Giáo hội.

Thực vậy, có ai nghĩ rằng chỉ vỏn vẹn 12 tông đồ yếu kém về trình độ học thức, về nghị lực lại có thể mang tin mừng Chúa trải rộng khắp Năm Châu? Có ai nghĩ rằng Phêrô vụng về năm nào lại có thể mang về cho Nước Chúa biết bao mẻ cá kỳ diệu là các tín hữu ky-tô? Có ai nghĩ rằng Giáo hội phát triển không nhờ tài trí con người, không nhờ những thoả hiệp với thế gian, những bổng lộc của vua quan mà Giáo hội phát triển, vươn lên mạnh mẽ qua những gian truân, những nước mắt và máu đổ, như lời Tertuniano đã từng nói: “Máu các thánh tử đạo sẽ làm trổ sinh các tín hữu”? Ở thế kỷ 20, có ai ngờ rằng biểu tượng sáng giá cho đời sống chứng nhân tin mừng lại nằm trong một con người nữ tu nhỏ bé thành Calcutta là Mẹ Têrêsa? Tất cả những điều kỳ diệu đó đều là hồng ân của Chúa Thánh Thần. Chúa Thánh Thần có thể biến các tông đồ nhút nhát thành can trường. Chúa Thánh Thần có thể ban ơn khôn ngoan cho những con người yếu hèn để họ có thể làm việc của Thiên Chúa. Chúa Thánh Thần cũng có thể biến đổi kẻ từng bách hại đạo thành Chúa thành một tông đồ nhiệt thành ra đi mở mang Nước Chúa.

Vì thế, là người ky-tô hữu thiết tưởng chúng ta đừng nhìn Giáo hội với con mắt trần thế, chúng ta sẽ không thấy tương lai. Vì Giáo hội vẫn còn bất cập, vẫn còn những lập trường cá nhân hàm hồ, vẫn còn những khiếm khuyết nên có thể chúng ta sẽ thất vọng về những gì đang diễn ra trong Giáo hội. Hãy nhìn Giáo hội với con mắt của đức tin để dầu trong hoàn cảnh nào chúng ta vẫn trung thành với Giáo hội. Chúa sẽ có cách để gìn giữ Giáo Hội. Chương trình của Chúa chắc chắn sẽ cao hơn những gì chúng ta thấy, chúng ta nghĩ. Tư tưởng của Chúa luôn là sự kinh ngạc đến lạ thường mà con người mãi mãi không thể hiểu được! Hãy tín thác vào Chúa để dầu trong hoàn cảnh nào chúng ta vẫn đứng về phía Giáo hội để cầu nguyện, để bảo vệ, để giúp Giáo hội vượt qua những khó khăn trước mắt. Đừng ngồi đó để nguyền rửa nhau hay giận dỗi nhau, nhưng hãy cùng nắm tay nhau đi chung một con đường có tên Giêsu. Con đường của Giêsu là con đường âm thầm, mục nát để đem lại sự sống cho đời. Con đường của Giêsu đến để phục vụ chứ không tìm vinh quang cho mình. Con đường đó Chúa muốn mỗi người chúng ta hãy trở nên như muối men giữa đời làm cho đời tốt hơn chứ không đảo lộn thế gian. Đừng bắt ai theo quan điểm của mình. Đừng lôi kéo ai theo phe nhóm mình. Hãy tìm lối sống hoà hợp giữa thế gian. Không hoà tan nhưng vẫn giữ được giá trị của phúc âm từ chính đời sống hiệp nhất yêu thương trong lòng Giáo hội.

Ngày 28 tháng 10 năm 1958, Đức hồng y Angelo Giuseppe Rollcali lên ngôi giáo hoàng lấy tước hiệu Gioan 23. Một ông lão không tiếng tăm lên lãnh đạo Giáo hội, nhiều người nghĩ rằng sẽ chẳng có gì mới với một ông lão gần đất xa trời. Thế nhưng, ông lão này đã làm nên một kỳ diệu được coi là lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống lần thứ hai khi Ngài triệu tập công đồng Vaticano II để canh tân Giáo Hội. Thiên Chúa vẫn tiếp tục làm những việc kỳ diệu cho dân Người. Chúng ta hãy hân hoan bước đi trong niềm tín thác vào Chúa. Và với lòng cậy trông chúng ta cùng thưa lên cùng Chúa Thánh Thần: “Lạy Chúa Thánh Thần, xin hãy đến thánh hoá chúng con trong chân lý và tình thương”. Amen.

Lm Tạ Duy Tuyền

Đức Thánh Cha khích lệ các Hội Giáo Hoàng truyền giáo

Đức Thánh Cha khích lệ các Hội Giáo Hoàng truyền giáo

VATICAN. ĐTC Phanxicô khuyến khích các Hội Giáo Hoàng truyền giáo trong công tác giáo dục, động viên tinh thần của các tín hữu trong công tác truyền giảng Tin Mừng.

Ngài bày tỏ lập trường trên đây trong buổi tiếp kiến sáng 17 tháng 5-2013, dành cho gần 120 vị Giám đốc toàn quốc các Hội Giáo Hoàng truyền giáo đang nhóm khóa họp thường niên trong những ngày này tại Roma, trong số các vị cũng có Cha Ngô Quang Tuyên Giám đốc toàn quốc các Hội Giáo Hoàng truyền giáo ở Việt Nam.

Hiện diện trong buổi tiếp kiến cũng có ĐHY Fernando Filoni Tổng trưởng Bộ truyền giáo, 2 vị TGM Tổng thư ký và nhiều chức sắc của Bộ.

Lên tiếng trong dịp này, ĐTC đặc biệt đề cao tầm quan trọng của các Hội Giáo Hoàng truyền giáo và ngài cám ơn họ vì sự cộng tác vào sứ vụ của ngài. ĐTC cũng nhắn nhủ rằng:

”Anh chị em đừng bao giờ mệt mỏi trong việc giáo dục các tín hữu Kitô, từ thủa thơ ấu, về tinh thần truyền giáo hoàn vũ, giúp toàn thể cộng đoàn Giáo Hội nhạy cảm trong việc nâng đỡ và hỗ trợ các xứ truyền giáo theo nhu cầu của mỗi miền.”

ĐTC cảnh giác rằng: ”Đứng trước cám dỗ của nhiều cộng đoàn Giáo Hội muốn co cụm vào mình, chỉ bận tâm đến những vấn đề của mình, nghĩa vụ của anh chị em là nhắc nhở cho họ về việc truyền giáo cho dân ngoại, làm chứng như những ngôn sứ về cuộc sống của Giáo Hội hoàn vũ và của các Giáo Hội địa phương là truyền giáo, và việc truyền giáo này có tính chất hoàn vũ… Sứ vụ của Giám Mục và của tất cả các thừa tác vụ chắc chắn là làm sao để cộng đồng Kitô được tăng trưởng, nhưng tất cả đều nhắm phục vụ cho tình hiệp thông của các Giáo Hội để chu toàn sứ mạng truyền giảng Tin Mừng. Trong bối cảnh đó, tôi mời gọi anh chị em đặc biệt chú ý đến các Giáo Hội trẻ, nhiều khi đang hoạt động trong một bầu không khí khó khăn, bị kỳ thị và bách hại, để họ được nâng đỡ và trợ giúp trong việc làm chứng cho Tin Mừng bằng lời nói và việc làm”.

Trong những ngày họp, các vị Giám Đốc toàn quốc các Hội Giáo Hoàng truyền giáo cũng cứu xét và quyết định về việc tài trợ cho các dự án hoạt động của Giáo Hội tại các xứ truyền giáo, dựa trên ngân khoản lạc quyên được tại các nước, nhất là trong dịp Ngày Thế Giới truyền giáo (chúa nhật thứ 3 của tháng 10), lễ Chúa Hiển Linh và một số dịp khác (SD 17-5-2013)

G. Trần Đức Anh OP – Vatican Radio

ĐTC PHANXICÔ: MỘT THÁNG TRONG CƯƠNG VỊ GIÁO HOÀNG

ĐTC PHANXICÔ: MỘT THÁNG TRONG CƯƠNG VỊ GIÁO HOÀNG

Thế là đã một tháng trôi qua, sau ngày vị Giáo Hoàng thứ 266 của Giáo Hội Công giáo cất tiếng chào toàn thể thế giới tại quảng trường thánh Phê-rô. Chỉ với một thời gian ngắn, nhưng cái tên Đức Thánh Cha Phanxicô đã đi vào trái tim của nhiều người. Ngài đã làm rung động trái tim họ với sự đơn sơ, khiêm tốn và nhân hậu. Tất cả tín hữu Giáo Hội Công Giáo trên toàn thế giới vui mừng tạ ơn Thiên Chúa vì đã ban Đức Thánh Cha Phanxicô cho Giáo hội trong thời điểm khó khăn này. Ngay từ lần gặp đầu tiên, ngài để lại dấu ấn trong lòng mọi người khi xin những người hiện diện tại Quảng trường thánh Phê-rô cầu nguyện cho vị Giám Mục Rô-ma của họ, trước khi ban phép lành cho họ.

Một ngày sau khi đắc cử, Đức Thánh Cha đã đến Vương Cung Thánh Đường Đức Bà Cả để cầu nguyện. Vị Giám Mục Rô-ma mang theo một bó hoa nhỏ để dâng kính Đức Mẹ. Một cử chỉ đơn sơ nhưng thể hiện lòng sùng kính Đức Mẹ của vị Tân Giáo hoàng. Vào buổi chiều hôm đó, đức Tân Giáo Hoàng đã cử hành thánh lễ đầu tiên tại nhà nguyện Sistina với các Hồng y tham dự Mật nghị. Trong bài giảng của mình, ngài nói về ba động từ: bước đi, xây dựng và tuyên xưng. Ngài khẳng định rằng: trung tâm điểm đời sống của người môn đệ chính là thập giá Đức Kitô. Ngài nhấn mạnh:

Khi chúng ta bước đi mà không có Thánh Giá, khi chúng ta xây dựng mà không có Thánh Giá và khi chúng ta tuyên xưng một Đức Ki-tô không có Thánh Giá, chúng ta không phải là môn đệ của Chúa: chúng ta là những người trần tục, chúng ta là Giám mục, Linh mục, Hồng y, Giáo hoàng, nhưng không phải là môn đệ của Chúa. (Bài giảng trong thánh lễ với các Hồng y, ngày 14 tháng 3- Bản Dịch của Cha Vương Đình Khởi, ofm)

Trong những ngày sau đó, khi giải thích lý do tại chọn Thánh Phanxicô Át-xi-di làm đấng bảo trợ cho triều đại giáo hoàng của mình, ngài đã cho thấy tình yêu đặc biệt của mình dành cho người nghèo, những người nghèo khổ nhất.

Và hai chữ “người nghèo” đã nhập cuộc ở đây. Rồi bỗng nhiên sự liên hệ tới người nghèo làm tôi nghĩ tới thánh Phanxicô At-xi-di. Rồi tôi nghĩ tới chiến tranh, …Và Phan-xi-cô là người của hòa bình. Và như thế cái tên Phan-xi-cô đã đi vào lòng tôi: Phan-xi-cô At-xi-di (Gặp gỡ các nhà báo, ngày 16 tháng 03- Bản dịch của Cha Nguyễn Công Đoan, sj).

Đức Thánh Cha Phanxicô trải qua Chúa Nhật đầu tiên như một cha xứ bình thường. Ngài dâng lễ tại một giáo xứ nhỏ trong khuôn viên của Tòa thánh. Sau thánh lễ, ngài đã đứng ở cửa ra vào khoảng 30 phút để chào thăm tất cả mọi người tham dự thánh lễ. Dù thời gian đã khá muộn, nhưng ngài vẫn muốn nán lại để gặp gỡ hết mọi người. Dường như ngài khao khát ôm trọn toàn thể con chiên của mình, đặc biệt là những người nhỏ bé và yếu đuối nhất. Sau đó, đúng 12 giờ trưa, trong buổi đọc Kinh truyền tin đầu tiên, trước hơn 100 ngàn tín hữu, Ngài đã say sưa nói về lòng thương xót Thiên Chúa – một chân lý đức tin tuyệt đẹp đối với đời sống Kitô hữu chúng ta.

Thiên Chúa không bao giờ mệt mỏi tha thứ cho chúng ta, không bao giờ! Và vấn đề của chúng ta là gì? Thưa, vấn đề là chúng ta chán nản, chúng ta không muốn, chúng ta không mong muốn sự tha thứ. Ngài không bao giờ bỏ cuộc, không bao giờ! Thiên Chúa là người cha yêu thương luôn tha thứ. Ngài có một trái tim đầy lòng thương xót dành cho tất cả chúng ta (Angelus, 17 tháng 3).

Hai ngày sau đó, vào ngày lễ kính thánh Giuse, bổn mạng của Giáo Hội Hoàn Vũ, Đức Thánh Cha đã cử hành Thánh Lễ Khai Mạc sứ vụ Phê-rô của mình. Trước thánh lễ, Đức Thánh Cha đi bằng xe jeep mui trần để chào thăm các tín hữu. Thỉnh thoảng ngài dừng lại để chúc mừng các tín hữu và ôm hôn các trẻ em. Rồi khi nhận ra có một người khuyết tật phía trước, ngài đã bước xuống xe, ôm hôn và chúc lành cho anh. Đức Thánh Cha thật gần gũi, ngài như một người cha, muốn ôm hôn con mình với tất cả tình yêu mến. Trong bài giảng, khi nói về sứ mạng của thánh Giuse, ngài liên hệ đến sứ mạng của chính ngài, đó là sứ mạng bảo vệ con người, bảo vệ nhau và bảo vệ toàn thể tạo vật. Và như thế, quyền bính của Giáo Hoàng cũng như toàn thể chúng ta lãnh nhận từ Thiên Chúa là để phục vụ.

“Chúng ta đừng bao giờ quên rằng quyền bính đích thực là sự phục vụ, và cả Giáo Hoàng nữa, để thi hành quyền bính, cũng phải ngày càng tiến sâu hơn vào sự phục vụ đó với đỉnh cao sáng chói của nó nơi Thánh Giá”(Bài giảng trong Thánh lễ Khai mạc sứ vụ Phê-rô, ngày 19 tháng 3 – Bản Dịch của Cha Vương Đình Khởi, ofm).

Một trong những công việc phục vụ con người mà ngài phải thực thi đó là trở thành người bắc nhịp cầu, người thăng tiến hòa bình. Thánh Phanxicô At-xi-di là người xây dựng hòa bình, và khi chọn danh hiệu Phanxicô, Đức Thánh Cha đã muốn đi theo con đường của thánh nhân. Đây là điều mà ngài tâm niệm và ao ước thực thi với trọn con tim mình. Trong buổi tiếp kiến với các đoàn ngoại giao cạnh Tòa Thánh, ngài đã chia sẻ:

Chính vì thế tôi ước mong rằng cuộc đối thoại giữa chúng ta sẽ giúp xây dựng nhịp cầu nối kết con người, theo cách thức mà mọi người có thể nhận ra nơi người khác không phải là kẻ thù, không phải là một địch thủ, nhưng là một người anh, người chị được chào đón và yêu thương (Gặp gỡ các Đoàn ngoại giao, ngày 22 tháng 3).

Một ngày sau, một sự kiện đã đi vào sử sách: Đức Thánh Cha Phanxicô gặp Đức Biển Đức 16 tại Castel Gandolfo. Đây là lần đầu tiên trong lịch sử Giáo hội một Giáo hoàng ôm hôn Giáo hoàng danh dự. “Lần đầu hai Giáo Hoàng chung một bàn quỳ trước mặt Chúa Giêsu Thánh Thể trong Nhà Tạm, lần đầu hai Giáo Hoàng ngồi nói chuyện với nhau, lần đầu hai Giáo Hoàng ngồi ăn với nhau”. Cuộc gặp gỡ này trở nên đặc biệt hơn khi nó diễn ra vào thứ bảy trước khi bước vào tuần thánh. Hôm sau, vào ngày Chúa Nhật Lễ Lá, với sự hiện diện đông đảo các tín hữu, đặc biệt là các bạn trẻ, Đức Thánh Cha đã lên tiếng khích lệ họ:

Chúng ta đừng để bị cướp đi niềm hy vọng! Chúng ta đừng để bị tước mất niềm hy vọng! Niềm hy vọng chính Chúa Giêsu ban cho chúng ta! (Chúa Nhật Lễ lá, 24 tháng 03).

Vào ngày thứ 5 Tuần thánh, tại một nhà nguyện nhỏ và đơn sơ trong nhà tù, Đức Thánh Cha đã tự mình làm những cử chỉ mà Đức Giê-su đã thực hiện hơn 2000 năm trước. Ngài đã cúi xuống để rửa chân cho 12 thiếu niên, trong đó có hai thiếu nữ và hai người Hồi giáo. Sau khi rửa chân, ngài lau sạch và hôn chân của các em, ngài đã thực hiện một cách hữu hình và sống động điều ngài đã từng nói: “người làm lớn nhất, phải là người phục vụ”. Vào buổi sáng hôm đó, Đức Thánh Cha đã dâng thánh Lễ Dầu với hàng giáo sĩ trong giáo phận của ngài. Trong bài giảng, ngài mời gọi mọi người hãy ra khỏi mình để đi vào các biên cương, nơi con người phải chịu đau khổ nhất. Một người mục tử tốt lành phải là người biết và hiện diện với con chiên của mình.

Đây là điều tôi xin anh em: anh em hãy làm những mục tử với “hương thơm của đoàn chiên”, hương thơm này phải được người ta cảm nhận (Bài giảng trong Thánh lễ Dầu, ngày 28 tháng 03).

Và một người mục tử cần biết rằng “Thập giá của Đức Ki-tô là Lời của Thiên Chúa, nơi đó Thiên Chúa đã chiến thắng sự dữ của thế gian”. Đó là lời Đức Thánh Cha đã nói tại buổi đi đàng Thánh Giá trọng thể tại Hí trường Colosseo vào ngày thứ sáu Tuần thánh. Đó chính là nguồn mạch hy vọng của mọi người Kitô hữu, vì nhờ tình yêu, Đức Giê-su đã chiến thắng sự chết. Và trong niềm vui Phục sinh, Đức Thánh Cha Phanxicô đã tuyên bố cho toàn thể thế giới rằng: Đức Giê-su đã sống lại. Và ngài nhắn nhủ với mọi tín hữu rằng, hãy để Đức Giê-su phục sinh biến đổi đời sống mình.

Chúng ta hãy đón nhận ân sủng của Đức Giê-su phục sinh! Hãy để cho lòng từ bi của Thiên Chúa đổi mới chúng ta, hãy để cho Đức Giê-su yêu thương chúng ta, hãy để cho đời sống chúng ta được biến đổi nhờ vào quyền năng của tình yêu Thiên Chúa. Và chúng ta hãy trở thành khí cụ của lòng từ bi ấy, trở thành những máng thông chuyển qua đó Thiên Chúa tưới gội trái đất, bảo vệ toàn thể công trình sáng tạo và làm cho công chính và hòa bình được nở hoa (Sứ Điệp Phục Sinh, ngày 31 tháng 03).

Trong niềm vui phục sinh, Ngài mời gọi mọi tín hữu hãy đi truyền giảng Tin Mừng, đó là sứ mạng của mọi người. Trong buổi Yết kiến chung ngày 3 tháng 4, ngài nhắn nhủ cách riêng với các người nữ rằng:

Điều này thật đẹp, và điều này nói lên sứ mạng của những người nữ, các bà mẹ. Hãy nêu chứng tá cho con cháu của mình rằng Chúa Giê-su đang sống, Ngài hằng sống, Ngài đã chỗi dậy. Các bà mẹ và các chị phụ nữ, hãy tấn tới với chứng tá ấy! (Yết kiến Chung, ngày 03 tháng 04).

Cuối cùng, vào ngày hôm qua, 12 tháng 4, sau một tháng trên cương vị Giáo Hoàng, Đức Thánh Cha Phanxicô đã gặp gỡ và cảm ơn Đức Hồng Y Quốc Vụ Khanh và toàn thể nhân viên làm việc trong Phủ Quốc Vụ Khanh, với những lời lẽ đơn sơ diễn tả tâm tình biết ơn của ngài như sau:

Tôi biết rằng trong những ngày này – ngày mai là tròn một tháng – anh chị em đã phải làm việc cật lực hơn, và cũng làm thêm nhiều giờ hơn. Và anh chị em không được trả thêm cho những giờ “tăng ca” này, vì anh chị em đã làm việc bằng cả tấm lòng mình và điều ấy chỉ có thể được trả bằng lời “cảm ơn”, một lời “cảm ơn” đến từ sâu thẳm con tim, đúng không? Vì thế hôm nay tôi muốn đến đây để chào thăm và cảm ơn từng người một vì tất cả công việc mà anh chị em đã làm.

Tạ ơn Thiên Chúa đã ban cho Giáo Hội Công Giáo Đức Thánh Cha Phanxicô. Chúng ta cùng cầu nguyện cho Đức Thánh Cha, xin Chúa đồng hành và chúc lành cho ngài và cho sứ mạng của ngài trọng nhiệm vụ dẫn dắt Giáo hội là Hiền thê của Đức Giê-su. Lạy Mẹ Maria là Mẹ của Giáo Hội, xin Mẹ luôn gìn giữ và nâng đỡ Đức Thánh Cha.

Nguyễn Minh Triệu sj – Thế là đã một tháng trôi qua, sau ngày vị Giáo Hoàng thứ 266 của Giáo Hội Công giáo cất tiếng chào toàn thể thế giới tại quảng trường thánh Phê-rô. Chỉ với một thời gian ngắn, nhưng cái tên Đức Thánh Cha Phanxicô đã đi vào trái tim của nhiều người. Ngài đã làm rung động trái tim họ với sự đơn sơ, khiêm tốn và nhân hậu. Tất cả tín hữu Giáo Hội Công Giáo trên toàn thế giới vui mừng tạ ơn Thiên Chúa vì đã ban Đức Thánh Cha Phanxicô cho Giáo hội trong thời điểm khó khăn này. Ngay từ lần gặp đầu tiên, ngài để lại dấu ấn trong lòng mọi người khi xin những người hiện diện tại Quảng trường thánh Phê-rô cầu nguyện cho vị Giám Mục Rô-ma của họ, trước khi ban phép lành cho họ.

Một ngày sau khi đắc cử, Đức Thánh Cha đã đến Vương Cung Thánh Đường Đức Bà Cả để cầu nguyện. Vị Giám Mục Rô-ma mang theo một bó hoa nhỏ để dâng kính Đức Mẹ. Một cử chỉ đơn sơ nhưng thể hiện lòng sùng kính Đức Mẹ của vị Tân Giáo hoàng. Vào buổi chiều hôm đó, đức Tân Giáo Hoàng đã cử hành thánh lễ đầu tiên tại nhà nguyện Sistina với các Hồng y tham dự Mật nghị. Trong bài giảng của mình, ngài nói về ba động từ: bước đi, xây dựng và tuyên xưng. Ngài khẳng định rằng: trung tâm điểm đời sống của người môn đệ chính là thập giá Đức Kitô. Ngài nhấn mạnh:

Khi chúng ta bước đi mà không có Thánh Giá, khi chúng ta xây dựng mà không có Thánh Giá và khi chúng ta tuyên xưng một Đức Ki-tô không có Thánh Giá, chúng ta không phải là môn đệ của Chúa: chúng ta là những người trần tục, chúng ta là Giám mục, Linh mục, Hồng y, Giáo hoàng, nhưng không phải là môn đệ của Chúa. (Bài giảng trong thánh lễ với các Hồng y, ngày 14 tháng 3- Bản Dịch của Cha Vương Đình Khởi, ofm)

Trong những ngày sau đó, khi giải thích lý do tại chọn Thánh Phanxicô Át-xi-di làm đấng bảo trợ cho triều đại giáo hoàng của mình, ngài đã cho thấy tình yêu đặc biệt của mình dành cho người nghèo, những người nghèo khổ nhất.

Và hai chữ “người nghèo” đã nhập cuộc ở đây. Rồi bỗng nhiên sự liên hệ tới người nghèo làm tôi nghĩ tới thánh Phanxicô At-xi-di. Rồi tôi nghĩ tới chiến tranh, …Và Phan-xi-cô là người của hòa bình. Và như thế cái tên Phan-xi-cô đã đi vào lòng tôi: Phan-xi-cô At-xi-di (Gặp gỡ các nhà báo, ngày 16 tháng 03- Bản dịch của Cha Nguyễn Công Đoan, sj).

Đức Thánh Cha Phanxicô trải qua Chúa Nhật đầu tiên như một cha xứ bình thường. Ngài dâng lễ tại một giáo xứ nhỏ trong khuôn viên của Tòa thánh. Sau thánh lễ, ngài đã đứng ở cửa ra vào khoảng 30 phút để chào thăm tất cả mọi người tham dự thánh lễ. Dù thời gian đã khá muộn, nhưng ngài vẫn muốn nán lại để gặp gỡ hết mọi người. Dường như ngài khao khát ôm trọn toàn thể con chiên của mình, đặc biệt là những người nhỏ bé và yếu đuối nhất. Sau đó, đúng 12 giờ trưa, trong buổi đọc Kinh truyền tin đầu tiên, trước hơn 100 ngàn tín hữu, Ngài đã say sưa nói về lòng thương xót Thiên Chúa – một chân lý đức tin tuyệt đẹp đối với đời sống Kitô hữu chúng ta.

Thiên Chúa không bao giờ mệt mỏi tha thứ cho chúng ta, không bao giờ! Và vấn đề của chúng ta là gì? Thưa, vấn đề là chúng ta chán nản, chúng ta không muốn, chúng ta không mong muốn sự tha thứ. Ngài không bao giờ bỏ cuộc, không bao giờ! Thiên Chúa là người cha yêu thương luôn tha thứ. Ngài có một trái tim đầy lòng thương xót dành cho tất cả chúng ta (Angelus, 17 tháng 3).

Hai ngày sau đó, vào ngày lễ kính thánh Giuse, bổn mạng của Giáo Hội Hoàn Vũ, Đức Thánh Cha đã cử hành Thánh Lễ Khai Mạc sứ vụ Phê-rô của mình. Trước thánh lễ, Đức Thánh Cha đi bằng xe jeep mui trần để chào thăm các tín hữu. Thỉnh thoảng ngài dừng lại để chúc mừng các tín hữu và ôm hôn các trẻ em. Rồi khi nhận ra có một người khuyết tật phía trước, ngài đã bước xuống xe, ôm hôn và chúc lành cho anh. Đức Thánh Cha thật gần gũi, ngài như một người cha, muốn ôm hôn con mình với tất cả tình yêu mến. Trong bài giảng, khi nói về sứ mạng của thánh Giuse, ngài liên hệ đến sứ mạng của chính ngài, đó là sứ mạng bảo vệ con người, bảo vệ nhau và bảo vệ toàn thể tạo vật. Và như thế, quyền bính của Giáo Hoàng cũng như toàn thể chúng ta lãnh nhận từ Thiên Chúa là để phục vụ.

“Chúng ta đừng bao giờ quên rằng quyền bính đích thực là sự phục vụ, và cả Giáo Hoàng nữa, để thi hành quyền bính, cũng phải ngày càng tiến sâu hơn vào sự phục vụ đó với đỉnh cao sáng chói của nó nơi Thánh Giá”(Bài giảng trong Thánh lễ Khai mạc sứ vụ Phê-rô, ngày 19 tháng 3 – Bản Dịch của Cha Vương Đình Khởi, ofm).

Một trong những công việc phục vụ con người mà ngài phải thực thi đó là trở thành người bắc nhịp cầu, người thăng tiến hòa bình. Thánh Phanxicô At-xi-di là người xây dựng hòa bình, và khi chọn danh hiệu Phanxicô, Đức Thánh Cha đã muốn đi theo con đường của thánh nhân. Đây là điều mà ngài tâm niệm và ao ước thực thi với trọn con tim mình. Trong buổi tiếp kiến với các đoàn ngoại giao cạnh Tòa Thánh, ngài đã chia sẻ:

Chính vì thế tôi ước mong rằng cuộc đối thoại giữa chúng ta sẽ giúp xây dựng nhịp cầu nối kết con người, theo cách thức mà mọi người có thể nhận ra nơi người khác không phải là kẻ thù, không phải là một địch thủ, nhưng là một người anh, người chị được chào đón và yêu thương (Gặp gỡ các Đoàn ngoại giao, ngày 22 tháng 3).

Một ngày sau, một sự kiện đã đi vào sử sách: Đức Thánh Cha Phanxicô gặp Đức Biển Đức 16 tại Castel Gandolfo. Đây là lần đầu tiên trong lịch sử Giáo hội một Giáo hoàng ôm hôn Giáo hoàng danh dự. “Lần đầu hai Giáo Hoàng chung một bàn quỳ trước mặt Chúa Giêsu Thánh Thể trong Nhà Tạm, lần đầu hai Giáo Hoàng ngồi nói chuyện với nhau, lần đầu hai Giáo Hoàng ngồi ăn với nhau”. Cuộc gặp gỡ này trở nên đặc biệt hơn khi nó diễn ra vào thứ bảy trước khi bước vào tuần thánh. Hôm sau, vào ngày Chúa Nhật Lễ Lá, với sự hiện diện đông đảo các tín hữu, đặc biệt là các bạn trẻ, Đức Thánh Cha đã lên tiếng khích lệ họ:

Chúng ta đừng để bị cướp đi niềm hy vọng! Chúng ta đừng để bị tước mất niềm hy vọng! Niềm hy vọng chính Chúa Giêsu ban cho chúng ta! (Chúa Nhật Lễ lá, 24 tháng 03).

Vào ngày thứ 5 Tuần thánh, tại một nhà nguyện nhỏ và đơn sơ trong nhà tù, Đức Thánh Cha đã tự mình làm những cử chỉ mà Đức Giê-su đã thực hiện hơn 2000 năm trước. Ngài đã cúi xuống để rửa chân cho 12 thiếu niên, trong đó có hai thiếu nữ và hai người Hồi giáo. Sau khi rửa chân, ngài lau sạch và hôn chân của các em, ngài đã thực hiện một cách hữu hình và sống động điều ngài đã từng nói: “người làm lớn nhất, phải là người phục vụ”. Vào buổi sáng hôm đó, Đức Thánh Cha đã dâng thánh Lễ Dầu với hàng giáo sĩ trong giáo phận của ngài. Trong bài giảng, ngài mời gọi mọi người hãy ra khỏi mình để đi vào các biên cương, nơi con người phải chịu đau khổ nhất. Một người mục tử tốt lành phải là người biết và hiện diện với con chiên của mình.

Đây là điều tôi xin anh em: anh em hãy làm những mục tử với “hương thơm của đoàn chiên”, hương thơm này phải được người ta cảm nhận (Bài giảng trong Thánh lễ Dầu, ngày 28 tháng 03).

Và một người mục tử cần biết rằng “Thập giá của Đức Ki-tô là Lời của Thiên Chúa, nơi đó Thiên Chúa đã chiến thắng sự dữ của thế gian”. Đó là lời Đức Thánh Cha đã nói tại buổi đi đàng Thánh Giá trọng thể tại Hí trường Colosseo vào ngày thứ sáu Tuần thánh. Đó chính là nguồn mạch hy vọng của mọi người Kitô hữu, vì nhờ tình yêu, Đức Giê-su đã chiến thắng sự chết. Và trong niềm vui Phục sinh, Đức Thánh Cha Phanxicô đã tuyên bố cho toàn thể thế giới rằng: Đức Giê-su đã sống lại. Và ngài nhắn nhủ với mọi tín hữu rằng, hãy để Đức Giê-su phục sinh biến đổi đời sống mình.

Chúng ta hãy đón nhận ân sủng của Đức Giê-su phục sinh! Hãy để cho lòng từ bi của Thiên Chúa đổi mới chúng ta, hãy để cho Đức Giê-su yêu thương chúng ta, hãy để cho đời sống chúng ta được biến đổi nhờ vào quyền năng của tình yêu Thiên Chúa. Và chúng ta hãy trở thành khí cụ của lòng từ bi ấy, trở thành những máng thông chuyển qua đó Thiên Chúa tưới gội trái đất, bảo vệ toàn thể công trình sáng tạo và làm cho công chính và hòa bình được nở hoa (Sứ Điệp Phục Sinh, ngày 31 tháng 03).

Trong niềm vui phục sinh, Ngài mời gọi mọi tín hữu hãy đi truyền giảng Tin Mừng, đó là sứ mạng của mọi người. Trong buổi Yết kiến chung ngày 3 tháng 4, ngài nhắn nhủ cách riêng với các người nữ rằng:

Điều này thật đẹp, và điều này nói lên sứ mạng của những người nữ, các bà mẹ. Hãy nêu chứng tá cho con cháu của mình rằng Chúa Giê-su đang sống, Ngài hằng sống, Ngài đã chỗi dậy. Các bà mẹ và các chị phụ nữ, hãy tấn tới với chứng tá ấy! (Yết kiến Chung, ngày 03 tháng 04).

Cuối cùng, vào ngày hôm qua, 12 tháng 4, sau một tháng trên cương vị Giáo Hoàng, Đức Thánh Cha Phanxicô đã gặp gỡ và cảm ơn Đức Hồng Y Quốc Vụ Khanh và toàn thể nhân viên làm việc trong Phủ Quốc Vụ Khanh, với những lời lẽ đơn sơ diễn tả tâm tình biết ơn của ngài như sau:

Tôi biết rằng trong những ngày này – ngày mai là tròn một tháng – anh chị em đã phải làm việc cật lực hơn, và cũng làm thêm nhiều giờ hơn. Và anh chị em không được trả thêm cho những giờ “tăng ca” này, vì anh chị em đã làm việc bằng cả tấm lòng mình và điều ấy chỉ có thể được trả bằng lời “cảm ơn”, một lời “cảm ơn” đến từ sâu thẳm con tim, đúng không? Vì thế hôm nay tôi muốn đến đây để chào thăm và cảm ơn từng người một vì tất cả công việc mà anh chị em đã làm.

Tạ ơn Thiên Chúa đã ban cho Giáo Hội Công Giáo Đức Thánh Cha Phanxicô. Chúng ta cùng cầu nguyện cho Đức Thánh Cha, xin Chúa đồng hành và chúc lành cho ngài và cho sứ mạng của ngài trọng nhiệm vụ dẫn dắt Giáo hội là Hiền thê của Đức Giê-su. Lạy Mẹ Maria là Mẹ của Giáo Hội, xin Mẹ luôn gìn giữ và nâng đỡ Đức Thánh Cha.

Nguyễn Minh Triệu sj – Vatican Radio
 

Đức Thánh Cha cám ơn Ngân Quỹ Giáo Hoàng

Đức Thánh Cha cám ơn Ngân Quỹ Giáo Hoàng

VATICAN. Sáng ngày 11 tháng 4-2013, ĐTC Phanxicô đã tiếp kiến 120 thành viên Ngân Quỹ Giáo Hoàng và gia đình họ ở Mỹ về Roma hành hương thường niên và trao cho ĐTC ngân khoản của Quỹ này để trợ giúp các hoạt động từ thiện và tông đồ.

Phái đoàn được sự hướng dẫn của ĐHY Donald Wuerl, TGM giáo phận thủ đô Washington, cũng là chủ tịch Hội đồng quản trị của Quỹ Giáo Hoàng.

ĐTC nói: ”Trong 25 năm qua, từ khi thành lập Ngân Quỹ, anh chị em và các hội biên đã giúp đỡ Người Kế Vị Thánh Phêrô qua việc hỗ trợ nhiều công tác tông đồ và bác ái mà ngài đặc biệt quan tâm. Trong những năm đó, anh chị em đã góp phần quan trọng làm tăng trưởng nhiều giáo phận tại các nước đang trên đường phát triển, tài trợ việc thường huấn cho giáo sĩ và tu sĩ, giúp đỡ và săn sóc y tế chữa trị cho người nghèo, tạo cơ hội huấn luyện và làm việc đặc biệt cần thiết”.

ĐTC Phanxicô cũng nhắc đến kỷ niệm đúng 50 năm ban hành Thông Điệp Hòa bình dưới thế của Đức Chân Phước Giáo Hoàng Gioan 23. Ngài cầu mong rằng dịp kỷ niệm này là một khích lệ các tín hữu càng dấn thân hơn trong việc thăng tiến hòa giải và hòa bình ở mọi bình diện.”

Ngân Quỹ Giáo Hoàng do Đức cố Hồng Y John Kroll, TGM giáo phận Philadelphia thành lập năm 1988 và có trụ sở tại thành phố này. Hàng năm tổ chức này vẫn cấp học bổng cho nhiều linh mục, tu sĩ và nữ tu, trong đó cũng có một số người Việt Nam. Tổng cộng quĩ này đã tài trợ 85 triệu mỹ kim cho việc xây cất nhà thờ, chủng viện, trường học, nhà thương hoặc các dự án săn sóc người nghèo trên thế giới. Trong số các dự án được tài trợ năm ngoái, có cả việc tái thiết một Đan viện Camêlô ở Argentina.

G. Trần Đức Anh OP- Vatican Radio
 

Buổi tiếp kiến chung đầu tiên của Đức Giáo Hoàng Phanxicô: 27 tháng 3-2013

Buổi tiếp kiến chung đầu tiên của Đức Giáo Hoàng Phanxicô: 27 tháng 3-2013

VATICAN. 25 ngàn tín hữu hành hương đã tham dự buổi tiếp kiến chung đầu tiên của ĐGH Phanxicô sáng ngày 27 tháng 3-2013. Ngài mời gọi các tín hữu hãy ra khỏi chính mình để tìm đến với tha nhân.

Lúc 10 giờ rưỡi sáng ngày, ĐTC đã dùng xe díp màu trắng mui trần tiến qua các lối đi ở Quảng trường để chào thăm các tín hữu, vui mừng, reo hò. Thỉnh thoảng ngài dừng lại để hôn một em bé do nhân viên an ninh bế lên ngài. Trong số các tín hữu hiện diện có lối 3 ngàn sinh viên thuộc các đại học trên thế giới về Roma tham dự các sinh hoạt tuần thánh và học học linh đạo của Giám hạt tòng nhân Opus Dei, gọi là Hội nghị UNIV quốc tế 2013.
Buổi tiếp kiến của ĐTC diễn ra theo khuôn khổ quen thuộc với phần tôn vinh lời Chúa qua một vài đoạn Sách Thánh được xướng lên bằng 5 thứ tiếng, và tiếp đó là bài huấn dụ của ĐTC.

Bài huấn dụ của Đức Thánh Cha

Anh chị em thân mến, mến chào anh chị em!

Tôi vui mừng đón tiếp anh chị em trong buổi tiếp kiến chung đầu tiên của tôi. Với lòng biết ơn sâu xa và kính trọng, tôi thu thập ”chứng nhân” từ tay vị tiền nhiệm quí mến của tôi, Đức Biển Đức 16. Sau lễ Phục Sinh chúng ta sẽ tiếp tục loạt bài giáo lý về Năm Đức Tin. Hôm nay tôi muốn nói về Tuần Thánh. Với Chúa nhật lễ lá, chúng ta đã bắt đầu tuần Thánh, là trung tâm của toàn thể Năm Phụng Vụ, trong Tuần này chúng ta tháp tùng Chúa Giêsu trong cuộc thương khó, trong cái chết và sự sống lại của Ngài.

Nhưng Tuần Thánh có nghĩa là gì đối với chúng ta? Theo Chúa Giêsu trên hành trình trên đồi Canvê tiến về thập giá và sự sống lại của Ngài có nghĩa là gì?

Trong sứ mạng trần thế, Chúa Giêsu đã rong ruổi trên những con đường của Thánh Địa; Ngài đã kêu gọi 12 người đơn sơ để họ ở với Ngài, chia sẻ hành trình của Ngài và tiếp tục sứ mạng của Ngài, Ngài đã chọn họ giữa những người đầy lòng tin vào lời Chúa hứa. Ngài đã nói với tất cả mọi người, không phân biệt ai, người quan trọng cũng như người khiêm hạ, chàng thanh niên giàu có và bà góa nghèo, người hùng mạnh cũng như người yếu đuối; Ngài đã mang lòng từ bi và ơn tha thứ của Chúa; Ngài đã chữa lành, an ủi, cảm thông, trao ban hy vọng, mang lại cho mọi người sự hiện diện của Thiên Chúa, Đấng quan tâm đến mỗi người nam nữ, như một người cha, một người mẹ, nhân từ đối với mỗi người con của mình. Thiên Chúa không đợi chúng ta đến với Ngài, nhưng chính Ngài đến với chúng ta, không tính toán, không so đo. Chúa Giêsu đã sống những thực tại thường nhật của dân thường: Ngài cảm động trước đám đông như đoàn chiên không người chăn dắt; Ngài đã khóc trước đau khổ của bà Marta và Maria vì cái chết của em trai Lazzaro; Ngài kêu gọi một người thu thế làm môn đệ; Ngài cũng chịu sự phản bội của một người bạn. Nơi Ngài, Thiên Chúa đã ban cho chúng ta xác tín rằng Chúa ở cùng chúng ta, ở giữa chúng ta. ”Con cáo có hang, và chim trời có tổ, nhưng Con Người không có nơi dựa đầu” (Mt 8,20. Chúa Giêsu không có nhà vì nhà của Ngài là dân chúng, sứ mạng của Ngài là mở cho mọi người những cánh cửa của Thiên Chúam, là sự hiện diện yêu thương của Thiên Chúa.

Trong Tuần Thánh chúng ta sống tột đỉnh của hành trình này, của kế hoạch yêu thương diễn ra trong toàn thể lịch sử những quan hệ giữa Thiên Chúa và nhân loại. Chúa Giêsu vào thành Jerusalem để thi hành giai đoạn cuối cùng, trong đó tóm gọn toàn thể cuộc sống của Ngài: đó là tận hiến trọn vẹn, không giữ lại cho mình điều gì cả, kể cả sự sống. Trong Bữa Tiệc Ly, với các bạn hữu, Ngài chia sẻ bánh và phân phát chén vì chúng ta. Con Thiên Chúa tự hiến cho chúng ta, nộp Thân Mình và Máu Ngài trong tay chúng ta để ở với chúng ta mãi mãi, để ở giữa chúng ta. Và trong Vườn Cây Dầu, như trong cuộc xử án trước quan Philatô, Ngài không kháng cự, nhưng tự nộp; Ngài là Người Đầy Tớ đau khổ mà Ngôn Sứ Isaia đã báo trước, Người đầu tớ cởi bỏ chính mình cho đến tận cái chết (Xc Is 53,12).

Chúa Giêsu không sống một cách thụ động tình thương dẫn đến hy sinh, hoặc như một định mệnh không thể tránh được; chắc chắn là Ngài không che giấu sự sao xuyến sâu xa như một con người trước cái chết dữ dằn, nhưng Ngài hoàn toàn tín thác vào Chúa Cha. Chúa Giêsu tự nguyện giao nộp mình để chịu chết hầu đáp ứng tình thương của Thiên Chúa Cha, hoàn toàn kết hiệp với ý Chúa Cha, để chứng tỏ tình thương của Ngài đối với chúng ta. Trên thập giá, Chúa Giêsu ”đã yêu thương tôi và hiến mình vì tôi” (Gl 2,20). Mỗi người chúng ta có thể nói: Ngài đã yêu thương tôi và đã nộp mình vì tôi. Mỗi người có thể nói Ngài làm điều ấy ”vì tôi”.

Tiếp tục bài huấn dụ trong buổi tiếp kiến, từ những nhận định vừa nói trên đây, ĐTC rút ra những hệ luận thực hành:

”Tất cả những điều này có ý nghĩa gì đối với chúng ta? Có nghĩa là đây là con đường của tôi, của bạn, của chúng ta. Sống Tuần Thánh qua việc theo Chúa Giêsu không những với sự xúc động trong tâm hồn, nhưng còn có nghĩa là học cách ra khỏi chính mình, – như tôi đã nói hôm chúa nhật tuần trước-, để đi gặp tha nhân, để đi tới ngoại ô của cuộc sống, đi bước đầu tiến lại anh chị em chúng ta, nhất là những người xa cách nhất, những người bị lãng quên, những người đang cần được cảm thông hơn cả, cần an ủi, giúp đỡ. Có nhu cầu rất lớn là phải mang sự hiện diện sinh động của Chúa Giêsu từ bi và giàu lòng yêu thương!

Sống Tuần Thánh là ngày càng đi vào luận lý của Thiên Chúa, luân lý của Thập Giá, trước tiên không phải là luận lý của đau khổ và cái chết, nhưng là của tình thương và hiến thân mang lại sự sống. Đó là đi vào trong luận lý của Tin Mừng. Đi theo, tháp tùng Chúa Kitô, ở lại với Ngài, hành động này đòi phải ”ra khỏi” chính mình, ra khỏi lối sống đức tin mệt mỏi chỉ theo thói quen, ra khỏi cám dỗ co cụm trong những khuôn khổ của mình, và rốt cuộc khép kín chân trời hoạt động sáng tạo của Thiên Chúa. Thiên Chúa đã ra khỏi chính mình để đến ở giữa chúng ta, Ngài đã cắm lều giữa chúng ta để mang cho chúng ta lòng từ bi của Thiên Chúa Đấng cứu độ và trao ban hy vọng. Cả chúng ta, nếu chúng ta muốn đi theo và ở lại với Chúa, chúng ta không được hài lòng ở lại trong chuồng của 99 con chiên, chúng ta phải ra ngoài, cùng với Chúa tìm con chiên lạc, con chiên ở xa nhất.

Có lẽ có người nói với tôi: ”Nhưng, thưa cha, con không có thời giờ”, ”con còn bao nhiêu điều phải làm”, ”thật là khó khăn”, ”con có thể làm gì được với sức lực ít ỏi của con”?, cả với tội lỗi của con, với bao nhiêu sự? Chúng ta thường hài lòng với vài kinh nguyện, thánh lễ Chúa nhật tham dự lơ đãng và không liên tục, vài cử chỉ bác ái, nhưng chúng ta không có can đảm ra ngoài để mang Chúa Kitô. Chúng ta phần nào giống như Thánh Phêrô. Vừa khi Chúa Giêsu nói về cuộc khổ nạn, cái chết và sống lại, hiến thân, yêu thương đối với mọi người, Thánh Tông Đồ kéo Chúa ra một nơi và trách cứ Chúa. Điều mà Chúa Giêsu nói, đảo lộn kế hoạch của ông, dường như không thể chấp nhận được, gây khó khăn cho những điều chắc chắn mà ông đã kiến tạo, ý tưởng của ông về Đức Messia. Và Chúa Giêsu nhìn các môn đệ và nói với Phêrô bằng một lời nghiêm khắc nhất trong Tin Mừng: ”Hỡi Satan, hãy xa ra khỏi Ta! vì con không suy nghĩ theo Thiên Chúa, nhưng theo con người” (Mt 8,33), Thiên Chúa luôn suy nghĩ với lòng từ bi: Ngài là Cha từ bi!. Thiên Chúa suy nghĩ như người Cha chờ đợi người con trở về và đi gặp con, thấy con đang đến từ đàng xa. Điều này có nghĩa là gì? Có nghĩa là mỗi ngày ông đi xem người con có trở về nhà hay không: Đó chính là người Cha từ bi của chúng ta. Đó là dấu hiệu chứng tỏ Ngài chờ đợi con mỗi ngày từ trên sân thượng của nhà; Thiên Chúa suy nghĩ như người Samaritano không đi gần người bị nạn, cảm thương họ, hoặc nhìn sang phía khác, nhưng cứu giúp người ấy, không yêu cầu đối lại điều gì, không hỏi xem đó là người Do thái hay là dân ngoại, là người Samaritano, người giàu có, hay là người nghèo. Không hỏi gì cả. Không yêu cầu gì cả. Ông cứu giúp ngay. Thiên Chúa cũng như thế. Thiên Chúa suy nghĩ như người mục tử hiến mạng sống mình để bảo vệ và cứu đoàn chiên.”

Và ĐTC kết luận rằng:

”Tuần thánh là một thời điểm ân phúc mà Chúa ban cho chúng ta để mở cửa tâm hồn, mở cửa cuộc sống, các giáo xứ, các phong trào, hội đoàn của chúng ta, và ra đi gặp gỡ người khác, làm cho chúng ta trở nên gần gũi để mang ánh sáng và niềm vui đức tin của chúng ta. Luôn đi ra ngoài! Và điều này với tình yêu thương và dịu hiền của Thiên Chúa, trong niềm tôn trọng và kiên nhẫn, biết rằng chúng ta đặt tay, chân, con tim chúng ta, nhưng chính Thiên Chúa hướng dẫn chúng và làm cho mỗi hoạt động của chúng ta được phong phú.
Tôi cầu chúc tất cả sống trọn những ngày này can đảm theo Chúa mang trong mình tia sáng tình thương của Chúa cho những người chúng ta gặp gỡ.

Chào thăm

Sau bài huấn dụ bằng tiếng Ý trên đây, như thường lệ, tên của một số phái đoàn được các giám chức và LM xướng ngôn viên giới thiệu lên ĐTC và các vị đọc bản tóm ý bài huấn dụ của Ngài. Ngài không nói các sinh ngữ, nhưng chỉ dùng tiếng Ý để chào thăm các tín hữu hành hương. Những lời chào này được các vị xướng ngôn viên dịch ra các thứ tiếng: Pháp, Anh, Đức, Tây Ban Nha, Bồ đào nha và Arập. Trong lời chào bằng tiếng này, ĐTC nói:

”Các tín hữu hành hương thân mến nói tiếng Arập và từ Trung Đông: các bạn đừng sợ can đảm theo Chúa Giêsu chịu đóng đanh và sống lại, mang cho mọi người niềm vui và ánh sáng niềm tin của các bạn. Chúc các bạn Tuần Thánh tốt đẹp. Tôi ban phép lành Tòa Thánh cho tất cả các bạn.

Cuối buổi tiếp kiến lúc gần 12 giờ trưa, ĐTC và mọi người đã hát kinh Lạy Cha và ngài ban phép lành cho tất cả.
Sau đó, ĐTC còn chào một số HY và GM, Giám chức. Ngài cũng chào bà Laura Boldrini, tân chủ tịch Hạ nghị viện của Italia, cùng với ái nữ Anastasia. ĐTC dành thêm nửa tiếng đồng hồ để bắt tay chào hỏi các tín hữu, đặc biệt là các sinh viên tham dự Hội nghị UNIV quốc tế 2013.

G. Trần Đức Anh OP – Vatican Radio

Tiểu Sử Đức Giáo Hoàng Phanxicô

Tiểu Sử Đức Giáo Hoàng Phanxicô

Hôm nay, trong ngày lễ Kính thánh Giuse, ngày 19 tháng 03 năm 2013, Đức Giáo Hoàng Phanxicô sẽ cử hành thánh lễ để khai mạc triều đại Giáo hoàng của mình. Nhận dịp này, chúng tôi xin gửi đến quý vị tiểu sử của vị Giáo hoàng thứ 266 của Giáo Hội Công Giáo. Ngài là vị Giáo Hoàng đầu tiên đến từ tân thế giới, và cũng là vị Giáo hoàng đầu tiên xuất thân từ Dòng tên.
Thiếu thời
Đức Giáo Hoàng Phanxicô tên thật là Jorge Mario Bergoglio sinh ngày 17 tháng 12 năm 1936, tại Buenos Aires, nước Argentina, trong một gia đình di dân người Ý có năm người con. Cha của ngài, một công nhân đường sắt, là Maria Jose Bergoglio, mẹ ngài là Regina Maria Sivori, một người nội trợ. Từ năm 20 tuổi, sau cuộc giải phẫu vì bị nhiễm trùng đường hô hấp, ngài chỉ còn một lá phổi. Tuy đã nhận bằng thạc sĩ hóa học, ngài đã quyết định không gắn bó với chuyên môn này mà muốn trở thành một linh mục.
Linh Mục Dòng tên
Sau khi học tại chủng viện Villa Devoto, ngài vào nhà tập Dòng Tên ở Cordoba ngày 11 tháng Ba năm 1958 và khấn lần đầu trong Dòng hai năm sau – ngày 12 tháng Ba năm 1960. Sau đó, thầy Bergoglio học nhân văn và triết học, và đã hoàn thành chương trình cử nhân triết học tại Đại Học Maximo San José ở San Miguel năm 1963. Theo chương trình huấn luyện của Dòng, sau thời gian học triết, thầy Bergoglio đã làm hai năm thực tập tông đồ tại hai trường Inmaculada ở Santa Fe và Salvador ở Buenos Aires. Tại đây, thầy giảng dạy văn học và tâm lý học. Sau thời gian thực tập tông đồ, thầy đã học Thần học tại chủng viện San Miguel, từ năm 1967 đến năm 1970. Hoàn tất chương trình thần học, thầy Bergoglio được Đức Tổng Giám Mục José Ramón Castellano phong chức linh mục vào ngày 13 tháng 12 năm 1969.
Sau khi chịu chức, cũng theo chương trình huấn luyện của Dòng, cha Bergoglio đã làm nhà Tập năm ba tại Tây Ban Nha từ năm 1970 đến 1971 trước khi khấn trọng ngày 22 tháng 4 năm 1973. Sau khi hoàn thành chương trình nhà tập năm ba, từ năm 1971 đến 1973, cha Bergoglio đã được đặt làm Giám tập, trong thời gian này, cha cũng là giáo sư thần học tại học viện Maximo. Năm 1972 ngài cũng được đặt làm cố vấn của tỉnh Dòng tên Argentina. Với danh tiếng về tài lãnh đạo của mình, linh mục trẻ Bergoglio được Cha Bề Trên Cả Dòng tên đặt làm giám tỉnh khi mới 36 tuổi. Ngài giữ chức vụ này trong vòng 6 năm, từ năm 1973 đến năm 1979.
Sau đó, vào năm 1980, cha Bergoglio đã trở thành Viện trưởng của chủng viện San Miguel, nơi cha đã được đào tạo. Cha Bergoglio phục vụ trong cương vị đó cho đến năm 1986 trước khi sang Đức tiếp tục chương trình thần học của mình. Sau đó, cha Bergoglio đã trở về quê hương của mình để phục vụ như là cha giải tội và linh hướng tại Córdoba.
Giám Mục và Hồng Y
Sau thời gian hoạt động tích cực trong vai trò linh mục cũng như giáo sư thần học, vào ngày 27 tháng 6 năm
1992, cha Bergoglio được bổ nhiệm làm tổng giám mục phó giáo phận Buenos Aires với quyền kế vị, hiệu tòa Auca.
Vào ngày 28 tháng 2 năm 1998, ngài thay Đức Hồng Y Quarracino vào ngày 28 tháng 2 năm 1998 trong chức vụ Tổng Giám Mục Buenos Aires. Trong cương vị tổng giám mục, ngài còn làm chủ tịch Hội Đồng Giám Mục Argentina hai nhiệm kỳ từ ngày 08 tháng 11 năm 2005 đến ngày 08 tháng 11 năm 2011. Ngoài ra ngài còn là thành viên của Liên Hội đồng Giám mục Mỹ Latinh và đồng thời cũng là Đấng Bản Quyền cho người Công Giáo Đông Phương ở Argentina. Trong Thượng HĐGM thế giới kỳ 10 hồi tháng 10 năm 2001, ngài được bổ nhiệm làm Tổng tường trình viên.
Trong một công nghị diễn ra ngày 21 tháng 02 năm 2001, Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II tấn phong Hồng Y cho ngài với Hiệu Tòa là nhà thờ Robert Bellarmino. Trong cương vị Hồng Y, ngài cũng được bổ nhiệm vào một số vị trí trong Giáo Triều Rôma như Thánh Bộ Giáo sĩ, Thánh Bộ Phụng Tự và Kỷ Luật Bí Tích, Thánh Bộ Đời Sống Tận Hiến và các Tu Hội Tông Đồ. Ngài cũng là một thành viên của Ủy ban châu Mỹ La tinh và Hội đồng gia đình.
Đức Hồng Y Bergoglio nổi tiếng về sự khiêm tốn, mạnh mẽ bảo vệ các học thuyết Giáo Hội và dấn thân cho công bằng xã hội.
Khi làm TGM giáo phận Buenos Aires, ngài nổi tiếng là người gần gũi với dân chúng. Người ta vẫn thường thấy hình ảnh một vị Giám mục đi lại bằng xe bus giữa những con chiên của mình. Ngài thường viếng thăm người nghèo khổ và đặc biệt là những người bệnh tật. Dù là Hồng y, Ngài sống trong một căn nhà nhỏ, chứ không phải tại nơi cư trú nguy nga của giám mục, và tự nấu ăn. Đối với nhiều người dân Buenos Aires, ngài thường được gọi bằng danh hiệu đơn sơ là “Cha Jorge”. Trong tư cách là Tổng Giám Mục, ngài đã nhắn nhủ với các giám mục rằng: “Đức Giê-su dạy chúng ta một cách khác: hãy ra đi và làm chứng, hãy ra đi và gần gũi với anh chị em của chúng ta, hãy ra đi và chia sẻ… Hãy trở thành lời trong thân thể cũng như trong tinh thần”. Không chỉ khuyên nhủ bằng lời, chính ngài đã hành động và đã nêu gương cho các anh em linh mục của ngài. Thật vậy, sau khi nhận mũ áo hồng y, vào thứ năm Tuần thánh 2001, ĐHY Jorge Mario Bergoglio đã hôn và rửa chân cho 12 người bị nhiễm HIV.
Trong tư cách là mục tử, ngài mạnh mẽ bảo vệ các học thuyết của Giáo hội đặc biệt là các vấn đề luân lý và bảo vệ sự sống. Ngài đã nhiều lần công khai lên án nạn hôn nhân đồng tính, tình trạng phá thai và ngừa thai nhân tạo. Hồi năm 2010, khi Argentina trở thành quốc gia Nam Mỹ đầu tiên ban hành luật công nhận hôn nhân đồng phái, ĐHY khuyến khích các linh mục toàn quốc kêu gọi các tín hữu Công Giáo chống lại luật này vì nó làm thương tổn ý nghĩa đời sống gia đình cách trầm trọng. Trước đó năm 2006, ngài cũng phê bình dự luật cho phá thai.
Khi còn là một linh mục, Đức Hồng y nổi tiếng với tài lãnh đạo. Khi làm Giám Mục và Hồng Y, ngài đã thiết lập các giáo xứ mới, chỉnh đốn các văn phòng hành chánh, hướng dẫn các sáng kiến bảo vệ sự sống và bắt đầu các chương trình mục vụ mới, như thành lập một Ủy ban về những người ly dị.
Đức Hồng Y Bergoglio cũng rất quan tâm đến việc đối thoại giữa các tôn giáo. Khi còn là tổng giám mục, ngài quan tâm đến vấn đề đối thoại với Do thái giáo. Ngài và giáo sĩ Do thái giáo Abraham Skorka là đồng tác giả Sobre el cielo y la tierra (Về trời và đất).

Giáo Hoàng Phanxicô
Sau cái chết của Chân Phước Giáo Hoàng Gioan Phaolô II, Đức Hồng Y Bergoglio, đã được nhiều người coi là một ứng viên sáng giá cho ngôi Giáo Hoàng vào năm 2005. Ngài là Hồng Y nhiếp chính điều hành cùng với Hồng Y Đoàn điều hành Tòa Thánh và Giáo Hội Công Giáo Roma trong thời gian trống tòa năm 2005. Đức Hồng Y Bergoglio được bầu làm Giáo Hoàng vào ngày 13 tháng 3 năm 2013, trong ngày thứ hai của Mật nghị năm 2013. Ngài là vị giáo hoàng thứ 266 của Giáo Hội Công Giáo. Ngài là vị giáo hoàng đầu tiên đến từ tân thế giới, đầu tiên xuất thân từ dòng Tên, và là vị Giáo Hoàng đầu tiên lấy danh hiệu là Phanxicô.

Nguyễn Minh Triệu sj- Vatican Radio

Công bố huy hiệu của Đức Giáo Hoàng Phanxicô

Công bố huy hiệu của Đức Giáo Hoàng Phanxicô

Logos Vatican

VATICAN. Hôm 18 tháng 3-2013, Phòng báo chí Tòa Thánh đã công bố huy hiệu của ĐGH Phanxicô.
Nòng cốt huy hiệu này giống huy hiệu Tổng Giám Mục của ngài.

Huy hiệu gồm có mũ Giám Mục có 3 nấc, với hai giải mầu đỏ, cùng với hai chìa khóa: một vàng một trắng được nối với nhau bằng một giây màu đó. Ở giữa là phần huy hiệu GM cũ của ĐTC gồm một thuẫn nền xanh da trời, ở giữa là hình mặt trời chiếu sáng ở trung tâm có hình thánh giá với 3 chữ viết tắt IHS, nghĩa là Chúa Giêsu Đấng Cứu Nhân. Đây cũng là biểu hiệu dòng Tên, xuất xứ của ĐTC. Dưới 3 chữ đó là 3 cái đinh màu đen. Bên dưới có hình ngôi sao và một bông hoa hương cam tùng (nardo). Ngôi sao tượng trưng Đức Mẹ Maria Mẹ Chúa Kitô và Giáo Hội; bông hoa hương cam tùng chỉ thánh Giuse bổn mạng Giáo Hội hoàn vũ, vì theo truyền thống hình ảnh Tây Ban Nha, thánh Giuse được tượng trưng bằng một nhành cây hoa hương cam tùng. Qua các biểu hiệu này, ĐTC muốn biểu lộ lòng sùng mộ đặc biệt đối với Mẹ Maria và Thánh Giuse.

Khẩu hiệu

Dưới các biểu hiệu đó là khẩu hiệu của ĐTC cũng là khẩu hiệu GM của ngài: Miserando atque Eligendo (Cảm thương và chọn), rút từ bài giảng của thánh Bêđa, chú giải sự tích Phúc Âm Chúa nhìn thấy Mathêu người biệt phái, ngài cảm thương và gọi ông theo Ngài. Thánh nhân viên. Câu đó là: ”Vidit ergo Jesus publicanum et quia miserando atque eligendo vidit, ait illi Sequere me” (Chúa Giêsu thấy một người thu thuế và ngài nhìn ông với tâm tình yêu thương và chọn ông, Ngài nói: Hãy theo Ta”.

Bài giảng này là một lời ca ngợi lòng từ bi Chúa và được diễn lại trong Phụng vụ các giờ kinh lễ thánh Mathêu. Bài giảng ấy có một ý nghĩa đặc biệt trong cuộc đời và hành trình thiêng liêng của ĐGH. Thực vậy vào lễ thánh Mathêu năm 1953, thanh niên Jorge Bergoglio, 17 tuổi, đặc biệt cảm thấy sự hiện diện của Chúa trong đời mình. Sau khi xưng tội, anh cảm thấy con tim được đánh động và cảm thấy lòng từ bi Chúa xuống trên anh, với cái nhìn yêu thương dịu hiền, Ngài gọi anh đi vào đời sống tu trì, theo gương thánh Ignatio Loyola.

Sau khi được chọn làm Giám Mục, Đức Cha Bergoglio nhớ lại biến cố ấy đã đánh dấu khởi sự cuộc tận hiến cho Chúa trong Giáo Hội, nên đã quyết định chọn câu nói của thánh Bêđa ”miserando atque eligendo”, như khẩu hiệu và chương trình sống của mình, và ĐTC muốn diễn tả lại cả trong huy hiệu Giáo Hoàng của Người. (SD 18-3-2013)

G. Trần Đức Anh OP – Vatican Radio

Diễn văn của Đức Giáo Hoàng Phanxicô trong buổi tiếp kiến Hồng Y Đoàn lần đầu tiên

Diễn văn của Đức Giáo Hoàng Phanxicô trong buổi tiếp kiến Hồng Y Đoàn lần đầu tiên

Pope Francis Diễn văn đầu tiên

Anh em thân mến,
Thời gian Mật Nghị Hồng Y đầy ý nghĩa không những đối với Hồng Y Đoàn mà còn đối với tất cả các tín hữu. Trong những ngày này, chúng ta cảm nghiệm cách rõ ràng mối thân tình và tình liên đới của Giáo hội hoàn vũ, cũng như sự quan tâm của nhiều người, dù không cùng tôn giáo với chúng ta nhưng vẫn hướng về Giáo hội và Tòa thánh với niềm kính trọng và ngưỡng mộ.

Khắp nơi trên địa cầu, một bản hợp ca của lời cầu nguyện tha thiết được các dân Kitô giáo cất lên dành cho vị Giáo hoàng mới, và lần gặp gỡ đầu tiên của tôi với cộng đoàn chật kín cả quảng trường thánh Phêrô là một bản hợp ca đầy cảm xúc. Với hình ảnh ấn tượng của một đám đông cầu nguyện và vui mừng như thế vẫn còn in dấu trong tâm trí tôi, tôi muốn bày tỏ lòng biết ơn chân thành đối với các giám mục, linh mục, những người tận hiến, các gia đình, người trẻ và người cao tuổi về sự gần gũi thiêng liêng của họ, là điều rất chân thành và đầy cảm kích.

Tôi cảm thấy cần phải nói lên lòng biết ơn sâu xa đối với tất cả anh em, những Hồng Y khả kính và thân thiết, vì anh em đã cộng tác để điều hành Giáo hội trong thời gian trống tòa. Trước hết, tôi xin chào Đức Hồng Y Angelo, Niên Trưởng Hồng T Đoàn và xin cảm ơn ngài về lời chào mừng mà ngài đã dành cho tôi nhân danh anh em. Cùng với ngài, tôi xin cảm ơn Đức Hồng Y Tarcisio Bertone, vị Nhiếp chính của Tòa Thánh, về công việc tốt đẹp của ngài trong giai đoạn chuyển giao khó khăn này, và Đức Hồng Y Giovanni Battista Re, người điều hành Mật NghịHồngY. Với lòng biết ơn, tôi đặc biệt nghĩ đến các vị Hồng Y khả kính, vì tuổi tác và bệnh tật, vẫn đồng hành với chúng ta và yêu mến Giáo hội bằng những hy sinh và lời cầu nguyện. Và tôi muốn báo tin cho các ngài rằng, ngày hôm kia, Đức Hồng Y Mejia đã trải qua một cơn đau tim và đang ở trong bệnh viện. Tôi tin rằng ngài đã ổn định và ngài gửi đến chúng ta lời chào mừng.

Tôi không quên cám ơn tất cả những ai, bằng nhiều cách, đã chuẩn bị cho Mật Nghị Hồng Y, bảo đảm an toàn và yên tĩnh cho các Hồng Y trong thời gian rất quan trọng này của đời sống Giáo hội.
 
Với tất cả lòng biết ơn, tôi đặc biệt nghĩ đến vị tiền nhiệm đáng kính của tôi, Đức Bênêđictô XVI, người mà trong những năm qua đã làm phong phú và tiếp thêm sinh lực cho Giáo hội bằng giáo huấn, lòng nhân từ, sự hướng dẫn, đức tin, sự khiêm hạ và ôn hòa của ngài; những điều này sẽ tồn tại như di sản thiêng liêng. Ngài đã cống hiến hết mình cho sứ vụ thánh Phêrô bằng cách diễn tả khôn ngoan và khiêm hạ, với cái nhìn luôn hướng về Đức Kitô, Đấng Phục sinh, hiện diện và sống động trong bí tích Thánh Thể. Chúng ta luôn nhớ đến ngài bằng lời cầu nguyện nhiệt tâm và lòng biết ơn chân thành. Tôi cảm thấy rằng Đức Bênêđictô XVI đã thắp lên một ngọn lửa trong sâu thẳm tâm hồn chúng ta; ngọn lửa sẽ tiếp tục bừng cháy vì nó được nuôi dưỡng bằng lời cầu nguyện mà ngài vẫn dành cho Giáo hội trong cuộc lữ hành thiêng liêng và sứ mạng của mình.

Anh em thân mến,

Buổi gặp gỡ của chúng ta nhằm tiếp nối tình hiệp thông Giáo hội sâu sắc mà chúng ta đã cảm nghiệm trong thời gian qua. Được thúc đẩy bởi tinh thần trách nhiệm sâu xa và được nâng đỡ bởi tình yêu lớn lao đối với Đức Kitô và Giáo hội, chúng ta cùng cầu nguyện, chia sẻ cho nhau những cảm nhận, kinh nghiệm và suy tư của mình trong tình huynh đệ. Trong chính bầu khí thân mật này, sự hiểu biết lẫn nhau và cởi mở cho nhau được lớn lên. Và đó là điều tốt bởi vì chúng ta là anh em. Như có một vị đã nói với tôi: các Hồng Y là những linh mục của Đức Thánh Cha. Chúng ta là cộng đoàn thân mật và gần gũi như thế, điều đó sẽ giúp ích cho mỗi người trong chúng ta. Sự cởi mở và hiểu biết lẫn nhau giúp chúng ta mở ra cho tác động của Chúa Thánh Thần. Ngài là Đấng Phù Trợ, là tác nhân tối cao của mọi sáng kiến và biểu lộ của đức tin. Điều này rất thú vị và mời gọi tôi suy nghĩ. Đấng Phù Trợ tạo nên mọi khác biệt trong Giáo hội và giống như vị tông đồ của tháp Babel. Mặt khác, Đấng Phù Trợ lại kết hợp tất cả những khác biệt này – không phải làm cho chúng như nhau – mà là hài hòa với nhau. Tôi nhớ đến một giáo phụ đã mô tả Thánh Thần là chính sự hài hòa: “Ipse harmonia est”. Đấng Phù Trợ ban cho mỗi người chúng ta đặc sủng khác nhau, và liên kết chúng ta nên một trong cộng đoàn Giáo hội, để thờ phượng Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần.

Bắt đầu từ chính tình liên kết đích thực của Hồng Y Đoàn, tôi muốn bày tỏ ước mong phục vụ Tin mừng với tình yêu mới mẻ, giúp cho Giáo hội ngày càng sống trong Đức Kitô và với Đức Kitô. Được thôi thúc bởi Năm Đức Tin, tất cả chúng ta, mục tử và giáo dân, chúng ta sẽ cố gắng trung thành thực thi sứ mạng thường hằng: sứ mạng mang Chúa Giêsu Kitô cho con người, và dẫn đưa con người đến gặp gỡ Chúa Giêsu Kitô, Đấng là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống, Đấng hiện diện thật sự trong Giáo hội và đồng thời hiện diện trong mỗi tâm hồn. Cuộc gặp gỡ này làm cho chúng ta nên con người mới trong huyền nhiệm Ân sủng, khơi lên trong lòng chúng ta niềm vui của người Kitô hữu, đó là cái lợi “gấp trăm” mà Đức Kitô ban tặng cho những ai đón nhận Ngài.

Như Đức Bênêđictô XVI nhắc nhở chúng ta nhiều lần trong giáo huấn của ngài, và cuối cùng với cử chỉ khiêm tốn và can đảm, rằng chính Đức Kitô dẫn dắt Giáo hội qua Thánh Thần của Người. Chúa Thánh Thần là linh hồn của Giáo hội, với ân ban sự sống và sức mạnh hiệp nhất. Người làm cho tất cả nên một trong Thân Thể mầu nhiệm của Đức Kitô. Chúng ta đừng bao giờ chiều theo tinh thần bi quan và chua chát mà ma quỉ bày ra trước mặt chúng ta mỗi ngày; đừng bi quan và thất vọng. Chúng ta tin chắc rằng Chúa Thánh Thần, với hơi thở quyền năng, ban cho Giáo hội lòng can đảm để kiên trì tìm kiếm những phương cách mới để loan báo Tin Mừng, nhằm mang Tin Mừng đến tận cùng cõi đất. Chân lý Kitô giáo có sức thu hút và thuyết phục vì nó đáp ứng nhu cầu sâu xa của con người, loan báo một cách thuyết phục rằng Đức Kitô là Đấng Cứu Độ duy nhất trọn vẹn của con người và tất cả nhân loại. Việc loan báo này ngày nay vẫn còn giá trị như thời sơ khai của Kitô giáo, khi Giáo hội thực thi sứ vụ truyền bá Tin Mừng.

Anh em thân mến,

Hãy can đảm lên! Một nửa trong chúng ta đã già: Tôi thích nghĩ về tuổi già như ngai tòa của sự khôn ngoan. Người già thường khôn ngoan vì họ đã bước đi trên đời, như ông Simeon và bà Anna trong Đền thờ. Chính sự khôn ngoan đã giúp họ nhận ra Chúa Giêsu. Chúng ta hãy trao ban sự khôn ngoan này cho người trẻ: như rượu ngon được tăng triển theo thời gian, chúng ta hãy ban tặng sự khôn ngoan này của cuộc sống cho người trẻ. Tôi nhớ đến một thi sĩ người Đức viết về tuổi già rằng: “Es ist ruhig, das Alter, und fromm” – tuổi già là thời của bình an và cầu nguyện. Chúng ta cần trao ban cho người trẻ sự khôn ngoan này.

Anh em sẽ trở về giáo phận để tiếp tục sứ vụ của mình, được tiếp thêm sinh lực qua những ngày tràn đầy tình hiệp thông và lòng tin này. Kinh nghiệm độc đáo không gì sánh bằng này cho phép chúng ta hiểu được tất cả vẻ đẹp của Giáo hội, là điều phản ánh sự sáng của Đức Kitô Phục sinh: sẽ có ngày chúng ta chiêm ngưỡng khuôn mặt đẹp đẽ của Đấng Phục sinh.

Tôi xin phó thác sứ vụ của tôi và của anh em cho sự chuyển cầu đầy quyền thế của Đức Maria, Mẹ chúng ta, Mẹ Giáo hội. Dưới cái nhìn từ mẫu của Người, ước gì mỗi người chúng ta bước đi và lắng nghe tiếng của Con chí thánh của Mẹ, gia tăng sự hiệp nhất, kiên trì cầu nguyện và làm chứng cho đức tin chân thực trong sự hiện diện của Chúa. Tôi chân thành ban phép lành Tòa Thánh cho anh em, cho cộng sự viên của anh em và cho những người anh em phục vụ. 
 

Lm. Quang Long chuyển ngữ

 

 

Tòa Thánh bác bỏ chiến dịch ở Argentina chống Đức tân Giáo Hoàng

Tòa Thánh bác bỏ chiến dịch ở Argentina chống Đức tân Giáo Hoàng

VATICAN. Cha Lombardi, Giám đốc Phòng Báo Chí Tòa Thánh, bác bỏ chiến dịch do phe tả phái bài giáo sĩ tại Argentina tung lên để vu khống ĐTC Phanxicô, khi còn làm Giám tỉnh trong thời độc tài quân phiệt ở Argentina không bênh vực hai tu sĩ dòng Tên thuộc quyền.

Chiến dịch vu khống đó được đẩy mạnh với cuốn sách và các bài báo của ký giả Horacio Verbitsky, một người rất thân cận với chính phủ Argentina hiện nay.

Tuyên bố với giới báo chí trong cuộc họp báo sáng hôm 15 tháng 3-2013 tại Vatican, Cha Lombardi nói:
”Chiến dịch chống Đức Bergoglio đã được nhiều người biết đến và bắt đầu từ nhiều năm nay rồi. Chiến dịch ấy được tiến hành qua việc ấn hành một cuốn sách chuyên biệt trong những đợt nhiều khi có tính chất vu khống và mạ lỵ. Tính chất bài giáo sĩ của chiến dịch này và những lời cáo buộc chống Đức Bergoglio là điều được biết rõ và hiển nhiên.

”Sự cáo buộc liên quan tới thời kỳ Bergogio chưa là GM, nhưng là bề trên của Dòng Tên tại Argentina và 2 linh mục bị bắt cóc và họ nói là cha Bergoglio không bảo vệ hai vị đó.

”Không hề có một lời cáo buộc cụ thể đáng tin đối với Đức Bergoglio. Nhà chức trách tư pháp Argentina đã thẩm vấn Ngài một lần trong tư cách là người thông thạo về sự việc, nhưng không hề buộc tội ngài về điều gì.
Ngài đã trưng dẫn các bằng chứng để phủ nhận những lời cáo buộc.

Cha Lombardi cho biết: ”Trái lại có rất nhiều tuyên ngôn chứng tỏ điều mà Đức Bergoglio đã làm để bảo vệ nhiều người thời thời độc tài quân phiệt”.

Người ta cũng biết rõ vai trò của Đức Bergoglio sau khi trở thành Giám Mục. Ngài cổ võ việc xin lỗi của Giáo Hội tại Argentina vì đã không làm đầy đủ trong thời độc tài.

Từ nhiều năm nay những thành phần tả phái bài giáo sĩ sử dụng những phân tích lịch sử xã hội về thời kỳ độc tài để đưa ra những lời cáo buộc để tấn công Giáo Hội. Những lời cáo buộc ấy phải bị bác bỏ một cách quyết liệt.
Cha Lombardi cũng nói rằng 2 LM dòng Tên bị chế độ quân phiệt bắt cóc mà người ta bảo là cha Bergoglio không can thiệp, sau này được trả tự do và đã đồng tế thánh lễ với cha Bề trên Bergoglio và hòa giải. (SD 15-3-2013)

G. Trần Đức Anh OP-Vatican Radio

Những hoạt động đầu tiên của Đức Giáo Hoàng Phanxicô

Những hoạt động đầu tiên của Đức Giáo Hoàng Phanxicô

ROMA. Khoảng 8 giờ sáng 14 tháng 3-2013, Đức tân Giáo Hoàng Phanxicô đã đến kính viếng và cầu nguyện tại Đền Thờ Đức Bà Cả ở Roma, để cầu xin Mẹ Thiên Chúa dìu dắt ngài trong việc phục vụ và hướng dẫn Giáo Hội.

ĐTC được ĐHY Giám quản Roma Agostini Vallini tháp tùng và được ĐHY Santos Abril y Castelló, Giám quản Đền thờ, cùng với các kinh sĩ Đền thờ và các cha dòng Đa Minh giải tội, các tu sĩ Phanxiô coi nhà thánh, chào đón. Hiện diện tại đây cũng có ĐHY Bernard Law, nguyên Giám quản Đền thờ Đức Bà Cả và Đức TGM Georg Gaenswein, Chủ tịch Phủ Giáo Hoàng.

Sau khi đặt vòng hoa trên bàn thờ và cầu nguyện riêng lối 10 phút trước tượng ảnh Đức Mẹ là Phần Rỗi của dân Roma tại nhà nguyện Paolina, ĐTC Phanxicô đã viếng thánh tích Máng Cỏ ở dưới bàn thờ chính và viếng Nhà Nguyện Sistina nơi có bàn thờ mà thánh Ignatio Loyola đã dâng thánh lễ đầu tiên vào lễ Giáng Sinh. Ngài cũng kính viếng di hài thánh Piô 5 Giáo Hoàng tại cùng nhà nguyện.

Tiếp đến, ĐGH chào thăm từng vị kinh sĩ và các cha giải tội, và nhân viên. Trên đường về Vatican, ĐGH đã dừng lại tại nhà trọ giáo sĩ quốc tế ở đường Scrofa số 70 để lấy hành lý. Đây là nơi ngài trọ trong những ngày trước khi vào mật nghị. Trước khi rời nơi đây, ĐGH đã trả tiền trọ những ngày trước đó để làm gương. Nhân viên từ chối không dám lấy nhưng ngài ép phải lấy và nói rằng ”Đây là tiền trọ của tôi trong tư cách là Hồng Y”.

Xe ĐTC di chuyển sáng hôm qua chỉ là một xe thường của Hiến binh Vatican, chứ không phải là xe dành cho Giáo Hoàng.

Lúc 5 giờ chiều hôm qua, ĐTC đã cử hành thánh lễ với các Hồng y tại Nhà nguyện Sistina để bế mạc mật nghị. Thánh lễ không có dân chúng tham dự nhưng được trực tiếp truyền hình.

Sau đó ngài đã viếng thăm căn hộ Giáo Hoàng. Căn hộ này đã được niêm phong kể từ khi việc từ nhiệm của ĐGH Biển Đức 16 bắt đầu có hiệu lực vào cuối ngày 28 tháng 2 vừa qua.

Lịch trình hoạt động của ĐTC

Phòng báo chí Tòa Thánh cũng bố lịch trình hoạt động của Đức Tân Giáo Hoàng trong những ngày tới đây:

Lúc 11 giờ sáng thứ sáu, 15-3, ĐTC sẽ tiếp kiến tất cả các Hồng y, kể cả các vị trên 80 tuổi.
– Lúc 11 giờ sáng thứ bẩy, 16-3, ngài sẽ tiếp kiến đại diện của giới truyền thông hiện diện tại Roma trong những ngày này.

Tính đến ngày 12-3 vừa qua có hơn 5.600 ký giả và nhân viên truyền thông các nước đăng ký tại Phòng báo chí Tòa Thánh để theo dõi và tường thuật về các sinh hoạt tại Tòa Thánh nhân dịp bầu Giáo Hoàng mới.
Con số trên đây không 650 ký giả đăng ký thường trực, gồm 400 ký giả báp chí, 57 nhiếp ảnh viên, 201 ký giả và nhân viên truyền hình.

Số người xin đăng ký nhân dịp mật nghị Hồng y bầu Giáo Hoàng mới là 5.683 người, và có 5.2143 đơn được chấp nhận. Trong số này có 1.845 người thuộc giới báo chí và phóng viên, 1036 người là nhân viên thu hình, 999 kỹ thuật viên, 595 người sản xuất chương trình, 414 nhiếp ảnh viên, 132 người thực hiện các chương trình truyền hình.

Các nhân viên truyền thông trên đây đến từ 76 quốc gia và nói 26 ngôn ngữ.

– Sáng chúa nhật 17-3, ĐTC sẽ chủ sự buổi đọc kinh Truyền Tin lần đầu tiên với các tín hữu tại Quảng trường Thánh Phêrô.

– Sáng thứ ba, 19-3, ĐTC Phanxicô sẽ cử hành thánh lễ lúc 9 giờ rưỡi sáng tại Quảng trường Thánh Phêrô để khai mạc sứ vụ Phêrô.

– Sau cùng ngày thứ tư, 20-3 sẽ không có buổi tiếp kiến chung các tín hữu, nhưng ĐTC sẽ tiếp phái đoàn các Giáo Hội Kitô anh em.

Trong cuộc họp báo, Cha Lombardi, Giám đốc Phòng báo chí Tòa Thánh, cho biết ban tối ngày 13 tháng 3-2013 sau khi được bầu làm Giáo Hoàng, ĐTC Phanxicô đã điện thoại thăm hỏi Đức nguyên Giáo Hoàng Biển Đức 16 và sẽ đến thăm Người tại Castel Gandolfo trong những ngày tới đây.

Chiều tối ngày thứ tư 13 tháng 3-2013, sau khi đắc cử, Đức tân Giáo Hoàng đã đứng trước bàn thờ và nhận sự chúc mừng của các Hồng Y. Sau đó khi trở về nhà trọ thánh Marta, ĐGH đã từ chối dùng xe riêng của Giáo Hoàng, nhưng đi chung xe bus với các Hồng Y.

Vào cuối bữa ăn tối trong bầu không khí thật vui vẻ, ĐGH đã cám ơn các Hồng y và nói rằng: ”Xin Chúa tha thứ cho anh em vì những gì anh em đã làm!”. Ngài ám chỉ đến việc các Hồng y đã bầu ngài làm Giáo Hoàng.
Sau cùng, cha Lombardi trả lời câu hỏi của giới báo chí và cho biết ĐTC Phanxicô sử dụng các thứ tiếng: Tây Ban Nha, Ý, Pháp, Đức và Anh (SD 14-3-2013)

G. Trần Đức Anh OP – Vatican Radio

Đức Hồng Y Bergoglio được bầu làm tân Giáo Hoàng Phanxicô I

Đức Hồng Y Bergoglio được bầu làm tân Giáo Hoàng Phanxicô I

Tân Đức Giáo Hoàng Francis I

VATICAN. ĐHY Jorge Mario Bergoglio, 76 tuổi, TGM giáo phận Buenos Aires, Argentina, đã được bầu làm Giáo Hoàng và ngài lấy danh hiệu là Phanxicô.

Lúc 19 giờ 6 phút tối hôm 13 tháng 3-2013, khói trắng bắt đầu xông ra từ ống khói trên mái nhà nguyện Sistina, giữa tiếng reo vui mừng của hàng chục ngàn tín hữu kiên nhẫn đứng chờ đợi hàng giờ trước đó dưới trời mưa.

Khói trắng thật rõ ràng, các chuông của Đền thờ thánh Phêrô được gióng lên liên hồi, báo hiệu đã có Giáo Hoàng mới.

Tin này được loan đi lập tức trên khắp thế giới. Các đài truyền hình và phát thanh tạm ngưng chương trình đang phát để loan đi tin quan trọng này.

Tại Roma, hàng chục ngàn tín hữu và dân chúng dùng mọi cách để tuốn về Quảng trường thánh Phêrô để chào mừng vị tân Giáo Hoàng.

Quảng trường đông chật người, các tín hữu nhẩy mừng, reo hò ca hát, phất cờ quốc gia của họ. Có những những nhóm trương biểu ngữ hoan hô Đức Giáo Hoàng.

Trong khi chờ đợi ban quân nhạc của Hiến binh Vatican, cùng với đoàn vệ binh Thụy Sĩ và ban quân nhạc của hiến binh Italia và đoàn liên quân của nước này tiến ra thềm Đền thờ Thánh Phêrô để sẵn sàng chào mừng Đức Tân Giáo Hoàng. Ông Đô trưởng Roma, Gianni Alemano, cũng có mặt để chào mừng.

1 giờ 5 phút sau khi bắt đầu có khói trắng, ĐHY Jean Louis Tauran, người Pháp, trưởng đẳng Phó tế, xuất hiện tại bao lơn đền thờ thánh Phêrô, giữa tiếng reo hò vui mừng của mọi người. Viva il Papa. Bầu trời lúc này đã tạnh mưa. ĐHY long trọng tuyên bố:

Tôi loan báo cho anh chị em một tin vui lớn: Chúng ta đã có Giáo Hoàng. Đó là ĐHY Bergoglio. Ngài lấy danh hiệu là Phanxicô.

Lời chào của Đức Tân Giáo Hoàng

Ít phút sau đó, Đức tân Giáo Hoàng xuất hiện, Ngài ứng khẩu nói với mọi người:

Anh chị em thân mến, chào anh chị em
Anh chị em biết là nghĩa vụ của mật nghị Hồng y là cung cấp một GM cho Roma. Dường như các anh em Hồng y của tôi đi đến hầu như tận cùng thế giới để lấy vị đó, nhưng bây giờ chúng ta đang ở đây. Tôi cám ơn anh chị em vì sự tiếp đón. Cộng đồng giáo phận Roma dành cho GM của mình. Cám ơn Anh chị em.

Trước tiên tôi muốn cầu nguyện cho Đức nguyên GM Roma Biển Đức 16. Tất cả chúng ta cùng nhau cầu nguyện cho ngài, xin Chúa chúc lành cho ngài và xin Mẹ Maria gìn giữ ngài.

Tiếp đến Đức Tân Giáo Hoàng và mọi người đọc kinh Lạy Cha, Kính Mừng và Sáng Danh.

Rồi ĐTC Phanxicô nói tiếp: ”Và giờ đây chúng ta bắt đầu hành trình này, GM và dân chúng, hành trình của Giáo Hội Roma là Giáo Hội chủ trì toàn thể các Giáo Hội khác trong đức bác ái, một hành trình huynh đệ và yêu thương, tín nhiệm giữa chúng ta. Chúng ta hãy luôn cầu nguyện cho chúng ta, cầu cho nhau. Chúng ta hãy cầu nguyện cho toàn thế giới để có một tình huynh đệ đậm đà hơn. Tôi cầu mong cho anh chị em sao cho hành trình này của Giáo Hội mà hôm nay chúng ta bắt đầu, và cho người giúp đỡ tôi là ĐHY Giám quản hiện diện ở đây, được nhiều thành quả cho công cuộc rao giảng Tin Mừng tại thành phố đẹp đẽ này.

”Và giờ đây tôi muốn ban phép lành cho anh chị em. Nhưng trước tiên tôi xin anh chị em một ân huệ. Trước khi GM chúc lànhc ho dân, tôi xin anh chị em cầu xin Chúa chúc lành cho tôi. Kinh nguyện của dân, cầu xin Chúa ban phép lành cho GM của mình. Chúng ta hãy cầu nguyện trong thinh lặng, anh chị em cầu nguyện cho tôi.

Sau cùng, ĐHY Tauran loan báo ĐTC ban phép lành với ơn toàn xá cho các tín hữu, cho Roma và toàn thế giới.


Vài dòng tiểu sử

ĐTC Jorge Mario Bergoglio thuộc dòng Tên, sinh ngày 17 tháng 12 năm 1936 tại Buenos Aires. Ngài gia nhập dòng Tên ngày 11-3 năm 1858 và theo học các môn nhân văn tại Chile và năm 1963 ngài trở về thủ đô Argentina, tốt nghiệp triết học tại Phân khoa triết tại Học viện San José. Trong hai năm từ 1964 đến 1965, ngài làm giáo sư văn chương và tâm lý tại Học viện Đức Mẹ Vô Nhiễm ở thành phố Santa Fe, rồi sau đó tại Học viện Salvatore tại Buenos Aires.

Từ năm 1967 đến 1970 ngài học thần học và tốt nghiệp tại Học viện San Miguel. Ngày 13-12 năm 1969, thầy Bergoglio thụ phong linh mục lúc đã 33 tuổi. Rồi năm sau Cha làm nhà tập thứ hai ở Tây Ban Nha trước khi khấn trọng ngày 22-4-1973.

Cha Bergolio làm giáo tập, rồi giáo sư tại phân khoa thần học, trước khi làm Giám tỉnh dòng Tên ở Argentina năm 1973.

10 năm sau đó, Cha Bergoglio sang Đức dọn luận án tiến sĩ . Năm 1992 ngài được Đức Gioan Phaolô 2 bổ nhiệm làm GM Phụ tá tổng giáo phận Buenos Aires và 6 năm sau trở thành TGM giáo phận chính tòa của Giáo phận này. 3 năm sau, 2001, ngài được thăng hồng y.

ĐHY Bergoglio vốn là vị, theo báo chí, đã được nhiều phiếu nhất sau ĐHY Ratzinger trong mật nghị bầu Giáo Hoàng cách đây 8 năm.

Khi làm TGM giáo phận Buenos Aires, nổi tiếng là gần gũi dân chúng và sống khiêm nhường. Ngài vẫn thường đi xe bus, viếng thăm người nghèo, sống trong một căn hộ đơn sơ và tự nấu ăn. Đối với nhiều người dân Buenos Aires, ngài thường được gọi bằng danh hiệu đơn sơ là ”Cha Jorge”.

ĐHY Bergoglio thiết lập các giáo xứ mới, chỉnh đốn các văn phòng hành chắnh, hướng dẫn các sáng kiến bảo vệ sự sống và bắt đầu các chương trình mục vụ mới, như thành lập một Ủy ban về những người ly dị. Trong Thượng HĐGM thế giới kỳ 10 hồi tháng 10 năm 2001, ngài được bổ nhiệm làm Tổng tường trình viên. Từ năm 2005 đến 2011 ngài làm Chủ tịch HĐGM Argentina.

ĐHY Bergoglio đã viết các sách và linh đạo và suy niệm, và cũng thường lên tiếng chống lại nạn phá thai, hôn nhân đồng phái.

Hồi năm 2010, khi Argentina trở thành quốc gia Nam Mỹ đầu tiên ban hành luật công nhân hôn nhân đồng phái, ĐHY khuyến khích các LM toàn quốc kêu gọi các tín hữu Công Giáo chống lại luật này vì nó làm thương tổn gia đình trầm trọng. Trước đó năm 2006, ngài cũng phê bình dự luật cho phá thai.

Đắc cử Giáo Hoàng

ĐHY Bergoglio đã đắc cử Giáo Hoàng trong lần bỏ phiếu thứ 5 tại mật nghị Hồng y tại nhà nguyện Sistina.
Theo nghi thức về mật nghị, sau khi HY hội đủ số phiếu ít là 2 phần 3 để đắc cử, ĐHY Giovanni Battista Re, 79 tuổi, là vị kỳ cựu nhất trong số các HY thuộc đẳng GM trong mật nghị, tiến đến trước mặt ĐHY và hỏi: ”Ngài có chấp nhận việc bầu ngài làm Giáo Hoàng chiếu theo giáo luật không?”. Sau khi ĐHY trả lời khẳng định thì ĐHY Re hỏi tiếp: ”Vậy ngài muốn được gọi bằng tên nào?” Đức tân Giáo Hoàng cho biết ngài chọn tên là Phanxicô.
Tiếp đến, Đức Ông Guido Marini, trưởng ban nghi lễ phụng vụ của ĐGH, cùng với một công chứng viên tông tòa và 2 chức sắc phụ tá khác với tư cách là nhân chứng, sẽ soạn văn kiện chính thức về cuộc bầu cử và tên hiệu của vị tân Giáo Hoàng.

Lúc đó các lá phiếu được đốt đi và máy xông khói trắng được dùng để báo hiệu cho toàn thế giới bên ngoài.
Đức tân Giáo Hoàng đi vào căn phòng nhỏ cạnh nhà nguyện Sistina quen gọi là ”Phòng nước mắt”. Tại đây đã có sẵn 3 bộ áo Giáo Hoàng theo 3 kích thước khác nhau, để Đức tân Giáo Hoàng thay đổi phẩm phục.

Rồi ngài trở lại Nhà nguyện Sistina để cầu nguyện với Hồng y cử tri, và các vị đến chúc mừng Đức tân Giáo Hoàng, hứa vâng phục ngài, rồi cộng đoàn cùng nhau hát kinh Te Deum, Tạ Ơn Chúa.

Trước khi xuất hiện tại bao lơn Đền Thờ Thánh Phêrô, Đức Giáo Hoàng mới đã dừng lại tại Nhà nguyện Paolina để cầu nguyện chốc lát trước Mình Thánh Chúa.

G. Trần Đức Anh OP – Vatican Radio