CÔNG BỐ ĐỀ TÀI NGÀY HÒA BÌNH THẾ GIỚI NĂM TỚI 2014

CÔNG BỐ ĐỀ TÀI NGÀY HÒA BÌNH THẾ GIỚI NĂM TỚI 2014

VATICAN: Tình huynh đệ là nền tảng và là con đường đưa đến hòa bình. Đó là đề tài được Đức Thánh Cha Phanxicô chọn cho ngày hòa bình thế giới lần thứ 47, cử hành vào 1 tháng Giêng năm 2014, vừa được công bố hôm 31-7-2013.

Ngày hòa bình thế giới đã được Đức Giáo Hoàng Phaolô VI thành lập và cử hành lần đầu tiên vào năm 1968. Chủ đề được Đức Thánh Cha Phanxicô chọn cho năm 2014 muốn đề nghị với mọi người con đường tình huynh đệ để mang lại một gương mặt nhân bản cho toàn thế giới. Thông cáo công bố chủ đề ngày hòa bình thế giới viết: Tình Huynh đệ là gia tài mà mỗi người nam hay nữ đều mang trong mình như là bản thể con người, vốn có cùng một Cha. Trước bao nhiêu thảm kịch đang đe dọa gia đình nhân loại hiện nay, nào là nghèo đói, kém phát triển, chiến tranh, di dân, nạn ô nhiễm môi sinh, nạn tội phạm có tổ chức hay nạn tín ngưỡng quá khích, tình huynh đệ là nền tảng và là con đường dẫn đến hòa bình. Tình huynh đệ, như là món quà của Thiên Chúa, khích lệ con người dấn thân liên đới và chống lại mọi bất công cũng như nạn nghèo đói đang làm hư hoại cuộc sống chung trong xã hội, chăm sóc những người anh em, nhất là những người nhỏ bé yếu đuối hơn cả, và yêu thương tha nhân như chính mình, với con tim của Chúa Giêsu Kitô. Vì thế, tình huynh đệ phải thấm nhuần mọi lãnh vực cuộc sống thường ngày, kể cả kinh tế, tài chánh, xã hội dân sự, chính trị, nghiên cứu phát triển, cùng các cơ cấu công quyền và văn hóa. (RG 31-07-13).

Mai Anh – Vatican Radio
 

ĐỨC THÁNH CHA CHỦ SỰ THÁNH LỄ CHO CÁC TU SĨ DÒNG TÊN TẠI NHÀ THỜ CHÚA GIÊSU

THÁNH LỄ CHO CÁC TU SĨ DÒNG TÊN TẠI NHÀ THỜ CHÚA GIÊSU

ROMA: Lúc 8 giờ 15 sáng 31-7-2013 lễ thánh Ignazio thành Loyola, tổ phụ dòng Tên, Đức Thánh Cha Phanxicô đã chủ sự thánh lễ tại nhà thờ Chúa Giêsu ở Roma.

Cùng đồng tế với Đức Thánh Cha có Đức Cha Luis Ladara Thư ký Bộ Giáo Lý Đức Tin và cha Adolfo Nicolas, Bề trên Tổng Quyền dòng Tên. Tham dự thánh lễ có các tu sĩ và một số cộng sự viên và bạn bè của Dòng.

Giảng trong thánh lễ Đức Thánh Cha đã quảng diễn các bài đọc, lồng khung trong cuộc đời của thánh tổ dòng Tên và đề cập tới ba điểm: đặt Chúa Kitô và Giáo Hội vào trung tâm cuộc sống, để cho Chúa chinh phục hầu phục vụ, và cảm thấy xấu hổ về những hạn hẹp và tội lỗi của mình để sống khiêm nhường trước mặt Chúa và các anh em khác.

Sau thánh lễ Đức Thánh Cha đã cầu nguyện trước bàn thờ thánh Ignazio và thánh Phanxicô Xavie, nhà nguyện Đức Mẹ Đường Phố và trên mộ cha Pedro Arupe. Sau khi gặp cha bề trên tổng quyền và các tu sĩ Đức Thánh Cha đã trở về Vaticăng vào lúc 10 giờ (SD 31-8-2013)

Linh Tiến Khải – Vatican Radio
 

Bài phỏng vấn Đức Thánh Cha Phanxicô dành cho các nhà báo trên chuyến bay từ Rio de Janeiro trở về Roma (1/2)

Bài phỏng vấn Đức Thánh Cha Phanxicô dành cho các nhà báo trên chuyến bay từ Rio de Janeiro trở về Roma (1/2)

Pope made conference on airplane 07-29-13

Ngày 29-7-2013 trong chuyến bay từ Rio de Janeiro về Roma Đức Thánh Cha Phanxicô đã dành cho các phóng viên thuộc nhiều nước khác nhau một cuộc phỏng vấn dài 80 phút, liên quan tới nhiều vấn đề của thế giới và Giáo Hội. Người điều hợp buổi họp báo này là Linh Mục Federico Lombardi, Giám đốc Phòng báo chí của Tòa Thánh, kiêm Tổng giám đốc Đài phát thanh Vaticăng.

Mở đầu cha Lombardi bầy tỏ niềm vui vì có Đức Thánh Cha cùng bay chung chuyến về Roma, và đặc biệt vì ngài sẵn sàng dành thời giờ rộng rãi để trả lời các câu hỏi của các nhà báo thuộc nhiều ngôn ngữ và quốc tịch khác nhau. Trước hết là vài lời mở đầu của của Đức Thánh Cha. Nhận Micro từ tay cha Lombardi Đức Thánh Cha nói:

Chào các bạn và xin cám ơn các bạn rất nhiều. Tôi hài lòng. Đây đã là một chuyến du hành đẹp đem lại thiện ích cho tôi trong tinh thần. Tôi hơi mệt, nhưng với con tim tươi vui và tôi khỏe, chuyến đi đã đem lại thiện ích cho tôi trên bình diện tinh thần. Đi đến với dân chúng đem lại thiện ích, bởi vì Chúa hoạt động nơi mỗi một người trong chúng ta, Ngài làm việc trong con tim chúng ta, và sự phong phú của Chúa thì nhiều lắm, và chúng ta luôn luôn nhận được biết bao nhiêu điều tốt đẹp từ các người khác. Điều này tạo thiện ích cho tôi. Đó là tổng kết đầu tiên.

Thế rồi còn có lòng tốt, con tim vĩ đại của người dân Brasil nữa, đúng thế, con tim vĩ đại. Họ là một dân tộc rất dễ thương, một dân tộc yêu thích lễ hội, và cả trong dau khổ vẫn luôn luôn tìm ra một con đường để kiếm thiện ích từ mọi phía. Điều này tốt: đó là một dân tộc tươi vui, một dân tộc đã đau khổ biết bao nhiêu! Niềm tươi vui của người dân Brasil hay lây lan! Dân tộc này có con tim vĩ đại.

Rồi tới những người tổ chức, từ phía chúng tôi cũng như phía người Brasil. Tôi cảm thấy mình ở cạnh một máy vi tính, máy vi tính nhập thể. Đúng vậy, tất cả đều đã được căn từng phút! Thật là đẹp! Chúng tôi đã có các vấn đề với giả thuyết an ninh: mà an ninh ở đây, an ninh ở kia: trong các ngay qua đã chẳng có gì xảy ra trong toàn thành phố Rio de Janeiro, và tất cả đều đã tự phát. Với ít an ninh hơn tôi đã có thể ở với dân chúng, ôm họ, chào họ, mà không có các xe bọc sắt… An ninh là tin tưởng nơi một dân tộc; có đúng thật là luôn luôn có nguy cơ có một người điên, phải không, vâng có một người điên làm một cái gì đó, nhưng mà cũng có Chúa nữa chứ có phải không nào? Nhưng tạo ra một khoảng không bọc sắt giữa Giám Mục và dân chúng là một điên loạn, và tôi thích cái điên loạn này hơn: đó là ở bên ngoài và có nguy cơ gặp phải cái điên loạn kia. Cái điên loạn này: ở bên ngoài. Sự gần gũi khiến cho mọi người được thiện ích.

Tiếp đến Đức Thánh Cha nhắc tới việc tổ chức Ngày Quốc Tế Giới Trẻ, không phải ngày chính xác này, mà tất cả: phần nghệ thuật, phần tôn giáo, phần dậy giáo lý, phần phụng vụ đã rất là đẹp! Các bạn trẻ đã có một khả năng diễn tả trong nghệ thuật, đúng thế không? Chẳng hạn ngày hôm qua, ho đã làm những điều rất đẹp, rất đẹp! Thế rồi còn có Aparecida nữa: đối với tôi Aparecida đã là một kinh nghiệm tôn giáo mạnh mẽ. Tôi nhớ hồi nhóm hội nghị Celam lần thứ V, tôi đã ở đó để cầu nguyện. Tôi đã muốn đi một mình như thể là lén út, nhưng đã có một đám đông gây ấn tượng. Nhưng mà thật là điều không thể được, tôi đã biết điều đó trước khi tới nơi. Và chúng tôi đã cầu nguyện. Tôi không biết… có một điều… nhưng mà về phía các bạn cũng thế có phải không? Người ta nói với tôi rằng công việc của các bạn tốt, tốt lắm – tôi đã không đọc báo trong các ngày này vì không có giờ, tôi đã không coi truyền hình, không có gì hết – và xin cám ơn, xin cám ơn sự cộng tác mà các bạn đã dành cho tôi.

Thế rồi số người, số người trẻ tham dự. Tôi không thể tin được, nhưng hôm nay ông thống đốc đã nói là tới 3 triệu người. Tôi không thể tin được. Nhưng từ bàn thờ, tôi thấy toàn bãi biển đầy kín người cho tới khúc cong, dài hơn 4 cây số. Có biết bao nhiêu, biết bao nhiêu người trẻ. Và người ta nói, Đức Cha Tempesta đã nói là họ thuộc 178 quốc gia, 178 quốc gia. Cả Phó tổng thống cũng đã nói với tôi như vậy. Đây là điều chắc chắn. Và đó là điều quan trọng. Thật là tuyệt vời!

Sau một số cảm tưởng đúc kết của Đức Thánh Cha, cha Lombardi bắt đầu nhường lời cho các nhà báo theo thứ tự như trong danh sách ghi tên. Bắt đầu là câu hỏi của ông Juan de Lara, phóng viên của hãng thông tấn Tay Ban Nha EFE.

Ông nói: Con xin chào Đức Thánh Cha. Nhân danh tất cả mọi nhà báo con xin cám ơn Đức Thánh Cha vì những ngày này mà Đức Thánh Cha đã ban tặng cho chúng con tại Rio de Janeiro, vì công việc Đức Thánh Cha đã làm và cố gắng Ngài đã đặt để vào đó. Và cũng nhân danh tất cả các nhà báo Tây Ban Nha chúng con xin cám ơn Đức Thánh Cha đã cầu nguyện cho các nạn nhân của tai nạn xe lửa ở Santiago de Compostella. Xin cám ơn Đức Thánh Cha rất nhiều. Câu đầu tiên con muốn hỏi không liên quan nhiều tới chuyến đi này, nhưng con muốn lợi dụng dịp may này để hỏi Đức Thánh Cha: trong bốn tháng này của triều đại Giáo Hoàng chúng con đã thấy rằng Đức Thánh Cha đã thành lập nhiều Ủy ban khác nhau để cải tổ các Cơ quan trung ương Tòa Thánh. Con muốn hỏi Đức Thánh Cha có trong trí loại cải tổ nào, Đức Thánh Cha đang suy nghĩ khả thể dẹp bỏ Viện tôn giáo vụ, được biết như là Nhà băng Vaticăng, có phải thế không? Con xin cám ơn Đức Thánh Cha.

Đáp: Các bước đi mà tôi đang thi hành trong bốn tháng rưỡi này đến từ hai khía cạnh: nội dung điều mà chúng tôi tất cả phải làm đến từ Phiên hội toàn thể của các Hồng Y. Đây là một điều mà các Hồng Y chúng tôi đã xin người sẽ là vị Tân Giáo Hoàng làm. Tôi nhớ là các Hồng Y đã thỉnh cầu rất nhiều điều… Chúng tôi xin chẳng hạn như thành lập Ủy ban 8 Hồng Y: có sự cố vấn từ bên ngoài là điều quan trọng, không phải kiểu hỏi ý mà người ta làm, nhưng mà hỏi từ bên ngoài. Điều này ở trong đường nét mà tôi coi như là một sự trừu tượng – nhưng khi nghĩ và giải thích – thì nó đi trong đường hướng của tương quan chín mùi giữa thượng hội đồng giám mục tính và quyền tối thượng của Giáo Hoàng, mỗi khi có. Nếu 8 Hồng Y này tạo thuận tiện cho hội đồng giám mục tính thì sẽ giúp các Hội Đồng Giám Mục khác nhau trên thế giới, được diễn tả ra trong chính việc cai quản của Giáo Hội. Đã có rất nhiều đề nghị được đưa ra và chúng phải được thực hành như việc cải tổ văn phòng thư ký Thượng Hội Đồng Giám Mục, trong phương pháp làm việc; như Ủy ban hậu thượng hội đồng Giám Mục có tính cách cố vấn thường xuyên; như các Mật nghị Hồng Y, với các dề tài không hình thức – như trong việc phong hiển thánh… Yếu tố nội dung phát xuất từ đây.

Khía cạnh thứ hai là cơ may. Tôi thú thật là tháng đầu tiên của Triều đại Giáo Hoàng đã không vất vả đối với tôi: tổ chức Ủy ban 8 Hồng Y là một chuyện… còn phần kinh tế tôi đã nghĩ là cứu xét vào năm tới, bởi vì nó không phải là vấn đề quan trọng nhất mà tôi phải đương đầu. Nhưng chương trìmh làm việc đã thay đổi, vì các trạng huống mà qúy vị biết và chúng thuộc lãnh vực công cộng và sẽ minh nhiên một vấn đề phải được đương đầu. Trước hết là vấn đề của tổ chức IOR Viện tôn giáo vụ hay nhà băng Vaticăng: làm thế nào để nó tiến bước, làm thế nào để định hướng cho nó, làm thế nào để cải tổ nó, làm thế nào để lành mạnh hóa điều cần phải lành mạnh hóa. Ở đây có Ủy ban tường trình đầu tiên, đó là tên gọi của nó… Cần phải có bản văn viết tay… Chúng tôi đã có phiên họp 15 Hồng Y đặc trách các khía cạnh kinh tế của Tòa Thánh: các vị đến từ mọi miền trên thế giới. Khi chuẩn bị phiên họp này được minh nhiên sự cần thiết thành lập một Ủy ban tường trình về tất cả mọi vấn đề kinh tế của Tòa Thánh. Vấn đề kinh tế ngoài chương trình cũng đã được bàn thảo, nhưng các điều này xảy ra trong văn phòng của Phủ thống đốc… Đời sống là như thế, và điều này cũng là nét đẹp của cuộc sống thôi. Tôi xin lập lại câu hỏi của qúy vị về Viện tôn giáo vụ IOR, xin lỗi tôi đang nói tiếng Tây Ban Nha. Câu trả lời bằng tiếng Tây Ban Nha, xin qúy vị tha lỗi cho…

Sau khi nhận ra ngài đang trả lời bằng tiếng Tây Ban Nha, Đức Thánh Cha xin lỗi các nhà báo và chuyển qua tiếng Ý. Ngài nói: liên quan lới câu hỏi qúy vị đặt cho tôi về tổ chức IOR: tôi không biết tổ chức IOR sẽ kết thúc như thế nào. Có vài người nói rằng có lẽ tốt hơn nên để nó thành một nhà băng, người khác cho rằng để nó là một ngân qũy trợ giúp; người khác nữa thì nói nên đóng cửa nó. Người ta nghe các tiếng nói này. Tôi không biết. Tôi tin tưởng nơi công việc của các nhân viên tổ chức IOR, đang làm việc về điều này, cả Ủy ban nữa. Vị chủ tịch tổ chức ở lại như trước đây; trái lại vị giám đốc và phó giám đốc đã từ chức. Nhưng tôi không biết nói với qúy vị là câu chuyện này sẽ kết thúc ra sao. Và cả điều này nữa cũng đẹp, bởi vì chúng ta tìm thấy, chúng ta tìm kiếm: chúng ta là người trong điều này; chúng ta phải tìm ra điều tốt đẹp nhất. Phải, điều tốt đẹp nhất thì phải tìm. Nhưng các đặc thái của tổ chức IOR là nhà băng, là ngân qũy trợ giúp, hay bất cứ cái gì khác phải là sự trong sáng và liêm chính. Nó phải là như thế. Xin cám ơn qúy vị.

Cha Lombardi cám ơn Đức Thánh Cha và giới thiệu một đại diện của các nhà báo Italia, mà Đức thánh Cha biết rõ, đó là ông Andrea Tornielli.

Ông hỏi: Thưa Đức Thánh Cha, con có một câu hỏi có lẽ không kín đáo: hình Đức Thánh Cha leo lên thang máy bay với cái cặp đen trên tay đã chu du khắp thế giới. Có các bài báo khắp thế giới đã bình luận về sự mới mẻ này: vâng, việc Đức Thánh Cha lên máy bay… với hành lý trên tay là chuyện đã xảy ra bao giờ đâu. Vì thế cũng đã có các giả thiết liên quan tới những gì có trong chiếc cặp đen ấy. Các câu hỏi của con là: thứ nhất, tại sao Đức Thánh Cha lại mang cái cặp đen ấy như vậy, mà không để cho một vị cộng tác của Đức Thánh Cha mang nó, và thứ hai, Đức Thánh Cha có thể cho chúng con biết trong đó có những gì không? Xin cám ơn Đức Thánh Cha.

Đáp: Không có chìa khóa bom nguyên tử đâu! Nhưng tôi mang nó bởi vì tôi đã luôn luôn làm như thế: khi tôi du hành, tôi mang nó… Và ở trong đó có cái gì? Có dạo cạo râu nè, có sách Thần vụ nè, có sổ tay làm việc nè, có một cuốn sách để đọc – tôi đã mang theo một cuốn sách về Thánh Nữ Têrxêxa Hài Đồng Giêsu, mà tôi rất sùng kính… Tôi đã luôn luôn du hành với cái cặp ấy: đó là điều bình thường thôi. Và chúng ta phải là những người bình thường… tôi không biết, nó hơi lạ đối với tôi điều qúy vị nói là cái hình ấy đã đi vòng quanh thế giới? Nhưng chúng ta phải làm quen với việc là người bình thường, đúng thế không? Sự bình thường của cuộc sống. Tôi không biết. Andrea, tôi đã trả lời cho câu hỏi của anh chưa?

Tiếp tục bài phỏng vấn cha Lombardi giới thiệu chị Aura Miguel thuộc đài phát thanh Renascenza, đại diện cho các nhà báo nói tiếng Bồ Đào Nha.

Chi hỏi: Thưa Đức Thánh Cha con muốn hỏi tại sao Đức Thánh Cha lại xin tín hữu cầu nguyện cho mình một cách tha thiết như vậy? Không phải là điều bình thường nghe thấy một vị Giáo Hoàng lại xin người ta cầu nguyện cho mình nhiều như vậy…

Đáp: Tôi đã luôn luôn xin điều này: khi tôi là linh mục tôi đã xin tín hữu cầu nguyện cho tôi, nhưng không phải một cách thường xuyên như vậy. Tôi đã bắt đầu xin một cách thường xuyên hơn trong công việc của Giám Mục, bởi vì tôi cảm thấy rằng nếu Chúa không trợ giúp trong công việc giúp đỡ dân Chúa tiến tới, tôi một người không thể làm được… Thật vậy, tôi cảm thấy mình có bao nhiêu hạn hẹp, với biết bao nhiêu vấn đề, cả là kẻ tội lỗi nữa: qúy vị biết đấy! Và tôi phải xin điều đó. Nhưng nó đến từ bên trong. Cả việc xin Đức Mẹ nữa. Tôi xin Đức Mẹ cầu Chúa cho tôi. Đây là một thói quen, nhưng là một thói quen đến từ con tim và cả từ sự cần thiết mà tôi có đối với công việc của tôi. Tôi cảm thấy rằng mình phải xin… tôi không biết. Nhưng nó là như vậy.

Tiếp đến cha Lombardi giới thiệu một nhà báo thuộc hãng thông tấn Reuter, đại diện cho nhóm các nhà báo nói tiếng Anh.

Ông hỏi: Con xin nhân danh nhóm nhà báo nói tiếng Anh cám ơn Đức Thánh Cha vì sự sẵn sàng của ngài. Nhà báo De Lara đã hỏi câu mà chúng con muốn hỏi, vì thế con cũng theo đường nét ấy một chút thôi. Trong cố gắng đưa ra những thay đổi này, con nhớ là Đức Thánh Cha đã nói với một nhóm châu Mỹ Latinh rằng có biết bao nhiêu người thánh làm việc trong Vaticăng, nhưng cũng có những người ít thánh hơn, có đúng thế không ạ? Đức Thánh Cha có gặp phải sự kháng cự lại ước mong của Đức Thánh Cha thay đổi các sự việc tại Vaticăng hay không? Đức Thánh Cha có tìm thấy sự kháng cự không? Câu hỏi thứ hai: Đức Thánh Cha sống một cách rất khắc khổ, đã ở lại trong nhà trọ thánh Marta vv…. Ngài muốn rằng các cộng sự viên của mình, kể cả các Hồng Y, theo gương này, hay có lẽ các vị sống trong cộng đoàn, hay đó chỉ là chuyện của Đức Thánh Cha thôi?

Đáp: Các thay đổi, các thay đỗi cũng đến từ hai phía: điều mà các Hồng Y chúng tôi đã yêu cầu, và điều đến từ con người của tôi. Qúy vị nhắc tới sự kiện tôi ở lại trong nhà trọ thánh Marta, nhưng mà tôi không thể sống một mình trong Dinh Tông Tòa, và nó không sang trọng đâu nhé! Căn hộ giáo hoàng không sang trọng lắm đâu! Nó rộng, nó lớn, nhưng không sang trọng. Nhưng tôi không thể sống một mình, hay với một nhóm nhỏ! Tôi cần người ta, tôi cần tìm người ta, nói chuyên với họ … Chính vì thế các thiếu niên các trường dòng Tên đã hỏi tôi: ”Tại sao vậy Ngài? vì khổ hạnh, vì nghèo khó, vì tất cả…?” Không, không phải thế, nhưng vì các lý do tâm thần, một cách đơn sơ thôi, bởi vì tôi không thể sống như thế trên bình diện tâm thần.

Mỗi người phải đem cuộc sống của mình tiến tới, với kiểu sống, kiểu là của mình. Các Hồng Y làm việc trong Trung Ương Tòa Thánh, nhưng các vị không sống như những người giầu hay xa hoa đâu; các vị sống trong một căn hộ, các vị khắc khổ, các vị sống khắc khổ. Những vị mà tôi quen biết, các căn hộ này tổ chức APSA cấp cho các Hồng Y. Rồi xem ra có một điều khác nữa mà tôi muốn nói… Mỗi người phải sống như Chúa xin họ sống. Nhưng sự khắc khổ, một sự khắc khổ tổng quát thì tôi tin là nó cần thiết cho tất cả mọi người làm việc phục vụ Giáo Hội. Có biết bao nhiêu sắc thái liên quan tới sự khắc khổ… mỗi người phải tìm ra con đường của mình. Đối với các thánh thì điều này là thật, phải không? Có các thánh: các Hồng Y, Giám Mục, Linh Mục, nữ tu giáo dân. Những người cầu nguyện, những người làm việc nhiều biết bao nhiêu, và cũng có người đi tới với người nghèo nữa… một cách lén lút. Tôi biết có vài vị lo lắng cho người nghèo ăn, hay khi có giờ rảnh các vị đi thi hành sứ vụ trong một nhà thờ này hay một nhà thờ kia… Các vị là linh mục. Có các thánh trong Các cơ quan trung ương Tòa Thánh. Và cũng có người không thánh bao nhiêu đúng không? Và những người này là những người gây ồn ào nhất: qúy vị biết là một cây đổ thì ồn ào hơn là cả một cánh rừng đang lớn lên. Và điều này làm cho tôi đau đớn, khi có những chuyện như vậy. Có vài người gây gương mù gương xấu: có vài người. Chúng tôi có Đức Ông ở trong tù, tôi tin là còn tiếp tục ở tù. Ngài không đi tù vì giống nữ chân phước Imelda một cách chính xác nhé, ngài đã không phải là một chân phước. Đó là các vụ xì căng đan làm hại. Có một điều mà tôi đã không bao giờ nói, nhưng tôi đã nhận ra: tôi tin rằng Trung Ương Tòa Thánh đã rơi xuống thấp hơn mức độ một thời đã có được, của các vị lão thành làm việc trong các Cơ quan trung ương Tòa Thánh… chân dung của người làm việc trong giáo triều xưa kia, trung thành làm công việc của mình … Chúng ta cần những người này. Tôi tin là có những người như vậy, nhưng không nhiều như trước kia. Chân dung của nhân viên Tòa Thánh xưa kia: tôi xin nói như thế. Chân dung ấy chúng ta phải có nhiều hơn, cần nhiều người như thế hơn. Tôi có tìm thấy sự kháng cự hay không? Nếu có sự kháng cự không, thì tôi chưa trông thấy. Có thật là tôi đã không làm nhiều điều, nhưng có thể nói rằng tôi đã tìm ra sự trợ giúp, và tôi cũng đã tìm thấy những người liêm chính. Chẳng hạn tôi thích khi một người nói với tôi rằng: ”Tôi không đồng ý”, và điều này thì tôi đã tìm thấy. Khi một người nói: ”Nhưng điều này tôi không thấy nó, tôi không đồng ý, tôi nói lên điều đó, ngài cứ làm”. Đó là một cộng sự viên đích thật, đúng không? Và tôi đã tìm thấy điều này trong các Cơ quan trung ương của Tòa Thánh. Nó là điều tốt. Nhưng khi có những người nói: ”A đẹp qúa, đẹp qúa, đẹp qúa”, rồi phía khác lại nói ngược lại, thì tôi chưa nhận ra. Có lẻ có, có vài người, nhưng tôi đã không nhận ra. Sự kháng cự, trong bốn tháng qua không thể tìm ra nhiều lắm…

Tiếp tục danh sách cha Lombardi giới thiệu chị Patricia Zorzan người Brasil đặt câu hỏi nhân danh các nhà báo Brasil.

Chị hỏi: Thưa Đức Thánh Cha xã hội đã thay đổi, người trẻ đã thay đổi và tại Brasil chúng con có rất nhiều người trẻ… Thế mà Đức Thánh Cha đã không đề cập tới phá thai, hôn nhân đồng phái. Tại Brasil luật phá thai đã được nới rộng và hôn nhân đồng phái cũng đã được phép… Tại sao Đức Thánh Cha lại đã không đề cập tới các vấn đề này?

Đáp: Giáo Hội đã bầy tỏ một cách toàn vẹn về các vấn đề này. Không cần phải trở lại nữa. Cũng như tôi đã không nói tới nạn lừa đảo, dối trá, hay các điều khác mà Giáo Hội đã có một giáo lý rõ ràng rồi.

Hỏi: Nhưng mà người trẻ chú ý tới các vấn đề này thưa Đức Thánh Cha.

Đáp: Vâng, nhưng không cần đề cập tới vấn đề này, nếu không phải là những chuyện tích cực làm cho người trẻ bước đi. Ngoài ra, giới trẻ biết đâu là lập trường của Giáo Hội cách hoàn hảo.

Hỏi: Vậy thì đâu là lập trường của Đức Thánh Cha, ngài có thể nói cho chúng con biết không?

Đáp: Đó là lập trường của Giáo Hội. Tôi là con của Giáo Hội.

Tiếp đến Cha Lombardi giới thiệu ông Antoine Marie Izoard đại diện cho các nhà báo nói tiếng Pháp.

Ông hỏi: Con xin chào Đức Thánh Cha. Đại điện cho các nhà báo nói tiếng Pháp, chúng con là 9 người hết thảy trên chuyến bay này, con xin thưa rằng đối với một vị Giáo Hoàng không muốn được phỏng vấn, thì quả thật chúng con rất biết ơn Đức Thánh Cha. Từ ngày 13 tháng 3 Đức Thánh Cha đã tự giới thiệu như là ”Giám Mục Roma”, với sự một tha thiết rất lớn và rất mạnh mẽ. Vì thế, chúng con muốn hiểu ý nghĩa sâu xa của việc nhấn mạnh này, nếu tình cờ người ta nói tới phong trào đại kết thay vì Giám Mục đoàn, hay tình cờ là ”người thứ nhất giữa các vị bằng nhau” cảu Giáo Hội? Xin cám ơn Đức Thánh Cha.

Đáp: Vâng điều này không được đi trước hơn điều người ta nói. Giáo Hoàng là Giám Mục, Giám Mục của Roma, và bởi vì là Giám Mục Roma nên là Người kế vị thánh Phêrô, Đại diện Chúa Kitô có phải không nào? Có các tước hiệu khác phải không, nhưng tước hiệu thứ nhất là ”Giám Mục Roma” và tất cả đến từ đó. Nói rằng, suy tư rằng đều này muốn nói là ”người đầu tiên giữa các người bằng nhau” thì không, nó không phải là hiệu qủa của việc này đâu. Một cách đơn sơ nó là tước hiệu đầu tiên của Giáo Hoàng đúng không? Giám Mục Roma. Nhưng cũng có những tước hiệu khác nữa… Tôi tin rằng anh đã nói tới phong trào đại kết: tôi tin rằng điều này tạo ra một chút thuận tiện cho phong trào đại kết. Nhưng chỉ như thế thôi…

Tiếp đến là câu hỏi của anh Dario Menor Torres người Tây Ban Nha

Anh hỏi: Thưa Đức Thánh Cha, cách đây mấy tuần có một em bé hỏi Đức Thánh Cha cảm thấy gì, làm Giáo Hoàng thì làm sao, và em có thể hy vọng trở thành Giáo Hoàng không, Đức Thánh Cha đã trả lời phải là người điên. Sau kinh nghiệm khác biệt như vậy, các ngày ở Rio de Janeiro này đã ra sao, và Đức Thánh Cha có thể cho chúng con biết ngài cảm thấy gì khi là Giáo Hoàng: đó là một việc cam go, Đức Thánh Cha có hạnh phúc không, và nếu có thì trong kiểu nào đức tin của ngài đã được gia tăng hay trái lại, Đức Thánh Cha đã có vài nghi ngờ?

Đáp: Làm việc của Giám Mục là một điều đẹp, rất đẹp. Vấn đề là khi một người tìm công việc ấy và cái đó thì không đẹp lắm đâu, nó không phải là của Chúa. Nhưng khi Chúa kêu gọi một Linh Mục trở thành Giám Mục, thì điều đó đẹp. Luôn luôn có nguy cơ nghĩ mình cao hơn người khác một chút, không như những người khác, là ”ông hoảng” một chút. Chúng là các nguy hiểm và là tội có đúng không? Nhưng công việc của Giám Mục thì đẹp chứ, bởi vì giúp các anh em khác tiến tới. Vị Giám Mục đi trước giáo dân để ghi dấu con đường; vị Giám Mục ở giữa giáo dân để giúp sự thông truyền; và vị Giám Mục ở trong tín hữu, bởi vì biết bao nhiêu lần tín hữu đánh hơi đường đi giỏi hơn; vị Giám Mục phải là như vậy. Anh hỏi tôi có thích không. Tôi thích làm Giám Mục, tôi thích chứ. Tại Buenos Aires tôi đã hạnh phúc biết bao, hạnh phúc biết chừng nao! Thật vậy, tôi đã hạnh phúc biết bao! Chúa đã trợ giúp tôi trong chức vụ đó. Nhưng như là Linh Mục tôi cũng đã hạnh phúc rồi, và như là Giám Mục tôi đã hạnh phúc. Trong nghĩa này tôi nói rằng tôi thích chứ!

Hỏi: Thế còn làm Giáo Hoàng thì sao?

Đáp: Cũng thế, cũng thế! Khi Chúa đặt để bạn ở đó, nếu bạn làm điều Chúa muốn, thì bạn hạnh phúc. Nhưng đó là tâm tình của tôi, là điều tôi cảm thấy.

Cha Lombardi giới thiệu một nhà báo khác thuộc nhóm Italia là Salvatore Mazza của nhật báo Tương Lai cơ quan ngôn luận chinh thức của Hội Đồng Giám Mục Italia.

Ông hỏi: Con xin lỗi Đức Thánh Cha, con không thể đứng lên được vì các dây nhợ dưới chân con. Trong các ngày qua chúng con đã thấy Đức Thánh Cha tràn đầy năng lực cả khi lúc chiều muộn. Bây giờ chúng con trông thấy Đức Thánh Cha với máy bay giống như vậy mà vẫn đứng im không một chút do dự. Chúng con muốn hỏi rằng người ta nói tới các chuyến viếng thăm sắp tới: bên Á châu, tại Giêrusalem, bên Argentina… Đức Thánh Cha đã có lịch trình xác định ít nhiều cho năm tới chưa hay là còn cần phải xem đã?

Đáp: Xác dịnh, xác xịnh, chả có gì hết. Nhưng tôi có thể nói cho anh biết về điều mà tôi đang nghĩ tới. Xin lỗi, đã xác định là ngày 22 tháng 9 đi thăm Cagliari. Rồi ngày mùng 4 tháng 10 đi thăm Assisi. Trong trí, tại Italia này thì tôi muốn đi thăm thân nhân của tôi một ngày; đi máy bay ban sáng và trở về ban chiều, vì những người thân của tôi nghèo, họ điện thoạị cho tôi và chúng tôi giữ liên lạc tốt với nhau. Nhưng chỉ trong một ngày thôi.

Ngoài Italia thì Đức Thượng Phụ Bartolomaios I muốn có một cuôc gặp gỡ để kỷ niệm 50 năm Đức Athenagora và Đức Phaolô VI gặp nhau tại Giêrusalem. Cả chính quyền Israel cũng đã đặc biệt mời tôi viến thăm Giêrusalem. Tôi tin rằng chính quyền Palestine cũng đã làm như thế. Điều này thì tôi còn đang nghĩ: chưa biết rõ là có đi hay không đi.. Thế rồi tại châu Mỹ Latinh tôi tin rằng không có khả thể trở lại, bởi vì Giáo Hoàng là người Mỹ châu Latinh, chuyến công du đầu tiên tại Mỹ chêu Latinh… Nói là hẹn gặp lại nhau! Nhưng cũng phải đợi một chút chứ! Tôi tin là có thể đi Á châu, nhưng điều này còn ở trong không khí. Tôi đã có lời mời từ Sri Lanka và cả Philippines nữa… Nhưng cần phải đi thăm Á châu. Bởi vì Đức Thánh Cha Biển Đức XVI chưa có giờ đi Á châu. Đây là điều quan trọng. Ngài đã đi Úc châu rồi Âu châu và châu Mỹ Latinh, nhưng Á châu thì chưa… Đi Argentina, trong lúc này tôi tin rằng có thể chờ một chút, bởi vì tất cả các chuyến đi có một thứ tự ưu tiên nào đó. Tôi đã muốn đi Costantinopoli ngày 30 tháng 9, để thăm Đức Thượng Phụ Bartolomaios I nhưng không thể được đối với lịch trình làm việc của tôi. Nếu chúng tôi gặp nhau thì sẽ gặp nhau tại Giêrusalem.

Có nhà báo hỏi: Thế còn Fatima, Đức Thánh Cha trả lời: cũng có lời mời từ Fatima, vâng đúng thế, đúng thế. Có lời mời đi Fatima.

Một người khác ở xa hỏi Thưa Đức Thánh Cha, 30 tháng 9 hay 30 tháng 11? Đức Thánh Cha trả lời: Tháng 11, tháng 11, dịp lễ thánh Anrê.

Cha Lombardi nói bây giờ chúng ta vòng lại Hoa Kỳ và nhường lời cho chị Ada Messia của phát thanh truyền hình CNN.

Chị hỏi: Con xin chào Đức Thánh Cha. Đức Thánh Cha đứng vững hơn con trên máy bay. Câu hỏi của con là khi gặp giới trẻ Argentina, Đức Thánh Cha đã nói đùa, nhưng có lẽ cũng hơi nghiêm chỉnh rằng đôi khi Đức Thánh Cha cũng cảm thấy bị nhốt trong chuồng. Chúng con muốn biết Đức Thánh Cha ám chỉ một cách chính xác điều gì?

Đáp: Chị biết là đôi khi tôi đã muốn đi ra ngoài đường phố Roma… Bởi vì tại Buenos Aires tôi thích đi ra đường phố, tôi thích lắm! Trong nghĩa này tôi cảm thấy như bị nhốt trong lồng. Nhưng tôi phải nói điều này, bởi vì các cảnh binh Vaticăng rất là tốt, tốt, tốt lăm, và tôi rất biết ơn họ. Bây giờ họ để cho tôi làm một cái gì hơn nữa, tôi tin thế… nhưng mà nhiệm vụ của họ là giữ gìn an ninh mà. Bị nhốt trong lồng là theo nghĩa đó. Tôi thì tôi thích đi ra ngoai đường phố, nhưng tôi hiểu là không thể được, tôi hiểu chứ. Tôi đã nói điều ấy trong nghĩa này. Bởi vì thói quen của tôi – như chúng tôi quen nói tại Buenos Aires – tôi đã là một linh mục đường phố.

Khi cha Lombardi mời một nhà báo người Brasil là Marcio Campos lên đặt câu hỏi thì Đức Thánh Cha nói: Tôi đã hỏi giờ, bởi vì họ phải dọn bữa ăn tối. Mà các anh các chị không đói à? Mọi người nhao nhao thưa: Không ạ, không ạ.

Ngày mai chúng tôi sẽ tường thuật cùng qúy vị và các bạn phần hai của bài phỏng vấn dài hấp dẫn này của Đức Thánh Cha Phanxicô. Cho tới nay chưa có vị Giáo Hoàng nào để cho các nhà báo phỏng vấn nhiều và dài như vậy.

(SD 29-7-2013)

Linh Tiến Khải -Vatican Radio

Các câu trả lời của Đức Phanxicô trong cuộc họp báo trên đường từ Rio trở về Rôma

Các câu trả lời của Đức Phanxicô trong cuộc họp báo trên đường từ Rio trở về Rôma

Ký giả Andrea Tornielli, người tháp tùng Đức Phanxicô trên chuyến bay từ Rio trở về Rôma, cho hay trong chuyến bay này, Đức Giáo Hoàng đã trả lời khoảng 12 câu hỏi, một số câu liên quan tới bản thân ngài, một số câu liên quan tới các vấn đề nhậy cảm và nóng bỏng về Vatican.

Các ký giả thi nhau “bắn” những câu hỏi tự phát vào Đức Thánh Cha trong 1 giờ 20 phút. Ngài bằng lòng tổ chức cuộc họp báo ngay sau khi máy bay vừa cất cánh, dù rất mệt sau một tuần Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới đầy biến cố tại Ba Tây. Đức Phanxicô làm ngạc nhiên các ký giả vì việc ngài sẵn sàng trả lời mọi câu hỏi do họ đặt ra với ngài, dù là những câu đụng tới các vấn đề thực sự gai góc như cuộc cải tổ Ngân Hàng Vatican, vụ Ricca, vụ vận động đồng tính, Vatileaks và ngay cả nội dung chiếc cặp da mà ngài mang lên máy bay đưa ngài tới Ba Tây vào tuần trước.

Bài này tóm tắt một số điều được đề cập trên chuyến bay trở lại Rôma, một cuộc đàm đạo cho thấy Đức Phanxicô thoải mái ra sao đối với các nhà báo. Rõ ràng là ngay từ đầu, ngài đã quyết định tổ chức cuộc họp báo trên chuyến trở về chứ không phải trên chuyến ra đi, để các nhận định của ngài không làm lu mờ các biến cố của Ngày Giới Trẻ Thế Giới. Đây cũng là một điều nữa xác nhận khả năng truyền thông của Đức Phanxicô và cho thấy ngài không cần bất cứ bác sĩ “thẩm mỹ” nào để tăng tiến hình ảnh của ngài cả.

Ngân hàng Vatican cần cải tổ

“Các Hồng Y đã khởi sự công việc cần phải làm ngay trong các cuộc họp toàn thể trước Mật Nghị Viện bầu giáo hoàng rồi. Triết lý hành động hiện đang được thực hiện bởi một ủy ban gồm 8 Hồng Y; điều quan trọng là các ngài là những người từ bên ngoài. Công việc của ủy ban là khai triển mối liên hệ giữa tính hợp đoàn và tính tối thượng. Các đề nghị cải tổ thì nhiều lắm và các đề nghị này liên quan tới Phủ Quốc Vụ Khanh và dĩ nhiên Viện Các Công Trình Tôn Giáo (IOR). Tôi dự tính sẽ giải quyết vấn đề này vào năm tới nhưng kế hoạch này nay đã bị thay đổi vì các vấn nạn mà qúy bạn đã biết rồi. Chúng ta cải tổ và sửa cho đúng điều cần phải đúng ra sao? Tôi đã cho lập một ủy ban “cố vấn”. Tôi không biết điều gì sẽ xẩy ra cho IOR: người thì cho rằng tốt hơn nên có một ngân hàng, người lại bảo nên đóng cửa nó.Tôi thì tôi tin tưởng ở công trình đang được thực hiện bởi những người được tuyển dụng làm việc tại IOR và ủy ban. Tôi không biết thành quả sẽ ra sao: ta cần phải thử để thấy điều gì xuôi chẩy. Nhưng bất cứ điều gì xẩy ra với IOR, điều cần thiết chắc chắn phải là trong sáng và trung thực”.

Nội dung chiếc cặp da nhỏ

“Tôi mang theo chiếc cặp lên chuyến bay với tôi vì tôi luôn làm thế. Cái gì trong đó ư? Chiếc dao cạo râu của tôi, sách nguyện của tôi, cuốn nhật ký của tôi và một cuốn sách để đọc. Cuốn sách này viết về Thánh Nữ Têrêxa đệ Lisieux, vị mà tôi rất sùng kính. Mang cặp là chuyện bình thường, ta cần phải bình thường, ta cần làm quen với chuyện sống bình thường, bởi thế, tôi rất ngỡ ngàng khi người ta chú ý tới chiếc cặp. Dù sao, cũng không có chìa khóa bom nguyên tử trong đó…”

Tại sao Đức Phanxicô luôn xin người ta cầu nguyện cho ngài

“Tôi luôn xin người ta ‘cầu nguyện cho tôi’. Khi còn là một linh mục, tôi không xin điều này thường lắm. Tôi bắt đầu xin điều ấy thường hơn khi tôi trở thành giám mục. Tôi cảm thấy mình có nhiều yếu điểm và vấn đề, còn là một người tội lỗi nữa. Lời xin này là điều xuất phát từ nội tâm. Tôi cũng xin Đức Mẹ cầu nguyện cho tôi nữa. Đây là một thói quen phát xuất từ trái tim. Đây là điều tôi cảm thấy cần phải xin”.

Các thay đổi và chống đối trong Giáo Triều

“Các Hồng Y từng yêu cầu phải có thay đổi ngay cả trước Cơ Mật Viện và đó cũng là nguyện vọng của chính tôi. Thí dụ, tôi không thể sống một mình trong Tông Điện được. Tông Điện dành cho giáo hoàng lớn nhưng đâu có hoang phí gì. Tuy nhiên, tôi không thể sống một mình với chỉ một nhóm người nhỏ. Tôi muốn sống với và gặp gỡ nhiều người. Chính vì thế tôi bảo tôi không thể (sống trong Tông Điện) vì lý do “phân tâm học”: tôi không thích hợp với nó vì “tâm thần” và ai cũng cần phải trung thực với chính mình. Căn hộ của các Hồng Y khiêm tốn hơn, ít là những căn tôi thấy. Tất cả chúng ta phải sống như Chúa yêu cầu ta sống. Nhưng mọi người phục vụ Giáo Hội nên sống một đời sống khiêm tốn nói chung. Trong Giáo Triều, có nhiều vị thánh, nhiều giám mục, linh mục, giáo dân chịu là những người làm việc. Nhiều người trong số này âm thầm kín đáo đi thăm người nghèo hay thi hành thừa tác vụ tại nhà thờ này hay nhà thờ nọ trong các giờ rảnh. Nhưng cũng có những người không được thánh thiện như thế và những trường hợp này đang gây ồn ào vì một cây đổ gây ồn ào hơn cả cánh rừng đang mọc. Tôi cảm thấy bị thương tổn khi những điều như thế xẩy ra.Ta có một đức ông (Nunzio Scarano, kế toán gia cao cấp tại Cơ Quan Quản Trị Gia Tài Của Tòa Thánh, tắt là APSA) đang ngồi tù. Ngài không vào tù vì giống Chân Phúc Imelda (một kiểu nói của Á Căn Đình có nghĩa là không phải thánh nhân). Tôi nghĩ Giáo Triều hơi đi xuống một chút. Trước đây vốn có một số thành viên kỳ cựu của Giáo Triều trung thành và chịu làm việc. Đó là điều Giáo Triều cần có. Nếu có chống đối nào thì chắc chắn tôi chưa được thấy. Chắc chắn tôi chưa thực hiện được nhiều nhưng tôi đã tìm được trợ lực; tôi đã thấy một số người trung thành. Tôi muốn người ta cho tôi hay họ bất đồng điều gì. Những người này là những người thực sự trung thành. Rồi có những người nói họ đồng ý nhưng sau lưng qúy bạn lại nói ngược lại. Tôi chưa gặp ai như vậy cả”.

Tại sao Đức Phanxicô không nói bất cứ điều gì về phá thai và hôn nhân đồng tính lúc ở Ba Tây?

“Giáo Hội đã nói về các vấn đề này và chủ trương của Giáo Hội đã rõ ràng. Tôi cần dóng lên chủ trương tích cực trong chuyến viếng thăm Ba Tây của tôi”

Tại sao tự gọi là Giám Mục Rôma mà lại không có nghĩa là “đứng đầu những người ngang hàng” (primus inter pares)?

“Qúy bạn không cần đoán mò. Giáo hoàng là một giám mục; ngài là Giám Mục Rôma, vốn là trung tâm mọi sự. Đây là tước hiệu tối cao từ đó mà có các tước hiệu khác. Nhưng dùng tước hiệu này để chỉ rằng Người Kế Vị Phêrô là ‘người đứng đầu những người ngang hàng’ có nghĩa phải đi xa hơn thế. Nhấn mạnh trên tước hiệu số một, tức Giám Mục Rôma, là để phát huy đại kết”.

Công việc của một giám mục và công việc của giáo hoàng

“Làm giám mục là việc lớn. Nhưng khi người ta cố gắng trở nên một giám mục, thì đó là vấn đề và không hẳn tốt đẹp gì. Luôn có nguy cơ này: giám mục dám coi mình cao hơn những người khác; ngài dám cảm thấy mình như một ông hoàng. Nhưng việc giám mục làm thì hết sức kỳ diệu: ngài có nhiệm vụ dẫn dắt tín hữu, ở giữa họ và ở đàng sau họ. Trước đây, tôi sung sướng được làm giám mục Buenos Aires. Tôi sung sướng lắm. Nay tôi cũng sung sướng được làm giáo hoàng. Khi Chúa đặt qúy bạn ở đâu và bạn đồng ý làm điều gì đó do Người yêu cầu, qúy bạn sẽ sung sướng”.

Về những chuyến đi tương lai

“Chưa có gì được quyết định chắc chắn cả. Tôi hy vọng đi thăm các thân nhân Ý của tôi tại Piemonte. Tôi muốn đi bằng máy bay, chỉ một ngày thôi. Thượng Phụ Bartholomew đã mời tôi tới Giêrusalem để kỷ niệm năm thứ 50 ngày Đức Phaolô VI gặp Thượng Phụ Athenagoras ở đó. Tôi đã nhận được lời mời của chính phủ Do Thái và của Nhà Cầm Quyền Palestine. Tôi sẽ không đi Châu Mỹ La Tinh vào lúc này: dù sao tôi cũng vừa ở đó xong. Hiện nay, Á Căn Đình phải chờ thôi. Tôi cần thăm Á Châu, điều mà Đức Bênêđíctô XVI chưa có cơ may thực hiện. Vào ngày 30 tháng Mười Một, tôi rất hy vọng được đi Constantinople dự lễ Thánh André nhưng lịch trình của tôi không cho phép. Tôi cũng đã nhận được lời mời đi Fatima”.

Câu nhận định của Đức Giáo Hoàng “tôi cảm thấy như đang ở trong lồng”

“Qúy bạn biết có biết bao lần tôi muốn được tản bộ qua các phố phường Rôma đến là chừng nào! Tôi rất yêu nó. Tôi là một 'linh mục của đường phố'. Nhưng cảnh sát Vatican thực sự tốt với tôi; họ dành cho tôi nhiều tự do hơn”.

Vấn đề an ninh ở Ba Tây

“Dù ai cũng nói tới việc thiếu an ninh ở Rio, nhưng nào có tai nạn nào trong tuần lễ Ngày Giới Trẻ Thế Giới đâu. Mọi sự đều tự phát. Ít an ninh có nghĩa là tôi được ở gần dân chúng hơn. Tôi muốn tin tưởng nơi dân chúng. Dĩ nhiên, vẫn có nguy cơ có một người điên nào đó ở giữa họ nhưng Chúa cũng ở đó luôn. Tôi không muốn xe chống đạn vì qúy bạn đâu có đặt khiên mộc giữa giám mục và dân chúng. Tôi thích tính điên loạn của việc gần gũi này. Nó tốt cho mọi người”.

Về Phong Trào Canh Tân Đặc Sủng

“Vào cuối thập niên 1970, đầu thập niên 1980, tôi không thể gặp họ. Có lần tôi còn nói rằng họ làm lộn xộn việc cử hành phụng vụ với những bài học về nhạc Samba! Rồi tôi biết họ hơn và bị họ chinh phục. Tôi thấy việc họ làm và cử hành Thánh Lễ hàng năm cho họ tại Buenos Aires. Tôi nghĩ các phong trào đều cần thiết; họ là ơn phúc của Chúa Thánh Thần. Giáo Hội tự do; Chúa Thánh Thần làm bất cứ điều gì Người muốn”.

Về những sắp xếp đặc biệt thường dành cho các chuyến bay của Đức Giáo Hoàng

“Trên chuyến máy bay này, không có sắp xếp nào đặc biệt cho tôi cả; không có giường. Tôi đã gửi thư hoặc gọi điện thoại để bảo họ tôi không yêu cầu bất cứ điều gì”.

Vai trò nữ giới trong Giáo Hội

“Giáo Hội không có nữ giới giống như Đoàn Tông Đồ mà không có Đức Maria. Vai trò của nữ giới phản ảnh vai trò của Trinh Nữ Maria. Và Trinh Nữ Maria vốn là một tông đồ quan trọng nhất trong số mọi tông đồ. Giáo Hội là nữ giới vì Giáo Hội vốn là một người vợ và là một người mẹ. Giáo Hội không thể hiểu được nếu không có nữ giới phục vụ. Đây là một thí dụ không hẳn ăn nhằm chi với Giáo Hội: tôi thấy các phụ nữ Paraguay là những con người đáng tôn vinh. Sau chiến tranh (giữa Paraguay và Ba Tây trong các năm 1864 và 1870), mỗi tám phụ nữ mới có một người đàn ông. Nhưng các bà đều muốn có con, cứu quê hương, văn hóa và đức tin của họ. Đây là cách ta phải quan niệm phụ nữ trong Giáo Hội. Ta vẫn chưa có một nền thần học về phụ nữ. Ta cần tạo ra nó. Giáo Hội từng thảo luận việc phong chức giám mục cho nữ giới nhưng rồi đã quyết định chống lại. Đức Gioan Phaolô II đã đưa ra câu trả lời dứt khoát cho vấn đề này để chấm dứt nó. Nhưng ta nên nhớ rằng Đức Maria còn quan trọng hơn các giám mục tông đồ, nên phụ nữ trong Giáo Hội quan trọng hơn các giám mục và linh mục”.

Mối liên hệ của Đức Phanxicô với “ông nội” Bênêđíctô XVI

“Lần cuối cùng có hai hay ba giáo hoàng tại Vatican, các ngài đâu có nói chuyện với nhau, họ chỉ đấu tranh xem ai là giáo hoàng thực sự. Tôi thì tôi rất quan tâm tới Đức Bênêđíctô XVI, ngài là người của Thiên Chúa, một người khiêm nhường, một người cầu nguyện. Tôi vốn sung sướng khi ngài được bầu làm giáo hoàng và rồi quyết định từ nhiệm… Tôi nghĩ ngài quả là một điều gì đó. Nay khi ngài sống tại Vatican, có người hỏi tôi: há ngài không đang cản đường Đức Thánh Cha đó sao? Ngài không là một cản trở đó sao? Không, với tôi, như là có được một người ông khôn ngoan sống với mình. Trong gia đình, người ông luôn được kính trọng và lắng nghe. Đức Bênêđíctô XVI không hề pha mình (vào việc gì). Với tôi, giống như có người ông quanh mình; ngài là khuôn mạo người cha đối với tôi. Có vấn đề gì tôi đều có thể đi nói chuyện với ngài, như đã từng thực hiện với vụ Vatileaks đầy nghiêm trọng… Khi gặp các Hồng Y vào ngày 28 tháng Hai để nói lời từ biệt, ngài nói rằng ‘giáo hoàng mới đang ở giữa qúy huynh, với ngài tôi xin đoan hứa vâng lời vô điều kiện’. Ngài quả là người phi thường!”

Về việc cho các cặp ly dị tái hôn được chịu các bí tích

“Đây là một vấn đề đang diễn tiến. Tôi nghĩ đến lúc phải tỏ lòng nhân từ. Thời thế đã thay đổi và Giáo Hội đang phải đương đầu với nhiều vấn đề, một phần vì những chứng cớ tiêu cực của một số linh mục. Chủ nghĩa giáo sĩ trị đã gây ra nhiều thương tích và những thương tích này cần được chữa lành bằng lòng nhân từ. Giáo Hội là một người mẹ và trong Giáo Hội, ta cần nhân từ đối với mọi người. Ta không nên chỉ ngồi chờ người bị thương đến với ta, ta cần ra ngoài tìm kiếm họ. Tôi nghĩ lúc tỏ lòng nhân từ đã đến như Đức Gioan Phaolô II từng tiên đoán khi dẫn nhập Lễ Lòng Thương Xót Chúa. Người ly dị có thể rước lễ, chỉ những ai ly dị rồi tái hôn mới không thể rước lễ. Ở đây, tôi phải nói thêm rằng Chính Thống Giáo theo thần học nhiệm cục và cho phép tái hôn. Khi ủy ban 8 Hồng Y họp vào đầu tháng Mười, chúng tôi sẽ thảo luận phải tiến hành ra sao. Giáo Hội đang xem sét cẩn thận các sáng kiến mục vụ về hôn nhân. Vị tiền nhiệm ở Buenos Aires của tôi, Đức Hồng Y Quarracino, quen nói: ‘tôi coi phân nửa các cuộc hôn nhân ngày nay là vô hiệu vì người ta lấy nhau mà chẳng hiểu điều này có nghĩa vĩnh viễn. Họ cưới nhau chỉ vì thuận tiện xã hội…’ Vấn đề vô hiệu cũng cần được xem sét”.

Tôi vẫn cảm thấy mình là một tu sĩ Dòng Tên

“Các tu sĩ Dòng Tên phải vâng lời giáo hoàng nhưng nếu giáo hoàng là một tu sĩ Dòng Tên, thì ngài vâng lời ai? Cha bề trên cả chăng? Tôi cảm thấy tôi là một tu sĩ Dòng Tên theo nghĩa thiêng liêng; tôi nghĩ về tôi như một tu sĩ Dòng Tên và suy nghĩ như một tu sĩ Dòng Tên, nhưng không giả hình”.

Những điều tốt xấu trong mấy tháng qua

“Một điều tốt là được gặp gỡ các giám mục Ý. Cuộc du hành tới Lampudesa của tôi là một kinh nghiệm đau lòng nhưng có ích cho tôi. Nó làm tôi đau lòng khi nghĩ tới những người chết trước khi tới bờ và những người trở thành nạn nhân của hệ thống kinh tế xã hội hoàn cầu. Nhưng điều tệ nhất xẩy ra cho tôi là cái chứng đau thần kinh tọa tôi bị ngay tháng đầu triều giáo hoàng của tôi vì cái ghế tôi ngồi để tiếp người ta. Nó làm tôi rất đau đớn; tôi không muốn ngồi lên nó nữa! Tôi rất ngạc niên sao nhiều người ở Vatican đến thế”.

Vụ tai tiếng Vatileaks

“Khi đi thăm Đức Bênêđíctô XVI tại Castel Gandolfo, tôi thấy một chiếc hộp và một chiếc phong bì trên một chiếc bàn. Đức Bênêđíctô XVI bảo tôi chiếc hộp đựng mọi chứng từ được thu thập từ uỷ ban 3 Hồng Y có nhiệm vụ xem sét vụ tai tiếng Vatileaks, còn chiếc phong bì thì đựng các kết luận của các ngài. Đức Bênêđíctô XVI đã thuộc lòng tất cả. Đây là vấn đề lớn nhưng không làm tôi hoảng sợ”.

Các Giáo Hội Chính Thống

“Các Giáo Hội Chính Thống đã duy trì được một nền phụng vụ hết sức đẹp đẽ. Chúng ta có hơi lơ là ý nghĩa của việc thờ phượng. Họ thờ phượng Thiên Chúa và họ ca hát việc này; thì giờ không đáng kể đối với họ. Một ngày kia nhân nói đến Tây Âu, họ bảo “ex Oriente lux”, “ex Oriente luxus”, nghĩa là ánh sáng phát xuất từ Phương Đông, xa hoa (thứ gây nhiều tai hại) phát xuất từ Phương Tây. Giáo Hội Chính Thống duy trì được cái đẹp của việc Thiên Chúa ở tâm điểm mọi sự. Khi qúy bạn đọc Dostoevsky, các bạn thực sự cảm nhận được tinh thần Nga và tinh thần Phương Đông. Ta rất cần được hít thở không khí tươi mát này, ánh sáng từ Phương Đông này”.

Đức Gioan XXIII và Đức Gioan Phaolô II được chấp thuận phong thánh

“Đức Gioan XXIII giống một linh mục miền quê yêu thương từng mỗi con chiên của ngài và ngài tiếp tục làm thế khi làm giám mục và làm sứ thần. Tôi nghĩ tới tất cả những giấy rửa tội giả ngài từng tạo ra để cứu người Do Thái lúc ở Thổ Nhĩ Kỳ. Ngài có khiếu ưa khôi hài. Khi làm sứ thần, có những người ở Vatican không ưa ngài và bắt ngài phải chờ đợi lâu lắc mỗi lần phải tới Rôma. Ngài chưa bao giờ thở than một lần; ngài chỉ lần chuỗi mân côi và đọc sách nguyện. Ngài quả là người hiền hậu. Hai mươi lăm ngày trước khi Đức Gioan XXIII qua đời, Đức Cha Agostino Casaroli tới trình ngài về một sứ mệnh tại một trong các nước Đông Âu, Tiệp Khắc hay Hung Gia Lợi gì đó, tôi không nhớ rõ. Trước khi Đức Cha quay gót, Đức Gioan XXIII hỏi: “Đức Cha có còn đi thăm người trẻ ở trong tù không?”. Đức Cha Casaroli đáp ngài đã đi. “Đừng bao giờ bỏ rơi họ!”. Ngài nói như thế với một nhà ngoại giao tới nói với ngài về sứ mệnh của mình. Đức Gioan XXIII là và vốn là một vĩ nhân. Ngài triệu tập Công Đồng Vatican II. Đức Piô XII trước đó cũng có ý định này rồi nhưng thời gian chín mùi chưa tới. Đức Gioan không nghĩ tới chuyện thời gian có chín mùi hay không, ngài chỉ theo Chúa Thánh Thần . Đức Gioan Phaolô II là một trong những nhà truyền giáo vĩ đại nhất của Giáo Hội, ngài ra đi và cảm nhận ngọn lửa cháy bùng này; ngài giống Thánh Phaolô. Đó là lý do tại sao tôi coi ngài là vĩ nhân. Phong thánh cho các ngài cùng một lúc là cách gửi tới Giáo Hội sứ điệp này: các ngài là những vĩ nhân, quả các ngài là những vĩ nhân… Ngày nguyên thủy để phong thánh cho các ngài là ngày 8 tháng 12 nhưng những nghèo không đủ khả năng mua vé máy bay phải từ Ba Lan tới bằng xe buýt mà đường xá vào tháng 12 thì lạnh giá. Nên ta cần nghĩ tới một ngày khác. Ta có thể tổ chức vào ngày Lễ Chúa Kitô Vua năm nay nhưng lại hơi khó khăn ở chỗ quá sớm vì cơ mật viện cho việc phong thánh chỉ diễn ra vào ngày 30 tháng 9. Một ngày khác có thể tổ chức được là Lễ Lòng Thương Xót Chúa vào năm tới”.

Các tố cáo chống vị giáo phẩm của Viện Các Công Trình Tôn Giáo

“Về trường hợp Đức Ông Ricca (vị giáo phẩm ngay khi được bổ nhiệm đã bị tố cáo có những tác phong xấu xa cách đây 13 năm lúc còn phục vụ tại Tòa Sứ Thần ở Paraguay), tôi đã hành động phù hợp với giáo luật và truyền khởi sự một cuộc điều tra. Không một lời tố cáo nào chống lại ngài là thật cả. Chúng ta không kiếm được bất cứ điều gì (sai) cả!Trong Giáo Hội, đôi khi cũng có trường hợp người ta cố bới móc tội lỗi người khác phạm lúc còn trẻ rồi cho công bố các tội lỗi này lên. Ta không nói tới các tội ác hay các vi phạm như lạm dụng trẻ em là những vấn đề hoàn toàn khác, ta nói về tội lỗi (sins). Nếu một giáo dân, một linh mục hay một nữ tu phạm một tội lỗi nào đó rồi ăn năn hối tội và xưng tội, thì Chúa tha thứ và quên hết. Phần chúng ta, chúng ta có quyền gì mà lại không quên, vì nếu thế ta sẽ liều mình bị Chúa không quên chính tội lỗi ta. Tôi thường nghĩ tới Thánh Phêrô, người đã phạm tội lớn nhất trong các tội, là chối Chúa Giêsu. Ấy thế mà ngài vẫn được cử nhiệm làm giáo hoàng. Nhưng tôi xin lặp lại, chúng tôi không tìm được chứng cớ nào chống lại Đức Ông Ricca cả”.

Nhóm vận động đồng tính

“Người ta đã viết nhiều về nhóm vận động đồng tính. Tôi chưa gặp ai ở Vatican mang chữ ‘đồng tính’ trên thẻ căn cước của họ cả. Có sự phân biệt giữa việc đồng tính, có khuynh hướng này và việc vận động (cho nó). Vận động là điều không tốt. Nếu người đồng tính nào đó thực tình đi tìm kiếm Thiên Chúa, thì tôi là ai mà dám phê phán họ? Giáo Hội Công Giáo dạy rằng ta không được kỳ thị người đồng tính; trái lại phải làm cho họ cảm thấy được chào đón. Là người đồng tính không có vấn đề gì cả, vận động mới là vấn đề và điều này đúng cho bất cứ loại vạn động hậu trường nào, vận động hậu trường về kinh doanh, về chính trị hay vận động hậu trường Tam Điểm”.

LM Vũ văn An

Bài phỏng vấn Đức Thánh Cha Phanxicô dành cho đài truyền hình Brasil Globo sau khi kết thúc Ngày Quốc Tế Giới Trẻ tại Rio de Janeiro

Bài phỏng vấn Đức Thánh Cha Phanxicô dành cho đài truyền hình Brasil Globo sau khi kết thúc Ngày Quốc Tế Giới Trẻ tại Rio de Janeiro

Chuyến viếng thăm Brasil của Đức Thánh Cha Phanxicô nhân Ngày Quốc Tế Giới Trẻ tại Rio de Janeiro đã kết thúc rất tốt đẹp. Trước khi rời Brasil để trở về Roma Đức Thánh Cha đã dành cho đài truyền hình Brasil Globo một buổi phỏng vấn dài. Sau đây chúng tôi xin gửi tới qúy vị và các bạn nội dung bài phỏng vấn này.

Hỏi: Thưa Đức Thánh Cha, Đức Thánh Cha đã được tiếp đón ra sao tại Brasil?

Đáp: Tôi đã được tiếp đón với lòng trìu mến mà tôi đã không biết đến, một cách rất nồng nhiệt. Người dân Brasil có một trái tim rất lớn. Liên quan tới sự cạnh tranh giữa Brasil và Argentina, thì tôi tin là nó đã được vượt thắng rồi. Chúng tôi đã làm một áp phe với nhau: Đức Thánh Cha là người Argentina, nhưng mà Thiên Chúa là người Brasil.

Hỏi: Tại Brasil này Đức Thánh Cha đã dùng một chiếc xe rất đơn sơ. Thế rồi ngài lại còn ở nhà trọ thánh Marta nữa. Sự đơn sơ này có phải là một chỉ dẫn mới cho các Linh Mục, Giám Mục và các Hồng Y không?

Đáp: Đó là những điều khác nhau. Cần phải phân biệt và giải thích chúng. Chiếc xe mà tôi dùng bên Brasil này rất giống chiếc xe tôi dùng ở Roma, một chiếc xe Ford Focus mầu xanh. Đó là một chiếc xe đơn sơ, ai đó có thể mua được. Trong điều này tôi tin rằng chúng tôi phải làm chứng cho sự đơn sơ, cả cho sự nghèo túng nữa. Người dân của chúng ta đòi hỏi sự nghèo nàn nơi các Linh Mục của họ. Họ đòi buộc trong nghĩa tốt, chứ họ không xin chúng tôi điều đó. Người dân cảm thấy con tim bị thương tích, khi trông thấy các người sống đời thánh hiến bám víu vào tiền bạc. Và đó là điều xấu. Thế rồi không phải là gương tốt để theo, khi một Linh Mục có một chiếc xe mốt mới nhất. Tôi tin rằng… tôi đã luôn luôn nói với các cha xứ ở Buenos Aires: linh mục cần một chiếc xe, đó là điều cần thiết. Trong giáo xứ có hàng ngàn việc phải làm, các di chuyển là điều cần thiết. Nhưng nó phải là một chiếc xe khiêm tốn. Đó là liên quan tới xe.

Về việc quyết định sống tại nhà trọ thánh Marta, tôi đã không quyết định vì sự đơn sơ, bởi vì căn hộ của Giáo Hoàng lớn, nhưng không sang trọng. Nó đẹp, nhưng không có sự sang trọng như trong thư viện của các tầng bên dưới, nơi chúng tôi tiếp khách. Có rất nhiều tác phẩm tuyệt tác, rất đẹp, nhưng căn hộ thì đơn sơ. Tuy nhiên, quyết định ở lại trong nhà trọ thánh Marta liên quan tới tôi, như tôi được tạo dựng nên như vây. Tôi không sống một mình được. Tôi không thể sống đóng kín. Tôi cần sự hiện diện của người ta. Vì thế tôi quyết định giải thích nó như thế này: tôi quyết định ở lại trong nhà trọ thánh Marta, bởi vì nhà phân tâm học khuyên tôi như thế.

Để không phải sống một sự cô đơn không tốt cho tôi. Và cũng là để tiết kiệm nữa, nếu không thì tôi phải tiêu nhiều tiền cho các nhà phân tâm, và như thế thì không tốt. Tôi sống ở đây để ớ với người ta. Nhà trọ thánh Marta là một nhà tiếp đón, trong đó có 40 Giám Mục và Linh Mục làm việc trong Tòa Thánh. Có trên dưới 130 phòng, có các Linh Mục, Giám Mục, Hồng Y và giáo dân ở trong đó. Tôi dùng bữa với tất cả mọi người, ăn sáng, ăn trưa và ăn tối. Chúng tôi luôn gặp những người khác, và tôi thích điều này. Đó là các lý do chính. Bây giờ tôi xin qua luật tổng quát: tôi tin rằng Thiên Chúa xin chúng ta sống đơn sơ hơn trong lúc này đây. Nó là một cái gì đến từ bên trong, làm tâm trí vui sướng. Công Đồng đã lôi kéo sự chú ý tới điều này: một cuộc sống đơn sơ hơn, nghèo hơn. Tôi không biết đã trả lời cho các câu hỏi liên quan tới xe và nhà trọ thánh Marta, và các luật lệ tổng quát hay chưa.

Hỏi: Đức Thánh Cha đã nhắc cho con biết việc tôn phong Hiển thánh cho Đức Gioan XXIII. Đây có phải là một mẫu gương mà Đức Thánh Cha muốn lấy lại hay không?

Đáp: Tôi tin rằng hai vị Giáo Hoàng sẽ được phong Hiển thánh trong cùng một lễ nghi là hai gương mẫu bổ túc cho nhau trong Giáo Hội. Cả hai vị đã làm chứng cho việc canh tân Giáo Hội và đồng thời, cũng đã biết duy trì truyền thống của Giáo Hội. Cả hai vị đã mở các cánh cửa cho tương lai. Đức Gioan XXIII đã mở cửa của Công Đồng cho tới ngày nay còn linh hứng cho chúng ta, nhưng vẫn chưa được thực hành. Đem ra thực hành các quyết định của Công Đồng không phải là dễ, cần phải chờ đợi. Để thực thi các quyết định của một Công Đồng trung bình phải cần tới 100 năm. Như thế chúng ta mới đi được nửa đường thôi. Và Đức Gioan Phaolô II đã cầm vali và đi đó đây trên thế giới. Ngài đã là một thừa sai, ngài đã đi phổ biến sứ điệp của Giáo Hội. Một thừa sai. Đó là hai vĩ nhân đối với Giáo Hội ngày nay. Vì thế đối với tôi sẽ là một niềm vui lớn trông thấy cả hai vị được tôn phong Hiển thánh trong cùng một ngày, trong cùng một buổi cử hành.

Hỏi: Khi Đức Thánh Cha tới Brasil, việc giữ an ninh đã không được đúng đắn. Với xe chở ngài bị dừng lại ở đó giữa đám đông, Đức Thánh Cha Phanxicô có sợ hãi không? Đức Thánh Cha đã cảm thấy gì trong lúc đó?

Đáp: Tôi không sợ hãi. Tôi vô ý thức, nhưng tôi không sợ hãi. Tôi biết là không có ai chết trong Kinh Chiều. Khi tới, thì điều Thiên Chúa muốn sẽ đến. Nhưng trước chuyến du hành, tôi đã đi coi chiếc xe sẽ phải gửi qua Brasil. Nó hoàn toàn bọc kính, kín mít. Nếu chúng ta muốn ở với những người chúng ta yêu mến, với các bạn bè, chúng ta muốn thông truyền với nhau, thì đừng du hành với một căn nhà bằng kính. Không, tôi sẽ không thể nào đến đây để trông thấy dân chúng có con tim vĩ đại như thế, mà bị đóng kín trong một cái hộp bằng kính được. Và khi tôi ở trong xe, dọc đường tôi quay kính xuống. Để có thể giơ tay chào dân chúng. Tôi muốn nói rằng: hoặc là tất cả hoặc là không gì hết. Hoặc là du hành như phải làm, hay là không du hành.

Việc thông truyền một nửa là điều không tốt. Tôi xin cám ơn lực lượng an ninh Vaticăng về cung cách tổ chức chuyến viếng thăm và sự chú ý mà họ luôn luôn có. Về điểm này tôi phải rất là rõ ràng. Và tôi cũng xin cám ơn lực lượng an ninh Brasil rất nhiều, thật vậy. Bởi vì ở đây họ lo lắng cho tôi để không xảy ra điều gì đáng tiếc. Điều gì đó có thể xảy ra, một người nào đó có thể đánh tôi… có thể xảy ra. Tất cả các lực lượng an ninh đã làm việc rất tốt. Tuy nhiên, họ biết tôi thiếu kỷ luật trong nghĩa này. Không phải vì tôi hành động như là một đứa bé vô kỷ luật. Không, nhưng bởi vì tôi đã tới thăm dân chúng và tôi muốn đụng vào họ.

Hỏi: Thưa Đức Thánh Cha, Đức Hồng Y Claudio Hummes, là bạn thân của Đức Thánh Cha, đã đề cập tới nỗi lo lắng về sự kiện tín hữu công giáo tại châu Mỹ Latinh hướng tới các tôn giáo khác, nhất là các giáo phái tin lành. Vậy con xin hỏi Đức Thánh Cha: tại sao lại xảy ra chuyện vậy này, và có thể làm gì bây giờ?

Đáp: Tôi không biết các lý do và cũng không biết con số. Tôi đã nghe nói về đề tài này trong hai Thượng Hội Đồng Giám Mục. Năm 2001, là điều chắc chắn, rồi trong một Thượng Hội Đồng Giám Mục khác nữa, đã có nỗi âu lo đối với cuộc xuất hành của các tín hữu khỏi Giáo Hội công giáo. Tôi không biết cuộc sống Brasil, để có thể đưa ra một câu trả lời. Tôi tin có lẽ Đức Hồng Y Hummes nói về điều này, nhưng tôi không chắc chắn, nhưng nếu qúy vị nói với tôi là bởi vì qúy vị biết. Tôi không biết giải thích hiện tượng này. Tôi xin đưa ra một giả thiết: đối với tôi việc gần gữi với Giáo Hội là điều nền tảng, bởi vì Giáo Hội là mẹ, và chúng ta không biết một bà mẹ qua liên lạc từ xa. Mẹ nâng niu chúng ta, đụng chạm tới chúng ta, hôn chúng ta và yêu thương chúng ta. Khi Giáo Hội dấn thân trong hàng ngàn việc, lơ là sự gần gũi này, lơ là điều đó, và chỉ thông truyền với các tài liệu, thì giống như một bà mẹ liên lạc với con cái qua thư từ. Tôi không biết đó có phải là điều xảy ra tại Brasil này hay không, nhưng tôi biết là nó đã xảy ra trong một vài vùng bên Argentina: Giáo Hội thiếu sự gần gũi. Thiếu các Linh Mục. Thiếu các Linh Mục, vì thế vài vùng bị bỏ trống. Và người dân tìm kiếm, họ cần đến Tin Mừng.

Có một Linh Mục kể lại với tôi rằng cha đã đi làm việc thừa sai tại một vùng ở niền nam nước Argentina, nơi từ 20 năm qua đã không có một Linh Mục nào. Đương nhiên là dân chúng lắng nghe vị mục sư, vì họ cần lắng nghe Lời Chúa. Khi cha đến nơi, thì có một bà rất là thông thái nói với cha rằng: ”Con giận lắm, vì Giáo Hội đã bỏ rơi chúng con. Bây giờ mỗi Chúa Nhật con đi nghe mục sư giảng, bởi vì chính ông ta đã dưỡng nuôi đức tin của chúng con trong một thời gian dài”. Đã thiếu sự gần gũi. Họ đã đề cập tới vấn đề này, và vị linh mục đã lắng nghe bà, và khi cha sắp từ giã bà, thì bà nói: ”Xin cha chờ một chút, xin cha tới đây.” Rồi bà đến gần cái tủ, nơi bà cất giữ ảnh Đức Trinh Nữ. Bà nói với vị linh mục: ”Con đã giấu Đức Mẹ ở đây để cho mục sư không thấy được”. Người đàn bà này đến với mục sư, kính trọng ông, vì ông nói với bà về Lời Chúa và bà chấp nhận ông ta, bởi vì bà đã không có linh mục. Nhưng bà đã duy trì gốc rễ đức tin của mình và cất giấu nó trong một cái tủ. Đối với tôi đây là vấn đề nghiêm trọng nhất. Giai thoại này chứng minh cho thấy rất rõ ràng thảm cảnh của hiện tượng tín hữu trốn khỏi Giáo Hội, thảm cảnh của sự thay đổi này. Thiếu sự gần gũi. Tôi xin lập lại hình ảnh của bà mẹ lo lắng, hôn hít, nâng niu và dưỡng nuôi đứa con của mình, không phải bằng thư tín.

Hỏi: Như thế là chúng ta phải sống gần gũi, có phải thế không ạ?

Đáp: Vâng, sống gần gũi. Đó là một trong những chỉ dẫn cho Giáo Hội ngày nay: tôi muốn một Giáo Hội gần gũi với dân chúng.

Hỏi: Thưa Đức Thánh Cha Phanxicô, khi ngài đã được bầu trong Mật Nghị Hồng Y, các cơ quan Trung Ương Tòa Thánh đã bị các Hồng Y phê bình nhiều. Tâm tình mà con cảm thấy bây giờ sau khi nói chuyện với vài vị Hồng Y, là tâm tình của sự thay đổi. Có đúng như vậy không?
Đáp: Tôi xin mở một dấu ngoặc, một lúc. Khi tôi được bầu, tôi đã có bên cạnh người bạn của tôi là Đức Hồng Y Hummes. Bởi vì chúng tôi ngồi cạnh nhau. Chính ngài đã nói với tôi một câu khiến cho tôi hạnh phúc: ”Đừng quên người nghèo”. Thật là đẹp. Về điểm này thì các cơ quan Trung Ương Tòa Thánh đã luôn luôn bị chỉ trích, ít nhiều như thế. Trung Ương Tòa thánh phải giải quyết nhiều việc. Có vài điều tôi thích, các điều khác thì ít hơn, vài cung cách làm việc có nền tảng vững chắc, các cung cách khác có lửa sai lầm, cũng như tất cả mọi tổ chức. Tôi thì tôi sẽ nói như thế này: trong các cơ quan Trung Ương Tòa Thánh có nhiều vị thánh: có các Hồng Y thánh, Giám Mục thánh, Linh Mục, tu sĩ và giáo dân… Người của Thiên Chúa yêu mến Giáo Hội. Điều này thì người ta ít thấy. Một cây đổ thì gây nhiều tiếng động hơn là cả một cánh rừng đang lớn lên. Người ta nghe tiếng của các vụ xì căng đan. Chính trong lúc này đây chúng ta có một vụ: đó là việc chuyển ngân 10, 20 triệu mỹ kim của một Đức Ông. Thật là một đặc ân đẹp vị ấy làm cho Giáo Hội, đúng không? Chúng tôi thừa nhận rằng vị ấy đã hành xử xấu, Giáo Hội phải trừng phạt vị ấy trong hình thức đúng đắn, bởi vì Đức Ông ấy hành động xấu. Có những trường hợp thuộc loại này. Trước Mật Nghị Hồng Y, các Hồng Y chúng tôi đã có một tuần hội họp với nhau gọi là các phiên nhóm khoáng đại hay toàn thể. Chúng tôi đã đề cập tới mọi vấn đề. Bởi vì chỉ có chúng tôi với nhau và thảo luận với mục đích hiểu biết các thực tại và vạch ra một chân dung của vị Giáo Hoàng mới. Và từ các phiên nhóm đó đã nảy sinh ra nhiều vấn đề mà qúy vị cũng đã biết rồi: Vatileaks vv… Cũng có vấn đề các vụ xì căng đan. Nhưng mà cũng có các thánh. Những người này đã tận hiến cuộc sống để làm việc cho Giáo Hội trong thinh lặng trong Hội Đồng Tông Tòa. Chúng tôi cũng đã nói tới việc cải tổ các guồng máy cần thiết. Có đúng thật là như vậy. Các Hồng Y đã yêu cầu vị Giáo Hoàng mới thành lập một Ủy ban từ bên ngoài, để nghiên cứu các vấn đề tổ chức Cơ quan trung ương Tòa Thánh. Một tháng sau khi tôi đựơc bầu, tôi đã chỉ định Ủy ban tám Hồng Y, mỗi đại lục một vị, với châu Mỹ hai vị: một vị Bắc Mỹ một vị Nam Mỹ, với một vị điều hợp cũng là người Mỹ châu Latinh và một thư ký người Italia. Ủy ban này đã bắt đầu làm việc, thu thập ý kiến của các Giám Mục, của Các Hội Đồng Giám Mục, liên quan tới các cải tổ trong năng động của các Thượng Hội Đồng Giám Mục.

Đã có nhiều tài liệu được gửi đến. Chúng tôi sẽ có một phiên họp chính thức vào tháng 10 tới đây. Chúng tôi sẽ thảo luận các đường nét hướng dẫn. Tôi không tin rằng chúng tôi sẽ đạt đươc điều gì định đoạt, bởi vì việc cải cách các cơ quan Trung Ương của Tòa Thánh là điều rất nghiêm chỉnh, các đề nghị cũng là điều nghiêm trọng cần phải được chín mùi. Tôi dự kiến hai hay ba cuộc họp khác nữa trước khi có bất cứ cải tổ định đoạt nào.

Đàng khác, các thầm học gia nói bằng tiếng la tinh rằng, tôi không biết có phải ngay từ thời Trung Cổ hay không: ”Giáo Hội phải luôn luôn được cải tổ”. Để không ở lại đàng sau đuôi. Có các điều ích lợi trong các thế kỷ qúa khứ, trong các thời đại khác, có các quan điểm khác, mà bây giờ không còn cần nữa và phải được tổ chức trở lại. Giáo Hội là năng động và trả lời cho các chuyện của cuộc sống. Và tất cả những điều đó đã được yêu cầu trong các phiên họp của các Hồng Y, trước Mật Nghị Hồng Y bầu Giáo Hoàng. Chúng đã được nói lên một cách rất rõ ràng, các đề nghị cũng rất là rõ ràng và súc tích. Chúng tôi theo đường hướng này. Không biết tôi đã trả lời cho câu hỏi của qúy vị chưa.

Hỏi: Thưa Đức Thánh Cha Phanxicô, đâu là sứ điệp của Đức Thánh Cha cho người trẻ? Cả những người trẻ đang phản đối tại các quảng trường…

Đáp: Trước hết tôi muốn nói rõ là tôi không biết các lý do khiến các bạn trẻ ấy phản đối. Vì vậy nếu tôi nói điều gì về một vấn đề mà tôi không biết rõ, thì tôi làm sai, tôi có thể gây hại cho tất cả mọi người vì đây sẽ là một phán xét vô căn cứ. Tôi xin thẳng thắn nói là tôi không biết rõ tại sao các bạn trẻ kia đang phản đối. Đây là điểm đầu tiên. Điểm thứ hai: tôi không thích một người trẻ không phản đối gì cả. Bởi vì người trẻ luôn mơ mộng đến điều không tưởng, và không phải điều không tưởng nào cũng tiêu cực. Không tưởng là hít thở và nhìn về tương lai. Người trẻ thường không mạch lạc, không có nhiều kinh nghiệm sống cụ thể, điều ấy đúng. Nhưng nhiều khi chính những kinh nghiệm sống ấy lại ngăn cản chúng ta. Và rồi người trẻ có nhiều năng lực hơn để bảo vệ lý tưởng của họ. Người trẻ cốt yếu là người ngược đời, đây là điều rất tốt, là điều hầu như là chung cho mọi người trẻ. Vì thế chúng ta phải lắng nghe người trẻ, phải cung cấp cho người trẻ phương tiện để họ phát biểu tư tưởng, và phải bảo vệ làm sao để người trẻ không bị lèo lái lợi dụng. Biết bao nhiêu người đang bị lạm dụng – với nạn bóc lột sức lao động chẳng hạn – biết bao nhiêu hình thức lợi dụng… Tôi có thể nói rằng có biết bao nhiêu người đang tìm cách lợi dụng giới trẻ, bằng cách lèo lái mộng mơ của họ, lèo lái khát vọng đi ngược đời của người trẻ để rồi phá tan cuộc đời người trẻ. Bởi thế, cần phải đề phòng những mưu toan lèo lái người trẻ. Chúng ta phải luôn luôn lắng nghe người trẻ. Phải thận trọng. Nếu trong một gia đình, các bậc cha mẹ không lắng nghe người con nhỏ, thì rốt cuộc sẽ cô lập con, sẽ gieo rắc buồn đau trong tâm lòng nó, và sẽ không tạo ra được sự trao đổi phong phú, mặc dù nó thiếu kinh nghiệm sống. Cần phải lắng nghe người trẻ và bảo vệ người trẻ trước những âm mưu lèo lái ý thức hệ hay xã hội luân lý. Con đường duy nhất là lắng nghe người trẻ, cho họ quyền lên tiếng phát biểu tư tưởng. Điều này khiến tôi đi đến một vấn đề khác, một vấn đề mà một cách nào đó, tôi đã nêu lên trong cuộc gặp gỡ các bạn trẻ người Argentina tại nhà thờ chính tòa hôm nay.

Trong một buổi tiếp các tân đại sứ đến trình ủy nhiệm thư, tôi có nói rằng thế giới chúng ta đang sống ngày nay đã rơi vào tình trạng tuyệt đối tôn thờ tiền bạc, và ngay cả chính trường thế giới cũng bị cuốn hút chạy theo thần tượng bạc tiền. Tiền bạc nắm quyền chỉ huy tối cao ngày nay. Điều này đưa đến một nền chính trị duy kinh tế, không còn chịu bất cứ một kiểm soát luân lý đạo đức nào nữa, một chủ thuyết duy kinh tế tự đủ, chia xã hội ra thành từng nhóm tùy theo căn bản lợi nhuận. Điều gì sẽ xảy ra lúc ấy? Khi thế giới bị ngự trị bởi thần tượng tuyệt đối là tiền bạc, thế giới sẽ chỉ chú trọng đến trung tâm điểm và mọi thái cực khác của xã hội sẽ bị lãng quên hờ hững bỏ rơi. Cho đến lúc này, chúng ta đã thấy rõ là người già đã bị gạt bỏ ra bên lề xã hội thế nào. Có cả một triết thuyết để gạt bỏ người già ngày nay. Người già vô dụng. Người già đâu còn sản xuất gì được nữa. Cả người trẻ cũng không sản xuất được gì nhiều. Họ cần phải được huấn luyện. Điều mà chứng ta đang chứng kiến ngày nay là người trẻ cũng đang sắp bị loại trừ. Tình trạng thất nghiệp tại Âu châu hiện rất đáng lo âu. Tôi không nói rõ là nước nào, nhưng tôi chỉ xin đan cử hai quốc gia châu Âu giàu có làm thí dụ. Một nước có tỷ lệ thất nghiệp là 25%, và trong số này tỷ lệ người trẻ thất nghiệp là 44%. Tại quốc gia thứ hai, tỷ lệ thất nghiệp là 30% và số người trẻ thất nghiệp lên tới quá 50%. Đó là hiện tượng người trẻ bị gạt ra ngoài lề. Như thế, để bảo trợ cho kiểu mẫu chính trị duy kinh tế toàn cầu này, chúng ta đang gạt bỏ các thái cực ra ngoài lề xã hội, các thái cực vốn là hứa hẹn tương lai. Bởi vì người trẻ là nền tảng tương lai của chúng ta, người trẻ sẽ phải tiến bước xây dựng tương lai, còn người già là những người truyền dạy kinh nghiệm cho giới trẻ. Nếu chúng ta gạt bỏ cả hai ra ngoài lề, thì thế giới sẽ sụp đổ. Không biết là tôi có giải thích rõ chưa.

Vấn đề chung của toàn thế giới hiện nay là thiếu một nền tảng luân lý nhân bản, mỗi địa phương dưới một khía cạnh khác. Tôi xin nói thêm một điều về vấn đề này. Vào thế kỷ thứ XII, tôi nhớ tới Thánh Toma Aquino, vào thế kỷ thứ XII có một Rabbi thông thái, hay viết lách. Rabbi viết chuyện cho cộng đoàn của mình, đề cập đến những vấn đề đạo đức luân lý xuất hiện trong vài trình thuật Thánh Kinh. Một lần, Rabbi giải thích vấn đề tháp Babel. Vị Rabbi thời trung cổ, vào thế kỷ XII giải thích thế này: Đâu là vấn đề của tháp Babel? Tại sao lại có việc Thiên Chúa trừng phạt như thế? Để xây tháp, người ta phải đúc gạch. Người ta phải moi đất sét, nhồi với rơm rạ, phải nén, cắt, đúc gạch, phải phơi khô, nung gạch cho chín trong lò, rồi mới khuân lên cao để tiếp tục xây tường. Nếu một hòn gạch rơi xuống bể nát, thì thật là một tai họa cho cả dân tộc. Nhưng nếu một người thợ xảy chân té xuống, thì chẳng sao cả. Ngày nay, có những bé con không có gì để ăn, những trẻ thơ chết vì đói nghèo, vì thiếu dinh dưỡng. Chỉ cần nhìn những bức ảnh đến từ một số quốc gia là đủ biết. Có bao nhiêu người nam nữ không có gia cư và phải chết thảm trong những ngày đông giá. Có những trẻ em không được giáo dục học hành. Nhưng những điều này không làm nên tin tức. Thế nhưng khi thị trường chứng khoán tụt mất 3 hay 4 điểm, thì đây là một tai họa lớn, là một thảm kịch. Bạn hiểu chứ? Đây là thảm kịch của thuyết nhân bản vô nhân, mà chúng ta đang sống ngày nay. Vì thế, chúng ta phải hồi phục hai thái cực người trẻ và người già. Và khômg được rơi vào sự hoàn vũ hóa thái độ dửng dưng đối với hai thái cực này, vì người trẻ và người già là tương lai của xã hội. Tôi xin lỗi đã quá dài dòng, nhưng tôi phải nói thế để quảng diễn cho đúng quan điểm của tôi. Điều gì đang xảy ra cho các bạn trẻ Brasil, tôi không biết rõ. Nhưng tôi chỉ xin đừng lèo lái họ, mà hãy lắng nghe họ, bởi vì đây là hiện tượng chung của thế giới, chứ không chỉ giới hạn tại Brasil mà thôi.

Hỏi: Thưa Đức Thánh Cha Phanxicô, Đức Thánh Cha để lại sứ điệp nào cho người công giáo Brasil và cho cả những người ngoài công giáo? Đức Thánh Cha muốn để lại sứ điệp nào cho một quốc gia như Brasil?

Đáp: Tôi nghĩ rằng chúng ta nên thăng tiến một nền văn hóa gặp gỡ trên toàn thế giới, như thế để mỗi người cảm thấy nhu cầu cống hiến cho thế giới những giá trị luân lý đạo đức cần thiết cho toàn nhân loại. Và bảo vệ thực tại nhân loại. Tôi nghĩ rằng điều quan trọng là mọi người chúng ta nên hoạt động phục vụ tha nhân, giảm bớt sự ích kỷ. Công cuộc phục vụ tha nhân này phải đặt nền tảng trên các giá trị của Đức Tin cá nhân. Mỗi tín ngưỡng có một Đức Tin riêng, nhưng mọi người cần phục vụ tha nhân trong những giá trị lòng tin của mình. Và công cuộc phục vụ tha nhân này phải là điểm đồng quy, là nơi gặp gỡ chung. Nếu còn có một trẻ thơ đói ăn, không được học hành, chúng ta phải hoạt động để trẻ thơ ấy không còn bị đói hay bị vô học nữa.

Còn việc giáo dục trẻ thơ ấy do người công giáo hay chính thống, tin lành hay do thái làm, điều này không quan trọng. Điều quan trọng là trẻ thơ ấy được đủ ăn và được học hành. Đây là điểm mà chúng ta phải đạt đến thỏa thuận. Ngày nay tình trạng đã khẩn trương đến độ chúng ta không thể tiếp tục bàn cãi giữa chúng ta, làm ngơ trước sự đau khổ của người khác nữa, nhưng phải cấp thiết ra tay hành động cho tha nhân, rồi sau đó, đối thoại giữa chúng ta một cách rộng rãi, không quên Đức Tin của mình, nhưng trong bầu khí tôn trọng lẫn nhau. Vấn đề quan trọng hiện nay là thái độ đối với tha nhân. Chúng ta phải ra khỏi chính mình để tìm cách giải quyết các vấn đề lớn của thế giới. Tôi nghĩ rằng các tôn giáo khác nhau trên toàn trái đất không thể nào ngủ yên giấc, khi còn một trẻ em không được học hành hay không có đủ ăn, khi còn một người trẻ hay một cụ già không được săn sóc sức khỏe. Dĩ nhiên, hoạt động của các tôn giáo không phải là thiện nguyện. Điều đó đúng, nhưng chúng ta là người công giáo, cũng như các giáo hội Kitô khác, chúng ta sẽ bị phán xét trên những hoạt động bác ái này. Và bàn luận về thần học sẽ chẳng có nghĩa lý gì, nếu chúng ta không có khả năng ra khỏi chính mình để giúp đỡ tha nhân, nhất là trong thế giới hiện nay, đang có những người rơi khỏi tháp mà không ai nói gì cả.

(SD 29-7-2013)

Linh Tiến Khải – Mai Anh (Vatican Radio)

Đức Thánh Cha Phanxicô kết thúc cuộc viếng thăm Brazil

Đức Thánh Cha Phanxicô kết thúc cuộc viếng thăm Brazil

ROMA. Lúc 11 giờ 25 phút trưa ngày 29-7-2013, ĐTC Phanxicô đã về đến Roma bằng an sau 1 tuần lễ viếng thăm tại Brazil nhân dịp Ngày Quốc Tế giới trẻ lần thứ 28 tại Rio de Janeiro.

Pope Francis back to Vatican

Trong số các vị ra đón ĐTC tại Phi trường Ciampino của Roma, có ĐHY Vallini, Giám quản Roma, Ông Angelino Alfano, Phó thủ tướng kiêm bộ trưởng nội vụ của Italia và Đức TGM Georg Gaenswein, Chủ tịch Phủ Giáo Hoàng.

Liền đó, ngài dùng xe trở về Vatican, nhưng trên đường về ngài đã ghé vào Đền Thờ Đức Bà Cả, cầu nguyện trước ảnh Đức Mẹ 10 phút để cám ơn Mẹ vì sự thành công tốt đẹp của Ngày Quốc Tế giới trẻ thứ 28 và chuyến viếng thăm của ngài tại Brazil

Những hoạt động chót của ĐTC tại Brazil

1. Gặp gỡ các GM Mỹ châu la tinh

Sau thánh lễ ban sáng chúa nhật 28-7 trước sự hiện diện của hơn 3 triệu tín hữu tại bãi biển Copacabana để bế mạc Ngày Quốc tế giới trẻ, ĐTC đã về trung tâm Sumaré của Tổng giáo phận Rio để dùng bữa trưa với đoàn tùy tùng. Kế đến vào lúc 4 giờ chiều, tại thính đường của Trung tâm này, ngài đã gặp gỡ 45 HY GM thuộc ban điều hợp Liên HĐGM Mỹ châu la tinh, gọi tắt là Celam, nhân dịp các vị nhóm họp từ ngày 29-7 đến 2-8-2013 tại Học viện Nữ Vương Trời Cao tại thành phố Rio de Janeiro.

Celam qui tụ 22 HĐGM Mỹ châu la tinh và quần đảo Caraibí được thành lập cách đây 57 năm, với mục đích thăng tiến, khích lệ và làm cho đoàn thể tính của các GM trở nên sinh động cũng như tình hiệp thông giữa các Giáo Hội tại miền này và các vị chủ chăn.

Ngỏ lời sau lời chào mừng của Đức Cha Chủ tịch Celam, Carlos Aguiar Retes, cũng là TGM giáo phận Tlalnepanda bên Mehicô, ĐTC đặc biệt ngài nhấn mạnh tới 4 đặc tính của Đại hội kỳ 5 của hàng GM Mỹ châu la tinh nhóm tại Aparecida hồi tháng 5 năm 2007, do ĐTC Biển Đức 16 khai mạc.

Huấn từ của ĐTC
1. Đặc tính thứ I là Đại hội Aparecida không có tài liệu làm việc. Các Đại hội trước đó tại Medellín, Puebla và Santo Domingo đều bắt đầu công việc với tài liệu làm việc, từ đó các GM thảo luận, suy tư và phê chuẩn văn kiện chung kết. Trái lại tại Aparecida, sự tham gia của các Giáo Hội địa phương đạt tới cao điểm trong một văn kiện tổng hợp. Công việc bắt đầu bằng sự trình bày những mối quan tâm trước sự thay đổi của thời đại và nhu cầu cần phải phục hồi cuộc sống môn đệ và thừa sai qua đó Chúa Kitô đã thành lập Giáo Hội.

2. Đặc tính thứ hai là bối cảnh cầu nguyện của Dân Chúa. Thánh lễ và những buổi cử hành phụng vụ khác trong Đại hội Aparecida luôn được dân Chúa tháp tùng. Xét vì công việc của Đại hội diễn ra ở tầng hầm của Đền thánh Đức Mẹ, nên những thánh ca và kinh nguyện của các tín hữu luôn tháp tùng Đại hội.

3. Thứ ba là văn kiện chung kết được kéo dài trong sự quyết tâm dấn thân truyền giáo trên toàn đại lục. Đại hội Aparecida không chấm dứt với một văn kiện, nhưng kéo dài trong chiến dịch truyền giáo toàn đại lục.
4. Thứ tư là dự hiện diện của Đức Mẹ, Mẹ của Mỹ châu la tinh. Đó là lần đầu tiên một Đại hội của hàng GM Mỹ châu la tinh và Caraibi diễn ra trong một Đền thánh Đức Mẹ.

ĐTC nhấn mạnh rằng chiến dịch truyền giáo toàn đại lục Mỹ châu la tinh có hai chiều kích là có chương trình và có khuôn mẫu. Đó là sự thực thi tính chất truyền giáo, cũng là thực thi các hoạt động bình thường của các Giáo Hội địa phương theo ý hướng truyền giáo. Hậu quả là người ta đạt được một năng động cải tổ các cơ cấu Giáo Hội. Sự thay đổi các cơ cấu từ cũ kỹ sang các cơ cấu mới mẻ không phải là thành quả của một nghiên cứu về tổ chức hoạt động của Giáo Hội, để tiến tới một sự tổ chức, nhưng là hậu quả của một năng động truyền giáo. Điều loại bỏ những cơ cấu cũ kỹ, và thay đổi tâm hồn các tín hữu Kitô chính là tinh thần truyền giáo. Chiến dịch truyền giáo toàn đại lục tạo nên một sự ý thức về một Giáo Hội được tổ chức để phục vụ mọi tín hữu đã chịu phép rửa và những ngừơi thiện chí. Một đệ của Chúa Kitô không phải là một người cô lập trong một thứ linh đạo duy nội tâm, nhưng là một người trong cộng đoàn để hiến thân phục vụ tha nhân. Vì thế, việc truyền giáo toàn đại lục bao hàm sự thuộc về Giáo Hội.

Vì thế có hai thách đố hiện hành trong đặc tính truyền giáo của môn đệ Chúa Kitô, đó là canh tân Giáo Hội từ bên trong và đối thoại với thế giới ngày nay.

– Về việc canh tân Giáo Hội từ bên trong, ĐTC khẳng định rằng Đại hội các GM ở Aparecida đã đề nghị sự hoán cải mục vụ như một điều cần thiết phải làm. Điều này đòi phải tin vào Tin Mừng, tin nơi Chúa Giêsu Kitô là Đấng mang lại Nước Thiên Chúa, trong sự đi vào thế giới của ngài, trong sự hiện diện chiến thắng sự ác; tin nơi sự trợ giúp và hướng dẫn của Chúa Thánh Linh; tin nơi Giáo Hội, là Thân Mình Chúa Kitô và kéo dài năng động nhập thể. Vì thế, chúng ta cần tự hỏi, như một sự xét mình:

– Chúng ta có làm gì để hoạt động của chúng ta và của các LM của chúng tá có tính chất mục vụ hơn là hành chánh hay không? Đâu là người chính yếu được hưởng công việc của Giáo Hội, Giáo Hội như một tổ chức hay là một Dân Chúa xét như một toàn thể? Chúng ta có thăng tiến những không gian và cơ hội để biểu lộ lòng từ bi của Thiên Chúa hay không? Chúng ta có ý thức về trách nhiệm phải xét lại các hoạt động mục vụ và sự điều hành các cơ cấu Giáo Hội, có tìm thiện ích của các tín hữu và của Giáo Hội hay không? Trong thực hành, chúng ta có để cho các tín hữu giáo dân tham gia sứ mạng truyền giáo hay không? Chúng ta có công hiến Lời Chúa và các bí tích với ý thức rõ ràng và xác tín rằng Chúa Thánh Linh biểu lộ trong các yếu tố ấy hay không?

Sự phân định mục vụ có phải là một tiêu chuẩn bình thường sử dụng các Hội đồng giáo phận hay không? Các hội đồng ấy và các Hội đồng mục vụ giáo xứ, các Hội đồng kinh tế có phải là không gian thực sự để giáo dân tham gia vào việc tham khảo ý kiến, tổ chức và kế hoạch hóa mục vụ hay không? Hoạt động tốt của các Hội đồng ấy là điều quan trọng có tính chất quyết định. Chúng ta rất chậm chạp trong vấn đề này. Các GM và LM chúng ta có ý thức và xác tín về sứ mạng của giáo dân và cho họ tự do hành động để họ ra đi, phân định phù hợp với con đường môn đệ sứ mạng và sứ mạng mà Chúa ủy thác cho họ hay không? Chúng ta có hỗ trợ giáo dân, tháp tùng họ, vượt thắng mọi thứ cám dỗ lèo lái hoặc bắt họ tùng phục không đúng phép hay không? Các nhân viên mục vụ và các tín hữu nói chung có cảm thấy mình là thành phần của Giáo Hội, có đồng hóa với Giáo Hội và đưa Giáo Hội đến gần những người đã chịu phép rửa nhưng sống xa cách Giáo Hội hay không?

Những cám dỗ khiến cho tín hữu không còn là môn đệ thừa sai của Chúa

ĐTC nói: ”Điều quan trọng là hiểu chiến lược của ác thần để giúp chúng ta trong việc phân định. Đây không phải là săn đuổi ma quỉ, nhưng chỉ là sự sáng suốt và tinh khôn theo tinh thần Tin Mừng. Có một số thái độ chứng tỏ Giáo Hội bị cám dỗ, đó là một số đề nghị thời sự có thể tàng hình trong năng động của việc làm môn đệ vừa thừa sai của Chúa, để rồi làm cho tiến trình hoán cải mục vụ bị thất bại:

Những cám dỗ đó là ý thức hệ hóa sứ điệp Tin Mừng, giải thích Tin Mừng bên ngoài sứ điệp Phúc âm và ngoài Giáo Hội; giải thích dựa theo phương pháp chú giải của các khoa xã hội và bao gồm những lãnh vực rất khác nhau, từ tự do thị trường cho tới phân loại theo chủ thuyết mác xít. Cũng có cám dỗ khác là ý thức hệ hóa tâm lý, thu hẹp cuộc gặp gỡ với Chúa Giêsu Kitô thành một thứ tự ý thức mình. Ngừơi ta thường cung cấp thức cám dỗ này trong các lớp linh đạo, các cuộc tĩnh tâm, và rốt cuộc người ta tự tham chiếu mình, không còn chiều kích siêu việt và thừa sai nửa.

ĐTC cũng phê bình chủ trương phục hồi quá khứ: đứng trước những tai ương của Giáo Hội người ta chỉ tìm giải pháp có tính chất kỷ luật, phục hồi những đường đối cư xử và những hình thức lỗi thời, không có ý nghĩa kể cả về mặt văn hóa. Tại Mỹ châu la tinh, người ta thấy điều này trong một số nhóm nhỏ, một số dòng tu mới, có xu hướng an ninh về đạo lý hoặc kỷ luật.

Một số cám dỗ khác cũng được ĐTC nói đến, đó là chủ thuyết duy chức năng, làm biến mất chiều kích mầu nhiệm, chỉ chú ý đến hiệu năng và thu hẹp thực tại Giáo Hội vào cơ cấu của một tổ chức ONG, Phi chính phủ. Sau cùng, là thái độ duy giáo sĩ: trong nhiều trường hợp đây là một sự đồng lõa tội lỗi: cha sở giáo sĩ hóa và giáo dân xin ngài biến họ thành giáo sĩ. Hiện tượng duy giáo sĩ cho thấy tại sao phần lớn hàng giáo dân Mỹ châu la tinh thiếu trưởng thành và thiếu tự do theo tinh thần Kitô.

Một số tiêu chuẩn của Đại hội Aparecida

ĐTC nêu rõ một số tiêu chuẩn do Đại hội các GM đề ra tại Aparecida đề ra, ví dụ:

– Không có tình trạng làm môn đệ và thừa sai ”tĩnh”, tự tham chiếu mình, vì người môn đệ thừa sai được phóng tới cuộc gặp gỡ, hướng về siêu việt, tham chiếu Chúa Giêsu hoặc dân mà mình phải rao giảng cho họ, và không chiếm vị trí ở trung tâm, trái lại ở ven biên. Trung tâm là Chúa Giêsu Kitô, Đấng triệu tập và sai đi.
– Một tiêu chuẩn khác, đó là gần gũi và gặp gỡ. ĐTC nhận xét rằng ”tại Mỹ châu la tinh và Quần đảo Caraibí, có những thứ mục vụ xa cách, không có sự hiền dịu, không dịu dàng, âu yếm. Người ta cố tình không biết đến cuộc cách mạng dịu dàng đã khơi lên sự nhập thể của Ngôi Lời Thiên Chúa: thứ mục vụ xa cách ấy không có khả năng đạt tới cuộc gặp gỡ. Trái lại sự gần gũi tạo ra sự hiệp thông. Viên đá để thử nghiệm ở đây là bài giảng: các bài giảng của chúng ta ra sao? Chúng ta có theo gương Chúa, Đấng nói như người có uy quyền, hoặc các bài giảng của chúng ta chỉ là những giới luật, xa lạ và trừu tượng?

Sau cùng, ĐTC khẳng định rằng GM là vị phải hướng dẫn công cuộc truyền giáo đại lục, chứ không làm chủ nhân ông. GM phải là người gần gũi với dân chúng, yêu mến thanh bần, yêu sự thanh bần nội tâm như một sự tự do trước mặt Chúa, cũng như sự thanh bần bên ngoài, sống đơn sơ và khổ hạnh. GM phải là những người không có tâm lý như những ông hoàng, phải là những người không tham vọng, là hôn phu của một Giáo Hội đang mong chờ Chúa.

2. Gặp gỡ và cám ơn các bạn trẻ thiện nguyện

Giã từ các GM thuộc ban điều hợp Liên HĐGM Mỹ châu la tinh, ĐTC đã đáp trực thăng tới Khu vực Hội nghị của thành Rio gọi là “Rio Trung Tâm” để gặp gỡ 15 ngàn người đại diện cho 60 ngàn người thiện nguyện đã phục vụ từ 2 năm nay trong việc chuẩn bị, tổ chức và tiến hành Ngày Quốc Tế giới trẻ vừa qua.

Khi ĐTC đến đây vào lúc quá 5 giờ chiều, ngài đã được các bạn trẻ thiện nguyện nồng nhiệt tiếp đón.
Lên tiếng sau lời chào mừng của Đức TGM Orani Tempesta sở tại và 2 đại diện những người thiện nguyện, một người Brazil và một người Ba Lan là nơi sẽ đón tiếp Ngày Quốc Tế giới trẻ lần tới, ĐTC nồng nhiệt cám ơn họ và nói:
”Qua nụ cười của mỗi người trong các bạn, với sự tử tế, sẵn sàng phục vụ, các bạn đã chứng tỏ rằng ”Cho đi thì hạnh phúc hơn là nhận lãnh” (Cv 20,35). Việc phục vụ mà các bạn đã thi hành trong những ngày nàc làm cho tôi nhớ đến sứ mạng của thánh Gioan Tẩy Giả đã dọn đường cho Chúa Giêsu. Mỗi người, theo cách thế của mình, là một dụng cụ để hàng ngàn bạn trẻ khác chuẩn bị con đường gặp gỡ Chúa Giêsu.

ĐTC cũng khích lệ các bạn trẻ thiện nguyện đáp lại tiếng gọi của Chúa: 'Thiên Chúa kêu gọi thực hiện những chọn lựa chung kết, ngài có một dự phóng cho mỗi người: khám phá và đáp lại ơn gọi ấy chính là con đường tiến đến sự thực hiện chính mình trong hạnh phúc. Thiên Chúa kêu gọi tất cả mọi người nên thánh, sống cuộc sống của mình, nhưng ngài có một con đường cho mỗi người. Một số được kêu gọi nên thánh qua việc thành lập gia đình nhờ bí tích hôn phối. Có người nói rằng ngày nay hôn nhân là điều lỗi thời; trong nền văn hóa tạm thời, tương đối, nhiều người chủ trương rằng điều quan trọn glà ”hưởng thụ giây phút hiện nay”, và dấn thân trọn đời, thực hiện những chọn lựa chung cục, là điều không bõ công, vì ta không biết tương lai sẽ ra sao. Trái lại, tôi xin các bạn hãy trở thành những người cách mạng, đi ngược dòng; đúng vậy, tôi xin các bạn hãy nổi lên chống lại thứ văn hóa tạm bợ như thế, thứ văn hóa này, xét cho cùng, nghĩ rằng các bạn không có khả năng lãnh nhận trách nhiệm, không có khả năng yêu thương thực sự. Tôi tin tưởng nơi người trẻ và tôi cầu nguyện cho các bạn. Hãy can đảm đi ngược dòng. Hãy có can đảm sống hạnh phúc.

Với những người chọn cuộc sống linh mục, ĐTC nhắc nhở rằng ”Chúa kêu gọi hiến thân cho Chúa một cách trọn vẹn nhất, để yêu thương mọi người với tâm hồn của vị Mục Tử nhân lành. Những người khác, Chúa kêu gọi phục vụ trong đời sống tu trì: trong các đan viện chuyên cầu nguyện cho thiện ích của thế giới, hoặc trong các lãnh vực khác nhau của việc tông đồ, xả thân cho mọi người, nhất là những người túng thiếu nhất. Tôi không bao giờ quên cái ngày 21-9 khi tôi được 17 tuổi – sau khi dừng lại tại nhà thờ thánh Giuse de Flores để xưng tội, lần đầu tiên tôi nghe thấy Chúa gọi tôi. Các bạn đừng sợ điều Chúa yêu cầu các bạn! Thưa vâng với Chúa thật là điều bõ công. Nơi Chúa có niềm vui!

Và ĐTC chào giã từ các bạn trẻ thiện nguyện với một câu hỏi: ”Các bạn hãy hỏi Chúa: Chúa muốn con làm gì, đâu là con đường con phải theo?”

3. Giã từ

Sau khi ban phép lành cho các bạn trẻ thiện nguyện, ĐTC đã đáp trực thăng ra phi trường Galeão, cách đó 30 cây số. Tại đây vào lúc 6 giờ rưỡi chiều, giờ địa phương, đã diễn ra nghi thức tiễn biệt với sự hiện diện của bà tổng thống Dilma Roussef, chính quyền dân sự, đoàn chủ tịch HĐGM Brazil cũng như các HY và GM của vùng này.

Trong lời giã từ, ĐTC nói: ”Tôi ra đi với tâm hồn tràn đầy những kỷ niệm hạnh phúc; và những kỷ niệm này chắc chắn sẽ trở thành kinh nguyện. Trong lúc này đây tôi bắt đầu cảm thấy một sự nhớ nhung, nhớ Brazil với dân tộc cao cả và tâm hồn quảng đại, dân tộc rất thân hữu. Nhớ nụ cười rộng mở và chân thành mà tôi đã thấy nơi bao nhiều người, sự hăng hái nhiệt thành của những ngừơi thiện nguyện. Nhớ niềm hy vọn gnơi ánh mắt của các bạn trẻ ở nhà thương thánh Phanxicô. Nhớ đức tin và niềm gui giữa những nghịch cảnh của những người dân ở khu xóm nghèo Varginha. Tôi chắc chắn ràng Chúa Kitô đang sống và thực sự hiện diện trong hoạt động của vô số các bạn trẻ và bao nhiêu người mà tôi đã gặp trong tuần lễ này không thể quên được. Xin cám ơn vì sự tiếp đón và tình bạn nồng nhiệt đã được bày tỏ cho tôi!

ĐTC chân thành cám ơn bà tổng thống, các anh em GM và đông đảo những ngừơi cộng tác của các vị đã làm cho những ngày này trở thành một buổi lễ tuyệt vời cử hàn hđức tin phong phú và vui tươi của chúng ta nơi Chúa Giêsu Kitô.

ĐTC cũng khẳng định rằng tôi sẽ tiếp tục hy vọng rất nhiều nơi người trẻ Brazil và trên toàn thế giới: qua họ, Chúa Kitô đang chuẩn bị một mùa xuân mới trên toàn thế giới.

Giống như lúc khởi hành từ Roma, ĐTC cũng tự tay xách cặp khi bước lên chiếc máy bay Airbus 330 của hãng Alitalia bay về Roma.

Trên chuyến bay dài 11 tiếng rưỡi này, ĐTC đã nồng nhiệt chào thăm và cám ơn hơn 70 ký giả tháp tùng ngài. Ngài đã dành 1 giờ 20 phút để trả lời tất cả những câu hỏi họ nêu lên về nhiều vấn đề khác nhau.

G. Trần Đức Anh OP – Vatican Radio

Đức Thánh Cha Phanxicô chia tay: “Tôi sẽ luôn luôn đặt hy vọng của tôi trong giới trẻ”

Đức Thánh Cha Phanxicô chia tay: "Tôi sẽ luôn luôn đặt hy vọng của tôi trong giới trẻ"

Pope goes back to airplane

(Vatican Radio) Vào tối Chúa Nhật Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã đọc bài diễn văn chia tay của mình đển tất cả những người có mặt tại sân bay Galeao Rio de Janeiro tụ tập để tiển đưa  và "tiển biệt" với Ngài.

Tổng thống Brazil Dilma Roussef dẫn đầu phái đoàn gồm chính quyền, các nhà  chính trị và hữu trách dân sự, cùng với rất nhiều Hồng Y và Giám Mục của quốc gia.

Trong bài phát biểu của mình, Đức Thánh Cha Phanxicô cảm ơn Bà Tổng Thống, các Giám mục và các cộng sự, và toàn thể dân chúng Ba Tây để thực hiện đại hội trong tuần này ", một lễ kỷ niệm tuyệt vời của sự phong phú và niềm vui của đức tin trong Chúa Giêsu Kitô".

Đức Thánh Cha tỏ lòng biết ơn của mình đối với công việc của tổ chức Đại Hội và các nhà truyền thông. Và đặc biệt, Ngài nói mình "lòng biết ơn đi đến rất nhiều người cầu nguyện, thường trong sự im lặng và đơn giản cho Ngày Giới trẻ Thế giới này là một trải nghiệm đích thực của tăng trưởng trong đức tin".

Nhưng trên hết – Đức Thánh Cha Phanxicô cho biết – "Những ý nguyện của  tôi xin chuyển đến những người mà có trái tim cho các buổi lễ: Đó là những người trẻ!". "Nhiều người trong số các bạn đến đây như các môn đệ" – Ngài tiếp tục nói – "Tôi không có nghi ngờ rằng tất cả các bạn sẽ rời khỏi chức truyền giáo".

Và ông kêu gọi họ để giúp xây dựng một nền văn minh của tình yêu: "Thể hiện, bởi đời sống của bạn, nó là giá trị cho thời gian và tài năng của mình để đạt được lý tưởng cao, nó là giá trị công nhận phẩm giá của mỗi con người, và nó là giá trị những rủi ro đối với Chúa Kitô và Tin Mừng ".

"Tôi sẽ luôn luôn đặt hy vọng của tôi trong những người trẻ của Ba Tây" – Đức Thánh Cha Phanxicô cho biết – "và trong giới trẻ trên toàn thế giới: thông qua họ, Chúa Kitô đang chuẩn bị một mùa xuân mới trên trái đất".

Đức Thánh Cha kết luận bài phát biểu chia tay của mình và dâng ý chỉ lên Đức Mẹ Aparecida và cầu xin Mẹ Maria ban sức mạnh cho tất cả người Ba Tây trong đức tin Kitô giáo.

Thái Trọng (Phỏng dịch từ Vatican news)

 Video Đức Thánh Cha giả từ Rio de Janeiro

Đức Thánh Cha bế mạc Ngày Quốc Tế giới trẻ lần thứ 28

Đức Thánh Cha bế mạc Ngày Quốc Tế giới trẻ lần thứ 28

RIO DE JANEIRO. Hơn 3 triệu người đã tham dự thánh lễ bế mạc Ngày Quốc Tế giới trẻ do ĐTC Phanxicô chủ sự tại Rio de Janeiro. Ngài mời gọi họ hãy ”Hãy ra đi, không sợ hãi, để phục vụ”. ĐTC cũng loan báo Ngày Quốc tế giới trẻ năm 2016 sẽ tiến hành tại Cracovia, Ba Lan.

Sáng chúa nhật 28-7-2013, ĐTC đã trở lại bãi biển Copacabana và dành gần một tiếng đồng hồ, đi xe díp tiến qua các lối đi để chào các bạn trẻ và tín hữu tụ tập tại đây dưới bầu trời nắng nhẹ.

Đồng tế với ĐTC trong thánh lễ bắt đầu lúc 10 giờ sáng, có hàng ngàn vị gồm các HY, GM trong áo lễ đồng phục của Ngày Quốc Tế giới trẻ, và đông đảo các linh mục mang dây Stola của Đại hội giới trẻ này.
Trong số các vị lãnh đạo hiện diện trong thánh lễ có bà tổng thống Roussef của Brazil, bà tổng thống Cristiana của Argentina, tổng thống Evo Morales của Bolivia và Surinam. Đặc biệt cũng có một em bé không có não bộ hiện diện. ĐTC gặp cha mẹ em sau thánh lễ sáng thứ bẩy 27-7 tại Nhà thờ chính tòa Rio. Bình thường hài nhi như thế đều không sống sót. Nhưng em bé vẫn sống và trước đó cha mẹ em không chịu phá thai. Ngài đã mời cha mẹ đưa em đến dự thánh lễ bế mạc Ngày Giới trẻ này.

 

Bài giảng của Đức Thánh Cha

Trong bài giảng về việc ra đi rao giảng Tin Mừng, ĐTC quảng diễn ý nghĩa chủ đề của Ngày Quốc tế giới trẻ thứ 28: ”Các con hãy ra đi và làm cho mọi dân tộc thành môn đệ”. Ngài tóm tắt trong ba từ: Hãy ra đi, không sợ hãi, để phục vụ, và nói:

– ”Các con hãy ra đi”. Trong những ngày này tại Rio, các bạn có thể cảm nghiệm thật đẹp về cuộc gặp gỡ Chúa Giêsu và cùng nhau gặp Chúa, các bạn đã cảm thấy niềm vui đức tin. Nhưng kinh nghiệm về cuộc gặp gỡ này không thể bị khép kín trong cuộc sống riêng tư hoặc trong nhóm nhỏ nơi giáo xứ, phong trào, cộng đoàn của các bạn. Làm như vậy giống như lấy mất dưỡng khí của ngọn lửa đang cháy. Đức tin là một ngọn lửa càng cháy sáng nếu càng được chia sẻ, thông truyền, để tất cả có thể nhận biết, yêu thương và tuyên xưng Chúa Giêsu Kitô là Chúa tể sự sống và lịch sử (Xc Rm 10,9).

ĐTC nhấn mạnh rằng đây không phải là một điều tùy ý, nhưng là một mệnh lệnh của Chúa, tuy nhiên mệnh lệnh này không phát sinh từ ý muốn thống trị hoặc quyền lực, nhưng từ sức mạnh của tình thương, vì Chúa Giêsu trước tiên đến giữa chúng ta, ban cho chúng ta không phải một cái gì đó của Ngài, nhưng là toàn thể con người của Ngài, đã ban sự sống của Ngài để cứu chuộc và to cho chúng ta tình thương và lòng từ bi của Thiên Chúa. Chúa Giêsu không đối xử với chúng ta như người nô lệ, nhưng như những người tự do, như bạn hữu và như những người em.. Chúa gửi chúng ta đến với tất cả mọi người để mang Tin Mừng cho họ.. Một đại tông đồ của Brazil này là chân phước José de Anchieta đã ra đi truyền giáo khi mới 19 tuổi. Các bạn có biết đâu là phương tiện tốt đẹp nhất để rao giảng Tin Mừng cho người trẻ? Thưa đó là một người trẻ khác. Đó là con đường cần phải đi theo!

– Điều thứ hai: ”không chút sợ hãi”. ĐTC nói: có thể có người nghĩ: tôi không được chuẩn bị chuyên biệt gì cả, làm sao tôi có thể ra đi và loan báo Tin Mừng? Bạn thân mến, sự sợ hãi của bạn không khác xa bao nhiêu sự sợ hãi của Giêrêmia, một người trẻ như các bạn, đã được Thiên Chúa kêu gọi làm ngôn sứ. Chúng ta vừa nghe lời Giêrêmia: ”Chúa ơi, con đâu biết nói vì con còn trẻ. Chúa cũng nói với các bạn điều Ngài đã nói với Giêrêmia: ”Con đừng sợ [..] vì Ta ở với con để bảo vệ con” (Gr 1.7.8). Chúa ở với chúng ta!

”Đừng sợ!” Khi chúng ta ra đi loan báo Chúa Kitô, chính Ngài đi trước, hướng dẫn chúng ta. Khi sai các môn đệ đi truyền giáo, Chúa đã hứa: ”Thầy ở với các on mọi ngày” (Mt 28,20). Và điều này cũng được áp dụng cho chúng ta! Chúa Giêsu không để chúng ta lẻ loi, Ngài không bao giờ để các bạn lẻ loi! Chúa luôn tháp tùng các bạn.

Rồi Chúa Giêsu không nói: ”Con hãy đi!, nhưng Ngài nói ”Các con hãy đi!”, chúng ta cùng được sai đi. Các bạn trẻ thân mến, các bạn hãy cảm thấy sự đồng hành của toàn thể Giáo Hội, và cả sự hiệp thông của các thánh trong sứ mạng này. Khi chúng ta cùng nhau đương đầu với các thách đố, thì chúng ta mạnh mẽ, chúng ta khám phá những năng lực mà chúng ta không biết là mình có. Chúa Giêsu không kêu gọi các tông đồ để sống cô lập, Ngài kêu gọi họ để họp thành một nhóm, một cộng đoàn. Hỡi các linh mục quí mến, đang đồng tế với tôi Thánh lễ này, các cha đến đây tháp tùng những người trẻ, đây là điều thật đẹp, chia sẻ kinh nghiệm đức tin này. Nhưng đây là một giai đoạn trong hành trình. Các cha hãy tiếp tục tháp tùng các bạn trẻ với lòng quảng đại và vui tươi, hãy giúp họ dấn thân tích cực trong Giáo Hội, ước gì họ không bao giờ cảm thấy lẻ loi!

– ĐTC đề cập đến điều cuối cùng: ”để phục vụ”: ”Thánh Phaolô trong bài đọc chúng ta vừa nghe, đã nói: ”Tôi trở nên tôi tớ mọi người để kiếm được nhiều người hơn” (1 Cr 9,19). Để loan báo Chúa Giêsu, thánh Phaolô đã trở nên ”đầy tớ mọi người”. Rao giảng Tin Mừng là đích thân làm chứng về tình yêu Thiên Chúa, là vượt thắng sự ích kỷ của chúng ta, là phục vụ bằng cách cúi mình xuống rửa chân cho anh em chúng ta như Chúa Giêsu đã làm.

”Các con hãy ra đi, không sợ hãi, để phục vụ. Khi sống theo 3 lời này, các bạn sẽ cảm nghiệm được rằng người rao giảng Tin Mừng thì cũng được trở nên Tin Mừng, ai thông truyền niềm vui đức tin, thì cũng nhận được niềm vui. Các bạn trẻ thân mến, khi trở về nhà, các bạn đừng sợ trở nên quảng đại với Chúa Kitô, đừng sợ làm chứng cho Tin Mừng của Chúa. Trong bài đọc thứ I, khi Chúa sai ngôn sứ Giêrêmia, Ngài ban cho ông quyền được ”loại bỏ và phá đổ, phá hủy và san bằng, xây dựng và vun trồng” (Gr 1,10). Cả các bạn cũng như thế. Mang Tin Mừng là mang sức mạnh của Thiên Chúa để nhổ bỏ và phá hủy sự ác và bạo lực; để phá tan và đạp đổ những hàng rào ích kỷ, bất bao dung và oán thù; Để kiến tạo một thế giới mới, Chúa Giêsu Kitô hy vọng nơi các bạn! Giáo Hội cậy dựa vào các bạn! Giáo Hoàng hy vọng nơi các bạn! Xin Mẹ Maria, Mẹ Chúa Giêsu và Mẹ chúng ta luôn tháp tùng các bạn với sự hịu hiền của Mẹ: ”Các con hãy ra đi và làm cho mọi dân tộc thành môn đệ!. Amen

Tuyên bố Ngày Quốc Tế giới trẻ lần tới

Cuối thánh lễ, ĐHY Stanislaw Rylko, người Ba Lan, Chủ tịch Hội đồng Tòa Thánh về giáo dân đã ngỏ lời cám ơn ĐTC. Rồi ĐTC trao cho 5 cặp bạn trẻ một bản sao tượng ”Chúa Kitô Cứu Thế”, pho tượng khổng lồ trên núi Corcovado, biểu tượng thành Rio de Janeiro, cùng với một cuốn sách kinh. ĐTC loan báo thờ điểm và nơi cử hành Ngày Quốc Tế giới trẻ lần tới: ”Các bạn trẻ thân mến, chúng ta có một cuộc hẹn trong Ngày Quốc tế giới trẻ lần tới, vào năm 2016, tại Cracovia, Ba Lan. Nhờ sự chuyển cầu từ mẫu của Mẹ Maria, chúng ta hãy cầu xin ánh sáng của Chúa Thánh Linh trên con đường dẫn chúng ta đến giai đoạn mới này của việc vui mừng cử hành niềm tin và tình yêu nơi Chúa Kitô”.

Phái đoàn các bạn trẻ Ba Lan hiện diện, nhiều người trong y phục truyền thống, đã nhẩy mừng và reo hờ, tung cờ, chào đón tin vui này.

G. Trần Đức Anh O.P – Vatican Radio

Buổi canh thức của Đức Thánh Cha với các bạn trẻ tại Rio de Janeiro

Buổi canh thức của Đức Thánh Cha với các bạn trẻ tại Rio de Janeiro

RIO DE JANEIRO. 2 triệu bạn trẻ đã tham dự buổi canh thức với ĐTC Phanxicô tại bãi biển Copacabana. Ngài mời gọi đón nhận Lời Chúa, tăng đường đời sống kết hiệp với Chúa, và góp phần xây dựng Giáo Hội.

Lẽ ra buổi canh thức này, cũng như thánh lễ bế mạc 28-7-2013, diễn ra tại cánh đồng đức tin ở Guaritiba cách trung tâm thành Rio 40 cây số, nhưng mưa nhiều trong những ngày trước đây khiến khu vực này thành bãi bùn vĩ đại, không thể sử dụng được, vì thế ban tổ chức đã quyết định dời địa điểm cử hành về bãi biển Copacabana dài 4 cây số, mặc dù có những khó khăn về phương diện hậu cần. Ban đầu chính quyền thành phố dự định không cho các bạn trẻ cắm lều qua đêm tại đây, nhưng ngay từ sáng thứ bẩy, các bạn trẻ đã đến ”cắm lều” đông đảo tại đây, đặt chính quyền ở trong tình trạng sự đã rồi và họ đành cho phép.

ĐTC đã đáp trực thăng từ trung tâm Sumaré, nơi ngài qua đêm, đến bãi biển Copacabana lúc quá 6 giờ rưỡi chiều tối thứ bẩy và trong khi ngài đi xe díp có mái che tiến qua các lối đi để chào thăm các bạn trẻ phấn khởi reo hò, thì thánh giá Ngày Quốc Tế giới trẻ được rước lên lễ đài, và một nhóm thanh niên linh hoạt mọi người, ca hát với những cử điệu theo tiếng nhạc. Hàng trăm GM quốc tế trên lễ đài cũng nhập cuộc, giơ tay làm giống như các bạn trẻ.

Buổi canh thức của ĐTC với các bạn trẻ dưới hình thức một buổi phụng vụ Lời Chúa diễn ra qua 2 giai đoạn: trước tiên là cuộc đối thoại của ĐTC với các bạn trẻ, có kèm theo phần trình bày chứng từ; tiếp đến là cuộc rước kiệu và chầu Mình Thánh Chúa.

 

Chứng từ

Mở đầu các bạn trẻ đã kể lại chứng từ về sự giải thoát khỏi ma túy và rượu, kinh nghiệm về sự tha thứ, những khó khăn trong việc truyền giáo, sự chấp nhận sự khuyết tật. Xen lẫn những chứng từ đó, một toán đông đảo các bạn trẻ, trong đó có nhiều người mặc áo dòng như các tu sĩ Phanxicô, lần lượt kiến thiết tượng trưng một ngôi thánh đường bằng gỗ.

Trong số các chứng từ được trình bày, đặc biệt có cô Ana Vitória Vidal người Brazil, năm nay 21 tuổi. Cô kể lại thời niên thiếu của cô sống trong sự nổi loạn, bênh vực tội lỗi và những hành động dâm ô, và chuyên môn chửi thề, thích coi tử vi và những chuyện phù thủy, dù mỗi chúa nhật đều đi nhà thờ.

Nhưng năm lên 12 tuổi, một hôm cô nghe Radio và tình cờ nghe được một bài thánh ca có câu nói: ”Khi bạn đứng trước biển khơi và bạn không qua được, thì hãy tin tưởng gọi một người, chỉ có người ấy mới mở được biển cả”. Qua bài nhạc ấy, cô cảm thấy sức mạnh lớn lao của Thiên Chúa trên đời cô và tất cả những gì hiện hữu. Cuộc hoán cải của cô bắt đầu từ đó và cảm thấy yêu mến một vị Thiên Chúa để ta gặp gỡ được, và đặt trong tâm hồn chúng ta ước muốn tìm kiếm và yêu mến người, nhờ đó ta có thể yêu mến người khác.

Cô Ana có một bà mẹ bệnh tật, trước kia bà cảm thấy mình mập, nên nhịn ăn để được gầy bớt và rồi bị mắc bệnh biếng ăn. Về phương diện thiêng liêng, bà cũng không tốt. Bà cấm cô Ana chịu phép thêm sức nhưng cô đã lén chịu bí thức này. Cô nói:

”Con thưa với Chúa rằng con không chịu nổi nữa khi thấy mẹ con co quắp đau đớn. Con xin Chúa chữa lành mẹ con. Chẳng lẽ mẹ phải chịu như vậy mãi sao? Và Chúa đã chữa mẹ con khi bà không thể bước đi, không cảm thấy chân mình nữa, và mẹ không còn tin gì. Khi chúng con không biết làm sao nữa, thì có một bà chỉ cho chúng con Nhà thờ Thánh Ana, nơi có những cuộc gặp gỡ chữa bệnh và giải thoát của cha Nelson.

Khi chúng con trở về nhà, con thấy mẹ con là một phụ nữ khác, mẹ con bước đi được. Con chỉ khóc và cảm tạ Chúa. Đó thực là một cảnh tượng rất đẹp. Trong kinh nguyện, Chúa nói với tâm hồn con rằng mẹ con sẽ không phải chịu những cơn co quắp nữa, và đúng như vậy.

Ngày nay cô Ana là một nhân viên kỹ thuật hành chánh trong phòng nhân viên của một tòa thị chính và theo học lớp kinh tế quản trị tại đại học. Cô cũng điều hợp việc mục vụ giới trẻ ở giáo hạt phía bắc của giáo phận.

Bài huấn dụ của ĐTC
Trong bài huấn dụ tại buổi canh thức, trước tiên ĐTC nhắc đến sự kiện thánh Phanxicô Assisi nghe thấy tiếng Chúa Giêsu từ tượng Thánh Giá nói: ”Phanxicô, con hãy đi và sửa chữa lại nhà Ta”. Chàng thanh niên Phanxicô mau lẹ tuân hành, sửa chữa lại ngôi nhà thờ hoang tàn, nhưng dần dần Phanxicô mới ý thức rằng đây không phải là sửa chữa ngôi nhà bằng đá, mà là góp phần cho đời sống của Giáo Hội, đặt mình phụng sự Giáo Hội, yêu mến Giáo Hội và làm việc để trong Giáo Hội ngày càng phản ánh Tôn Nhan Chúa Kitô.

ĐTC nói với các bạn trẻ:

”Ngày nay, Chúa cũng tiếp tục cần các bạn là những người trẻ cho Giáo Hội của Ngài. Ngày nay Chúa cũng đang kêu gọi mỗi người trong các bạn đi theo Ngài trong Giáo Hội và trở thành thừa sai. Nhưng bằng cách nào?
ĐTC đã đi từ hình ảnh cánh đồng đức tin là nơi ban đầu được ban tổ chức chọn làm nơi diễn ra buổi canh thức, để giải thích cho các bạn trẻ thế nào là trở thành môn đệ và thừa sai của Chúa: trước tiên cánh đồng nơi người ta gieo hạt; tiếp đến cánh đồng là nơi tập luyện, và sau cùng cánh đồng là nơi kiến tạo.

ĐTC nhắc lại dụ ngôn của Chúa Giêsu về người ra đi gieo hạt giống trong ruộng: hạt rơi bên vệ đường giữa sỏi đá, hạt rơi vào bụi gai nên không phát triển được, những có những hạt khác nơi vào đất tốt và sinh ra nhiều bông hạt (Xc Mt 13.1-9). Chính Chúa Giêsu giải thích ý nghĩa dụ ngôn: hạt giống là Lời Chúa được gieo vào tâm hồn chúng ta (Xc Mt 13,18-23). ĐTC nói:

– ”Các bạn trẻ thân mến, điều này có nghĩa là cánh đồng đức tin đích thực chính là tâm hồn mỗi người chúng ta, là cuộc sống chúng ta. Chính trong cuộc sống chúng ta mà Chúa Giêsu yêu cầu để cho Lời Ngài đi vào để có thể nẩy mầm và tăng trưởng! Chúa Giêsu nói với chúng ta rằng những hạt rơi bên vệ đường hoặc giữa sỏi đá, gai góc không mang lại hoa trái. Chúng ta đang hoặc muốn là thửa đất nào? Có lẽ nhiều lần chúng ta như con đường: chúng ta nghe Chúa, nhưng không có gì thay đổi trong cuộc đời chúng ta, vì chúng ta để cho mình bị choáng váng vì bao nhiêu tiếng gọi hời hợt mà chúng ta nghe, hoặc như thửa đất sỏi đá: Chúng ta hăng hái đón nhận Chúa Giêsu, nhưng chúng ta bất nhất và đứng trước những khó khăn, chúng ta không có can đảm đi ngược dòng, hoặc chúng ta như thửa đất gai góc: những sự vật, những đam mê tiêu cực bóp nghẹt Lời Chúa trong chúng ta (Mt 13,18-22). Nhưng ngày nay, chắc chắn là các bạn muốn là hạt giống rơi vào đất tốt, các bạn không muốn là các tín hữu Kitô bán thời gian, chỉ có vẻ bên ngoài, nhưng là những Kitô hữu chân chính. Tôi chắc chắn rằng các bạn không muốn sống trong ảo tưởng một thứ tự do để cho mình bị lôi kéo theo thời đại và những điều thịnh hành nhất thời. Tôi biết rằng các bạn nhắm cao hơn, nhắm đến những chọn lựa chung kết mang lại ý nghĩa trọn vẹn cho cuộc sống. Chúa Giêsu có khả năng cống hiến điều ấy cho các bạn. Ngài là ”đường, là sự thật và là sự sống” (Ga 14,6). Chúng ta hãy tín thác nơi Ngài. Chúng ta hãy để cho Ngài hướng dẫn.

– ĐTC quảng diễn ý tưởng thứ hai: ”cánh đồng là nơi luyện tập. Chúa Giêsu yêu cầu chúng ta theo Ngài trọn cuộc sống, ngài yêu cầu chúng ta trở thành môn đệ của Ngài, cùng chơi trong toán của Ngài. Tôi nghĩ rằng phần lớn các bạn đều thích thể thao. Và tại Brazil này, cũng như các nước khác, bóng đá là sự say mê của cả nước. Vậy mà khi một cầu thủ được chọn tham gia một đội banh, anh ta làm gì? Thưa anh phải tập luyện, luyện tập rất nhiều! Cũng vậy trong cuộc sống của chúng ta như môn đệ của Chúa. Thánh Phaolô nói với chúng ta rằng: ”Mỗi vận động viên phải theo kỷ luật trong mọi sự, họ làm điều đó để được triều thiên chóng qua; trái lại chúng ta luyện tập để đạt được triều thiên kéo dài mãi mãi” (1 Cr 9,25). Chúa Giêsu cống hiến cho chúng ta một cái gì cao cả hơn là Cúp Thế giới! Ngài cho chúng ta khả năng đạt tới một cuộc sống phong phú và hạnh phúc và tặng chúng ta một tương lai với Ngài, không bao giờ tận, cuộc sống vĩnh cửu. Nhưng Chúa yêu cầu chúng ta luyện tập để đủ khả năng, để đương đầu không chút sợ hãi đối với tất cả những hoàn cảnh trong cuộc sống, làm chứng về niềm tin của chúng ta.
”Nhưng bằng cách nào? Thưa bằng cuộc đối thoại với Chúa: cầu nguyện là nói chuyện hằng ngày với Chúa, Đấng luôn lắng nghe chúng ta. Qua các bí tích, làm tăng trưởng trong chúng ta sự hiện diện của Chúa và làm cho chúng ta được trở nên đồng hình dạng với Chúa Kitô. Qua tình yêu thương huynh đệ, biết lắng nghe, cảm thông, tha thứ, đón nhận, giúp đỡ tha nhân, giúp đỡ mỗi người, không tránh nữ, không gạt ai ra ngoài lề. Các bạn trẻ thân mến, các bạn là những lực sĩ đích thực của Chúa Kitô!”.

Tiếp tục bài huấn dụ, ĐTC đề cập đến khía cạnh thứ ba:

– Cánh đồng như một công xưởng. Khi tâm hồn chúng ta là một thửa đất tốt đón nhận Lời Chúa, khi ta vất vả cố gắng sống như Kitô hữu, chúng ta cảm nghiệm được một cái gì cao cả: chúng ta không bao giờ lẻ loi, chúng ta là thành phần của một gia đình những anh chị em cùng tiến bước, chúng ta là thành phần của Giáo Hội; đúng hơn, chúng ta trở nên những người xây dựng Giáo Hội và giữ vai chính trong lịch sử. Thánh Phêrô đã nói với chúng ta rằng chúng ta là những viên đá sinh động họp thành một tòa nhà tinh thần (Xc 1 Pr 2,5). Trong Giáo Hội của Chúa Giêsu, chúng ta là những viên đá sống động, và Chúa Giêsu yêu cầu chúng ta xây dựng Giáo Hội của Ngài; và không phải như một nhà nguyện nhỏ chỉ chứa được một nhóm nhỏ. Ngài yêu cầu chúng ta làm sao để Giáo Hội sinh động của Ngài thật rộng lớn để có thể đón nhận toàn thể nhân loại, trở thành nhà của tất cả mọi người! Chúa nói với tôi, với bạn, với mỗi người rằng: ”Các con hãy đi và làm cho mọi dân nước thành môn đệ!”. Tối hôm nay chúng ta hãy thưa với Ngài: ”Vâng, con cũng muốn là một viên đá sinh động, cùng nhau chúng con muốn xây dựng Giáo Hội của Chúa Giêsu! Chúng ta cùng nhau nói: tôi muốn ra đi và trở thành người xây dựng Giáo Hội của Chúa Kitô!

ĐTC nói thêm rằng: ”Trong con tim trẻ trung của các bạn có ước muốn xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn. Tôi đã chú ý theo dõi những tin tức về bao nhiêu người trẻ ở các nơi trên thế giới, họ xuống đường để bày tỏ ước muốn một nền văn minh công chính và huynh đệ hơn. Nhưng vẫn còn câu hỏi là: bắt đầu từ đâu, theo tiêu chuẩn nào để xây dựng một xã hội công chính hơn? Khi tôi hỏi Mẹ Têrêxa Calcutta xem phải làm gì để thay đổi trong Giáo Hội, Mẹ trả lời: cha và con!

Các bạn thân mến, các bạn đừng quên rằng các bạn là cánh đồng đức tin! Các bạn là những lực sĩ của Chúa Kitô! Các bạn là những người xây dựng một Giáo Hội tươi đẹp và một thế giới đẹp đẽ hơn. Chúng ta hãy hướng nhìn về Đức Mẹ. Mẹ giúp chúng ta theo Chúa Giêsu, Mẹ nêu gương cho chúng ta với lời thưa xin vâng Thiên Chúa. ”Này tôi là nữ tỳ Chúa, xin xảy ra cho tôi theo lời ngài!” (Lc 1,38). Chúng ta cũng hãy cùng với Mẹ Maria nói với Chúa điều đó: Xin xảy ra cho con theo Lời Chúa. Amen!

Chầu Mình Thánh Chúa

Sau bài huấn dụ của ĐTC, các bạn trẻ đã tháo gỡ ngôi nhà thờ tượng trưng họ kiến tạo trên lễ đài và mang các mảnh ra đi 4 phương hướng, phản ánh chủ đề của Ngày Quốc Tế giới trẻ năm nay là ”Các con hãy ra đi và làm cho mọi dân nước thành môn đệ”.

Buổi canh thức tiến sang phần thứ hai: ĐTC tiến vào nhà mặc áo để mặc phẩm phục phụng vụ và một thầy phó tế, có đoàn giúp lễ tháp tùng, rước Mặt Nhật Mình Thánh Chúa, tiến lên lễ đài và đặt trên bàn thờ để mọi người thờ lạy trong thinh lặng.

Trong buổi chầu, các ý nguyện được xướng lên bằng 7 thứ tiếng, trước khi ĐTC ban phép lành Mình Thánh Chúa cho tất cả mọi người. Buổi canh thức kết thúc với bài ca Lạy Nữ Vương. Bấy giờ là quá 9 giờ tối, giờ địa phương. Nhiều bạn trẻ đã ngủ lại ngay tại bãi biển.

G. Trần Đức Anh OP – Vatican Radio

Tường thuật ngày thứ 6 chuyến Đức Thánh Cha Phanxicô viếng thăm Brasil

Tường thuật ngày thứ 6 chuyến Đức Thánh Cha Phanxicô viếng thăm Brasil

Chúa Nhật 28-7-2013 là ngày cuối cùng trong chuyến Đức Thánh Cha Phanxicô viếng thăm Brasil một tuần để chủ sự Ngày Quốc Tế Giới Trẻ lần thứ 28 tại Rio de Janeiro. Sau khi chủ sự thánh lễ bế mạc cho 2 triệu người trẻ, Đức Thánh Cha sẽ gặp gỡ Ủy ban điều hợp Liên Hội Đồng Giám Mục Mỹ châu La tinh. Tiếp đến ngài gặp gỡ hàng chục ngàn nhân viên thiện nguyện trước khi từ biệt Brasil để trở về Roma.

Sau đây chúng tôi kính mời qúy vị theo dõi buổi đi đàng Thánh Giá với giới trẻ tối thứ sáu 26-7-2013 tại bãi biển Copacabana, và thánh lễ với các Giám Mục, linh mục, tu sĩ nam nữ và chủng sinh trong nhà thờ chính tòa Rio sáng thứ bẩy 27-7-2013.

Các chặng đàng Thánh Giá gợi lại nỗi khổ đau của Chúa Giêsu được diễn tả ra nơi người trẻ ngày nay. Lộ trình vác Thánh Giá của Chúa Giêsu được dựng lại tại Copacabana dọc bãi biển với 14 chặng, trong đó 13 chặng diễn ra trên đường Atlantico dài 900 mét. Chặng cuối cùng diễn ra trên khán đài nơi có ghế của Đức Thánh Cha Phanxicô. Buổi đi đàng Thánh Giá kéo dài 1 giờ 15 phút với sự tham dự của 260 nghệ sĩ và bạn trẻ thiện nguyện thuộc các nước Brasil, Porto Rico, Mêhicô, Argentina, Đức và Hoa Kỳ. Mỗi một chặng khai triển một đề tài trực tiếp liên quan tới giới trẻ ngày nay: truyền giáo, hoán cải, cộng đoàn, người trẻ là mẹ, chủng sinh, tôn giáo bảo vệ sự sống, nữ giới khổ đau, sinh viên, mạng lưới xã hội, người trẻ bị tù và mục vụ nhà tù, bệnh cuối đời, cái chết của người trẻ, và người trẻ trên toàn thế giới. Các văn bản suy niệm do hai cha Zezinho và Joãozinho dòng Dehoniani biên soạn. Hai cha chuyên làm mục vụ cho giới trẻ.


Ngỏ lời với các bạn trẻ sau buổi đi đàng Thánh Giá Đức Thánh Cha nhắc lại sự kiện vào cuối Năm Thánh Cứu Độ 1984, Đức Chân Phước Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã muốn tín thác Thập Giá Chúa cho người trẻ và nói: ”Các con hãy đem Thánh Giá vào trong thế giới như dấu chỉ tình yêu thương của Chúa Giêsu đối với nhân loại, và loan báo cho tất cả mọi người rằng chỉ nơi Chúa Kitô chết và phục sinh mới có sự cứu rỗi và ơn cứu độ” (22-4-1984 Insegnamenti VII,1 (1984) 1105). Kể từ đó Thập Giá đã rong ruổi qua mọi đại lục, và đi qua các thế giới khác nhau nhất của cuộc sống con người, hầu như được thấm nhập bởi các tình trạng sống của biết bao nhiêu người trẻ đã trông thấy và đã mang Thập Giá đó. Không có ai đụng tới Thập Giá Chúa Giêsu mà không để lại một cái gì đó của chính mình, và không đem một cái gì đó của Thập Giá Chúa Giêsu vào trong cuộc sống của mình.

Tiếp đến Đức Thánh Cha đã đưa ra cho các bạn trẻ ba câu hỏi: Các bạn trẻ Brasil thân mến, trong hai năm Thập Giá đã đi qua đất nước rộng mênh mông của các con, các con đã để lại trên Thập Giá điều gì? Thập giá đã để lại nơi từng người trong các con điều gì? Và sau cùng Thập Giá đó đã dậy điều gì cho cuộc sống của các con?

Một truyền thống cổ xưa của Giáo Hội Roma kể rằng trong thời hoàng đế Neron bắt đạo, Tông Đồ Phêrô trốn khỏi thành, nhưng thấy Chúa Giêsu đi vào thành Roma nên ngac nhiện hỏi: ”Lậy Chúa, Chúa đi đâu?” Chúa Giêsu trả lời: ”Thầy đi vào Roma để chịu đóng đinh trở lại”. Trong lúc đó Phêrô hiểu rằng cần phải can đảm theo Chúa cho tới cùng, nhưng nhất là thánh nhân hiểu rằng mình không bao giờ cô đơn trên đường đời; cùng người đã có Chúa Giêsu Đấng đã yêu thương thánh nhân cho tới chết trên thập giá. Áp dụng vào hoàn cảnh ngày nay Đức Thánh Cha nói:

Đó, với thập giá của Người Chúa Giêsu đi trên các con đường của chúng ta để nhận lấy trên mình các lo sợ, các vấn đề, các khổ đau, kể cả những khổ đau sâu thẳm nhất của chúng ta. Với Thập Giá Chúa Giêsu hiệp nhất với sự thinh lặng của các nạn nhân của bạo lực, những người không còn có thể kêu la nữa, nhất là các người vô tội và không được bênh đỡ. Với thập giá Chúa Giêsu hiệp nhất với các gia đình gặp khó khăn đang thương khóc con cái mình, hay đau khổ trông thấy chúng là mồi ngon cho các thiên đường giả tạo như ma túy. Với thập giá Chúa Giêsu hiệp nhất với tất cả mọi người khổ đau vì đói khát trong một thế giới mỗi ngày phung phí hàng bao tấn thực phẩm. Với thập giá Chúa Giêsu hiệp nhất với những ai bị bách hại vì tôn giáo, vì tư tưởng, hay một cách đơn sơ chỉ vì mầu da của họ. Trong thập giá Chúa Giêsu hiệp nhất với tất cả các bạn trẻ đã mất tin tưởng nơi các cơ cấu chính trị, bởi vì họ trông thấy ích kỷ và gian tham hối lộ, hay đã mất niềm tin nơi Giáo Hội và cả nơi Thiên Chúa nữa, vì cách sống không trung thực của các Kitô hữu hay các thừa tác viên của Tin Mừng. Trong Thập Giá của Chúa Kitô có nỗi khổ đau, tội lỗi của con người, cả tội lỗi của chúng ta nữa, và Chúa Kitô tiếp nhận tất cả với đôi tay rộng mở, Ngài mang trên vai mình các thập giá của chúng ta và nói với chúng ta rằng: ”Hãy can đảm lên! Con không vác các thập gia một mình! Cha vác chung với con và Cha đã chiến thắng cái chết và Cha đến để trao ban hy vọng và sự sống cho con” (x Ga 3,16).

Tiếp tục bài huấn dụ Đức Thánh Cha trả lời cho câu hỏi thứ hai: Thập giá đã để lại gì nơi những người đã thấy và đụng vào nó, và ngài nói:

Thập giá để lại một thiện ích mà không ai có thể cho chúng ta: đó là sự chắc chăn về tình yêu không thể lay chuyển của Thiên Chúa đối với chúng ta. Một tình yêu lớn lao tới độ bước vào trong tội lỗi của chúng ta, tha thứ cho nó, bước vào trong nỗi khổ đau của chúng ta và ban cho chúng ta sức mạnh để chịu đựng nó, bước vào trong cả cái chết để chiến thắng nó và cứu rỗi chúng ta. Trong Thập Giá Chúa Kitô có tất cả tình yêu của Thiên Chúa và lòng thương xót vô biên của Người. Và đó là tình yêu mà chúng ta có thể tín thác, nơi đó chúng ta có thể tin tưởng. Các ban trẻ thân mến, chúng ta hãy tin tưởng nơi Chúa Giêsu, hãy hoàn toàn tín thác nơi Người (Lumen fidei, 16). Chỉ nơi Chúa Kitô chết và sống lại chúng ta mới tìm thấy sự cứu rỗi và ơn cứu độ. Với Người, sự dữ, khổ đau và cái chết không có tiếng nói cuối cùng, bởi vì Người trao ban cho chúng ta hy vọng và sự sống: Người đã biến đổi thập giá từ dụng cụ của thù hận, thất bại và chết chóc trở thành dấu chỉ của tình yêu, chiến thắng và sự sống.

Tên gọi đầu tiên người ta đặt cho Brasil là ”Đất của Thánh giá”. Thập Giá Chúa Kitô đã không chỉ được trồng trên bãi biển cách đây hơn 5 thế kỷ, nhưng cũng được trồng trong lịch sử, trong con tim và cuộc sống của người dân Brasil nữa, mà không chỉ có thế. Chúa Kitô khổ đau chúng ta cảm thấy Người gần gũi, là một người trong chúng ta, chia sẻ con đường của chúng ta cho tới cùng. Không có thập giá lớn nhỏ nào trong cuộc sống chúng ta, mà Chúa lại không chia sẻ với chúng ta.

Trả lời cho câu hỏi Thập Giá Chúa dậy chúng ta điều gì Đức Thánh Cha nói:

Nhưng Thập Giá Chúa Kitô cũng mời gọi chúng ta để cho mình bị lây nhiễm bởi tình yêu đó, và khi đó dậy chúng ta luôn nhìn tha nhân với lòng thương xót và tình yêu thương, nhất là những ai đau khổ, những ai cần được trợ giúp, những ai chờ đợi một lời nói, một cử chỉ; và ra khỏi chính chúng ta để đến với họ gặp gỡ và giơ tay ra cho họ. Biết bao nhiêu gương mặt đã theo Chúa Giêsu trên con đường hướng tới núi Sọ: Philatô, người Cirene, Mẹ Maria, các phụ nữ… Cả chúng ta nữa trước các người khác chúng ta cũng có thể như ông Philatô không có can đảm đi ngược dòng để cứu mạng sống của Chúa Giêsu, và ông đã rửa tay. Các bạn thân mến, Thập Giá Chúa Kitô dậy cho chúng ta biết là người Cirene, giúp Chúa Giêsu vác cây gỗ nặng, như Mẹ Maria và các phụ nữ không sợ đồng hành với Chúa Giêsu cho đến cùng, với tình yêu thương, với sự hiền dịu. Còn bạn thì thế nào? Như Philatô, như người Cirene, như Mẹ Maria?

Các bạn trẻ thân mến, chúng ta hãy đem các niềm vui, khổ sau, thất bại của chúng ta tới Thập Giá Chúa Kitô; chúng ta sẽ tìm thấy một Con tim rộng mở hiểu biết chúng ta, tha thứ cho chúng ta, yêu thương chúng ta và xin chúng ta vác chính tình yêu đó trong cuộc sống, yêu thương mọi anh chị em khác với chính tình yêu này. Ước gì được như vậy!

Sau buổi đi đàng Thánh Giá với các bạn trẻ Đức Thánh Cha đã đi xe về trung tâm Sumaré cách đó 9 cây số để dùng bữa tối và nghỉ đêm kết thúc ngày thứ 6 chuyến viếng thăm Brasil.

Lúc 8 giờ sáng thứ bẩy 27-7-2013 Đức Thánh Cha đã đi xe từ Sumaré đến nhà thờ chính tòa Rio để chủ sự thánh lễ với các Giám Mục tham dự Ngày Quốc Tế Giới Trẻ và các Linh Mục với sự tham dự của hàng ngàn tu sĩ nam nữ và chủng sinh.

Nhà thờ chính tòa thánh Sebastiano của tổng giáo phận Rio de Janerio được xây trên một khu đất do chính phủ liên bang Guanabara hiến tặng Giáo Hội. Đức Hồng Y Jaime B. Câmara đã bắt đầu công trình xây cất năm 1964, và Đức Hồng Y Eugênio de Araújo Sales đã thánh hiến năm 1979. Nhà thờ có hình cái tháp của dân tộc Maya, để ghi nhớ các dân tộc châu Mỹ Latinh đã nhận lãnh đức tin từ các thừa sai. Nền nhà thờ hình vuông rộng và vòm cao 80 mét hình tròn, có kính mầu hình Thánh Giá ở giữa ”lôi kéo mọi người đến với Chúa”. Các cánh Thánh Giá kéo dài dọc tường cho tới lúc chạm mặt đất, qua khối 4 kính mầu thẳng đứng, tác phẩm của ông Lorenz Hailmar, minh giải 4 đặc tính của Giáo Hội: Duy Nhất (kính nổi nhất mầu xanh lá mạ), Thánh Thiện (mầu đỏ), Công Giáo (mầu xanh da trời) và Tông Truyền (mầu vàng).

Đàng sau bàn thờ chính là đồi Canvê cao 6 mét có tượng Chúa Kitô chịu đóng đinh, Mẹ Maria và thánh Gioan tông đồ. Nhà thờ chính tòa được dâng kính các thánh Bổn Mạng của tổng giáo phận là Sebastiano và Anna, có 5.000 chỗ ngồi. Đức Chân phước Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã viếng thăm nhà thờ 3 lần và tham dự hội nghị của Liên HĐGM châu Mỹ Latinh ngày mùng 2 tháng 7 năm 1980.

Đức Thánh Cha Phanxicô đã được linh mục giám quản và kinh sĩ đoàn tiếp đón tại cửa và hướng dẫn vào phòng mặc áo.

Thánh lễ đã bắt đầu lúc 9 giờ sáng giờ địa phương. Trong bối cảnh Năm Đức Tin các bài đọc được lấy từ thánh lễ Truyền Giáo. Phần thánh ca do ca đoàn đại chủng viện thánh Giuse và ca đoàn trẻ của tổng giáo phận phụ trách.

Giảng trong thánh lễ Đức Thánh Cha đã khai triển ba điểm: được Thiên Chúa kêu gọi, được kêu gọi để loan báo Tin Mừng và được kêu gọi để thăng tiến nền văn minh gặp gỡ. Mở đầu bài giảng Đức Thánh Cha nói: khi nhìn thấy nhà thờ chính tòa đầy các Giám Mục, Linh Mục, chủng sinh và nam nữ tu sĩ đến từ khắp nơi trên thế giới, ngài nghĩ tới các lời Thánh vịnh trong thánh lễ: ”Ước chi mọi dân tộc chúc tụng Ngài, lậy Thiên Chúa” (Tv 66). Phải, chúng ta ở đây để chúc tụng Chúa, và chúng ta làm điều đó bằng cách tái khẳng định ý muốn của chúng ta là các dụng cụ của Người, để tất cả mọi dân tộc chúc tụng Chúa chứ không phải chỉ vài dân tộc mà thôi. Chúng ta cũng hãy loan báo Tin Mừng cho người trẻ với cùng sự hăng say của hai thánh Phaolô và Barnaba, để cho họ gặp gỡ Chúa Kitô soi sáng con đường đời họ, và để họ trở thành các người xây dựng một thế giới huynh đệ hơn.

Tiếp tục bài giảng Đức Thánh Cha khích lệ mọi người hiện diện phải trở về nguồn ơn gọi của mình, và làm sống dậy thực tại là những người được Chúa Giêsu tuyển chọn, mời gọi và sai đi rao giảng Tin Mừng: ”Không phải các con đã chọn Thầy, nhưng Thầy đã chọn các con” (Ga 15,16). Chúng ta đã được mời gọi để ở lại với Chúa Giêsu (x. Mc 3,14), kết hiệp với Người một cách sâu xa đến độ có thể nói với thánh Phaolô: ”Không còn là tôi sống nữa, mà là Chúa Kitô sống trong tôi” (Gl 2,20). Việc sống trong Chúa Kitô đó trong thực tế ghi dấu tất cả những gì chúng ta là và những gì chúng ta làm. ”Cuộc sống này trong Chúa Kitô” chính là điều bảo đảm cho sự hữu hiệu tông đồ và sự phong phú công việc phục vụ của chúng ta: ”Thầy đã cắt cử các con để các con ra đi mang nhiều hoa trái và hoa trái của các con tồn tại” (Ga 15,16). Đức Thánh Cha khẳng định như sau:

Không phải óc sáng tạo mục vụ, không phải các cuộc gặp gỡ hay các phương án bảo đảm cho hoa trái, mà là việc trung thành với Chúa Giêsu, Đấng đã nhấn mạnh với chúng ta rằng: ”Các con hãy ở lại trong Thầy và Thầy ở lại trong các con” (Ga 15,4). Và chúng ta biết rõ nó có nghĩa là gì: chiêm ngắm Chúa, thờ lậy Chúa và ôm lấy Chúa, đặc biệt qua sự trung thành của chúng ta với lời cầu nguyện hằng ngày, trong cuộc gặp gỡ mỗi ngày với Người hiện diện trong Thánh Thể, và trong những người cần được trợ giúp. Việc ở lại với Chúa Kitô không phải là tự cô lập hóa, nhưng là ở lại để ra đi gặp gỡ các người khác. Tôi nhớ tới những lời của Chân phước Mẹ Têrêxa Calcutta: ”Chúng ta phải rất hãnh diện về ơn gọi của chúng ta đã cho chúng ta cơ may phục vụ Chúa Kitô nơi người nghèo. Phải đi tìm và phục vụ Chúa Kitô chính trong các khu xóm ổ chuột, trong các khu xóm của sự bần cùng”. Chúng ta phải đi tới với họ như là linh mục bước lên bàn thờ, với niềm vui” (Giáo huấn của Mẹ, I, 80). Chúa Giêsu Mục Tử Nhân Lành là kho tàng đích thật của chúng ta, con tim chúng ta hãy luôn tìm dán chặt vào Người (x. Lc 12,34).

Về điểm thứ hai là được mời gọi để loan báo Tin Mừng, Đức Thánh Cha nói: Các Giám Mục và linh mục rất thân mến, nhiều người trong anh em, nếu không phải là tất cả, đã đồng hành với các người trẻ tham dự Ngày Quốc Tế Giới Trẻ. Cả họ nữa cũng đã lắng nghe các lời sai đi của Chúa Giêsu: ”Các con hãy đi và làm cho mọi dân tộc trở thành môn đệ” (x. Mt 28,19). Dấn thân của chúng ta đó là phải trợ giúp họ làm cháy lên trong con tim ước muốn là các môn đệ thừa sai của Chúa Giêsu. Chắc chắn trước lời mời gọi này có người có thể cảm thấy hoảng sợ một chút, vì nghĩ rằng là thừa sai có nghĩa là cần phải bỏ quê hương, gia đình và bạn bè. Tôi còn nhớ giấc mộng của tôi hồi còn trẻ là làm thừa sai bên Nhật Bản xa xôi. Nhưng Thiên Chúa đã chỉ cho tôi thấy rằng vùng đất truyền giáo của tôi gần hơn nhiều: đó là chính quê hương tôi. Và Đức Thánh Cha khích lệ mọi người như sau:

Chúng ta hãy giúp đỡ người trẻ ý thức rằng là môn đệ thừa sai là một hiệu qủa của việc được rửa tội, là phần nòng cốt của sự kiện là Kitô hữu, và nơi rao truyền Tin Mừng đầu tiên là chính nhà mình, môi trường học hành hay làm việc, gia đình và bạn bè của mình.

Chúng ta đừng tiết kiệm sức lực trong việc đào tạo người trẻ! Thánh Phaolô dùng một kiểu nói mà thánh nhân đã khiến trở thành một thực tại trong cuộc đời ngài, khi nói với các tín hữu: “Hỡi anh em là những người con bé nhỏ của tôi, mà tôi phải quặn đau sinh ra một lần nữa để cho Đức Kitô được thành hình nơi anh em” (Gl 4,19). Cả chúng ta nữa cũng hãy làm cho nó trở thành thực tại trong sứ vụ của chúng ta! Chúng ta hãy giúp giới trẻ tái khám phá ra lòng can đảm và niềm vui của đức tin, niềm vui được yêu thương một cách riêng rẽ bởi Thiên Chúa, là Đấng đã trao ban Đức Giêsu Con của Người cho ơn cứu rỗi của chúng ta. Chúng ta hãy giáo dục họ cho sứ mệnh truyền giáo, ra ngoài và ra đi. Chúa Giêsu cũng đã làm như thế với các môn đệ Người: Người đã không giữ họ dính chặt vào mình như một gà mái làm với gà con, nhưng đã gửi các vị ra đi. Chúng ta không thể đóng kín trong giáo xứ, trong các cộng đoàn của mình, khi biết bao nhiêu người đang chờ đợi Tin Mừng! Đây không chỉ đơn sơ là mở cửa để tiếp đón, mà là ra khỏi cửa để tìm kiếm và gặp gỡ! Với lòng can đảm chúng ta hãy nghĩ tới mục vụ khởi đầu từ các vùng ngoại ô, bắt đầu từ những người ở xa nhất, từ những người thường không lui tới giáo xứ, cả họ nữa cũng được mời gọi vào bàn ăn của Chúa.

Điểm thứ ba là được mời gọi để thăng tiến nền văn hóa của sự gặp gỡ. Rất tiếc trong nhiều môi trường có một ”nền văn hóa của loại trừ”, một ”nền văn hóa của vứt bỏ” đang bước vào. Không có chỗ cho người già, cũng không có cho cho đứa con không được muốn; không có thời giờ để dừng lại với người nghèo đứng ở lề đường. Nhiều khi đối với vài người các tương quan con người được hướng dẫn bởi hai ”tín điều tân tiến”: là sự hữu hiệu và chủ trương thực tế. Đức Thánh Cha đưa ra lời mời gọi như sau:

Các Giám Mục linh mục, tu sĩ và cả các chủng sinh thân mến, là những người đang chuẩn bị cho sứ vụ, hãy có can đảm đi ngược dòng đời. Chúng ta không khước từ ơn này của Thiên Chúa: đó là gia đình duy nhất các con của Người. Việc gặp gỡ và tiếp đón tất cả mọi người, tình liến đới và huynh đệ là những yếu tố khiến cho nền văn minh của chúng ta thực sự nhân bản.

Là những người phục vụ sự hiệp thông và nền văn hóa gặp gỡ! Xin để cho tôi nói rằng chúng ta cần phải hầu như là bị ám ảnh trong nghĩa này. Chúng ta không muốn yêu sách bằng cách áp đặt ”các chân lý của chúng ta”. Điều hướng dẫn chúng ta là sự chắc chắn khiêm tốn và hạnh phúc của người đã được tìm thấy, đạt tới và được biến đổi bởi Chân Lý là Chúa Kitô. và không thể không loan báo Người (x. Lc 24,13-35).

Rồi Đức Thánh Cha kết luận bài giảng như sau: Anh chị em thân mến, chúng ta được Thiên Chúa mời gọi để loan báo Tin Mừng và thăng tiến nền văn hóa gặp gỡ với lòng can đảm. Ước chi Đức Trinh Nữ Maria là gương mẫu của chúng ta. Trong cuộc đời mình Mẹ đã nêu gương tình yêu mẫu tử, và tình yêu ấy cũng phải linh hứng cho tất cả những người cộng tác trong sứ mệnh tông đồ mà Giáo Hội có là tái sinh con người” (LG 65). Xin Mẹ là Ngôi Sao chắc chắn hướng dẫn các bước chân của chúng ta đi gặp Chúa. Amen.

Sau khi từ giã mọi người hiện diện Đức Thánh Cha đã đi xe tới Nhà hát thành phố để gặp hàng lãnh đạo chính trị, dân sự, ngoại giao, doanh thương, văn hóa và đại diện các tôn giáo tại Brasil.

Rạp hát thành phố đã được khánh thành năm 1909 và được tu sửa nhân dip kỷ niệm 100 năm thành lập hồi năm 2009. Nó là thí dụ điển hình của nghệ thuật kiến trúc thuộc thế kỷ XIX, với mặt tiền xây theo kiểu phục hưng dùng các chất liệu như cẩm thạch, mạ vàng, kính mầu và thủy tinh. Các cuộc trình diễn đầu tiên là sản phẩm nước ngoài như Pháp và Italia. Vào thập niên 1930 mới thành lập đoàn hát có dàn nhạc, ca đoàn và các vũ công hoạt động từ đó tới nay.
Đức Thánh Cha đã được bà chủ tịch rạp hát và bà bộ trưởng văn hóa tiếp đón. Ngỏ lời với hàng lãnh đạo chính trị, kinh tế, văn hóa và tôn giáo Brasil Đức Thánh Cha đã trích lời của tư tưởng gia Alceu Amoroso Lima nói rằng các người có vai trò lãnh đạo trong một quốc gia được mời gọi đương đầu tương lai ”với cái nhìn thanh thản của người biết trông thấy chân lý” (Il nostro tempo, in la vita sopranaturale e il mondo moderno, Rio de Janeiro 1956, p.106). Cái nhìn thanh thản và khôn ngoan ấy bao gồm 3 khía cạnh: thứ nhất là nét độc đáo của một truyền thống văn hóa, thứ hai là tinh thần trách nhiệm liên đới để xây dựng tương lai, và thứ ba là cuộc đối thoại xây dựng để đương đầu với hiện tại.

Đức Thánh Cha nói: cần đánh gía cao sự độc đáo năng động của nền văn hóa Brasil, có khả năng hội nhập các yếu tố khác nhau. Cảm quan của một dân tộc, các nền tảng tư tưởng và óc sáng tạo của nó, các nguyên tắc nền tảng của cuộc sống, các tiêu chuẩn phán xử có các ưu tiên, luật lệ hành động dựa trên một quan điểm toàn vẹn về bản vị con người. Quan niệm về con người và về cuộc sống đó của dân tộc Brasil đã nhận được nhựa sống từ Tin Mừng qua Giáo Hội công giáo, trước hết là niềm tin nơi Chúa Giêsu Kitô và tình huynh dệ đối với tha nhân. Cần phải đánh giá cao sự phong phú của nhựa sống đó. Nó có thể phong phú hóa một tiến trình văn hóa trung thành với căn tính Brasil và giúp xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn cho tất cả mọi người.

Để lớn lên việc nhân bản hóa toàn vẹn và nền văn hóa của sự gặp gỡ và tương quan là kiểu Kitô thăng tiến thiện ích chung và niềm vui sống. Chính ở đây quy tụ đức tin và lý trí, chiều kích tôn giáo với các khía cạnh của nền văn hóa nhân bản: nghệ thuật, khoa học, lao động, văn chương… Kitô giáo hiệp nhất siêu việt và nhập thể; luôn luôn hồi sinh tư tưởng và sự sống trước nỗi thất vọng và vỡ mộng xâm chiếm các con tim và lan rộng trên đường đời.

Tiếp tục diễn văn Đức Thánh Cha khẳng định rằng tinh thần trách nhiệm xã hội đòi buộc chúng ta đào tạo các thế hệ mới, có khả năng trong lãnh vực kinh tế, chính trị, và vững mạnh trong các giá trị luân lý đạo đức. Tương lai đòi buộc chúng ta phải có một quan niệm nhân bản về kinh tế và một đường lối chính trị luôn thực hiện việc tham gia của dân chúng nhiều hơn và tốt hơn, tránh các chủ trương ưu việt và phải nhổ tận gốc rễ sự nghèo đói. Ước gì không có ai bị lấy mất đi những gì cần thiết cho cuộc sống của họ, và ưởc chi mọi người đều được bảo đảm phẩm giá, tình huynh đệ và liên đới: đây là con đường phải theo…

Ai nắm giữ vai trò lãnh đạo, thì phải có các mục tiêu rất cụ thể và tìm kiếm các phương thức chuyên biệt để đạt các mục tiêu đó, nhưng cũng có nguy cơ của sự thất vọng, cay đắng và thờ ơ, khi các khát vọng không thành sự thật. Đức hy vọng năng động thúc đẩy chúng ta luôn tiến xa hơn, và dồn toàn lực và khả năng cho những người mà chúng ta hoạt động cho, chấp nhận các kết qủa và tạo ra các điều kiện để khám phá ra các lộ trình mới, tận hiến chính mình, cả khi không trông thấy các kết qủa, nhưng luôn duy trì niềm hy vọng.

Lãnh đạo phải biết có các lựa chọn đúng đắn nhất, sau khi đã cân nhắc chúng khởi đầu từ trách nhiệm riêng và từ thiện ích chung. Đây là hình thức giúp đi vào trong các tệ nạn của một xã hội và chiến thăng chúng với các hành động can đảm liều lĩnh và tự do… Ai hành động một cách có trách nhiệm, thì đặt để hành động của mình trước các quyền lợi của người khác và trước sự phán xử của Thiên Chúa. Ý thức luân lý đạo đức này, ngày nay, là một thách đố lịch sử chưa từng có. Ngoài sự hữu lý khoa học và kỹ thuật, trong tình trạng hiện nay cần có mối dây rằng buộc luân lý với một tinh thần trách nhiệm xã hội và liên đới sâu xa.

Sau cùng là tinh thần đối thoại xây dựng. Giữa sự thờ ơ ích kỷ và sự phản đối bạo lực luôn luôn có một lưạ chọn khác có thể: đó là đối thoại. Đối thoại giữa các thế hê, đối thoại với người dân, khả năng cho và nhận, rộng mở cho sự thật. Một đất nước lớn lên, khi có sự đối thoại một cách xây dựng giữa các phong phú văn hóa: văn hóa bình dân, văn hóa đại học, văn hóa giới trẻ, văn hóa nghệ thuật và kỹ thuật, văn hóa kinh tế, văn hóa gia đình và văn hóa truyền thông. Không thể tưởng tượng ra một tương lai cho xã hội, mà không có sự cộng tác mạnh mẽ của các năng lực luân lý trong một nền dân chủ, có nguy cơ đóng kín trong cái luận lý đại diện cho các lợi lộc cơ cấu. Nền tảng là phần đóng góp của các truyền thống tôn giáo lớn, nắm giữ vai trò là men của cuộc sống xã hội và linh hoạt nền dân chủ. Tính cách đời của nhà nước, không có thái độ tôn giáo nào, nhưng tôn trọng và trân qúy sự hiện diện của yếu tố tôn giáo trong xã hội, tạo thuận lợi cho sự chung sống hòa bình giữa các tôn giáo khác nhau, và cho các diễn tả cụ thể của chúng.

Khi các vị lãnh đạo thuộc nhiều lãnh vực khác nhau xin tôi một lời khuyên, câu trả lời của tôi luôn luôn là: đối thoại, đối thoại, đối thoại. Đó là cách thức duy nhất giúp con người, gia đình và xã hội lớn lên. Cách thức duy nhất giúp cuộc sống của các dân tộc tiến triển là nền văn hóa gặp gỡ, một nền văn hóa trong đó tất cả mọi người đều có cái gì tốt để cho đi, và tất cả mọi người đều có thể nhận lại được điều gì tốt lành. Tha nhân luôn có cái gì đó để cho, nếu chúng ta biết tới gần họ với thái độ cởi mở và sẵn sàng, không thành kiến. Chỉ như thế mới có sự thuận thảo giữa các nền văn hóa và các tôn giáo, sự trân qúy nhau và tôn trọng quyền của mỗi tôn giáo.

Diễn văn của Đức Thánh Cha đã bị ngắt quãng nhiều lần bởi các tràng pháo tay cảu cử tọa. Sau đó giàn nhạc và ca đoàn của rạp hát đã trình tấu một số bài thánh ca như: Đâu có tình yêu thương ở đấy có Chúa Trời. Trong khi đó mấy chục bé gái tiến đến ngồi quanh ghế của Đức Thánh Chaa và một em bé hai tuổi được chị nó dẫn đến tặng hoa cho Đức Thánh Cha. Sau đó các em đã ríu rít vây quanh Đức Thánh Cha để được ngài hôn và vuốt ve. Trong số những người đại diện các thành phần lên chào Đức Thánh Cha cũng có vài thổ dân trong sắc phục của họ. Một thổ dân đa tặng Đức Thánh Cha cái mũ lông của ông. Ngài đã đội lên đầu giữa tiếng vỗ tay của mọi người.

Sau khi từ giã cử tọa Đức Thánh Cha trở về tòa tổng giám mục Rio gặp các Hồng Y, ban chủ tịch của Hội Đồng Giám Mục và các Giám Mục Brasil. Sau đó vào ban chiều Đức Thánh Cha đến chủ sự buổi canh thức với giới trẻ tại bãi biểm Copacabana, thay vì tại Cánh đồng đức tin Guaratiba, vì mấy ngày qua trời mưa, cánh đồng đầy nước và bùn.

Linh Tiến Khải – Vatican Radio
 

 

Lạy Thầy xin dạy chúng con cầu nguyện

Lạy Thầy xin dạy chúng con cầu nguyện

 

 Lạy Thầy xin dạy chúng con cầu nguyện

(Trích dẫn từ ‘Hãy Ra Khơi…’ – Veritas)

Một giai thoại được kể lại như sau: Một thương gia kia cần một triệu đôla để giải quyết một việc hệ trọng, ông tới nhà thờ cầu nguyện xin cho có được số tiền đó. Tình cờ ông quì ngay cạnh một người đàn ông, người đàn ông này cùng cầu nguyện với những lời nhỏ nhẹ, nhưng ông thương gia kia vẫn nghe biết ông ta đang xin. Ông cầu xin cho có được 100 đôla để trả một món nợ gấp. Vị thương gia liền rút từ ví của mình 100 đôla và đặt vào tay người kia. Quá đỗi vui mừng, người đàn ông đứng lên và ra khỏi nhà thờ ngay tức thì. Vị thương gia giờ đây nhắm mắt lại và bắt đầu cầu nguyện rằng: “Lạy Chúa, giờ đây hẳn Ngài không còn phải bị phân tâm nữa, xin hãy lắng nghe con cầu xin”.

Câu chuyện của hai người đàn ông cho chúng ta thấy điều tích cực là dù ở trong tình trạng thang bậc nào trong xã hội họ vẫn chân thành cầu nguyện. Tuy nhiên, cách nào đó họ đã làm nổi bật vấn đề mà bài Tin Mừng hôm nay nhắm tới, đó là cách cầu nguyện của người Kitô hữu. Trong cả hai trường hợp, Chúa trở thành hay được coi như là ông chủ một nhà tỷ phú. Phải chăng, đó là lối cầu nguyện và cách nhìn phù hợp của người Kitô hữu chúng ta.

Lời các môn đệ thưa với Đức Giêsu trong bài Tin Mừng hôm nay: “Thưa Thầy, xin dạy chúng con cầu nguyện”, có thể được hiểu như là một khát vọng chính đáng của biết bao nhiêu người Kitô hữu về cách cầu nguyện. Lời đáp lại của Đức Giêsu cũng có thể được tóm gọn trong một câu như sau: Lời cầu nguyện của người Kitô hữu phải là lời của một người con đối với cha của mình. Ngài nói: “Khi anh em cầu nguyện hãy nói, Lạy Cha… Nếu anh em vốn là những kẻ xấu mà còn biết cho con cái mình của tốt, của lành phương chi Cha anh em ở trên trời…” Chúng ta có thể thấy ngay được rằng, cầu nguyện theo Đức Giêsu là vấn đề giữa người cha và người con. Nói cách khác, cầu nguyện là một vấn đề nội bộ trong gia đình, đặt trên nền tảng của hiểu biết, thông cảm và yêu thương. Đức Giêsu dùng hình ảnh người cha ở đây để tả lại hình ảnh mà người ta thường gán cho Thiên Chúa, một ông chủ hay một ông vua, những người thường được người khác sợ hơn là mến.

Chúng ta có thể coi Thiên Chúa như là Cha và cũng có thể coi Ngài như là Mẹ. Cả hai hình ảnh này đều nói với chúng ta về mối tương quan dựa trên tình thương và huyết thống, chứ không phải quyền lực hay chức vụ.

Cầu nguyện của người Kitô hữu là tự đặt mình vào trong mối tương quan này, coi Thiên Chúa như là Cha hoặc Mẹ, thưa chuyện với Ngài, kể chúng ta là con cái. Khi con trẻ thưa chuyện với cha mẹ, việc quan trọng không phải là đúng cách hay sai cách, chúng chỉ đơn thuần tập trung vào một điều là dùng tất cả lời nói, cử chỉ để diễn tả lòng mình. Cũng vậy, trước mặt Chúa, người Cha nhân từ khi chúng ta cầu nguyện mà công thức, thủ tục đều là chuyện thứ yếu, nếu chúng ta không muốn nói là thường. Con cái tin tưởng rằng, cha mẹ luôn luôn làm những gì là tốt nhất cho mình.

Lời Chúa trong bài Tin Mừng hôm nay cũng nói: “Ai trong anh em là một người cha mà khi con xin cá thay vì cá lại lấy con rắn mà cho nó, hoặc nó xin trứng lại cho nó con bọ cạp”. Cũng vậy, con cái Thiên Chúa đến với Ngài với thái độ tin tưởng, hy vọng, biết rằng Ngài sẽ dành cho họ tất cả những gì là tốt nhất.

Khi nói về cầu nguyện, chúng ta cũng cần nhìn tới về một khía cạnh khác, đó là sự kiên trì, giống như người bạn lúc nửa đêm trong bài Tin Mừng. Con cái chẳng lấy gì chấp nhận câu trả lời không, nếu cha mẹ có trả lời là không thì điều chắc chắn là ngày hôm sau và có thể hôm sau, hôm sau nữa chúng vẫn trở lại với cùng một điều xin.

Đức Giêsu dạy chúng ta, con cái của Thiên Chúa cần phải biết kiên trì trong cầu nguyện. Coi cầu nguyện như là việc giữa cha và con, điều này cũng nhắc cho chúng ta biết cầu nguyện là một hành vi phát xuất từ một mối tương quan. Chúng ta có thể coi việc cầu nguyện tốt hơn, nhưng chúng ta cũng có thể trở thành những con người tốt hơn của cầu nguyện, khi mối tương quan giữa chúng ta và Thiên Chúa trở nên thân mật gần gũi hơn như là một mối liên hệ giữa cha và con.

Vậy, nếu anh chị em muốn cải thiện việc cầu nguyện của mình, hãy tập trung vào mối tương quan thân mật giữa cha và con, giữa Thiên Chúa và con cái.

Veritas Radio

Lạy Cha chúng con

Lạy Cha chúng con

Các Tông đồ đã nhiều lần thấy Chúa Giêsu cầu nguyện. Có lẽ khi Người cầu nguyện, có một cái gì đó thật đẹp, thật huyền bí và cũng thật lôi cuốn toả ra. Vì thế, các Tông đồ xin Người dạy cách cầu nguyện. Và Người đã dạy các ông cầu nguyện bằng Kinh Lạy Cha. Kinh Lạy Cha mạc khải cho ta hai điều quan trọng.

1. Thiên Chúa là Cha chúng ta.

Có lẽ vì đã đọc thuộc lòng Kinh Lạy Cha một cách máy móc nên ít khi ta cảm nhận được hết ý nghĩa thâm sâu nằm trong từ ngữ “Cha”.

Một người bạn có đứa con đầu lòng tâm sự: “Lần đầu tiên khi nghe đứa con gọi “Ba ơi”, tôi bủn rủn cả tay chân. Một luồng điện cực mạnh chạy khắp thân thể. Tôi cảm thấy hạnh phúc vô cùng”. Quả thực, mối liên hệ Cha-Con là một mối liên hệ rất thâm sâu, huyền bí và thân thiết.

Gọi ai là Cha tức là nhận người ấy là ân nhân lớn nhất đời mình. Vì nhờ Cha, ta nhận được món quà tặng quí giá nhất đó là sự sống. Có những người cha không chỉ sinh con về mặt thể xác mà còn cho con một đời sống tinh thần. Đó là những người Cha có nhân cách lớn, kiên trì đúc nặn nên những đứa con có tâm hồn cao đẹp, có lý tưởng, có tư cách làm người.

Cha không chỉ là nguồn cội phát sinh nhưng còn là vòng tay nâng đỡ, là mái ấm chở che, là động lực thúc đẩy, là lý tưởng mời gọi. Nói tóm lại, từ ngữ “Cha” gợi lên cả một trời yêu thương vừa thân thiết vừa huyền nhiệm không bút nào tả xiết được.

Khi mạc khải cho biết Thiên Chúa là Cha, Chúa Giêsu đã đưa ra một hình ảnh về Thiên Chúa hoàn toàn khác với hình ảnh các vị thần của các tôn giáo khác. Không những Người cho ta thấy Thiên Chúa Cha yêu thương ta vô cùng, mà còn muốn ta đi vào tình nghĩa thâm sâu, tha thiết với Cha. Vì thế, Người đã dạy ta tiếng “Abba” là tiếng gọi “Ba ơi” rất thân thương của một đứa trẻ vừa nũng nịu, vừa tin tưởng, phó thác mọi sự trong tay Cha.

2. Mọi người là anh em

Trong Kinh Lạy Cha, Chúa Giêsu dạy ta cầu nguyện: Lạy Cha chúng con… Xin Cha cho chúng con… Chứ không dạy ta đọc: Lạy Cha của con… Xin Cha cho con… Nghĩa là tất cả mọi người có cùng một Cha. Mọi người đều thuộc về một gia đình Thiên Chúa. Là anh em nên phải có tình yêu thương đoàn kết, liên đới với nhau. Liên đới trong đời sống, liên đới trong cả lời cầu nguyện.

Một lần dâng lễ chung với những người bạn Mỹ, tôi đã hỏi họ trong giờ chia sẻ: Hằng ngày các bạn vẫn đọc Kinh Lạy Cha. Vậy khi đọc câu “Xin Cha cho chúng con lương thực hằng ngày” các bạn cầu xin điều gì? Vì ở Mỹ tôi thấy lương thực dư thừa, không ai phải chết đói. Họ trả lời: Chúng tôi vẫn đọc Kinh Lạy Cha. Và với câu “Xin Cha cho chúng con lương thực hằng ngày” chúng tôi vẫn cầu xin tha thiết. Vì tuy chúng tôi đã đủ ăn đủ mặc, chúng tôi vẫn nhớ đến những anh em bên Phi châu, bên Àu châu đang phải đói khát khổ sở.

Câu trả lời thật chính xác. Vâng, chúng ta là anh em nên phải liên đới, có trách nhiệm về nhau. Trong bài đọc 1 hôm nay, tổ phục Abraham đã nêu gương liên đới khi tha thiết cầu nguyện cho thành Sođoma khỏi bị phạt.

Nếu trong gia đình đứa em út yếu đuối bệnh tật luôn được thương yêu cưng chiều, thì trong kinh nguyện, ta cũng phải ưu tiên cầu nguyện cho những anh em bé nhỏ trước hết.

Nếu lời cầu nguyện của ta là lời của đứa con nhỏ nói với Cha, và là tâm tình liên đới yêu thương với mọi anh em trên khắp thế giới, lời cầu nguyện ấy sẽ rất đẹp và Thiên Chúa sẽ hài lòng.

Lạy Cha chúng con ở trên trời, xin thương xót chúng con. Amen.

KIỂM ĐIỂM ĐỜI SỐNG

1- Bạn có thực sự cảm thấy Chúa là Cha và sống với Người như người con hiếu thảo không?

2- Thiên Chúa là Cha tốt lành. Người chỉ ban cho ta những điều tốt. Có khi nào Bạn gặp thất bại khổ đau mà bạn thấy lòng tốt của Thiên Chúa không?

3- Bạn cầu nguyện cho người kém may mắn, nhưng bạn có sẵn sàng chia sẻ với họ không?

 

ĐTGM Ngô Quang Kiệt

CẦU NGUYỆN (2)

CẦU NGUYỆN (2)

Hãy cầu nguyện luôn, hãy cầu nguyện với hết lòng tin tưởng vào tình yêu thương quan phòng của Chúa, đặc biệt cầu nguyện với lời kinh Lạy Cha mà Chúa đã dạy các đồ đệ: “Lạy Cha chúng con ở trên trời”. Lời kinh Lạy Cha mà chúng ta thường dùng để cầu nguyện là một tập hợp chung lại của hai bản văn Phúc âm theo thánh Luca và theo thánh Matthêu. Bản văn của thánh Luca ngắn gọn hơn và chỉ có bảy lời cầu: “Lạy Cha, nguyện xin danh Cha cả sáng, nước Cha trị đến, xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày và tha nợ chúng con như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con, xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ”.

Như vừa đọc trong bài Phúc âm hôm nay, Chúa Giêsu đã dạy các tông đồ lời cầu nguyện này theo lời yêu cầu của các ông và sau khi đã nhìn thấy Chúa cầu nguyện. Trong cuộc đời rao giảng Tin Mừng, Chúa Giêsu đã nhiều lần tìm nơi thanh vắng để cầu nguyện cùng Thiên Chúa Cha. Chúa Giêsu đã cầu nguyện như thế nào? Thật khó mà đoán hết nội dung lời cầu nguyện của Chúa Giêsu, nhưng căn cứ vào những lời Chúa Giêsu đã dạy các tông đồ chúng ta có thể nói rằng, lời cầu nguyện Ngài dạy cho các tông đồ phản chiếu phần nào lời cầu nguyện của chính Ngài với Thiên Chúa Cha.

Chúa Giêsu nêu gương cho các đồ đệ trong mọi sự. Chắc chắn trong việc cầu nguyện cũng thế, Ngài muốn cho các đồ đệ của Ngài cầu nguyện và sống lời cầu nguyện như chính Ngài đã làm gương. Trước hết, lời cầu nguyện hướng về Thiên Chúa là Cha: “Lạy Cha chúng con ở trên trời”. Hơn ai hết, Chúa Giêsu ý thức mối tương quan mật thiết giữa Ba Ngôi Thiên Chúa, giữa Ngài và Thiên Chúa Cha. Ngài là Con Một Thiên Chúa, Ngài luôn luôn đối thoại và sống kết hiệp với Thiên Chúa Cha. Khi dạy các tông đồ cầu nguyện: “Lạy Cha”, Ngài chia sẻ tình phụ tử, hay đúng hơn Ngài đưa các đồ đệ, đưa con người vào trong tình phụ tử với Thiên Chúa Cha. Sứ mạng cứu chuộc của Ngài là hòa giải con người với Thiên Chúa, làm cho con người được phục hồi phẩm giá làm con cái Thiên Chúa.

Đọc lời kinh Lạy Cha, mỗi người chúng ta hôm nay hãy mặc lấy tâm tình của Chúa Giêsu với Thiên Chúa Cha. Từ ngữ mặc lấy không diễn tả hết thực tại mới mẻ mà người Kitô lãnh nhận được trong Bí tích Rửa tội. Từ ngữ mặc lấy có thể gợi lên trong chúng ta hình ảnh hời hợt trùm lên bên ngoài mà bên trong chẳng có gì thay đổi cả. Thật sự đối với người Kitô không phải như vậy, thực thể người Kitô đã được ơn Chúa biến đổi trong Bí tích Rửa tội. Thực tại con người đã được biến đổi trở nên con người mới, một thực tại mới, được ân sủng Thiên Chúa tái tạo, biến đổi. Thực tại mới này không phải do công trạng của con người, của mỗi người chúng ta, nhưng đó là ân ban của Thiên Chúa nhờ công nghiệp cứu chuộc của Chúa Giêsu Kitô.

Chúng ta được làm con Thiên Chúa trong Con Một Ngài là Chúa Giêsu Kitô. Vậy khi cầu nguyện với lời kinh Lạy Cha, mỗi người Kitô chúng ta cần phải ý thức rằng, mình cần phải trở nên Chúa Kitô hơn, cần phải được biến đổi để trở nên giống Chúa Giêsu Kitô để có thể bước vào trong cuộc đối thoại với Thiên Chúa Cha, như Chúa Kitô đã nêu gương và muốn chúng ta thực hiện như vậy. Do đó, một kết luận thực hành cho đời sống đạo của chúng ta là chúng ta không thể nào cầu nguyện thực sự lời kinh Lạy Cha, nếu tâm hồn chúng ta không được biến đổi trở nên giống Chúa Giêsu. Khi tâm hồn chúng ta không biến đổi, khi cuộc sống chúng ta không trở thành Kitô đích thực thì lời kinh chúng ta đọc: “Lạy Cha chúng con ở trên trời” chỉ là một lời hời hợt bên ngoài trên môi trên miệng mà thôi.

Chúa Giêsu Kitô đã thực hiện ơn cứu rỗi cho con người. Mỗi người Kitô chúng ta khi lãnh nhận Bí tích Rửa tội đã được ơn Chúa biến đổi để có thể cầu nguyện kinh Lạy Cha thật sự. Nhưng sự biến đổi đó chưa hoàn toàn kết thúc, vì bao lâu chúng ta còn sống trên trần gian này thì bấy lâu con người chúng ta còn phải chiến đấu với những tật xấu, những khuynh hướng tội lỗi nơi bản thân. Mỗi ngày chúng ta đều được mời gọi cộng tác với ơn Chúa để thanh tẩy, để trở nên giống Chúa Giêsu Kitô mỗi ngày một hơn, để cầu nguyện kinh Lạy Cha mỗi ngày một xứng đáng hơn.

Lời kinh Lạy Cha là lời cầu nguyện nói lên thực thể căn bản của người Kitô là con cái Thiên Chúa Cha trong Chúa Giêsu Kitô. Lời kinh Lạy Cha còn là lời kinh gia tăng sức mạnh để giúp mỗi người chúng ta hằng ngày trở nên con cái Thiên Chúa Cha nhiều hơn nhờ ơn Chúa Giêsu Kitô.

Nguyện xin Chúa ban ơn cho mỗi người chúng ta càng ngày càng trở nên xứng đáng hơn để cầu nguyện lời kinh Lạy Cha như Chúa Giêsu đã dạy chúng ta: “Lạy Cha chúng con ở trên trời, chúng con nguyện danh Cha cả sáng, nước Cha trị đến, ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời. Amen

Sưu tầm

Cầu nguyện

Cầu nguyện

Người Hồi giáo nói về sự sốt sắng cầu nguyện bằng một câu chuyện như sau:

Có một ông vua vào rừng săn bắn. Chiều xuống, khi tới giờ cầu nguyện, ông trải tấm thảm trên mặt đất, rồi hướng về phía tây và phủ phục cầu nguyện theo cung cách của người Hồi giáo.

Giữa lúc ông đang chìm đắm trong sự cầu nguyện, thì có một người đàn bà hối hả chạy vào rừng. Số là chồng bà đã ra đi từ sáng sớm mà đến giờ này vẫn chưa thấy trở về. Bà ta sợ có điều chi không lành xảy đến cho chồng nên vội chạy vào rừng để tìm kiếm. Trong cơn hốt hoảng, bà ta không nhìn thấy có người đang phủ phục cầu nguyện. Bà bước qua người ấy mà không hề hối hận để nói lên lời xin lỗi.

Nhà vua cảm thấy bị xúc phạm nặng nề, nhưng ông cũng gắng gượng để tiếp tục cầu nguyện theo đúng luật dạy. Khi ông cầu nguyện xong thì người đàn bà cũng trở lại chỗ cũ, cười nói vui vẻ bên cạnh ông chồng. Bà cuống quýt khi nhận ra rằng người mà bà đã bước qua trong cơn hốt hoảng chính là nhà vua. Nhà vua cho gọi người đàn bà đến và ra lệnh trị tội vì đã tỏ ra bất kính đối với ông.

Thế nhưng, không một chút sợ hãi, bà đã nói như sau:

– Tâu bệ hạ, thần bị cuốn hút trong sự suy nghĩ về người chồng đến độ đã không nhìn thấy bệ hạ, nên đã bước qua. Hạ thần nghĩ rằng, bệ hạ đang cầu nguyện, thì tâm trí của bệ hạ cũng phải cuốn hút trong sự suy nghĩ về Thượng đế, lẽ nào bệ hạ còn lòng trí biết đến hạ thần và những cử chỉ nhỏ nhoi của hạ thần.

Nhà vua lấy làm xấu hổ vì sự việc xảy ra. Ông nhìn nhận rằng: Tuy không phải là một bậc thầy trong đạo, nhưng người đàn bà này đã dạy cho ông về sự chuyên tâm trong việc cầu nguyện.

Trong giây phút này, khi đến nhà thờ cầu nguyện và dâng thánh lễ, có lẽ chúng ta cũng hành động như ông vua, có nghĩa là chúng ta chưa cuốn hút vào trong tâm tình cầu nguyện. Xác chúng ta ở trong nhà thờ, nhưng tâm hồn chúng ta còn phiêu bạt tận đâu đâu. Một tiếng động nhỏ ở bên ngoài cũng đủ làm cho chúng ta chia trí. Rồi thì trong đầu óc, chúng ta mơ tưởng, chúng ta nghĩ đến hết chuyện này tới chuyện kia. Ấy là tôi chưa nói tới những người cố tình nói chuyện, chọc phá, nô giỡn, chẳng để tâm vào sự cầu nguyện một chút nào.

Giả sử như có một vị khách quí tới thăm nhà. Thế nhưng mọi người trong nhà đều bận rộn chuyện này chuyện kia, chẳng ai nói được một lời với vị khách quí ấy? Chúng ta nghĩ thế nào về thái độ này. Theo tôi, thì đó là một thái độ thiếu tế nhị, thiếu lịch sự, và chắc chắn sẽ làm cho vị khách quí buồn lòng.

Thế nhưng đối với Chúa, chúng ta lại thường xuyên cư xử như thế. Chúng ta tham dự thánh lễ, hay đọc kinh cầu nguyện cho qua lần đoạn lượt, mà chẳng có một chút tâm tình bên trong. Chính vì thế, chúng ta hãy xin lỗi Chúa vì sự khô khan nguội lạnh, vì sự thờ ơ sao lãng của chúng ta.

Đồng thời, như các môn đệ hôm nay, chúng ta hãy xin Chúa dạy cho chúng ta biết cầu nguyện và nhất là xin Chúa dạy cho chúng ta biết cầu nguyện một cách chuyên tâm và sốt sắng.

 

Cầu xin hay cầu nguyện?

Cầu xin hay cầu nguyện?

Một buổi sáng kia, một cô giáo dạy vườn trẻ chưng một bình hoa thuỷ tiên thật đẹp trên chiếc bàn đặt ở giữa phòng. Khi các em bé nhỏ thơ ngây tung tăng tiến vào phòng học, có một em tròn xoe đôi mắt nhìn ngắm những cánh hoa màu vàng lợt và em nói với cô giáo:

“Thưa cô, có phải Chúa đã làm ra những bông hoa nầy không cô? Em muốn gọi điện thoại để cám ơn Chúa đã cho chúng ta những cánh hoa đẹp như thế nầy!”

Nếu đất với trời được nối kết với nhau bằng dây điện thoại, thiết nghĩ Thiên Chúa sẽ phải đặt ra hai đường dây: một đường dây cho những lời cầu xin và một đường dây dành cho những lời cám ơn. Và người ta sẽ thấy một đường điện thoại luôn luôn bận rộn, trong khi đường dây kia thỉnh thoảng mới được dùng đến, như một chuyện ngụ ngôn kia thuật lại như sau:

Hai thiên thần được sai xuống trần gian, mỗi vị mang theo một chiếc giỏ. Họ chia tay nhau để đi khắp hang cùng ngõ hẻm, đến nhà các người giàu có cũng như nhà những người nghèo khổ, thăm các trẻ em cầu nguyện tại tư gia cũng như tất cả nam phụ lão ấu cầu nguyện tại các nhà thờ.

Sau một thời gian, hai thiên thần gặp nhau đúng thời điểm đã hẹn để trở về trời. Chiếc giỏ của một thiên thần nặng như chì, còn chiếc giỏ của thiên thần kia có vẻ như đựng toàn bông gòn.

– “Ông mang gì mà nặng nề thế?”, một thiên thần hỏi. Thiên thần mang giỏ nặng trả lời:

– “Tôi được sai đến để thu nhận tất cả những lời cầu xin của nhân loại. Còn ông, cái giỏ của ông xem ra nhẹ nhàng thế?”

– “À, tôi được sai đến để góp nhặt những lời thiên hạ cám ơn Chúa vì những ơn lành Ngài luôn ban cho họ”.

Thì ra, chiếc giỏ thu nhận lời cầu xin luôn nặng hơn chiếc giỏ thu nhận lời cám ơn. Cũng thế, đường dây điện thoại để xin ơn thì luôn bận rộn, còn đường dây để cám ơn thì không mấy khi có người gọi.

Phải, thưa anh chị em, thường thì chúng ta chỉ biết cầu xin hơn là cầu nguyện. Bởi vì cầu nguyện luôn bao gồm cả lời chúc tụng tôn vinh và cảm tạ tri ân Thiên Chúa. Hôm nay, Chúa dạy chúng ta cầu nguyện. Cầu nguyện là thưa chuyện với Chúa như con cái nói chuyện với cha mẹ. Cầu nguyện chủ yếu là một cuộc gặp gỡ, tiếp xúc, kết hiệp thân tình với Thiên Chúa.

Chính Chúa Giêsu khi còn sống ở trần gian cũng đã cầu nguyện, và Ngài đã dạy các môn đệ phải cầu nguyện luôn. Cũng chính Ngài đã đưa ra một “kinh nghiệm mẫu” mà chúng ta gọi là “Kinh Lạy Cha” – đúng hơn là “Kinh nguyện của Chúa” để cho chúng ta biết phải cầu xin những điều gì và cầu nguyện như thế nào.

Vậy chúng ta phải cầu xin những điều gì?

Nói một cách vắn gọn, chúng ta phải cầu xin những gì phù hợp với ý muốn của Thiên Chúa. Ý muốn của Thiên Chúa trước hết là cho mọi người nhận biết Ngài là Cha của tất cả mọi người, và trong Ngài, tất cả mọi người đều nhận ra nhau là anh em. Những gì là chia rẽ, hận thù, bóc lột, chém giết nhau đều đi ngược lại ý muốn của Cha trên trời. Bởi vì, làm sao có thể mở miệng gọi Thiên Chúa là Cha của chúng ta được khi chúng ta không muốn yêu thương người khác như anh chị em của mình; và ngược lại, khi chúng ta không nhìn nhận có một Cha chung của chúng ta ở trên trời: “Lạy Cha, con là Đấng ngự trên trời”.

Ý muốn của Thiên Chúa còn là “cho chúng ta hôm nay lương thực hằng ngày”, có nghĩa là Thiên Chúa muốn cho mọi người trên trái đất, không phân biệt chủng tộc, màu sau, tiếng nói đều có đủ cơm ăn áo mặc, cũng như được hưởng tiện nghi của nền văn minh hiện đại, chứ không phải chỉ một số rất ít người chiếm hữu hết tài sản trên thế giới, đang khi đại đa số còn lại chỉ được hưởng một phần quá nhỏ trong cảnh lệ thuộc. Ngài cũng chẳng muốn cho một thiểu số sống xa hoa lãng phí, trong khi đồng loại phải thiếu nhà ở, thiếu cơm bánh, áo quần, thuốc men; phải đói khát, dốt nát, ăn xin, nằm đường xó chợ… Nói chung là thiếu những điều kiện tối thiểu để sống cho ra con người.

Ý muốn của Thiên Chúa còn là chúng ta phải tha thứ cho nhau, vì chính bản thân chúng ta cũng là kẻ có tội cần được tha thứ. “Xin Cha tha tội cho chúng con như chúng con cũng tha cho những người có lỗi với chúng con”. Như vậy, cầu nguyện là đồng hoá ý muốn của mình với ý muốn của Thiên Chúa và phải hành động để ý muốn của Chúa được thể hiện trên mặt đất nầy: “Xin cho ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời”. Thế nhưng, chúng ta thường chỉ biết cầu xin hơn là cầu nguyện, và có những lời cầu xin hết sức vụ lợi, ích kỷ. Chẳng hạn xin cho “trúng tuyển, trúng số, trúng mánh…”. Hoặc chúng ta chỉ nghĩ đến Chúa khi chán nản, thất vọng, để than thở, kể lể, như bắt Chúa phải thông cảm những nỗi ấm ức trong lòng mình. Còn gì vô lý và sai lầm hơn khi chúng ta cứ coi Thiên Chúa như một “Thần Tài”, như một “thủ kho” để xin Ngài những nhu cầu mà đúng ra, với tự do, khối óc và hai bàn tay Chúa ban cho, chúng ta phải tự làm lấy, tự xoay xở lấy với sự trợ giúp của Chúa và dưới ánh mắt yêu thương của Ngài. Nếu chỉ cầu xin bằng môi miệng mà chẳng chịu làm gì cả, thì lời cầu xin đó có khác gì những bùa chú, phù phép của hạng người mê tín dị đoan: Xin cho có lương thực hằng ngày mà mình cứ ngồi không, hoặc nằm ngửa chờ sung rụng, thì làm sao có lương thực được? Hoặc xin cho mọi người được ấm no hạnh phúc, mà mình cứ áp bức, bóc lột, làm điều bất công, hay là cứ để cho những chuyện bất công ấy lan tràn mà không chịu tranh đấu để đòi hỏi công bình, đòi quyền sống của con người, thì làm sao có ấm no, hạnh phúc, hoà bình được? Chính vì thái độ nầy mà nhiều khi tôn giáo bị mang tiếng là mê tín, là thuốc phiện ru ngủ dân chúng!

Vậy, thưa anh chị em, chúng ta phải cầu xin như thế nào?

Nếu phải cầu xin thì chúng ta phải cầu xin một cách kiên trì với một xác tín, tin tưởng vào tình thương của Cha trên trời, Ngài tốt lành, nhân hậu hơn cha chúng ta ở dưới đất vô cùng. Vì người đời mà còn cho bạn bè vay mượn khi bạn bè năn nỉ, khuấy rầy, huống chi là Thiên Chúa. Ngài là người Cha yêu thương mọi người, con cái, chắc chắn sẽ ban cho ta điều chúng ta cầu xin: “Hãy xin, sẽ được; hãy tìm, sẽ thấy; hãy gõ, sẽ mở”. Người cha nào mà không giúp đỡ con cái khi cần thiết, không cung cấp những điều thích hợp khi chúng đã xin. Cha là Cha nhân từ, Ngài cũng không thể làm khác được, nhất là chẳng bao giờ cho cái gì sinh nguy hại cho con cái. Bởi vậy, điều chúng ta xin Thiên Chúa phải là điều thích hợp, vì Thiên Chúa muốn ban cho chúng ta “bánh” chứ không cho “hòn đá”; muốn ban “cá” chứ không cho “con rắn”, muốn ban “trứng” chứ không cho “bọ cạp”. “Hãy xin thì sẽ được”, nhưng với điều kiện là xin những gì thực sự giúp đời sống thêm tốt đẹp, tìm những gì dẫn đến ơn cứu độ, đạt đến cứu cánh tuyệt đối của con người, đồng thời phải kết hợp giữa sự giúp đỡ của ơn Chúa với việc làm trong khả năng Chúa đã ban cho mỗi người.

Cuối cùng, ơn đặc biệt mà Chúa sẽ ban cho những ai xin Ngài đó là Thánh Thần, vì Thánh Thần sẽ là Đấng cầu xin trong chúng ta, bảo đảm lời cầu xin là xác đáng, và cũng chính Ngài sẽ ban cho chúng ta những ơn cần thiết, vì Ngài là ơn huệ của Thiên Chúa ban cho loài người.

Anh chị em thân mến, phụng vụ Thánh lễ là dịp tốt nhất giúp chúng ta cầu nguyện có hiệu lực. Vì chúng ta cầu nguyện chung với cả Giáo Hội, chúng ta cầu nguyện theo lời Chúa truyền dạy, chúng ta cầu nguyện nhờ công ơn vô cùng của Chúa Kitô, với Người và trong Người. Xin cho chúng ta biết cầu nguyện và xin Chúa nhận lời cầu xin của chúng ta và của tất cả mọi người.

(Trích trong ‘Niềm Vui Chia Sẻ’)

Hoạt động của Đức Thánh Cha Phanxicô sáng ngày 26-7-2013

Hoạt động của Đức Thánh Cha Phanxicô sáng ngày 26-7-2013

Confession 3

RIO DE JANEIRO. Sáng thứ sáu 26-7-2013, là ngày thứ 5 trong tuần lễ ĐTC viếng thăm Brazil, ngài cũng có một chương trình khá dầy đặc với việc giải tội cho một số bạn trẻ tại Công viên Quinta da Boa Vista từ lúc 10 giờ sáng, rồi trở về tòa TGM giáo phận Rio để gặp một số đại diện các tù nhân trẻ.
Đúng giữa trưa ngài chủ sự kinh Truyền Tin với các tín hữu từ bao lơn Tòa TGM, chào thăm ban tổ chức Ngày Quốc Tế giới trẻ và cám ơn các ân nhân trước khi dùng bữa với 12 bạn trẻ thuộc các quốc tịch khác nhau.

Giải tội


 

  1. Lúc 7 giờ rưỡi sáng, ĐTC đã cử hành thánh lễ riêng tại Nhà Nguyện của trung tâm Sumaré của giáo phận Rio, có 10 LM dòng Tên địa phương cũng hiện diện, rồi hơn 2 tiếng sau đó, ngài lên đường đến Công viên Quinta da Boa Vista cách đó 19 cây số. Nguyên thủy đây là khu rừng của các cha dòng Tên hồi thế kỷ 16 và 17. Sau khi dòng này bị trục xuất khỏi Brazil, khu rừng này được chia sẻ cho nhiều tư nhân. Sau đó trở thành nơi ở của hoàng gia dưới thời vương quốc Brazil.


  2.  



Ngày nay, Quinta da Boa Vista là công viên của thành phố, trong đó có nhiều khu vực khác nhau, trong đó có bảo tàng viện quốc gia do Đại học liên bang Rio quản trị.
Trong những ngày Quốc Tế giới trẻ, 50 tòa giải tội được bố trí trong công viên này và có tới hàng chục ngàn bạn trẻ lãnh nhận bí tích hòa giải tại đây trong những ngày qua. ĐGH Biển Đức 16 đã giải tội trong Ngày Quốc Tế giới trẻ ở Madrid, Tây Ban Nha, và Đức đương kim Giáo Hoàng cũng tiếp nối truyền thống này.

Tại công viên, cũng có những quầy ơn gọi của các dòng tu giới thiệu cho các bạn trẻ về dòng của mình.
Khi đến công viên vào lúc 10 giờ, ĐTC đã chúc lành cho một phụ nữ có thai và những người khuyết tật chờ đợi ngài tại đó rồi đến một lều lớn, nơi Mình Thánh Chúa được thờ lạy liên tục trong Ngày Quốc Quốc Tế giới trẻ do 15 nữ tu của Mẹ Têrêxa Calcutta linh hoạt. Tại đây có 5 người trẻ chờ đợi được xưng tội với ĐTC: 3 người Brazil, 1 thiếu nữ người Ý, và một phụ nữ người Venezuela. Họ được chọn bằng cách bốc thăm.

ĐTC đã cầu nguyện trong thinh lặng rồi ngồi vào tòa giải tội dưới lều. Tòa này cũng giống như hằng trăm tòa khác được dùng trong Ngày Quốc Tế giới trẻ. Người đầu tiên xưng tội với ĐTC theo phương thức truyền thống, nghĩa là quì trước ngài và xưng tội qua chấn song. Tổng cộng thời gian ngài dành cho việc giải tội 5 người là 25 phút. Sau đó ĐTC chào thăm 5 bạn trẻ và các nữ tu Thừa sai Bác ái của Mẹ Têrêsa. Các chị tiếp tục chầu trong lúc các cha giải tội.

Gặp gỡ các tù nhân

  1. Rời công viên, ĐTC đã về tòa TGM giáo phận Rio de Janeiro cách đó 12 cây số. Gần đến nơi, ngài dùng xe díp có kiếng che nắng mưa để chào rất nhiều bạn trẻ đứng hai bên đường.


  2.  



Tại tòa TGM lúc 11 giờ, ĐTC đã gặp gỡ 8 bạn trẻ tù nhân, tất cả đều là vị thành niên, gồm 6 nam và 2 nữ thuộc 4 nhà tù thiếu niên ở Rio. Họ ngồi thành vòng cung quanh ĐTC. Hiện diện trong dịp này cũng có Đức TGM Tempesta sở tại, LM đặc trách mục vụ nhà tù, một thẩm phán trẻ vị thành niên và một người thiện nguyện mục vụ tù nhân. Cả ĐHY Eusebio Scheid, nguyên TGM Rio cũng có mặt.
Vị thẩm phán đã bày tỏ lòng biết ơn vì sự dấn thân của Giáo Hội trong việc mục vụ các tù nhân và nói thêm rằng đối với một vài tù nhân hiện diện, tuần tới đây sẽ có tin mừng, nhưng ông không nói thêm tin mừng ấy là gì.

Bầu không khí rất thanh thản và thân mật. Các tù nhân trẻ có thể bày tỏ và phát biểu nhất là thiếu nữ trẻ nhất đã nói nhiều và rất xúc động. Các nam tù nhân ngồi gần ĐTC và trao cho ngài những đồ vật họ xin ngài làm phép, họ cũng xin chữ ký của ngài trên những tấm hình mà họ mang theo.

Thiếu nữ tù nhân cũng đã hát tặng ĐTC một bài mà cô đã sáng tác cho ngài, nói về sứ vụ của ngài và đọc một thư dài cô đã viết nhân danh các bạn đồng tù. Lúc cảm động nhất là khi họ mang đến ĐTC một bao chứa đựng một cỗ tràng hạt rất lớn được làm với thánh giá và những hạt lớn bằng chất nhựa xốp. Trên thánh giá có ghi hàng chữ ”Candelaria nunca mais” (Candalaria là nơi cách đây 20 năm nhiều trẻ bụi đời đã bị sát hại, họ muốn biến cố này không bao giờ xảy ra nữa). Trên mỗi hạt bằng nhựa xốp, có ghi tên của mỗi thiếu niên bị giết. Lúc ấy ĐTC cầu nguyện và nhiều lần nói: ”không bao giờ bạo lựa nữa, chỉ có tình yêu, Candelaria nunca mas”.

ĐTC mời mọi người đọc kinh Lạy Cha cầu cho tất cả các nạn nhân bạo lực.
Cha Lombardi, Giám đốc Phòng Báo chí Tòa Thánh, nói rằng đó là một cuộc gặp gỡ rất cảm động chứng tỏ mối quan tâm của ĐTC đối với thế giới nhà tù. Hôm 25-7-2013 ĐTC cho cha Lombardi biết ngài lại điện thoại về Argentina cho một nhóm tù nhân mà ngài liên lạc từ lâu. Cha nói: ”ĐGH Phanxicô tin rằng Ngày Quốc Tế giới trẻ cũng phải có liên hệ tới tất cả những ngừơi đau khổ, như những tù nhân. Tất cả những tù nhân trẻ hiện diện đều mang áo T-Shirt Ngày Quốc Tế giới trẻ như mọi người trẻ đồng lứa tuổi tại Rio.

Kinh Truyền tin
Đúng 12 giờ trưa, ĐTC đã lên bao ơn tòa TGM giáo phận Rio để chủ sự buổi đọc kinh Truyền Tin kính Đức Mẹ với hàng ngàn tín hữu tụ tập tại quảng trường và những con đường gần tòa TGM.

Trong bài huấn dụ ngắn trước khi đọc kinh, ĐTC đã giải thích ý nghĩa thói quen đọc kinh Truyền Tin và lễ kính thánh Gioakim và Anna, cũng như vai trò của các ông bà nội ngoại. Ngài nói:
Anh chị em thân mến,

Tôi cảm tạ Chúa Quang Phòng vì đã hướng dẫn những bước chân của tôi đến đây, tại thành phố São Sebastião do Rio de Janeiro này. Tôi chân thành cám ơn Đức Cha Orani và cả anh chị em nữa vì sự tiếp đón nồng nhiệt, qua đó anh chị em bày tỏ lòng quí mến đối với người Kế Vị Thánh Phêrô. Tôi muốn rằng việc tôi đi qua thành phố Rio này canh tân nơi mọi người tình yêu đối với Chúa Kitô và Giáo Hội, niềm vui được kết hiệp với Chúa và thuộc về Giáo Hội, và quyết tâm sống và làm chứng đức tin.

Một sự biểu lộ đức tin bình dân rất đẹp đó là Kinh Truyền Tin, ở Brazil gọi là ”Giờ của Mẹ Maria”. Đây là một kinh nguyện đơn sơ cần đọc trong 3 lúc đặc biệt trong ngày, đánh dấu nhịp hoạt động thường nhật của chúng ta: sáng, trưa, chiều tàn. Nhưng đó là một kinh nguyện quan trọng; tôi mời gọi tất cả mọi người đọc kinh này với kinh Kính Mừng. Kinh này nhắc nhớ chúng ta một biến cố sáng ngời đã biến đổi lịch sử: đó là Sự Nhập Thể, Con Thiên Chúa làm người trong Đức Giêsu thành Nazareth.

Hôm nay, Giáo hội mừng kính song thân của Đức Trinh Nữ Maria, là ông bà ngoại của Chúa Giêsu: thánh Gioakim và Anna. Nơi nhà các ngài Mẹ Maria đã ra chào đời, mang theo mình mầu nhiệm ngoại thường: vô nhiễm nguyên tội; trong nhà của các ngài Mẹ Maria đã lớn lên và được tình thương, niềm tien của song thân tháp tùng; trong nhà các ngài, Mẹ Maria đã học cách lắng nghe Chúa và theo thánh ý Chúa. Thánh Gioakim và Anna là thành phần của một chuỗi dài thông truyền tình yêu Thiên Chúa, trong sự nồng ấm của gia đình, cho đến Đức Maria, người đã đón nhận Con Thiên Chúa trong cung lòng mình và trao ban cho thế giới, trao ban Chúa cho chúng ta. Giá trị quí giá của gia đình như một nơi ưu tiên để thông truyền đức tin! Khi nhìn đến bối cảnh gia đình, tôi muốn nhấn mạnh một điều: ngày nay, trong lễ kính thánh Gioakim và Anna này tại Brazil cũng như tại các nước khác, có cử hành lễ các ông bà nội ngoại. Ông bà quan trọng dường nào trong đời sống gia đình để thông truyền gia sản tình người và đức tin vốn là điều thiết yếu đối với mỗi xã hội! Thật là điều quan trọng dường nào cuộc gặp gỡ và đối thoại giữa các thế hệ, nhất là trong gia đình. Văn kiện Aparecida nhắc nhở chúng ta điều đó khi khẳng định rằng: ”Các trẻ em và người già kiến tạo tương lai của các dân tộc; các trẻ em có thể tiếp nối lịch sử, người già trhông truyền kinh nghiệm và sự khôn ngoan cuộc sống của họ” (n.447). Tương quan, cuộc đối thoại này giữa các thế hệ là một kho tàng cần được bảo tồn và nuôi dưỡng! Trong Ngày Quốc Tế giới trẻ này, những người trẻ muốn kính chào các ông bà nội ngoại. Họ chào kính với lòng yêu mến và các ơn ông bà về chứng tá sự khôn ngoan luôn trao tặng cho họ.

Và ĐTC kết luận rằng: ”Giờ đây, tại quảng trường này và trên những con đường lân cận, trong những nhà cùng sống với chúng ta giờ phút cầu nguyện này, chúng ta hãy cảm thấy mình như một đại gia đình và chúng ta hãy thân thưa với Mẹ Maria, xin Mẹ giữ gìn các gia đình chúng ta, biến các gia tình thành những tổ ấm đức tin và tình thương trong đó chúng ta cảm nghiệm được sự hiện diện của Chúa Giêsu Con của Mẹ.”

Sau khi ban phép lành cho các tín hữu, ĐTC đã trở vào trong tòa TGM Rio để tiếp kiến 20 thành viên Ban Tổ chức Ngày Quốc Tế giới trẻ và 10 vị đại ân nhân của Ngày này.

Dùng bữa trưa với 12 bạn trẻ

Vào lúc 1 giờ trưa, ĐTC đã dùng bữa với Đức TGM Tempesta và 12 bạn trẻ: mỗi đại lục có 1 thanh niên và một thiếu nữ đại diện, cộng thêm với hai người nam nữ Brazil. Có 2 bạn trẻ từ Sri Lanka và Nga đại diện cho Á châu, một Argentina và một Colombia đại diện cho Mỹ châu La tinh, 2 tù Mêhicô và 1 từ Mỹ đại diện cho bắc Mỹ, một thiếu nữ Pháp và một từ Bồ đào nha, 2 thanh niên từ Brazil.
Bữa trưa kéo dài 40 phút. Một thiếu nữ trong số 12 người là Paola người Colombia đã làm thông dịch viên.

Trong bữa ăn, các bạn trẻ căng thẳng nên ĐGH hỏi: ”tại sao các bạn căng thẳng như thế? Họ trả lời: ”vì không phải ngày nào chúng con cũng được dùng bữa với ĐTC”!. Với mỗi người ngài đã hỏi xem quan điểm của họ về Giáo Hội và mời gọi họ đừng mất hy vọng. ”Các bạn kông phải là những hòn đảo, nhưng sống trong cộng đoàn, và hãy đi ra ngoại biên!”

ĐTC cũng nói là có một thế giới duy kinh tế, cần phải phục hồi quan niệm nhân bản về thực tại. Ngài khuyên các bạn trẻ mỗi người hãy có một vị linh hướng và nói rằng: ”Cả tôi cũng có một cha giải tội biết rõ tâm hồn và tháp tùng tôi trên con đường cuộc sống. Thiên Chúa yêu thương chúng ta bằng tình thương đặc biệt nhưng Chúa cũng ủy thác cho tất cả chúng ta sứ mạng yêu mến người khác. Những câu hỏi mà các bạn phải tự hỏi là: tại sao tôi ở Ngày Quốc Tế giới trẻ này? Tại sao con người đau khổ? tại sao họ chết đói?”

ĐTC và các bạn trẻ cùng đọc một kinh kết thúc và ngài tặng cho mỗi người một món quà. Sau bữa trưa, ĐTC đã trở lại trung tâm Sumaré để nghỉ ngơi cho đến 5 giờ chiều, ngài đáp trực thăng trở lại bãi biển Copacabana để tham dự buổi đi đàng Thánh Giá trọng thể với các bạn trẻ.

G. Trần Đức Anh OP – Vatican Radio

Hơn một triệu bạn trẻ chào đón Đức Giáo Hoàng Phanxicô tại Rio

Hơn một triệu bạn trẻ chào đón Đức Giáo Hoàng Phanxicô tại Rio

RIO DE JANEIRO. Mặc dù thời tiết xấu, hơn 1 triệu bạn trẻ đã nồng nhiệt tham dự buổi chào đón chính thức ĐTC Phanxicô tại bãi biển Copacabana, Rio de Janeiro chiều tối ngày 25-7-2013.

Copacabana ở mạn nam thành Rio de Janeiro với bãi biển cát trắng dài 4 cây số. Nơi đây cũng thường diễn ra các buổi lễ mừng và bắn pháo bông vào dịp đầu năm. Lễ khai mạc Ngày Quốc Tế giới trẻ chiều tối ngày 23-7 vừa qua đã được Đức TGM Tempesta sở tại chủ sự tại đây trước sự hiện diện của nửa triệu bạn trẻ.

Lễ đài rộng 4 ngàn mét vuông, có thể chứa được hàng ngàn người, do nghệ sĩ Abel Gomes đề xướng.
ĐTC đã dành 40 phút, đi xe díp có che mái bằng kiếng, tiến chậm qua các lối đi để chào thăm giữa tiếng reo hò vui mừng và phần khởi của hơn một triệu bạn trẻ. Ngài chào thăm, chúc lành, hôm các em bé được bế lên ngài, như ngài vẫn làm ở quảng trường thánh Phêrô Roma. ĐTC cũng đổi mũ chỏm màu trắng với một bạn trẻ. Một người khác dâng tặng ngài nước ”mate” là đồ uống truyền thống của Argentina mà ngài rất thích, ĐTC cũng nhận, uống một ngụm rồi trao lại.

Cuộc gặp gỡ bắt đầu lúc 6 giờ chiều với cuộc trình diễn một màn văn nghệ của 150 bạn trẻ với chủ đề ”Rio Đức tin” nói về cuộc sống thường nhật của thành phố này.

Tiếp đến 5 bạn trẻ nam nữ đại diện 5 châu đã chào mừng ĐTC đến dự Ngày Quốc Tế giới trẻ năm nay. Ngài ôm hôn từng người và tặng cho họ mỗi người một cỗ tràng hạt đặc biệt.

 

Chào thăm các bạn trẻ

Khi ngỏ lời chào thăm các bạn trẻ, ĐTC Phanxicô ám chỉ ngay tới thời tiết xấu trong những ngày này ở Rio và lòng can đảm hăng hái của các bạn trẻ:

”Các bạn đang chứng tỏ rằng đức tin mạnh hơn mưa lạnh… Tôi thấy nơi các bạn vẻ đẹp của khuôn mặt Chúa Kitô và tâm hồn tôi tràn đầy vui mừng. Tôi nhớ lại Ngày Quốc Tế đầu tiên được cử hành trên bình diện hoàn cầu hồi năm 1987 ở Argentina, nơi thành phố Buenos Aires của tôi. Tôi vẫn còn nhớ rõ những lời của Đức Chân phước Gioan Phaolô 2 với các bạn trẻ: ”Cha rất hy vọng nơi các con! Nhất là cha mong ước rằng các con canh tân lòng trung thành của các con vji Chúa Giêsu Kitô và với thánh giá cứu độ của Chúa” (Diễn văn với giới trẻ, 11-4-1987, Insegnamenti X/1, 1987, 1261).

ĐTC không quên mời gọi tất cả mọi người tưởng niệm cô Sophie Marinière người Pháp đã bị tử nạn lưu thông ở Guyane thuộc Pháp trên đường đi dự Ngày Quốc Tế giới trẻ này, và các bạn trẻ khác bị thương trong tai nạn. Ngài nói: ”Tôi mời gọi các bạn hãy giữ 1 phút im lặng và hướng kinh nguyện của chúng ta lên Thiên Chúa để cầu cho Sophie, cho những người bị thương và thân nhân”.

ĐTC nói thêm rằng: ”Năm nay, Ngày Quốc tế giới trẻ trở lại, và lần thứ 2 diễn ra tại Mỹ châu la tinh. Và các bạn đã đáp lại lời mời của ĐGH Biển Đức 16, Người đã triệu tập các bạn để cử hành ngày nay. Chúng ta hãy hết lòng cám ơn Người”. ĐTC cũng tiết lộ rằng trước khi đi ngài đã xin ĐGH Biển Đức 16 tháp tùng ngài tới Rio bằng kinh nguyện và Người vui mừng chấp nhận lời yêu cầu ngài và giờ đây Người đang ở trước truyền hình theo dõi biến cố này”. Và ĐTC mời gọi các bạn trẻ vỗ tay thật to để cám ơn ĐGH Biển Đức 16.

Ngài nhận xét rằng các bạn trẻ thật đông đảo, đến từ mọi đại lục, ”các bạn thường ở xa nhau về địa lý, và khác biệt cả về quan điểm nhân sinh, văn hóa, xã hội, nhân bản. Nhưng hôm nay, các bạn ở đây, đúng hơn là chúng ta đang ở đây, hiệp nhất với nhau để chia sẻ đức tin và niềm vui của cuộc gặp gỡ với Chúa Kitô, được làm môn đệ của Chúa. Tuần lễ này, Rio trở thành trung tâm của Giáo Hội, trở thành con tim sinh động và trẻ trung, vì các bạn đã có câu trả lời quảng đại và can đảm đối với lời mời mà Chúa Giêsu đã gửi các bạn, ở với Chúa và trở thành bạn hữu của Chúa”.

Trong lời chào thăm các bạn trẻ, ĐTC cũng đặc biệt cám ơn chính quyền, quốc gia, tiểu bang và thành phố Rio, giáo quyền, ĐHY Rylko Chủ tịch Hội đồng Tòa Thánh về giáo dân đã làm việc không biết mệt mỏi để tổ chức Ngày Quốc Tế giới trẻ này, cũng vậy Đức TGM Orani João Tempesta của giáo phận Rio địa phương, các GM và LM tham dự viên.

Ngài nhắc đến niềm vui, sự hăng hái và nhiệt thành của giới trẻ và nói rằng các GM nhiều khi có những vấn đề khiến các vị trở nên buồn sầu! ”Một GM buồn bã thì thật là xấu và chính vì để không buồn bã, nên tôi đã đến đây để được lây niềm vui của người trẻ!”

Lúc đó, ảnh Đức Mẹ Aparecida được rước lên lễ đài và đặt trên ngai và cuộc gặp gỡ được tiếp tục với phần phụng vụ Lời Chúa với chủ đề trích từ một câu trong Phúc âm theo thánh Luca: ”Thưa Thầy, chúng con ở đây thì tốt lắm” (9,33).

Huấn dụ

Trong bài huấn dụ ngắn về bài Phúc Âm, ĐTC nói với mọi người rằng:

”Các bạn trẻ thân mến

”Thật là tốt cho chúng con ở đây!”: Thánh Phêrô đã thốt lên như thế sau khi thấy Chúa Giêsu hiển dung, vinh hiển. Chúng ta có muốn lập lại những lời này không? Tôi nghĩ là có, vì đối với tất cả chúng ta hôm nay, thật là tốt vì được họp nhau quanh Chúa Giêsu! Chính Chúa tiếp đón chúng ta và hiện diện giữa chúng ta, tại Rio này. Nhưng trong Tin Mừng, chúng ta đã nghe những lời Chúa Cha phán: ”Đây là Con Ta yêu dấu, hãy nghe lời Người!” (Lc 9,35). Một đàng nếu Chúa Giêsu đón nhận chúng ta, thì đàng khác, chúng ta cũng phải đón rước Ngài, lắng nghe Lời Ngài vì chính khi chúng ta đón nhận Chúa Giêsu Kitô là Lời Nhập Thể, Thánh Linh biến đổi chúng ta, soi sáng hành trình tương lai và làm tăng trưởng trong chúng ta những đôi cánh hy vọng để vui mừng tiến bước (Xc Thông điệp 'Ánh sáng đức tin', 7).

”Nhưng chúng ta có thể làm được gì? Thưa hãy đặt đức tin vào. Thánh giá Ngày Quốc Tế giới trẻ đã hô lên những lời này suốt trong cuộc thánh du qua Brazil: ”Hãy đặt đức tin vào”: nhưng điều này có nghĩa là gì? Khi ta chuẩn bị một món ăn ngon mà thấy thiếu muối, thì bạn ”bỏ muối” vào; thiếu dầu, thì bỏ dầu vào… Các bạn trẻ thân mến, cũng vậy trong cuộc đời chúng ta, nếu chúng ta muốn thực sự có ý nghĩa và được sung mãn như các bạn mong muốn và đáng được như thế, thì tôi nói với mỗi người trong các bạn: 'Hãy đặt đức tin vào' và cuộc sống của bạn sẽ có một hương vị mới, sẽ có một địa bàn chỉ dẫn hướng đi; ”hãy đặt hy vọng” vào và mỗi ngày của bạn sẽ được soi sáng và chân trời của bạn không còn tối tăm nữa, nhưng sáng ngời; 'hãy đặt tình yêu vào' và cuộc sống của bạn sẽ như một căn nhà được xây trên đá tảng, hành trình của bạn sẽ vui tươi, vì bạn sẽ gặp được bao nhiêu bạn hữu đồng hành với bạn. Hãy đặt đức tin, hy vọng, tình yêu vào cuộc sống các bạn!

”Nhưng ai có thể cho chúng ta tất cả những điều đó? Trong Tin Mừng chúng ta đã nghe được câu trả lời: thưa đó chính là Chúa Kitô. ”Này là Con Ta yêu dấu, các ngươi hãy nghe lời Người!”. Chúa Giêsu là Đấng mang Thiên Chúa đến cho chúng ta và mang chúng ta đến cùng Thiên Chúa, cùng với Ngài toàn thể cuộc sống của chúng ta được biến đổi, canh tân và chúng ta có thể nhìn thực với đôi mới mới, theo quan điểm của Chúa Giêsu, với cùng đôi mắt của Ngài (Xc Thông điệp 'Ánh sáng đức tin' 18). Vì thế hôm nay tôi mạnh mẽ nói với các bạn: 'Hãy đặt Chúa Kitô' vào đời sống của bạn và bạn sẽ tìm được một người bạn luôn có thể tín thác; ”hãy đặt Chúa Kitô” vào và bạn sẽ thấy đôi cánh hy vọng tăng trưởng để vui mừng tiến bước trên con đường tương lai; ”hãy đặt Chúa Kitô vào” và cuộc sống của bạn sẽ tràn đầy tình thương của ngài, sẽ là một cuộc sống phong phú.

”Hôm nay, tôi muốn rằng tất cả chúng ta thành thực tự hỏi: chúng ta đặt niềm tín thác của mình nơi ai? Nơi bản thân chúng ta, nơi sự vật, hoặc nơi Chúa Giêsu? Chúng ta bị cám dỗ đặt mình ở trung tâm, tưởng rằng chúng ta xây dựng cuộc sống một mình hoặc cuộc sống được hành phúc nhờ sở hữu, nhờ tiền bạc và quyền bính. Nhưng không phải như vậy! Chắc chắn là của cải, tiền bạc và quyền bính có thể mang lại một lúc say sưa, ảo tưởng mình hạnh phúc, nhưng sau cùng, chính chúng chiếm hữu chúng ta và thúc đẩy chúng ta ngày càng phải có nhiều hơn và không bao giờ thỏa mãn. ”Hãy đặt Chúa Kitô vào” cuộc sống của bạn, hãy tín thác nơi Ngài và bạn sẽ không bao giờ bị thất vọng! Các bạn thân mến, hãy xem đức tin thực hiện trong cuộc sống chúng ta một cuộc cách mạng mà chúng ta có thể gọi là cuộc cách mạng copernic, vì nó đưa chúng ta ra khỏi trung tâm và trả lại vị trí trung tâm cho Thiên Chúa; đức tin làm cho chúng ta được chìm đắm trong tình thương của Chúa, mang cho chúng ta an ninh, sức mạnh, hy vọng. Bề ngoài có vẻ không có gì thay đổi, nhưng trong chiều sâu của chúng ta, mọi sự thay đổi. Trong tâm hồn chúng ta có an bình, sự dịu dàng, hiền dịu, can đảm, thanh thản và vui mừng, cũng là những hoa trái của Thánh Linh (Xc Ga 5,22) và cuộc sống chúng ta được biến đổi, cách thức suy nghĩa và hành động của chúng ta được đổi mới, trở thành cách thức suy nghĩa và hành động của Chúa Giêsu, của Thiên Chúa. Trong Năm Đức Tin, Ngày Quốc Tế giới trẻ này trở thành một hồng ân được ban cho chúng ta để đến gần Chúa hơn, để trở nên những môn đệ và thừa sai của Ngài, để cho Chúa đổi mới cuộc sống chúng ta.

Tiếp tục bài nói chuyện với hàng triệu bạn trẻ tại bãi biển Copacabana, ĐTC nói:
”Hỡi bạn trẻ quí mến: Hãy đặt Chúa Kitô trong cuộc sống của bạn. Trong những ngày này, Chúa đang chờ đợi bạn trong Lời của Ngài: hãy chú ý lắng nghe Ngài và tâm hồn bạn sẽ được sưởi ấm nhờ sự hiện diện của Ngài; ”hãy đặt Chúa Kitô” vào: Ngài sẽ tiếp đón bạn trong bí tích tha thứ, để chữa lành những vết thương tội lỗi của bạn bằng lượng từ bi của Ngài. Bạn đừng sợ xin Thiên Chúa tha thứ. Ngài không bao giờ mệt mỏi tha thứ cho chúng ta, như người cha yêu thương chúng ta. Thiên Chúa là lòng từ bi tinh tuyền! ”Hãy đặt Chúa Kitô” vào: Ngài đang chờ đợi bạn trong cuộc gặp gỡ với Thân Mình Ngài trong Thánh Thể, bí tích sự hiện diện của Ngài, bí tích hy sinh vì tình yêu, trong nhân tính của bao nhiêu bạn trẻ sẽ làm cho bạn được phong phú nhờ tình bạn của họ, họ sẽ khích lệ bạn bằng chứng tá đức tin của họ, sẽ dạy bạn ngôn ngữ bác ái, từ nhân, phục vụ. Cả bạn nữa, bạn cũng có thể trở thành một chứng nhân vui mừng về tình thương của Chúa, một chứng nhân can đảm về Tin Mừng của Chúa để mang đến cho thế giới này một chút ánh sáng.

Và ĐTC kết luận rằng: ”Ở đây thật là tốt”, đặt Chúa Kitô trong cuộc sống chúng ta, đặt đức tin, hy vọng và tình thương mà Ngài ban cho chúng ta. Các bạn thân mến, trong buổi cử hành này, chúng ta đã đón rước ảnh Đức Mẹ Aparecida. Cùng với Mẹ Maria, chúng ta muốn trở thành môn đệ và thừa sai. Như Mẹ, chúng ta muốn thưa ”xin vâng” đối với Thiên Chúa. Chúng ta hãy xin trái tim từ mẫu của Mẹ chuyển cầu cho húng ta, để con tim của chúng ta sẵn sàng yêu mến Chúa Giêsu và làm cho Ngài được yêu mến. Ngài đang chờ đợi và hy vọng nơi chúng ta! Amen

Buổi chào đón ĐTC kéo dài 1 tiếng rưỡi đồng hồ và kết thúc với những lời nguyện phổ quát, kinh Lạy Cha và phép lành của ĐTC.

Thay đi nơi canh thức và thánh lễ bế mạc
Ngày Quốc Tế giới trẻ lần thứ 28 tại Rio de Janeiro đang bước vào giai đoạn kết thúc: tối thứ bẩy, 27-7, sẽ có buổi canh thức của các bạn trẻ quốc tế với ĐTC Phanxicô cũng tại bãi biển Capacabana thay vì tại ”Cánh đồng đức tin” ở Guaratiba như chương trình dự định. Khu vực cách trung tâm thành Rio 40 cây số và có thể chứa được 2 triệu người, và trong thời gian qua đã được chuẩn bị và bố trí với lễ đài, cùng với tất cả các phương tiện khác như 4,500 nhà vệ sinh hóa học, 32 nơi cung cấp thực phẩm, 600 nơi rửa mặt và 500 vòi nước, cùng với các phương tiện chuyên chở. Tuy nhiên, mưa nhiều trong những ngày qua khiến cánh đồng rộng lớn này trở thành những bãi bùn, không thể tiếp đón hàng triệu bạn trẻ được. Ban tổ chức đang ráo riết bố trí các màn hình khổng lồ tại khu vực Copacabana để các bạn trẻ có thể theo dõi những gì diễn ra trên lễ đài, dù đứng xa.

Trong cuộc họp báo hôm 25-7-2013 tại Rio, Cha Lombardi, Giám đốc phòng báo chí tòa Thánh cho biết trong cuộc họp liền trước đó, ban tổ chức Ngày Quốc Tế giới trẻ đã cứu xét tình hình cánh đồng đức tin Guaritia và quyết định rằng không nên để các bạn trẻ qua đêm tại cánh đồng đầy bùn này. Sau khi được thông báo, ĐGH và ông Gasbarri, đặc trách tổ chức các chuyến viếng thăm của ĐTC tại hải ngoại, đã đồng ý ngay vì cánh đồng quá ẩm ướt không tốt cho sức khỏe của các bạn trẻ.

G. Trần Đức Anh OP – Vatican Radio

Đức Thánh Cha Phanxicô viếng thăm khu xóm nghèo tại Rio de Janeiro

Đức Thánh Cha Phanxicô viếng thăm khu xóm nghèo tại Rio de Janeiro

RIO DE JANEIRO. Hoạt động chính của ĐTC Phanxicô sáng ngày 25-7-2013 tại Rio, là ngày thứ tư trong tuần lễ tại Brazil là viến thăm khu phố nghèo, gọi là Cộng đồng Varginha từ lúc 11 giờ sáng.

Trước đó, ngài đã cử hành thánh lễ riêng tại nhà nguyện trung tâm Sumaré nơi ngài qua đêm, rồi đến tòa thị chính Rio de Janeiro để gặp gỡ chính quyền địa phương, làm phép các lá cờ Olimpic khu vườn trước tòa thị chính.
Ngoài giải bóng đá thế giới vào năm tới, Brazil sẽ tiếp đón thế vận hội Olimpic lần thứ 31 vào năm 2016. Đây là lần đầu tiên trong lịch sử, một thế vận hội được cử hành tại Mỹ châu la tinh. Hiện diện trong buổi làm phép này có nhiều vận động viên trẻ thuộc ngành bóng đá và các bộ môn thể thao khác và cả ông Pélé người Brazil cầu thủ bóng đá lão thành nổi tiếng nhất thế giới.

Cộng đoàn Varginha cách tòa thị chính 18 cây số. Đây là thành phần của khu favelas, khu vực nghèo rộng lớn, nảy sinh trên các sườn đồi dễ bị đất lở. Ngày nay có tới 11 triệu người sinh sống trong các xóm nghèo như vậy tại các thành phố lớn, tương đương với 6% dân số Brazil.

Khi ĐTC đến gần cộng đoàn, nhiều người đã chạy đến gần xe của ngài với hy vọng được ngài bắt tay. Bầu không khí đón tiếp thật vui mừng và nồng nhiệt, mặc dù trời tiếp tục mưa.

Đến nơi vào lúc 11 giờ, ĐTC đã được cha sở và vị Đại diện Giám Mục cùng với chị bề trên của các nữ tu bác ái đón điếp. Ngài đến cầu nguyện trong thánh đường nhỏ do các cha thừa sai dòng Somaschi và các nữ tu thừa sai bác ái thiết lập. Tại đây ngài đã làm phép bàn thờ và tặng một chén lễ cho giáo xứ.

Rồi ĐTC đi bộ ra sân bóng đá nơi cộng đoàn thường hội họp. Dọc đường ngài ghé vào thăm một gia đình. Cuộc gặp gỡ của ngài với dân chúng trong cộng đoàn Varginha thật đơn sơ. Sau lời chào của một đôi vợ chồng trẻ đại diện dân chúng, ĐTC ngỏ lời với 20 ngàn người tụ tập tại sân thể thao và nói:

Huấn từ của ĐTC

”Thật là đẹp được ở đây với anh chị em! Ngay từ đầu, trong chương trình viếng thăm tại Brazil, tôi đã mong ước có thể viếng thăm tất cả các khu xóm nghèo tại nước này. Tôi muốn gõ cửa từng nhà, chào thăm, xin một ly nước mát, dùng một tách cà phê, nói chuyện như các bạn hữu trong nhà, lắng nghe con tim của mỗi người, các cha mẹ, con cái, ông bà.. Nhưng Brazil thật rộng lớn! Không thể gõ tất cả các cánh cửa! Vì thế tôi đã chọn đến đây viếng thăm cộng đồng của anh chị em, hôm nay cộng này đại diện cho tất cả các khu xóm nghèo của Brazil. Thật là đẹp khi được đón tiếp với lòng yêu mến, quảng đại, vui mừng! Chỉ cần xem anh chị em đã trang hoàng các đường xá của cộng đoàn; cả điều này cũng là một dấu hiệu quí mến xuất phát từ tâm hồn anh chị em, từ con tim của người Brazil đang vui mừng! Xin cám ơn mỗi người anh chị em vì sự tiếp đón thật đẹp này! Tôi cám ơn Đức TGM Orani Tempesta và ông bà Rangler và Joana vì những lời chào nồng nhiệt.

ĐTC ca ngợi lòng hiếu khách và quảng đại của dân Brazil, cả những người nghèo. Ngài nói:

”Dân tộc Brazil, đặc biệt là những người đơn sơ nhất, có thể cống hiến cho thế giới một bài học quí giá về tình liên đới, một từ thường bị quên lãng hoặc không được nói tới, vì nó gây khó chịu. Tôi muốn kêu gọi những người có nhiều tài nguyên hơn, chính quyền và tất cả những ngừơi thiện chị dấn thân cho công bằng xã hội; xin anh chị em đừng mệt mọi làm việc để xây dựng mộ tthế giới công bằng và liên đới hơn! Không ai có thể lãnh đảm dửng dưng trước những chênh lệch vẫn còn trên thế giới! Mỗi người, theo khả năng và trách nhiệm của mình, hãy biết góp phần chấm dứt bao nhiêu bất công xã hội. Không phải nền văn hóa ích kỷ, cá nhân chủ nghĩa, thường điều hành xã hội chúng ta, xây dựng và đưa tới một thế giới có thể ở được hơn, nhưng chính là nền văn hóa liên đới, coi người khác không phải như một người cạnh tranh hay chỉ là một con số, nhưng là một người anh em!

ĐTC nói thêm rằng: ”Tôi muốn khích lệ tất cả những nỗ lực mà xã hội Brazil đang làm để hội nhập tất cả các chi thể của mình, cả những người đau khổ và túng thiếu nhất, qua cuộc chiến chống lại đói khổ và lầm than. Không có nỗ lực bình định nào kéo dài, không có sự hòa hợp và hạnh phúc cho một xã hội cố tình không biết tới, gạt ra ngoài lề và bỏ rơi một phần của chính mình ở ngoài lề. Một xã hội như thế sẽ làm cho chính mình trở nên nghèo nàn, hay tệ hơn nữa là đánh mất một cái gì thiết yếu của mình. Chúng ta hãy luôn nhớ rằng chỉ khi nào ta có khả năng chia sẻ vì ta mới thực sự phong phú, tất cả những gì được chia sẻ thì gia tăng thêm! Mức độ cao cả của một xã hội tùy theo cách thức xã hội ấy đối xử với những người túng thiếu nhất, những người không có gì khác ngoài sự nghèo nàn của họ!

Tiếp tục bài nói chuyện, ĐTC nói đến sự cộng tác của Giáo Hội trong việc bênh vực công lý và bảo vệ người nghèo chống lại những bất công xã hội và kinh tế kêu thấu tới trời (Văn kiện Aparecida 395). ”Giáo Hội muốn cộng tác với mọi sáng kiến có thể đánh dấu một sự phát triển đích thực cho mỗi người và cho con người toàn diện. Các bạn thân mến, chắc chắn là cần trao tặng người nghèo cơm bánh, đó là một hành vi công bằng. Nhưng còn có một sự đói khát sâu đậm hơn, sự đói khát hạnh phúc mà chỉ một mình Thiên Chúa mới có thể thỏa mãn. Không có sự thăng tiến công ích đích thực và cũng chẳng có sự phát triển con người thực sự nếu người ta cố tình không biết đến những cột trụ cơ bản nâng đỡ một quốc gia, những thiện ích tinh thần của đất nước, đó là sự sống, vốn là hồng ân của Thiên Chúa, là giá trị cần luôn được bảo vệ và thăng tiến; tiếp đến là gia đình nền tảng sự sống chung và là phương deược chống lại sự băng hoại xã hội; nền giáo dục toàn diện, không bị thu hẹp vào sự thông truyền kiến thức với mục đích sản xuất lợi lộc; sức khỏe, phải tìm kiếm an sinh tòàn diện cho con người, cả chiều kích tinh thần nữa, là điều thiết yếu cho sự quân bình của con người và cho sự sống chung lành mạnh; an ninh với xác tín rằng bạo lực chỉ có thể được khắc phục khởi hành từ sự thay đổi tâm hồn con người”.

Sau cùng, ĐTC đặc biệt nói với các bạn trẻ rất đông đảo ở Brazil: ”Các bạn trẻ quí mến, các bạn đặc biệt nhạy cảm chống lại bất công, nhưng thường các bạn thất vọng vì những sự kiện nói về tham nhũng, vì những ngừơi thay vì tìm công ích, thì lại tìm tư lợi. Tôi muốn lập lại với các bạn và tất cả mọi người rằng: các bạn đừng bao giờ nạn chí, đừng mất niềm tin thác, đừng để cho hy vọng của các bạn bị dập tắt. Thực tế có thể thay đổi, con người có thể thay đổi. Trước tiên các bạn hãy tìm cách mang lại điều thiện, đừng quen với sự ác, nhưng hãy chiến thắng nó. Giáo Hội tháp tùng các bạn, mang cho các bạn thiện ích quí giá là đức tin, Chúa Giêsu Kitô, Đấng đã đến để họ được sống và sống dồi dào” (Ga 10,10).

Khi ĐTC kết thúc bài diễn văn, có hai em bé tặng quà cho ngài. Cuộc gặp gỡ kết thúc với lời nguyện và phép lành của ĐTC.

Sau đó, ngài trở về trung tâm Sumaré cách đó 14 cây số để dùng bữa và nghỉ trưa. Lúc 5 giờ chiều, ĐTC đã đáp trực thăng bay đến bãi biển Copacabana nổi tiếng nhất của Brazil để gặp gỡ hàng trăm ngàn bạn trẻ tại đây. Đây là buổi tiếp đón chính thức của các bạn trẻ dành cho ĐTC.

G. Trần Đức Anh OP – Vatican Radio
 

         VIDEO ĐTC THĂM VIẾNG XÓM NGHÈO VANGINHA COMMUNITY

 

Đức Thánh Cha Phanxicô viếng thăm Nhà Thương thánh Phanxicô Assisi tại Rio de Janeiro

Đức Thánh Cha Phanxicô viếng thăm Nhà Thương thánh Phanxicô Assisi tại Rio de Janeiro

RIO DE JANEIRO. Chiều ngày 24-7-2013, ngày thứ 3 trong chuyến viếng thăm tại Brazil, ĐTC Phanxicô đã đến thăm bệnh viện thánh Phanxicô Assisi, gặp gỡ nhân viên y tế và đặc biệt là các bệnh nhân đang được chữa trị bệnh nghiện ngập.

Nhà thương thánh Phanxicô Assisi Chúa Quan Phòng có 500 giường, trong đó có một khu chuyên chữa trị những người nghiện ngập ma túy và rượu. Bệnh viện này cũng chữa trị miễn phí cho các bệnh nhân nghèo. Một hiệp hội thánh Phanxicô quản trị nhà thương này còn Tu huynh Francisco Belloti, người sáng lập và giám đốc bệnh viện, trực tiếp điều hành các trung tâm cai nghiện và liên kết chúng thành một mạng bao gồm nhiều cộng đồng trị liệu.

Khi đến Nhà thương vào lúc 6 giờ 20 phút, ĐTC đã được đông đảo các bệnh nhân và gia đình họ cùng với các nhân viên bệnh viện nồng nhiệt tại khuôn viên. Bầu không khí thật phấn khởi mặc dù trời mưa. ĐTC đã tiến qua các lối đi để chào thăm, bắt tay nhiều người, và lắng nghe nhiều bài diễn văn chào mừng trong đó có chứng từ của hai bệnh nhân trẻ đang cai nghiện.

Huấn dụ của ĐTC

Ngỏ lời với mọi người trong dịp này, ĐTC mạnh mẽ lên án những tổ chức buôn bán ma túy, đồng thời khích lệ các bệnh nhân và xác quyết sự gần gũi chăm sóc của Giáo Hội dành cho họ. Ngài nói:

”Thiên Chúa đã muốn rằng những bước chân của tôi, sau Đền thánh Đức Mẹ Aparecida, đi tới một đền thánh đặc biệt nói lên sự đau khổ của con người, đó là Bệnh viện thánh Phanxicô Assisi. Ai cũng biết cuộc hoán cải của vị Thánh Bổn mạng của anh chị em: chàng trai Phanxicô từ bỏ giàu sang và sung túc của thế gian để trở nên người nghèo giữa người nghèo, Người hiểu rằng không phải của cải, tiền bạc, các thần tượng của thế gian này là sự giàu sang thực và mang lại niềm vui chân chính, nhưng chính là sự theo Chúa Kitô và phục vụ tha nhân; nhưng có lẽ người ta ít biết đến lúc tất cả những điều này trở thành cụ thể trong cuộc sống của thánh nhân: đó là lúc ngài ôm hôn người cùi. Người anh em đau khổ bị gạt ra ngoài lề ấy đã là ”người trung gian ánh sáng [..] cho thánh Phanxicô Assisi” (Thông điệp 'Ánh sáng đức tin', 57), vì nơi mỗi người anh chị em gặp khó khăn, chúng ta ôm lấy thân mình đau khổ của Chúa Kitô. Ngày hôm nay, tại đây, nơi chiến đấu chống lại sự nghiện nghập, tôi muốn ôm lấy mỗi người trong anh chị em, anh chị em là thân mình của Chúa Kitô, và tôi muốn cầu xin Chúa làm cho con đường của anh chị em và của tôi được tràn đầy ý nghĩa và và niềm hy vọng vững chắc”.

Ôm lấy. Tất cả chúng ta đầu cần học ôm lấy người đang ở trong tình trạng cần thiết, như thánh Phanxicô. Có bao nhiêu tình trạng ở Brazil và trên thế giới, đang cần được quan tâm, săn sóc, yêu thương, như cuộc chiến chống lại sự nghiện ngập ma túy. Nhưng thường trong các xã hội chúng ta, điều thịnh hành hơn, chính là sự ích kỷ. Bao nhiêu kẻ buôn bán chết chóc theo đuổi quyền bính và tiền bạc bằng mọi giá! Tệ nạn buôn bán ma túy, tạo điều kiện cho bạo lực và gieo rắc đau thương và chết chóc, đang đòi toàn thể xã hội phải có một hành vi can đảm. Không phải bằng cách cho tự do sử dụng ma túy, như người ta đang tranh luận tại nhiều nơi ở Mỹ châu la tinh, mà người ta có thể giảm bớt sự lan tràn và ảnh hưởng của sự nghiện ngập ma túy. Cần đương đầu với các vấn đề ở căn cội của việc sử dụng ma túy, bằng cách thăng tiến công bằng nhiều hơn, giáo dục người trẻ về những giá trị kiến tạo đời sống chung, tháp tùng những người đang gặp khó khăn và mang lại cho họ niềm hy vọng vào tương lai. Tất cả chúng ta đều cần nhìn tha nhân với đôi mắt yêu thương của Chúa Kitô, học cách ôm lấy người đang ở trong tình trạng cần thiết, để biểu lộ sự gần gũi, quí mến và yêu thương.

ĐTC nói thêm rằng:

”Nhưng ôm lấy mà thôi thì vẫn chưa đủ. Giơ tay ra cho người đang gặp khó khăn, cho người bị ngã vào bóng đêm của sự nghiện ngập, tuy không biết làm cách nào, và chúng ta hãy nói với họ: bạn có thể đứng lên, bạn có thể trỗi dậy, tuy khó khăn vất vả, nhưng nếu bạn muốn, thì bạn có thể. Các bạn thân mến, tôi muốn nói với mỗi người trong các bạn, và nhất là với bao nhiêu người đã có can đảm đi vào con đường như các bạn: Bạn chính là người giữ vai chính trong sự trỗi dậy, đi lên của bạn; đó là điều kiện không thể thiếu được! Bạn sẽ tìm được bàn tay giơ ra của người muốn giúp đỡ bạn, nhưng không ai có thể leo lên thay bạn. Dầu sao các bạn không bao giờ lẻ loi! Giáo Hội và bao nhiêu người khác đang gần gũi các bạn. Hãy tin tưởng hướng nhìn về đằng trước, hành trình của các bạn vừa dài vừa cam go, nhưng hãy nhìn về đằng trước, có ”một tương lai chắc chắn, ở trong một viễn tượng khác với những đề nghị ảo tưởng của các thần tượng thế gian này, nhưng viễn tượng ấy mang lại một đà tiến mới và một sức mạnh mới để sống hằng ngày” (Thông điệp ”Ánh sáng đức tin', 57). Tôi muốn lập lại với tất cả các bạn rằng: các bạn đừng để cho niềm hy vọng của mình bị tước đoạt mất! Nhưng tôi cũng nói: chúng ta tước mất hy vọng, trái lại tất cả chúng ta trở thành những người mang hy vọng!

Trong Phúc Âm, chúng ta đọc dụ ngôn Người Samaritano nhân lành, kể lại một người bị cướp tấn công và bỏ mặc bên vệ đường. Dân chúng đi qua, nhìn và không dừng lại, họ tiếp tục hành trình của họ trong thái độ lãnh đạm, vì không phải là việc của họ! Chỉ có người Samaritano, một người xa lạ, nhìn thấy, dừg lại, nâng người bị thương lên, giơ tay cho người bị thương và săn sóc họ (Xc Lc 10,29-35). Các bạn thân mến, tôi tin rằng ở đây, nơi bệnh viện này, dụ ngôn người Samaritano nhân lành đang được cụ thể hóa. Ở đây không có sự dửng dưng, nhưng có sự quan tâm; không có sự lãnh đạm, nhưng có tình thường. Hiệp hội thánh Phanxicô và hệ thống chữa trị nghiện ngập ma túy đang dạy cách cúi mình trên người đang gặp khó khăn vì nơi người ấy, họ nhìn thấy khuôn mặt của Chúa Kitô, vì nơi người ấy chính là thân mình của Chúa Kitô đang chịu đau khổ. Xin cám ơn tất cả các nhân viên đang dấn thân phục vụ ở đây, các bác sĩ và y tá; việc phục vụ của anh chị em thật là quí giá, anh chị em hãy luôn làm điều ấy với lòng yêu thương; đó là một việc phục vụ dành cho Chúa Kitô hiện diện nơi những người anh chị; Chúa Giêsu nói với chúng ta: ”Tất cả những gì các con làm cho một trong những anh em bé nhỏ của Thầy đây, là các con làm cho Thầy” (Mt 25,40).

Và ĐTC kết luận rằng: ”Tôi muốn lập lại với tất cả anh chị em là những người đang chiến đấu chống lại nạn nghiện ngập, với các thân nhân rằng anh chị em có một công tác không luôn luôn dễ dàng: Giáo Hội không xa lạ với những vất vả của anh chị em, nhưng thân thương tháp tùng anh chị em. Chúa gần gũi và dìu dắt anh chị em. Anh chị em hãy nhìn lên Chúa trong những lúc cơ cực nhất và Ngài sẽ ban cho anh chị em ơn an ủi và hy vọng. Và anh chị em cũng hãy tín thác nơi tình yêu thương từ mẫu của Mẹ Maria, Mẹ của Chúa. Sáng nay tại Đền thánh Đức Mẹ Aparecida, tôi đã phó thác mỗi người trong anh chị em cho trái tim Mẹ. Nơi nào có thánh giá phải vác, nơi đó luôn có Mẹ đứng cạnh chúng ta. Tôi phó thác anh chị em trong tay Đức Mẹ trong khi tôi thân ái chúc lành cho tất cả anh chị em.

Sau khi đọc kinh Lạy Cha với mọi người và ban phép lành, ĐTC đã làm phép bảng lưu niệm cho khu vực mới gồm 4 lầu của nhà thương chuyên giúp cai nghiện những người trẻ đang được hoàn thành với sự tài trợ của HĐGM Italia. Theo tổ chức Sức khỏe thế giới, những người nghiện ngập chiếm tới 3% dân số Brazil, và nguyên tại Rio có 6 ngàn người nghiện ma túy crack.

Tu Huynh Belotti cho biết chính ĐTC Phanxicô đã muốn đến nhà thương này, khi ngài nghe tên thánh Phanxicô Assisi. Công việc săn sóc những người bệnh nghiện ngập cũng là điều mà ngài đặc biệt quan tâm. Tại Brazil, cứ 25 người nghiện, thì chỉ có 1 người tìm được một chỗ chữa trị tại nhà thương.

Trước khi rời Nhà thương, ĐTC còn nói bằng tiếng Ý chào thăm đông đảo các bạn trẻ người Ý đang cùng với những người trẻ Brazil gốc Ý sinh hoạt chung tại Maracanhazinho cùng với các GM, suy tư về Chúa Giêsu và câu trả lời với Chúa. Ngài khích lệ họ hãy tín thác, lắng nghe và theo vết chân Chúa. ”Chúa không bao giờ bỏ rơi chúng ta, cả trong những lúc đen tối tất trong cuộc sống. Ngài chính là niềm hy vọng của chúng ta”.

G. Trần Đức Anh OP – Vatican Radio

ĐTC Phanxicô: Đánh bại bóng tối của nghiện ngập

ĐTC Phanxicô: Đánh bại bóng tối của nghiện ngập

Tin Vatican Radio – Chiều nay (ngày 24 tháng 7, năm 2013), sau khi thăm viếng Đền Thờ Đức Mẹ Aparecida, Đức Thánh Cha đã viếng thăm Bệnh Viện Thánh Phanxicô Assisi tạo quận Tijuca tồi tàn ở phía bắc Rio de Janeiro. Bệnh viện này được điều hành bởi các anh chị em trẻ thuộc Dòng Ba Phanxicô Thống Hối.
 

* * *

Đức Tổng Giám Mục Tempesta thân mến, Thưa các huynh đệ Giám mục,
Thưa quý vị Hữu Trách,
Thưa các thành viên Đáng Kính của Dòng Ba Thánh Phanxicô Thống Hối,
Thưa các bác sĩ, y tá và nhân viên y tế,
Các người trẻ và các phần tử của gia đình thân mến,

Thiên Chúa muốn rằng cuộc hành trình của tôi, sau Đền Đức Mẹ Aparecida, phải đưa tôi đến một đền đặc biệt của sự đau khổ của con người – Bệnh viện Thánh Phanxicô Assisi. Việc hoán cải của vị thánh quan thầy của anh chị em được rất nhiều người biết đến: Chàng thanh niên Phanxicô từ bỏ sự giàu sang và tiện nghi của thế gian để trở thành một người nghèo giữa những người nghèo. Ngài hiểu rằng niềm vui và sự giàu sang đích thực không đến từ các thần tượng của thế gian này – những thứ vật chất và việc sở hữu của chúng – nhưng chỉ được tìm thấy trong việc theo Đức Kitô và phục vụ người khác. Có lẽ điều ít được biết đến là giây phút mà sự hiểu biết này được hình thành cách cụ thể trong chính cuộc sống của ngài. Đó là khi Phanxicô ôm hôn một người phong cùi. Người huynh đệ này, đau khổ và bị bỏ rơi, là "trung gian mang ánh sáng … đến cho Thánh Phanxicô Assisi" (Lumen Fidei, 57), bởi vì trong mỗi người anh em chị em đau khổ mà chúng ta ôm hôn, chúng ta ôm hôn thân thể đau đớn của Đức Kitô. Hôm nay, ở chỗ này, nơi mà mọi người đang vật lộn với tật nghiện ma túy, tôi muốn ôm hôn từng người và mọi người trong anh chị em, những người là nhục thể của Đức Kitô, và xin Thiên Chúa đổi mới cuộc hành trình của anh chị em, và cũng của tôi, với mục đích và hy vọng vững chắc.

Để ôm hôn – tất cả chúng ta phải học ôm hôn những người túng thiếu, như Thánh Phanxicô đã làm. Có rất nhiều tình trạng ở Ba Tây, và trên toàn thế giới, đòi hỏi phải có sự quan tâm, chăm sóc và tình yêu, như cuộc chiến chống nghiện ngập. Thay vào đó, thường thì chính sự ích kỷ đang chiếm ưu thế trong xã hội của chúng ta. Có bao nhiêu "đại lý của thần chết" đang chạy theo luận lý của quyền lực và tiền bạc bằng mọi giá! Tai họa của nạn buôn bán ma túy, là điều ủng hộ bạo lực và gieo rắc những hạt giống đau khổ và chết chóc, đòi phải có một hành động can đảm của xã hội như một tổng thể. Việc giảm thiểu sự lan tràn và ảnh hưởng của việc nghiện ma túy sẽ không thể đạt được bằng cách cho tự do sử dụng ma túy, như hiện đang được đề nghị ở những vùng khác nhau của châu Mỹ La Tinh. Thay vào đó, cần phải đương đầu với những vấn đề cơ bản của việc sử dụng những loại thuốc này, bằng cách cổ võ một công lý cao hơn, bằng cách giáo dục những người trẻ về các giá trị có thể xây dựng đời sống trong xã hội, đồng hành với những người đang gặp khó khăn và đem đến cho họ niềm hy vọng cho tương lai. Tất cả chúng ta cần phải nhìn nhau với cặp mắt yêu thương của Đức Kitô, và phải học cách ôm lấy những người nghèo khổ, để cho họ thấy sự gần gũi, cảm tình và lòng yêu thương của chúng ta.

Tuy nhiên, ôm hôn một người nào đó chưa đủ, chúng ta phải cầm tay của người túng thiếu, của người rơi vào bóng tối của việc lệ thuộc mà có lẽ thậm chí không biết làm sao, và chúng ta phải nói với người ấy: Bạn có thể dứng dậy, bạn có thể đứng lên. Điều ấy thật khó, nhưng có thể nếu bạn muốn. Các bạn thân mến, tôi muốn nói với mỗi người trong các bạn, nhưng đặc biệt là với tất cả những người khác đã không có can đảm dấn thân vào cuộc hành trình của chúng ta: Các bạn phải muốn đứng lên, đây là điều kiện không thể thiếu được! Các bạn sẽ tìm thấy một bàn tay dang ra sẵn sàng giúp đỡ các bạn, nhưng không ai có thể thay thế cho các bạn. Nhưng các bạn không bao giờ cô độc! Hội Thánh và rất nhiều người đang ở gần các bạn. Hãy tự tin nhìn về phía trước. Cuộc hành trính của các bạn dài và khó khăn, nhưng hãy nhìn về phía trước, có “một tương lai vững chắc, nằm trong một viễn cảnh khác với những đề nghị hão huyền của các thần tượng của thế gian, cung cấp một động lực mới và sức mạnh cho cuộc sống hằng ngày của chúng ta." (Lumen Fidei, 57). Với tất cả các bạn, tôi lặp lại: Đừng để mình bị người ta cướp mất hy vọng! Và không chỉ có thế, nhưng tôi nói với tất cả chúng ta: chúng ta không được cướp mất hy vọng người khác, chúng ta hãy trở thành những người mang hy vọng!

Trong Tin Mừng, chúng ta đọc dụ ngôn người Samaritanô nhân hậu, nói về một người bị kẻ cướp tấn công và bỏ nửa sống nửa chết bên đường. Người ta đi ngang qua anh và nhìn anh. Nhưng họ không ngừng lại, mà chỉ tiếp tục cuộc hành trình của họ, không quan tâm đến anh: đây không phải là việc của họ! Chỉ có một người Samaritanô, một người ngoại quốc, nhìn thấy anh, ngừng lại, nâng anh lên, bồng anh trên tay, và chăm sóc cho anh (x. Lc 10:29-35). Các bạn thân mến, tôi tin rằng ở đây, trong bệnh viện này, dụ ngôn người Samaritanô nhân hậu đang được thể hiện rõ ràng. Ở đây không có sự thờ ơ, nhưng chỉ có quan tâm. Không có sự lãnh đạm, nhưng có tình yêu. Hiệp Hội Thánh Phanxicô và Mạng Lưới Điều Trị Nghiện Ma Túy cho thấy cách thức tiếp cận những người trong hoàn cảnh khó khăn vì trong họ, chúng ta nhìn thấy khuôn mặt của Đức Kitô, vì trong những người ấy, chúng ta thấy thân xác của Đức Kitô chịu đau khổ. Chúng ta phải cảm ơn tất cả các chuyên gia y tế và cộng sự viên của họ đang làm việc ở đây. Việc phục vụ của anh chị em thật quý giá; luôn luôn được thực hiện với tình yêu. Đó là phục vụ chính Đức Kitô hiện diện trong anh chị em của chúng ta. Như Chúa Giêsu nói với chúng ta: "Khi con làm như thế cho một trong những người bé nhỏ nhất trong các anh em của Thầy, là con làm cho chính Thầy" (Mt 25:40).

Và tôi muốn lặp lại cho tất cả những người đang vật lộn với tật nghiền ma túy, và các phần tử của gia đình đang chia sẻ sự khó khăn của các bạn: Hội Thánh không xa lánh những phiền toái của các bạn, nhưng đồng hành với các bạn bằng tình thương. Chúa đang ở gần các bạn và Người sẽ cầm tay các bạn. Hãy nhìn vào Người trong những giây phút khó khăn nhất của các bạn và Người sẽ ban cho các bạn sự an ủi và niềm hy vọng. Và hãy tin tưởng vào tình yêu từ mẫu của Mẹ Người là Đức Mẹ Maria. Sáng nay, trong Đền Thờ Aparecida, tôi đã dâng mỗi người trong các bạn cho Trái Tim Mẹ. Nơi có Thánh Giá để vác, thì Mẹ, Mẹ của chúng ta, cũng luôn luôn ở đó với chúng ta. Tôi xin trao các bạn trong tay Mẹ, và chúc lành cho tất cả các bạn với một lòng rất trìu mến.

Phaolô Phạm Xuân Khôi chuyển dịch (VietCatholic)

 

 

Please find below the full text of Pope Francis' address to staff and patients at the St Francis of Assisi hospital in Rio de Janeiro

Dear Archbishop Tempesta, brother Bishops,
Distinguished Authorities,
Members of the Venerable Third Order of Saint Francis of Penance,
Doctors, Nurses, and Health Care Workers,
Dear Young People and Family Members,

God has willed that my journey, after the Shrine of Our Lady of Aparecida, should take me to a particular shrine of human suffering – the Saint Francis of Assisi Hospital. The conversion of your patron saint is well known: the young Francis abandoned the riches and comfort of the world in order to become a poor man among the poor. He understood that true joy and riches do not come from the idols of this world – material things and the possession of them – but are to be found only in following Christ and serving others. Less well known, perhaps, is the moment when this understanding took concrete form in his own life. It was when Francis embraced a leper. This brother, suffering and an outcast, was the “mediator of light … for Saint Francis of Assisi” (Lumen Fidei, 57), because in every suffering brother and sister that we embrace, we embrace the suffering Body of Christ. Today, in this place where people struggle with drug addiction, I wish to embrace each and every one of you, who are the flesh of Christ, and to ask God to renew your journey, and also mine, with purpose and steadfast hope.

To embrace – we all have to learn to embrace the one in need, as Saint Francis did. There are so many situations in Brazil, and throughout the world, that require attention, care and love, like the fight against chemical dependency. Often, instead, it is selfishness that prevails in our society. How many “dealers of death” there are that follow the logic of power and money at any cost! The scourge of drug-trafficking, that favours violence and sows the seeds of suffering and death, requires of society as a whole an act of courage. A reduction in the spread and influence of drug addiction will not be achieved by a liberalization of drug use, as is currently being proposed in various parts of Latin America. Rather, it is necessary to confront the problems underlying the use of these drugs, by promoting greater justice, educating young people in the values that build up life in society, accompanying those in difficulty and giving them hope for the future. We all need to look upon one another with the loving eyes of Christ, and to learn to embrace those in need, in order to show our closeness, affection and love.

To embrace someone is not enough, however. We must hold the hand of the one in need, of the one who has fallen into the darkness of dependency perhaps without even knowing how, and we must say to him or her: You can get up, you can stand up. It is difficult, but it is possible if you want to. Dear friends, I wish to say to each of you, but especially to all those others who have not had the courage to embark on our journey: You have to want to stand up; this is the indispensible condition! You will find an outstretched hand ready to help you, but no one is able to stand up in your place. But you are never alone! The Church and so many people are close to you. Look ahead with confidence. Yours is a long and difficult journey, but look ahead, there is “a sure future, set against a different horizon with regard to the illusory enticements of the idols of this world, yet granting new momentum and strength to our daily lives” (Lumen Fidei, 57). To all of you, I repeat: Do not let yourselves be robbed of hope! And not only that, but I say to us all: let us not rob others of hope, let us become bearers of hope!

In the Gospel, we read the parable of the Good Samaritan, that speaks of a man assaulted by robbers and left half dead at the side of the road. People pass by him and look at him. But they do not stop, they just continue on their journey, indifferent to him: it is none of their business! Only a Samaritan, a stranger, sees him, stops, lifts him up, takes him by the hand, and cares for him (cf. Lk 10:29-35). Dear friends, I believe that here, in this hospital, the parable of the Good Samaritan is made tangible. Here there is no indifference, but concern. There is no apathy, but love. The Saint Francis Association and the Network for the Treatment of Drug Addiction show how to reach out to those in difficulty because in them we see the face of Christ, because in these persons, the flesh of Christ suffers. Thanks are due to all the medical professionals and their associates who work here. Your service is precious; undertake it always with love. It is a service given to Christ present in our brothers and sisters. As Jesus says to us: “As you did it to one of the least of these my brethren, you did it to me” (Mt 25:40).

And I wish to repeat to all of you who struggle against drug addiction, and to those family members who share in your difficulties: the Church is not distant from your troubles, but accompanies you with affection. The Lord is near you and he takes you by the hand. Look to him in your most difficult moments and he will give you consolation and hope. And trust in the maternal love of his Mother Mary. This morning, in the Shrine of Aparecida, I entrusted each of you to her heart. Where there is a cross to carry, she, our Mother, is always there with us. I leave you in her hands, while with great affection I bless all of you.