Các sinh hoạt cuối trong Năm Đức Tin ở Roma

Các sinh hoạt cuối trong Năm Đức Tin ở Roma

VATICAN. Từ nay cho đến khi kết thúc Năm Đức Tin, có 3 sinh hoạt lớn sẽ tiến hành tại Roma.

1. Hội nghị quốc tế các giáo lý viên
Sẽ tiến hành từ ngày 26 đến 28-9-2013 tại Đại thính đường Phaolô 6 ở nội thành Vatican, với sự tham dự của các vị chủ tịch các Ủy ban GM đặc trách về huấn giáo, truyền giáo và những đề tài tương tự; cùng với các vị lãnh đạo các văn phòng giáo lý quốc gia và giáo phận cùng nhiều giáo lý viên khác. Ngoài ra mỗi giáo phận có thể gửi một số giáo lý viên đại diện. Sau cùng là đại diện của các tổ chức giảng huấn dấn thân trong việc suy tư về đề tài huấn giáo.

Trong thông cáo giới thiệu hội nghị này, Hội đồng Tòa Thánh tái truyền giảng Tin Mừng khẳng định rằng:

“Trong số các mục đích của Năm Đức Tin, có nhu cầu phục hồi sự ”thống nhất sâu xa giữa hành vi đức tin và nội dung mà chúng ta chấp nhận tin” (Porta fidei, 10), vì đức tin, trước tiên là một hồng ân của Thiên Chúa và tiếp đến là hành động cảm tạ biến đổi con tim của người tin. Ngoài ra, ”sự hiểu biết về các nội dung cần tin sẽ không đủ nếu tâm hồn, vốn là cung thánh đích thực của mỗi người, không cởi mở đối với ơn thánh, giúp tín hữu có đôi mắt để nhìn sâu và hiểu được loan báo, tức là Lời Chúa” (Porta fidei 10).

”Trong sự mô tả vừa nói có bao hàm con người và vai trò của giáo lý viên. Trong thời đại kiến thức và kinh nghiệm bị phân tán như ngày nay, điều cấp thiết là nâng đỡ, thăng tiến và huấn luyện các giáo lý viên có khả năng đương đầu với những thách đố ngày nay, để cống hiến một chứng tá có khả năng khơi dây nơi cộng đoàn Kitô một năng động giúp trình bày đề nghị của Thiên Chúa với con người ngày nay, qua Đức Giêsu Kitô.
Hội nghị quốc tế về giáo lý muốn trình bày một suy tư về phần đầu trong Sách Giáo Lý của Hội Thánh Công Giáo và nhắm đến các vị hữu trách về huấn giáo của các Giáo Hội địa phương.

Hội nghị muốn đặt hình ảnh cuộc gặp gỡ của các môn đệ trên đường làng Emmaus với Đấng Phục Sinh như khuôn mẫu lịch sử các tín hữu. Việc huấn giáo và giáo lý viên là những dụng cụ để phong phú hóa cuộc gặp gỡ với Chúa và soi sáng sự chọn lựa bước theo Chúa.

Tiếp nối Hội nghị quốc tế có tính chất lý thuyết và thực hành trên đây, là cuộc hành hương của các Giáo Lý viên trong năm Đức tin, bắt đầu từ thứ bẩy, 28-9.

Theo chương trình, từ 10 giờ sáng đến 2 giờ chiều, là cuộc hành hương tại Mộ Thánh Phêrô: các nhóm giáo lý viên sẽ vào Đền thờ Thánh Phêrô để tuyên xưng đức tin; đồng thời tại các địa điểm gần Đền Thờ này có một số nơi để cử hành bí tích hòa giải và chầu Mình Thánh Chúa.

Lúc 3 giờ chiều, có các buổi huấn giáo tùy theo ngôn ngữ tại một số nhà thờ ở Roma, và tiếp theo đó là thánh lễ.

Sáng chúa nhật 29-9 vào lúc 10 giờ rưỡi, có thánh lễ do ĐTC Phanxicô chủ sự tại Quảng trường thánh Phêrô.

2. Cuộc hành hương của các Hội đoàn Thánh Mẫu
Sinh hoạt này sẽ diễn ra trong hai này 12 và 13-10-2013 với sự tham dự của hàng chục ngàn thành viên các Hội đoàn Thánh Mẫu, chuyên cổ võ lòng sùng kính Đức Mẹ.

Theo chương trình tổng quát: sáng thứ bẩy 12-10, từ 8 đến 12 giờ, các nhóm tín hữu sẽ hành hương tại mộ Thánh Phêrô, trong khi đó từ 9 đến 12 giờ có chầu Thánh Thể và cử hành bí tích hòa giải tại một số nhà thờ gần Quảng trường thánh Phêrô.

Ban chiều vào lúc 7 giờ có cuộc cung nghinh tượng Đức Mẹ Fatima tại Quảng trường thánh Phêrô với sự hiện diện của ĐTC, và có các bài giáo lý về Thánh Mẫu.

Từ 7 giờ tối, Tượng Đức Mẹ Fatima sẽ có mặt tại Đền thánh Đức Mẹ tình yêu Thiên Chúa cách trung tâm Roma 15 cây số. Tại đây giáo phận Roma sẽ tổ chức buổi canh thức cầu nguyện suốt đêm, trong đó có buổi đọc kinh Mân Côi được nối với các Trung Tâm Thánh Mẫu trên thế giới, kế đến là canh thức từ lúc 10 giờ.

Sáng hôm sau, chúa nhật 13-10, tượng Đức Mẹ được đưa trở lại Quảng trường Thánh Phêrô. Tại đây lúc 10 giờ có đọc kinh Mân Côi và nửa tiếng sau đó là thánh lễ do ĐTC Phanxicô cử hành.

Đón rưc tưng Đức Mẹ Fatima và thánh hiến cho Đức Mẹ

Hồi đầu tháng 8 năm nay, Ban giám đốc Đền thánh Đức Mẹ Fatima ở Bồ đào nha, cho biết chính ĐTC Phanxicô đã yêu cầu đưa nguyên bản tượng Đức Mẹ Fatima về Vatican cho dịp cử hành này. Đây sẽ là lần thứ 11 tượng Đức Mẹ Fatima, tạc hồi năm 1920, được đưa khỏi Đền thánh Đức Mẹ. Trong lần thứ 7, cách đây 29 năm (1984), tượng Đức Mẹ được đưa về Vatican trong lễ nghi thánh hiến thế giới cho Trái Tim vẹn sạch Đức Mẹ do ĐTC Gioan Phaolô 2 cử hành tại Đền thờ Thánh Phêrô sáng ngày 25-3-1984.

Sau đó, ngày 8-10 năm thánh 2000, tượng Đức Mẹ Fatima lại được đưa về Vatican và trong dịp đó, Đức Gioan Phaolô 2 đã thánh hiến Ngàn Năm Mới cho Đức Mẹ trước sự hiện diện của 1500 GM đến từ các nơi trên thế giới.

ĐTC Gioan Phaolô 2 có một liên hệ đặc biệt với Đức Mẹ Fatima và ngài xác tín đã được Đức Mẹ gìn giữ trong cuộc mưu sát ngài ngày 13-5-19081 tại Quảng Trường Thánh Phêrô. Về sau ngài đã tặng cho Đức GM Fatima viên đạn mà ngài bị bắn và Đức Cha đã cho gắn viên đạn đó vào triều thiên bằng vàng của tượng Đức Mẹ.

Về phần ĐTC Phanxicô, ngài đã nhắc đến tượng Đức Mẹ Fatima trong buổi đọc kinh truyền tin đầu tiên chúa nhật 17-3 năm nay, tức là 4 ngày sau khi được bầu làm Giáo Hoàng. Ngài nói đến một bản sao tượng Đức Mẹ Fatima được rước đi các nơi trên thế giới và kể lại rằng: ”Tôi còn nhớ hồi năm 1992, khi tôi mới làm Giám Mục, tượng Đức Mẹ Fatima được rước đến thành phố Buenos Aires và đã có một thánh lễ trọng thể được cử hành cho các bệnh nhân. Tôi đã đi giải tội trong dịp thánh lễ ấy. Gần cuối thánh lễ, tôi đứng lên vì phải ban phép thêm sức. Lúc ấy có một bà cụ già, khiêm tốn, rất khiêm tốn, đến gặp tôi, bà cụ đã hơn 80 tuổi, bà xin xưng tội. Và tôi ngạc nhiên vì đức tin đơn sơ nhưng sâu xa của bà. Bà nói: ”Nếu Chúa không tha thứ tất cả, thì thế giới này không hiện hữu được”.

Một tháng sau, ĐHY José Policarpo, Thượng Phụ thành Lisboa, cho biết ĐTC Phanxicô đã hai lần xin ngài phó thác sứ vụ Phêrô của Người cho Đức Mẹ Fatima.” Việc phó thác và dâng hiến ấy đã được ĐHY Policarpo thực hiện ngày 13-5 năm nay và đọc kinh như sau:

”Chúng con, các GM Bồ đào nha cùng với đông đảo các tín hữu hành hương, trong ngày kỷ niệm 96 năm Đức Mẹ hiện ra với các mục đồng, đứng dưới chân Mẹ đây, để thực hiện ước muốn của ĐGH Phanxicô, được bày tỏ rõ ràng, thánh hiến sứ vụ GM Roma và mục tử hoàn vũ của Người cho Mẹ, Đức Trinh Nữ Fatima”.

Cũng nên nhắc lại rằng việc thánh hiến thế giới cho Đức Mẹ Fatima được cử hành lần đầu tiên do ĐGH Piô 12 ngày 30-11 năm 1942 giữa lúc thế chiến thứ 2 đang hoành hành. Ngài nói bằng tiếng Bồ đào nha, qua đài phát thanh, dâng hiến thế giới cho Khiết Tâm Đức Mẹ, và ám chỉ tới cả nước Nga.

Sự kiện ĐGH Phanxicô không gặp vấn đề gì khi công khai bày tỏ lòng gắn bó với Đức Mẹ cũng được biểu lộ qua 5 lần ngài đến viếng thăm cầu nguyện tại Đền thờ Đức Bà Cả ở Roma. Lần đầu vào sáng ngày 14-3 năm nay, tức là chưa đầy 15 tiếng đồng hồ sau khi được bầu làm Giáo Hoàng. Ngài đã đặt vòng hoa trước ảnh Đức Mẹ là Phần rỗi của dân Roma và xin Đức Mẹ phù hộ cho dân thành này… Lần thứ 5 sáng ngày 29-7-2013, khi ĐTC từ phi trường Ciampino về Vatican sau chuyến viếng thăm tại Brazil nhân dịp Ngày Quốc Tế giới trẻ. Ngài dừng lại tại Đền thờ Đức Bà Cả để cảm tạ Đức Mẹ.

3. Cuộc gặp gỡ các gia đình Công Giáo thế giới

Biến cố chót dịp Năm Đức Tin được cử hành ở Roma là cuộc gặp gỡ các gia đình Công Giáo từ các nơi trên thế giới trong hai ngày 26 và 27 tháng 10 với ĐTC Phanxicô để cử hành ngày đời sống gia đình.

Cuộc hành hương có chủ đề là ”Hỡi gia đình, hãy sống niềm vui đức tin! Cuộc hành hương của các gia đình tại Mộ Thánh Phêrô nhân Năm Đức tin”.

Hội đồng Tòa Thánh tái truyền giảng Tin Mừng cũng là cơ quan tổ chức biến cố này, cho biết cuộc hành hương là cơ hội chia sẽ vui mừng của các gia đình trên thế giới. Các đôi vợ chồng sẽ được con cái và các ông bà nội ngoại tháp tùng. Họ được mời làm chứng về đức tin trong vui tươi và tín thác tại Mộ Thánh Phêrô. Tầm quan trọng của gia đình như nơi ưu tiên để thông truyền đức tin thúc đẩy chúng ta cầu nguyện và suy tư về gia trị của chính gia đình và làm chứng về đức tin của chúng ta trong toàn thế giới.

Theo chương trình đại cương, các gia đình tại Quảng trường Nhân Dân (Piazza del Popolo) sáng thứ bẩy, 26-10, và lúc 2 giờ họ tuần hành về Quảng trường thánh Phêrô và cầu nguyện tại đây. Lúc 6 giờ chiều, ĐTC Phanxicô sẽ đến gặp gỡ họ.

Sáng chúa nhật 27-10, có buổi đọc kinh Mân Côi, tiếp đến là thánh lễ do ĐTC cử hành lúc 10 giờ cũng tại Quảng trường thánh Phêrô và sau đó là kinh Truyền Tin.

Năm Đức Tin nhân dịp kỷ niệm 50 năm khai mạc Công đồng chung Vatican 2, do ĐTC Biển Đức đề xướng và khai mạc ngày 11-10 năm 2012 sẽ kết thúc với thánh lễ trọng thể do ĐTC Phanxicô chủ sự lúc 10 giờ sáng chúa nhật 24-11 tới đây tại Quảng trường Thánh Phêrô.

Trong 14 tháng qua, rất nhiều sinh hoạt đã được cử hành tại các Giáo Hội địa phương cũng như tại Roma nhân dịp Năm Đức Tin.

G. Trần Đức Anh OP – Vatican Radio

KITÔ HỮU PHẢI TRẢ GIÁ MẮC MỎ NHẤT VÌ CÁC CHIẾN CUỘC VÙNG TRUNG ĐÔNG

KITÔ HỮU PHẢI TRẢ GIÁ MẮC MỎ NHẤT VÌ CÁC CHIẾN CUỘC VÙNG TRUNG ĐÔNG

BEIRUT: Đức Hồng Y Becharai Rai, Thượng Phụ Maronít Antiokia, bầy tỏ lo âu vì thấy các cuộc chiến trong vùng Trung Đông tàn phá toàn vùng, và khiến cho các Kitô hữu phải trả giá qúa mắc mỏ.

Trong cuộc phỏng vấn đành cho đài Vaticăng ngày 23-8-2013, Đức Hồng Y nói rằng tất cả những gì xảy ra trong vùng Trung Đông, tại Ai cập cũng như Siria và Irak, đều có hai mặt: Tại Irak và Siria đó là chiến tranh giữa các tín hữu Sunnít và Schiít; tại Ai cập đó là chiến tranh giữa các lực lượng hồi cuồng tín, trong đó có các nhóm Anh em hồi giáo, và những người hồi hòa hoãn. Có những nước tây phương và cả những nước đông phương khơi lên các xung khắc này. Từ 1,400 năm nay các Kitô hữu chung sống với các tín hữu hồi, và đã phổ biến trong các vùng đất này các giá trị nhân bản, luân lý, các giá trị của xã hội đa tôn giáo, đa chủng tộc và tân tiến.

Nhờ sự hiện diện của các Kitô hữu trong cuộc sống thường ngày của các quốc gia A rập này có bầu khí hòa hoãn. Ngày nay các Kitô hữu Trung Đông đang chứng kiến sự tàn phá những gì mà họ đã xậy dưng trong 1,400 năm qua. Các tín hữu Kitô phải trả giá mắc mỏ cho các cuộc chiến giữa người hồi Sunnít và người hồi Schiít, giữa các người hồi hòa hoãn và các người hồi cuồng tín.

Mỗi khi có chiến tranh, căng thẳng là người hồi lại tấn công các tín hữu Kitô, làm như thể các Kitô hữu luôn luôn là con dê đền tội. Bên ai Cập chính các lực lượng Anh em hồi giáo đã cướp bóc đốt phá các nhà thờ của Kitô hữu cũng như tấn công họ. Đó là tâm thức của một số người hồi. Cứ mỗi khi có hỗn loạn là họ lại tấn công các Kitô hữu, mà không biết lý do tại sao. Đó là điều đã xảy ra tại Irak, Siria và giờ đây tại Ai Cập.

Đức Hồng Y Rai cho biết các tín hữu Kitô trong toàn thế giới A rập đã luôn luôn tôn trọng các cơ cấu, chính quyền và hiến pháp tại các nơi họ sinh sống. Tại Ai cập vì đảng các Anh em Hồi giáo muốn áp đặt luật Sharia trên toàn dân nên dân chúng mới xuồng đường biểu tình yêu cầu có các cải tổ.

Theo Đức Hồng Y có một chương trình tàn phá vùng Trung Đông và đường lối chính trị này đến từ bên ngoài. Cũng có chương trình tạo căng thẳng giữa các nhóm hồi Sunnít và Schilít, nghĩa là để tàn phá vùng Trung Đông. Và các Kitô hữu là những người phải trả giá cho sự tàn phá ấy (RG 23-8-2013)

Linh Tiến Khải – Vatican Radio

HỘI ĐỒNG ĐẠI KẾT CÁC GIÁO HỘI KITÔ PHÁT ĐỘNG CHIẾN DỊCH CHỐNG GIAN THAM HỐI LỘ TRÊN TOÀN THẾ GIỚI

HỘI ĐỒNG ĐẠI KẾT CÁC GIÁO HỘI KITÔ PHÁT ĐỘNG CHIẾN DỊCH CHỐNG GIAN THAM HỐI LỘ TRÊN TOÀN THẾ GIỚI

GENÈVE: Ngày 22-8-2013 Hội đồng đại kết các Giáo Hội Kitô có trụ sở tại Genève bên Thụy sĩ, đã ra thông cáo kêu gọi tín hữu thuộc hơn 300 giáo hội thành viên phát động chiến dịch chống gian tham hối lộ trên toàn thế giới.

Trong các ngày 14-20 tháng 10 năm 2013 Kitô hữu toàn thế giới được mời gọi mạnh mẽ lên tiếng phản đối nạn gian tham hối lộ, trốn thuế và lừa đảo đang làn tràn khắp nơi, khiến cho cuộc sống của các thành phần yếu đuối nhất trong xã hội phải thiệt thòi.

Sáng kiến này đã do một liên minh các tổ chức Kitô có tên gọi là ”Thách đố Micah” đề xướng. Sẽ có một loạt các hoạt động như các buổi canh thức cầu nguyuện, các cuộc gặp gỡ suy tư, và thu thập chữ ký để gửi đến đại diện các chính quyền sẽ tham dự hội nghị thượng đỉnh G20 vào tháng 11 năm 2014.

Mục sư Olav Fykse Tveit, Tổng thư ký Hội đồng đại kết các Giáo Hội Kitô, cho biết nạn gian tham hối lộ đã đâm rễ sâu và được quảng cáo bởi các cơ cấu kinh tế và nền văn hóa, cũng như các hệ thống giá trị bị lèo lái bởi ước muốn tham lam kiếm tìm lợi nhuận. Đương đầu với nạn gian tham hối lộ có hệ thống là vấn đề bênh vực công lý của Thiên Chúa chống lại bất công kinh tế. Song song chiến dịch cũng nhắm khích lệ các thái độ sống tích cực và liêm chính.

Hồi tháng 9 năm 2009 Hội đồng đại kết các Giáo Hội Kitô cũng đã phổ biến một tài liệu nêu bật sự cần thiết phải xậy dựng một trật tự kinh tế tài chánh mới nhằm bảo vệ các người nghèo và bị gạt bỏ ngoài lề xã hội. Cuộc khủng hoảng kinh tế tài chánh là cơ may giúp tín hữu Kitô dấn thân hoạt động để chữa lành xã hội đang lún sâu trong cảnh nghèo đói, thất nghiệp và hố sâu ngăn cách giữa thiểu số giầu và đại đa số nghèo. Nạn gian tham hối lộ và bất công xã hội là dấu chỉ mức độ vô luân của một hệ thống chỉ đề cao tiền bạc, quyền bính, tham lam vô độ và vô nhân. Trong các ngày 23-25 tháng 8 cũng có hội nghi quốc tế về nạn gian tham hối lộ và hệ thống kinh tế tài chánh liêm chính (SD 23-80-2013)

Linh Tiến Khải- Vatican Radio

CÁC GIÁM MỤC HOA KỲ DẤN THÂN CỐNG HIẾN CHO CON CÁI NGƯỜI DI DÂN NHỮNG CƠ HỘI GIÁO DỤC MỚI

CÁC GIÁM MỤC HOA KỲ DẤN THÂN CỐNG HIẾN CHO CON CÁI NGƯỜI DI DÂN NHỮNG CƠ HỘI GIÁO DỤC MỚI

WASHINGTON: Hội Đồng Giám Mục Hoa Kỳ cống hiến những cơ hội giáo dục mới cho con cái các gia đình di dân cũng như gây ý thức và kêu gọi thẩm quyền chính trị trong nước cải tổ luật pháp hầu mở rộng lãnh vực đón tiếp và giúp mọi người dễ dàng hội nhập vào xã hội Mỹ hơn.

Mữ tu Mary Mary Walsh phát ngôn viên của Hội Đồng Giám Mục Hoa Kỳ nhấn mạnh rằng hệ thống giáo dục học đường công giáo cống hiến nhiều cơ hội hội nhập lớn cho các gia đình. Các trẻ di dân cần biết nhiều hơn về các trường học của chúng ta. Vì thế các linh mục nên khuyến khích các gia đình đến với các học viện công giáo và kêu gọi chính quyền dấn thân hỗ trợ để các bậc cha mẹ được tự do hơn trong việc chọn lựa hệ thống giáo dục cho con cái, theo kiểu mẫu của bang Pennsylvania trợ cấp cho các gia đình nghèo muốn chuyển con cái từ trường công vào các trường tư, có trình độ giáo dục cao hơn.

Từ nhiều năm nay, các Giám Mục Hoa Kỳ cũng cộng tác với những cơ cấu Kitô khác trong lãnh vực di dân. Hồi năm 2001, một tổ chức đại kết có tên là Christian Churches Together đã được thành lập, quy tụ hơn 40 Giáo Hội Kitô trong đó có Hội Đồng Giám Mục Hoa Kỳ. Trong kỳ đại hội khoáng đại sau cùng, triệu tập từ ngày 29-1 đến 1-2-2013, tổ chức đại kết này đã bày tỏ hy vọng sớm đạt đến một tài liệu về phẩm giá của người di dân nội trong năm 2013 này. (CSD 22-08-13)

Mai Anh – Vatican Radio

Đức Giáo Hoàng bổ nhiệm nhiều vị trí mới

Đức Giáo Hoàng bổ nhiệm nhiều vị trí mới

Đức Hồng y Bertone có thể sẽ thôi làm Bộ trưởng ngoại giao Vatican.

Việc bổ nhiệm các vị trí nhỏ gần đây có thể là những báo hiệu của cuộc “cách mạng” cải tổ Giáo triều Rôma của Đức Thánh cha Phanxicô – ngài chỉ muốn giữ lại một ít người xung quanh. Nguồn tin thân cận Phủ quốc vụ khanh Vatican nói với CNA hôm 13 tháng 8 rằng “Một cuộc chuyển giao đã sẵn sàng và Đức Giáo Hoàng có dự tính riêng mà ngài chỉ chia sẻ cho một vài người xung quanh”.

Theo nguồn tin, sự chuyển giao này có thể được nhìn thấy bởi những việc ‘bổ nhiệm phụ”, chẳng hạn như Tổng giám mục Guido Pozzo, Đức ông Konrad Krajewski và Đức ông Francesso Camaldo.

Những bổ nhiệm này dọn đường cho những bổ nhiệm quan trọng của Đức Giáo Hoàng – nguồn tin tiết lộ – và “cuộc cách mạng có thể sẽ bắt đầu bằng việc bổ nhiệm Bộ trưởng ngoại giao Vatican vào tháng 9.”

Bộ trưởng ngoại giao hiện tại là Đức Hồng y Tarcisio Bertone đã được Đức Bênêdictô bổ nhiệm cách đây 7 năm. Đây là vị trí quan trọng thứ hai trong giáo triều Rôma chỉ sau Đức Giáo Hoàng.

Trong số “những bổ nhiệm phụ”, thông báo hôm thứ bảy mồng 3 tháng 8 nói rằng Tổng Giám mục Pozzo sẽ đảm nhận vị trí trước đây của ngài là thư ký Ủy ban Giáo hoàng Eccesia Dei, văn phòng giáo triều phụ trách hoà giải với những người theo Hội Thánh Giáo Hoàng Piô X.

Đồng thời, Đức Ông Krajewski, người dẫn chương trình cho Đức Giáo Hoàng và là linh mục tổng giáo phận Lódz ở Ba Lan, sẽ thay Đức Tổng Giám mục Pozzo làm giám đốc văn phòng từ thiện của Đức Giáo Hoàng. Theo một nguồn tin thân cận Hội Piô X nói với CNA hôm 14 tháng 8 yêu cầu không nêu tên cho biết, việc tái bổ nhiệm Tổng Giám mục Pozzo là thư ký hội có thể “có ý nghĩa nhấn mạnh vai trò của Ecclesia Dei, và điều này có nghĩa là Đức Giáo Hoàng Phanxicô đang suy nghĩ và tìm cách tiếp cận lại sau thất bại hồi tháng Hai”.

Nguồn: Catholic News Agency (Andrea Gagliarducci cho Catholic News Agency, Vatican )

Trích từ UCANEWS

Đừng sợ hãi bước qua cửa hẹp của Chúa Giêsu để gia nhập gia đình của Thiên Chúa

Đừng sợ hãi bước qua cửa hẹp của Chúa Giêsu để gia nhập gia đình của Thiên Chúa

Chúa Giêsu là cửa dẫn chúng ta vào trong gia đình ấm êm của Thiên Chúa và sự hiệp thông với Người. Chúng ta đừng sợ hãi bước qua cửa niềm tin nơi Chúa Giêsu, để cho Người luôn ngày càng bước vào trong cuộc sống chúng ta, để chúng ta ra khỏi các ích kỷ, các khép kín, các thờ ơ của chúng ta đối với tha nhân.

Đức Thánh Cha Phanxicô đã đưa ra lời khích lệ như trên trước mấy chục ngàn tín hữu và du khách hành hương tham dự buổi đọc Kinh Truyên Tin trưa Chúa Nhật 25-8-2013 tại quảng trường thánh Phêrô.

Mở đầu bài huấn dụ Đức Thánh Cha nói Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta suy tư về đề tài ơn cứu rỗi. Chúa Giêsu đang từ Galilea đi lên thành Giêrusalem và dọc đường, thánh sử Luca kể, có một người nọ tới gần và thưa với Người: ”Lậy Chúa, có ít người được cứu rỗi phải không?” (Lc 13,23). Chúa Giêsu không trả lời cậu hỏi một cách trực tiếp: không là điều quan trọng biết xem có bao nhiêu người đươc cứu rỗi, mà quan trọng hơn biết đâu là con đường của ơn cứu rỗi. Chúa Giêsu trả lời câu hỏi băng cách nói: ”Các con hãy cố gắng vào cửa hẹp, bởi vì nhiều người sẽ tìm vào mà không thành cộng” (c. 24). Chúa Giêsu muốn nói gì vậy? Đâu là cửa mà chúng ta phải vào? Và tại sao Chúa Giêsu lại nói về cửa hẹp? Đức Thánh Cha trả lời như sau:

Cửa đó là chính Chúa Giêsu (x. Ga 10,9). Người là cửa, là đường cho sự cứu rỗi. Người dẫn chúng ta tới Thiên Chúa Cha. Và cửa là Giêsu không bao giờ đóng, cửa này không bao giờ đóng, nó luôn luôn mở và mở cho tất cả mọi người, không phận biệt, không loại trừ, không đặc ân. Bởi vì anh chị em biết không, Chúa Giêsu không loại trừ ai hết. Có lẽ có ai đó trong anh chị em sẽ có thể nói với tôi rằng: Nhưng mà thưa cha, chắc chắn là con bị loại trừ rồi, bởi vì con là một kẻ tội lỗi lắm: con đã làm những điều xấu xa, con đã làm biết bao nhiêu, trong cuộc sống…” Không, bạn không bị loại trừ đâu! Chính vì điều đó mà ban là người được ưa thích, bởi vì Chúa Giêsu luôn luôn ưa thích kẻ có tội hơn. Để tha thứ cho họ, để yêu thương họ… Chúa Giêsu đang chờ đợi bạn để ôm bạn vào vòng tay của Người, để tha thứ cho bạn… Đừng sợ: Ngài chờ đợi bạn. Hãy linh hoạt lên, hãy can đảm bước vào cửa của Người.

Tiếp tục bài huấn dụ Đức Thánh Cha nói hình ảnh cái cửa hay trở lại trong Phúc Âm, và nhắc nhờ tới cửa nhà, của tổ ấm gia đình, nơi chúng ta tìm thấy an ninh, tình yêu và hơi ấm. Chúa Giêsu nói với chúng ta rằng có một cửa làm cho chúng ta bước vào trong gia đình của Thiên Chúa, trong sự ấm áp của nhà Thiên Chúa, của sự hiệp thông với Người. Tất cả chúng ta đều được mời gọi bước qua cửa đó, bước qua cửa của đức tin và vào trong cuộc sống của Người, để cho Người vào trong cuộc sống của chúng ta, để Người biến đổi nó, canh tân nó, ban cho nó niềm vui tràn đầy và lâu bền.

Ngày nay chúng ta đi qua trước biết bao nhiêu cửa mời gọi vào bằng cách hứa hẹn một hạnh phúc, mà rồi chúng ta nhận ra rằng nó chỉ kéo dài một lát, nó cạn kiệt trong chính nó, và không có tương lai. Nhưng tôi xin hỏi anh chị em: Chúng ta vào qua cửa nào đây? Và chúng ta muốn cho ai vào qua cửa cuộc sống chúng ta? Và Đức Thánh Cha mạnh mẽ mời gọi như sau:

Tôi muốn mạnh mẽ nói rằng: chúng ta đừng sợ hãi bước qua cửa niềm tin nơi Chúa Giêsu, để cho Người ngày càng bước vào hơn trong cuộc sống chúng ta, để ra khỏi các ích kỷ của chúng ta, ra khỏi các đóng kín của chúng ta, ra khỏi các thờ ơ của chúng ta đối với các người khác. Bởi vì Chúa Giêsu soi sáng cuộc sống chúng ta với một ánh sáng không tắt nữa. Nó không phải một pháo bông, không phải là một ánh chớp: không. Nó là một ánh sáng yên tĩnh kéo dài luôn mãi, và trao ban cho chúng ta hòa bình. Chúa Giêsu là ánh sáng mà chúng ta gặp, nếu chúng ta qua cửa của Chúa Giêsu. Dĩ nhiên cửa của Chúa Giêsu là một cửa hep, không phải bởi vì nó là một phòng tra tấn. Không, không phải vì vậy! Nhưng bởi vì người đòi hỏi chúng ta mở con tim ra cho Người, nhận biết chúng ta là kẻ tội lỗi, cần đến ơn cứu rỗi của Người, sự tha thứ của Người, tình yêu của Người, khiêm tốn tiếp nhận lòng thương xót của Người và để cho Người canh tân chúng ta. Trong Phúc Âm Chúa Giêsu nói với chúng ta rằng là tín hữu kitô không phải là một nhãn hiệu! Tôi xin hỏi anh chị em: anh chị em là tín hữu kitô của nhãn hiệu hay của sự thật? Mỗi người hãy tự trả lời trong lòng mình nhé. Không bao giờ là tín hữu kitô của nhãn hiệu! Nhưng là kitô hữu thực thụ của con tim. Là kitô hữu là sống và làm chứng cho đức tin trong lời cầu nguyện, trong các việc bác ái, trong việc thăng tiến công lý, và thực thi điều thiện. Toàn cuộc sống chúng ta phải đi qua cửa hẹp là Chúa Kitô.

Rồi Đức Thánh Cha kết luận bài huấn dụ như sau: Chúng ta hãy xin Đức Trinh Nữ Maria, là Cửa Trời, giúp chúng ta đi qua cửa đức tin, để cho Con Mẹ biến đổi cuộc sống chúng ta như đã biến đổi cuộc sống của Mẹ, để đe, tin vui của Phúc Âm tới cho tất cả mọi người.

Tiếp đến Đức Thánh Cha đã cất Kinh Truyền Tin và ban phép lành tòa thánh cho mọi người

Sau Kinh Truyền Tin Đức Thánh Cha đã lại kêu goi hòa bình cho dân nước Siria. Ngài nói: Tôi tiếp tục theo đõi tình hình tại Siria với nỗi đau đớn lớn lao và sự âu lo. Việc gia tăng bạo lực trong một trận chiến huynh đệ với, các tai ương và hành động tàn ác gia tăng, mà chúng ta tất cả cũng đã có thể trông thấy trong các hình ảnh kinh khủng của những ngày này, lại một lần nữa thúc đẩy tôi lên tiếng để cho tiếng súng im lặng. Không phải xung đột cống hiến các viễn tượng hy vọng giúp giải quyết các vấn đề, nhưng là khả năng gặp gỡ và đối thoại.

Từ cùng tận trái tim tôi, tôi muốn bầy tỏ sự gần gũi của tôi, qua lời cầu nguyên và tình liên đới, với tất cả các nạn nhân của cuộc xung đột này, với tất cả những người đau khổ, đặc biệt là các trẻ em, và tôi xin mời gọi họ luôn giữ cho niềm hy vọng hòa bình cháy sáng. Tôi kêu gọi Cộng đồng quốc tế tỏ ra nhậy cảm hơn đối với tình hình thê thảm này và dấn thân để trợ giúp Quốc gia Sirai thân yêu tìm ra một giải pháp cho một cuộc chiến gieo tàn phá và chết chóc. Chúng ta tất cả cùng cầu nguyện, Chúng ta tất cả cùng xin Đức Mẹ, Nữ Vương Hòa Bình: Lạy Mẹ Maria, Nữ Vương Hòa Bình cầu cho chúng con. Xin tất cả mọi người: Lậy Mẹ Maria, Nữ Vương Hòa Bình cầu cho chúng con.

Đức Thánh Cha đã chào nhiều nhóm tín hữu khác nhau và chúc mọi người trở về với cuôc sống thường ngày an lành và cùng nhau nhìn tương lai với niềm hy vọng.

Linh Tiến Khải – Vatican Radio

THIÊN CHÚA KHÔNG XÉT LÝ LỊCH

THIÊN CHÚA KHÔNG XÉT LÝ LỊCH

Lời của Chúa là Tin Mừng, không thể nào là tin buồn cả. Nhưng, thiết tưởng,  trang Tin Mừng hôm nay gợi lên cho mỗi người một nỗi buồn chính đáng, nỗi lo chính đáng. Nỗi buồn chính đáng về đoạn hành trình chúng ta đã đi qua, và nỗi lo chính đáng về hành trình chúng ta đang đi tới.

Chúa Giê-su cho chúng ta biết trước về sự tuyển chọn công dân Nước Trời, tuyển chọn người vào dự tiệc trong Nước Trời theo tiêu chuẩn của Thiên Chúa. Thật đáng buồn thay khi phải đón nhận những lời yêu rất thẳng thắn mà cũng rất đáng buồn, đáng khiếp sợ nếu mỗi chúng ta phải nhận lấy lời này:

“Các anh đấy ư? Ta không biết các anh từ đâu đến!”

“Ta không biết các anh từ đâu đến. Cút đi cho khuất mắt ta, hỡi tất cả những quân làm điều bất chính!”

 Thiên Chúa không xét lý lịch

 Rõ ràng là Thiên Chúa không phán xét mỗi chúng ta theo tiêu chuẩn lý lịch. Đáng buồn thay! Lâu nay chúng ta vẫn tự hào rằng chúng ta là con cháu của các Thánh Tử Đạo, của các chứng nhân anh dũng đã từng bị bách hại, bị giết chết ngàn ngàn người, bị chôn tập thể ở nhiều gò nhiểu nỗng mà bây giờ vẫn còn gọi là Gò Mã Thánh, hay Gò Thánh. Lại cũng có người khoe khoang rằng dòng họ nhà mình có vài người làm Đức Cha, có cả chục người làm Linh Mục, tu sĩ nam nữ thì vô kể. Người khác lại tự hào rằng dòng mình thì không có cha, có sơ nhưng ông cố, ông sơ theo đạo thời xửa thời xưa vài trăm năm trước. Đáng buồn thay khi không chỉ tự hào khoe khoang về lí lịch của mình, mà đôi khi còn lên mặt dạy đời cho những người tân tòng, chê bai dè bỉu những người mới theo đạo trong một hoàn cảnh đặc biệt nào đó. Theo đạo khi lập gia đình với người có đạo, theo đạo sau một cơn bạo bệnh được giúp đỡ, chẳng hạn… Đáng buồn thay! Chúng ta thật vô lý vì rõ ràng là chính mình đã có đạo, nhưng gần như chỉ là đạo danh nghĩa, đạo giấy tờ mà chửa thực sự sống tinh thần của Đạo. Chúng ta chẳng khác nào những người Do Thái ngày xưa lấy lí lịch của mình ra mà kỳ kèo với Thiên Chúa để được vào Nước Trời rằng: “Chúng tôi đã từng được ăn uống trước mặt ngài, và ngài cũng đã từng giảng dạy trên các đường phố của chúng tôi”.

Trong lý lịch ở đời, người ta có yêu cầu phải khai rõ làm nghề gì, ở đâu, nhưng đối với Thiên Chúa, Ngài không hỏi chi tiết này. Thế thì chúng ta có nhận ra sự vô duyên của mình khi mãi tự hào về chức vụ của mình trong Hội Thánh Chúa. Cần thiết để được chuẩn vào Nước Trời sao, mà có người cứ phải tranh giành làm ông kia bà nọ trong Giáo Xứ. Và khi không được bầu vào chỗ mà mình ước ao, thì đâm ra bất mãn, chê bai, tìm cách bêu xấu, hạ bệ những người đương chức. Không phải là hiếm những trường hợp kiện cáo vô duyên nơi các giáo xứ, các hội đoàn chỉ vì lòng ganh tỵ không đáng có. Đáng buồn thay. Chúa không tuyển vào Nước Trời theo tiêu chuẩn chức vị, chức vụ hay công trạng làm việc cho Chúa, cho Hội Thánh lâu năm.

Chúa cũng không xét về trình độ hiểu biết về Thiên Chúa. Vậy mà trong chúng ta vẫn có người rất tự mãn về vốn học, vốn tu nghiệp, vốn đào tạo một mớ kiến thức thần học. Cũng có người tự hài lòng về tài năng giảng thuyết về Thiên Chúa rất thuyết phục, rất hấp dẫn. Người khác lại tự hào về những tác phẩm viết về Thiên Chúa, những suy tư, những ca khúc, những bài văn, bài thơ, những công trình nghiên cứu đồ sộ… Đáng buồn thay! Chúa cũng không xét về trình độ, về tác phẩm.

Nhờ Lời Chúa hôm nay soi sáng, chúng ta có thể thấy còn nhiều điều đáng buồn cho cái suy nghĩ kém cỏi của mình, cái lầm tưởng của mình, khi tự vẽ ra cho mình một Nước Thiên Chúa y chang như một đất nước trần gian về chuyện thưởng, phạt. Vì quả thực, các nước ở trần gian thưởng không đúng người, phạt không đúng tội vẫn là chuyện cơm bữa. Nước nào càng kém văn minh về tình thương, kém hiểu biết về Thiên Chúa thì càng bất công, bất chính tồi tệ hơn.

 Tiêu chuẩn của Thiên Chúa

Chúa Giê-su biết rõ lòng dạ con người chúng ta đang quá vấn vương mùi đời và không muốn cho chúng ta suy nghĩ lầm lạc về Nước Thiên Chúa. Ngài đã trả lời cho thắc mắc của một người rằng “Thưa Ngài, những người được cứu thoát thì ít, có phải không?” bằng câu nói “Hãy chiến đấu để qua được cửa hẹp mà vào, vì tôi nói cho anh em biết: có nhiều người sẽ tìm cách vào mà không thể được”.

“Hãy chiến đấu để qua được cửa hẹp mà vào” chính là tiết lộ tiêu chuẩn của Thiên Chúa dành cho những ai muốn được vào Nước Trời.

Câu trả lời ấy là Lời Vàng cho mỗi chúng ta, nhắc nhở cho chúng ta một nỗi lo rất chính đáng trên đoạn hành trình còn lại của mỗi người: vào Nước Trời qua lối hẹp, lối mà Chúa Giê-su đã đi.

Hai từ “lối hẹp” hay “cửa hẹp” mà Chúa Giê-su dùng hôm nay như phần kết luận, hay bản tóm tắt cả một cuộc đời của Ngôi Con Thiên Chúa, tóm tắt bao nhiêu Lời đã mạc khải, Lời đã giảng dạy trong hành trình rao giảng Nước Thiên Chúa.

-Lối hẹp của lòng khiêm cung và vâng phục tuyệt đối: Con Thiên Chúa cao trọng quyền phép lại khiêm cung vô cùng để con người kiêu căng phải biết cúi đầu nhận tội. Con Thiên Chúa chịu bước xuống làm người, để con người được bước lên cùng Thiên Chúa. Con Thiên Chúa chấp nhận bỏ trời xuống đất, để con người biết buông bỏ mọi sự phù vân dưới đất mà lên trời vĩnh cửu. Con Thiên Chúa toàn năng, chí thánh, chí thiện bằng lòng mang thân phận tội nhân, để tội nhân được vinh phúc thông chia sự thánh thiện của Ngài…

-Lối hẹp của tình yêu thương tuyệt đối: Con Thiên Chúa yêu thương con người để con người hẹp hòi ích kỷ biết thương nhau. Con Thiên Chúa hiến thân chịu chết cứu chuộc con người để con người biết hy sinh cho nhau được sống và sống vui. Con Thiên Chúa biết chạnh lòng trước nỗi đau của con người để con người cũng biết chạnh lòng thương xót bao mảnh đời cơ cực. Con Thiên Chúa khoan dung tha thứ cho con người tội lỗi tày trời, để con người cũng biết thứ tha cho nhau và xây dựng bình an hạnh phúc…

Vâng, nói cách khác, tiêu chuẩn của Thiên Chúa: “qua lối hẹp”, “qua cửa hẹp mà vào” là hãy nên giống Chúa Giê-su trong mọi sự, hãy đồng hình đồng dạng với Chúa Giê-su trong hành trình cuộc đời hành hương, hãy đi con đường Thánh Giá mà Chúa Giê-su đã đi mới mong được vào Nước Thiên Chúa.

Bấy giờ, Thiên Chúa Cha không xét lý lịch, nhưng hẳn là ai đã nên giống Chúa Giê-su trong mọi sự, thì sẽ được Ngài đón tiếp, được cho vào Nước Thiên Chúa trước. Và dĩ nhiên là, cả tôi, cả bạn, cả những người trông mong và kỳ kèo Ngài xét cho cái lý lịch con ông cháu cha, chức vụ, hay tài năng trình độ của mình mà không nên giống Chúa Giê-su thì hẳn là chỉ còn biết trông nhờ vào Lòng Thương Xót của Ngài mà thôi, nếu không nói là bị quăng ra ngoài nơi khóc lóc, nghiến răng, trầm luân muôn kiếp.

 “Thiên hạ sẽ từ đông tây nam bắc đến dự tiệc trong Nước Thiên Chúa. Và kìa có những kẻ đứng chót sẽ lên hàng đầu, và có những kẻ đứng đầu sẽ xuống hàng chót”.

Nỗi lo thật chính đáng: “Tôi là kẻ đứng hàng đầu, lại xuống hàng chót đấy sao?”.

Cuộc đời là chuyến hành hương

Người đi phải chọn đúng Đường mà đi…

(Hương Nam)

 Lạy Chúa Giê-su, xin tạ ơn Chúa đã cho chúng con biết tiêu chuẩn vào Nước Trời. Xin cho chúng con biết chọn con đường Thánh Giá của Chúa mà can đảm và kiên trì bước đi. A men.

 PM. Cao Huy Hoàng, 24-8-2013

 

Đường vào Nước Trời

Đường vào Nước Trời

Có nhiều hay ít người được cứu độ? Những ai được cứu độ? Phải làm gì để được cứu độ? Đây là những câu hỏi rất quan trọng. Sở dĩ người Do thái đặt câu hỏi nhiều hay ít người được cứu độ, vì họ tin là chỉ có người Do thái, chỉ có dân tộc Do thái là dân riêng mới được cứu, còn dân ngoại thì Thiên Chúa tiêu diệt hết. Nơi Cựu ước chúng ta cũng có thể thấy quan niệm này nơi tiên tri Giona, ông không vâng lời Chúa, trốn đi để khỏi phải rao giảng lời Chúa cho Israel và dân ngoại, mà dân ngoại thì Chúa đâu có cứu cho nên giảng làm gì. Người biệt phái thì họ càng tin chắc hơn quan điểm này. Quan điểm này sau đó nhiễm luôn cả giám mục Jancénius, có muốn nên thánh mà Chúa không cho thì cũng hư đi thôi, hậu quả là người ta sống buông thả, hưởng thụ, không được đời sau thì phải bám lấy cái đời này thôi.

Thật sự tìm hiểu kỹ Thánh Kinh thì không phải như thế, mà Chúa cứu cả dân ngoại. Lịch sử cứu độ Cựu ước, sau thời kỳ Babylon Chúa đã làm cho dân ngoại qui về Thiên Chúa, đến nỗi cả đế quốc Ba Tư là dân ngoại cũng yểm trợ cho dân Israel trở về tái thiết quê hương.

Isaia nơi bài đọc I cho thấy Chúa tập họp các dân nước đến và cho thấy vinh quang Chúa. Isaia trình bày cho chúng ta rất rõ ý muốn và tình yêu của Giavê Thiên Chúa qui tụ mọi dân tộc, biến họ thành một dân duy nhất. Dân Israel trở về quê hương đầy phấn khởi và hy vọng sau một thời kỳ dài làm nô lệ bi đát, ghê tởm. Khi trở về rồi thì họ phải đương đầu với thực tế khó khăn ghê gớm. Vì tế, Isaia cố gắng đem lại cho họ nghị lực đã bị suy giảm và có thể rơi vào tuyệt vọng bằng cách là diễn tả một tương lai sáng chói cho một dân được tuyển chọn, dân đó chính Chúa chọn lựa làm dấu chỉ cho sự hiệp nhất mọi dân nước, mà dân nước này cũng được tiếp nhận cùng với dân riêng thuộc về Thiên Chúa, tôn thờ Thiên Chúa. Đó chính là sự hướng dẫn tuyệt diệu trong Hội thánh do Đức Kitô thiết lập cho cả nhân loại, cho cả thế giới ở mọi thời và mọi nơi.

Với ý chí ham hiểu biết, với tính tò mò, chúng ta muốn hỏi nhiều hoặc ít người được cứu độ như người Do thái đã hỏi Chúa Giêsu. Nơi đoạn Tin Mừng chúng ta đọc lại hôm nay, Chúa Giêsu đã không trả lời thẳng câu hỏi nhiều hay ít. Nếu Ngài trả lời nhiều người được cứu độ thì người ta sẽ sống buông thả. Nếu Ngài trả lời ít người được cứu độ thì người ta sẽ thất vọng buông xuôi, hoặc sẽ rơi vào tâm trạng của người Do thái bấy giờ là tự đắc, tự mãn, vênh váo là chỉ có Chúa cứu dân tộc Do thái thôi.

Tuy nhiên, trong Phúc âm có lời Chúa châm biếm họ: “Không phải những kẻ nói lạy Chúa, lạy Chúa mà được vào Nước Trời, nhưng là kẻ thi hành thánh ý Chúa. Trong ngày phán xét nhiều kẻ nói chính tôi nhân danh Chúa làm được cái này, làm cái kia, nhân danh Chúa trừ quỉ, nói tiên tri, làm phép lạ… Bấy giờ chủ tuyên bố: Ta không biết các ngươi là ai, hãy xéo đi khỏi mặt Ta hỡi những phường tác quái”.

Vì thế, lẽ ra người ta phải đặt câu hỏi: Làm sao để được cứu độ? Làm gì để được cứu độ? Cho nên Chúa trả lời các người hỏi là: “Hãy chiến đấu để qua cửa hẹp mà vào Nước Trời”, chứ Ngài không trả lời là nhiều hay ít người được cứu. Như thế, đường vào Nước Trời hẳn không phải là thênh thang mà là cửa hẹp, cho nên phải chiến đấu. Mà nói đến chiến đấu thì chúng ta còn nhớ bài Tin Mừng Chúa nhật tuần trước và được tiếp nối qua bài Tin Mừng hôm nay thì cuộc đời Giáo Hội lữ hành là một cuộc đời dân Chúa chiến đấu. Có nhiều lãnh vực phải chiến đấu quá đi, nhưng chiến đấu với chính mình là quan trọng. Chiến đấu với cái tôi rất là khó, vì cái tôi cồng kềnh của tự kiêu, phô trương; cái tôi nặng nề của vun vén cá nhân; cái tôi phình to vì tự hào, tham danh vọng… Có lẽ cửa trời là một cửa không hẹp, nhưng chỉ có cái tôi cồng kềnh, cái tôi nặng nề, cái tôi phình to, to quá mức cái cửa cho nên không vào được.

Lucife đã phình to, Ađam Eva đã phình to, vì thế Chúa nói hãy chiến đấu, chiến đấu cho cái tôi nhỏ lại trước anh em, chiến đấu cho cái tôi khiêm hạ trước Thiên Chúa rất cần thiết. Ai trong chúng ta cũng cảm thấy rằng, có những lúc trong mình cái tôi có khuynh hướng muốn bành trướng để thu tích. Thu tích trí thức, thu tích đạo đức, thu tích chức vụ, thu tích sự tín nhiệm và có khuynh hướng muốn vượt lên trên người khác. Do đó nó làm cho lòng chúng ta sơ cứng, khép lại trong mức độ khác nhau tùy mỗi người. Vì thế, Chúa muốn chúng ta chiến đấu vào của hẹp, một cuộc chiến đấu vào của hẹp là không phải tự mình đặt vào mà chính Chúa dẫn đem chúng ta vào.

Thánh Phaolô trong thơ gởi tín hữu Do thái hôm nay trình bày cho chúng ta thấy chiến đấu là phải trải qua những đau khổ thử thách. Tất nhiên chiến đấu là phải can trường; tất nhiên chiến đấu là gặp những thử thách, gặp những thương tích, gặp những đau khổ. Nhưng Thiên Chúa như một người Cha vừa nhân hậu xót thương, vừa tài trí khôn ngoan, Ngài quan tâm, Ngài sửa dạy, Ngài bổ sức, nâng đỡ, vì thế thánh Phaolô khích lệ chúng ta nơi bài đọc II: “Đừng để mình vấp phạm trước nghịch cảnh, nhưng hãy can đảm và kiên trì”.

Bước đường xem ra càng khó khăn, chúng ta càng cần phải hy vọng, tin tưởng để chiến đấu. Chúng ta cần tin Thiên Chúa là Cha, Ngài luôn lấy tình phụ tử chăm sóc và nâng đỡ. Ngài chỉ muốn chúng ta được hạnh phúc, được sự lành, dù Ngài có sửa dạy, có quở trách, có đánh đòn là chỉ vì Ngài đã chọn chúng ta làm con riêng của Ngài. Chúng ta cần tin vào Ngài để chiến đấu và chắc chắn chúng ta sẽ vào được cửa trời, cửa xem ra rất hẹp.

Qua kinh tin kính mà chúng ta sẽ tuyên xưng, cậy nhờ Mẹ Maria giúp chúng ta tin mạnh mẽ hơn, đồng thời cũng xin Mẹ giúp chúng ta quảng đại, can đảm để chiến đấu thật lực.

Veritas Radio

Vào khung cửa hẹp

Vào khung cửa hẹp

khung_cua_hep

Trong mùa thi vào đại học vừa qua, có nhiều bạn học sinh đã bị chứng suy dinh dưỡng, mất ngủ, thậm chí bị tâm thần. Lý do là các bạn phải học rất nhiều, phải phấn đấu để được vào đại học. Đại học hiện tại là một khung cửa hẹp. Trường lớp có ít mà số lượng sinh viên mỗi năm mỗi tăng. Thế nên các học sinh phải hết sức phấn đấu mới được vào.

Cảnh các thí sinh chen chúc trước các cổng trường đại học làm tôi nhớ đến bài Tin Mừng hôm nay. Ai muốn vào Nước Trời cũng phải đi qua khung cửa hẹp.

Cửa hẹp không phải vì Nước Trời chật hẹp. Nước Trời rộng mênh mông, có thể đón tiếp tất cả mọi người. Nhưng không phải tất cả mọi người vào được, vì vào Nước Trời đòi có những điều kiện cần thiết. Cửa hẹp chính là để tuyển lựa những người có phẩm chất thích hợp với Nước Trời. Ai muốn vào Nước Trời phải phấn đấu.

Trước hết phải phấn đấu hạ mình xuống. Ở đời người ta thường phấn đấu để vươn lên. Người ở địa vị thấp phấn đấu để được địa vị cao. Người hèn kém phấn đấu để được trọng vọng. Người phải phục vụ phấn đấu để được người khác phục vụ mình. Nhưng trong Nước Trời thì ngược lại. Phải phấn đấu để đi xuống. Phải phấn đấu để tìm chỗ thấp hèn nhất. Phải phấn đấu để phục vụ anh em. Như lời Chúa dậy: “Ai nâng mình lên sẽ bị hạ xuống. Ai hạ mình xuống sẽ được nâng lên”(Lc 14,11). “Khi anh được mời, hãy ngồi vào chỗ cuối”(Lc 14,10). “Ai lớn nhất trong anh em, thì phải nên như người nhỏ tuổi nhất, và kẻ làm đầu thì phải nên như người phục vụ”(Lc 22,26). “Ai không đón nhận Nước Thiên Chúa với tâm hồn một trẻ em, thì sẽ chẳng được vào”(Mc 10,15).

Sau đó phải phấn đấu để bé nhỏ lại. Thông thường ở đời người ta phấn đấu để to ra. Ai có nhà nhỏ phấn đấu để có nhà lớn hơn. Ai có ruộng vườn nhỏ cũng phấn đấu để vườn ruộng lớn rộng thêm. Ai cũng phấn đấu để có nhiều của cải hơn, có nhiều bằng cấp hơn, có nhiều đặc quyền đặc lợi hơn. Trái lại, người muốn vào Nước Trời phải phấn đấu để trở nên bé nhỏ. Phải phấn đấu để trở nên nghèo. Phải phấn đấu để bỏ bớt của cải đi. “Hãy đi bán tài sản của anh và đem cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi”(Mt 19, 21). “Phúc thay ai có tinh thần nghèo khó, vì Nước Trời là của họ”(Mt 5,3).

Cửa vào Nước Trời hẹp vì được làm theo kích thước của Chúa Giêsu.

Cửa này thấp vì Chúa Giêsu đã hạ mình thẳm sâu. Là Thiên Chúa, Người đã tự nguyện trở nên người phàm. Từ trời cao, Người đã tự nguyện xuống nơi đất thấp. Là Thày, nhưng Người đã tự nguyện trở nên người phục vụ. Vô cùng thánh thiện nhưng Người đã để bị đối xử như một đại tội phạm. Người đã bị vùi dập xuống tận bùn đen.

Cửa này bé vì Chúa Giêsu đã trở nên bé nhỏ. Người đã sinh ra nghèo, sống nghèo và chết nghèo. Người đã bị bóc lột hết, không phải chỉ quần áo mà cả uy tín và danh dự.

Chúa Giêsu đã mở đường về Nước Trời. Muốn vào Nước Trời chẳng có con đường nào khác ngoài con đường Chúa Giêsu đã đi. Chẳng có cửa nào khác ngoài khung cửa hẹp mà Chúa Giêsu đã qua. Ai muốn qua đó cũng phải noi gương Người phấn đấu hạ mình khiêm tốn và từ bỏ hết cái tôi cồng kềnh ích kỷ mới qua được khung cửa hẹp mà vào Nước Thiên Chúa.

Lạy Chúa Giêsu, xin giúp con biết “từ bỏ mình, vác thập giá mình”mà theo Chúa. Amen.

KIỂM ĐIỂM ĐỜI SỐNG

1. Cửa Nước Trời rất hẹp. Bạn có thấy mình còn cồng kềnh không?
2. Bạn thấy mình cần phải từ bỏ những gì để có thể gọn nhẹ tiến qua cửa hẹp?
3. Tuần này bạn sẽ phấn đấu làm gì để từ bỏ mình?
4. Chúa Giêsu đã làm thế nào để đi vào khung cửa hẹp?

ĐTGM Ngô Quang Kiệt

Cửa Hẹp

Cửa Hẹp

Những thách thức gian truân trong cuộc sống là những bước thang thanh luyện và lối hẹp tiến lên.

Thiên Chúa đã chọn dân Do-thái làm dân riêng để chuẩn bị đón nhận ơn cứu độ. Thiên Chúa đã từng bước dẫn dắt lịch sử của Dân riêng qua nhiều giai đoạn thăng trầm. Qua dân này, Thiên Chúa đã mạc khải về chính mình, về vũ trụ và con người. Được chuẩn bị đón nhận Đấng Cứu Thế là một ưu quyền. Tuy nhiên, Ơn Cứu Độ lại phổ quát ban cho hết mọi người. Không người nào hay dân tộc nào có đặc quyền sở hữu ơn cứu độ. Để nhận lãnh ơn cứu độ, mỗi cá nhân phải biết mở rộng tâm hồn đón nhận. Nước Trời được mở ra cho mọi người tiến vào. Không một ai là ưu tuyển được tự động bước vào Nước Trời. Tiên tri Isaia đã trình bày: Đây Chúa phán: “Ta đã biết các việc làm và tư tưởng của chúng; Ta đến quy tụ mọi dân tộc và mọi ngôn ngữ: Chúng sẽ đến và nhìn thấy vinh quang của Ta (Is 66, 18). Chúa sẽ qui tụ mọi dân từ khắp nơi, không phân biệt màu da, chủng tộc, ngôn ngữ hay bất cứ sự khác biệt nào. Ai muốn tham dự Nước Chúa, hãy bước vào qua cửa hẹp.

Isaia đã nói tiên tri về một trời mới và đất mới. Một dòng dõi trường tồn. Thiên Chúa sẽ qui tụ mọi người tin về một mối: Vì chưng lời Chúa rằng: Cũng như Ta tạo thành trời mới, đất mới đứng vững trước mặt Ta thế nào, thì dòng dõi ngươi và danh tánh các ngươi sẽ vững bền như vậy” (Is 66, 22). Một viễn tượng cao vời và một niềm hy vọng tuyệt đối vào chương trình cứu độ của Thiên Chúa. Đã hơn hai ngàn năm trăm năm từ khi tiên tri Isaia xuất hiện, cuộc lữ hành đức tin tiếp tục diễn tiến từ đời này qua đời kia. Niềm hy vọng trời mới và đất mới là cùng đích của mọi loài thụ tạo. Thiên Chúa hiện hữu tự đời đời. Các thế hệ con người nối tiếp và hành trình sống niềm tin vẫn luôn tiến tới. Mỗi người chúng ta được mời gọi bước vào chương trình cứu độ và chung kết sẽ được diện kiến vinh quang Thiên Chúa.

Chúng ta biết rằng cửa Nước Trời rộng mở nhưng không phải tất cả mọi người đều vào được. Trong khi Chúa giảng: Có kẻ hỏi Người rằng: “Lạy Thầy, phải chăng chỉ có một số ít sẽ được cứu độ?” Chúa Giêsu không trả lời nhiều hay ít người được cứu độ, nhưng Chúa đã mở ra một lối vào. Không ai có vé đặc biệt hay ưu quyền dành riêng. Mọi người đều bình đẳng trên con đường tiến về quê trời. Chúa Giêsu phán rằng: “Các ngươi hãy cố gắng vào qua cửa hẹp, vì Ta bảo các ngươi biết: nhiều người sẽ tìm vào mà không vào được (Lc 13, 24). Cửa rộng rãi thênh thang sẽ dẫn vào nơi hoan lạc của trần thế hưởng thụ và tiêu xài. Cửa rộng rãi tự do sẽ dẫn chúng ta vào con đường cụt. Chúa Giêsu nhập thế qua cửa hẹp. Cửa hẹp là lối đi lên. Cửa hẹp đòi hỏi phải từ bỏ, hy sinh và tiết chế. Cửa hẹp dẫn lối vào Nước Trời. Đúng thế, không mấy người thích đi vào cửa hẹp. Vì qua cửa hẹp đòi hỏi phải sống khiêm hạ, trau dồi nhân đức và sống khổ hạnh. Sống khoan dung độ lượng tha thứ bỏ qua những vướng bận cuộc đời.

Chúa Giêsu ví Ngài như là cửa chuồng chiên, ai qua cửa mà vào sẽ tìm được nơi an nghỉ thỏa thuê. Chúa Giêsu mời gọi chúng ta đến với Ngài qua lối cửa hẹp. Ngài không thường hiện diện ở những nơi nhà cao cửa rộng hoặc nơi biệt thự khang trang, mà là nơi sườn núi, ngoài cánh đồng, nơi hoang mạc, chỗ nghèo hèn, bên bãi biển và nơi cung đường. Chúa mở lối vào qua cửa hẹp bằng Tám Mối phúc thật và luật yêu thương bác ái. Cửa hẹp là cửa an lạc, thanh thản và thánh thiện. Con đường hẹp cũng là con đường đi lên núi sọ. Con đường Chúa đã đi qua là con đường thánh giá, đau khổ và từ bỏ. Mọi tín hữu, dù sống trong bậc tu trì hay bậc sống gia đình đều được mời gọi đi vào con đường hẹp. Con đường hy sinh và từ bỏ ý riêng, để cùng nhau sánh bước trên con đường trọn lành. Bước theo Chúa vào con đường hẹp sẽ dẫn tới hạnh phúc Nước Trời.

Đi theo Chúa vào con đường hẹp thì không dễ. Không phải mọi người đều hưởng ứng chấp thuận. Thực tế, chúng ta rất ngại phải từ bỏ hay buông bỏ những sự lỉnh kỉnh ở đời như những thói hư tật xấu gắn liền với con người trong đời sống hằng ngày. Bỏ đi những thói xấu hay tội lỗi, chúng ta tiếc xót lắm. Chúng ta than van rằng đã vất vả làm việc cả tuần, cuối tuần phải hưởng thụ nhậu nhẹt chơi bời chút đỉnh cho vui cuộc đời. Vào cuối tuần mới có giờ rảnh rang, chúng ta phải đi giải trí Casino đôi chút chứ. Cửa rộng hay cửa hẹp có khác gì. Nghĩ rằng cuộc sống có là bao, hưởng thụ đi kẻo muộn. Có tiền bạc rủng rỉnh, nên tiêu xài mua sắm cho thỏa lòng ước mong. Chúng ta không muốn bị gò bó trong những luật lệ bị cấm đoán. Cùng thi đua với chúng bạn, chúng ta cứ thong dong hưởng phước cuộc đời. Tin là đời chúng ta còn dài, không cần phải lo lắng chi nhiều. Thế là chúng ta đang chuyển bước sang con đường rộng rãi thênh thang với hoa thơm cỏ lạ.

Đôi khi nghĩ thầm rằng chúng ta là những tín hữu ngoan đạo rồi. Chúng ta đã lãnh nhận các Bí Tích đầy đủ, tham dự các ngày lễ Chúa Nhật và lễ Trọng, xưng tội một năm một lần và đọc kinh sáng tối mỗi ngày. Hơn nữa, chúng ta yên trí mình là đạo gốc nhiều đời đã có ông bà, cha mẹ và bà con lối xóm gia hộ để có vé vào cửa Nước Trời. Chúng ta cũng đã cố gắng gia nhập các Hội Đoàn để sống đạo. Chúng ta cũng không muốn ai can thiệp vào đời sống riêng tư. Chúng ta không muốn bị nghe lời cảnh tỉnh và sửa dậy qua lời Chúa hằng tuần nơi tòa giảng. Thích nghe (tiếng ngoại quốc) mà không hiểu thì vẫn vui hơn, vì không bị lương tâm cắn rứt. Chúng ta an vui với cách sống riêng của mình và thù ghét những ai chắn đường cản lối bước ta đi. Đôi khi nghĩ rằng chúng ta độc lập tự do quyết định đường đời của mình, không cần ai nhắc nhở sửa dậy. Hãy biết lắng nghe!

Thánh Phaolô tha thiết mời gọi thái độ khiêm hạ: Anh em thân mến, anh em đã quên lời yên ủi tôi nói với anh em, như nói với những người con rằng: “Hỡi con, con chớ khinh thường việc Chúa sửa dạy, và đừng nản chí khi Người quở trách con (Dt 12, 5). Chúa đánh động tâm hồn chúng ta qua nhiều cách. Có rất nhiều khi chúng ta đang xa lạc vào đường lầm nhưng không nhận ra. Như Vua Đavít chỉ nhận ra lỗi lầm khi tiên tri Nathan gợi ý và sửa dạy. Những thói quen cuộc sống tạo thành tính tình cỗ hữu sai lầm, có người nói rằng tính tôi là vậy đó, ai chịu được thì chịu. Cần có những ánh sáng dọi chiếu để nhận diện ra chính mình. Chúa thương chúng ta nên Chúa sửa dạy: Vì Chúa sửa dạy ai là kẻ Người yêu mến và đánh đòn kẻ mà Người chọn làm con (Dt 12, 6). Lửa thử vàng, gian nan thử đức. Những thách thức gian truân trong cuộc sống là những bước thang thanh luyện và lối hẹp tiến lên.

Không phải cứ mang danh Kitô hữu là chúng ta bảo đảm được dự phần phúc thiên đàng. Không chỉ thưa lạy Chúa, lạy Chúa mà chúng ta được vào Nước Trời, mà là dành cho những ai làm theo thánh ý Chúa. Việc sống và thực hành lời của Chúa phải sinh hoa kết qủa tốt. Đức tin phải có hành động tốt mới phát triển. Chúng ta đặt niềm tin nơi Chúa như thánh Phaolô đã dậy rằng hãy chạy đến cùng đường và giữ vững đức tin. Đừng để công lao cuộc sống đạo của chúng ta ra vô ích. Chúng ta phải chiến đấu tới cùng để đạt triều thiên sự sống. Chung hưởng hạnh phúc với các tổ phụ cha ông, đừng để bị gạt ra ngoài như kẻ gian ác: Khi các ngươi sẽ thấy Abraham, Isaac, Giacóp và tất cả các tiên tri ở trong nước Thiên Chúa, còn các ngươi bị loại ra ngoài, nơi đó các ngươi sẽ khóc lóc nghiến răng (Lc 13, 28).

Lạy Chúa, cửa Nước Trời luôn rộng mở. Ngõ vào cửa Nước Trời là ngõ hẹp. Xin cho chúng con biết trút bỏ những tham sân si và bận vướng cuộc đời để thanh thản bước theo Chúa. Xin Chúa dẫn dắt chúng con đi vào đường ngay nẻo chính. Amen.

Lm. Giuse Trần Việt Hùng

ĐI VÀO CỬA HẸP

ĐI VÀO CỬA HẸP

Vấn đề được cứu rỗi luôn là vấn đề được mọi người Kitô hữu quan tâm và trân trọng. Đối với quan niệm hẹp hòi của người Do Thái xưa: “Chỉ có ít người được cứu rỗi”. Việc nhiều hay ít người được cứu rỗi hay không, không phải là điều quan trọng. Do đó, đừng tò mò, đừng quá lo lắng, mà con người hãy xem mình có được kể vào số những người được chọn, được cứu rỗi hay không? Thực tế, Chúa Giêsu không trả lời trực tiếp vấn đề này, không muốn mạc khải về việc này mà Chúa đã rất khôn ngoan trả lời và câu trả lời của Ngài cũng là điều kiện tiên quyết, căn bản để được cứu rỗi: “Hãy cố gắng đi vào cửa hẹp”.

Đối với Chúa Giêsu đường rộng thênh thang dẫn chúng ta vào chốn hư đốn. Đường rộng hay cửa rộng là những thái quá của cuộc sống, những đam mê của cải, những ham mê danh vọng, thú vui ở đời. Đường rộng là con người tự ý làm theo mình, tự xô đẩy mình vào chỗ tối tăm, hư đốn. Cửa rộng là những sa hoa phung phí, của cải đầy kho nhưng không biết chia sẻ như dụ ngôn ông Phú hộ mà Chúa Giêsu minh họa trong Tin Mừng. Đường rộng là con đường mà người thanh niên giầu có tuy đã thực hành nhiều điều luật tốt lành trong đới sống Đạo nhưng lại không muốn phân chia, chia sẻ của cải cho người nghèo khó, mà lại cứ thích thẳng cánh cò bay, thích đi trên những con đường nhựa rộng thênh thanh, tự do chạy nhảy… Chúa Giêsu đề cập đến cửa hẹp ở đây không có nghĩa rằng Ngài hẹp hòi, ích kỷ, bo bo giữ của, nhưng chỉ tại con người chưa sẵn sàng, chưa nhỏ đủ để bước vào Nước Trời, bởi vì con người còn quá cồng kềnh, còn quá khổ, còn quá to để không thể bước vào cửa hẹp. Cửa hẹp là sự cồng kềnh của những vướng mắc, của những hưởng thụ v.v… Cửa hẹp là sự cồng kềng của cái tôi cứng cỏi, hẹp hòi, ích kỷ, của cái tôi hèn nhát không dám dấn thân, không dám tiến bước.Nên, cánh cửa Nước Trời mà những người thiện chí, những người tốt dễ dàng bước vào thì đối với nhiều người đã trở thành khung cửa hẹp, vì cái tôi của họ quá cồng kềnh. Cho nên, vấn đề vào Nước Trời hay không, không phải do Chúa không muốn con người vào mà do con người làm cho mình quá khổ, quá cồng kềnh khiến con người không vào được cửa hẹp.

Nữ tu Bênêđita Thánh Giá-Dòng Xitô đã viết một đoạn rất hay: “Một khi chủ nhà đã đứng dậy và khóa cửa, mà anh em còn đứng ở ngoài, bắt đầu gõ cửa và nói: ‘Thưa Ngài, xin mở cho chúng tôi vào!’, thì ông sẽ bảo anh em. ‘Ta không biết các anh từ đâu đến!’. Những lời nói của ông chủ quả thật làm lung lay thái độ của chúng ta.Lời Chúa muốn kết hiệp với chúng ta hơn là những ảo tưởng vô nghĩa của chúng ta, từ nơi sâu thẳm chúng ta nhận ra mình trống rỗng, yếu đuối tầm thường. Chúng ta nghe Chúa Giêsu nhắc đến hai lần: “Ta không biết các anh từ đâu đến!”. Lúc đó tiếng kêu của người mù có thể phát xuất từ nơi sâu kín của con tim chúng ta bị rỉ máu: “Lạy ông Giêsu, con vua Đavít, xin dủ lòng thương tôi” (Lc 18, 38 ). Nếu chúng ta chấp nhận sự bất lực của chúng ta để thực hiện việc giải thoát chính mình đơn thuần bằng những nỗ lực của chúng ta, lúc ấy, cửa hẹp sẽ rộng mở và đôi mắt chúng ta cũng mở ra. “Cửa Chuồng Chiên” (Ga 10,7), đó là Chúa Giêsu với đôi tay giang rộng trên thánh giá và ôm lấy toàn thể vũ trụ. Được Thiên Chúa Cha gọi mời, Người cũng mời gọi những con người đến từ mọi quốc gia và ngôn ngữ. Cha Christian de Chergé đã viết: “Thánh giá là chìa khóa của ngôi nhà mà chúng ta phải bước vào và là chìa khóa của những điều bí ẩn”.

Nói tóm lại con đường vào Nước Trời là do mỗi người chứ không phải Chúa. Chính vì thế, không phải chúng ta đòi Thiên Chúa nới rộng cửa, nhưng chính chúng ta phải biết trở thành bé nhỏ như Chúa đã dạy: “Hãy để trẻ nhỏ đến cùng Thầy vì Nước Trời về những ai giống như chúng”. Trở nên nhỏ bé là biết trở nên đơn sơ, trong trắng, thánh thiện và biết từ bỏ tất cả những gì không phù hợp, không theo ý của Chúa. Chúng ta thực sự phải khám phá Nước Trời qua Tình Yêu của Thiên Chúa như Đức Thánh Cha Phanxicô đã nói trong buổi đọc Kinh Truyền Tin trưa ngày 11.08.2013: “Tình yêu của Thiên Chúa là kho tàng đích thật của chúng ta. Đó là một tình yêu trao ban giá trị và vẻ đẹp cho tất cả mọi sự, một tình yêu trao ban sức mạnh cho gia đình, công ăn việc làm, học hành, tình bạn, nghệ thuật và mọi sinh hoạt của con người. Nó cũng trao ban ý nghĩa cho cả các kinh nghiệm tiêu cực và tội lỗi của chúng ta nữa”. Sống tình yêu của Chúa và chấp nhận nói lời “Xin Vâng” như Đức Mẹ là chúng ta đang bước vào con đường hẹp, bước cửa Nước Trời.

Lạy Chúa Giêsu, xin ban thêm lòng tin cho chúng con để chúng con mau mắn tìm kiếm Nước Trời, cởi bỏ con người cũ để mặc lấy Đức Kitô. Xin cho chúng con biết tìm kiếm thánh ý Chúa hơn là tìm kiếm con người của mình. Amen.

GỢI Ý ĐỂ CHIA SẺ:

1. Cửa hẹp là gì?
2. Tại sao chúng ta phải cởi bỏ con người cũ?
3. Con người cồng kềnh là gì?

Linh mục Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT

CARITAS PAKISTAN CỨU TRỢ CÁC NẠN NHÂN LŨ LỤT

CARITAS PAKISTAN CỨU TRỢ CÁC NẠN NHÂN LŨ LỤT

MULTAN: Tổ chức Caritas Pakistan đang nỗ lực cứu trợ nhân đạo các nạn nhân lũ lụt trầm trọng tại đây, đa số là người hồi giáo.

Trong hai tuần qua, mưa lũ gió mùa đã gây ra lũ lụt nặng nề trên toàn lãnh thổ Pakistan, nhất là trong bang Punjab. Lũ lụt đã khiến cho 108 người chết, 770 làng mạc chìm sâu dưới nước, gần 2,500 căn nhà bị nước cuốn trôi, và hơn 300 ngàn người lâm cảnh màn trời chiếu đất.

Caritas Pakistan cho biết đã phân phát phẩm vật cứu trợ gồm lương thực và vật dụng vệ sinh khẩn cấp cho trên 100 gia đình thuộc huyện Rajanpur, tỉnh Punjab. Giám đốc điều hành tổ chức Caritas Pakistan ông Amjad Gulzar nói: ”Ngay khi tình trạng khẩn trương xuất hiện, các toán thiện nguyện Caritas đã lập tức bắt đầu công cuộc cứu trợ và theo dõi sát tình hình lụt lội trong nước. Chúng tôi đã tức tốc cứu trợ những người nghèo khổ yếu đuối nhất, kể cả các anh chị em hồi giáo. Và nhân viên thiện nguyện Caritas đã chia sẻ với tín hữu hồi giáo những thời điểm đáng ghi nhớ, chẳng hạn như ngày kết thúc tháng chay tịnh Ramadan vừa qua.

Trong công cuộc cứu trợ nạn nhân lũ lụt, Caritas Pakistan cộng tác chặt chẽ với chính quyền địa phương. Tỉnh Punjab là nơi chịu nhiều thiệt hại vì lũ lụt nhất. Những người sống sót đang thiếu thốn mọi vật dụng và lương thực hằng ngày. Trong các chiến dịch cứu trợ dự trù, ba tháng đầu tiên được dành cho việc cứu trợ cấp thời, còn 7 tháng sau đó, Caritas sẽ đề ra những chương trình phục hồi cuộc sống cho các nạn nhân.

Dạo mưa lũ gió mùa năm 2012, Caritas Pakistan đã trợ giúp trên 7.000 gia đình và điều trị y tế cho hơn 4,700 bệnh nhân. (FIDES 20-08-2013)

Mai Anh – Vatican Radio

CON SỐ CÁC GIA ĐÌNH TÂY BAN NHA ĐƯỢC TỔ CHỨC CARITAS TRỢ GIÚP VƯỢT QUÁ CON SỐ NGƯỜI DI DÂN

CON SỐ CÁC GIA ĐÌNH TÂY BAN NHA ĐƯỢC TỔ CHỨC CARITAS TRỢ GIÚP VƯỢT QUÁ CON SỐ NGƯỜI DI DÂN

ALMERIA: Tổ chức Caritas giáo phận Almeria bên Tây Ban Nha vừa cho biết con số các gia đình Tây Ban Nha được trợ giúp đã vượt quá số người di dân.

Trong báo cáo hoạt động năm 2012 dài 38 trang Caritas Almeria cho biết đã cứu trợ 93.593 gia đình hay cá nhân tìm đến với tổ chức này để được trợ giúp về lương thực, quần áo, hay thuốc men. Con số các gia đình Tây Ban Nha được trợ giúp lên tới 4,652 hộ, vượt quá con số 3.844 gia đình di dân cần được giúp đỡ. Tổng cộng Caritas Almeria đã giúp đỡ trên 1 triệu ký thực phẩm. Ông Andrès Asensio Martinez, giám đốc Caritas địa phương, cho biết tổ chức này can thiệp nhiều bên cạnh các gia đình mới lâm cảnh nghèo túng vì bị thất nghiệp, hay vì phải đóng thuế khóa quá nhiều nên phải tìm đến xin giúp đỡ. Tại Almeria, Caritas hoạt động tích cực nhờ sự hiện diện của 764 nhân viên thiện nguyện, trong đó đại đa số làm việc trong phạm vi giáo xứ. (SD 20-08-2013)

Mai Anh – Vatican Radio

GIÁO PHẬN SIRACUSA TRÊN ĐẢO SICILIA, NAM ITALIA CHUẨN BỊ KỶ NIỆM 60 NĂM ĐỨC MẸ KHÓC

GIÁO PHẬN SIRACUSA TRÊN ĐẢO SICILIA, NAM ITALIA CHUẨN BỊ KỶ NIỆM 60 NĂM ĐỨC MẸ KHÓC

Mother of tears in syracuse - 1

SIRACUSA: GIáo phận Siracusa trên đảo Sicilia, Nam Italia đang chuẩn bị mừng kỷ niệm 60 năm Đức Mẹ khóc, xảy ra hồi năm 1953.

Trong những ngày từ 29 tháng 8 đến mùng 1 tháng 9 năm 1953, một tượng ảnh Khiết Tâm Đức Mẹ bằng thạch cao treo trên đầu giường của một đôi vợ chồng trẻ tên là Angelo Iannuso và Antonina Giusto ở Siracusa bắt đầu đổ lệ. Hiện tượng này xảy ra nhiều lần, trong nhà cũng như ngoài trời.

Ngày 1 tháng 9, một ủy ban bác sĩ và các chuyên viên thử nghiệm đã hứng những giọt nước mắt rơi từ đôi mắt tượng ảnh đem đi phân tích bằng các phương pháp khoa học và chứng thực rằng đây là những giọt nước mắt người. Sau khi khoa học chứng thực điều này, tượng ảnh không còn khóc nữa. Hôm ấy là ngày thứ tư kể từ khi ảnh Đức Mẹ khóc.

Các nghi lễ mừng kỷ niệm khai mạc với thánh lễ trọng thể do Đức Giám Mục sở tại Salvatore Pappalardo chủ sự tại đường Degli Orti, nơi xảy ra hiện tượng Đức Mẹ khóc, với sự hiện diện của Đức Hồng Y Dario Castrillon Hoyos nguyên chủ tịch Hội đồng Tòa Thánh Ecclesia Dei. Ngày 1-9-2013, Đức Hồng Y Tarcisio Bertone, Quốc Vụ Khanh Tòa Thánh, sẽ đến Siracusa. Nhân dịp này, Đức Hồng Y Quốc vụ khanh sẽ khánh thành tấm bia kỷ niệm chuyến viếng thăm của Đức Hồng Y Wojtyla, người sẽ là giáo hoàng Gioan Phaolô II tương lai. Ngày 2-9-1964, trong thời gian tạm ngưng Công đồng chung Vatican 2, Đức Hồng Y Wojtyla đã đi thăm Siracusa và ký tên trong sổ lưu niệm của đền thánh Đức Mẹ khóc. Một hộp kính đặc biệt cũng được thực hiện để bảo tồn các thánh tích như chiếc khăn che tượng Đức Mẹ, một nửa khăn tay thấm nước mắt chảy ra từ tượng ảnh và ống nghiệm hứng nước mắt Đức Mẹ để phân tích. Trong suốt năm 2013 này, hộp kính thánh tích sẽ được các linh mục của đền thánh đưa đến nhiều giáo xứ Italia cho giáo dân kính viếng. (CSD 17-8-2013)

Linh Tiến Khải – Vatican Radio

ĐỨC CHA YOUHANNES ZAKARIA CÁM ƠN TÌNH LIÊN ĐỚI CỦA MỌI NGƯỜI VỚI DÂN NƯỚC AI CẬP

ĐỨC CHA YOUHANNES ZAKARIA CÁM ƠN TÌNH LIÊN ĐỚI CỦA MỌI NGƯỜI VỚI DÂN NƯỚC AI CẬP

CAIRO: Đức Cha Youhannes Zakaria Giám Mục giáo phận công giáo Copte Luxor đã cám ơn tình liên đới và lời cầu nguyện của mọi người trên thế giới cho dân nước Ai Cập trong giai đoạn khó khăn này.

Đức Cha cho biết các điều kiện an ninh được cải tiến nhiều, vì cảnh sát đã bắt giữ vài lãnh tụ hồi cuồng tín xúi dục người trẻ bạo lực. Tuy vẫn còn ở trong nhà đóng kín, nhưng các binh sĩ đã tiếp tế bánh cho Đức Cha và nhân viên tòa Giám Mục. Và Kitô hữu cũng cảm thấy an ninh hơn.

Ngày 22-8-2013 Đức Cha đã cử hành lễ Đức Mẹ hồn xác lên trời theo lịch Giuliano như các Giáo Hội Kitô Đông Phương khác, vào ban sáng một cách đơn sơ chứ không trọng thể với cuộc rước kiệu vào ban chiều như mọi năm.

Đức Cha cũng rất cảm động cám ơn mọi người trên thế giới đã tỏ tình liên đới và điện thoại thăm hỏi Đức Cha từ Hoa Kỳ và Đức. Ngài xin mọi người tiếp tục cầu nguyện cho dân nước Ai Cập, tín hữu Kitô cũng như tín hữu hồi đang phải đau khổ vì bạo lực của các lực lượng cuồng tín (FIDES 21-8-2013)

Linh Tiến Khải – Vatican Radio

ĐỨC TỔNG GIÁM MỤC TOMASI KÊU GỌI TÌM GIẢI PHÁP HÒA BÌNH CHO SIRIA

ĐỨC TỔNG GIÁM MỤC TOMASI KÊU GỌI TÌM GIẢI PHÁP HÒA BÌNH CHO SIRIA

GENÈVE: Đức Tổng Giám Mục Silvano Maria Tomasi, quan sát viên thường trực của Tòa Thánh tại Genève, khẩn thiết kêu gọi tìm giải pháp hòa bình cho Siria, qua việc đối thoại chân thành giữa mọi lực lượng liên hệ.

Đức Tổng Giám Mục Tomasi đã đưa ra lời kêu gọi trên đây trong cuộc phỏng vấn dành cho đài Vaticăng sáng ngày 22-8-2013. Đức Cha nói cộng đồng quốc tế có lý do để âu lo trước các cảnh đẫm máu xảy ra tại Siria với nguy cơ dùng vũ khí hóa học để tàn sát thường dân vô tội. Như Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhấn mạnh bạo lực không dẫn đưa tới giải pháp nào cả. Vì thế mọi phe phái cần phải đối thoại để có thể đi tới hội nghị Genève thứ hai, trong đó các thành phần của mọi phía đều có thể hiện diện và trình bầy các lý lẽ của mình, và cùng nhau thành lập một chính phủ lâm thời. Để đưực như vậy cần gạt bỏ mọi điều kiện loại trừ nhóm này nhóm nọ. Đây là cố gắng cần thiết để chấm dứt bạo lực. Đức Tổng Giám Mục Tomasi cũng nhấn mạnh phải thôi tiếp tục gửi vũ khí tới Siria cho phe đối lập cũng như cho chính quyền. Ngoài ra cũng cần phải loại bỏ kiểu đọc hiểu thiên vị thực tại của Siria và toàn vùng Trung Đông. Người ta có cảm tường các phương tiện truyền thông không xem xét mọi khía cạnh đã gây ra các xung khắc tại Siria. Chúng ta đã chứng kiến tại Ai Cập trong trường hợp các Anh em hồi giáo được sự ủng hộ vô điều kiện đã đưa tới các bạo lực khác. Có các lợi lộc hiển nhiên: người muốn một chính quyền Sunnit, người muốn có sự tham dự của tất cả mọi nhóm thiểu số. Vì thế cần phải khởi hành từ ý niệm công dân, tôn trọng mọi công dân trong nước, và để cho các khác biệt tôn giáo, chủng tộc, chính trị phát triển trong một bối cảnh đối thoại.

Liên quan tới vấn đề dùng vũ khí hóa học, Đức Tổng Giám Mục Tomasi cho rằng không nên đưa ra kết luận, khi chưa có các bằng chứng hiển nhiên. Qua các quan sát viên đã hiện diện tại Siria cộng đồng quốc tế có thể đưa ra ánh sáng vụ này. Nhưng không thể bắt đầu với một thành kiến, quy trách nhiệm cho người này người nọ. Cần phải đặt nghi vấn ai muốn phạm loại tội vô nhân này? Kinh nghiệm cho thấy các can thiệp vũ trang tại vùng Trung Đông, bên Irak và Afghanistan đã không đưa tới kết qủa xây dựng nào. Vì nguyên tắc “với chiến tranh người ta mất tất cả” vẫn có giá trị (RG 22-8-2013)

Linh Tiến Khải – Vatican Radio

SỨ ĐIỆP ĐỨC HỒNG Y VEGLIÒ GỬI ĐẠI HỘI MỤC VỤ DU LỊCH ARGENTINA

SỨ ĐIỆP ĐỨC HỒNG Y VEGLIÒ GỬI ĐẠI HỘI MỤC VỤ DU LỊCH ARGENTINA

VATICAN: Trong sứ điệp gửi đại hội mục vụ du lịch, do Ủy ban di cư và du lịch của Hội Đồng Giám Mục Argentina tổ chức trong các ngày 21-23 tháng 8 năm 2013, Đức Hồng Y Antonio Vegliò, Chủ tỉch Hồi Đồng Tòa Thánh cho người di cư và lưu động, nhấn mạnh rằng du lịch có thể góp phần thăng tiến tinh thần, luân lý đạo đức và vật chất cho con người.

Đại hội nêu bật tương quan giữa du lịch và sứ điệp Aparecida đọc hiểu du lịch dưới ánh sáng của ”Nước Thiên Chúa và việc thăng tiến phẩm giá con người”. Đức Hồng Y Vegliò đã nhắc tới tài liệu đúc kết hội nghi CELAM Aparecida năm 2007, trong đó các Giám Mục châu Mỹ Latinh và quần đảo Caraibi ghi nhận rằng: Nền văn hóa ngày nay mở ra các lãnh vực truyền giáo và mục vụ mới.

Một trong các lãnh vực đó là mục vụ du lịch và thời giờ rảnh rỗi có một lãnh vực hiện thực mênh mông trong các câu lạc bộ, thể thao, xi nê, trung tâm thương mại và nhiều tình trạng sống thường ngày cần được chú ý và rao truyền Tin Mừng. Thật thế hiện tượng du lịch cống hiến cho chúng ta dịp may giới thiệu Chúa Kitô như câu trả lời tuyệt đỉnh cho các vấn nạn của con người ngày nay. Mục vụ du lịch cần cộng tác với tất cả các lãnh vực liên hệ và có các cơ cấu mục vụ thích hợp trên bình diện quốc gia giáo phận và giáo xứ. Ngày nay du lịch cũng được thừa nhân như là một yếu tố có thể tạo thuận lợi cho sự phát triển kinh tế của các vùng địa lý thấp kém nhất, hay có thể là nguồn cung cấp công ăn việc làm cho người trẻ đang gặp khó khăn. Có nhiều dự án và chương trình mà các tổ chức dân sự và Giáo Hội hay có linh hứng theo tinh thần Kitô có thể thực hiện để trợ giúp các anh chị em cần được giúp đỡ.

Tuy nhiên, Đức Hồng Y Chủ tịch Hội Đồng Tòa Thánh cho người di cư và lưu động cũng mạnh mẽ tố cáo các hiện tượng du lịch tiêu cực như du lịch tình dục, và nhấn mạnh rằng cần phải chống lại tệ nạn này từ trong các gốc rễ của nó. Đức Hồng Y Vegliò nhắc lại các chỉ dẫn mà Đức Thánh Cha Biển Đức XVI đã đưa ra trong sứ điệp gửi hội nghị mục vụ du lịch quốc tế lần thứ VII tại Cancun bên Mêhicô năm 2012. Đức Biển Đức XVI khẳng định rằng: bổn phận của mục vụ du lịch là soi sáng hiện tượng này với giáo huấn xã hội của Hội Thánh, qua việc thăng tiến một nền văn hóa du lịch luân lý đạo đức và có trách nhiệm, làm sao để đạt sự tôn trọng phẩm giá của con người và của các dân tộc, ai cũng có thể được hưởng, công bằng, có thể chịu đựng được và tôn trọng môi sinh.

Trong số các đề tài được thảo luận trong đại hội có: nền van hóa lao động, việc khai thác lao động trong lãnh vực du lịch, thămg tiến nền kinh tế cho các nhóm thiểu số, bảo vệ người tàn tật cho một ngành du lịch mọi người đều được hưởng, quan niệm về du lịch trong chìa khóa truyền giáo. Bên cạnh các bài thuyết trình và thảo luân là các chia sẻ kinh nghiệm cụ thể trong lãnh vực mục vụ du lịch tại nhiều nước trên thế giới (SD 22-8-2-13)

Linh Tiến Khải – Vatican Radio
 

ĐỐI THOẠI DỰA TRÊN SỰ HIỀN DỊU DẪN ĐƯA TỚI HÒA BÌNH

ĐỐI THOẠI DỰA TRÊN SỰ HIỀN DỊU DẪN ĐƯA TỚI HÒA BÌNH

VATICAN: Sáng ngày 21-8-2013 Đức Thánh Cha Phanxicô đã tiếp một nhóm 200 học sinh và giáo sư trường trung học Seibu Gauken Bunri Tokyo trong sân Damaso của nội thành Vaticăng. Ngài khích lệ các bạn trẻ thăng tiến sự gặp gỡ, đối chiếu và đối thoại vì đó là các dụng cụ của sự hiểu biết và hòa bình, đặc biệt khi chúng có nền tảng là sự hiền dịu.

Nhắc tới kinh nghiệm của mgài ngay từ khi còn trẻ đã muốn sang truyền giáo bên Nhật Bản Đức Thánh Cha nói: sự hiểu biết các nền văn hóa khác là cơ may giúp chúng ta lớn lên. Nếu chúng ta bị cô lập trong chính mình, chúng ta chỉ có những gì mình có, mà không thể lớn lên trên bình diện văn hóa. Trái lại, nếu chúng ta đi tìm gặp các người khác, các nền văn hóa khác, các kiểu suy tư khác, các tôn giáo khác, thì chúng ta sẽ ra khỏi chính mình, và bắt đầu cuộc mạo hiểm đẹp biết bao nhiêu là sự đối thoại.

Đối thoại rất quan trọng, vì nó giúp chúng ta lớn lên và trưởng thành. Trái lại, khép kín trong chính mình có thể gây ra các hiểu lầm và cãi nhau. Tuy nhiên, để cho cuộc đối thoại có hiệu qủa, cần phải có thái độ hiền dịu và khả năng tìm ra các con người và các nền văn hóa với sự hòa bình, khả năng đặt ra các vấn nạn thông minh… lắng nghe người khác trước rồi sau đó hẵng nói. Đó là sự hiền dịu. Chính đối thoại đưa tới hòa bình. Trái lại, việc thiếu đối thoại và khép kín trong chính mình chứa đựng các nguy hiểm đối với con người. Mọi chiến tranh, mọi xung khắc và tất cả các vấn đề không thể giải quyết được, nếu thiếu đối thoại. Khi có vấn đề hãy đối thoại, vì đối thoại tạo hòa bình. Các bạn hãy biết đối thoại. Khi đối thoại người ta lớn lên, và đó là điều tôi cầu chúc các bạn.

Một nữ sinh đã đại diện cả nhóm cám ơn Đức Thánh Cha đã cho họ được gặp ngài và hứa là từ nay sẽ thực hành lời Đức Thánh Cha nhắn nhủ. Vì nữ sinh nói tiếng Ý nên Đức Thánh Cha hỏi: ”Cha cám ơn nhiều lắm. Mà con sinh ở Napoli hay sao mà nói tiếng Ý giỏi vậy?” Sau đó các bạn trẻ đã hát mừng Đức Thánh Cha bằng tiếng Nhật và ca khúc của trường Seibu Gauken Nunri. Đức Thánh Cha khen các bạn trẻ giỏi, hát hay quá! Ngài nói rất tiếc ngài lại không biết hát (RG 21-8-2013)

Linh Tiến Khải – Vatican Radio

ĐỨC HỒNG Y LEONARDO SANDRI KÊU GỌI NHÂN DÂN AI CẬP CHUNG SỐNG HÒA BÌNH

ĐỨC HỒNG Y LEONARDO SANDRI KÊU GỌI NHÂN DÂN AI CẬP CHUNG SỐNG HÒA BÌNH

VATICAN: Đức Hồng Y Leonardo Sandri, Tổng trưởng Bộ các Giáo Hội Đông Phương, đã tha thiết kêu gọi toàn dân Ai Cập tìm ra các con đường giúp sống chung hòa bình.

Đức Hồng Y đã đưa ra lời kệu gọi trên đây qua chương trình Ý ngữ đài Vaticăng ngày 21-8-2013. Đức Hồng Y nói: ”Bộ các Giáo Hội Đông Phương lo âu theo đõi tình hình kinh khủng của Ai Cập, và cùng với Đức Thánh Cha Phanxicô cầu nguyện cho các nạn nhân và những người tiếp tục phải đau khổ vì các hậu qủa nặng nề và đẫm máu của xung khắc kéo dài trong xã hội Ai Cập. Hiệp nhất với Đức Thánh Cha chúng tôi cầu mong đối thoại và hòa giải tái lập hòa bình dân sự và cuộc sống xã hội cho toàn dân Ai Cập, cũng như tái thiết các vùng bị tàn phá bởi các biến cố vừa qua.

Đức Hồng Y Sandri cũng đặc biệt bầy tỏ sự gần gũi huynh đệ với Đức Thượng Phụ chính thống Copte Tawadeos II, và Đức Thượng Phụ công giáo Copte Ibrahim Sidrak, Đức Hồng Y Antonios Naguib nguyên Thượng Phụ, các Giám Mục, linh mục tu sĩ nam nữ và giáo dân của mọi Giáo Hội công giáo Đông phương và Latinh tại Ai Cập. Ngài xin Chúa nâng đỡ mọi người trong thử thách cam go này, an ủi những người phải đau khổ trên thân xác cũng như trong tinh thần, đặc biệt là những người vô tội và đón nhận linh hồn các nạn nhân đã qua đời. Nước mắt của họ là nước mắt của tất cả mọi Giáo Hội công giáo Đông Phương trên toàn thế giới.

Đức Hồng Y Sandri cũng kêu gọi mọi người duy trì niềm hy vọng Ai Cập có thể sống kinh nghiệm một mùa xuân mới nhân bản, tự do, đặc biệt là tự do tôn giáo, công bằng và liên đới phong phú hơn, nhờ sự đóng góp trách nhiệm của tất cả mọi thành phần dân chúng. Để được như thế cần bảo vệ phẩm giá của từng người và của các cộng đoàn, vì sự giao thoa tôn giáo văn hóa và lịch sử làm giầu cho hết mọi người. Ước chi với sự trợ giúp của cộng đồng quốc tế mọi người dân Ai Cập tìm ra các con đường của sự chung sống hòa bình. Và mong rằng an ninh, giáo dục, y tế nhà ở, công ăn việc làm và tất cả những gì cần thiết cho một cuộc sống xứng đáng với con người được bảo đảm cho từng người.

Sau cùng hiệp ý với Đức Thánh Cha Phanxicô đang cầu nguyện và đau khổ và khẩn nài hòa bình cho đất nước Ai cập thân yêu, Đức Hồng Y Sandri phó thác mọi người dân Ai Cập cho Thánh Gia đã từng sống lưu lạc trên mảnh đất này dọc dài các thế kỷ được coi là diễm phúc và thánh vì đã tiếp đón Đấng Cứu Thế (SD 21-8-2013)

Linh Tiến Khải
– Vatican Radio


 

ĐỨC THÁNH CHA SẼ LOAN BÁO NGÀY PHONG HIỂN THÁNH CHO ĐỨC GIOAN XXIII VÀ ĐỨC GIOAN PHAOLÔ II

ĐỨC THÁNH CHA SẼ LOAN BÁO NGÀY PHONG HIỂN THÁNH CHO ĐỨC GIOAN XXIII VÀ ĐỨC GIOAN PHAOLÔ II

RIMINI: Ngày 20-8-2013 Đức Hồng Y Angelo Amato, Tổng trưởng Bộ Phong Thánh, đã xác nhận rằng ngày 30-9-2013 Đức Thánh Cha Phanxicô sẽ loan báo ngày phong hiển thánh cho Đức Chân phước Giáo Hoàng Gioan XXIII và Đức Chân phước Giáo Hoàng Gioan Phaolô II.

Đức Hồng Y Tổng Trưởng đã trả lời phóng viên Luca Collodi của đài Vatican trong cuộc phỏng vấn, khi ngài tham dự buổi khánh thành cuộc triển lãm về thánh Giovanni Battista Piamarta trong khuôn khổ Đại hội các dân tộc tại Rimini trung Italia. Đức Hồng Y cho biết ngày 29-7-2013 trong cuộc phỏng vấn dành cho các nhà báo quốc tế trên chuyến bay từ Rio de Janeiro về Roma, Đức Thánh Cha đã cho biết lễ phong thánh sẽ diễn ra trong năm 2014. Và ngài sẽ thông báo thời điểm.

Đức Gioan XXIII đã là một tiên tri lớn và là người đã triệu tập Công Đồng Chung Vaticăng II, trong khi Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II là người đã thực thi và phát triển các giáo huấn của Công Đồng trong tất cả các khía cạnh và sức mạnh của nó. Hai vị thật là hai cột trụ của nền văn hóa và sự thánh thiện của Kitô giáo (RG 20-8-2013)

Linh Tiến Khải – Vatican Radio