Cuộc gặp gỡ đại kết Anh giáo và Công giáo tại Leicester

Cuộc gặp gỡ đại kết Anh giáo và Công giáo tại Leicester

Cuộc gặp gỡ đại kết này được tổ chức mỗi 2 hay 3 năm một lần. Năm nay đến phiên Giáo hôi Anh giáo tổ chức cuộc họp. Các tham dự viên đến đây với tinh thần tôn trọng, tình bạn và sự cộng tác.

Linh đạo, thần học và cùng hiện diện

Mục sư Jeremy Worthen, Tổng Thư ký Ủy ban Quan hệ Đại kết của “Hội đồng Hiệp nhất Kitô hữu” của Giáo hội Anh giáo, chuyên về cải tiến các mối quan hệ với các Giáo hội Kitô, giải thích về cuộc gặp gỡ: “Linh đạo, thần học và cùng hiện diện. Đây sẽ là các yếu tố của cuộc gặp gỡ ở Leicester.”

Chương trình trong 2 ngày tại Leicester là phụng vụ, thảo luận, suy tư  về các điểm của Tuyên ngôn: “Cùng nhau bước đi trên hành trình”. Vào chiều ngày 16 hôm qua, sau cuộc gặp gỡ ngắn, các GM Anh giáo và Công giáo đã họp nhau tại nhà thờ chính tòa Anh giáo để hát kinh chiều. Ngày hôm nay, 17.01, các GM Công giáo sẽ cử hành Thánh lễ tại đan viện Thánh giá của dòng Đaminh; các GM Anh giáo tự do tham dự Thánh lễ nếu muốn. Sau Thánh lễ sẽ có hội thảo và vào ban trưa sẽ có kinh nguyện kết thúc do Giáo hội Anh giáo hướng dẫn.

Gặp nhau, trò chuyện và hiểu nhau hơn

Cuộc gặp gỡ là cơ hội để các GM gặp nhau, trò chuyện và hiểu nhau hơn. Theo mục sư Worthen,  các mục tử gặp nhau để kiến tạo những mối liên hệ và chia sẻ những khó khăn để giúp đỡ nhau. Vì lý do này, các GM được chia thành các nhóm theo vùng địa lý để có thể tìm ra những cách thức cộng tác. Mục sư Worthen cũng nhận định: “Các vấn đề chia cách chúng ta không phải dễ giải quyết, đặc biệt là vấn đề thẩm quyền và giáo hội học, như đã xảy ra từ thời vua Henry VIII. Trong thời đại chúng ta, có một sự nhận thức mới. Bối cảnh mà chúng ta hoạt động là một xã hội bị tục hóa và quan trọng là chúng ta nâng đỡ nhau và cùng nhau suy nghĩ cách thế chúng ta có thể chia sẻ Tin mừng cách tốt hơn với xã hội chúng ta đang sống.” (SIR 14.01.2019)

Hồng Thủy

ĐTC Phanxicô: Tình yêu đối với Thiên Chúa và tha nhân không thể tách rời

ĐTC Phanxicô: Tình yêu đối với Thiên Chúa và tha nhân không thể tách rời

Trọng tâm Tin Mừng Chúa nhật hôm nay (Mc 12,28b-34) đó là điều răn của tình yêu: Yêu mến Thiên Chúa và yêu thương người thân cận. Một luật sĩ hỏi Chúa Giêsu: “Trong các giới răn điều nào trọng nhất?” (c. 28).

Điều răn quan trọng nhất

Chúa Giêsu trả lời bằng cách trích dẫn việc tuyên xưng đức tin mà mỗi người Israel khi bắt đầu và kết thúc một ngày sống thường bắt đầu với những lời: “Hỡi Israel, hãy nghe đây: Thiên Chúa, Chúa chúng ta, là Chúa duy nhất” (Dnl 6,4). Bằng cách này dân Israel gìn giữ đức tin nền tảng của mình trong thực tế với tất cả niềm xác tín: chỉ có một Thiên Chúa là “Thiên Chúa chúng ta”, trong nghĩa này Ngài gắn bó với chúng ta với một giao ước bất khả phân ly, Ngài yêu thương chúng ta, Ngài sẽ yêu thương chúng ta mãi mãi. Từ nguồn mạch này dẫn đến chúng ta điều răn kép: “Yêu mến Thiên Chúa ngươi hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức ngươi […] yêu mến tha nhân như chính mình ngươi” (c. 30-31).

Lời giảng dạy của Chúa Giêsu

Với việc chọn hai Lời này, hướng từ Thiên Chúa đến dân Ngài và đặt chung với nhau, Chúa Giêsu đã dạy một lần cho mãi mãi rằng tình yêu đối với Thiên Chúa và tình yêu hướng về tha nhân là một điều không thể tách rời, hơn nữa còn hổ trợ lẫn nhau. Mặc dù được xếp theo thứ tự, chúng là hai mặt của một mề đai duy nhất: sống chung với nhau là sức mạnh thực sự của người tín hữu! Yêu mến Thiên Chúa là sống cho Ngài và vì Ngài, cho chính Ngài và cho chính những gì Ngài thi hành. Và Thiên Chúa của chúng ta đã trao ban vô điều kiện, tha thứ không có giới hạn, đó là mối tương quan thúc đẩy và làm cho lớn lên. Yêu mến Thiên Chúa có nghĩa là mỗi ngày nỗ lực để trở thành cộng tác viên của Ngài trong sự phục vụ vô điều kiện người thân cận, trong việc cố gắng tha thứ không giới hạn và trong việc vun trồng các mối tương quan hiệp thông huynh đệ.

Không lựa chọn trước người thân cận

Và ĐTC nhấn mạnh rằng: Thánh sử Máccô không bận tấm đến việc ai là người thân cận, bởi vì người thân cận là người mà chúng ta gặp mỗi ngày. Không phải là chuyện lựa chọn trước người thân cận, đây không phải là Kitô hữu, nhưng có đôi mắt để nhìn thấy người thân cận và có một trái tim để muốn làm điều tốt. Nếu chúng ta luyện tập nhìn với cái nhìn của Chúa Giêsu, chúng ta có thể lắng nghe và ở bên cạnh những ai cần sự trợ giúp. Các nhu cầu của người thân cận đòi hỏi câu trả lời thiết thực, nhưng trước hết họ cần một sự chia sẻ.

Không đủ nếu chỉ cho người đói ăn

Người đang đói không chỉ cần một tô súp, nhưng còn cần một nụ cười, cần được lắng nghe và cần lời cầu nguyện, tất cả cùng thực hiện với nhau. Tin Mừng hôm nay không chỉ mời gọi tất cả chúng ta hướng đến tình trạng đói nghèo khẩn cấp của những người anh em đói nghèo nhất, nhưng trước hết cần chú ý đến nhu cầu của sự gần gũi huynh đệ, của ý nghĩa cuộc sống và của sự dịu dàng. Điều này chất vấn các cộng đoàn Kitô chúng ta: đó là tránh nguy cơ trở thành những cộng đoàn mà sống với nhiều sáng kiến nhưng chỉ có vài mối tương quan: “Các trạm dịch vụ” nhưng ít sự đồng hành, trong ý nghĩa trọn vẹn và kitô giáo của từ ngữ này.

Tình yêu Thiên Chúa và tha nhân không thể tách biệt

Thiên Chúa là tình yêu, vì yêu Ngài đã tạo dựng chúng ta và để chúng ta có thể yêu người khác ở lại hiệp nhất với Ngài. Sẽ là ảo tưởng nếu chúng ta yêu tha nhân nhưng lại không yêu mến Thiên Chúa; và cũng vậy sẽ là ảo tưởng nếu yêu tha nhân mà không yêu mến Thiên Chúa. Hai chiều kích của tình yêu, đối với Thiên Chúa và tha nhân, trong sự hiệp nhất này chính là đặc điểm của người môn đệ Chúa Giêsu. Đức Trinh Nữ Maria giúp chúng ta đón nhận và làm chứng trong cuộc sống mỗi ngày sự giảng dạy chiếu sáng này.

Ngọc Yến

Tòa Thánh chúc mừng các tín hữu Ấn giáo nhân lễ Diwali

Tòa Thánh chúc mừng các tín hữu Ấn giáo nhân lễ Diwali

Hội đồng Tòa Thánh đối thoại liên tôn bày tỏ lập trường trên đây trong sứ điệp gửi đến các tín hữu Ấn giáo nhân lễ Diwali là lễ Ánh Sáng, mừng sự chiến thắng của sự thật trên dối trá, sự sống trên sự chết, sự thiện trên sự ác. Lễ này được cử hành trong 3 ngày và năm nay bắt đầu từ ngày 7-11 tới đây.

 Chúc mừng

 Trong sứ điệp, Đức Cha Miguel Angel Guixot, người Tây Ban Nha, Tổng thư ký Hội đồng Tòa Thánh đối thoại liên tôn, cầu mong rằng dịp mừng lễ Diwali củng cố tinh thần thân hữu và huynh đệ giữa các tín hữu Ấn giáo, mang lại hòa bình và vui tươi trong các gia đình và cộng đoàn.

 Bênh vực những người yếu thế và bị gạt bỏ

 Ngài cũng nhắc đến tình trạng ”những thành phần dễ bị tổn thương trong các xã hội chúng ta phải chịu bao nhiêu thử thách hằng ngày: người nghèo, bệnh nhân, người già, người tàn tật, người túng quẫn, người bị bỏ rơi, những người di dân và người bị gạt ra ngoài lề xã hội, những người bị loại trừ về phương diện xã hội, tôn giáo, văn hóa, ngôn ngữ, các nạn nhân bị lạm dụng, và bạo lực, nhất là các phụ nữ và trẻ em.”

 Đức Cha Guixot viết: ”Nghĩa vụ luân lý chăm sóc những người dễ bị tổn phương phát xuất từ niềm tin chung, theo đó tất cả chúng ta đều là những thụ tạo của Thiên Chúa, và vì thế chúng ta là anh chị em với nhau, bình đẳng trong phẩm giá và có trách nhiệm đối với nhau. Nhưng nghĩa vụ ấy cũng phát sinh từ kinh nghiệm về sự dễ bị tổn thương của chính chúng ta, bao nhiều lần chúng ta tìm kiếm người giúp đỡ chúng ta.”

 Quan tâm giúp đỡ những người kém may mắn trong cộng đoàn

 Đức Cha Tổng thư ký Hội đồng Tòa Thánh đối thoại liên tôn cũng khẳng định rằng ”những cơ hội phục vụ ở trong tầm tay chúng ta, vì trong mỗi cộng đoàn, mỗi xã hội đều có những người dễ bị tổn thương. Cần cố gắng nhiều hơn, trong tinh thần liên đới, để họ có thể nhận thấy “sự hiện diện của những anh chị em quan tâm đến họ, và khi mở cửa tâm hồn và cuộc sống, chúng ta làm cho họ cảm thấy chúng ta là người bạn và là người thân của họ”.

 Kêu gọi các vị hữu trách chính trị

 Đức Cha Guixot cổ võ sự quan tâm và cộng tác với nhau, không những để bảo vệ chỗ đứng hợp pháp của những người dễ bị tổn thương, và các quyền của họ giữa lòng xã hội, nhưng còn để nuôi dưỡng một nền văn hóa chăm sóc và coi trọng họ. Ngài viết: ”Cả trong các gia đình chúng ta, cũng cần nỗ lực để không một ai cảm thấy họ không được mong muốn và yêu thương, bị loại trừ hoặc bị làm ngơ không biết đến. Mỗi cấp độ xã hội, đặc biệt là các nhà hữu trách chính trị, và chính quyền, những người đã được chuẩn bị nhiều hơn để cung cấp những trợ giúp thực tiễn, cần phải chứng tỏ một khuôn mặt và một con tim đối với những người dễ bị tổn thương trong xã hội chúng ta và đi tới tất cả những người ở ngoài lệ và bị đàn áp. Lòng quảng đại này không thể bị coi như một cử chỉ tượng trưng, nhưng như một thành quả của sự soi sáng của Chúa trong, hướng đến sự giải thoát chân thực và an sinh cho những người dễ bị tổn thương và nhắm bảo vệ chính nghĩa của họ” (Rei 31-10-2018).

Giuse Trần Đức Anh, OP

Hội nghị giữa Đức Thánh Cha và các vị lãnh đạo Kitô

Hội nghị giữa Đức Thánh Cha và các vị lãnh đạo Kitô

BARI. ĐTC và 19 thủ lãnh của các Giáo Hội Kitô đã trao đổi với nhau tại Đền Thánh Nicola ở Bari đề các vấn đề của Trung Đông.

Trong Vương cung thánh đường, ở gian giữa, các băng ghế dài được khiêng đi để đặt một bàn tròn lớn ở giữa, chung quanh là 20 chiếc ghế hoàn toàn giống nhau, dành cho ĐTC và 19 vị thủ lãnh các Giáo Hội khác, trước mỗi vị có một micro, và đàng sau mỗi ghế có một ghế dành cho các vị phụ tá của trưởng phái đoàn. Ngoài ĐTC, các vị Thượng Phụ của Chính Thống, Chính Thống Đông Phương, còn có đại diện của Giáo Hội Tin Lành Luther ở Thánh Địa, và một nữ mục sư thuộc Hội đồng các Giáo Hội Kitô Trung Đông. Ngồi cạnh ĐTC là Đức TGM Pierbattista Pizzaballa, dòng Phanxicô, Giám quản Tông Tòa Tòa Thượng Phụ Công Giáo la tinh Jerusalem. Đức TGM có nhiệm vụ trình bày một bài giáo đầu, mở ra cuộc đối thoại.

Cuộc đối thoại và thảo luận hoàn toàn dành riêng, nên mọi người khác phải ra ngoài, ngoại trừ các vị phụ giúp các Thượng Phụ, các thông dịch viên bằng 5 thứ tiếng được sử dụng là Ý, Arập, Hy Lạp, Anh và Pháp. Ngoài ra cho các nhân viên thu hình mạch kín để các thông dịch viên có thể theo dõi và thi hành công việc. Sau cùng ở trong một góc thánh đường có 4 ghế dành cho ĐHY Parolin, Quốc vụ khanh Tòa Thánh, ĐHY Angelo Becciu nguyên là Phụ tá quốc vụ khanh, ĐHY Leonardo Sandri, Tổng trưởng Bộ các Giáo Hội Đông phương, va sau cùng là ĐHY Kurt Koch, Chủ tịch Hội đồng Tòa Thánh hiệp nhất các tín hữu Kitô.

Kết thúc cuộc gặp gỡ và trao đổi vào lúc quá 1 giờ trưa, ĐTC và tất cả các vị ra ngoài nhà thờ, trước sự hiện diện của đông đảo các tín hữu.

Lời đúc kết của ĐTC

Đứng tại thềm Nhà thờ thánh Nicola, ĐTC nói với mọi người rằng:

”Sự hiện diện của các tín hữu Kitô ở Trung Đông sẽ có tính chất ngôn sứ hơn nếu sự hiện diện ấy làm chứng nhiều hơn về Chúa Kitô vị Vua Hòa bình (Xc IS 9,5). Chúa đã không cầm gương, nhưng yêu cầu các môn đệ hãy xỏ gươm vào bỏ. Cả cuộc sống Giáo Hội chúng ta cũng bị cám dỗ theo những tiêu chuẩn của thế giới, tiêu chuẩn quyền bính và lợi lộc, lèo lái và đồng lõa. Có tội của chúng ta, không sống theo đức tin, làm lu mờ chứng tá. Chúng ta cảm thấy cần phải tái trở về với Tin Mừng, là bảo đảm cho tự do chân chính, và cần cấp thiết thi hành ấy ngay bây giờ, trong đêm đen của Trung Đông đang hấp hối. Như trong đêm lo âu tại Vườn Giệtsimani, không phải sự bỏ chạy hoặc gươm giáo báo trước bình minh rạng ngời của Phục Sinh, nhưng chính sự hiến thân theo gương Chúa.

Tin Mừng của Chúa Giêsu chịu đóng đanh và sống lại vì tình thương, xuất phát từ Trung Đông, đã chinh phục tâm hồn con người qua các thế kỷ, vì Tin Mừng ấy không gắn bó với quyền lực của trần thế này, nhưng gắn bó với sức mạnh yếu đuối của thập giá. Tin Mừng thúc đảy chúng ta hằng ngày trở về với các kế hoạch của Thiên Chúa, chỉ tìm thấy nơi Chúa an ninh và an ủi, loan báo Chúa cho tất cả mọi người, bất chấp những khó khăn. Đức tin của những người đơn sơ, chiếu tỏa ở Trung Đông, là nguồn mạch từ đó chúng ta cần kín múc để giải khát và thanh tẩy như đã xảy ra khi chúng ta trở về nguồn cội, hành hương đến Jerusalem, tại Thánh Địa hoặc các đền thánh ở Ai Cập, Giordani, Liban, Siria, Thổ Nhĩ Kỳ và các nơi khác trong vùng.

Khích lệ lẫn nhau, chúng tôi đã đối thoại trong tình huynh đệ. Đó là một dấu chỉ sự gặp gỡ và hiệp nhất cần luôn tìm kiếm, không sợ sự khác biệt. Hòa bình cũng vậy, cần phải vun trồng cả nơi những thửa đất khô cằn của những đối nghịch, vì ngày nay, không có con đường khác để tiến tới hòa bình. Không phải những cuộc đình chiến được bảo đảm bằng các bức tường và thử sức mạnh mang lại hòa bình, nhưng là ý chí thực sự lắng nghe và đối thoại. Chung tôi đã quyết tâm tiến bước, cầu nguyện và làm việc, chúng tôi cầu mong cho nghệ thuật gặp gỡ trổi vượt trên những chiến lược đụng độ, cầu mong những biểu dương dấu hiệu quyền lực đe dọa nhường chỗ cho sức mạnh của những dấu chỉ hy vọng: những người thiện chí và tín ngưỡng khác nhau không sợ nói chuyện với nhau, đón nhận những lý lẽ của người khác và chăm sóc nhau. Chỉ như thế, khi lo liệu để không ai bị thiếu cơm bánh và việc làm, phẩm gia và hy vọng, những tiếng la ó của chiến tranh mới biến thành bài ca hòa bình.

Kêu gọi chấm dứt chiến tranh

ĐTC nói tiếp:

”Để thực hiện điều đó, điều thiết yếu là những ngừơi nắm giữ quyền bính quyết liệt phục vụ hòa bình và không cho lo tư lợi của mình. Cần chấm dứt sự thủ lợi của thiểu số trên lưng nhiều người khác. Cần chấm dứt những vụ chiếm đất xâu xé các dân tộc, chấm dứt tình trạng sự thật phe phái trổi hơn những hy vọng của dân. Chấm dứt việc lợi dụng Trung Đông để phục vụ cho những lợi lộc xa lạ với Trung Đông.

 Chiến tranh là tai ương bi thảm đang tấn kích Trung Đông yêu quí. Chính dân nghèo là những nạn nhân trước tiên. Chúng ta hãy nghĩ đến Siria bị tàn phá đau thương. Chiến tranh là con đẻ của quyền lực và nghèo đói. Chúng ta chiến thắng chiến tranh bằng cách từ bỏ những chủ trương thống trị và loại trừ nghèo đói. Bao nhiêu xung đột đã được hun đúc từ những hình thức cực đoan và cuồng tín, dưới những danh nghĩa tôn giáo, nhưng trong thực tế chúng xúc phạm đến danh Thiên Chúa là Hòa bình, và bách hại những người anh em từ lâu vẫn sống cạnh mình. Những bạo lực từ xưa vẫn được nuôi dưỡng bằng võ khí. Không thể lên tiếng nói về hòa bình trong khi lại âm thầm theo đuổi cuộc chạy đua rõ trang ồ ạt. Đây là một trách nhiệm rất nặng đè trên lương tâm của các dân nước, đặc biệt là những cường quốc. Ta đừng quên thế kỷ vừa qua, đừng quên các bài học Hiroshima và Nagasaki. Đừng biến các lãnh thổ Trung Đông nơi Ngôi Lời hòa bình đã sinh ra, thành những miền đen tối thinh lặng. Cần chấm dứt sự ngoan cố đối nghịch nhau, chấm dứt sự khao khát lợi lộc, chẳng nhìn mặt ai, miễn là chiếm được những mỏ dầu khí, không để ý gì đến căn nhà chung và không chút lo lắng dự về sự kiện thị trường năng lượng điều khiển khi luật sống chung giữa các dân tộc.

Bảo vệ gia sản tinh thần của Trung Đông

ĐTC cũng nói rằng ”để mở ra những con đường hòa bình, cần hướng nhìn về người đang kêu cầu sự sống chung huynh đệ với người khác. Cần bảo vệ mọi sự hiện diện không những của các nhóm dân đa số mà thôi. Cần mở toang tại Trung Đông còn đường dẫn tới quyền công dân chung, con đường dẫn tới một tương lai được đổi mới. Cả các tín hữu Kitô cũng là những công dân với trọn danh nghĩa, bình quyền với những người khác.

”Chúng ta rất lo lắng nhưng không thiếu hy vọng hướng nhìn về Jerusalem thành phố của mọi dân tộc, thành duy nhất, thánh thiêng đối với các tín hữu Kitô, Do thái và Hồi giáo toàn thế giới, cần phải bảo tồn căn tính và ơn gọi của thành này, vượt lên trên những tranh biện và căng thẳng. Cần phải tôn trọng qui chế hiện nay của Jerusalem theo những gì đã được cộng đồng quốc tế quyết định và nhiều lần được các cộng đồng Kitô tại Thánh Địa yêu cầu. Chỉ có một giải pháp thương thuyết giữa người Israel và Palestine, được cộng đồng các dân nước mong muốn và cổ võ, mới có thể đưa tới một nền hòa bình ổn định và lâu bền, bảo đảm sự chống chung của hai quốc gia cho hai dân tộc.

Sau cùng, ĐTC nhắc đến thảm trạng các trẻ em tại Trung Đông, bị thiệt mạng trong các cuộc bao vây, hoặc trên tị nạn. Bao nhiêu trẻ em phải sống giữa những nơi đổ vỡ, giữa bom đạn, thay vì tại trường học. Ước gì nhân loại lắng nghe tiếng kêu của các trẻ em. Chính khi lau nước mắt các em mà thế giới tìm lại phẩm giá của mình.

Kết thúc bài kết luận của ĐTC, một số em bé đã thả các chim câu như dấu chỉ hòa bình.

Tiếp đến, ngài và các vị Thượng Phụ về tòa TGM Bari và dùng bữa trưa, kết thúc Ngày suy tư và cầu nguyện hòa bình Trung Đông.

G. Trần Đức Anh OP

 

ĐTC Phanxicô tham dự cuộc gặp gỡ đại kết

ĐTC Phanxicô tham dự cuộc gặp gỡ đại kết

GENÈVE. ĐTC kêu gọi Hội Đồng đại kết các Giáo Hội Kitô đẩy mạnh sứ mạng loan báo Tin Mừng song song với các hoạt động đại kết.

Trên đây là nội dung chính bài diễn văn của ĐTC chiều ngày 21-6-2018 trong cuộc viếng thăm tại trụ sở Hội đồng đại kết ở Genène, Thụy Sĩ.

Sau khi nghỉ trưa tại Học Viện Đại kết Bossey, lúc quá 3 giờ chiều, ĐTC đã trở lại Trung Tâm Đại kết để tham dự cuộc gặp gỡ đại kết với các chức sắc của Hội đồng và các thành viên Ủy ban trung ương Hội đồng đại kết.

Mục Sư Tổng thư ký Tveit và nữ mục sư Agnes Aboum đã chào mừng ĐTC và trình bày hành trình đại kết mà Hội đồng theo đuổi từ lâu nay. Tiếp đến là diễn văn của ĐTC.

Diễn văn của ĐTC

Ngài nhắc đến lòng nhiệt thành của những người đã thành lập Hội đồng đại kết cách đây 70 năm và nhận xét rằng:

”Được thúc đẩy do ý muốn của Chúa Giêsu, họ không để cho mình bị kẹt vào những nút chặn của những tranh luận, nhưng đã tìm được sự táo bạo nhìn xa hơn và tin tưởng nơi sự hiệp nhất, vượt thắng những hàng rào nghi kỵ và sợ hãi… Chúng ta là những người được thừa hưởng đức tin, đức mến và đức cậy trong của bao nhiêu người, với sức mạnh dịu dàng của Tin Mừng, họ đã có can đảm lật ngược hướng đi của lịch sử, thứ lịch sử đã làm cho chúng ta nghi kỵ nhau và trở nên xa lạ đối với nhau và hỗ trợ cái vòng quỉ quái liên tục phân hóa. Nhờ Chúa Thánh Linh, Đấng soi sáng và hướng dẫn phong trào đại kết, hướng đi đã thay đổi và một con đường vừa mới mẻ và cổ kính, đã được vạch ra một cách không thể xóa nhòa: đó là con đường hiệp thông hòa giải, tiến về sự biểu lộ rõ ràng tình huynh đệ đã liên kết các tín hữu Kitô.

Hội đồng đại kết đã được khai sinh như một dụng cụ của Phong trào đại kết được khơi dậy nhờ tiếng gọi mạnh mẽ thi hành sứ vụ truyền giáo: làm sao các tín hữu Kitô có thể loan báo Tin Mừng nếu họ chia rẽ nhau? Câu hỏi cấp thiết này vẫn được gửi tới hành trình của chúng ta và diễn tả lời nguyện của Chúa cầu cho chúng hiệp nhất ”để thế gian tin” (Ga 17,21).

ĐTC nhiệt liệt cám ơn những người đã dấn thân cho chính nghĩa đại kết nhưng ngài cũng bày tỏ một quan tâm, đó là phong trào đại kết và sứ mạng truyền giáo không còn liên kết chặt chẽ với nhau như từ đầu. Mệnh lệnh truyền giáo, không phải chỉ là phục vụ và thăng tiến phát triển nhân bản, và không thể bị lãng quên hoặc làm cho trống rỗng. Nó chính là căn tính của chúng ta. Loan báo Tin Mừng cho đến tận bờ cõi trái đất là điều thuộc về bản tính Kitô hữu của chúng ta. Dĩ nhiên cách thức truyền giáo thay đổi theo thời đại và nơi chốn, và đứng trước cám dỗ, rất tiếc vẫn còn ngày nay, đó là áp đặt những tiêu chuẩn trần tục, chúng ta cần nhớ rằng Giáo Hội của Chúa Kitô tăng trưởng nhờ sự thu hút.

ĐTC đặt câu hỏi:

”Nhưng hấp lực này hệ tại điều gì? Chắc chắn là không hệ tại những ý tưởng, chiến lược hoặc chương trình của chúng ta. Người ta không tin Chúa Giêsu Kitô nhờ việc thu thập sự đồng thuận và Dân Chúa không thể bị biến hành một tổ chức phi chính phủ. Không phải vậy, sức thu hút ở đây hệ tại hồng ân cao cả đã chinh phục thánh Phaolô Tông Đồ, đó là ”Biết Chúa Kitô, quyền năng sự phục sinh của Chúa, sự hiệp thông với những đau khổ của Ngài” (Phil 3,10). Niềm hãnh diện duy nhất của chúng ta là ”được biết vinh quang của Thiên Chúa trên khuôn mặt của Chúa Kitô” (2 Cr 4,6) được Thánh Linh Đấng Ban sự sống ban tặng cho chúng ta…

ĐTC nhận xét rằng ”Điều mà chúng ta đang thực sự cần, chính là một đà tiến mới trong việc loan báo Tin Mừng. Chúng ta được kêu gọi trở thành dân tộc sống và chia sẻ niềm vui Tin Mừng, chúc tụng Chúa và phục vụ anh chị em, với tâm hồn nồng nhiệt mong ước mở ra những chân trời tốt lành và đẹp đẽ chưa từng có cho những người chưa được phúc thực sự nhận biết Chúa Giêsu. Tôi xác tín rằng, nếu đà tiến truyền giáo gia tăng, thì tình hiệp nhất giữa chúng ta cũng được gia tăng”.

ĐTC cho biết: ”Tôi muốn đích thân tham dự những buổi lễ mừng kỷ niệm Hội đồng đại kết này cũng để tái khẳng định sự dấn thân của Giáo Hội Công Giáo trong chính nghĩa đại kết và để khích lệ sự cộng tác với các Giáo Hội thành viên và với những đối tác đại kết.”

Và trong chiều hướng này, ĐTC nhắc đến khẩu hiệu của các buổi lễ kỷ niệm 70 năm thành lập Hội đồng đại kết là: tiến bước, cầu nguyện và cộng tác với nhau. Riêng về điểm này, ngài tái khẳng định rằng ”Giáo Hội Công Giáo nhìn nhận tầm quan trọng đặc biệt của công việc mà Ủy ban đức tin và hiến chế của Hội đồng Đại kết thực hiện và muốn tiếp tục góp phần vào công việc này qua sự tham gia của các thần học gia có trình độ cao. Nghiên cứu của Ủy ban Đức tin và Hiến chế để đạt tới một quan niệm chung về Giáo Hội và công việc phân định của Ủy ban về những vấn đề luân lý đạo đức có liên hệ tới những điểm nòng cốt trong thách đố đại kết..”

Cuộc gặp gỡ dài hơn 1 tiếng đồng hồ và kết thúc với kinh Lạy Cha. ĐTC ban phép lành cho mọi người và tiếp tục hành trình tiến về Trung Tâm triển lãm Palexpo cạnh phi trường quốc tế Genève để cử hành thánh lễ cho 41 ngàn tín hữu Công Giáo.

Giuse Trần Đức Anh OP

Sứ điệp Đức Thánh Cha Ngày Thế giới người nghèo lần II

Sứ điệp Đức Thánh Cha Ngày Thế giới người nghèo lần II

VATICAN. ĐTC mời gọi toàn thể Giáo Hội cử hành Ngày Thế giới người nghèo năm nay trong niềm vui tìm lại khả năng ở cùng nhau và ngài mời các giáo sĩ tu sĩ coi ngày này như một cơ hội tái Truyền Giảng Tin Mừng.

Ngài đưa ra lời kêu gọi trên đây trong sứ điệp công bố sáng 14-6-2018 tại Vatican, chuẩn bị cho Ngày Thế Giới người nghèo sẽ được cử hành lần thứ hai vào chúa nhật thứ 33 thường niên, 18-11 năm nay, với chủ đề ”Người nghèo này kêu lên và Chúa lắng nghe họ”.

Trong sứ điệp, ĐTC mời gọi các tín hữu hãy nghiêm túc xét mình xem mình có khả năng thực sự lắng nghe người nghèo hay không… Trong chiều hướng này, ”Ngày thế giới người nghèo muốn là một câu trả lời từ toàn Giáo Hội, rải rác khắp nơi trên thế giới, câu trả lời bé nhỏ cho những người nghèo thuộc mọi loại và mọi nơi, để họ khỏi nghĩ rằng tiếng kêu của họ rơi vào khoảng trống. Có lẽ câu trả lời của Giáo Hội chỉ là một giọt nước trong sa mạc nghèo khổ, nhưng câu trả lời ấy có thể là một dấu chỉ sự chia sẻ đối với những người đang ở trong tình trạng túng thiếu, để họ cảm thấy sự hiện diện tích cực của một người anh chị em”.

ĐTC nhận xét rằng trong Ngày Thế giới người nghèo lần đầu tiên cử hành hồi tháng 11 năm 2017, tại nhiều giáo phận người nghèo được mời dùng bữa, nhiều người tìm được bầu không khí ấm cúng của một gia đình, niềm vui của một bữa tiệc và tình liên đới của những người muốn chia sẻ bữa ăn với họ một cách đơn sơ và huynh đệ.. Năm nay và trong tương lai, tôi muốn điều ấy xảy ra và Ngày Thế Giới người nghèo được cử hành dưới dấu hiệu vui mừng vì tìm lại được khả năng ở với nhau, cầu nguyện chung với nhau và chia sẻ bữa ăn ngày chúa nhật”.

Sau cùng, ĐTC mời gọi các LM, LM, tu sĩ nam nữ và giáo dân trong các giáo xứ, các hội đoàn và phong trào hãy làm cho câu trả lời của Giáo Hội cho tiếng kêu của người nghèo trở nên cụ thể, sống ngày này như một thời điểm ưu tiên của công cuộc tái truyền giảng Tin Mừng, giúp chúng ta khám phá mỗi ngày vẻ đẹp của Tin Mừng. Chúng ta đừng để cơ hội ân phúc này rơi vào hư vô”.

Trong dịp Ngày thế giới các người nghèo lần thứ I năm ngoái, ĐTC đã mời hàng ngàn người dùng bữa với ngài tại Đại thính đường Phaolô 6, và ngàn ngàn người khác được mời dùng bữa một số trường ở Roma. Năm ngay, cũng sẽ tái diễn các hoạt động tương tự. 3 ngàn người nghèo sẽ dùng bữa với ĐTC tại Đại thính đường Phaolô 6 sau thánh lễ bắt đầu lúc 9 giờ 30 tại Đne thờ thánh Phêrô (Rei 14-6-2018)

G. Trần Đức Anh OP

Đức Thánh Cha viếng thăm trung tâm Loppiano của Phong trào Tổ Ấm

Đức Thánh Cha viếng thăm trung tâm Loppiano của Phong trào Tổ Ấm

LOPPIANO. ĐTC đề cao đoàn sủng hiệp nhất của Phong trào Tổ Ấm, ngài khích lệ các hoạt động huấn luyện của Trung Tâm Loppiano và mời gọi các thành viên Phong trào trung thành với truyền thống trong tinh thần sáng tạo.

Trên đây là những ý tưởng nổi bật trong cuộc gặp gỡ và đối thoại của ĐTC với các thành viên Trung Tâm Loppiano sáng 10-5-2018 sau khi ngài viếng thăm Cộng đoàn Nomadelfia.

Loppiano, cách Roma khoảng 250 cây số, là cơ sở đầu tiên trong số 25 trung tâm lớn của Phong trào Focolare (Tổ Ấm), trên thế giới. Trung tâm này, gọi là Mariapoli, thị trấn của Mẹ Maria, được chị Chiara Lubich, vị sáng lập Phong trào Tổ Ấm, thành lập cách đây 54 năm (1964), và hiện nay có khoảng 850 dân cư thuộc 65 quốc gia, sống trên lãnh thổ rộng 200 hecta, kể cả khu vực phụ cận. Trong số này có một nửa thường trú, còn những người khác là những người đến tham dự các khóa huấn luyện tại 10 trường quốc tế tại đây, trong thời gian lưu trú từ 6 đến 18 tháng.

Đến Loppiano sau nửa giờ bay trực thăng từ Nomadelphia, ĐTC đã vào cầu nguyện tại Nguyện đường Mẹ Thiên Chúa (Maria Theotokos), và trước khi gặp chung tổng cộng gồm 6 ngàn người ở khu vực trước nguyện đường. Hiện diện trong dịp này còn có hàng chục GM, một số nhà sư Phật Giáo, và cũng có một vài người Việt Nam trong y phục cổ truyền.

Sau lời chào mừng của chị Maria Voce, Chủ tịch Phong trào Tổ Ấm, ĐTC đã và trả lời 3 câu hỏi được nêu lên.

Ngài gợi lại lai lịch của trung tâm Loppiano theo ý hướng của Chị Chiara Lubich: lấy hứng từ Đan viện Biển Đức Einsiedeln bên Thụy Sĩ, chị quan niệm đây là một ”thị trấn” trong đó có nhiều sinh hoạt khác nhau, một hình thức sống mới mẻ theo tinh thần Công đồng chung Vatican 2 và đi từ đoàn sủng hiệp nhất, trong đó con tim ở trong Thánh Thể, nguồn mạch sự hiệp nhất và đời sống mới, và như một gia đình trong đó tất cả đều nhìn nhận mình là con của một Cha duy nhất, đều dấn thân sống giới răn yêu thương đối với nhau. Đây không phải là một thị trấn để sống yên hàn trong đó bên ngoài thế giới, nhưng để ra ngoài, gặp gỡ, săn sóc, gieo vãi men Tin Mừng vào đấu bột xã hội, đặc biệt tại những nơi đang có nghèo đói, đau khổ, thử thách, tìm kiếm và nghi ngờ.

ĐTC nói: ”Đoàn sủng hiệp nhất là một sự kích thích theo sự quan phòng của Chúa, một trợ lực mạnh mẽ để sống sự thần bí theo tinh thần Tin Mừng, nghĩa là cùng nhau tiến bước trong lịch sử thời nay, đồng lòng hiệp ý với nhau (Cv 4,32). Loppiano được kêu gọi trở thành lý tưởng đó và với lòng tín thác, thực tiễn, cố gắng ngày càng trở nên như vậy. Đó là điều thiết yếu và cần luôn tái khởi hành từ điều đó.”

Trong một câu trả lời khác, ĐTC nhận xét rằng: ”Thật là một phong phú lớn vì tại Loppiano này có tất cả những trung tâm huấn luyện. Tôi đề nghị anh chị em hãy mang lại cho các trung tâm này một đà tiến mới, mở ra những chân trời rộng lớn hơn và tiến ra các biên cương. Đặc biệt điều thiết yếu là liên kết các dự phóng liên quan cụ thể đến các trẻ em, người trẻ, các gia đình và những người thuộc các ơn gọi khác nhau.

”Ngoài ra, điều quan trọng là tại Loppiano này có một trung tâm đại học, dành cho những người theo đuổi mục tiêu xây dựng một nền văn hóa hiệp nhất.

Sau cùng, ĐTC khẳng định rằng ”Thách đố lớn anh chị em cần đương đầu là thách đố trung thành trong tinh thần sáng tạo: nghĩa là trung thành với ý hướng nguyên thủy và cùng nhau cởi mở đón nhận hơi thở của Chúa Thánh Linh, can đảm bắt đầu những con đường mới mà Chúa soi sáng cho. Chính Chúa, chứ không phải cảm thức tốt, khả năng thực tiễn và cái nhìn luôn hạn hẹp của chúng ta. Để nhận ra và bước theo Thánh Linh, cần thực thi sự phân định cộng đồng, nghĩa là họp nhau, quanh Chúa Giêsu Phục Sinh, để lắng nghe điều mà Thánh Linh nói với chúng ta ngày hôm nay trong tư cách là cộng đồng Kitô (Xc Kh 2,7) và để cùng nhau khám phá, trong bầu không khí ấy, tiếng gọi mà Thiên Chúa cho chúng ta nghe được trong hoàn cảnh lịch sử qua đó, chúng ta sống Tin Mừng.

ĐTC nói thêm rằng: ”Cần lắng nghe tiếng Chúa cho đến khi cùng với Ngài chúng ta nghe được tiếng kêu của Dân, và cần lắng nghe Dân cho đến độ hấp thụ được ý mà Chúa gọi chúng ta thi hành. Các môn đệ của Chúa Giêsu phải là những người chiêm niệm Lời Chúa và đồng thời là những người chiêm niệm Dân Chúa”

 

Sau cuộc gặp gỡ, ĐTC đã chào thăm một đoàn đại diện của trung tâm, rồi lúc quá 11 giờ rưỡi, ngài đáp trực thăng để trở về Roma vào ban trưa cùng ngày (Rei 10-5-2018)

G. Trần Đức Anh OP

Đức Thánh Cha cảnh giác chống dửng dưng đối với nạn bài Do thái

Đức Thánh Cha cảnh giác chống dửng dưng đối với nạn bài Do thái

VATICAN. ĐTC cảnh giác chống lại thái độ dửng dưng trong cuộc chiến đấu chống lại nạn bài Do thái.

 Ngài nhấn mạnh điều này trong buổi tiếp kiến sáng hôm 29-1-2018, dành cho 150 tham dự viên Hội nghị quốc tế về trách nhiệm của các quốc gia, các tổ chức công quyền và cá nhân trong cuộc chiến chống lại nạn bài Do thái và những tội ác liên quan đến sự oán ghét, chống Do thái.

 ĐTC nhận xét rằng kẻ thù cần chống lại trong cuộc chiến đấu này không phải chỉ là sự oán ghét, dưới mọi hình thức, nhưng còn là sự dửng dưng, ở căn cội thái độ oán ghét ấy, vì sự dửng dưng làm tê liệt và cản trở thực thi điều đúng đắn, dù người ta biết đó là điều đúng”.

 ĐTC đặt câu hỏi: đứng trước virus dửng dưng, đâu là thuốc chủng ngừa cần phải sử dụng? Ngài trả lời: trước tiên là ký ức: ký ức là chìa khóa tiến vào tương lai, và trách nhiệm của chúng ta là dạy ký ức một cách xứng đáng cho các thế hệ trẻ.

 ĐTC giải thích rằng vấn đề ở đây không phải chỉ là trở lại quá khứ. Tương lai chung của người Do thái và Kitô hữu đòi chúng ta phải nhớ, vì không có tương lai nếu không có ký ức. Chính lịch sử là ký ức tương lai”.

  Và ĐTC kết luận rằng: ”Chúng ta hãy giúp đỡ nhau phát triển một nền văn hóa trách nhiệm, văn hóa về ký ức và sự gần gũi; chúng ta hãy thiết lập một liên minh với nhau chống lại sự dửng dưng. Trợ lực trong vấn đề này chắc chắn là phải tăng cường thông tin, và nhất là tăng cường việc huấn luyện, là điều quan trọng hơn. Cần cấp thiết giáo dục các thế hệ trẻ để họ tích cực dấn thân trong cuộc chiến chống lại oán ghét và kỳ thị, vượt thắng những đối nghịch trong quá khứ và không bao giờ mệt mỏi trong việc tìm kiếm tha nhân” (Rei 29-2-2018)

Đức Thánh Cha bế mạc tuần cầu nguyện Hiệp Nhất Kitô

Đức Thánh Cha bế mạc tuần cầu nguyện Hiệp Nhất Kitô

ROMA. Lúc 5 giờ rưỡi chiều ngày 25-1-2018, ĐTC đã chủ sự buổi hát kinh chiều trọng thể tại Đền thờ Thánh Phaolô ngoại thành ở Roma, để bế mạc tuần cầu nguyện cho sự hiệp nhất các tín hữu Kitô.

Tuần này đã tiến hành từ ngày 18-1-2018 với chủ đề là câu trích từ sách Xuất Hành (15,6) ”Lạy Chúa, cánh tay Chúa vinh hiển hùng mạnh”.

Hiện diện tại buổi cầu nguyện, có gần 20 HY, các GM, đông đảo giáo sĩ, tu sĩ và giáo dân Roma, nhiều đại diện của các cộng đoàn Kitô khác, đặc biệt là TGM Gennadios Zervos, Đại diện tòa Thượng Phụ chung của Chính Thống giáo, đặc trách các tín hữu Chính Thống tại Italia, Malta và miền nam Âu Châu, ĐGM Bernard Ntahoturi, tân đại diện Đức Giáo Chủ Anh giáo ở Roma. Ngoài ra có hàng chuc sinh viên của Học viện Đại kết Bossey, gần Genève bên Thụy Sĩ, và thuộc nhiều hệ phái Kitô.

Trong bài giảng sau bài đọc ngắn, ĐTC đã nói đến sự kiện các tín hữu Kitô thuộc các hệ phái khác nhau, đều có chung một bí tích rửa tội và ngài khẳng định rằng: Khi chúng ta tuyên bố nhìn nhận phép rửa của các tín hữu Kitô thuộc các truyền thống khác, chúng ta tuyên xưng rằng cả họ cũng lãnh nhận ơn tha thứ của Chúa và ơn thánh của Chúa hoạt động trong họ. Chúng ta đón nhận việc phụng tự của họ như biểu hiện chân thành sự chúc tụng Chúa vì những gì Chúa thực hiện. Vì thế chúng ta muốn cùng nhau cầu nguyện, liên kết tiếng nói của chúng ta, và cả khi những dị biệt chia cách chúng ta, chúng ta nhìn nhận mình thuộc về dân được cứu thoát, thuộc cùng một gia đình anh chị em được Chúa Cha duy nhất yêu thương.

ĐTC cũng nhắc đến sự kiện Dân Chúa được giải thoát khỏi ách nô lệ Ai Cập, qua Biển Đỏ và tiến qua sa mạc về Đất Hứa, trải qua bao khó khăn trong hành trình. Ngài nói: ”Cả các tín hữu Kitô ngày nay cũng gặp nhiều khó khăn, bị bao nhiêu sa mạc tinh thần vây quanh, làm cho hy vọng và niềm vui của họ bị khô héo. Ngoài ra có bao nhiêu nguy hiểm trầm trọng, đe dọa sinh mạng của họ: bao nhiêu Kitô hữu ngày nay bị bách hại vì danh Chua Giêsu! Bao nhiêu máu đã đổ ra, dù họ thuộc các hệ phái Kitô khác nhau, họ cùng trở thành những chứng nhân đức tin, thành các vị tử đạo, liên kết với nhau trong ơn của bí tích rửa tội. Cùng với nhiều người bạn thuộc các truyền thống tôn giáo khác, các tín hữu Kitô ngày nay đang đương đầu với những thách đố hạ giá nhân phẩm: họ phải trốn chạy trước những tình trạng xung đột và lầm than, cũng như những thứ nô lệ tân thời; chịu cực khổ và đói khát, trong một thế giới ngày càng giàu các phương tiện, nhưng lại nghèo tình thương, trong đó những chênh lệch ngày càng gia tăng. Nhưng cũng như người Israel trong cuộc Xuất Hành, các tín hữu Kitô đang được kêu gọi cùng nhau bảo tồn ký tức về những gì Thiên chúa đã làm cho họ. Phục hồi ký ức đó, chúng ta có thể nâng đỡ nhau và đương đầu với mọi thách đố với lòng can đảm và hy vọng, được võ trang bằng Chúa Giêsu và sức mạnh dịu dàng Tin Mừng của Chúa.“

Cuối kinh chiều, ĐHY Kurt Koch, người Thụy Sĩ, Chủ tịch Hội đồng Tòa Thánh hiệp nhất các tín hữu Kitô, đã đại diện mọi người hiện diện cám ơn ĐTC đã đến chủ sự Kinh Chiều này (SD 25-1-2018)

G. Trần Đức Anh OP 

Đức Thánh Cha tiếp Phái doàn Tin Lành Luther Phần Lan

Đức Thánh Cha tiếp Phái doàn Tin Lành Luther Phần Lan

VATICAN. ĐTC kêu gọi các tín hữu Công Giáo và Tin Lành Luther cùng đương đầu với sự mất uy tín của Kitô giáo và làm chứng về sự hiện diện của Thiên Chúa trong xã hội tục hóa.

Ngài đưa ra lời kêu gọi trên đây trong buổi tiếp kiến sáng hôm 25-1-2017 dành cho phái đoàn vị lãnh đạo Tin Lành Luther Phần Lan về Roma hành hương nhân dịp lễ kính thánh Enrico bổn mạng Phần Lan, và nhân dịp Tuần cầu nguyện cho sự hiệp nhất các tín hữu Kitô. Đây là lần thứ 36 cuộc hành hương thường niên này được thực hiện.

Lên tiếng trong dịp này ĐTC nhắc đến dịp kỷ niệm 500 năm cuộc cải cách của Luther, mừng trong năm ngoái và nhận xét rằng ”cuộc kỷ niệm của chúng ta được cử hành trong tinh thần khác với trước kia, vì chúng ta đã hiểu rằng cuộc Cải Cách là một lời mời gọi cùng nhau đương đầu với sự mất uy tín của Kitô giáo, một lời mời gọi mang lại một sức mạnh mới cho sự cùng nhau tuyên xưng Một Chúa Ba Ngôi”.

ĐTC nói thêm rằng ”việc phục vụ đại kết của chúng ta, trong thời đại xã hội bị tục hóa cao độ hiện nay, hệ tại làm chứng về sự hiện diện của Thiên Chúa hằng sống, vì thách đố chung chủ yếu trong phong trào đại kết là tái khẳng định vị thế trung tâm của vấn đề Thiên Chúa, không phải một Thiên Chúa nào khác, nhưng là Vị Thiên Chúa đã tỏ cho chúng ta tôn nhan cụ thể của Ngài trong một người là Đức Giêsu Thành Nazareth.”

Sau cùng, nhân tuần cầu nguyện hiệp nhất Kitô, ĐTC mời gọi các tín hữu Công Giáo và Tin Lành cùng cầu xin Chúa Kitô để các Kitô hữu trên toàn thế giới có thể trở thành những dụng cụ hòa bình. Xin Chúa luôn giúp chúng ta, giữa các dân tộc chia rẽ, biết cùng nhau hoạt động như những chứng nhân và những người phục vụ tình yêu của Chúa, tình yêu chữa lành và hòa giải, thánh hóa và tôn vinh danh Chúa” (Rei 25-1-2018)

G. Trần Đức Anh OP

Đức Thánh Cha tiếp 400 Giáo Viên Công Giáo Italia

Đức Thánh Cha tiếp 400 Giáo Viên Công Giáo Italia

VATICAN. ĐTC kêu gọi các giáo viên Công Giáo Italia giáo dục về nền văn hóa gặp gỡ, gia tăng tương quan giữa nhà trường với các phụ huynh, đồng thời thăng tiến giáo dục về việc bảo vệ môi trường.

Ngài bày tỏ lập trường trên đây trong buổi tiếp kiến sáng hôm 5-1-Jerusalem dành cho 400 thành viên thuộc Hiệp Hội giáo viên Công Giáo Italia, vừa kết thúc 3 ngày đại hội toàn quốc ở Roma về đề tài: ”Ký ức và tương lai. Những vùng ngoại ô và biên giới kiến thức chuyên nghiệp”.

Lên tiếng tại buổi tiếp kiến ĐTC cổ võ nền văn hóa gặp gỡ và nói rằng ”Chúng ta được kêu gọi kích thích các học sinh cởi mở đối với người khác, như khuôn mặt, như con người, như anh chị em cần nhận biết và tôn trọng, với lịch sử, những ưu điểm và khuyết điểm, những phong phú và giới hạn của họ. Vấn đề ở đây là cộng tác vào việc đào tạo các học sinh cởi mở và quan tâm đến các thực tại xung quanh, có khả năng chăm sóc và dịu dàng, không chịu thành kiến phổ biến theo đó cần phải cạnh tranh, gây hấn, cứng cỏi với những người khác, nhất là những người khác biệt, người ngoại quốc hoặc bất kỳ những người nào bị coi là điều cản trở sự thành đạt của mình.”

Mặt khác, ĐTC ghi nhận rằng tương quan giữa trường học và gia đình ngày nay không còn như xưa, không còn có sự kích thích lẫn nhau giữa giáo chức và phụ huynh. Trong bối cảnh đó, ĐTC nói, cần cố gắng gia tăng dấn thân đạt tới một sự cộng tác xây dưng giữa hai bên, để mưu ích cho các học sinh.

Sau cùng, ĐTC đặc biệt cổ võ sự giáo dục về bảo vệ môi trường. Ngài nói: ”Đây không phải chỉ cung cấp một số ý niệm, tuy là cần thiết, nhưng là giáo dục về một lối sống dựa trên thái độ chăm sóc căn nhà chung của chúng ta là thiên nhiên. Đây là một lối sống không điên dại, ví dụ chăm sóc các động vật bị đe dọa triệt tiêu, nhưng lại cố tình không biết đến những vấn đề của người già; hoặc bảo vệ rừng cây Amazzonia nhưng lại lơ là với các quyền của công nhân được đồng lương xứng đáng, v,v. Cần phải dạy về một nền môi sinh toàn diện, nhất là dạy về tinh thần trách nhiệm. Đây không phải là thông truyền những khẩu hiệu mà người khác phải làm, nhưng là khơi dậy ước muốn thực hành một nền luân lý đạo đức về môi sinh, đi từ những chọn lựa và cử chỉ thường nhật”.

 Lúc 3 giờ chiều cùng ngày 5-1-2017, ĐTC đã đến thăm Bệnh viện nhi đồng Chúa Hài Đồng Giêsu, cơ sở tại Palidoro, cạnh bờ biển, cách Roma khoảng 30 cây số.

Đến nơi, ĐTC đã được hướng dẫn thăm các khu vực khác nhau trong nhà thương, chào thăm khoảng 120 em bệnh nhân đang được điều trị tại đây, cùng với cha mẹ các em (Rei 5-1-2018)

G. Trần Đức Anh OP 

Đức Thánh Cha khích lệ các bạn trẻ Taizé Âu châu

Đức Thánh Cha khích lệ các bạn trẻ Taizé Âu châu

BÂLE. ĐTC Phanxicô khích lệ các bạn trẻ tham dự cuộc gặp gỡ giới trẻ Kitô Âu Châu ở Bâle, Thụy Sĩ, hãy để cho niềm vui do cuộc gặp gỡ với Chúa Giêsu ở lại trong tâm hồn, và cởi mở đối với tha nhân.

 Lời kêu gọi của ĐTC được trình bày trong sứ điệp ĐHY Pietro Parolin, Quốc vụ khanh Tòa Thánh, gửi đến 15 ngàn bạn trẻ Kitô, thuộc các hệ phái khác nhau, từ các nước Âu Châu đang tham dự cuộc gặp gỡ do Tu viện đại kết Taizé tổ chức tại thành phố Bâle, từ chiều ngày 28-12-2017 đến 1-1-2018. Thành phố này ở khu vực biên giới 3 nước: Thụy Sĩ, Pháp và Đức, nên các bạn trẻ cũng được tiếp đón trong các tư gia, giáo xứ và trường học tại vùng biên giới 3 quốc gia.

 Trong sứ điệp ĐHY Parolin cho biết ĐTC Phanxicô bày tỏ sự gần gũi tinh thần sâu xa với các bạn trẻ, là những ngừơi đang được linh hoạt vì ước muốn cùng nhau đào sâu những nguồn mạch đức tin. Đây cũng là điều ĐTC đã viết trong Tông Huấn ”Niềm vui Phúc Âm”: ”Niềm vui này làm đầy tâm hồn và cuộc sống của những ngừơi gặp Chúa Giêsu. Những người để cho Chúa Giêsu cứu thoát là những người giải thoát khỏi tội lỗi, sầu muộn, sự trống rỗng nội tâm, sự cô lập. Với Chúa Giêsu Kitô niềm vui luôn nảy sinh và tái nảy sinh” (n.1).

 ĐHY Quốc vụ khanh cũng viết rằng: ”ĐGH khuyến khích các bạn trẻ hãy để cho niềm vui ấy nảy sinh từ tình bạn được sống thực với Chúa Giêsu và không bao giờ khép kín các bạn với những người khác và những đau khổ của thế giới này. Ngài mời gọi các bạn hãy gắn bó với Chúa, qua kinh nguyện và lắng nghe Lời Chúa, để Chúa giúp các bạn phát huy các tài năng của các bạn, ”hầu làm tăng trưởng nền văn hóa từ bi, dựa trên sự tái khám phá cuộc gặp gỡ với tha nhân: một nền văn hóa trong đó mỗi người không nhìn tha nhân với sự dửng dưng, và cũng không ngoảnh mặt đi nơi khác khi thấy những đau khổ của anh chị em mình” (Tông thư Misericordia et misera, 20) (Rei 28-12-2017)

 G. Trần Đức Anh OP

Thánh Lễ dẫn đưa tín hữu bước vào cuộc gặp gỡ tình yêu với Thiên Chúa

Thánh Lễ dẫn đưa tín hữu bước vào cuộc gặp gỡ tình yêu với Thiên Chúa

Thánh Lễ là hành động phụng tự gồm phụng vụ Lời Chúa và phụng vụ Thánh Thể. Nó gồm nhiều cử chỉ ý nghĩa dẫn đưa tín hữu vào cuộc gặp gỡ yêu thương với Chúa Kitô, là Đấng đã nhập thể làm người, đã chết trên thập giá và đã sống lại vinh hiển để cứu chuộc nhân loại.

ĐTC Phanxicô đã nói như trên trong buổi gặp gỡ chung tín hữu và du khách hành hương sáng thứ tư hàng tuần hôm qua tại đại thính đường Phaolô VI.

Trong bài huấn dụ ngài đã giải thích đoạn sách Công Vụ chương 2 kể lại sinh hoạt của cộng đoàn kitô tiên khởi viết rằng: “Các tín hữu chuyên cần nghe các Tông Đồ giảng dạy, luôn luôn hiệp thông với nhau, siêng năng tham dự lễ bẻ bánh, và cầu nguyện không ngừng.

Mọi người đều kinh sợ, vì các Tông Đồ làm nhiều điềm thiêng dấu lạ.
Tất cả các tín hữu hợp nhất với nhau, và để mọi sự làm của chung. Họ đem bán đất đai của cải, lấy tiền chia cho mỗi người tuỳ theo nhu cầu. Họ đồng tâm nhất trí, ngày ngày chuyên cần đến Đền Thờ. Khi làm lễ bẻ bánh tại tư gia, họ dùng bữa với lòng đơn sơ vui vẻ. Họ ca tụng Thiên Chúa, và được toàn dân thương mến. Và Chúa cho cộng đoàn mỗi ngày có thêm những người được cứu độ.”

Giải thích các phần khác nhau của Thánh Lễ ĐTC nói:

Thánh Lễ gồm hai phần Phụng vụ Lời Chúa và Phụng vụ Thánh Thể, gắn liền với nhau một cách chặt chẽ làm thành một cử chỉ phụng tự duy nhất (x. SC, 56; Trật tự tổng quát của Sách Lễ Roma, 28). Được dẫn nhập bởi vài lễ nghi chuẩn bị, và kết thúc bởi  các lễ nghi khác, việc cử hành như thế là một cơ thể duy nhất không thể tách rời được; nhưng để hiểu biết tốt hơn tôi sẽ tìm giải thích các lúc khác nhau của nó, mỗi một lúc có khả năng đánh động và huy động một chiều kích nhân tính của chúng ta. Cần phải hiểu biết các dấu chỉ thánh thiện này để sống Thánh Lễ một cách tràn đầy và nếm hưởng vẻ đẹp của nó.

Khi dân được triệu tập, việc cử hành mở đầu với các lễ nghi dẫn nhập bao gồm việc chủ tế và các vị cử hành tiến vào, lời chào “Chúa ở cùng anh chị em”, “Bình an ở cùng anh chị em”! – cử chỉ thống hối – “Tôi thú nhận”, trong đó chúng ta xin lỗi các tội của chúng ta” –  Kinh Thương Xót, kinh Vinh Danh, và lời nguyện colletta: gọi là lời nguyện colletta không phải để thu góp các của lễ, nhưng là thu thập các ý chỉ cầu nguyện của tất cả mọi dân tộc, và việc thu góp ý chỉ của các dân tộc lên tới trời như lời cầu nguyện. Mục đích của các lễ nghi dẫn nhập này là để “các tín hữu tụ họp với nhau, làm thành một cộng đoàn và chuẩn bị lắng nghe lời Chúa với lòng tin và cử hành Thánh Thể một cách xứng đáng” (Trật tự tổng quát của Sách Lễ Roma, 46).

** Thật không phải là một thói quen tốt nhìn đồng hồ và nói: “Tôi đến kịp lễ, tôi đến sau bài giảng và với việc này tôi chu toàn luật”. Thánh lễ bắt đầu với dấu thánh giá, với các lễ nghi dẫn nhập, bởi vì ở đó chúng ta bắt đầu thờ lậy Thiên  Chúa như là cộng đoàn. Chính vì vậy thật là quan trọng dự liệu đừng tới trễ, nhưng tới sớm hơn, để chuẩn bị con tim cho lễ nghi đó, cho việc cử hành này của cộng đoàn.

Trong khi hát ca nhập lễ vị linh muc và các thừa tác khác đi rước tiến lên cung thánh, tại đây ngài cúi chào bàn thờ,  và như dấu chỉ sự tôn kính ngài hôn, và khi có có xông hương thì ngài xông hương bàn thờ. Tại sao vậy? Bởi vì bàn thờ là Chúa Kitô: nó là hình ảnh của Chúa Kitô. Khi chúng ta nhìn bàn thờ, chúng ta nhìn chính nơi Chúa Kitô ngự. Bàn thờ là Chúa Kitô.

Các cử chỉ có nguy cơ không đuợc chú ý này, rất ý nghĩa, bởi vì chúng diễn tả ngay từ đầu rằng Thánh Lễ là một cuộc gặp gỡ tình yêu với Chúa Kitô, là Đấng khi “hiến dâng thân xác mình trên thập giá, trở thành bàn thờ, của lễ và tu tế”  (Kinh Tiền Tụng Phục Sinh V). Thật thế, bàn thờ như dấu chỉ của Chúa Kitô, “là trung tâm của hành động tạ ơn được chu toàn với Thánh Thể” (Trật tự tổng quát của Sách Lễ Roma, 296). Và toàn cộng chung quanh bàn thờ, là Chúa Kitô, không phải để nhìn mặt mình nhưng để nhìn Chúa Kitô, bởi vì Chúa Kitô là trung tâm của cộng đoàn, Ngài không ở xa cộng đoàn.

Tiếp tục bài huấn dụ về ý nghĩa Thánh Lễ ĐTC nói: Thế rồi còn có dấu thánh giá. Vị linh mục chủ tế làm dấu thánh giá trên chính mình và tất cả các thành phần cộng đoàn cũng làm dấu thánh giá, ý thức rằng hành động phụng vụ được chu toàn “nhân danh Cha và Con và Thánh Thần”. Và ở đây tôi bước sang một đề tài rất nhỏ khác: Anh chị em có thấy các em bé làm dấu thánh giá làm sao không? Chúng không biết điều chúng làm: đôi khi chúng vẽ một hình mà không phải là thánh giá. Xin vui lòng: cha mẹ, ông bà, xin anh chị em hãy dậy các trẻ em ngay từ đầu – khi chúng còn bé tí – làm dấu thánh giá cho đúng đắn hẳn hoi – Và giải thích cho chúng hiểu là thập giá của Chúa Giêsu là sự che chở. Và Thánh Lễ bắt đầu với dấu Thánh Giá.

Tất cả lời cầu di chuyển trong không gian của Thiên Chúa Ba Ngôi, “Nhân danh Cha và Con và Thánh Thần”, là không gian của sự hiệp thông vô tận; như nguồn gốc và kết thúc, nó có tình yêu của Thiên Chúa Ba Ngôi Duy Nhất, được biểu lộ và trao ban cho chúng ta trên Thập Giá Chúa Kitô. Thật ra mầu nhiệm phục sinh của Ngài là ơn của Thiên Chúa Ba Ngôi, và Thánh Thể luôn luôn nảy sinh từ trái tim bị đâm thâu của Ngài. Như vậy, khi làm dấu thánh giá trên mình chúng ta không chỉ tưởng niệm Bí Tích Rửa Tội, mà cũng khẳng định rằng lời cầu phụng vụ là cuộc gặp gỡ với Thiên Chúa  trong Chúa Kitô Giêsu, là Đấng đã nhập thể, chết trên thập giá và sống lại vinh hiển vì chúng ta.

** Rồi vị linh mục hướng lời chào phụng vụ tới cộng đoàn với kiểu nói “Chúa ở cùng anh chị em” hay một kiểu nói khác tương tự, có nhiều kiểu lắm; và cộng đoàn trả lời: “Và ở cùng tâm trí cha”. Chúng ta đang đối thoại với nhau; chúng ta đang ở đầu Thánh Lễ và phải nghĩ tới ý nghĩa của tất cả các dấu chỉ và các lời này. Chúng ta đang bước vào trong “một hòa tấu”, trong đó vang lên các giọng nói khác nhau, bao gồm các lúc thinh lặng, để tạo ra “sự đồng ý” giữa tất cả mọi tham dự viên , nghĩa là thừa nhận mình được linh hoạt bởi một Thần Khí duy nhất và cho cùng một mục đích.

Thật thế, “lời chào của linh mục và câu trả lời của dân chúng biểu lộ mầu nhiệm của Giáo Hội  được quy tụ” ( Trật tự tổng quát của Sách Lễ Roma, 50). Như thế chúng ta diễn tả niềm tin chung và ước muốn cùng nhau ở với Chúa và sống sự hiệp nhất với toàn cộng đoàn.

Và đấy là sự hoà tấu cầu nguyện, mà người ta đang tạo ra lập tức giới thiệu một lúc rất đánh động, bởi vì vị chủ sự mời gọi tất cả mọi người thừa nhận các tội lỗi của mình. Chúng ta tất cả đều là kẻ tội lỗi. Tôi không biết, có lẽ có người trong anh chị em không phải là người tội lỗi… Nếu ai không có tội, xin làm ơn xin làm ơn giơ tay lên để cho mọi người đều thấy. Không có ai giơ tay cả: vậy thì tốt, anh chị em có đức tin! Tất cả chúng ta là những người tội lỗi; chính vì vậy mà đầu lễ chúng ta xin lỗi. Đó là cử chỉ sám hối. ĐTC giải thích cử chỉ này như sau:

Đây không phải chỉ là nghĩ tới các tội lỗi đã phạm, nhưng còn hơn thế nữa: đó là lời mời gọi xưng thú mình là kẻ có tội trước mặt Thiên Chúa, trước cộng đoàn và trước các anh chị em khác, với lòng khiêm tốn và chân thành, như người thu thuế trong đền thờ. Nếu Thánh Thể khiến cho mầu nhiệm phục sinh hiện diện, thì có nghĩa là  sự kiện  Chúa Kitô vượt qua từ cái chết vào sự sống, thì khi đó điều đầu tiên mà chúng ta phải làm là thừa nhận đâu là các tình trạng chết của chúng ta để có thể sống lại với Ngài vào cuộc sống mới. Điều này làm cho chúng ta hiểu cử chỉ sám hối quan trọng chừng nào. Vì thế, chúng ta sẽ đề cập đến đề tài này trong bài giáo lý tới. Chúng ta đi từng bước trong việc giải thích Thánh Lễ. Nhưng tôi xin anh chị em: hãy dậy các trẻ em làm dấu thánh giá hẳn hoi nhé!

** ĐTC đã chào các đoàn hành hương nói các thứ tiếng Pháp, Anh, Đức, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha và Ý. Ngài mời gọi mọi người mở rộng con tim cho Chúa Hài Đồng để tiếp nhận tình yêu Thiên Chúa dành để cho từng người và cho toàn nhân loại. Ngài chúc mọi người mừng lễ Giáng Sinh tươi vui và sống kinh nghiệm sự gần gũi của Chúa, là Đấng trao ban hoà bình và niềm vui cho chúng ta.

Chào các nhóm Bồ Đào Nha ĐTC nói trong các ngày này chúng ta thấy Chúa Hài Nhi được đặt nằm trong máng cỏ. Nhưng trong Thánh Thể Ngài để cho chúng ta tìm thấy Ngài. Trong mỗi Thánh Lễ chúng ta không chỉ chuẩn bị lễ Giáng Sinh của Chúa, nhưng cả việc con người sinh vào lòng Thiên Chúa nữa.

Chào các tín hữu nói tiếng A rập đến từ Iraq, Ai Cập và vùng Trung Đông ngài nhắc lại giáo huấn của thánh Toma Aquino dậy rằng trong phụng vụ thánh cần dùng các sự vật chất như các dấu chỉ, qua đó linh hồn con người được kích thích cho các hành động tinh thần kết hiệp nó với Thiên  Chúa. ĐTC khích lệ tín hữu dấn thân tìm hiểu ý nghĩa của mỗi hành động phụng vụ để sống tràn đầy việc cử hành Thánh Thể và được tràn đầy hoa trái thiên linh.

Với các tín hữu Ba Lan ĐTC nói như xưa kia các mục đồng Bếtlêhem đã nhận ra Con Thiên Chúa sinh ra trong hang bò lừa thế nào, anh chị em cũng hãy biết nhận ra Ngài trong Thánh Thể. Xin Đêm Giáng Sinh soi sáng cuộc sống của từng người và gia đình của anh chị em với niềm vui và sự an bình.

ĐTC đặc biệt cám ơn đoàn xiệc Cuba đã trình diễn giúp vui mọi người. Ngài cũng chào các tân linh mục dòng Đạo Binh Chúa Kitô và thân nhân, các linh mục trường truyền giáo quốc tế thánh Giuse Roma, cũng như giáo dân của nhiều giáo xứ Roma, nhân viên chỉ huy hải quân và phái đoàn của nhiều tỉnh Italia. Ngài  khích lệ mọi người sống gắn bó với Chúa Kitô.

Chào người trẻ ĐTC nhắn nhủ họ biết noi gương vâng lời và khiêm nhường của Mẹ Maria, người đau yếu biết kính mến sức mạnh tình yêu của Chúa Giêsu như Mẹ, và các đôi tân hôn biết thực hành các nhân đức noi gương Thánh Gia trong cuộc sống gia đình.

Buổi tiếp kiến đã kết thúc với Kinh Ly Cha và phép lành toà thánh ĐTC ban cho mọi người.

Linh Tiến Khải

 

Đức Thánh Cha gặp các vị lãnh đạo Phật Giáo Myanmar

Đức Thánh Cha gặp các vị lãnh đạo Phật Giáo Myanmar

YANGOON. Trong cuộc gặp gỡ Hội đồng tối cao của Phật giáo Myanmar ngày 29-11-2017, ĐTC cổ võ sự cộng tác xây dựng hòa bình.

Chiều ngày thứ tư vừa qua (29-11), ĐTC đã đến trung tâm Kaba Aye, cách tòa TGM Yangoon gần 10 cây số để gặp gỡ các vị lãnh đạo Phật Giáo Miến.

Kaba Aye có nghĩa là ”Chùa Hòa Bình thế giới”, một trong những chùa Phật Giáo được tôn kính nhất tại miền Đông nam Á và được thiết lập dưới thời thủ tướng U Nu của Miến hồi năm 1952 để tiếp đón Đại hội kết tập kinh điển Phật Giáo lần thứ 6, diễn ra tại đây từ năm 1954 đến 1956. Chùa cao 36 mét, với chu vi ở dưới bệ là 34 mét, có mái vòm bằng vàng được 6 cột trụ chống đỡ, tượng trưng cho 6 Đại Hội kết tập kinh điển trong lịch sử Phật Giáo. Bên trong và bên ngoài Chùa có rất nhiều tượng Phật.

Trung Tâm Kaba Aye cũng có Hội trường Maha Pasana Guha, nghĩa đen là động lớn, nơi diễn ra các khóa họp của Đại Hội kết tập kinh điển thứ 6, một thứ ”Công đồng chung” của Phật Giáo, để xác định kinh điển và giáo pháp. Các phòng họp dài 67 mét rộng 34 mét, được xây trong một cái động, nhắc nhớ sự kiện Đại Hội kết tập kinh điển Phật Giáo lần đầu tiên diễn ra trong một cái động ở Ấn Độ sau khi Đức Phật nhập niết bàn cách đây khoảng 2.500 năm. Tại khu vực chùa này cũng có một số bảo tàng viện nghệ thuật Phật giáo, Trung tâm học vấn Phật Giáo và một hồ cá mèo lớn, các tín đồ mang thực phẩm cho cá ăn như một dấu chỉ tôn kính.

ĐTC đến trung tâm Kaba Aye để ban lãnh đạo Ủy ban nhà nước Tăng Đoàn Maha Nayaka, là Ủy ban trung ương gồm 47 tăng sĩ Phật giáo cấp cao, do Bộ tôn giáo vụ Myanmar bổ nhiệm với nhiệm kỳ 5 năm, và cứ ba năm thì thay đổi một phần 3 các thành viên. Ủy ban này được thành lập năm 1980 để điều hành các tăng ni ở Myanmar, và có nhiệm vụ kiểm chứng sự tuân giữ của các tăng ni đối với các giới pháp của Phật Giáo, đồng thời loại trừ sự can dự của tăng đoàn vào thế sự.

Khi đến Trung tâm Kaba Aye, ĐTC đã được Bộ trưởng Tôn giáo vụ và văn hóa, Ông Thura U Aung Ko, đón tiếp và hướng dẫn vào bên trọng để gặp gỡ Hội đồng Tối Cao Tăng Đoàn Phật Giáo, đứng đầu là Hòa Thượng Tăng thống Bhaddanta Kumarabhivamsa.

Phát biểu của Hòa Thượng Tăng Thống

Trong lời chào mừng, Hòa Thượng Bhaddanta đã giới thiệu Phật giáo tại Myanmar: trong số 51 triệu dân tại đây có hơn 87% là tín đồ Phật giáo, hơn nửa triệu tăng sĩ và sa di. Hơn 1.200 đại biểu của Tăng đoàn được bầu cho các vùng liên hệ, trong số này có 300 đại biểu thuộc ủy ban trung ương Nhà Nước. Các vị này lại bầu 47 tăng sĩ vào Hội đồng tối cao của Phật giáo Myanmar,

Hòa thượng cũng bày tỏ xác tín tất cả các tín ngưỡng tôn giáo khác nhau đều đi cùng một con đường mang lại thiện ích cho nhân loại, và có thể mang lại hòa bình và thịnh vượng. Trong thế giới chúng ta ngày nay, thật là đáng tiếc khi thấy nạn khủng bố và cực đoan hoành hành nhân danh tín ngưỡng tôn giáo. Chúng tôi xác tín rằng các trào lưu này xuất phát từ sự giải thích sai trái giáo huấn nguyên thủy của tôn giáo liên hệ. Vì thế, các vị lãnh đạo tôn giáo chúng ta có trách nhiệm dạy cho các tín đồ giáo huấn chân thực cảu tôn giáo, và không để cho mình bị thống trị vì 4 chướng ngại cản trở sự tư duy ngay chính.

Hòa thượng cũng nói rằng ”Tất cả chúng ta phải tố giác bất kỳ những diễn văn kích động oán thù, tuyên truyền gian dối, xung đột và chiến tranh viện cớ tôn giáo, và quyết liệt lên án những kẻ hỗ trợ các hoạt động đó. Chúng ta cần quyết tâm xây dựng một xã hội nhân loại hòa hợp, theo giáo huấn tôn giáo của mình.. cần kiến tạo sự cảm thông, tôn trọng và tín nhiệm đối với nhau, để đạt tới một xã hội nhân loại an bình, và thịnh vượng. Chúng ta cần dè dặt và tránh xen mình vào những công việc của các tôn giáo khác, và cộng tác để kiến tạo những nhịp cầu hòa bình trên thế giới. Tất cả mọi con đường và truyền thống tôn giáo đều có giá trị như nhau.. Trách nhiệm của chúng ta trong mọi trường hợp là công khai chống lại việc lạm dụng tôn giáo”.

 

Diễn văn của ĐTC

Tiếp lời Hòa Thượng Tăng Thống Bhaddanta, Chủ tịch Ủy ban Tăng Đoàn của Nhà Nước Miến, ngài nói:

”Cuộc gặp gỡ của chúng ta là một cơ hội quan trọng để canh tân và củng cố các mối dây thân hữu và tôn trọng giữa các tín hữu Phật giáo và Công Giáo. Đây cũng là cơ hội để khẳng định sự dấn thân của chúng ta cho hòa bình, tôn trọng phẩm giá con ngừơi va công lý cho mọi người nam nữ. Không những tại Myanmar này nhưng trên toàn thế giới, dân chúng đang cần chứng tá chung này từ phía các vị lãnh đạo tôn giáo. Vì nếu chúng ta có cùng một tiếng nói, khẳng định các giá trị ngàn đời công lý, hòa bình và phẩm giá căn bản của mỗi người, chúng ta cống hiến một lời hy vọng, chúng ta hãy giúp các Phật tử, các tín hữu Công Giáo và mọi người chiến đấu cho sự hòa hợp bao quát hơn trong các cộng đoàn liên hệ.

ĐTC nhận xét rằng: ”Thách đố lớn ngày nay là làm sao giúp con người cởi mở đối với siêu việt, có khả năng nhìn bản thân trong chiều sâu và nhận thực chính mình để có thể nhận ra những tương quan hỗ tương với tha nhân, ý thức mình không thể cô lập với ngừơi khác. Nếu chúng ta được kêu gọi liên kết với nhau, thì chúng ta phải vượt thắng tất cả mọi hình thức hiểu lầm, bất bao dung, thành kiến và oán ghét. Nhưng chúng ta có thể làm điều đó như thế nào? Những lời của Đức Phật trong kinh Pháp Cú cống hiến cho chúng ta một chỉ dẫn: ”Lấy không giận thắng giận, lấy thiện thắng không thiện, lấy quảng đại thắng hà tiện, lấy chân thật thắng gian dối” (Dhammapada, XVIII, 223).

Những tâm tình tương tự được kinh nguyện của thánh Phanxicô Assisi diễn tả: ”Lạy Chúa, xin dùng con như khí cụ bình an, để con đem yêu thương vào nơi oán thù, đem thứ tha vào nơi lăng nhục (..), để con đem ánh sáng vào nơi tối tăm, đem niềm vui đến chốn u sầu”.

Ước gì sự khôn ngoan, trí huệ (sapienza) này tiếp tục soi sáng mọi nỗ lực thăng tiến kiên nhẫn và cảm thông, chữa lành các vết thương do những xung đột, qua bao năm đã chia rẽ dân chúng thuộc các nền văn hóa, chủng tộc và xác tín tôn giáo. Những cố gắng đó không bao giờ là đặc quyền quyền các vị lãnh đạo tôn giáo, và cũng chẳng thuộc thẩm quyền của Nhà Nước. Đúng hơn, đó là nghĩa vụ của toàn thể xã hội. Tất cả những người hiện diện giữa lòng cộng đoàn đều phải tham gia công cuộc khắc phục xung đột và bất công. Nhưng trách nhiệm đặc biệt là của các vị lãnh đạo dân sự và tôn giáo, làm sao để mỗi tiếng nói được lắng nghe, để những thách đố và nhu cầu của lúc này có thể được hiểu rõ ràng và đối chiếu với nhau trong một tinh thần không thiên tư và liên đới với nhau.

Trước Hội đồng tối cao của Phật giáo Miến, ĐTC cũng cổ võ sự cộng tác của các vị lãnh đạo tôn giáo với nhau và nói rằng:

”Để những cố gắng đó mang lại những thành quả lâu bền, cần phải có sự cộng tác nhiều hơn giữa các vị lãnh đạo tôn giáo. Về điểm này, tôi mong ước quí vị biết rằng Giáo Hội Công Giáo là người đối tác sẵn sàng. Những cơ hội gặp gỡ và đối thoại giữa các vị lãnh đạo tôn giáo là một nhân tố quan trọng trong việc thăng tiến công lý và hòa bình ở Myanmar. Tôi được biết hồi tháng 4 năm nay, HĐGM Công Giáo Myanmar đã tổ chức một cuộc gặp gỡ hai ngày về hòa bình, với sự tham dự của các vị lãnh đạo các cộng đoàn tôn giáo khác nhau, cùng với các vị đại sứ và đại diện các tổ chức phi chính phủ. Những cuộc gặp gỡ ấy không thể thiếu được, nếu chúng ta được kêu gọi đào sâu những tương quan giữa chúng ta và vận mệnh chung. Công lý chân chính và hòa bình lâu dài chỉ có thể đạt được nếu chúng được bảo đảm cho tất cả mọi người.”

ĐTC kết luận với lời cầu mong các Phật tử và tín hữu Công Giáo có thể cùng nhau tiến bước theo con đường chữa lành, làm việc sát cánh với nhau cho thiện ích của mỗi người dân tại nước này”.

Trước khi giã từ, ĐTC đã tặng cho Hội đồng lãnh đạo tối cao của Phật giáo Myanmar pho tượng Con chim Bồ câu hòa bình màu trắng bằng hợp chất magnesio rất nhẹ. Chim Bồ câu cũng diễn tả tình yêu thương xót của Thiên Chúa đối với nhân loại. Hòa Thượng Tăng Thống đã tặng cho ngài bức tranh có hình Chùa Kaba Aye.

G. Trần Đức Anh OP

Tường thuật ngày thứ hai chuyến ĐTC viếng thăm Myanmar

Tường thuật ngày thứ hai chuyến ĐTC viếng thăm Myanmar

Thứ ba 28 tháng 11 là ngày thứ hai ĐTC Phanxicô viếng thăm Myanmar. Trước tiên vào lúc 10 giờ ngài gặp gỡ các vị lãnh đạo tôn giáo  của nước này tại Toà tổng giám mục Yangon. Sau đó ĐTC cử hành thánh lễ riêng, trước khi ra phi trường Yangon đáp máy bay lên thủ đô Nay Pyi Taw (No Pi To). Tiếp đến là cuộc tiếp đón chính thức tại dinh tổng thống cũng như thăm xã giao tổng thống và gặp gỡ bà ngoại trưởng Aung San Suu Kyi. Liền đó ngài gặp gỡ các giới chức chính quyền, đại diện xã hội dân sự và ngoại giao đoàn cũng tại thủ đô vào lúc 3 giờ rưỡi chiều giờ địa phương.

Sau đây là chi tiết các hoạt động của ĐTC:

Trước tiên tại Toà tổng giám mục Yangon ĐTC đã gặp gỡ các vị lãnh đạo các tôn giáo ở Myanmar. Cuộc gặp gỡ này không có trong chương trình ban đầu. Mười bẩy vị lãnh đạo Phật giáo, Hồi giáo, Do thái giáo, Ấn giáo, Tin lành Baptist, Anh giáo và đại diện Công giáo địa phương đã gặp gỡ ĐTC trong vòng 40 phút.

Sau lời giới thiệu vắn tắt của Đức Cha John Hsane Hgyi, GM công giáo của giáo phận Pathein, mọi người đã trao đổi vắn tắt với nhau, rồi ĐTC lên tiếng bằng tiếng Tây Ban Nha có một Đức Ông thuộc bộ ngoại giao Toà Thánh người Anh gốc Gibraltar là lãnh thổ cạnh Tay Ban Nha, thông dịch lại bằng tiếng Anh cho mọi người.

Đại ý ĐTC nói: trước tiên tôi chân thành cám ơn quý vị đã đến đây. Tôi muốn thăm từng người trong quý vị, nhưng quý vị đã quảng đại đến đây, làm cho công việc của tôi được dễ dàng hơn. Xin cám ơn. Tôi nghĩ đến một lời kinh thánh vịnh, theo đó tất cả chúng ta là anh chị em với nhau, sự hiệp nhất nhưng không phải là sự đồng nhất. Mỗi người chúng ta có giá trị riêng, những phong phú và cả những thiếu sót của mình. Mỗi tôn giáo có những phonog phú, các truyền thống, những điều phong phú để trao tặng. Nhưng điều này chỉ có thể, nếu chúng ta sống an bình với nhau. Và hoà bình được xây dựng trong sự khác biệt, sự hiệp nhất luôn bao hàm sự khác biệt. Một người trong quý vị đã dùng từ “hoà hợp”, đó thực là hòa bình. Chúng ta đang cảm thấy có một xu hướng tiến đến sự đồng nhất, và điều này đang đè nặng trên nhân loại. Đó thực là một thứ thực dân văn hoá. Chúng ta phải trải rộng, phổ biến sự phong phú của chúng ta về những khác biệt bộ tộc, tôn giáo, bình dân, từ những khác biệt đó chúng ta có sự đối thoại. Mỗi người coi nhau như anh chị em giứp đỡ nhau xây dựng đất nước này, là một quốc gia xét về địa lý có biết bao phong phú. Chúng ta có một vị cha chung, chúng ta là anh chị em với nhau, chúng ta thảo luận, tranh luận với nhau như anh em, nhưng rồi chúng ta hoà giải với nhau, luôn luôn muốn là anh chị em với nhau, tôi nghĩ đó là hoà bình.

Một lần nữa xin cám ơn quý vị đã viếng thăm tôi, tôi là người viếng thăm quý vị, cùng nhau chúng ta xây dựng hoà bình, không phải bằng sự thực dân hoá. Chúng ta thực hiện nó qua những khác biệt. Và xin quý vị cho phép tôi đọc lên một  kinh nguyện: Lậy Chúa, xin chúc lành và bảo vệ chúng con. Xin để cho ân phúc của Chúa chiếu sáng trên chúng con và ban cho chúng con sự bình an”.

Sau cuộc gặp gỡ chung 17 vị lãnh đạo tôn giáo ĐTC còn gặp riêng vị thủ lãnh phật giáo Sitagu Sayadaw, để đặc biệt khích lệ hoà bình và việc sống chung trong an bình, “như con đường hoà bình duy nhất”.

 

Sau cuộc gặp gỡ trên đây lúc 11 giờ 15 phút ĐTC đã cử hành Thánh Lễ riêng tại Toà tổng giám mục Yangon, sau đó ngài dùng bữa trưa,  rồi đi xe ra phi trường Yangon cách đó 18 cây số rưỡi để đáp máy may đi tới thủ đô Nay Pyi Taw, cách đó 341 cây số.

Máy bay chở ĐTC và đoàn tuỳ tùng đã tới phi trường quốc tế Nay Pyi Taw sau hơn một giờ bay.

Thủ đô No Pi To có nghĩa là “trụ sở của các vua” nằm bên bờ hồ Shan, cách thủ đô cũ Yangon 320 cây số vế hướng bắc, và là tân thủ đô của Mayanmar từ năm 2005. Thủ đô được xây giữa các ruộng lúa và đồn diền trồng mía có hơn 1 triệu 30 ngàn dân cư . Dinh tổng thống và Quốc hội nằm cách xa nhau và có hào sâu bao quanh, vì lý do phòng vệ an ninh. Tân thủ đô gồm 8 quận trải dải trên một diện tích rộng hơn 7.000 cây số vuông với các dinh thự thuộc các bộ của chính quyền, các trung tâm thương mại và khách sạn. Hệ thống đường lưu thông có tới 20 lằn cho xe chạy và trải dài mút mắt. Trong số các dinh thự quan trọng nhất có chùa Uppatasanti, xây theo mẫu của chùa Shwedagon ở Yangon hồi năm 2009. Trong chùa có giữ một chiếc răng của Đức Phật. Tiếp đến là Quốc hội Myanmar gồm 31 dinh thự, Dinh tổng thống và Toà thị sảnh. Thành phố cũng có một công viên Safari, một vườn bách thú và bốn sân Golf.

Tổng giáo phận Mandalay rộng hơn 212 cây số vuông có 9,7 triệu dân, trong đó có 21.500 giáo dân, gồm 35 giáo xứ do 45 linh mục trông coi. Bên cạnh đó có 26 nữ tu, 28 chủng sinh, 60 tu huynh, 98 thánh viên các dòng nữ. Giáo Hội điều hành 8 cơ sở giáo dục và 22 trung tâm bác ái. ĐTGM Mandalay là ĐC Nicholas Mang Thang.

** Tiếp đón ĐTC tại phi trường No Pi To có bộ trưởng dặc phái của tổng thống. ĐTC đã cùng ông bộ trưởng duyệt qua hàng chào danh dự. Tiếp đến ngài lên xe đến dinh tổng thống cách đó 35 cây số rưỡi.

Dinh tổng thống được xây cất năm 2005 khi chính quyền quyết định rời thủ đô về No Pi To. Dinh nằm trong số 31 dinh thự rất giống nhau dành cho các bộ gọi là Pyidaungsu Hluttaw. Các dinh thự của chính quyền tách biệt hẳn khu dân cư thủ đô, và chung quanh có hào sâu với nhiều cây cầu bắc ngang dẫn vào bên trong. Các cầu rất xa nhau, mục đích là để bảo đảm an ninh cho khu vực của chính quyền khỏi bị tấn công. Bên trong dinh tổng thống có các văn phòng của Uỷ ban hành pháp và nhà ở của tổng thống và các giới chức chính quyền. Chung quanh dinh tổng thống có nhiều vườn rộng rất đẹp. Dinh được xây theo kiểu tân cổ điển, có một cầu thang mầu đỏ rộng. Mặt tiền có nhiều cột mầu trắng với các đầu cột được trang hoàng mạ vàng. Bên trong dinh tổng thống có 100 phòng.

Lễ nghi tiếp đón chính thức diễn ra tại quảng trường trước dinh tổng thống, có hàng chào danh dự. Sau khi ban nhạc cử quốc thiều Vaticăng và Myanmar ĐTC và tổng thống đuyệt qua hàng chào danh dự, và hai bên giới thiệu phái đoàn cho nhau. Tổng thống Myanmar ông Htin Kyaw sinh năm 1946, là con của nhà văn và thi sĩ Min Thu Wun. Ông đã từng theo học tại đại học Yangon, tại Đại học trung ương vi tính, bên Luân Đôn và Trường Liên hiệp vi tính Á châu Nhật Bản. Năm 1975 ông là phó giám đốc Bộ Kỹ nghệ và phân bộ liên lạc kinh tế hải ngoại, và đã là cộng sự viên thân tín của bà Aung San Suu Kyi, và năm 2000 cũng đã bị chính quyền quân phiệt bỏ tù 6 tháng, vì tội đã tháp tùng bà ra khỏi thủ đô Yangon. Sau khi đảng Liên minh quốc gia dân chủ thắng cử năm 2016, ông đã được bầu làm tổng thống Maynmar. Ông có vợ là bà Su Su Lwin, nhưng không có con.

Sau lễ nghi chào đón chính thức ĐTC và tổng thống đã bước vào trong dinh theo sau là  phái đoàn của hai bên. ĐTC đã ký tên vào sổ vàng và chụp hình lưu niệm với tổng thống. Sau đó hai vị hội kiến riêng với nhau. Tiếp đến tổng thống giới thiệu phu nhân, và tặng quà lưu niệm. ĐTC đã tặng tổng thống một bức tranh tả lại 7 cảnh trong cuộc đời của Đức Phật. Đây là một thủ bản vẽ trên giấy  được cất giữ trong Thư Viện Vatican.

 

Tiếp đến tổng thống tháp tùng ĐTC sang phòng Ngoại giao đoàn, nơi bà ngoại trưởng Aung San Suu Kyi chờ tiếp đón ngài. Bà Aung San Suu Kyi sinh năm 1945 tại thủ đô Yangon và là con của tướng Aung San, thư ký đảng cộng sản Birmania bị các đối thủ chính trị ám sát năm 1947, và bà Khin Kyi đại sứ Birmania bên Ấn Độ hồi thập niên 1960. Bà có tiến sĩ kinh tế, Khoa học chính trị và Triết học tại đại học Oxford năm 1967. Bà học và làm việc tại Liên Hiệp Quốc năm 1969 và thành lập đảng Liên minh quốc gia dân chủ, theo tinh thần bất bạo động của Mahatma Gandhi, và cũng chính vì thế bà bị kết án và quản thúc tại gia từ năm 1989 tới 2010. Năm 1991 bà được giải Nobel Hoà Bình và được trả tự do năm 2010. Năm 2012 đảng của bà chiếm được 1 ghế trong Quốc hội và năm 2015 đảng của bà đã thắng cử. Bà đã từng giư các chức vụ Bộ trưởng ngoại giao, bộ trưởng Điện năng và Năng lượng, Bộ trưởng giáo dục, Bộ trưởng văn phòng tổng thống và ngoại trưởng năm 2016. Năm 2008 bà đã nhận được huy chương danh dự bảo vệ các quyền con người cuả Quốc hội Hoa Kỳ và đã đi lãnh giải Nobel hoà bình tại Oslo năm 2012. Bà goá chồng và có hai con.

** Sau khi hội kiến với bà ngoại trưởng Aung San Suu Kyi ĐTC đi xe đến Trung tâm hội nghị quốc tế cách đó 11 cây số để gặp gỡ các giới chức  lãnh đạo chính quyền, xã hội   và ngoại giao đoàn.

Trung tâm này tọa lại tại khu vực Zabuthin rộng 16 mẫu, và có diện tích 95 ngàn mét vuông. Thính phòng bên trong có chỗ cho 1.900 người. Trung tâm do Cộng hoà dân chủ Trung hoa xây cất và hoàn thành năm 2010, có các phòng họp, phòng tiếp tân, phòng diễn thuyết, khu vực giải trí.  

Mặt tiền trang hoàng các cột phía sau đó là một bức tường bằng kính trong suốt. Bên ngoài trung tâm hội nghị quốc tế được trang hoàng bằng các vườn hoa và một phông ten nước rất lớn treo cờ nhiều mầu.

Cuộc gặp gỡ diễn ra lúc 5 giờ 15 phút chiều giờ Myanmar. ĐTC được bà ngoại trưởng Aung San Suu Kyi tiếp đón cùng với vài trẻ em mặc y phục truyền thống thuộc nhiều chủng tộc khác nhau. Các em đã tháp tùng ĐTC cho tới khán đài. Lên tới khán đài các em đã chụp hình lưu niệm với ĐTC.

Bà ngoại trưởng Aung San Suu Kyi đã đọc diễn văn chào mừng ĐTC.

Ngỏ lời với hàng lãnh đạo chính trị dân sự và ngoại giao đoàn, ĐTC cám ơn lời mời của chính quyền và HĐGM Myanamar, và  bầy tỏ lòng biết ơn tất cả những ai đã liên tục làm việc vất vả để tổ chức chuyến viếng thăm này. ĐTC xác định mục đích chuyến viếng thăm của ngài như sau:

Nhất là tôi đến để cầu nguyện với cộng đoàn công giáo bé nhỏ nhưng sốt mến của quốc gia để củng cố nó trong đức tin và khích lệ nó trong sự góp phần mệt nhọc cho thiện ích của đất nước. Tôi rất vui mừng vì chuyến viếng thăm của tôi được thực hiện sau việc thiết lập các liên lạc ngoại giao giữa Myanmar và Toà Thánh. Tôi muốn coi quyết định này như dấu chỉ dấn thân của quốc gia theo đuổi sự đối thoại và cộng tác xây dựng bên trong cộng đoàn quốc tế to lớn hơn, cũng như của sự canh tân tế bào xã hội dân sự.

** Tôi cũng muốn rằng chuyến viếng thăm của tôi có thể ôm trong vòng tay toàn dân Myanmar và cống hiến một lời khích lệ cho tất cả mọi người đang làm việc để xây dựng một trật tự xã hội công bằng, hoà giải và bao gồm mọi người. Myanmar đã được chúc phúc với một vẻ đẹp ngoại thường và nhiều tài nguyên thiên nhiên, nhưng kho tàng lớn lao nhất của nó chắc chắn là dân tộc của nó, đã đau khổ và còn đang đau khổ vì các xung đột nội bộ và thù nghịch đã kéo dài quá lâu và đã tạo ra các chia rẽ sâu xa. Bởi vì giờ đây quốc gia dấn thân tái lập hoà bình, chữa lành các vết thương đó, nên nó cần được coi như một ưu tiên chính trị và tinh thần nền tảng. Tôi chỉ có thể bầy tỏ sự trân trọng của tôi đối với các cố gắng của chính quyền trong việc đương đầu với thách đố này, cách đặt biệt qua Hội nghị hoà bình Panglong, quy tụ đại diện của nhiều nhóm trong nỗ lực chấm dứt bạo lực, xây dựng sự tin tưởng và bảo đảm việc tôn trọng các quyền của tất cả những người coi vùng đất này là nhà của mình.

Thật thế, tiến trình xây dựng hoà bình và hoà giải quốc gia cam go  chỉ có thể tiến tới qua dấn thân cho công bằng và tôn trọng các quyền con người. Sự khôn ngoan của các hiền nhân đã định nghĩa công bằng như ý chí thừa nhận cho từng người điều phải có cho họ, trong khi các ngôn sứ xưa kia đã coi nó như nền tảng của hoà bình đích thật và lâu bền. Các trực giác được xác nhận bởi kinh nghiệm thê thảm của hai thế chiến, đã đưa tới việc thành lập Liên Hiệp Quốc và Bản tuyên ngôn đại đồng về các quyền con người như nền tảng cho các cố gắng của cộng đồng quốc tế thăng tiến công lý, hoà bình và phát triển nhân bản trên khắp thế giới, và để giải quyết các xung đột qua đối thoại chứ không phải với việc sử dụng sức mạnh. Trong nghĩa này, sự hiện diện của Ngoại giao đoàn giữa chúng ta không chỉ làm chứng cho thế đứng mà Myanmar có giữa các quốc gia, nhưng cũng làm chứng cho dấn thân của quốc gia trong việc duy trì và tuân giữ các nguyên tắc nền tảng này.

 

Tiếp tục diễn văn ĐTC khẳng định tuơng lai của Myanmar như sau:

Tương lại của Myanmar phải là hoà bình, một nền hoà bình xây dựng trên việc tôn trọng phẩm giá và các quyền lợi của mỗi một thành phần xã hội, trên việc tôn trọng mỗi nhóm chủng tộc và căn tính của nó, trên việc tôn trọng nhà nước pháp quyền và một trật tự dân chủ cho phép mỗi cá nhân và mỗi nhóm – không loại trừ ai – cống hiến phần đóng góp hợp pháp của mình cho công ích.

** Trong việc hoà giải và hoà hợp quốc gia các cộng đoàn tôn giáo của Myanmar có một vai trò đặc ân cần chu toàn. Các khác biệt tôn giáo không được là nguồn gốc cho chia rẽ và không tin tưởng, nhưng phải là một sức mạnh cho sự hiệp nhất, cho sự tha thứ, cho lòng khoan nhượng và việc khôn ngoan xây dựng Quốc gia. Các tôn giáo có thể nắm giữ một vai trò ý nghĩa trong việc chữa lành các vết thương cảm xúc, tinh thần và tâm lý của những người đã khổ đau trong các năm xung khắc. Khi kín múc nơi các giá trị đâm rễ sâu, chúng có thể giúp nhổ tận gốc rễ các lý do của xung đột, xây các cây cầu đối thoại, tìm kiếm công lý và là tiếng nói ngôn sứ cho những kẻ khổ đau. Thật là một dấu chỉ hy vọng lớn lao, khi giới lãnh đạo của các truyền thống tôn giáo khác nhau của quốc gia này đang dấn thân cùng nhau làm việc cho hoà bình, để cứu giúp dân nghèo và giáo dục sống các gia trị tôn giáo và nhân bản đích thật với tinh thần hoà hợp và tôn trọng lẫn nhau. Trong việc tìm kiếm xây dựng một nền văn minh của sự gặp gỡ và liên đới, chúng góp phần vào thiện ích chung, và đặt các nền tảng luân lý cần thiết cho một tuơng lai hy vọng và thịnh vượng cho các thế hệ sẽ đến.

Tương lai đó ngày nay còn ở trong tay của giới trẻ của quốc gia. Các người trẻ là món quà cần yêu thương và khích lệ, một đầu tư sẽ chỉ sinh lời trước các cơ may có việc làm thực sự và một nền giáo dục tốt. Đây là một đòi hỏi cấp thiết của công bằng giữa các thế hệ. Tương lai của Myanmar trong một thế giới tiến triển mau lẹ và liên hệ với nhau, sẽ tuỳ thuộc nơi việc đào tạo  người trẻ của mình, không chỉ trong các lãnh vực kỹ thuật, mà nhất là trong các giá trị luân lý đạo đức của sự liêm chính, toàn vẹn, và tình  liên đới nhân bản, có thể bảo đảm cho việc củng cố nền dân chủ và lớn lên của sự hiệp nhất và nền hoà bình trên mọi bình diện xã hội. Ngoài ra, sự công bằng giữa các thế hệ cũng đòi buộc rằng các thế hệ tương lai có thể thừa hưởng một môi sinh không bị ô nhiễm bởi lòng tham và cướp bóc của con người. Thật cần thiết rằng các người trẻ của chúng ta không bị đánh cắp niềm hy vọng và khả thể dấn thân lý tưởng và các tài năng của họ  trong việc dự phóng tương lai của đất nước họ, còn hơn thế nữa của toàn gia đình nhân loại.

** Thưa bà ngoại trưởng, các bạn thân mến, trong các ngày này tôi ước mong khích lệ các anh chị em công giáo của tôi kiên trì trong đức tin, và tiếp tục diễn tả sứ điệp hoà giải và tình huynh đệ qua các công tác giáo dục và nhân đạo, mà toàn xã hội được hưởng. Và niềm hy vọng của tôi đó là trong việc cộng tác trân trọng tín hữu các tôn giáo khác  và với mọi người thiện chí, họ góp phần mở ra một kỷ nguyên mới của hoà hợp và tiến bộ cho các dân tộc của quốc gia yêu quý này. Myanmar muôn năm! Tôi xin cám ơn quý vị vì sự chú ý và với các lời cầu chúc tốt đẹp nhất cho việc phục vụ của quý vị cho công ích, tôi khẩn nài trên tất cả quý vị các phúc lành của Thiên Chúa, sự khôn ngoan, sức mạnh và hoà bình.

Sau buổi gặp gỡ bà ngoại trưởng đã tháp tùng ĐTC ra xe đi phi trường No Pi To cách đó 20 cây số. Máy bay chở ĐTC đã rời phi trường lúc 6 giờ 20 phút và về đến phi trường Yangon sau hơn một giờ bay. Từ phi trường ĐTC đã đi xe về Toà Tổng Giám Mục dùng bữa tối và nghỉ qua đêm .

Thư tư 29 tháng 11 hôm nay ĐTC có ba sinh hoạt chính. Lúc 8 giờ rưỡi sáng ngài chủ sự Thánh Lễ cho tín hữu tại trung tâm thể thao thể dục Kyaikhasan. Đây là vùng đất rộng 60 mẫu nơi có bộ thể thao và bao gồm nhiều bộ môn thể thao thể dục khác nhau, gồm cả trường đua ngựa. Từ thập niên 1960 cho tới nay đây cũng là nơi tổ chức các lễ hội như Ngày hiệp nhất, Ngày của giới nông dân, Ngày lao động vv… Năm 1992 trường đua ngựa cũ được biến thành Học viện thể thao thể dục. Vùng đất này có thể chứa được 250.000 người.

Vào ban chiều ĐTC đến trung tâm Kaba Aye để gặp gỡ Hội đồng tối cao Sangha của các nhà sư Phật giáo. Sau cùng là buổi gặp gỡ các Giám Mục Myanmar tại toà tổng giám mục Yangon.

Trần Đức Anh Linh Tiến Khải

Đức Thánh Cha tiếp Hiệp Hội Tông Đồ giáo sĩ

Đức Thánh Cha tiếp Hiệp Hội Tông Đồ giáo sĩ

VATICAN. Sáng 16-11-2017, ĐTC đã tiếp kiến 70 tham dự viên Đại hội quốc tế của Liên đoàn Hiệp Hội tông đồ giáo sĩ và ngài cổ võ mọi người sống linh đạo hiệp thông.

Đây là một hội qui tụ các GM, LM và Phó tế thuộc các giáo phận dấn thân giúp đỡ nhau để thể hiện sung mãn cuộc sống theo Thánh Linh, qua việc thi hành sứ vụ. Hội đặc biệt nhấn mạnh tình huynh đệ phát xuất từ bí tích truyền chức thánh. Hội được thành lập và được Tòa Thánh phê chuẩn ngày 17-4 năm 1921.

Đại Hội lần này của Liên đoàn có chủ đề là ”Trong, cho và với cộng đoàn giáo phận”. Trong bài huấn dụ, ĐTC đề cao tầm quan trọng của linh đạo hiệp thông. Để sống linh đạo này trước tiên cần trở về cùng Chúa Kitô, ngoan ngoãn cởi mở đối với hoạt động của Thánh Linh và đón nhận những người anh em. Sự phong phú của hoạt động tông đồ không tùy thuộc khía cạnh tổ chức, nhưng trước tiên nhờ hoạt động của Chúa. Vì thế ngày nay cũng như xưa kia, các thánh là những nhà rao giảng Tin Mừng hữu hiệu nhất và tất cả các tín hữu đều được mời gọi nên thánh.

ĐTC không quên nhắn nhở các giáo sĩ giáo phận hãy nhìn xa hơn ranh giới giáo phận của mình và quan tâm đến toàn thể Giáo Hội. Khi trở thành thừa tác viên, chúng ta phục vụ Giáo Hội địa phương, nhưng với ý thức mình là thành phần của Giáo hội hoàn vũ, vượt lên trên ranh giáo của giáo phận và đất nước của mình. (Rei 16-11-2017)

G. Trần Đức Anh OP

Đức Thánh Cha gửi Sứ điệp cho Hội Nghị COP-23

Đức Thánh Cha gửi Sứ điệp cho Hội Nghị COP-23

VATICAN. ĐTC kêu gọi tránh 4 thái độ tiêu cực trong nỗ lực tìm kiếm giải pháp cho các vấn đề thay đổi khí hậu và xây dựng tương lai của trái đất.

Ngài bày tỏ lập trường trên đây trong sứ điệp gửi Hội nghị quốc tế về những thay đổi khí hậu, gọi là COP-23, nhóm tại thành phố Bonn bên Đức từ ngày mùng 6 đến 17-11-2017.

Hội nghị này tiếp nối Hội nghị COP-22 nhóm tại Paris hồi tháng 12 cách đây 2 năm để theo đuổi một giai đoạn quan trọng khác của Hiệp định Paris, đó là xác định và kiến tạo những đường hướng hành xử, những qui luật và cơ cấu tổ chức để thực sự giải quyết vấn đề thay đổi khí hậu.

ĐTC nhận xét rằng ”Trong tiến trình này cần duy trì cao độ ý chí cộng tác với nhau. Nhưng rất tiếc nhiều nỗ lực tìm kiến các giải pháp cụ thể cho cuộc khủng hoảng môi trường thường bị thất bại vì những lý do khác nhau: từ việc phủ nhận vấn đề cho đến thái độ dửng dưng, cam chịu, hoặc tin tưởng mù quáng vào những giải pháp kỹ thuật. Chúng ta cần tránh rơi vào 4 thái độ xấu xa ấy, chắc chắn chúng không giúp thực hiện một sự tìm kiếm chân thành và đối thoại thành thực, hữu hiệu, về việc xây dựng tương lai trái đất của chúng ta”.

ĐTC cũng cảnh giác rằng ”chúng ta không thể chỉ giới hạn vào chiều kích kinh tế và kỹ thuật: các giải pháp kỹ thuật tuy cần thiết nhưng không đủ; điều thiết yếu và chính đáng là tích cực để ý đến các khía cạnh và những ảnh hưởng luân lý đạo đức và xã hội trong mô hình của sự phát triển và tiến bộ ngắn hạn, trung hạn và dài hạn”.

Trong viễn tượng này ĐTC kêu gọi quan tâm tới vấn đề giáo dục và lối sống chịu ảnh hưởng của một nền môi sinh toàn diện, có khả năng chấp nhận một quan niệm tìm kiếm chân thành và cởi mở trong đó có sự gặp gỡ của các chiều kích khác nhau theo Hiệp định Paris” (Rei 16-11-2017)

G. Trần Đức Anh OP

 

Đức Thánh Cha tiếp Thủ Lãnh Giáo Hội Tin Lành Ecosse

Đức Thánh Cha tiếp Thủ Lãnh Giáo Hội Tin Lành Ecosse

VATICAN. Sáng 26-10-2017, ĐTC đã tiếp Mục Sư Derek Browning, Thủ lãnh Giáo Hội Tin Lành Ecosse, cùng với phái đoàn, và ngài kêu gọi tiếp tục con đường tìm về hiệp nhất hữu hình.

Lên tiếng trong dịp này, ĐTC nhắc đến năm kỷ niệm 500 năm cuộc cải cách của Luther, việc kỷ niệm này đã giúp các tín hữu Kitô thuộc hai khối Giáo Hội xác tín hơn mình là anh chị em với nhau trong Chúa Kitô, và không còn coi nhau như những người xa lạ hay người cạnh tranh. ĐTC nói:

”Quá khứ tự nó là điều không thể thay đổi được, nhưng một điều cũng rất đúng, đó là ngày nay chúng ta hiểu nhau đi từ cái nhìn của Thiên Chúa trên chúng ta: trước hết chúng ta là con cái của Chúa, tái sinh trong Đức Kitô, trong cùng một phép rửa, vì thế chúng ta là anh chị em với nhau. Trong thời gian dài, chúng ta đã quan sát nhau từ xa với một cái nhìn quá phàm nhân, đầy nghi kỵ, chú ý đến những khác biệt và sai lầm, và tâm hồn thường than trách về những điều thiệt hại phải chịu”.

”Trong tinh thần Tin Mừng, giờ đây chúng ta hãy tiếp tục tiến bước trên con đường bác ái khiêm tốn, đưa tới sự vượt thắng những chia rẽ, và chữa lành những vết thương. Chúng ta đã đi vào một cuộc đối thoại hiệp thông, cuộc đối thoại dùng ngôn ngữ riêng của những người thuộc về Thiên Chúa và là điều kiện không thể từ khước để loan báo Tin Mừng. Làm sao chúng ta có thể loan báo Thiên Chúa Tình Thương nếu chúng ta không yêu thương nhau?”

Giáo Hội Ecosse là Giáo Hội quốc gia của nước Ecosse (Scotland) và đây là một Giáo Hội Tin Lành trưởng lão do Mục Sư John Knox thành lập năm 1560 và hiện có 1 triệu 700 ngàn tín hữu thuộc 1,427 giáo xứ (Rei 26-10-2017)

G. Trần Đức Anh OP 

Tiếng Mưa

Tiếng Mưa

 

Mỗi lần, thấy trời sắp chuyển mưa,

Ngồi bên cửa sổ, cạnh hiên nhà.

Nhìn mưa rơi đều qua song cửa.

Làm tôi nhớ lại thưở năm nào…

Tuổi thơ đêm ngủ, nghe mưa rớt

Lộp độp, rả rích dài cả đêm.

Ban ngày, ban đêm cùng tiếng mưa.

Những đêm, thanh vắng âm thanh gõ

Xuống mái hiên nhà nghe to hơn.

Ở đây ít nhà có mái tôn.

Nên thiếu âm thanh của thưở nào!

Khiến lòng khắc khoải…không ngủ được.

Nhớ tiếng mưa rơi…ở quê nhà.

Trời mưa ở đâu cũng giống nhau.

Chỉ khác là mưa ở trong lòng.

Gợi nhớ biết bao là kỷ niệm.

Buồn vui của những trận mưa đêm!

 

 

Cô giáo Tống Hoa

Trường Việt ngữ và Văn Hoá Phan Bội Châu

 

 

ĐC Martin: thù nghịch giữa các niềm tin Kitô là nguồn gốc của “xì căng đan”

ĐC Martin: thù nghịch giữa các niềm tin Kitô là nguồn gốc của “xì căng đan”

Khi người ta ở ngoài nhìn vào, “đặc biệt là hòn đảo Ailen này, người ta thấy lịch sử của chia rẽ và giáo phái, sự bất bao dung, những lời buộc tội lẫn nhau, và sự thù địch công khai trong gia đình Kitô giáo. Đó là một “xì căng đan”. Đức tổng giám mục Eamon Martin, Giáo chủ Giáo hội Công giáo Ai len, đã nhận định như thế trong bài phát biểu về chủ đề “hòa giải Cải cách” tại nhà thờ chính tòa thánh Patrick của Giáo hội Ai len.

Đức tổng giám mục Martin đến thuyết trình ở Armagh theo lời mời của đức tổng giám mục Richard Clarke của Giáo hội Anh giáo Ai len và mục sư nhà thờ chính tòa Gregory Dunstan. Đức cha Martin đã nhấn mạnh đến sự cần thiết hòa giải giữa các niềm tin Kitô và sự hiệp nhất trong các vấn đề đạo đức luân lý quan trọng.

Đức cha Martin nhận định rằng vai trò của tôn giáo và đức tin trong xã hội Ailen, Bắc và Nam, đã thay đổi nhanh chóng rõ rệt do ảnh hưởng của trào lưu tục hóa và có thể thấy rõ trong việc giảm sút số người tham dự Thánh lễ và các ơn gọi phục vụ. Càng ngày càng nhiều người sống như không có Chúa hay không có niềm tin tôn giáo. Ngài tin rằng các truyền thống Kitô giáo khác nhau được kêu mời liên kết những nỗ lực từ niềm hy vọng chắc chắn cho thế giới.

Đức cha kêu gọi các Kitô hữu trình bày cho thế giới xác tín chắc chắn của Kitô giáo về sự thánh thiêng của sự sống con người cũng như phẩm giá của họ, về tính trung tâm của gia đình, sự liên đới và cần thiết phân bố đều các tài nguyên trên thế giới, về một xã hội được đánh dấu bởi hòa bình, công bình và chăm sóc cho tất cả, đặc biệt những người dễ bị tổn thương nhất. Ngài giải thích rằng để làm như thế, cần tìm ra những cách thức mới để trình bày quan điểm chắc chắn và chân thành của chúng ta cùng với những quan điểm của các niềm tin khác và những người không có tín ngưỡng, trong cuộc đối thoại về các vấn đề và giá trị quan trọng. Nếu chúng ta cùng nhau thực hiện điều này và ở nơi có thể, tất cả chúng ta sẽ trở nên mạnh mẽ hơn khi chúng ta có tiếng nói đoàn kết về các vấn đề đạo đức quan trọng của thời đại chúng ta.

Đức cha Martin cũng nhắc đến chuyến viếng thăm Lund, Thụy điển, của Đức Giáo hoàng Phanxicô vào tháng 10 năm ngoái. Đó là giây phút lịch sử, vui mừng và ngạc nhiên. Đức cha ngạc nhiên vì Đức Giáo hoàng được mời và cũng ngạc nhiên vì Đức Giáo hoàng đã nhận lời. Đức cha cũng cám ơn lời mời của đức tổng giám mục Richard Clarke và mục sư chánh sở nhà thờ chính tòa Gregory Dunstan.

Đức cha nhận định rằng các sự kiện ở Lund vào năm ngoái khuyến khích tất cả chúng ta tìm những con đường hòa giải Cải cách. Theo đức cha, điều này có thể được thực hiện qua tình bạn cá nhân và sự tin tưởng giúp xây nhịp cầu và hòa giải Cải cách, qua cuộc gặp gỡ Chúa Kitô trong Thánh kinh và cầu nguyện được chia sẻ cho nhau và bằng cách tăng cường chia sẻ các chứng nhân Kitô giáo trên đảo Ai len này.

Những lời kêu gọi của đức cha Eamon Martin được xướng lên trong bối cảnh có âm mưu khuấy động chiến tranh tôn giáo ở Bắc Ai len. Chính quyền Bắc Ai len cho biết một nhóm bán quân sự thuộc phái Tin Lành Bắc Ai len đứng đằng sau những đe dọa buộc bốn gia đình Công Giáo phải bỏ nhà chạy trốn. (Sismografo 08/10/2017)

Hồng Thủy