Giáo hội sẽ có thêm 1 vị thánh, 14 chân phước và 2 đấng đáng kính

Giáo hội sẽ có thêm 1 vị thánh, 14 chân phước và 2 đấng đáng kính

Sáng 15.01 vừa qua, trong buổi tiếp kiến ĐHY Angelo Becciu, Tổng trưởng Bộ Tuyên Thánh, ĐTC Phanxicô đã cho phép Bộ Tuyên Thánh công bố các sắc lệnh nhìn nhận phép lạ liên quan đến chân phước Margarita Bays, nhìn nhận các cuộc tử đạo của nữ tu Maria del Carmen và 13 nữ tu cùng dòng; và nhìn nhận các nhân đức anh hùng của hai tôi tớ Chúa là nữ tu Anna Kaworek và nữ tu Maria Soledad Sanjurjo Santos.

1 tân hiển thánh

Trước hết, ĐTC chính thức nhìn nhận một phép lạ xảy ra nhờ lời chuyển cầu của chân phước trinh nữ Margarita Bays, dòng Ba Phanxicô. Đây là phép lạ cần thiết để chân phước được tuyên phong hiển thánh. Chân phước Margarita Bays sinh năm 1815 tại La Pierraz, Thụy sĩ, trong một gia đình nông dân. Chị làm thợ may tại nhà, và tuy chăm chỉ làm hết sức mình để đáp ứng nhiều nhu cầu của những người hàng xóm, chị không bao giờ lơ là việc cầu nguyện. Trong cuộc chiến văn hóa, chị đã ủng hộ báo chí Công giáo. Nhưng biến cố thay đổi chị triệt để chính là ơn được mang các dấu thánh. Sau đó, chị lại được lành bệnh ung thư ruột một cách lạ kỳ vào tháng 08.1854, trong khi ĐGH Pio IX tuyên bố tín điều Đức Mẹ Vô nhiễm nguyên tội. Chị Margarita Bays qua đời ngày năm 1879 và được tuyên phong chân phước vào năm 1995.

14 tân chân phước

Trong sắc lệnh thứ hai, ĐTC nhìn nhận cuộc tử đạo của nữ tu Maria del Carmen, bề trên tổng quyền, và 13 nữ tu cùng dòng Phanxicô Đức Mẹ thu thai. Các chị đã bị giết tại Tây ban nha vào năm 1936 vì sự thù oán đức tin. Với sắc lệnh này, các chị sẽ được tuyên phong chân phước.

2 Đấng đáng kính

Trong 2 sắc lệnh tiếp theo, ĐTC nhìn nhận các nhân đức anh hùng của 2 vị Tôi tớ Chúa. Thứ nhất là nữ tu Anna Kaworek, đồng sáng lập dòng các nữ tu tổng lãnh thiên thần Micae, sinh tại Biedrzychowice, Balan, năm 1872 và qua đời năm 1936; thứ hai là nữ tu Maria Soledad Sanjurjo Santos, dòng Các Nữ tỳ Đức Maria phục vụ bệnh nhân, sinh tại Puerto Rico năm 1892 và qua đời năm 1973. (REI 15.01.2019)

Hồng Thủy – Vatican

ĐTC Phanxicô: Gọi Chúa là Cha như em bé gọi ba của mình

ĐTC Phanxicô: Gọi Chúa là Cha như em bé gọi ba của mình

Trong buổi tiếp kiến chung sáng thứ tư, ngày 16.01, ĐTC Phanxicô tiếp tục loạt bài giáo lý về Kinh Lạy Cha. Liên kết với từ “Abbà”, cách Chúa Giêsu gọi Chúa Cha, ĐTC nhắc các tín hữu rằng Chúa Cha như người cha trong dụ ngôn người cha nhân lành, không bao giờ thôi yêu thương con cái mình, ngay cả khi con cái lỗi phạm. ĐTC mời gọi các tín hữu trong những thời điểm khó khăn, khi cảm thấy lạc xa Thiên Chúa, khi bị đè nặng trong cảm giác tội lỗi, khi cảm thấy bị bỏ rơi trong thế giới này, hãy tìm sức mạnh cầu nguyện với Chúa Cha, bằng tiếng gọi thân thương “Abbà”, như một đứa trẻ gọi cha của mình với tất cả sự tin tưởng phó thác.

Cốt yếu của lời cầu nguyện: gọi Thiên Chúa là “Abbà” – Cha

 

Bắt đầu bài giáo lý ĐTC nhận định rằng trong Tân ước, việc cầu nguyện dường như muốn đạt đến điều cốt yếu, đến độ chỉ chú trọng đến một lời: “Abbà, lạy Cha.” Và ĐTC giải thích: Trong thư gửi các tín hữu Rôma thánh Phaolô viết: “Phần anh em, anh em đã không lãnh nhận Thần Khí khiến anh em trở thành nô lệ và phải sợ sệt như xưa, nhưng là Thần Khí làm cho anh em nên nghĩa tử, nhờ đó chúng ta được kêu lên: ‘Áp-ba! Cha ơi’ (8,15). Và trong thư gửi các tín hữu Galát, thánh Phaolô nói: “Để chứng thực anh em là con cái, Thiên Chúa đã sai Thần Khí của Con mình đến ngự trong lòng anh em mà kêu lên: ‘Áp-ba, Cha ơi!’ (Gl 4,6).

Lời cầu nguyện này được lặp lại 2 lần và cô đọng toàn bộ Tin mừng. Sau khi đã nhận biết Chúa Giêsu và lắng nghe lời giảng dạy của Người, Kitô hữu không còn xem Thiên Chúa như là một bạo chúa đáng sợ, không còn sợ hãi nữa nhưng cảm thấy trong tâm hồn mình nảy sinh sự tín thác nơi Người: anh ta có thể gọi Đấng Tạo Hóa là “Cha” khi thưa chuyện với Người. Thành ngữ này rất quan trọng đối với các Kitô hữu đến nỗi nó thường được giữ ở nguyên ngữ tiếng Aramaico “Abbà”.

Rất hiếm khi các thành ngữ tiếng Aramaico trong Tân ước không được dịch sang tiếng Hy lạp. Chúng ta phải tưởng tượng rằng các từ tiếng Aramaico này như được ghi âm lại từ tiếng nói của chính Chúa Giêsu: họ tôn trọng ngôn ngữ của Chúa Giêsu. Trong từ đầu tiên của Kinh Lạy Cha chúng ta gặp thấy ngay sự mới mẻ tận căn của kinh nguyện Kitô giáo.

Gọi Thiên Chúa là Cha như em bé gọi ba mình

Tiếp đến, ĐTC giải thích ý nghĩa của việc gọi Thiên Chúa là Cha. Nó không phải chỉ là cách dùng biểu tượng – trong trường hợp này là nhân vật người cha – để nối kết với mầu nhiệm của Thiên Chúa; ngược lại, có thể nói, toàn bộ thế giới của Chúa Giêsu ở trong trái tim của Người. ĐTC khẳng định rằng nếu chúng ta thực hiện hành động này, chúng ta có thể đọc Kinh Lạy Cha thật sự, vì như ĐTC nói: Việc thưa “Abbà” là điều gì đó thân thiết và cảm động hơn chỉ đơn giản gọi Thiên Chúa là “Cha”. Đó là lý do một vài người đã đề nghị dịch từ gốc Aramaico này thành từ “ba” hay “bố”. Thay vì gọi “Cha chúng con” thì nói “ba”, “bố”. Chúng ta tiếp tục đọc “Lạy Cha chúng con” nhưng với trái tim chúng ta được mời gọi gọi “Ba ơi”, được mời gọi có mối liên hệ với Thiên Chúa như một em bé với ba của mình, người mà em gọi là “ba” hay “bố”. Thật ra các cách gọi này gợi lên tình yêu thương, sự ấm áp, một điều gì đó đưa chúng ta vào trong khung cảnh của tuổi thơ: hình ảnh một em bé được vòng tay của người cha ôm choàng cho thấy sự dịu dàng chăm sóc vô vàn của người cha dành cho đứa con. Vì thế, để cầu nguyện tốt, cần có trái tim của một em bé, như một em bé trong vòng tay của người cha, của ba mình, của bố mình.

Thiên Chúa là Cha chỉ biết yêu thương

Nhưng chắc chắn rằng các Tin mừng dẫn đưa chúng ta đến ý nghĩa còn sâu xa hơn của từ này. Lời này có nghĩa gì đối với Chúa Giêsu? Kinh Lạy Cha có ý nghĩa và hay đẹp nếu chúng ta học đọc kinh này sau khi đã đọc dụ ngôn người cha thương xót trong chương 15 của Tin mừng thánh Luca (x. Lc 15,11-32). Chúng ta hãy tưởng tượng rằng kinh này được đứa con hoang đàng đọc, sau khi đã cảm nghiệm được vòng tay ôm của người cha, người đã chờ đợi suốt cả thời gian dài, một người cha không nhắc đến những lời bất hiếu mà đứa con nói với mình, một người cha giờ đây khiến đứa con hiểu cách đơn giản là ông đã nhớ mình bao nhiêu. Do đó, chúng ta khám phá ra những lời đó có sức sống, có sức mạnh thế nào. Và chúng ta tự hỏi: làm sao có thể là Ngài, hay Chúa, chỉ biết có yêu thương? Chúa không biết hận thù sao? Thiên Chúa sẽ trả lời. “Không! Ta chỉ biết tình yêu. Sự trả thù, đòi công lý, sự giận dữ vì danh dự bị tổn thương, nằm ở đâu nơi Chúa? Thiên Chúa trả lời: Ta chỉ biết tình yêu.

Người cha của dụ ngôn đó có những cách thức hành động mà làm chúng ta nhớ đến tấm lòng của một người mẹ.  Điều đặc biệt là các bà mẹ tha thứ cho con cái họ, che dấu cho chúng, không mất đi sự đồng cảm đối với con cái, để tiếp tục yêu thương, ngay cả khi các con không còn xứng đáng với bất cứ điều gì.

Chỉ cần cầu nguyện với từ này – Abbà – bởi vì nó trở thành lời cầu nguyện Kitô giáo. Và thánh Phaolô, trong các thư của ngài, theo cùng hành trình này, và không thể khác hơn, bởi vì đó là con đường mà Chúa Giêsu đã dạy: trong lời cầu xin này có một sức mạnh thu hút tất cả phần còn lại của lời cầu nguyện.

Thai nghén của tình yêu

ĐTC nhấn mạnh đến tình yêu của Thiên Chúa, Cha chúng ta. ĐTC nói: Thiên Chúa tìm kiếm bạn, ngay cả khi bạn không kiếm tìm Người. Thiên Chúa yêu thương bạn, ngay cả khi bạn lãng quên Người. Thiên Chúa nhìn thấy một vẻ đẹp trong bạn, ngay cả khi bạn nghĩ rằng bạn đã phung phí tất cả tài năng của bạn một cách vô ích. Thiên Chúa không chỉ là một người cha, Người giống như một người mẹ không bao giờ ngừng yêu đứa con mình tạo nên. Đàng khác, có một "sự thai nghén" tồn tại mãi mãi, vượt trên chín tháng mang thai thể lý; đó là một sự thai nghén hình thành nên một mạch tình yêu vô tận.

Đối với một Kitô hữu, cầu nguyện đơn giản là thưa “Abbà”, thưa “ba”, thưa “bố”, gọi Chúa là “Cha” nhưng với sự tin tưởng của một đứa trẻ.

Trong khó khăn, hãy can đảm gọi Chúa “Abbà!”

Có thể là chúng ta cũng đang đi trên con đường xa cách Thiên Chúa, như đã xảy ra với đứa con hoang đàng; hoặc là trong sự cô đơn, chúng ta cảm thấy bị bỏ rơi trong thế giới; hay là chúng ta sai lỗi và bị tê liệt trong cảm giác tội lỗi. Trong những lúc này, chúng ta vẫn có thể tìm thấy sức mạnh để cầu nguyện bằng cách bắt đầu với từ “Abbà”. Thiên Chúa không dấu mặt đối với chúng ta; Người sẽ không khép mình trong sự im lặng: Người sẽ nói với chúng ta rằng Người không bao giờ không dõi theo chúng ta, và Người luôn ở đó, trung thành với tình yêu dành cho chúng ta.

Cầu nguyện cho sự hiệp nhất các Kitô hữu

Vào cuối buổi tiếp kiến, ĐTC đã mời gọi các tín hữu cầu nguyện cho sự hiệp nhất các Kitô hữu. ĐTC nói:

"“Thứ sáu này, với buổi đọc Kinh Chiều tại đền thờ thánh Phaolô ngoại thành,  Tuần cầu nguyện cho sự hiệp nhất của Kitô hữu sẽ bắt đầu, với đề tài: “Anh em hãy cố gắng trở nên người công chính đích thực ”. Trong năm nay, chúng ta cũng được mời gọi cầu nguyện, để tất cả Kitô hữu trở về với một gia đình duy nhất, theo mong ước của Chúa Giêsu, Đấng muốn “xin cho chúng nên một!” (Ga 17, 21). Mục đích của tuần cầu nguyện là phát triển một chứng tá chung và nhất quán trong việc khẳng định một nền công lý đích thực và hỗ trợ những người yếu đuối nhất, thông qua các hành động cụ thể, phù hợp và hiệu quả."

Hồng Thủy – Vatican

ĐTC thư đến gởi cuộc gặp các chủ tịch các Uỷ ban Giáo lý Đức tin

ĐTC thư đến gởi cuộc gặp các chủ tịch các Uỷ ban Giáo lý Đức tin

Đức Thánh Cha đã gởi thư đến các tham dự viên:

Anh em trong hàng giám mục quý mến!

Trong dịp gặp gỡ của các Chủ tịch Uỷ ban Giáo lý Đức tin thuộc Liên Hội đồng Giám mục Á châu và Bộ Giáo lý Đức tin từ ngày 15-18/1/2019 tại Bangkok, tôi vui mừng gởi đến anh em lời chào thăm huynh đệ.

Anh em họp nhau tại Châu Á, một châu lục rộng lớn được đánh dấu bởi sự đa dạng về văn hoá, ngôn ngữ và tôn giáo, để củng cố trách nhiệm chung của chúng ta vì sự hiệp nhất và toàn vẹn đức tin Công giáo, cũng như khám phá những ý nghĩa và phương thức mới làm chứng cho Tin Mừng giữa những thách đố của thế giới đương đại.

Trong Tông huấn Niềm Vui Tin Mừng, tôi đã mời gọi toàn thể Giáo Hội “tiến về phía trước”. Tôi vui mừng khi biết rằng Bộ Giáo lý Đức tin đang hỗ trợ tích cực những công việc quan trọng của các Hội đồng Giám mục và đặc biệt các Uỷ ban Giáo lý Đức tin khi hỗ trợ và cỗ võ sự hợp tác hữu hiệu và huynh đệ giữa các mục Tử của Giáo hội Á châu .

Trong khi cầu nguyện cho cuộc gặp gỡ này trở nên cơ hội để bàn thảo một số vấn đề thuộc về Tin Mừng của Đức Giêsu Kitô đặc biệt thích ứng với Châu Á, tôi vui mừng chúc lành cho tất cả mọi người tham dự trong cuộc gặp gỡ này.

Vatican 10/1/2019

Phanxicô

Đây là lần thứ hai cuộc gặp gỡ của các vị Chủ tịch các Uỷ ban giám mục về Giáo lý Đức tin diễn ra tại Châu Á. Lần đầu tiên diễn ra tại vào năm 1993 tại Hong Kong.Đây là lần thứ hai cuộc gặp gỡ của các vị Chủ tịch các Uỷ ban giám mục về Giáo lý Đức tin diễn ra tại Châu Á. Lần đầu tiên diễn ra tại vào năm 1993 tại Hong Kong. (Rei 15/1/2019).

Văn Yên, SJ

ĐTC Phanxicô gặp các nhân viên cảnh sát Italia cạnh Vatican

ĐTC Phanxicô gặp các nhân viên cảnh sát Italia cạnh Vatican

Trong bài phát biểu, Đức Thánh Cha nhắc đến lễ Giáng Sinh và Hiển Linh vừa được cử hành chứng tỏ sự gần gũi của Thiên Chúa và tình yêu vô hạn của Ngài dành cho con người. Chính sự hiện diện của Ngài làm nên ý nghĩa cho cuộc sống của chúng ta, và giúp chúng ta có niềm hy vọng trước những khó khăn trong cuộc sống thường ngày. Cùng lúc đó, Thiên Chúa cũng thúc đẩy chúng ta sống yêu thương, và tương quan với những người xung quanh bằng thái độ huynh đệ và thương xót.

Đức Thánh Cha nhắc đến việc phục vụ của họ, với tư cách là các nhân viên an ninh, gắn với thái độ gần gũi với con người. Đó là đặc tính công việc của họ. Đức Thánh Cha ghi nhận: “Nhờ công việc đáng quý của anh chị em mà các khách hành hương và những du khách từ khắp nơi trên thế giới đến viếng thăm Đền Thờ Thánh Phêrô được thuận lợi và an toàn. Người ta có thể nhận thấy sự khôn ngoan và khả năng chuyên môn của anh chị em khi đối diện với nhiều tình huống khác nhau, ngay cả nguy hiểm. Về điều này, chính tôi cũng nhận thấy sự đóng góp lớn lao của anh chị em. Tôi cảm ơn anh chị em về khả năng chuyên môn và về lòng quảng đại. Tôi khuyến khích anh chị em luôn trao dồi phong cách làm việc, cố gắng đón nhận tất cả mọi người bằng sự kiên nhẫn và thông cảm, ngay cả đôi khi cũng làm cho anh chị em cảm thấy mệt mỏi hay gánh nặng trong những tình huống khó chịu.”

Kế đến, Đức Thánh Cha kể đến một số công việc của các nhân viên an ninh cạnh Toà Thánh như một cách để cảm ơn họ: đó là việc canh giữ an ninh tại quảng trường thánh Phêrô và các khu vực của Vatican cả ngày lẫn đêm trong mọi hoàn cảnh thời tiết. Bên cạnh đó là việc hỗ trợ của an ninh trong các chuyến viếng thăm của Đức Thánh Cha tại các giáo xứ hay nhiều cộng đoàn khác nhau ở Roma.

Cuối cùng, Đức Thánh Cha chúc mừng năm mới và ban phép lành Toà Thánh cho mọi người tham dự và những người thân của họ.

Văn Yên, SJ

Các gia đình truyền giáo loan Tin mừng cho thổ dân Paraguay

Các gia đình truyền giáo loan Tin mừng cho thổ dân Paraguay

Các gia đình thuộc các miền ở Paraguay và một đôi vợ chồng người Cuba đã tụ họp tại Porto Murtinho, Braxin, để bắt tay vào dự án loan báo Tin mừng kéo dài một tuần, rồi từ đó họ chia thành các nhóm, xuôi dòng sông Paraguay đi truyền giáo cho 11 thị trấn dọc bờ sông. Nhóm này được 4 linh mục, 1 nữ tu và Đức Tổng Giám mục Valenzuela Mellid của giáo phận Asuncion, Paraguay, đồng hành.

Dưới sức nóng hơn 40 độ ở vùng Nam bán cầu, các nhà truyền giáo sống trong các lều, ở trong các nhà nguyện và nhà dân địa phương. Tại đây họ dạy giáo lý, cử hành Thánh lễ bằng tiếng bản xứ, chia sẻ huynh đệ, xưng tội và ngay cả làm trung gian hòa giải các tranh chấp của dân địa phương với một công ty.

Đức cha Valenzuela nói: “Các nhà truyền giáo đi vào trong bầu khí cầu nguyện, trong đó người ta có thể đối thoại và giải quyết ngay lập tức các xung đột. Tôi ngưỡng mộ lòng can đảm của họ vì họ loan báo tình yêu của Chúa Kitô, là tình yêu biến đổi cuộc sống và khi tình yêu đó được sống thật sự, nó có ảnh hưởng trong các tương quan của con người và trong lao động.” Đức cha cũng chia sẻ thêm: “Niềm vui của các gia đình này thật tuyệt vời và đặc biệt là những đứa con của họ. Đức tin, sự chuẩn bị và xác tín của họ thật đáng kinh ngạc. Nó là một phần của việc trở thành một Giáo hội chứng tá.”

Các Cộng đoàn Các Gia đình Truyền giáo được thành lập năm 2010 bởi hai đôi vợ chồng Carmen và Aldo Fanego, Kika và Vidal Benítez. (CNA 16.01.2019)

Hồng Thủy

Cuộc gặp gỡ đại kết Anh giáo và Công giáo tại Leicester

Cuộc gặp gỡ đại kết Anh giáo và Công giáo tại Leicester

Cuộc gặp gỡ đại kết này được tổ chức mỗi 2 hay 3 năm một lần. Năm nay đến phiên Giáo hôi Anh giáo tổ chức cuộc họp. Các tham dự viên đến đây với tinh thần tôn trọng, tình bạn và sự cộng tác.

Linh đạo, thần học và cùng hiện diện

Mục sư Jeremy Worthen, Tổng Thư ký Ủy ban Quan hệ Đại kết của “Hội đồng Hiệp nhất Kitô hữu” của Giáo hội Anh giáo, chuyên về cải tiến các mối quan hệ với các Giáo hội Kitô, giải thích về cuộc gặp gỡ: “Linh đạo, thần học và cùng hiện diện. Đây sẽ là các yếu tố của cuộc gặp gỡ ở Leicester.”

Chương trình trong 2 ngày tại Leicester là phụng vụ, thảo luận, suy tư  về các điểm của Tuyên ngôn: “Cùng nhau bước đi trên hành trình”. Vào chiều ngày 16 hôm qua, sau cuộc gặp gỡ ngắn, các GM Anh giáo và Công giáo đã họp nhau tại nhà thờ chính tòa Anh giáo để hát kinh chiều. Ngày hôm nay, 17.01, các GM Công giáo sẽ cử hành Thánh lễ tại đan viện Thánh giá của dòng Đaminh; các GM Anh giáo tự do tham dự Thánh lễ nếu muốn. Sau Thánh lễ sẽ có hội thảo và vào ban trưa sẽ có kinh nguyện kết thúc do Giáo hội Anh giáo hướng dẫn.

Gặp nhau, trò chuyện và hiểu nhau hơn

Cuộc gặp gỡ là cơ hội để các GM gặp nhau, trò chuyện và hiểu nhau hơn. Theo mục sư Worthen,  các mục tử gặp nhau để kiến tạo những mối liên hệ và chia sẻ những khó khăn để giúp đỡ nhau. Vì lý do này, các GM được chia thành các nhóm theo vùng địa lý để có thể tìm ra những cách thức cộng tác. Mục sư Worthen cũng nhận định: “Các vấn đề chia cách chúng ta không phải dễ giải quyết, đặc biệt là vấn đề thẩm quyền và giáo hội học, như đã xảy ra từ thời vua Henry VIII. Trong thời đại chúng ta, có một sự nhận thức mới. Bối cảnh mà chúng ta hoạt động là một xã hội bị tục hóa và quan trọng là chúng ta nâng đỡ nhau và cùng nhau suy nghĩ cách thế chúng ta có thể chia sẻ Tin mừng cách tốt hơn với xã hội chúng ta đang sống.” (SIR 14.01.2019)

Hồng Thủy

Nhiều vị Tổng Thống tham dự Ngày Quốc Tế giới trẻ Panama

Nhiều vị Tổng Thống tham dự Ngày Quốc Tế giới trẻ Panama

Ban tổ chức cho biết có các Tổng thống nước Costa Rica, Guatemala, El Salvador và Honduras. Như thế, tất cả các nước Trung Mỹ đều có các vị Quốc trưởng tham dự biến cố này, ngoại trừ Nicaragua đang bị xáo trộn từ nhiều tháng nay, và nước Belize, quốc gia có văn hóa giống như các nước thuộc quần đảo Caraibí hơn là Trung Mỹ.

 Tổng thống Colombia, quốc gia láng giềng của Panama, cũng đến tham dự. Tổng thống Bồ đào nha, Ông Marcelo Rebelo de Sousa, cũng sẽ có mặt tại Panama và tham dự GMG tại đây. Sự kiện này khiến người ta càng tin nơi tin đồn: Fatima sẽ được chọn làm nơi diễn ra Ngày Quốc Tế giới trẻ lần tới cấp hoàn vũ vào năm 2022.

Nghiêm phạt những kẻ  tấn công các bạn trẻ hành hương

 Mặt khác, mạng thông tin ”Telemetro” trích thuật nguồn tin của Ủy viên Công tố của Panama, Ông Julio Villarreal, cho biết những kẻ nào tấn công các bạn trẻ hành hương tham dự Ngày Quốc Tế giới trẻ tại đây có thể sẽ bị trừng phạt nặng nề tới 18 năm tù.

 Biện pháp trên đây nhắm ngăn ngừa những kẻ bất lương đừng ra tay làm hại các bạn trẻ, đến Panama tham dự Đại hội giới trẻ thế giới từ ngày 22 đến 27-1-2019 sắp tới (KNA, Cath.ch 15-1-2019)

Giuse Trần Đức Anh, OP

Lễ Chúa Giêsu chịu Phép rửa 13/01/2019

Lễ Chúa Giêsu chịu Phép rửa 13/01/2019

Bắt đầu bài giảng Đức Thánh Cha hỏi cha mẹ các em: “Các con xin gì cho các con của các con?” Và tất cả cùng trả lời “Xin đức tin”. ĐTC tiếp tục: Các con xin Hội thánh đức tin cho con cái, và hôm nay các em sẽ lãnh nhận Thánh Thần, món quà đức tin trong chính tâm hồn, trong chính linh hồn. Nhưng đức tin này phải được lớn lên, phải được phát triển. Vâng, có người nói với cha rằng: “Vâng, vâng chúng con và con cái chúng con phải học biết đức tin…”

Đức tin phải được thông truyền

ĐTC nói với các cha mẹ: Đúng, khi các em đi đến các lớp giáo lý các em sẽ được học biết về đức tin, nhưng trước khi được học giáo lý,  đức tin phải được thông truyền, và đây là công việc của các con, các cha mẹ. Bổn phận mà hôm nay các con lãnh nhận đó là thông truyền đức tin. Và điều này phải được thực hiện tại gia đình. Bởi vì đức tin luôn luôn được thông truyền qua thổ ngữ: thổ ngữ của gia đình, trong bầu khí gia đình. Bổn phận của các con: thông truyền đức tin bằng gương lành, bằng lời nói, hãy dạy các em làm dấu Thánh Giá. Điều này rất quan trọng. Nhưng hãy quan sát…có những trẻ em không biết làm dấu Thánh Giá… “Hãy làm dấu Thánh Giá”: và các con hãy lãm một lần như vậy, các em không hiểu điều các con làm. Nhưng đầu tiên hãy dạy chúng điều này.

Đừng bao giờ cãi nhau trước mặt con trẻ

Và ĐTC tiếp tục: Điều quan trọng là thông truyền đức tin bằng chính đời sống đức tin của các con: các em sẽ nhìn thấy tình yêu giữa các con, đó chính là sự bình an của gia đình, và chúng sẽ nhìn thấy Chúa Giêsu ở đó trong gia đình. Cho phép cha cho các con một lời khuyên: đó là đừng bao giờ cãi nhau trước mặt con trẻ. Đừng bao giờ. Tất nhiên đây là chuyện bình thường nếu vợ chồng cãi nhau. Nhưng chỉ giữa hai vợ chồng, và không được để cho con cái nghe thấy được điều này. Các con không biết nỗi đau khổ mà một em bé phải chịu đựng như thế nào khi chúng thấy cha mẹ cãi nhau: lời khuyên của cha giúp các con thông truyền đức tin cho con cái đó là không cãi nhau trước mặt chúng.
Và ĐTC nói: trước khi tiếp tục cử hành phụng vụ cha muốn nói với các con một điều khác: các con biết rằng ngày nay trẻ em cảm thấy mình sống trong một môi trường khác lạ: Các em cảm thấy bị hơi nóng bao phủ nhiều hơn, các em cảm thấy không khí oi bức…Và đây là lý do đầu tiên làm cho các em khóc; lý do thứ hai các em khóc bởi vì các em đói; lý do cuối mà các em khóc là vì “phòng ngừa”. Đây là một sự kỳ lạ, không? Đó là một sự bảo vệ. Cha nói cho các con biết các em ổn cả. Nếu chúng khóc vì đói, hãy cho chúng bú. Với các bà mẹ cha muốn nói với các con “Hãy cho các em bú, không có vấn đề gì, Thiên Chúa muốn điều đó”. Đối với các trẻ em nếu một em bắt đầu khóc, em khác đáp lại, và lại một em khác, và chúng trở thành một ca đoàn khóc. Cha nhắc lại hãy thông truyền đức tin cho các em bằng mẫu gương sống trong gia đình.
Sau đó ĐTC tiếp tục thánh lễ với việc cử hành Bí tích Rửa tội cho các em, có các Giám mục giúp ĐTC xức dầu thánh và trao áo trắng cho các em.

Ngọc Yến, Vatican

ĐTC Phanxicô: Sống dấn thân với lời hứa khi lãnh nhận Bí tích Thánh Tẩy

ĐTC Phanxicô: Sống dấn thân với lời hứa khi lãnh nhận Bí tích Thánh Tẩy

Ngày lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa hôm nay kết thúc mùa Giáng Sinh. Phụng vụ mời gọi chúng ta nhận biết Chúa Giêsu một cách trọn vẹn hơn trong dịp chúng ta cử hành biến cố Ngài giáng sinh. Chính vì thế Tin Mừng cho chúng ta thấy hai yếu tố quan trọng: mối tương quan giữa Chúa Giêsu và dân chúng; mối tương quan giữa Chúa Giêsu và Chúa Cha.

ĐTC Phanxicô đã nói như trên trong buổi đọc Kinh Truyền Tin với hàng chục ngàn tín hữu và du khách hành hương trưa Chúa Nhật lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa.

Trước đó lúc 9 giờ 30 sáng ĐTC đã chủ sự thánh lễ trong nhà nguyện Sistina, và ban bí tích Rửa Tội cho 27 trẻ em nam nữ.

Chúa Giêsu “dìm mình” trong đám đông và trong dòng nước

Trong bài huấn dụ trước khi đọc Kinh Truyền Tin ĐTC nói: Trong câu chuyện về việc thánh Gioan Tẩy Giả làm phép rửa cho Chúa Giêsu tại sông Giordan, trước tiên chúng ta thấy vai trò của dân chúng. Dân chúng không chỉ là nền của một cảnh, nhưng là một thành phần thiết yếu của biến cố. Trước khi dìm mình vào dòng nước, Chúa Giêsu “dìm mình” trong đám đông, Ngài liên đới hoàn toàn với thân phận của con người, chia sẻ tất cả ngoại trừ tội lỗi. Trong sự thánh thiện của mình, đầy tràn ân sủng và lòng thương xót, Con Thiên Chúa trở thành xác phàm để gánh lấy tội lỗi thế gian. Bởi vậy hôm nay cũng là hiển linh, bởi vì Chúa đến cho Gioan làm phép rửa, hiện diện giữa những người đang sám hối, Chúa Giêsu biểu lộ sự hợp lý và ý nghĩa sứ vụ của Ngài.

Chúa cùng với dân chúng xin Gioan chịu Phép rửa hoán cải, Chúa Giêsu cũng chia sẻ ước muốn sâu sắc đổi mới nội tâm. Và Chúa Thánh Thần ngự xuống trên Người “dưới hình chim bồ câu” và cùng với Chúa Giêsu dấu hiệu một thế giới mới, một “tạo dựng mới” bao gồm tất cả những ai đón nhận Đức Kitô vào cuộc sống. Mỗi người chúng ta cũng vậy, chúng ta được tái sinh với Chúa Giêsu trong Bí tích Rửa tội, Lời của Chúa Cha: “Con là Con yêu dấu của Cha, Con đẹp lòng Cha”. Đây là tình yêu của Cha, mà chúng ta đã nhận lãnh trong ngày chúng ta lãnh nhận Bí Tích Rửa tội, là ngọn lửa đã được thắp lên trong tâm hồn chúng ta, và hỏi hỏi phải được nuôi dưỡng bằng cầu nguyện và bác ái.

Chúa Giêsu “đắm mình” trong cầu nguyện

Sau khi “dìm mình” trong dân chúng và trong dòng nước; yếu tố thứ hai được thánh sử Luca nhấn mạnh đó là Chúa Giêsu “đắm mình” trong cầu nguyện, nghĩa là hiệp thông với Cha. Phép rửa là khởi đầu đời sống công khai, sứ vụ của Chúa Giêsu trong thế giới trong tư cách được Cha sai đến trong thế gian để bày tỏ sự tốt lành và tình yêu của Cha dành cho con người. Sứ mệnh này được Chúa Giêsu hoàn thành trong sự kết hợp liên tục và hoàn hảo với Cha và Thánh Thần. Đây cũng là sứ mệnh của Giáo hội và của mỗi người chúng ta; để trung thành và sinh hoa trái chúng ta được mời gọi “ghép minh” vào Chúa Giêsu. Đó là trong cầu nguyện tiếp tục tái sinh công cuộc loan truyền Tin Mừng và việc tông đồ, để làm chứng kitô giáo một cách rõ ràng không theo kế hoạch của con người mà theo chương trình và cách thức của Thiên Chúa.

Sống lời hứa khi lãnh nhận Bí tích Thánh Tẩy

Anh chị em thân mến, lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa là cơ hội tốt lành để đổi mới với lòng biết ơn và xác tín lời hứa trong ngày chúng ta lãnh nhận Bí tích Thanh Tẩy, hãy dấn thân sống xác tín này trong đời sống hàng ngày. Chúa Giêsu cứu độ chúng ta không phải vì cộng trạng của chúng ta nhưng là để thực hiện lòng tốt vô biên của Cha, Ngài có lòng thương xót tất cả. Đức Maria Trinh Nữ, Mẹ của Lòng thương xót là người hướng dẫn và mẫu gương của chúng ta

Ngọc Yến, Vatican

ĐTC sẽ khai mạc tuần cầu nguyện hiệp nhất

ĐTC sẽ khai mạc tuần cầu nguyện hiệp nhất

Hằng năm, ĐTC vẫn chủ sự kinh chiều bế mạc tuần cầu nguyện hiệp nhất tại Đền thờ Thánh Phaolô ngoại thành ở Roma vào ngày 25-1, lễ Thánh Phaolô trở lại. Nhưng năm nay, ngài bận viếng thăm tại Panama từ ngày 23 đến 27-1 tới đây, nhân dịp Ngày Quốc Tế giới trẻ lần thứ 34, nên ngài chủ sự kinh chiều khai mạc.

100 năm lịch sử

Tuần cầu nguyện cho sự hiệp nhất các tín hữu Kitô đã có từ hơn 100 năm nay do sáng kiến của Mục Sư Anh Giáo Paul Wattson, sau này trở thành một LM Công Giáo. Từ 50 năm nay, chủ đề và các văn bản Kinh Thánh dùng trong Tuần Cầu Nguyện Hiệp Nhất Kitô do một nhóm làm việc chung thuộc Hội đồng Tòa Thánh hiệp nhất các tín hữu Kitô và Ủy ban Đức tin và Hiến Chế thuộc Hội đồng đại kết các Giáo Hội Kitô ở Genève cùng soạn thảo (KNA 8-1-2019)

G. Trần Đức Anh OP – Vatican

Đức Thánh Cha: Lễ Hiển Linh mở ra cho chúng ta sự mới mẻ của Chúa Giêsu

Đức Thánh Cha: Lễ Hiển Linh mở ra cho chúng ta sự mới mẻ của Chúa Giêsu

Hôm nay lễ Chúa Hiển Linh, ánh sáng là biểu tượng của Ngài. Nơi bài đọc trong sách ngôn sứ, ánh sáng này là lời hứa. Isaia đã hướng về Giêrusalem và nói: “Đứng lên, bừng sáng lên! Vì ánh sáng của ngươi đến rồi. Vinh quang của Đức Chúa như bình minh chiếu tỏ trên ngươi.” (60,1). Lời mời này của ngôn sứ hôm nay nói lại với chúng ta qua việc mừng Giáng Sinh của Chúa Giêsu và khích lệ chúng ta đến ánh sáng ở Bêlem.

Ánh sáng mà Isaia tiên báo, trong Tin Mừng, đó là sự hiện diện và gặp gỡ. Đức Giêsu, sinh ra ở Nagiaret, trong thành Vua Đavit, đã mang đến ơn cứu độ cho tất cả, những người ở gần cũng như ở xa. Thánh sử Maccô đã cho thấy nhiều cách thức phản ứng khác nhau trước sự kiện này. Hêrôđê và các kinh sư ở Giêrusalem thì cứng lòng, và từ chối viếng thăm Hài Nhi, một cử chỉ đóng lại với ánh sáng. Có thể chúng ta cũng vậy, đóng con tim với anh chị em đang cần giúp đỡ. Ngược lại, các nhà Đạo sĩ, đại diện cho những người ở xa, đã để cho ngôi sao dẫn đường, đã đi quãng đường dài và nguy hiểm để biết sự thật về Đấng Mêsia. Và sau khi gặp Ngài, họ đã chọn lối khác để về. Mỗi lần một người gặp được Giêsu, thì sẽ đổi con đường, trở về cuộc sống với một cách thức khác. Và họ mang theo trên mình mầu nhiệm của vị Vua khiêm nhường và nghèo khó.

Chúng ta cũng vậy, cần chút thinh lặng trong tâm hồn để được ánh sáng của Chúa Giêsu chiếu giải. Đừng để con tim chúng ta đóng lại, nhưng can đảm mở ra cho ánh sáng này, chỉ đơn sơ và bé nhỏ.

Sau khi buổi đọc Kinh Truyền Tin, Đức Thánh Cha nhắc đến những ngày gần đây, 49 người được cứu trên hai con tàu của tổ chức phi chính phủ. Đức Thánh Cha kêu gọi các nhà lãnh đạo Châu Âu thể hiện sự liên đới cụ thể với những anh chị em này.

Kế đến, một số Giáo hội Đông phương, Công giáo cũng như Chính thống giáo, sử dụng niên lịch Giuliano, sẽ cử hành lễ Giáng Sinh vào ngày mai (tức thứ 2, 7/1). Đức Thánh Cha gởi lời chúc mừng trong tình hiệp thông huynh đệ Kitô hữu.

Lễ Hiển Linh cũng là Ngày Truyền Giáo của Thiếu Niên, năm nay mời các nhà truyền giáo rất trẻ trở thành “những vận động viên của Chúa Giêsu”, để làm chứng cho Tin Mừng trong gia đình, nơi trường học và cả những nơi giải trí.

Cuối cùng, Đức Thánh Cha chào thăm những khách hành hương, đặc biệt đoàn diễu hành truyền thống đến quảng trường thánh Phêrô.

Hôm nay lễ Chúa Hiển Linh, ánh sáng là biểu tượng của Ngài. Nơi bài đọc trong sách ngôn sứ, ánh sáng này là lời hứa. Isaia đã hướng về Giêrusalem và nói: “Đứng lên, bừng sáng lên! Vì ánh sáng của ngươi đến rồi. Vinh quang của Đức Chúa như bình minh chiếu tỏ trên ngươi.” (60,1). Lời mời này của ngôn sứ hôm nay nói lại với chúng ta qua việc mừng Giáng Sinh của Chúa Giêsu và khích lệ chúng ta đến ánh sáng ở Bêlem.

Ánh sáng mà Isaia tiên báo, trong Tin Mừng, đó là sự hiện diện và gặp gỡ. Đức Giêsu, sinh ra ở Nagiaret, trong thành Vua Đavit, đã mang đến ơn cứu độ cho tất cả, những người ở gần cũng như ở xa. Thánh sử Maccô đã cho thấy nhiều cách thức phản ứng khác nhau trước sự kiện này. Hêrôđê và các kinh sư ở Giêrusalem thì cứng lòng, và từ chối viếng thăm Hài Nhi, một cử chỉ đóng lại với ánh sáng. Có thể chúng ta cũng vậy, đóng con tim với anh chị em đang cần giúp đỡ. Ngược lại, các nhà Đạo sĩ, đại diện cho những người ở xa, đã để cho ngôi sao dẫn đường, đã đi quãng đường dài và nguy hiểm để biết sự thật về Đấng Mêsia. Và sau khi gặp Ngài, họ đã chọn lối khác để về. Mỗi lần một người gặp được Giêsu, thì sẽ đổi con đường, trở về cuộc sống với một cách thức khác. Và họ mang theo trên mình mầu nhiệm của vị Vua khiêm nhường và nghèo khó.

Chúng ta cũng vậy, cần chút thinh lặng trong tâm hồn để được ánh sáng của Chúa Giêsu chiếu giải. Đừng để con tim chúng ta đóng lại, nhưng can đảm mở ra cho ánh sáng này, chỉ đơn sơ và bé nhỏ.

Sau khi buổi đọc Kinh Truyền Tin, Đức Thánh Cha nhắc đến những ngày gần đây, 49 người được cứu trên hai con tàu của tổ chức phi chính phủ. Đức Thánh Cha kêu gọi các nhà lãnh đạo Châu Âu thể hiện sự liên đới cụ thể với những anh chị em này.

Kế đến, một số Giáo hội Đông phương, Công giáo cũng như Chính thống giáo, sử dụng niên lịch Giuliano, sẽ cử hành lễ Giáng Sinh vào ngày mai (tức thứ 2, 7/1). Đức Thánh Cha gởi lời chúc mừng trong tình hiệp thông huynh đệ Kitô hữu.

Lễ Hiển Linh cũng là Ngày Truyền Giáo của Thiếu Niên, năm nay mời các nhà truyền giáo rất trẻ trở thành “những vận động viên của Chúa Giêsu”, để làm chứng cho Tin Mừng trong gia đình, nơi trường học và cả những nơi giải trí.

Cuối cùng, Đức Thánh Cha chào thăm những khách hành hương, đặc biệt đoàn diễu hành truyền thống đến quảng trường thánh Phêrô.

Văn Yên, SJ

Đức Thánh Cha dâng lễ Chúa Hiển Linh: Ánh Sáng Dịu Dàng của Thiên Chúa toả sáng trong tình yêu khiêm nhường

Đức Thánh Cha dâng lễ Chúa Hiển Linh: Ánh Sáng Dịu Dàng của Thiên Chúa toả sáng trong tình yêu khiêm nhường

Sáng Chúa Nhật Lễ Chúa Hiển Linh, lúc 10h, Đức Thánh Cha dâng Thánh Lễ trọng thể tại đền thờ thánh Phêrô cùng với nhiều hồng ý, giám mục và các tín hữu tham dự.

Trong bài giảng lễ, bắt đầu từ việc giải nghĩa từ “hiển linh” – Chúa tỏ mình ra, Đức Thánh Cha nhắc đến Chúa tỏ mình ra cho tất cả mọi dân tộc, ba nhà Đạo sĩ là những người đại diện. Ngài tỏ thực tại tuyệt đẹp của Thiên Chúa, đến với tất cả mọi nước, mọi dân tộc và ngôn ngữ đều được Ngài đón nhận và yêu mến. Biểu tượng cho điều này là ánh sáng, vươn đến và chiếu soi tất cả.

Hôm nay, nếu Thiên Chúa chúng ta tỏ mình ra cho tất cả mọi người, thì ngài cũng sẽ tiếp tục làm ngạc nhiên về cách Ngài tỏ mình ra. Tin Mừng kể về những xôn xao trong cung điện vua Hêrôđê, trong khi Chúa Giê-su lại tỏ mình ra như một vị vua: “Đức Vua dân Dothái mới sinh, hiện ở đâu?” (Mt 2,2), Ba vị Đạo sĩ hỏi. Họ sẽ tìm thấy Ngài, nhưng không phải là nơi họ đã nghĩ: không phải trong điện ngà Giêrusalem, nhưng trong ngôi nhà đơn sơ ở Bêlem. Có một sự nghịch lý trong lễ Giáng Sinh khi Tin Mừng nói về kiểm tra dân số trên khắp cả thiên hạ thời hoàng đế Augustô và tổng trấn Quirinio (x. Lc 2,2). Nhưng không một nhà cầm quyền nào để ý rằng Đức Vua của lịch sử đã sinh ra trong thời của họ. Và rồi, khi Chúa Giêsu được 30 tuổi, Ngài lại tỏ mình công khai, Gioan Tẩy Giả đã đi trước, Tin Mừng đã giới thiệu Ngài một lần nữa trọng thể, và liệt kê tất cả mọi “cấp bậc” quyền lực cả đời lẫn đạo: Tiberio Cesare, Phongxio Pilato, Hêrôđê, Philippo, Lisania, thượng tế Anna và Caipha. Và ngài kết luận: “Lời Thiên Chúa phán với Gioan trong hoang địa” (Lc 3,2). Như thế, Lời Chúa không đến với bất cứ cấp bậc nào, nhưng đến với một người ẩn mình trong sa mạc. Quả là ngạc nhiên: Thiên Chúa không lên sân khấu của thế giới này để tỏ mình ra.

Khi nghe danh sách những người nổi tiếng, người ta có thể dễ dàng có khuynh hướng “quay ánh đèn” về phía họ. Chúng ta có thể nghĩ rằng: Có lẽ sẽ hay hơn nếu ngôi sao của Đức Giê-su hiện ra ở Roma trên ngọn đồi Palatino, nơi hoàng đế Augusto đã ngự triều cai quản thế giới; khi ấy toàn đế quốc lập tức trở thành Kitô giáo. Hay nếu ngôi sao chiếu trên cung điện vua Hêrôđê, thì ông ấy có thể làm điều tốt chứ không làm điều xấu. Nhưng ánh sáng của Thiên Chúa lại không đến với ai toả sáng bằng ánh sáng của riêng họ. Thiên Chúa đề nghị nhưng không áp đặt; chiếu sáng nhưng không làm chói mắt. Chúng ta luôn có một cám dỗ lớn là đem so sánh ánh sáng của Thiên Chúa với ánh sáng của thế gian. Đã bao lần chúng ta chạy theo quyến rũ lấp lánh của quyền lực và của sân khấu, lại thấy rằng mình phục vụ tốt cho Tin Mừng. Nhưng như thế chúng ta đã hướng ánh sáng vào nhầm chỗ, vì Thiên Chúa không ở đó. Ánh sáng của Ngài nhẹ nhàng chiếu giải tình yêu khiêm nhường. Rồi bao nhiêu lần chúng ta, như là Giáo Hội, đã toả sáng bằng chính ánh sáng của mình! Nhưng chúng ta không phải là mặt trời của nhân loại. Chúng ta là mặt trăng phản chiếu ánh sáng thật là Thiên Chúa. Giáo Hội là ánh trăng mầu nhiệm và Thiên Chúa là ánh sáng của trần gian (x. Ga 9,5). Chính Ngài chứ không phải chúng ta.

Ánh sáng của Thiên Chúa đến với ai biết đón nhận. Tiên tri Isaia trong bài đọc một (x. Is 60,2) đã nhắc nhở chúng ta rằng ánh sáng của Thiên Chúa không ngăn chặn bóng tối và mây mù phủ lấp mặt đất, nhưng chiếu toả trên ai sẵn sàng đón nhận. Do đó, tiên tri lặp lại lời mời dành cho mỗi người: “Đứng lên, bừng sáng lên” (60,1). Hãy đứng dậy, nghĩa là thoát ra khỏi chỗ hiện tại của mình và sẵn sàng bước đi. Nếu không, sẽ vẫn giậm chân tại chỗ như các kinh sư tư vấn cho vua Hêrôđê, về điều họ đã biết, là Đấng Mêsia sinh ra ở đâu, nhưng không một bước di chuyển. Và rồi mỗi ngày, chúng ta cần mặc lấy Thiên Chúa là ánh sáng, cho đến khi Đức Giêsu trở thành trang phục hằng ngày của chúng ta. Nhưng để mặc lấy trang phục của Thiên Chúa, vốn đơn giản như ánh sáng, thì trước tiên cần cởi bỏ những trang phục hào hoa. Nếu không thì cũng giống vua Hêrôđê, dù thấy ánh sáng của Thiên Chúa nhưng vẫn thích ánh sáng trần thế của thành công và danh vọng. Ngược lại, như Ba vị Đạo sĩ, nhận ra lời tiên tri, họ đứng dậy để mặc lấy ánh sáng. Chỉ có họ nhìn thấy ngôi sao trên bầu trời: các kinh sư không nhìn thấy, Vua Hêrôđê không nhìn thấy và cũng chẳng có ai ở Giêrusalem nhìn thấy. Để tìm kiếm Đức Giêsu, phải đi theo một hành trình khác, con đường của Ngài, con đường yêu thương khiêm nhường. Và phải kiên trì theo con đường đó. Thật vậy, Tin Mừng hôm nay kết luận rằng Ba nhà Đạo sĩ, sau khi gặp Đức Giêsu, đã “đi con đường khác mà về xứ mình” (Mt 2,12). Một con đường khác với con đường của Hêrôđê. Một con đường khác để vào thế giới, giống như con đường của bao nhiêu người trong cảnh Giáng Sinh đã ở với Đức Giêsu: Đức Maria, thánh Giuse, các mục đồng. Cũng giống như các vị Đạo sĩ, họ rời bỏ nơi cư ngụ của mình, để trở thành những kẻ hành hương trên con đường của Thiên Chúa. Bởi vì chỉ có ai dám bỏ đi sự dính bén với thế gian này để bước đi thì mới có thể tìm thấy mầu nhiệm của Thiên Chúa.

Điều này đúng cả với chúng ta. Nếu chỉ biết nơi Chúa Giêsu sinh ra mà không đến nơi thì chưa đủ, giống các kinh sư thôi. Nếu chỉ biết Đức Giêsu mới sinh là ai mà không gặp Ngài thì không đủ. Khi nào nơi của ngài trở thành nơi của chúng ta, thời của ngài trở thành thời của chúng ta, con người của Ngài trở thành sự sống của chúng ta, thì khi ấy lời tiên tri ứng nghiệm nơi chúng ta. Và như thế, Giêsu sinh ra trong chúng ta và trở thành “Thiên Chúa hằng sống vì tôi”. Hôm nay, chúng ta được mời gọi theo gương các vị Đạo sĩ. Họ không bàn cãi, nhưng bước đi; họ không đứng lại nhìn, nhưng bước vào nhà của Giêsu; không đặt mình làm trung tâm, nhưng bái lạy Giêsu, vì Ngài mới là trung tâm; họ không cứng nhắc với kế hoạch của họ, nhưng sẵn sàng chọn đường khác để về. Bằng cử chỉ, họ diễn tả mối tương quan mật thiết với Chúa, một sự mở ra trọn vẹn với Ngài, một liên hệ toàn bộ với Ngài. Họ dùng ngôn ngữ tình yêu để liên hệ với Ngài, cùng một ngôn ngữ mà Giêsu con trẻ đã nói. Thật vậy, các vị Đạo sĩ đến với Chúa không phải để nhận, nhưng để cho. Chúng ta tự hỏi: Chúng ta đã mang đến cho Chúa Giêsu món quà nào trong ngày lễ Giáng Sinh của Ngài, hay chúng ta chỉ trao đổi quà cho nhau giữa chúng ta?

Nếu chúng ta đã đến với Chúa bằng tay không, thì hôm nay chúng ta có thể bù lại được. Có thể thấy Tin Mừng kể một danh sách ngắn những món quà: vàng, nhũ hương mộc dược. Vàng nói lên điều giá trị nhất, để nhắc nhớ rằng vị Đạo sĩ đã đặt Thiên Chúa ở vị trí trên hết, để tôn thờ. Nhưng để làm được điều đó thì phải rút mình khỏi vị trí cao nhất đó và thấy mình cần được giúp đỡ, mình không tự đủ được. Rồi đến nhũ hương, biểu tượng của sự tương quan với Thiên Chúa, việc cầu nguyện, như hương trầm bay toả trước Thánh Nhan (x. Tv 141,2). Nhưng, giống như hương trầm, để toả hương thì phải chịu đốt cháy; vì thế, việc cầu nguyện cũng “đốt cháy” chút thời gian, dành giờ cho Thiên Chúa. Cầu nguyện thật sự thì không phải chỉ bằng lời. Và rồi, mộc dược, được dùng cùng với tình yêu để liệm xác Đức Giêsu tháo xuống từ Thánh Giá (x. Ga 19,39). Chúa vui khi chúng ta chăm sóc những thân thể chịu nhiều đau khổ, những thân xác yếu đuối, những ai bị lùi lại đàng sau, những ai chỉ có thể nhận mà không thể đổi lại gì về vật chất. Thật quý trong mắt Thiên Chúa khi tỏ lòng thương xót đối với những người không có gì để đền đáp – một sự miễn phí, nhưng không! Sự miễn phí, nhưng không thật quý trong mắt Thiên Chúa. Trong thời gian gần kết thúc Mùa Giáng Sinh, chúng ta đừng để mất cơ hội làm một món quà đẹp cho Vị Vua của chúng ta, Ngài đến không trên sân khấu xa hoa của thế giới, nhưng trong sự nghèo mà sáng của Bêlem. Nếu chúng ta làm điều đó, thì ánh sáng của Ngài sẽ chiếu toả trên chúng ta.

Văn Yên, SJ

Thành phố Rakovski, Bungari, chuẩn bị đón tiếp ĐTC Phanxicô

Thành phố Rakovski, Bungari, chuẩn bị đón tiếp ĐTC Phanxicô

ĐTC sẽ đi trực thăng đến thành phố Rakovski ở miền Plovdiv, thành phố có khoảng 30 ngàn dân. Dự kiến là sẽ có khoảng 50 ngàn người tham dự Thánh lễ, trong số đó có rất nhiều người đến từ các vùng khác của Bungari.

40 em rước lễ lần đầu

Cha Mladen, cha sở giáo xứ Thánh Tâm Chúa Giê-su thuật lại rằng tất cả các thiếu nhi 7 và 8 tuổi rất nhiệt tình và nôn nóng được gặp ĐTC. Cha cũng cho biết rằng các em đang chuẩn bị quà tặng cho ĐTC nhưng không muốn tiết lộ các chi tiết khác.

Các công việc chuẩn bị cho cuộc viếng thăm của ĐTC đang tiến hành thuận lợi. Cha Dimitar sẽ đến Vatican vào ngày 12/01 để nhận những hướng dẫn chi tiết về chuyến viếng thăm của ĐGH, đặc biệt để quyết định bài hát nào sẽ được hát, về thời gian cử hành Thánh lễ và các chi tiết đặc biệt khác cần thiết cho việc chuẩn bị sự kiện.

Sự kiện duy nhất  xảy ra một lần trong đời

Thị trưởng thành phố Rakovski, ông Paul Gudzherov, cũng cho biết mình rất nhiệt tình và vui mừng có thể đón tiếp ĐTC Phanxicô. Ông nói: “Chúng tôi đang hăng hái chuẩn bị. Đối với chúng tôi, đây là một sự kiện đặc biệt, duy nhất, thường chỉ xảy ra một lần trong cuộc đời của các thành phố và người dân”.

Thành phố Rakovski được chia thành ba quận – Generale Nikolaevo, Sekirovo và Parchevich – và có cộng đoàn Công giáo lớn nhất nước Bungari. Ông thị trưởng cho biết là nhờ sự trợ giúp của chính quyền nhà nước, các đường phố, quảng trường, vườn hoa, đường đi bộ và ánh sáng đang được xây dựng và sửa chữa; các việc này sẽ sẵn sàng để đón tiếp ĐTC Phanxicô. Thành phố đã bắt đầu công việc chuẩn bị từ năm ngoái khi chuyến viếng thăm Bungari của ĐTC được xác định và lên kế hoạch chi tiết.

ĐTC Phanxicô sẽ thăm Bungari từ ngày 05-07/05 năm nay.

Hồng Thủy

ĐHY Parolin: ĐGH chưa thể viếng thăm Iraq lúc này vì chưa có an ninh

ĐHY Parolin: ĐGH chưa thể viếng thăm Iraq lúc này vì chưa có an ninh

Trong cuộc phỏng vấn dành cho đài truyền hình TV 2000 của Hội đồng Giám mục Ý, được phát sóng trong chương trình đặc biệt “Nhật ký của ĐGH Phanxicô, ĐHY Parolin đã trả lời về một số vấn đề, trong đó có các đề tài: sự quan tâm của ĐGH với thế giới A rập, chủ nghĩa khủng bố, ĐGH viếng thăm Iraq và vấn nạn ấu dâm.

ĐGH chưa thể thăm Iraq

Trước hết là về việc ĐGH viếng thăm Iraq, ĐHY Parolin cho biết tất cả đều rất chờ đợi cuộc viếng thăm của ĐGH: chính quyền, một số người Hồi giáo mà ngài có cơ hội gặp gỡ và nhất là cộng đoàn Ki-tô, họ cảm thấy cần có ĐGH để được củng cố trong đức tin và được khuyến khích trong hoàn cảnh của họ. Nhưng ĐHY nhận định: “Để ĐGH viếng thăm Iraq thì cần có những điều kiện tối thiểu để thực hiện chuyến viếng thăm nhưng hiện tại thì chưa có những điều kiện này. Cho phép tôi diễn tả hy vọng rằng những điều kiện này có thể được thực hiện và ĐGH có thể sớm đến Iraq.”

ĐGH và thế giới A-rập

Tiếp đến, ĐHY nhận định rằng quan tâm của ĐGH với thế giới A-rập là do khó khăn hiện nay trong các tương quan giữa Ki-tô giáo và Hồi giáo, với những thảm kịch của khủng bố và của cực đoan tôn giáo. ĐGH đã tìm cách cổ võ sự gặp gỡ, chống lại mọi sự dửng dưng. Như ĐGH đã nói, những khó khăn của chúng ta không bao giờ được trở thành cơ hội căng thẳng, xung đột hay đối kháng nhưng ngược lại, chúng trở thành khả năng cộng tác cùng nhau và làm cho nhau nên phong phú.”

Nạn ấu dâm

Nói về nạn ấu dâm trong Giáo hội, ĐHY Parolin khẳng định: “Chúng ta phải làm tất cả điều có thể và cả không thể để loại trừ hiện tượng này.” Ngài nhìn nhận rằng Giáo hội đã thực hiện một hành trình tuyệt vời theo hướng này. Giáo hội đã nhận thức tốt hơn về vấn đề này, về sự tàn phá mà những sự kiện này đã gây ra nơi các nạn nhân và Giáo hội đã cố gắng phản ứng. Tuy kết quả chưa hoàn hảo nhưng Giáo hội đã có sự dấn thân và quyết tâm. Cuộc gặp gỡ mà ĐGH vô cùng mong muốn (“Bảo vệ trẻ vị thành niên trong Giáo hội, từ ngày 21-24/02/2019 tại Vatican) là một dấu chỉ mới nhất trong hành trình này.

ĐHY nhận xét rằng tất cả điều này ảnh hưởng nặng nề trên hành động và chứng tá của Giáo hội trên thế giới, nó cũng góp phần làm suy yếu uy tín của Giáo hội. Ngài nói: “Tôi không đau buồn nhiều vì tổ chức Giáo hội mà tôi coi như một người mẹ mà mình luôn yêu thương nhưng vì tất cả những điều này gây thiệt hại cho việc loan báo Tin Mừng. Chúng ta phải phục hồi uy tín và thẩm quyền. Giáo hội đã thực hiện các bước đáng kể để phục hồi uy tín và thẩm quyền, nhưng chúng ta phải làm việc nhiều hơn theo cách này để các tín hữu và những người đã chịu phép rửa có thể tìm lại trong Giáo hội môi trường có sức sống và môi trường của chứng tá".

Hồng Thủy

ĐTC chấp thuận tính luân lý của việc cắt bỏ tử cung trong một số trường hợp

ĐTC chấp thuận tính luân lý của việc cắt bỏ tử cung trong một số trường hợp

Hôm 10/12/2018, ĐTC đã phê duyệt câu trả lời của Bộ Giáo lý Đức tin liên quan đến nghi ngờ về tính hợp luân lý của việc cắt bỏ tử cung trong một số trường hợp.

Các câu trả lời năm 1993 vẫn có giá trị

Bộ Giáo lý Đức tin khẳng đinh giá trị của “Các câu trả lời về những nghi ngờ được đặt ra liên quan đến việc cắt bỏ tử cung và các câu hỏi liên quan” được đưa ra năm 1993. Những câu trả lời này xem việc cắt bỏ tử cung là hợp luân lý khi có nguy hiểm nghiêm trọng và đối với tính mạng hoặc sức khỏe của người mẹ, và xem việc này là bất hợp pháp, như một phương thức triệt sản trực tiếp, cắt bỏ tử cung và thắt ống dẫn trứng (cách ly tử cung) với mục đích không thể có bất kỳ sự mang thai nào mà có thể gây ra một số rủi ro cho người mẹ.

Nghi ngờ

Nhưng trong những năm gần đây, một số trường hợp cụ thể đã được đệ trình lên Tòa Thánh, cũng liên quan đến việc cắt bỏ tử cung, tuy nhiên chúng đề cập đến một vấn đề khác với vấn đề được xem xét vào năm 1993, vì chúng liên quan đến những tình huống không thể sinh sản. Bộ Giáo lý đức tin đã đưa ra một chú giải để cho vấn nạn này.  

Câu hỏi: Khi tử cung bị xem là ở trong tình trạng chắc chắn không còn phù hợp cho việc sinh sản và các chuyên viên y khoa chắc chắn rằng việc mang thai sẽ đưa đến việc hư thai tự nhiên trước khi bào thai có thể đạt đến tình trạng khả thi, vậy thì cắt bỏ tử cung có hợp pháp không?

Trả lời: Có, bởi vì ở đây không phải là trường hợp triệt sản.

Ghi chú chú giải:

Không thể sinh sản

Yếu tố tạo nên sự khác biệt quan trọng của câu hỏi mới này là các chuyên viên y khoa chắc chắn rằng trong trường hợp mang thai, thì nó sẽ tự bị hư trước khi bào thai đạt đến tình trạng có thể sống được. Ở đây không phải là trường hợp khó khăn hay rủi ro, quan trọng nhiều hay ít, nhưng là trường hợp một đôi vợ chồng không thể sinh sản.

Ghi chú của Bộ viết: “Mục đích chính của việc triệt sản là ngăn cản sự hoạt động của các cơ quan sinh sản và điều xấu của việc triệt sản bao gồm việc từ chối con cái: nó là một hành động chống lại thiện ích có con cái. Ngược lại trong trường hợp được đề cập đến trong câu hỏi, chúng ta biết rằng các cơ quan sinh sản không có khả năng bảo vệ một bào thai được thụ tinh cho đến khi nó có thể sống được, nghĩa là nó không có khả năng thực hành chức năng sinh sản tự nhiên của nó. Mục đích của tiến trình sinh sản là để một em bé chào đời, nhưng ở đây, việc tạo nên một bào thai sống là điều không thể về sinh học. Do đó, ở đây chúng ta không đang xét đến sự hoạt động khiếm khuyết hoặc hoặc rủi ro của các cơ quan sinh sản, nhưng đứng trước một tình huống mà trong đó mục đích tự nhiên là sinh ra một đứa trẻ sống thì không thể thực hiện được.”

Sự chắc chắn của y khoa và tính hợp luân lý của việc cắt bỏ tử cung

Can thiệp y khoa không thể bị xét là chống lại việc sinh sản, bởi vì chúng ta ở trong bối cảnh khách quan trong đó cả việc sinh sản và hậu quả, việc chống sinh sản, đều không thể. Do đó, cắt bỏ một cơ quan sinh sản mà không thể đưa đến việc thai nghén thì không thể bị xem như là triệt sản trực tiếp, là điều mà cả mục đích và phương tiện đều bất hợp pháp về bản chất.

Vấn đề về các tiêu chí để đánh giá liệu việc mang thai có thể hoặc không thể kéo dài đến trạng thái sống được là một vấn đề y khoa. Từ quan điểm đạo đức, chúng ta phải hỏi xem y học đã đạt được mức độ chắc chắn nhất mà nó có thể đạt được không, và theo nghĩa này, câu trả lời được đưa ra là hợp lệ cho câu hỏi, vì nó đã được đặt ra với một đức tin tốt.

Chọn lựa những cách thức tốt cho vợ chồng

Câu trả lời cho câu hỏi không nói rằng quyết định thực hành phẫu thuật cắt tử cung luôn là chọn lựa tốt nhất, nhưng nói rằng chỉ trong các điều kiện được đề cập ở trên, nó là một quyết định hợp luân lý, do đó không loại trừ các lựa chọn khác (ví dụ, nghĩ đến thời gian không thể thụ thai hoặc tiết dục hoàn toàn). Đó là quyết định của vợ chồng, với sự bàn bạc với các bác sĩ và người linh hướng của họ, để chọn con đường để theo, khi áp dụng các tiêu chí chung của việc can thiệp y tế từ từ vào trường hợp và hoàn cảnh của họ.

Hồng Thủy

Từ chiếc áo bác sĩ đến chiếc áo lễ: bác sĩ Alberto Debbi trở thành linh mục

Từ chiếc áo bác sĩ đến chiếc áo lễ: bác sĩ Alberto Debbi trở thành linh mục

Đối với cha Alberto Debbi, ơn gọi linh mục là đáp lại hoàn toàn tiếng Chúa, Đấng mời gọi cha ra khơi, vượt qua những giới hạn của một gia đình, một bệnh viện và một xứ sở nơi cha sinh ra.

Mỗi ơn gọi đều độc đáo và duy nhất

Ngày 15/12 vừa qua (2018) là một ngày tràn đầy niềm vui đối với cộng đoàn giáo phận Reggio Emilia-Guastalla, vì từ hôm nay, giáo phận sẽ có thêm một tân linh mục phục vụ đoàn chiên của Chúa. Vào lúc 6 giờ chiều hôm đó, tại nhà thờ chính tòa Đức Maria Hồn xác lên trời, Đức cha Massimo Camisasca của giáo phận đã đặt tay truyền chức linh mục cho thầy phó tế Alberto Debbi. Ơn gọi linh mục là một quà tặng quý giá Thiên Chúa ban cho Giáo hội và mỗi ơn gọi đều là độc đáo và duy nhất. Đối với tân linh mục Alberto Debbi thì điều này càng rõ ràng hơn. Ơn gọi của cha là một hành trình thật đặc biệt. Ở tuổi 42, với bằng cấp bác sĩ, một tương lai tươi sáng đã và đang mở rộng cánh cửa với cha, một mái gia đình êm ấm đang chờ đợi cha, nhưng cha đã quyết định để tất cả sang một bên và long trọng tuyên thệ trở thành linh mục của Chúa Kitô để phục vụ tha nhân hơn nữa.

Có một Tình yêu lớn hơn mời gọi tôi

Alberto Debbi sinh ngày 12/03/1976, là con thứ tư trong gia đình có 6 người con của ông bà Enzo Debbi và Anna Rompianesi. Ngay từ thời niên thiếu, Alberto đã muốn sử dụng những ơn Chúa ban cho mình để giúp đỡ phục vụ tha nhân. Năm Alberto 18 tuổi, ông Enzo, cha của anh đã qua đời sau một cơn bệnh nặng. Chính biến cố này đã giúp Alberto xác định cụ thể ước muốn dành cuộc đời mình cho tha nhân; Alberto đã chọn giúp đỡ cho những người đang bị đau đớn vì bệnh tật. Anh bắt đầu theo học y khoa tại bệnh viện đại học đa khoa Modena. Sau khi tốt nghiệp vào năm 2001, Alberto đã đăng ký học bác sĩ nội trú và năm 2005, anh trở thành bác sĩ chuyên về các bệnh đường hô hấp, ở Modena.

Với tấm bằng bác sĩ, Alberto làm việc sáu tháng tại phòng thuốc của bệnh viện ở Scandiano, rồi 8 tháng tại phòng cấp cứu của Castelnovo Monti, và cuối cùng anh đến khoa phổi ở Sassuolo (Modena), nơi anh làm việc gần bảy năm. Trong thời gian này, Alberto muốn lập gia đình và anh chuẩn bị kết hôn. Nhưng vào thời điểm quyết định đó, anh đã can đảm, thành thật thú nhận rằng, từ khía cạnh con người, chọn lựa này không làm cho anh hoàn toàn hạnh phúc. Thật là may mắn cho Alberto vì người bạn gái của anh hiểu được suy tư của anh và giúp anh nhận ra muốn điều tốt cho người khác thật sự là gì. Cô đã đồng ý chấp nhận để Alberto thực hành một thời gian phân định; và cuối cùng là vào năm 2011, họ đã quyết định hủy hôn ước. Cha Alberto chia sẻ: “Nó có vẻ như là mâu thuẫn, nhưng “bước căn bản chính là, qua tình yêu của vị hôn thê của tôi, nhận ra rằng có một Tình yêu lớn hơn mà tôi được mời gọi đến với Tình yêu đó.”

Chúng ta càng trở nên nhỏ bé, thì Chúa càng có thể hành động khi sử dụng chúng ta

Vì vậy, vào năm 2012, Alberto đã tham dự năm dự bị của chủng viện trong khi vẫn tiếp tục làm việc tại bệnh viện. Cuối cùng, đến tháng 09/2013, anh đã nghỉ việc tại bệnh viện và theo học triết học và thần học. Đối với Alberto, đang là một bác sĩ chuyên khoa, việc trở lại ngồi trên các băng ghế lớp học để học triết học và thần học không phải là một cuộc dạo chơi. Trong những năm chủng sinh, thầy Alberto đã hoạt động mục vụ cách thực tế như: chuyến viếng thăm những người bệnh và các gia đình tại Nhà Đức Mẹ Uliveto ở Montericco, đồng hành với các thiếu nữ là nạn nhân của tệ nạn khai thác tình dục, trợ giúp ơn gọi cùng với tổ chức “Giếng nước Giacóp", những phiên trực tại Trung tâm Bác ái Đức Trinh nữ của Ghiara ở Reggio. Trong hai năm cuối cùng, thầy Alberto đã sống một định hướng mạnh mẽ trong lĩnh vực bác ái và hoạt động với người trẻ. Ngày 27/05/2017, thầy Alberto được lãnh nhận chức phó tế.

Trước ngày chịu chức linh mục, cha Alberto chia sẻ: “Tôi đặc biệt muốn là một người hy vọng. Một hy vọng không kết thúc với bệnh tật và cái chết… Tôi tin rằng linh mục ở giữa dân và vì dân, dấn thân để đưa con người đến gần với Thiên Chúa và giúp họ tìm được cánh đồng cỏ sự sống thật sự. Nếu trong ngày lãnh nhận chức phó tế tôi đã cảm thấy hơn bất cứ điều gì khác, là đặt cuộc sống của mình theo ý của Chúa bằng cách đáp lại tình yêu của Người, thì hôm nay tôi thực sự nhận thấy ân sủng của Người quá tràn đầy. Đó là tất cả ân sủng, và chúng ta càng trở nên nhỏ bé, thì Chúa càng có thể hành động khi sử dụng chúng ta”.

Hồng Thủy

Chuẩn bị lễ an táng ĐGM Dương Minh Chương, Hong Kong

Chuẩn bị lễ an táng ĐGM Dương Minh Chương, Hong Kong

Đức Cha Dương Minh Chương qua đời ngày 3-1-2019 vì bệnh xơ gan, tại Nhà Thương của dòng Nữ Tu Bác Ái thánh Canossa ở Hong Kong, hưởng thọ 73 tuổi.

Sau thánh lễ, Đức Cố GM sẽ được an táng tại nghĩa trang Hally Valley với nghi thức do Đức GM Phụ tá Giuse Hạ Chí Thành (Ha Chi Shing), OFM, chủ sự.

 Trước đó, ngày 10-1-2019, linh cữu Đức Cha Dương Minh Chương sẽ được quàn tại nhà thờ chính tòa cho các tín hữu kính viếng. Ban tối cùng ngày, ĐHY Giuse Trần Nhật Quân, SDB, nguyên GM Hong Kong, sẽ chủ sự thánh lễ cầu hồn, và suốt đêm sẽ có các tín hữu canh thức cầu nguyện.

 Giáo phận Hong Kong

 Hong Kong là giáo phận có đông tín hữu Công Giáo nhất của người Hoa. Theo niên giám 2018, giáo phận này có 591 ngàn tín hữu Công Giáo, tức là đông hơn tổng số tín hữu Công Giáo (500 ngàn) của 7 giáo phận ở Đài Loan.

Giáo phận Hong Kong có 52 giáo xứ, 98 thánh đường, gần 300 LM triều và dòng, 300 tu huynh và 470 nữ tu.

Tìm người kế vị

Trong khi đó, dư luận Công Giáo tại Hong Kong và nước ngoài đã bắt đầu bàn tán xem ai sẽ là người kế nhiệm Đức Cha Dương Minh Chương. Hai người được nói đến nhiều nhất là Đức Cha Giuse Hạ Chí Thành, OFM, 60 tuổi (1959), làm GM phụ tá từ 5 năm nay. Ngài là Chủ tịch Ủy ban Công lý và Hòa bình của giáo phận, dấn thân đòi Nhà Nước Trung Quốc trả tự do cho các GM và LM Công giáo hầm trú tại Hoa Lục, ủng hộ các buổi canh thức cầu nguyện cho những người bị giết tại Thiên An Môn, và ủng hộ những đòi hỏi dân chủ tại Hong Kong.

Tiếp đến là Cha Phêrô Thái Huệ Dân (Choy Wai Man), Tổng đại diện của giáo phận Hong Kong, Giám đốc Học viện – Chủng viện Thánh Linh Triết Thần của giáo phận. (Asia News 4-1-2019).

Giuse Trần Đức Anh, OP

Kinh Truyền Tin đầu năm 1/1/2019

Kinh Truyền Tin đầu năm 1/1/2019

Đức Thánh Cha chào và Chúc mừng năm mới các tín hữu tại quảng trường thánh Phêrô. Ngài nói: “các mục đồng đã chăm chú nhìn Mẹ Maria và Hài Nhi được Mẹ bồng ẵm trên tay. Và như thế, Mẹ giới thiệu Chúa Giêsu cho chúng ta. Mẹ chúc lành cho chúng ta. Hôm nay Mẹ chúc lành cho tất cả chúng ta. Mẹ chúc lành cho hành trình của mỗi người trong năm mới này.

“Lời chúc lành của Thiên Chúa là cốt lõi của mọi lời chúc chúng ta dành cho nhau trong những ngày này. Phụng vụ hôm nay lấy lại lời chúc rất cổ xưa các tư tế chúc lành cho dân. Lời chúc thế này: ‘Nguyện ĐỨC CHÚA chúc lành và gìn giữ anh chị em. Nguyện ĐỨC CHÚA tươi nét mặt nhìn đến anh chị em và rủ lòng thương anh chị em! Nguyện ĐỨC CHÚA ghé mắt nhìn và ban bình an cho anh chị em!’ (Ds 6,24-26).

“Ba lần tư tế lặp lại danh Đức Chúa và giơ tay chúc lành cho dân chúng. Điều đó có nghĩa là ban cho họ sức mạnh từ Thiên Chúa.”

Đức Thánh Cha cũng nhắc đến hôm nay là Ngày Thế giới Hoà bình lần thứ 52, với chủ đề: “Chính trị tốt phục vụ hoà bình”. Ngài nói: “Chúng ta đừng nghĩ chính trị chỉ dành riêng cho những nhà lãnh đạo. Tất cả chúng ta đều có trách nhiệm với đời sống của ‘thành phố’, với lợi ích chung; và chính trị thật sự tốt khi mỗi người đóng góp phần của mình để phục vụ hoà bình.”

Văn Yên, SJ

Bổ nhiệm Giám đốc tạm thời của phòng Báo chí Tòa Thánh

Bổ nhiệm Giám đốc tạm thời của phòng Báo chí Tòa Thánh

Ngày 31/12/2018, ĐTC Phanxicô đã nhận đơn từ chức của tiến sĩ Greg Burke, cho đến nay là Giám đốc Phòng Báo chí Tòa Thánh, và của nữ tiến sĩ Paloma García Ovejero, cho đến nay là Phó Giám đốc Phòng Báo chí Tòa Thánh. Đồng thời ĐTC đã bổ nhiệm tiến sĩ Alessandro Gisotti, hiện là Điều phối viên về  Truyền thông Xã hội của Bộ Truyền Thông Vatican, làm Giám đốc tạm thời của Phòng Báo chí Tòa Thánh.

Tiểu sử

Ông Alessandro Gisotti, 44 tuổi, sinh tại Roma, đã kết hôn và có hai người con. Ông tốt nghiệp ngành Khoa học Chính trị tại đại học Sapienza của Roma vào năm 1999 và hiện là nhà báo chuyên nghiệp. Sau một thời gian làm việc tại Văn phòng Thông tin của Liên hiệp quốc ở Roma, vào năm 2000, ông bắt đầu làm biên tập viên của Radio Vatican.

Từ năm 2011-2016, ông Gisotti là phó giám đốc biên tập của đài phát thanh của Tòa thánh. Ông đã theo dõi các hoạt động của 3 vị Giáo hoàng cuối cùng ở Roma và trong các chuyến tông du quốc tế và tại Ý. Từ năm 2017 ông được bổ nhiệm làm điều phối viên của Ủy ban Truyền thông Xã hội của Bộ Truyền Thông Vatican.

Ông Gisotti cũng đã dạy về báo chí tại Học viện Massimo của dòng Tên tại Roma và Lý thuyết và Kỹ thuật Báo chí tại đại học Laterano. Ông đã xuất bản một số bài báo và nghiên cứu về truyền thông của Giáo hội, đặc biệt là cuốn “Mười Điều răn của Truyền thông tốt theo ĐGH Phanxicô”, xuất bản vào năm 2016, do ĐHY Luis Antonio Tagle viết lời tựa.

Tuyên ngôn của Bộ trưởng Bộ Truyền thông Vatican

Tôi biết được quyết định của ông Greg Burke và bà Paloma García Ovejero, và sự chấp thuận của Đức Giáo hoàng Phanxicô về việc từ chức của họ. Trong vài tháng làm việc cùng nhau, tôi có thể đánh giá cao sự chuyên nghiệp, tính nhân bản và đức tin của họ. Do đó, tôi cám ơn họ vì sự cống hiến mà họ đã thực hiện công việc của họ cho đến nay. Hôm nay, đối mặt với sự lựa chọn tự do của họ, tôi chỉ có thể tôn trọng quyết định mà họ đã đưa ra. Ông Greg và bà Paloma (được người tiền nhiệm của tôi, Đức ông Dario Edoardo Viganò chọn) là Giám đốc đầu tiên và Phó Giám đốc đầu tiên của Phòng Báo chí Tòa Thánh sau khi bắt đầu việc cải cách hệ thống thông tin của Tòa Thánh mà ĐTC đã quyết định. Sự dấn thân có ý nghĩa của họ đối với hành trình cải tổ mà ngày nay – theo chính họ – để hoàn thành cần có một sự chuyển giao nhân sự nhanh chóng, trong tinh thần phục vụ Giáo hội mà tất cả chúng ta cùng chia sẻ. Chính với tinh thần phục vụ và trung thành với ĐTC này mà chính tôi sẽ sẽ tiến hành con đường phức tạp của cuộc cải cách quan trọng này. Năm đang đến đầy những sự kiện quan trọng, nó đòi hỏi nỗ lực truyền thông tối đa. Tôi hoàn toàn tin tưởng rằng ông Alessandro Gisotti, cho đến nay phụ trách về Truyền thông Xã hội của Bộ Truyền Thông và đã từng là phó biên tập chương trình của Radio Vatican, sẽ biết hướng dẫn Phòng Báo Chí Tòa Thánh tạm thời trong thời gian chờ đợi sự bổ nhiệm chính thức mới.

Tuyên ngôn của ông Alessandro Gisotti

“Tôi cám ơn Đức Thánh Cha về sự tin tưởng được đặt trong một thời điểm tế nhị đối với Bộ Truyền thông của Tòa Thánh. Tôi hoàn toàn sẵn sàng theo sự lãnh đạo của Bộ trưởng Ruffini. Đối với ông Greg Burke và bà Paloma G. Ovejero, tôi có mối liên hệ tôn trọng và tình bạn. Tôi liên kết với ông Bộ trưởng trong việc cám ơn họ đã điều hành Phòng Báo Chí trong 2,5 năm qua. Tôi sẽ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ đượ ủy thác cho tôi cách tốt nhất mà khả năng tôi có thể làm, với tinh thần phục vụ Giáo hội và ĐGH mà tôi đã có hân hạnh học hỏi khi ở bên cạnh cha Federico Lombardi gần 20 năm. Tôi biết rõ rằng nhiệm vụ của tôi, trong thời gian tạm thời, đặc biệt khó khăn nhưng tôi được an ủi khi biết giá trị to lớn của các đồng nghiệp của tôi trong Phòng Báo chí, mà trong nhiều trường hợp tôi có thể đánh giá cao sự chuyên nghiệp và cống hiến của họ.”

Hồng Thủy

Các bài giảng của Đức Thánh Cha tại nhà nguyện S.Marta năm 2018

Các bài giảng của Đức Thánh Cha tại nhà nguyện S.Marta năm 2018

Trong năm vừa qua, Đức Thánh Cha công bố 90 bài giảng trong các thánh lễ tại nhà nguyện thánh Marta. Những bài giảng của ngài xoay quanh việc sống đức tin KTG đích thực, tập trung vào cuộc gặp gỡ sống động với Chúa Giêsu và tình yêu cụ thể đối với tha nhân.

Những bài giảng ngắn gọn và sống động này tập trung vào bài giảng đầu tiên, “keryma”: “Chúa Giêsu Kitô yêu thương các bạn, Người hiến đời mình để cứu rỗi bạn, và giờ đây Người đang sống bên cạnh bạn mỗi ngày để soi sáng, để thêm sức và để giải thoát bạn.” (Evangelii gaudium, 164).

Bằng những từ ngữ sống động và nhiều màu sắc, Đức Thánh Cha dùng những lời đánh động con tim. Những bài giảng của ngài thường có ba yếu tố: ý tưởng, cảm xúc, hình ảnh. Nhiều lần ngài cũng dùng cách nói châm biếm để thúc giục dân Chúa sống trưởng thành trong đời sống Kitô hữu của mình. Dù đôi khi những lời này có vẻ gay gắt, nhưng nội dung luôn tích cực và hướng tới niềm hy vọng. Những lời chối tai mà Chúa Giêsu thường dùng để thức tỉnh những người nghĩ mình công chính và tự khép mình lại với lòng yêu mình, với ơn cứu độ.

Cuộc phán xét chung cuộc về tình yêu

Trong năm vừa qua, Đức Thánh Cha nhiều lần nhắc tới hoàn cảnh hiện tại của thế giới và của Giáo Hội, nhưng thông điệp được lặp lại nhiều nhất là cánh chung, hy vọng gặp gỡ Chúa Giêsu và cuộc phán xét chung cuộc, mà Đức Thánh Cha gọi là kiểu mẫu trong Tin Mừng Matthêu chương 25: “Khi ta đói, các ngươi đã cho ăn, khi ta khát, các ngươi đã cho uống, khi là khách lạ, các người đã đón tiếp, khi trần truồng, các người đã cho mặc, khi đau ốm, các ngươi đã viếng thăm, khi bị cầm tù, các ngươi đã thăm nom.” Trong buổi chiều tà của cuộc đời này, chúng ta sẽ bị phán xét về tình yêu cụ thể mà chúng ta đã làm khi còn sống nơi trần thế. Hôm nay, chúng ta đã biết những đòi hỏi của cuộc phán xét chung cục này rồi đó.

Các Kitô hữu là những người đền trả cho người khác, như Chúa Giêsu

Ví dụ như bài giảng ngày 8 tháng 10, Đức Thánh Cha nói về dụ ngôn người Samaritano nhân hậu. Ngài nói: Đoạn văn này chứa đựng toàn bộ Tin Mừng. Một tiến sĩ luật hỏi Chúa Giêsu: “Ai là người thân cận của tôi?”. Đó là một câu hỏi vừa để thử thách vừa để biện minh. Chúa Giêsu nói về một người bị bọn cướp sát hại, cùng hai nhân vật khác: một tư tế và một người Lê-vi. Hai người này được kính trọng vì là người thi hành việc thờ phượng, và hiểu biết luật. Họ gặp anh ta trên đường và tránh sang một bên. Họ là những “viên chức hành chức” của đức tin. Họ có thể nói: “Tôi sẽ cầu nguyện cho người này, nhưng anh ta không liên quan đến tôi. Thay vào đó, nếu tôi đến gần anh ta và đụng đến máu, thì tôi bị nhơ nhớp.”

Lại có một người Samari, một người tội lỗi, một kẻ đã bị cắt phép thông công. Ông đã dừng lại và ông chăm sóc anh. Ông là kẻ tội lỗi nhất, nhưng ông lại tỏ lòng cảm thương với người bị hại. Ông bỏ sang một bên kế hoạch của mình, sẵn sàng để tay mình bị bẩn và quần áo bị dính máu. Ông băng bó các vết thương của người bị hại, xức dầu và rượu, đưa anh ta đến nhà trọ và trả tiền cho người chủ nhà trọ ấy. Ông còn nói: “Xin chăm sóc anh ta, nếu ông phải chi trả nhiều hơn, tôi sẽ trả cho ông khi tôi trở lại”. Đoạn này tóm gọn tất cả Tin Mừng: người Kitô hữu mở ra với sự ngạc nhiên của Thiên Chúa, biết thay đổi dự định kế hoạch của mình và đền trả cho người khác như Chúa Giêsu.

Kẻ tội lỗi và thối nát

Chúa Giêsu đã dùng những lời rất mạnh mẽ chống lại thói giả hình của những người Pharisieu, những nhà thông luật và nhóm Xa-đốc. Những người này tự cho mình tốt nhất, hoàn hảo hơn người khác, và là những người biết rõ về luật. Họ phán xét người khác, đặt gánh nặng lên vai người khác, còn mình thì không muốn động tay vào. Theo cách đó, Đức Thánh Cha thường quở trách những người nghĩ họ sống nghiêm chỉnh nhưng lại không quan tâm đến người khác. Và những người ấy sống cuộc đời hai mặt, nhất là những người mục tử. Đức Thánh Cha cũng định nghĩa những người hư hỏng là những người tự nghĩ rằng mình công chính và không cần phải hoán cải liên tục. Ngược lại, Kitô hữu biết rằng mình là tội nhân, cần hoán cải và cần đến lòng thương xót của Thiên Chúa; Và vì thế, người ấy thương xót tha nhân.

Tin Mừng không dễ chịu chút nào

Chúa Giêsu cảnh báo chúng ta rằng: “không phải ai nói với tôi “Lạy Chúa, Lạy Chúa” là được vào Nước Trời, nhưng chỉ những ai thi hành ý muốn của Chúa Cha mà thôi”. Vì thế, Đức Thánh Cha mời gọi chúng ta trở nên những Kitô hữu trong việc làm chứ không phải trong lời nói mà thôi. Kitô hữu với những cử chỉ cụ thể, chứ không phải là Kitô hữu với với những lớp trang điểm. Đúng thế, người nghèo làm phiền chúng ta: họ chạm đến cái ví của ta, người đau ốm có thể lây bệnh cho ta, người ngoại kiều đòi buộc ta mở trí và mở lòng với những người khác biệt với mình, tù nhân kéo chúng ta vào thực tại mà ta không muốn đụng tới. Tin Mừng đã bị loại ra bởi sự ích kỷ và những kế hoạch mang tính lý thuyết của chúng ta. Và ta để mình thoải mái trong vùng an toàn của mình. Tin Mừng đích thực đặt chúng ta vào trong cuộc khủng hoảng, không thoải mái, và chuyển chúng ta từ “tôi” đến “bạn”.

Hãy cẩn thận với ma quỷ

Đức Thánh Cha Phanxicô mời gọi chúng ta vượt qua luận lý của thế gian để đến với luận lý của Thiên Chúa, vì ta rất dễ rơi vào việc sống chủ nghĩa KTG thờ ơ và trần thế mà không hề để ý tới điều đó. Ngài khuyến khích chúng ta can đảm sống cầu nguyện liên lỉ, dám thưa cùng Thiên Chúa với lòng tin tưởng, chiêm ngắm Chúa Kitô trên thập giá trong những giây phút khó khăn của mình. Ngài kêu mời chúng ta hãy ở lại trong sự hiệp nhất với Chúa Giêsu và với tha nhân để không rơi vào cám dỗ của ma quỷ. Hắn luôn lừa đảo, nói dối để chia rẽ khi dùng những kẻ đạo đức giả. Trong bài giảng của mình, Đức Thánh Cha thường cảnh báo chống lại Satan, Kẻ Tố Cáo. Công việc của hắn là phá huỷ những công trình của Thiên Chúa.

Hãy yêu Chúa Giêsu

Từ chìa khoá để không rơi vào sai lầm trên hành trình đức tin là “ở lại trong tình yêu” với Thiên Chúa, và đón nhận nơi Người những hứng khởi cho hành động của chúng ta. Chính việc cân bằng giữa “chiêm niệm và hoạt động”, cầu nguyện và lao động của thánh Biển Đức. Chiêm ngắm đích thực không phải là không làm gì nhưng là dừng lại để nhìn ngắm Thiên Chúa để Người chạm đến con tim ta và gợi hứng cho hành động của ta.

Gặp gỡ mỗi ngày và mong chờ vào cuộc diện kiến chung cuộc

Chính Chúa Thánh Thần cho phép chúng ta sống cuộc đời này với niềm vui, trong niềm hy vọng gặp gỡ Thiên Chúa: “đức cậy thì cụ thể, là điều hằng ngày bởi đó là cuộc gặp gỡ. Và mỗi lần chúng ta gặp Chúa Giêsu nơi Bí Tích Thánh Thể, nơi kinh nguyện, nơi Tin Mừng, nơi người nghèo, nơi đời sống cộng đoàn, mỗi lần như thế, chúng ta tiến thêm một bước nữa hướng về cuộc diện kiến chung cuộc. Thật là khôn ngoan khi biết vui mừng trong những cuộc gặp gỡ nho nhỏ như thế trong cuộc đời mình.

Trần Đỉnh, SJ