Đức Thánh Cha cảnh giác chống cám dỗ giáo sĩ tìm địa vị xã hội

Đức Thánh Cha cảnh giác chống cám dỗ giáo sĩ tìm địa vị xã hội

VATICAN. ĐTC cảnh giác chống lại cám dỗ tìm kiếm địa vị và sự kính trọng của xã hội trong bậc giáo sĩ.

Ngài bày tỏ lập trường trên đây trong buổi tiếp kiến sáng 22-6-2017, dành cho 100 tham dự viên khóa họp toàn thể thứ 90 các cơ quan bác ái trợ giúp các Giáo Hội Công Giáo Đông phương, gọi tắt là ROACO, tiến hành tại Vatican từ ngày 19 đến 22-6-2017.

Trong khóa họp vừa qua, ngoài đề tài tình hình Giáo hội tại Thánh Địa và việc đào tạo LM tại đây, các tham dự viên cũng bàn về tình trạng khó khăn của các Giáo Hội tại Ai Cập, Siria và Irak. Các vị Sứ thần Tòa Thánh tại ba nước vừa nói cùng với Đức TGM ngoại trưởng Paul Gallagher cũng hiện diện tại khóa họp và tường trình về tình hình các Giáo Hội liên hệ.

Lên tiếng trong buổi tiếp kiến, ĐTC sau khi nói đến những đau khổ mà nhiều Giáo Hội Công Giáo Đông phương đã và đang phải trải qua, ngài nhắc đến tầm quan trọng của việc huấn luyện chủng sinh và thường huấn cho các linh mục được bàn tới trong Đại hội. ĐTC đề cao tấm gương của nhiều LM quyết liệt chọn lựa và tận tụy phục vụ nơi cộng đoàn của các vị nhiều khi bị thử thách nặng nề. Nhưng, ngài nói, ”chúng ta cũng phải ý thức về những cám dỗ có thể gặp phải, như tìm kiếm một địa vị xã hội dành cho giáo sĩ tu sĩ tại một số miền địa lý, hoặc cám dỗ thi hành vai trò lãnh đạo theo những tiêu chuẩn phàm nhân hoặc theo khuôn mẫu văn hóa và môi trường liên hệ”.

”Cố gắng mà Bộ Các Giáo Hội Công Giáo Đông Phương và các cơ quan từ thiện phải tiếp tục thực hiện là nâng đỡ các sáng kiến xây dựng cuộc sống Giáo hội một cách chân thực. Điều cơ bản là luôn nuôi dưỡng lối sống theo tinh thần gần gũi của Tin Mừng: nơi các GM, để các vị sống gần gũi với các linh mục của mình, để các LM làm cho các tín hữu thuộc quyền cảm thấy sự dịu dàng của Chúa…”

Tổ chức ROACO được Tòa Thánh thành lập năm 1968 với mục đích trợ giúp các Giáo Hội Công Giáo nghi lễ Đông phương. 1 phần 3 các tham dự viên đến từ các tổ chức bác ái Công Giáo ở Đức như Missio, Misereor, Renovabis, Caritas, Hiệp Hội Đức trợ giúp Thánh Địa như Tổng giáo phận Koeln, Hội giáo hoàng Nhi đồng truyền giáo, v.v. (SD 22-6-2017)

G. Trần Đức Anh OP 

 

Mục tử tốt lành yêu mến chăm sóc đàn chiên, nhưng cũng biết lên án điều xấu

Mục tử tốt lành yêu mến chăm sóc đàn chiên, nhưng cũng biết lên án điều xấu

“Mục tử tốt lành dâng hiến mạng sống vì đàn chiên”. Trong Thánh lễ tại nhà nguyện thánh Marta sáng ngày 23/06, Đức Thánh Cha Phanxicô đã khai triển bài giảng dựa trên đoạn sách trích từ thư thứ hai của thánh Phaolô tông đồ gửi giáo đoàn Côrintô và từ đó Đức Thánh Cha nhấn mạnh đến các đặc tính của người mục từ. Ngài tìm thấy nơi thánh Phaolô hình ảnh “mục tử đích thực”, không bỏ rơi đàn chiên như những người chăn thuê.

Mục tử đích thực có lòng đam mê nhiệt thành vì đàn chiên

Phẩm chất thứ nhất là niềm đam mê, đam mê “cho đến độ nói với dân của mình: ‘Vì anh em, tôi ghen cái ghen của Thiên Chúa. Một niềm đam mê đến trở thành “điên khùng”, “khờ dại” vì dân của mình. Đây là điều mà chúng ta thường gọi là nhiệt tâm tông đồ, và theo Đức Thánh Cha Phanxicô, một mục tử đích thực không thể thiếu ngọn lửa này ở trong lòng.

Mục tử đích thực biết phân định, quan sát từ sự cám dỗ của sự dữ

Đặc tính thứ hai của người mục tử là phải biết phân định. Mục tử phải biết là trong cuộc sống cám dỗ. Tên cám dỗ là cha của dối trá nhưng mục tử thì không. Mục tử yêu thương, còn tên cám dỗ thì ghen tị. Tên cám dỗ tìm cách lôi ké xa khỏi lòng trung thành, bởi vì cái ghen của Thiên Chúa nơi thánh Phaolô là để mang dân Chúa đến với vị hôn phu duy nhất, để gìn giữ dân Chúa trong sự trung thành với vị hôn phu. Trong lịch sử cứu độ, trong Thánh kinh, nhiều lần chúng ta tìm thấy sự rời xa Thiên Chúa, sự bất trung với Thiên Chúa, sự thờ kính ngẫu tượng giống như là một sự bất trung trong hôn nhân. Do đó mục tử phải biết đâu là nguy hiểm, nơi nào có ân phúc, và đâu là con đường đích thật để rồi biết đồng hành với đàn chiên của mình trong những thời điểm tốt lành và cả trong những giây phút tăm tối, trong những lúc bị cám dỗ, với sự kiên nhẫn để đưa đàn chiên về với đàn.

Mục tử đích thực biết lên án sự dữ và không ngây thơ

Một tông đồ không thể là một người ngây thơ. Không thể  nói: A, tất cả đều tốt, đều đẹp, chúng ta đi tiếp… Chúng ta tổ chức lễ hội, tất cả … chúng ta có thể … Bởi vì lòng trung thành với vị hôn phu là Chúa Kitô cần được bảo vệ, mục tử phải biết lên án: cách cụ thể là nói “không”, giống như các bậc cha mẹ nói với các đứa con nhỏ khi chúng bắt đầu bò đến và đặt ngón tay vào ổ cắm điện: ‘Không! Không! Nguy hiểm!!!’ Mục tử tốt lành biết lên án đích danh như thánh Phaolô đã làm.

Đức Thánh Cha Phanxicô cũng nhắc lại chuyến thăm Bozzolo và Barbiana, và giải thích cách chăm sóc đàn chiên của cha Milani. Cha Milani chăm sóc, yêu thương đàn chiên của mình nhưng không phải là để người khác muốn làm gì thì làm.

Châm ngôn của cha Milani khi dạy các thiếu niên là “I care” (tôi quan tâm). Cha dạy các thiếu niên những điều họ phải quan tâm, nghiêm túc, ngược lại với châm ngôn của ngừơi thời đó là “I don’t care” (tôi không quan tâm). Và cha Milani dạy các thiếu niên tiến bước, chăm sóc sự sống của mình và sự “I don’t care” này. Do đó mục tử biết lên án những điều ngược với cuộc sống. Nhiều lần Đức Thánh Cha đã nói “chúng ta đánh mất khả năng lên án và chúng ta muốn đưa đàn chiên tiến bước một tí với tính “hiền lành như bột”; điều này không chỉ là ngây thơ nhưng là “tạo nên điều xấu”. “Sự hiền lành thỏa hiệp” đó có khi là để thu hút sự ngưỡng mộ hay sự yêu mến của giáo dân.

Đức Thánh Cha tóm lại: Thánh Phaolô tông đồ, sự nhiệt thành tông đồ của Phaolô, đam mê, hăng hái: là đặc tính đầu tiên. Ngài là người biết phân định bởi vì thánh nhân biết sự cám dỗ và biết rằng ma quỷ cám dỗ, đó là đặc tính thứ hai. Ngài cũng là người có khả năng lên án những điều gây nên sự dữ cho đàn chiên, đó là đặc tính thứ ba. Và Đức Thánh Cha kết luận với lời cầu cho tất cả các mục tử của Giáo hội, xin thánh Phaolô cầu nguyện với Chúa để tất cả các mục tử chúng ta có thể có 3 phẩm tính này để phục vụ Thiên Chúa. (REI 23/06/2017)

Hồng Thủy

Kinh Mân côi “sống” cầu nguyện cho ơn gọi linh mục

Kinh Mân côi “sống” cầu nguyện cho ơn gọi linh mục

Washington – Chương trinh kinh Mân côi “sống” toàn cầu hàng năm được thực hiện vào ngày lễ Thánh Tâm, nhằm ngày 23/06 năm nay, có sự tham dự của 125 đền thánh tại 63 quốc gia trên toàn thế giới.

Với 25 địa điểm mới, dự kiến sẽ có khoảng 10 triệu người tham gia đọc kinh Mân côi cầu nguyện cho ơn gọi linh mục và thánh hiến các linh mục.

Chương trình kinh Mân côi “sống” được tổ chức bởi Ủy ban tông đồ linh mục thế giới. Marion Mulhall, người sáng lập phong trào tông đồ, là người tổ chức sự kiện lớn nhất năm của nhóm.

Chương trình kinh Mân côi “sống” bắt đầu cách đây 8 năm, khi bà Munhall nghe một tiếng nói với bà. Bà kể lại với hãng tin Công giáo Hoa kỳ: “Cách đây 8 năm, một buổi sáng, tôi thức dậy rất sớm. Tôi đã nghe 4 từ rất đơn giản: 20 đất nước, 20 mầu nhiệm.”

Bà đã quyết định hỏi các đồng nghiệp xem họ nghĩ tiếng nói đó đến từ đâu và có ý nghĩa gì. Và họ đã hiểu đó là Mẹ Maria đang kêu gọi bà bắt đầu làm điều gì đó để kinh Mân côi được cầu nguyện tại 20 quốc gia trong cùng một ngày. Trong vòng hai đến  ba ngày, họ đã thông báo về việc đọc kinh Mân côi “sống” toàn cầu lần đầu tiên được tổ chức ở bất cứ nơi nào trên thế giới.

Bà Mulhall và nhóm của bà đã quyết định dành một ngày mà cả thế giới có thể đọc kinh Mân côi liên tục. Từ đó, hàng triệu người đã tham gia vào sự kiện này để mời gọi thêm nhiều ơn gọi linh mục. Bà Mulhall cho biết là mục đích duy nhất của chương trình đọc kinh Mân côi là cầu nguyện cho việc thánh hóa các linh mục. Bà nói: “Trong những lúc này, chúng ta thật sự cần cầu nguyện cho các linh mục của chúng ta.”

Hàng năm, các đền thánh trên khắp thế giới được mời gia nhập chương trình Mân côi sống. Năm nay, các đền thánh ở Nhật bản, Hàn quốc, Pakistan, Thụy điển, Iceland và 20 nơi khác cũng tham dự chương trình này lần đầu tiên.

Bà Mulhall cho biết có một nhóm nghi lễ Byzantine họp nhau ở Sacramento tiểu bang California. Họ sẽ hát kinh Mân côi. Họ sẽ cầu nguyện các mầu nhiệm mùa Mừng và hát kinh Mân côi trong nghi thức Byzantine của họ.

Bên cạnh việc đọc kinh Mân côi theo chương trình, mỗi đền thánh có thể tổ chức các sự kiện như Thánh lễ hay chầu Mình Thánh Chúa. Mỗi nơi sẽ có các hoạt động khác nhau và cầu nguyện theo cách thức khác nhau. Toàn thế giới có thể tham dự vào việc đọc kinh Mân côi “sống” này.

Bà Mulhall gửi thông tin đến mỗi đền thánh để thông báo cho họ cách cầu nguyện trong giờ kinh Mân côi sống. Bà cho biết giờ nào đền thánh nào sẽ bắt đầu đọc kinh Mân côi để nó sẽ được tiếp tục tại nơi kế tiếp và tiếp tục khắp thế giới.

Năm nay chương trình sẽ bắt đầu vào lúc nửa đêm ngày 23/06 theo giờ GMT (chậm hơn Việt nam 6 tiếng). Kinh Mân côi sẽ bắt đầu từ Seoul, Nam hàn và kết thúc tại đền thánh Chúa Giêsu trẻ thơ ở Hermosillo, Mexico.

Kinh Mân côi sống sẽ được phát trên 19 đài phát thanh khác nhau. Mạng lứơi truyền hình Lời vĩnh cửu của Mẹ Angelica và các đài truyền hình khác sẽ quay phim buổi đọc kinh Mân côi tại một số nơi ở Hoa kỳ, Pháp, Hungary và Puerto Rico.

Trên toàn thế giới, mọi người được yêu cầu cầu nguyện một ý nguyện đặc biệt cho Đức Giáo hoàng Phanxicô vào lúc 6 giờ chiều giờ Roma. (CNS 21/06/2017)

Hồng Thủy

Nên thánh là món quà lớn kitô hữu có thể trao tặng cho thế giới

Nên thánh là món quà lớn kitô hữu có thể trao tặng cho thế giới

Trên con đường cuộc sống. Hy vọng nên thánh, trở thánh hình ảnh của Chúa Kitô là món quà lớn lao nhất mà từng người trong chúng ta có thể trao tặng cho thế giới. Lịch sử của chúng ta cần có các “người thần bí” khước từ mọi thống trị, ước muốn sống bác ái, huynh đệ, chấp nhận một phần khổ đau và mang lấy gánh nặng của tha nhân, để thế giới có thể hy vọng.

ĐTC Phanxicô đã nói như trên với mấy  chục ngàn tín hữu và du khách hành hương năm châu trong buổi gặp gỡ chung hàng tuần sáng thứ tư hôm qua. Trong bài huấn dụ ĐTC đã quảng diễn tư tưởng của tác giả thư gửi giáo đoàn Do thái viết: “Quả thật, Thiên Chúa đã trù liệu cho chúng ta một phần phúc tốt hơn, nên không muốn cho các thánh đạt tới hạnh phúc trọn vẹn mà không có chúng ta. Như thế, phần chúng ta, được ngần ấy nhân chứng đức tin như đám mây bao quanh, chúng ta hãy cởi bỏ mọi gánh nặng và tội lỗi đang trói buộc mình, và hãy kiên trì chạy trong cuộc đua dành cho ta, mắt hướng về Đức Giê-su là Đấng khai mở và kiện toàn lòng tin.” (Dt 11,40-12,2a)

ĐTC nói: Trong ngày chúng ta lãnh nhận bí tích Rửa Tội đã vang lên lời khẩn cầu các thánh cho chúng ta. Nhiều người trong chúng ta hồi đó còn bé được cha mẹ bồng trên tay. Trước khi xức Dầu tân tòng, biểu tượng cho sức mạnh của Thiên Chúa trong cuộc chiến đấu chống lại sự dữ, linh mục mời toàn cộng đoàn cầu nguyện cho những người sắp lãnh nhận bí tích Rửa Tội bằng cách khẩn nài sự bầu cử của các thánh. Đây là lần đầu tiên trong cuộc sống của mình sự đồng hành của các anh chị em cả  được ban tặng cho chúng ta; – các thánh – họ là những người đã đi qua cùng con đường của chúng ta, đã hiểu biết cùng các lao nhọc của chúng ta và sống mãi trong vòng tay của Thiên Chúa. Thư gửi tín hữu Do thái định nghĩa sự đồng hành này bao quanh chúng ta với kiểu nói “đám đông các nhân chứng” (Dt 12,1). Các thánh là như thế: một đám đông các chứng nhân.

ĐTC giải thích như sau:

** Trong cuộc chiến chống lại sự dữ các kitô hữu không tuyệt vọng. Kitô giáo vun trồng một niềm hy vọng không thể chữa lành được: nó không tin rằng các sức mạnh tiêu cực và phá tán có thể chiến thắng. Lời nói cuối cùng trên lịch sử của con người không phải là thù hận, không phải là cái chết, không phải là chiến tranh. Trong mọi lúc của cuộc sống có bàn tay của Thiên Chúa nâng đỡ chúng ta và sự hiện diện kín đáo của tất cả các tín hữu “đã ra đi trước chúng ta với dấu chỉ của đức tin”. Sự hiện hữu của họ trước hết nói với chúng ta rằng cuộc sống kitô không phải là một lý tưởng không thể đạt tới được. Và cùng nhau nó an ủi chúng ta: chúng ta không cô đơn, Giáo Hội bao gồm vô số các anh em, thường là vô danh, đã ra đi trước chúng ta và qua hoạt động của Chúa Thánh Thần họ cũng liên lụy trong các chuyện của người còn sống dưới thế này.

Lời khẩn cầu trong bí tích Rửa Tội không phải là lời khẩn cẩu các thánh duy nhất ghi dấu con đường cuộc sống kitô của chúng ta. Khi hai người đính hôn thánh hiến tình yêu của họ trong bí tích Hôn Nhân, việc khẩn nài các thánh lại được lập lại trên họ lần này như là đôi bạn. Và việc khẩn nài ấy là suối nguồn của sự tin tưởng cho hai người trẻ bắt đầu “hành trình” cuộc sống lứa đôi. Ai yêu thương đích thực thì ước mong và can đảm nói tiếng “luôn mãi” – “luôn mãi” – nhưng biết mình cần đến ơn thánh của Chúa Kitô và sự trợ giúp của các thánh, để có thể sống cuộc đời hôn nhân luôn mãi. Không phải như vài người nói “trong khi tình yêu kéo dài”. Không: luôn mãi. Nếu không thì tốt hơn là đừng lập gia đình. Hoặc là luôn mãi hoặc là không có gì hết. Chính vì thế trong phụng vụ lễ cưới chúng ta khẩn nài sự hiện diện của các thánh. Trong các lúc khó khăn cần có can đảm hướng mắt lên trời, bằng cách nghĩ tới biết bao nhiêu kitô hữu đã đi qua sự khốn khó và đã giữ gìn áo rửa tội của họ trong trắng bằng cách giặt chúng trong máu của Chiên Con (x. Kh 7,14). Sách Khải Huyền nói thế.

Thiên Chúa không bao giờ bỏ rơi chúng ta: mỗi khi chúng ta cần, sẽ có môt thiên thần của Ngài đến nâng chúng ta lên và trao ban  ủi an cho chúng ta. “Các thiên thần” đôi khi với gương mặt và trái tim của một người, bởi vì các thánh của Thiên Chúa luôn luôn ở đây, dấu ẩn giữa chúng ta. Điều này thật khó hiểu và cả khó tưởng tượng nữa, nhưng các thánh hiện diện trong cuộc sống chúng ta. Và khi một ai đó khẩn cẩu một thánh nam hay thánh nữ, là bởi vì vị thánh ấy gần gũi chúng ta.

ĐTC nói thêm trong bài huấn dụ:

** Cả các linh mục cũng sẽ ghi nhớ kỷ niệm của một lời khẩn nài các thánh được đọc trên các vị. Đó là một lúc cảm động nhất của phụng vụ truyền chức. Các ứng viên nằm dài xấp mặt trên đất. Và toàn cộng đoàn được Đức Giám Mục hướng dẫn khẩn nài sự bầu cử của các thánh. Một người sẽ bị đè bẹp dưới sức nặng của sứ mệnh được giao phó, nhưng cảm thấy rằng toàn thiên đàng ở đàng sau lưng mình, rằng ơn thánh của Thiên Chúa sẽ không thiếu, bởi vì Chúa Giêsu luôn luôn trung thành, khi đó có thể ra đi thanh thản và được bổ sức. Chúng ta không cô đơn.

Và chúng ta là gì? Chúng ta là bụi đất khát vọng trời cao. Sức mạnh của chúng ta yếu đuối nhưng mầu nhiệm ơn thánh hiện diện trong cuộc đời kitô hữu thì mạnh mẽ. Chúng ta trung thành với trái đất này mà Chúa Giêsu đã yêu thương trong mọi lúc của cuộc đời Ngài, nhưng chúng ta biết và muốn hy vọng nơi sự biến đổi của thế giới, nơi việc thành toàn vĩnh viễn, nơi sau cùng sẽ không còn có nước mắt, sự gian ác và khổ đau nữa. Ước chi Chúa ban cho tất cả chúng ta niềm hy vọng là thánh. Nhưng có ai đó sẽ có thể hỏi tôi: “Cha ơi, có thể nên thánh trong cuộc sống mọi ngày không?” Có, có thể. “Nhưng điều này có nghĩa là cần phải cầu nguyện suốt ngày hay sao?” Không, không,  điều đó có nghĩa là bạn phải chu toàn bổn phận của bạn mỗi ngày: cầu nguyện,  đi làm việc, trông nom con cái. Nhưng làm tất cả với tất cả con tim rộng mở cho Thiên Chúa, với ước muốn rằng công việc đó, cả trong bệnh tật, đau khổ, cả trong các khó khăn, các khó khăn đó rộng mở cho Thiên Chúa. Và như vậy chúng ta sẽ nên thánh. Chúng ta có thể nên thánh. Có thể. Ước chi Chúa ban cho chúng ta niềm hy vọng nên thánh. Chúng ta có thể. Chúng ta nghĩ rằng đó là một điều khó, trở thành tội phạm thì dễ hơn là nên thánh… Không: có thể là thánh bởi vì Chúa trợ giúp chúng ta. Chính Ngài trợ giúp chúng ta.

Ước chi Chúa ban cho chúng ta niềm hy vọng là thánh. Đó là món quà lớn lao mà từng người trong chúng ta có thể ban tặng cho thế giới. Ước chi Chúa ban cho chúng ta ơn tin một cách sâu đậm nơi Ngài đến độ trở thành hình ảnh của Chúa Kitô cho thế giới này. Lịch sử của chúng ta cần có các “người thần bí” khước từ mọi thống trị, khát vọng tình bác ái huynh đệ. Những người nam nữ sống và chấp nhận cả một phần khổ đau, để mang gánh nặng của tha nhân. Nhưng nếu không có các người nam nữ này, thế giới sẽ không có hy vọng. Vì thế tôi cầu chúc anh chị em -và cầu chúc cho cả tôi nữa – là xin Chúa ban cho chúng ta niềm hy vọng nên thánh.

** ĐTC đã chào các đoàn hành hương đến từ Pháp, Thuỵ Sĩ, Đức, Êcốt, Hy Lạp, Hồng Kông, Indonesia, Philippines, Hoa Kỳ, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Brasil. Ngài xin các thánh bầu cử cho mọi người tin mạnh mẽ nơi Chúa Kitô để trở nên hình ảnh của Ngài cho thế giới. Xin các thánh giúp mọi người hiểu rằng Thiên Chúa không bao giờ bỏ rơi con người và vì thế biết sống làm chứng cho niềm hy vọng trên trần gian này. Chúng ta hãy tiếp nhận lời Chúa mời gọi nên thánh và yêu thương phục vụ nhau trong cuộc sống thường ngày. Thế giới cần có các vị thánh, và chúng ta tất cả đều được mời gọi nên thánh, không trừ ai.

Trong các nhóm tiếng Ý ĐTC chào các tân phó tế Trường Truyền Giáo Urbano, các nữ tu Phan Sinh truyền giáo Clara và các thừa sai Scheut đang tham dự tổng tu nghị tại Roma. Ngài khích lệ các tu sĩ sống hướng cái nhìn về các vùng ngoại biên. ĐTC cũng chào một nhóm các thị trưởng vùng Logoduro do ĐC Corrado Melis GM Ozieri hướng dẫn, các thành viên hiệp hội Thành phố của Chúa Bị đóng đinh rất thánh, các nhân viên cảnh sát bảo vệ rừng và môi sinh, và cộng đoàn Tình yêu và Tự do phục vụ giáo dục giới trẻ bên Cộng hoà dân chủ Congo.

Ngài cũng nhắc tới Ngày quốc tế người tỵ nạn cử hành hôm thứ ba vừa qua và cho biết hôm thứ hai ngài đã gặp một phái đoàn đại diện các anh chị em tỵ nạn được tiếp đón trong các giáo xứ và các dòng tu ở Roma. Lợi dụng dịp này ĐTC nói tôi muốn bầy tỏ sự đánh giá chân thành đối với việc vận động cho luật mới về di cư “Ta đã là người nước ngoài – Nhân loại làm tốt”, được Caritas Italia, Tổ chức người di cư và các tổ chức công giáo khác ủng hộ.

Chào các bạn trẻ người đau yếu và các đôi tân hôn Ngài nhắc cho mọi người biết thứ sáu tới này là lễ kính Thánh Tâm Chúa Giêsu, cũng là ngày toàn thể Giáo Hội cầu nguyện và bầy tỏ lòng trìu mến đối với các linh mục. ĐTC khích lệ các bạn trẻ biết kín múc nơi Thánh Tâm Chúa lương thực cho cuộc sống thiêng liêng và niềm hy vọng của họ. Ngài xin các bệnh nhân dâng khổ đau cho Chúa để kéo đổ tình yêu của Chúa xuống trên con tim của con người. ĐTC nhắn nhủ các đôi tân hôn biết dưỡng nuôi cuộc sống gia đình bằng tình yêu của Chúa Kitô.

Buổi tiếp kiến đã kết thúc với Kinh Lạy Cha và phép lành toà thánh ĐTC ban cho mọi người

Linh Tiến Khải

 

Đức Thượng phụ Rai sẽ thánh hiến Libăng và Trung đông cho Trái tim Mẹ Maria

Đức Thượng phụ Rai sẽ thánh hiến Lebanon và Trung đông cho Trái tim Mẹ Maria

Beirut – Đức Thượng phụ Công giáo Maronite Bechara Boutros Rai sẽ đến đền thánh Đức Mẹ Fatima, Bồ đào nha, để thánh hiến Libăng và toàn vùng Trung đông cho Trái tim Vô nhiễm của Đức Maria.

Nguồn tin của tòa thượng phụ cho biết, việc thánh hiến sẽ được cử hành trong Thánh lễ do vị đứng đầu Giáo hội Maronite chủ tế vào ngày 25/06.

Cử hành phụng vụ vào Chúa nhật này sẽ là cao điểm và kết thúc “ngày Libăng ở Fatima”. Ngày này sẽ được bắt đầu từ thứ bảy, 24/06, với việc lần hạt Mân Côi và cuộc rước nến của các tín hữu.

Từ 4 năm qua, vào tháng 6, Đức Thượng phụ Rai đã chủ sự các nghi thức phụng vụ tại đền thánh Đức Mẹ ở Harissa, để thánh hiến Libăng – đất nước của các cây bách hương – và toàn miền Trung đông cho Trái tim Vô nhiễm của Đức Maria. Trong những lần này, trong nghi thức trọng thể thánh hiến, Đức Thượng phụ Rai đã cầu nguyện để tất cả các dân tộc trong vùng được thoát khỏi tai ương chiến tranh và bạo lực.

Vào tháng 06/2013, Đức Thượng phụ Rai cũng đã mời các tín hữu Hồi giáo tham dự nghi thức thánh hiến và nhắc nhớ rằng Libăng là quốc gia duy nhất mà ngày lễ Truyền tin vào ngày 25/03 được cử hành chung giữa  các Kitô hữu và người Hồi giáo như ngày lễ quốc gia. (Agenzia Fides 21/6/2017).

Hồng Thủy

Đức Thánh Cha hành hương viếng mộ 2 linh mục Italia

Đức Thánh Cha hành hương viếng mộ 2 linh mục Italia

VATICAN. ĐTC đã dành trọn sáng ngày 20-6-2017, để hành hương viếng mộ hai cha sở dấn thân xây dựng hòa bình, công lý và giáo dục các trẻ em nghèo ở Bozzolo và Barbiana, bắc Italia.

Viếng mộ Cha Mazzolari

Vị thứ nhất là Cha Mazzolari (1890-1959), cha sở giáo xứ Bozzolo gần Mantova từ năm 1932. Năm 1925, cha chống lại đảng phát xít ở Italia và từ năm 1943, cha tích cực tham gia kháng chiến. Trong thập niên 1950, cha Mazzolari dấn thân bênh vực những người bị thiệt thòi về mặt xã hội và chống lại ý niệm gọi là ”cuộc chiến tranh chính đáng”. Cha qua đời năm 1959 thọ 69 tuổi. Án phong chân phước cho cha sắp được khởi sự tại giáo phận Cremona vào tháng 9 tới đây.

ĐTC đã đáp trực thăng tới Bozzolo lúc 9 giờ, một làng hiện có 4.200 dân cư. Tại đây ngài được Đức Cha Antonio Napolioni, GM giáo phận Cremona, và xã trưởng địa phương tiếp đón cùng với đông đảo các em học sinh.

Sau khi cầu nguyện trong thinh lặng tại mộ cha Mazzolari ở nhà thờ giáo xứ, ĐTC đã đọc một bài huấn dụ dài nêu rõ tính chất thời sự trong sứ điệp và tấm gương của Cha Mazzolari cũng như của cha Milani, mặc dù không luôn được cảm thông và quí chuộng trong thời đại của các vị. Ngài nói: ”Cha Mazzolari không phải là một người tiếc nuối Giáo Hội quá khứ, nhưng đã tìm cách thay đổi Giáo Hội và thế giới, qua tình yêu say mê và sự tận tụy hiến thân vô điều kiện. ĐTC nhắn nhủ các linh mục hãy noi gương cha Mazzolari lắng nghe thế giới, nghe những người đang sống và hoạt động trong đó, đón nhận và đáp ứng mọi yêu cầu về ý nghĩa và hy vọng, không sợ đi qua những sa mạc và những vùng tăm tối. Như thế chúng ta có thể trở thành Giáo Hội nghèo cho và với người nghèo, Giáo hội của Chúa Giêsu”.

Viếng mộ Cha Milani

Vị LM thứ hai ĐTC đến hành hương viếng mộ là cha Lorenzo Milani (1923-1967), thuộc tổng giáo phận Firenze.

Tại làng nhỏ Barbiana, cha tổ chức các trường học trọn ngày để các trẻ em nghèo ở những làng mạc rải rác trên miền núi có thể được giáo dục. Cha qua đời cách đây 50 năm (1967) vì bệnh ung thư, lúc mới được 44 tuổi.

Giã từ làng Bozzolo, ĐTC đáp trực thăng đến làng Barbiana, gần thành phố Firenze vào lúc quá 11 giờ. Tại đây ngài được ĐHY Giuseppe Bertori TGM Firenze, và thị trưởng thành này tiếp đón. Sau khi viếng mộ cha Milani ở nghĩa trang, ngài gặp chung tại nhà thờ các cựu học sinh còn sống của cha Milani và thăm nhà xứ. Tại vườn bên cạnh, ĐTC chào thăm và ngỏ lời với các cựu học sinh cũng như các LM và một số người trẻ, tất cả khoảng 200 người.

Ngài đề cao sự hăng say của cha Milani trong việc giáo dục, với ý hướng khơi dậy nơi các học sinh đặc tính con người để họ cởi mở đối với Thiên Chúa.

Ngỏ lời với các giáo chức hiện diện, ĐTC nói: ”Sứ mạng của anh chị em đầy những chướng ngài nhưng cũng đầy vui mừng, nhưng đặc biệt đó là một sứ vụ, sứ vụ yêu thương, vì ta không thể giảng dạy mà không yêu thương và không ý thức rằng điều mà ta trao tặng chỉ là một quyền được hiểu biết, quyền học hỏi. Và có bao nhiêu diều cần dạy, nhưng điều nòng cốt là sự tăng trưởng của một lương tâm tự do, có khả năng đối diện với thực tại và định hướng trong thực tại được hướng dẫn nhà tình yêu thương, nhờ ước muốn dấn thân với ngươi khác, đảm nhận những vất vả, những vết thương của họ, và tránh mọi thái độ ích kỷ để phục vụ công ích”.

ĐTC cũng ngỏ lời với các LM hiện diện và nhắc nhở rằng ”Giáo Hội mà cha Milani đã tỏ cho thế giới có một khuôn mặt hiền mẫu và ân cần, nhắm mang lại cho tất cả mọi người cơ hội được gặp Thiên Chúa và mang lại sự vững chắc cho chính nhân vị của mình với trọn vẹn phẩm giá”.

Vào cuối cả hai cuộc viếng thăm, ĐTC đều ứng khẩu chào từ biệt và xin các tín hữu cầu nguyện để ngài trở nên giống như hai linh mục gương mẫu mà ngài đã viếng thăm.

Đầu buổi chiều, lúc 13 giờ 15, ĐTC lên đường trở về Vatican (SD 20-6-2017).

 

Đức Thánh Cha khai mạc Hội nghị Giáo Phận Roma

Đức Thánh Cha khai mạc Hội nghị Giáo Phận Roma

ROMA. ĐTC Phanxicô cảnh giác các gia đình Roma trước hiện tượng dần dần mất gốc nơi giới trẻ và ngài kêu gọi đặc biệt nâng đỡ các thiếu niên trong giai đoạn tăng trưởng của họ.

Ngài đưa ra lời nhắn nhủ trên đây trong diễn văn chiều tối ngày 19-6-2017, để khai mạc hội nghị của giáo phận Roma tại Đền thờ thánh Gioan Laterano cũng là nhà thờ chính tòa của giáo phận này.

Hiện diện trong buổi khai mạc, có ĐHY Vallini, Giám quản mãn nhiệm của giáo phận, và Đức TGM Angelo De Donatis, người kế nhiệm, cùng với 6 vị GM phụ tá, các LM, tu sĩ và hàng trăm đại diện giáo dân đến từ các môi trường khác nhau trong giáo phận Roma.

Bài huấn dụ của ĐTC có tính cách dẫn nhập và hướng dẫn về chủ đề: ”Chúng ta đừng để họ đơn độc. Đồng hành với các cha mẹ trong việc giáo dục con cái ở tuổi thiếu niên”.

Ngài nói đến hiện tượng mất gốc đang gia tăng trong xã hội. Các thành phần trong gia đình dần dần mất liên hệ với nhau. Cần để ý đến bầu không khí này, vì ”một nền văn hóa mất gốc, một gia đình bị mất gốc là một gia đình không có lịch sử, không có ký ức, không có căn cội”.

ĐTC cũng nhận xét rằng nhiều khi các gia đình đòi hỏi con cái một sự huấn luyện thái quá trong một số lãnh vực mà chúng ta coi là quan trọng cho tương lai của chúng, nhưng chúng ta ít coi trọng sự kiện con cái cần biết gốc gác và căn cội của chúng. Trong chiều hướng này, ngài mời gọi các gia đình đừng gạt các ông bà nội ngoại ra ngoài lề gia đình và ra khỏi việc giáo dục con cái.

ĐTC nhìn nhận tuổi niên thiếu là một giai đoạn khó khăn trong đời sống và sự tăng trưởng của con cái, nhưng cần nhớ rằng tuổi thiếu niên không phải là một thứ bệnh cần phải chữa trị hoặc bài trừ. Nó là thành phần của sự tăng trưởng bình thường trong đời sống con cái.

ĐTC nói: ”Chúng ta hãy kích thích tất cả những gì có thể giúp con cái biến giấc mơ của chúng thành dự án… Chúng ta hãy đề nghị với chúng những mục tiêu rộng rãi, những thách đố lớn và giúp chúng thực hiện những thách đố và mục tiêu ấy”. Ngài không quên cảnh giác chống lại xu hướng duy tiêu thụ: ”Cần giáo dục con cái về sự cần kiệm và khổ hạnh, đó là một sự phong phú khôn sánh. Hãy thức tỉnh năng khiếu và óc sáng tạo của con cái, đặc biệt cởi mở đối với hoạt động trong nhóm, trong tinh thần liên đới với tha nhân”.

ĐTC đặc biệt cám ơn ĐHY Agostino Vallini, sẽ từ giã nhiệm vụ Giám quản Roma vào ngày 29-6 sắp tới và Đức TGM Angelo De Donatis sẽ kế nhiệm. Ngài nói: ”Trong những năm qua, ĐHY Vallini đã giữ cho chân tôi được đứng trên mặt đất”.

Thứ ba 20-6-2017, Hội nghị giáo phận đào sâu 6 vấn đề trong các cuộc hội thảo nhóm của 36 giáo hạt Roma, đó là ”Nhà ở và cuộc sống trong gia đình”, ”Học đường và việc học”, ”tương quan giữa các thế hệ”, ”cuộc sống bấp bênh: nghèo đói, đau khổ, cái chết”, ”Vượt thắng tình trạng cô lập của các gia đình”. Hội nghị này kết thúc năm mục vụ của giáo phận Roma, tuy nhiên kết quả Hội nghị này chỉ được công bố trong Hội nghị lần tới vào ngày 18-9 tới đây cũng tại Đền thờ Thánh Gioan Laterano, để đề ra những viễn tượng hoạt động cho năm mục vụ mới của giáo phận. (RG 19-6-2017)

G. Trần Đức Anh OP

Món quà đặc biệt mừng sinh nhật 60 Đức Hồng y Tagle

Món quà đặc biệt mừng sinh nhật 60 Đức Hồng y Tagle

Manila – Thay vì tặng món qua vật chất như thường lệ cho Đức hồng y Luis Antonio Tagle nhân ngày sinh nhật thứ 60 của ngài vào ngày 21/06, một linh mục và các nhân viên của tổng giáo phận Manila đã tặng món quà là cuộc hiến máu của họ.

Việc hiến máu được thực hiện ở văn phòng chưởng ấn của tổng giáo phận vào hôm 19/96, với sự cộng tác của Hội Chữ thập đỏ Philippines.

Cha Sanny de Claro, giám đốc văn phòng phát triển nhân lực của tổng giáo phận chia sẻ với hãng tin Ucan rằng nhóm của cha đã chọn tặng Đức hồng y chính máu của họ vì nó là biểu tượng của sự sống. Cha nói: “Tôi nghĩ là món quà tốt nhát là giúp cứu sống hay kéo dài sự sống của ai đó; đó là lý do chúng tôi đã có cuộc hiến tặng máu này.” Cha de Claro nói thêm: “Qua việc làm này, chúng tôi cũng muốn tỏ với Đức hồng y là chúng tôi quý trọng sự sống.”

Máu được hiến tặng sẽ được dùng đặc biệt để giúp người nghèo, là những người không đủ khả năng tài chính để mua máu. Cha de Claro cho biết là nhóm của cha thực hiện việc hiến máu này hàng năm với mục đích đó … họ muốn trao ban sự sống. (CNS 20/06/2017)

Hồng Thủy

Đức Thánh Cha cử hành Lễ Mình Thánh Chúa

Đức Thánh Cha cử hành Lễ Mình Thánh Chúa

ROMA. Bí Tích Thánh Thể nhắc nhở các tín hữu về nghĩa vụ kiến tạo tình hiệp nhất giữa lòng Dân Chúa.

ĐTC nhấn mạnh điểm này trong bài giảng lễ kính Mình Máu Thánh Chúa ngài cử hành lúc 7 giờ chiều Chúa nhật 18-6-2017 tại thềm Đền Thờ thánh Gioan Laterano, trước sự hiện diện của đông đảo các tín hữu.

Ngài nhận xét rằng trong lễ Mình Thánh Chúa, đề tài tưởng niệm được nhiều lần nhắc lại: từ hành trình của Dân Chúa trong sa mạc được Chúa nuôi dưỡng bằng Manna, cho đến tưởng niệm Chúa Giêsu là bánh hằng sống từ trời Chúa, tưởng niệm lịch sử tình thương của Thiên Chúa đối với chúng ta.

”Đặc biệt Thánh Thể cũng nhắc nhở chúng ta không phải là những cá nhân riêng rẽ, nhưng là một thân thể. Như dân trong sa mạc nhận manna từ trời xuống, và chia sẻ trong gia đình (Xh 16), cũng vậy, Chúa Giêsu là Bánh từ trời, triệu tập chúng ta để cùng lãnh nhận bánh ấy và chia sẻ giữa chúng ta. Thánh thể không phải là một bí tích ”cho tôi”, nhưng là bí tích của nhiều người họp thành một thân mình duy nhất, dân thánh trung thành của Thiên Chúa, như lời Thánh Phaolo tông đồ đã dạy (1 Cr 10,17)… Thánh Thể là bí tích hiệp nhất. Ai đón nhận Thánh Thể không thể không kiến tạo sự hiệp nhất vì nảy sinh nơi người ấy, hệ di truyền DNA thiêng liêng, sự kiến tạo hiệp nhất.”

ĐTC giải thích rằng ”Bánh hiệp nhất ấy chữa chúng ta khỏi tham vọng muốn trổi vượt hơn người khác, khỏi sự ham hố vơ vét cho mình, xách động bất đồng, phổ biến những lời phê bình; Bánh Hiệp nhất khơi dậy niềm vui yêu thương nhau mà không cạnh tranh, không ghen tương và nói hành nói xấu nhau. Và giờ đây, khi sống Thánh Thể, chúng ta hãy thờ lạy và cảm tạ Chúa vì hồng ân cao cả này, là ký ức sinh động về tình thương của Chúa, làm cho chúng ta thành một thân thể duy nhất và dẫn chúng ta đến sự hiệp nhất”.

Cuối thánh lễ, đã có cuộc rước kiệu Mình Thánh Chúa từ Đền thờ Thánh Gioan Laterano đến Đền Thờ Đức Bà Cả. Giống như từ 3 năm nay, ĐTC không tham dự cuộc rước kiệu này và ngài đi xe thẳng tới Đền thờ Đức Bà Cả để đợi đoàn rước đến nơi. Tại đây ĐTC đã ban Phép lành Mình Thánh Chúa cho mọi người”.

Đây là lần đầu tiên từ 40 năm nay, ĐGH không cử hành thánh lễ Mình Thánh Chúa và chiều thứ năm, nhưng vào chiều chúa nhật theo lịch ở Italia (SD 19-6-2017)

G. Trần Đức Anh OP 

Giáo hội Philippines chuẩn bị kỷ niệm 500 năm đón nhận Tin mừng

Giáo hội Philippines chuẩn bị kỷ niệm 500 năm đón nhận Tin mừng

Manila – Giáo hội Philippines đang chuẩn bị kỷ niệm 500 năm Tin mừng được rao giảng tại đây (1521-2021). Đức cha Socrates C. Mesiona, đại diện tông tòa ở Puerto Princesa, trên đảo Palawan giải thích với hãng tin Fides: “Để chuẩn bị thích hợp cho biến cố quan trọng này, Giáo hội Philippines đã tổ chức một thời gian kéo dài 9 năm (từ năm 2013-2021) với cao điểm là năm 2021 – năm kỷ niệm.

Đức cha Socrates nhắc lại rằng: “Cách đây 500 năm, các nhà truyền giáo người Tây ban nha đã mang đức tin Kitô đến Philippines và ngày nay quốc gia này có số dân Công giáo đông nhất Á châu (và đứng thứ 4 trên toàn thế giới) với 86 giáo phận.” Đức cha cũng khẳng định rằng biến cố này sẽ là cơ hội để phát động lại đặc tính truyền giáo của Giáo hội Philippines. Ngài nói: “Chúng tôi đã nhận hồng ân đức tin Kitô qua các thừa sai đã đến trên quê hương chúng tôi; giờ đây các tín hữu Philippines được mời gọi trao tặng đức tin cho người khác.

Đức cha Socrates cũng là giám đốc quốc gia các Hội Giáo hoàng truyền giáo ở Philippines và là tổng thư ký điều hành của Ủy ban truyền giáo của Hội đồng Giám mục Philippines. Đức cha lưu ý rằng “hàng ngàn linh mục, tu sĩ và giáo dân Công giáo Philippines hiện đang truyền giáo trên khắp thế giới. Trong các hội dòng liên tục gửi các thừa sai đi truyền giáo ở hải ngoại có Hội truyền giáo Philippines, các Giáo dân truyền giáo Philippines và hàng trăm dòng tu nam nữ khác được thành lập tại địa phương, dấn thân tại các nơi mà việc rao giảng Tin mừng là một thách đố lớn do các bối cảnh xã hội chính trị.”

Antony Dameg S. Ward, điều hợp viên về đào tạo truyền giáo của các Hội Giáo hoàng truyền giáo Philippines chia sẻ rằng Giáo hội Philippines đã gia tăng các chương trình linh hoạt truyền giáo và đào tạo truyền giáo cho các linh mục, tu sĩ, giáo lý viên, giáo viên, giáo dân, với mục đích cổ võ và gây ý thức cho Dân Chúa, từ các trẻ em và người trẻ”. Việc giúp các tín hữu ý thức về ơn gọi truyền giáo rất là quan trọng: trong giai đoạn 9 năm này, Giáo hội Philippines đang chuẩn bị cho việc kỷ niệm 500 năm Kitô giáo được truyền giảng đến đất nước chúng tôi: năm 2021, đối với quốc gia này, thực sự sẽ là Năm Truyền giáo đến với muôn dân. (Agenzia Fides 16/06/2017)

Hồng Thủy

Sống Bí Tích Thánh Thể là sống Yêu Thương như Thầy Giêsu đã sống

Sống Bí Tích Thánh Thể là sống Yêu Thương như Thầy Giêsu đã sống

VATICAN. Lúc 12 giờ trưa Chúa nhật 18.06.2017, Đức Thánh Cha đã chủ sự buổi đọc kinh Truyền Tin với hàng chục ngàn tín hữu và du khách hành hương hiện diện tại Quảng trường Thánh Phêrô. Trước khi đọc kinh, Đức Thánh Cha quảng diễn bài Tin Mừng Chúa nhật Lễ Mình Máu Thánh Chúa Kitô, với lời mời gọi: Đón nhận Bí tích Thánh Thể để sống giới răn yêu thương của Chúa.

Bài huấn dụ của Đức Thánh Cha

Anh chị em thân mến!

Ở Italia cũng như nhiều quốc gia khác, chúng ta cử hành Chúa nhật hôm nay để mừng lễ Mình và Máu Chúa Kitô và thường sử dụng tiếng Latinh để gọi tên lễ này là Corpus Domini. Vào các Chúa nhật, cộng đoàn giáo hội đều tụ họp nhau xung quanh Bí tích Thánh Thể, là Bí tích Chúa Giêsu thiết lập trong Bữa Tiệc Ly. Tuy nhiên, mỗi năm chúng ta cũng mừng vui cử hành ngày đặc biệt dành cho Bí tích này, Bí tích trung tâm của đức tin, để diễn tả chóp đỉnh của sự thờ phượng mà chúng ta dâng lên Chúa Kitô, Đấng đã tự hiến làm của ăn thức uống để cứu độ chúng ta.

Bài Tin Mừng theo thánh Gioan hôm nay là một phần của bài giảng về “bánh ban sự sống” (Ga 6:51-58). Chúa Giêsu nói: “Ta là bánh hằng sống từ trời xuống. […] Và bánh Ta sẽ ban chính là thịt Ta để cho thế gian được sống”. Người muốn nói rằng Chúa Cha đã sai Chúa Con đến thế gian để Chúa Con trở nên bánh hằng sống, và để làm được điều ấy, Chúa Giêsu hy sinh chính bản thân mình. Trên thập giá, Chúa đã làm như thế, Chúa đã hiến thân mình, đã đổ máu ra. Con Người chịu đóng đinh trên thập giá chính là Chiên vượt qua, để cứu muôn dân thoát khỏi ách nô lệ tội lỗi, mà tiến về miền đất hứa. Bí tích Thánh Thể là Bí tích của Mình và Máu Chúa đã hiến dâng để cho thế gian được sống. Ai ăn thức ăn này thì sẽ sống trong Chúa và cho Chúa. Đồng hình đồng dạng với Chúa Giêsu có nghĩa là ở trong Chúa, có nghĩa là trong Chúa Con chúng ta trở nên những người con của Chúa Cha.

Trong Bí tích Thánh Thể, Chúa Giêsu tiếp tục đồng hành với chúng ta như Người đã đồng hành với các môn đệ trên đường Emmau. Chúa đồng hành với chúng ta là những kẻ hành hương trong dòng lịch sử. Chúa làm như thế để nuôi dưỡng chúng ta trong đức tin, đức cậy và đức mến; để an ủi chúng ta giữa những thử thách; để củng cố chúng ta trong những dấn thân vì công lý và hòa bình. Đó là sự hiện diện của Con Thiên Chúa ở khắp mọi nơi, từ thành thị tới nông thôn, từ Bắc đến Nam, từ các quốc gia có truyền thống Kitô giáo cho đến những nơi mới đón nhận Tin Mừng. Trong Thánh Thể, Chúa ban cho chúng ta sức mạnh thiêng liêng, để chúng ta sống giới răn của Chúa, đó là: Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em. Chúng ta sống giới răn yêu thương bằng cách xây dựng cộng đoàn luôn mở cửa và đón chào tất cả các nhu cầu của tất cả mọi người, đặc biệt là những người dễ bị tổn thương nhất, người nghèo và người cần được giúp đỡ.

Được Chúa Giêsu Thánh Thể nuôi dưỡng, cũng có nghĩa chúng ta phải từ bỏ chính mình, để đặt niềm tin nơi Chúa và để cho Chúa hướng dẫn. Bằng cách ấy, tình yêu nhưng không mà chúng ta nhận nơi Chúa Kitô trong Bí tích Thánh Thể với tác động của Chúa Thánh Thần, sẽ nuôi dưỡng lòng mến Chúa và tình yêu thương mà chúng ta dành cho từng anh chị em mà chúng ta gặp gỡ trên mọi bước đường đời. Được nuôi dưỡng bởi Thân Mình Chúa Kitô, chúng ta ngày càng trở nên thân thiết hơn và cụ thể hơn với Thân Thể nhiệm màu của Chúa Kitô là chính Hội Thánh. Thánh Phaolô tông đồ nhắc chúng ta nhớ rằng: “Chén chúc tụng mà chúng ta dâng lên Chúa, lại chẳng phải là thông hiệp với Máu Chúa Kitô sao? Tấm bánh chúng ta bẻ ra, chẳng phải là thông phần vào Mình Chúa đó sao? Vì có một tấm bánh, nên chúng ta tuy nhiều, nhưng chỉ là một thân thể, vì tất cả chúng ta cùng thông phần vào một tấm bánh” (1Cr 10:16-17).

Lạy Đức Nữ Trinh Maria, Mẹ luôn hiệp thông mật thiết với Đấng là Bánh Hằng Sống, xin Mẹ giúp chúng con tái khám phá vẻ đẹp của Bí tích Thánh Thể, là bí tích nuôi dưỡng đời sống đức tin, để chúng con biết sống thân thiết với Chúa và với anh chị em đồng loại.

Tiếp theo bài huấn dụ, Đức Thánh Cha đọc Kinh Truyền Tin và ban Phép Lành Tòa Thánh cho mọi người.

Đức Thánh Cha chào thăm mọi người

Anh chị em thân mến!

Thứ ba sắp tới là ngày thế giới dành cho người tị nạn, được Liên Hiệp Quốc khởi xướng. Ngày nay hơn bao giờ hết, chúng ta phải đứng về phía những người tị nạn. Cần có sự quan tâm cụ thể tới những người nữ, người nam, trẻ em. Họ phải chạy trốn khỏi bao cuộc xung đột, bạo lực và đàn áp. Chúng ta nhớ đến và cầu nguyện cho biết bao người đã thiệt mạng trên biển hoặc đang vất vả trong hành trình đi bộ. Câu chuyện về những đau khổ và hy vọng của họ có thể trở thành cơ hội cho các cuộc gặp gỡ huynh đệ và giúp hiểu biết nhau cách chân thành. Thực tế, cuộc gặp gỡ cá nhân với những người tị nạn làm xua đi những sợ hãi và những ý tưởng sai lầm, đồng thời làm tăng trưởng tình liên đới giữa người với người, và tạo nên sự cởi mở để xây dựng những nhịp cầu.

Cha bày tỏ sự gần gũi với người dân Bồ Đào Nha, vì vụ cháy rừng khủng khiếp tại Pedrógão Grande đã làm cho nhiều người chết và bị thương (hiện đã có ít nhất 57 người chết). Chúng ta hãy cầu nguyện trong thinh lặng!

Cha gửi lời chào thăm đến tất cả anh chị em, tất cả những người dân thành Roma và khách hành hương từ khắp nơi trên thế giới. Tối nay tại Đền Thờ Thánh Gioan Laterano, Cha sẽ cử thành Thánh Lễ; sau đó là cung nghinh Thánh Thể đến Đền Thờ Đức Bà Cả. Cha mời tất cả mọi người cùng tham gia, cùng hiệp thông. Cha nghĩ cách đặc biệt tới những người đau bệnh, tới các tù nhân. Trong những hoàn cảnh ấy, chúng ta có sự trợ giúp của truyền thanh và truyền hình.

Thứ ba tới đây, Cha sẽ hành hương tới Bozzolo và Barbiana để tôn kính các cha Don Primo Mazzolari và Don Lorenzo Milani. Một lần nữa Cha cám ơn tất cả mọi người, đặc biệt là các linh mục vì các vị đã đồng hành cùng Cha trong lời cầu nguyện.

Sau cùng Đức Thánh Cha chào tạm biệt mọi người và Ngài nói lời mời gọi quen thuộc: Xin anh chị em đừng quên cầu nguyện cho Cha!

Tứ Quyết SJ

Người đàn ông lượm rác được mệnh danh là vua sách

Người đàn ông lượm rác được mệnh danh là vua sách

Tại Bogotà, thủ đô Colombia bên Mỹ Châu Latinh, từ 20 năm nay, có một người đàn ông lượm rác được mệnh danh là vua sách. Đó là ông José Alberto Gutierrez, năm nay 54 tuổi. Ông làm nghề lái xe hốt rác. Và từ 20 năm nay, ông đã biến căn nhà khiêm hạ của ông thành một thư viện bình dân cho người trong khu xóm.

Mọi chuyện đã bắt đầu với những chuyến lái xe đi hốt rác đầu tiên hồi năm 1997, khi ông thấy hàng thùng sách bị quẳng ra đường. Tác phẩm đầu tiên mà ông nhặt được là cuốn Anna Karenine của nhà đại văn hào người Nga Leon Tolstoi, nằm chỏng chơ trên một thùng đầy sách ở bên vệ đường. Ông đã không ngần ngại bưng nguyên thùng sách về nhà và khám phá ra bao nhiêu là tác phẩm khác, từ những tiểu thuyết lừng danh như Hoàng tử bé, thế giới của Sophie, đến thơ truyện hay sách giáo khoa vv…và lẽ dĩ nhiên là rất nhiều sách của Gabriel Garcia Marquez, nhà văn hào người Colombia đoạt giải Nobel văn chương.

Tiếng đồn dần dần lan ra, người trong xóm bắt đầu lui tới xin mượn sách giáo khoa để giúp con cái làm bài vở học hành, tiếp đến mượn sách để đọc giải trí, và thế là nhà của ông hốt rác đã trở thành một thư viện, lấp đầy một khoảng trống trong khu vực nỏi ông sinh sống. Năm 2000, cùng với vợ là bà Luz Mery và ba đứa con, ông biến hẳn tầng trệt rộng 90 mét vuông thành thư viện có tên gọi là Mãnh lực của chữ nghĩa.

Sáng kiến này đã thành công vượt bậc. Rất nhiều người thiện nguyện đã đến xin giúp gia đình yêu sách vở này một tay. Có nhiều người đến từ nước ngoài nữa. Có lẽ đây là thư viện duy nhất trên thế giới tặng sách cho những người đến mượn. Có những cuốn sách thật giá trị nhưng lại ở trong tình trạng thê thảm khi bị vất bỏ, khiến bà Luz đã mở một loại “bệnh viện chữa sách” bỏ công bỏ của tân trang lại hầu như lành lặn hoàn toàn.

Tiếng tăm của thư viện “mãnh lực của chữ nghĩa” lan rộng ra khắp nơi, từ trong vùng rồi trên toàn quốc và vượt ra ngoài biên giới quốc gia. Ông José Alberto được mời đến thăm nhiều hội chợ triển lãm sách mới tại Santiago bên Chilê, Monterrey bên Mêhicô và Bogotà và nhiều nhà xuất bản đã tặng sách cho thư viện. Ngày nay, thư viện có trên 25 ngàn tác phẩm và mở cửa suốt để tặng hay cho mượn sách.

Ông bà Gutierrez rất vui mừng và nói Thật là khó tin được. Càng cho đi lại càng nhận được nhiều hơn. Để có thể dành chỗ nhận sách mới, ông bà lấy thời gian rảnh rỗi đi đến những vùng xa xôi cách trở và nghèo khó để phát hay tặng sách. Nhiều trường học cũng gọi đến để xin sách cho học sinh nghèo. Cho đến nay, sách tặng biếu đã được thư viện gửi đến 235 nơi khác nhau trong nước, trong đó có cả những nơi vừa mới ra khỏi cuộc nội chiến kéo dài hơn 50 năm qua giữa quân đội chính quy và lực lượng phiến quân FARC. Một phiến quân đã liên lạc với ông xin ông gửi sách cho các nhóm du kích để họ có thể chuẩn bị hành trình trở về đời sống dân sự sau thỏa hiệp hòa bình ký kết hồi cuối tháng 11 năm ngoái.

Ông José nói: Tôi yêu sách từ khi còn nhỏ, sống tại một nơi hẻo lánh, nghe mẹ tôi đọc sách dạy con hàng đêm. Chính điều này đã thay đổi con người tôi. Sách giúp con người phát triển tâm linh. Tôi cũng đang cố gắng trở lại học tập và sắp thi tú tài. Tôi nghĩ đến những du kích quân và tin chắc rằng nơi chốn rừng sâu ấy, sách cũng là một dấu hiệu hòa bình, một biểu tượng của lòng hy vọng.

(AFP 06.06.2017) 

Mai Anh

Thế giới không có tình yêu thương là một hoả ngục

Thế giới không có tình yêu thương là một hoả ngục

Một thế giới không có tình yêu thương và sự chú ý săn sóc của con người đối với nhau là một hoả ngục, chứ không phải là một thế giới nhân bản. Thiên Chúa yêu thương chúng ta vì ngài là Tình Yêu và Ngài yêu thương cả khi chúng ta tội lỗi.

ĐTC Phanxicô đã khẳng định như trên với 30.000 tín hữu và du khách hành hương năm châu trong buổi tiếp kiến chúng sáng thứ tư 14.06.2017. Mở đầu bài huấn dụ ĐTC cho biết buổi tiếp kiến được tổ chức ở hai nơi: trong đại thính đường Phaolô VI cho các anh chị em đau yếu, vì trời quá nóng đối với họ, và tại quảng trường cho mọi người còn lại. Chúng ta tất cả được nối kết bởi Chúa Thánh Thần là Đấng luôn luôn tạo sự hiệp nhất. Chúng ta chào các anh chị em ở trong đại thính đường Phaolô VI. Sau đó ĐTC giải thích dụ ngôn người con hoang đàng như kể trong chương 15 Phúc Âm thánh Luca và nói:

Không ai trong chúng ta có thể sống mà không có tình yêu thương. Thật là một cảnh nô lệ xấu xa trong đó chúng ta có thể rơi vào, đó là cho rằng tình yêu thương là điều được thưởng. Có lẽ phần lớn nỗi lo lắng của con người ngày nay phát xuất từ điều này: đó là tin rằng nếu chúng ta không mạnh mẽ, hấp dẫn và xinh đẹp, thì khi đó không có ai lo lắng cho chúng ta. Biết bao nhiêu người ngày nay chỉ kiếm tìm tính cách hữu hình để lấp đầy sự trống rỗng bên trong: làm như thể chúng ta là những người muôn đời cần có các xác nhận. Tuy nhiên, anh chị em có tưởng tượng được một thế giới mà trong đó tất cả mọi ngươi đều ăn mày các lý do để khơi dậy sự chú ý cuả người khác không, và trái lại không có ai sẵn sàng yêu thương người khác một cách nhưng không?  Hãy tưởng tượng một thế giới như vậy: một thế giới không có sự nhưng không của tình yêu thương! Xem ra là một thế giới nhân bản, nhưng thật ra nó là một hoả ngục. Biết bao nhiêu chủ trương chiêm ngắm chính mình của con người nảy sinh từ một tình cảm cô đơn và mồ côi. Đàng sau biết bao nhiêu thái độ hành xử không thể giải thích được có ẩn dấu câu hỏi: “Có lẽ nào tôi lại không đáng được gọi tên hay sao, nghĩa là không đáng được yêu thương sao?” Bởi vì tình yêu thương luôn luôn gọi tên…

** Khi một thanh thiếu niên không được hay cảm thấy không được yêu thương, thì bạo lực nảy sinh. Đàng sau biết bao nhiêu hình thức của thù ghét xã hội và chủ trương đập phá thường có một con tim không được thừa nhận. Không có các trẻ em xấu, cũng như không có các người trẻ  hoàn toàn hoang dại, nhưng có các con người bất hạnh. Và cái gì có thể khiến cho chúng ta hạnh phúc, nếu không phải là kinh nghiệm của tình yêu thương được trao ban và được nhận lãnh? Cuộc sống con người là một trao đổi các cái nhìn: có ai đó nhìn chúng ta và giật được từ chúng ta nụ cười đầu tiên, và chúng ta là những người trao ban nụ cười một cách nhưng không cho người bị khép kín trong buồn sầu, và như thế chúng ta mở ra cho họ một lối thoát. Trao đổi cái nhìn: nhìn vào mắt và mở ra các cánh cửa của con tim. Bước đầu tiên mà Thiên Chúa làm với chúng ta là bước đi của một tình yêu thương được đi trước và vô điều kiện. Thiên Chúa yêu thương trước. Tiếp tục bài huấn dụ ĐTC nói:

Thiên Chúa yêu thương chúng ta bởi vì Ngài chính là Tình yêu, và tự bản chất của nó tình yêu hướng tới chỗ tự phổ biến và trao ban. Thiên Chúa cũng không ràng buộc lòng nhân lành của Ngài vào việc hoán cải của chúng ta: có chăng  đó là sự hoán cải là một kết quả tình yêu thương của Thiên Chúa. Thánh Phaolô diễn tả nó một cách hoàn hảo khi nói: “Thiên Chúa chứng minh tình yêu của Ngài đối với chúng ta trong sự kiện khi chúng ta còn là những kẻ tội lỗi, Chúa Kitô đã chết cho chúng ta” (Rm 5,8). Trong khi chúng ta còn là những người tội lỗi. Một tình yêu thương vô điều kiện. Trong khi chúng ta còn ở xa, như người con hoang đàng của dụ ngôn: “Khi nó còn ở đàng xa, cha nó trông thấy nó, và cảm thương…” (Lc 15,20).  

Vì yêu thương chúng ta Thiên Chúa đã thực thi một cuộc xuất hành khỏi chính Ngài, để đến kiếm tìm chúng ta trong vùng đất, nơi thật là vô nghĩa khi Ngài phải đến sống. Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta cả khi chúng ta đã lầm lỗi.

Ai trong chúng ta yêu thương kiểu đó, nếu không phải là một ngưòi cha hay một người mẹ? Một bà mẹ tiếp tục yêu thương con mình cả khi nó ở trong tù. Tôi nhớ tới biết bao bà mẹ, xếp hàng để vào nhà tù trong giáo phận trước đây của tôi. Họ không xấu hổ. Đứa con họ ở trong tù, nhưng nó là con của họ. Và họ chịu biết bao tủi nhục, khi bị lục soát trước khi vào nhà tù. Nhưng “Nó là con của tôi”. “Nhưng bà ơi, con bà là một tên tội phạm!” “Nó là con tôi!” Chỉ có tình yêu của người mẹ người cha làm cho chúng ta hiểu tình yêu của Thiên Chúa như thế nào.

** Một bà mẹ không xin xoá bỏ công lý nhân loại, bởi vì mỗi lầm lỗi đòi hỏi một đền bù, nhưng một bà mẹ không bao giờ  thôi đau khổ cho con mình. Bà yêu thương nó cả khi nó là một tội nhân. Thiên Chúa cũng làm cùng điều đó đối với chúng ta: chúng ta là con cái của được yêu thương của Ngài! Có thể Thiên Chúa có vài người con mà Ngài không yêu không? Không đâu. Chúng ta tất cả đều là các con cái được Thiên Chúa yêu thương. Không có một lời chúc dữ nào trên cuộc sống của chúng ta, nhưng chỉ có lời nhân lành của Thiên  Chúa, là Đấng đã kéo sự sống của chúng ta ra từ hư không. Sự thật của tất cả những điều đó là tương quan tình yêu thương gắn liền Thiên Chúa Cha với Chúa Con qua Chúa Thánh Thần, tương quan trong đó chúng ta được tiếp nhận do ơn thánh. Trong Ngài, trong Đức Kitô Giêsu, chúng ta đã được muốn, yêu thương và mong ước. Có Một Người đã in trong chúng ta một vẻ đẹp nguyên thuỷ, mà không tội lỗi nào, không lựa chọn sai lầm nào có thể xoá nhoà tất cả. Trước mắt Thiên Chúa chúng ta luôn luôn là các con suối nhỏ được làm để vọt lên nước ngon. Chúa Giêsu đã nói với người đàn bà xứ Samaria: “Nước mà tôi sẽ cho chị, sẽ trở thành nơi chị một suối nước vọt lên cho sự sống vĩnh cửu” (Ga 4,14).

Để thay đổi con tim của một người bất hạnh, thì đâu là phương dược? Đâu là thuốc giúp thay đổi con tim của một người không hạnh phúc? Tín hữu trả lời: tình yêu. ĐTC nói: “Hãy nói to hơn”. Tín hữu la to: tình yêu. Giỏi, giỏi, tất cả đều giỏi! Và làm thế nào để cho khiến cho một người cảm nhận được là ta yêu thương họ? Trước hết cần ôm họ trong vòng tay, làm cho họ cảm nhận được rằng họ được ước mong, rằng họ quan trọng, và họ sẽ thôi buồn. Tình yêu kêu gọi tình yêu, một cách mạnh mẽ hơn thù hận mời gọi cái chết. Chúa Giêsu đã không chết và sống lại cho chính Ngài, mà cho chúng ta, để tội lỗi chúng ta được tha thứ. Vì thế đây là lúc phục sinh cho tất cả mọi người: là lúc nâng các kẻ nghèo hèn đứng dậy khỏi sự chán nản, nhất là những kẻ nằm trong mồ từ một thời gian lâu hơn là ba ngày. Ở đây một ngọn gió giải phóng thổi trên mặt chúng ta. Ở đây nẩy mầm ơn của niềm hy vọng. Và niềm hy vọng là niềm hy vọng của Thiên Chúa Cha yêu thương chúng ta như chúng ta là: Ngài luôn luôn yêu thương chúng ta và yêu thương tất cả mọi người.

** ĐTC đã chào các đoàn hành hương hiện diện, trong đó có các đoàn đến từ Pháp, Bỉ, đảo Maurizitius, đặc biệt các sinh viên tham dự đại hội Olivaint tại Paris. Ngài nhắc cho mọi người nhớ tất cả đều quý báu trước mặt Chúa, và sự thật này là suối nguồn trao ban hy vọng.

Chào các đoàn hành hương đến từ Anh quốc, Thụy Điển, Hồng Kông, Pakistan, Philippines, Đại Hàn, Thái Lan, Canada và Hoa Kỳ ĐTC cầu chúc Chúa Kitô ban cho họ nhiều niềm vui và an bình.

Với các nhóm nói tiếng Đức, đặc biệt là cộng đoàn các cha Scolopi Illertissen, ngài nhắc cho biết tháng sáu là tháng kính Thánh Tâm  Chúa Giêsu, suối nguồn vô tận của tình yêu. Chúng ta hãy làm chứng cho tình yêu ấy của Chúa, bằng cách trao ban nó cho những người chúng ta gặp gỡ trong cuộc sống thường ngày.

Với các nhóm nói tiếng Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha trong đó có các đoàn hành hương Brasil, ngài xin Mẹ Maria giúp mọi người biết ra khỏi chính mình và noi gương Mẹ thông truyền tình yêu của Chúa cho tha nhân.

Chào các tín hữu Ba Lan ĐTC nhắc lại tư tưởng của thánh Gioan Phaolô II trong thông điệp Đấng Cứu Độ con người và nói: “Con người là sinh vật không thể hiểu đuợc và cuộc sống của nó vô nghĩa, nếu nó không gặp gỡ tình yêu thương và sống kinh nghiệm yêu thương, lấy đó làm của riêng mình và tham dự vào đó cách sống động” (s. 10) Chúng ta đừng sợ hãi tình yêu thương và các đòi hỏi của nó. Hãy khiến cho nó trở thành to lớn, xinh đẹp và có trách nhiệm trong cuộc sống, để là một ánh sáng hy vọng cho tha nhân.

Trong các nhóm Ý ĐTC chào các tân linh mục giáo phận Brescia bắc Italia, hiệp hội Bác ái không biên giới giáo phận San Marino Montefeltro kỷ niệm 20 năm thành lập, liên hiệp người mù Italia, hiệp hội Silvana Angelucci của nhiều vùng Italia, hiệp hội văn hóa Reatium kỷ nhiệm ĐGH Zosimo, thân nhân của các bính sĩ bị chết trong các sứ mệnh bảo hoà. ĐTC bầy tỏ sự trìu mến, gần gũi, ủi an và khích lệ họ.

Chào các bạn trẻ người đau yếu và các đôi tân hôn ngài nhắc hôm qua Giáo Hội mừng kính thánh Antôn thành Padova, “vị giảng thuyết tài ba bổn mạng dân nghèo và người đau khổ.” Ngài khích lệ giới trẻ đừng mệt mỏi noi gương sống của thánh nhân; người đau yếu xin thánh nhân bầu cử cho họ trong tật bệnh; và các cặp vợ chồng mới cưới thi đua học hỏi và sống Lời Chúa trong đời hôn nhân.

Buổi tiếp kiến đã kết thúc với Kinh Lạy Cha và phép lành toà thánh ĐTC ban cho mọi người.

Linh Tiến Khải

Các Giám mục Cameroon đòi công lý cho Đức cha Jean Marie Benoît Bala

Các Giám mục Cameroon đòi công lý cho Đức cha Jean Marie Benoît Bala

“Đức cha Jean Marie Benoît Bala không tự tử: ngài đã bị giết chết cách dã man”, đó là những lời khẳng định trong thông cáo của Hội đồng giám mục Cameroon về cái chết của đức cha Jean Marie Benoît Bala, giám mục Bafia.

Ngày 31/03, đức cha Bala bị mất tích và chiếc xe của ngài được tìm thấy trên cầu Pont de l’Enfance. Trong xe có một tin nhắn được để cạnh giấy căn cước của ngài và kỷ vật cá nhân khác. Ban đầu người ta giả định rằng đức cha Bala đã tự tử đến nỗi nhà chức trách đã gửi thợ lặn mò dưới sông để tìm kiếm thi thể của ngài. Cuối cùng, vào ngày 02/06, một ngư dân đã tìm thấy thi thể của đức cha ở một nơi cách Pont de l’Enfance vài cây số.

Hội đồng Giám mục Cameroon khẳng định: “Hiện nay, thi thể cha đang được cơ quan tư pháp giữ để điều tra về các nguyên do chính xác và thủ phạm của tội ác ghê tởm và không thể chấp nhận này. Chúng tôi – các giám mục Cameroon khẳng định rằng đức cha Bala không tự tử: ngài bị giết chết cách dã man. Đây là thêm một vụ giết người và một trong rất nhiều.”

Các giám mục Cameroon nhấn mạnh đến việc các giám mục, linh mục và tu sĩ bị giết mà cho đến nay vẫn chưa rõ nguyên nhân. Các đức cha tố cáo rằng các ngài có ấn tượng là các giáo sĩ Cameroon bị bách hại đặc biệt.

Các đức cha của Hội đồng giám mục Cameroon yêu cầu làm sáng tỏ các vấn đề trong vụ giết hại đức cha Bala và cần xác định các tội phạm và đưa ra công lý và xét xử theo luật. Các ngài cũng yêu cầu chính quyền bảo vệ sự sống con người và yêu cầu các phương tiện truyền thông và những người người sử dụng mạng xã hội không phổ biến những dối trá và cần tôn trọng nhân phẩm.

Cuối cùng, các đức cha kêu gọi những kẻ sát hại đức cha Bala nhan chóng hoán cải. (Fides 14/06/2017)

Hồng Thủy

“Ngón trỏ bàn tay phải”. Hồi ký của cha Luigi Ginami, truyền giáo ở Kenya

“Ngón trỏ bàn tay phải”. Hồi ký của cha Luigi Ginami, truyền giáo ở Kenya

Cửa lên máy bay cho chuyến bay từ Roma đến Amsterdam sắp sửa đóng. Tôi cầm hộ chiếu trong tay, và tìm vé máy bay trong chiếc balô… Tôi tìm thấy nó. Thật ra tôi có 3 thẻ lên máy bay. Bay từ Roma đến Mombasa với giá chỉ 525 euro, nên tôi phải bay 18 giờ, với 3 chuyến bay. Từ Roma đến Amsterdan, rồi tối nay, từ Amsterdam đến Nairobi và ngày mai, từ Nairobi đến Mombasa.

Tôi cố nhớ xem mình đã cầm tất cả đồ đạc của mình chưa. Tôi an tâm vì tôi đã có tất cả. Tôi có thể lên máy bay. Trước mặt tôi chỉ có ít người, vì tất cả hầu như đã lên máy bay. Tôi từ từ đi tới và một cô chiêu đãi viên đón tôi với nụ cười mỉm chi. Cô ta còn trẻ, chắc chưa đến 30 tuổi. Rất xinh đẹp, trang điểm cẩn thận. Nhưng tôi không bị ấn tượng bởi sắc đẹp hay lối trang điểm của cô, mà điều đánh động tôi chính là ngón tay trỏ bàn tay phải của cô. Trước mặt tôi có hai người. Tôi quan sát cô chiêu đãi viên cầm lấy thẻ lên máy bay, rồi trả lại đuôi thẻ cho hành khách đi trước tôi. Chính lúc cô cầm lấy thẻ lên máy bay của hành khách, tôi nhìn ngón tay trỏ của cô. Có một chiếc nhẫn vàng. Tôi tò mò. Tôi là một linh mục… trí óc tôi nghĩ đến điều gì đó. Tôi dừng lại suy nghĩ vừa đến trong đầu và chú tâm vào cuộc sống hiện tại. Tôi không nhìn rõ lắm, nhưng mắt tôi sáng lên cách chính xác: đúng rồi, một chiếc nhẫn Mân côi 10 hạt. Tôi nhìn lần thứ hai và chắc chắn đúng vậy.

Cô chiêu đãi viên nhìn tôi mỉm cười, rồi nhìn vào hộ chiếu và thẻ lên máy bay của tôi… Một cách nhẹ nhàng, tôi thận trọng nắm bàn tay cô một vài giây ngắn ngủi. Trong khi nắm bàn tay được chăm sóc cẩn thận của cô, tôi nói với cô: “Cám ơn vì tấm gương đẹp tuyệt vời cô đã cho tôi thấy. Đừng bao giờ  cảm thấy xấu hổ khi tỏ cho tất cả các hành khách thấy rằng cô đeo một nhẫn Mân côi ở ngón tay. Tôi chắc chắn là cô cũng lần chuỗi Mân côi.” Cô gái trẻ đỏ mặt, nhìn xuống bàn tay mình, rôi nhìn thẳng vào mắt tôi. Tôi nói với cô: “Tôi là một linh mục. Tôi đang đi đến một nước Hồi giáo và tôi cảm thấy vui khi thấy rằng cô không xấu hổ khi là một Kitô hữu. Tôi đi đến trại tập trung Dadaab ở biên giới Kenya và Somalia!” Cô nói với tôi: “Thưa cha, rất nguy hiểm…. Con biết nó là gì và thật là buồn. Ở đó có cả biển người đang đau khổ. Cha cẩn thận nhé.” …

Tôi trả lời cô: “Bởi vì thế, lòng cha vui mừng khi nhìn thấy chuỗi Mân côi trên ngón tay con. Tốt lắm! Đừng bao giờ sợ tỏ ra mình là Kitô hữu. Khi con cầm các vé máy bay, con làm chứng bằng ngón tay trỏ này, con đang dạy giáo lý. Rất nhiều người, phần lớn, không biết nó, nhưng một người là đủ, một linh mục nghèo khó như cha, để nói rằng, ngày hôm nay, với một dấu hiệu nhỏ của người Kitô hữu của con, con đã làm một điều lớn lao.”

Tôi rút ra từ ngón tay tôi chiếc nhẫn Mân côi bằng nhựa màu vàng, từ Iraq, mà tôi đã chọn như bạn đồng hành của tôi. Tôi nói với cô chiêu đãi viên: “Nhìn xem! Cái này cha lấy ở một trại tị nạn cách Mosul 45 cây số. Những người dân khốn khổ ở đó cũng không xấu hổ là Kitô hữu và vì lý do này họ đã mất tất cả. Họ bị nhóm Hồi giáo ISIS đe dọa và phải rời bỏ quê quán, di tản đi nơi khác. Con không cần phải bỏ tất cả, nhưng chỉ đơn giản là can đảm tiếp tục làm điều con làm ngày hôm nay. Con hứa với cha không?”

Cô gái dịu dàng nhìn tôi và nói: “Cha ơi, cám ơn điều cha đã nói với con! Con vui vì sự khen ngợi của cha. Con lần hạt Mân côi mỗi ngày và con hứa với cha là khi cha đang bay đến Amsterdam, thì con sẽ đang đọc kinh Mân Côi cầu nguyện cho cha.” Tôi nắm chặt tay cô chiêu đãi viên và lòng tôi cảm thấy  có một sức mạnh to lớn và bình an. Tôi không cô đơn lẻ loi: rất nhiều người tốt lành cầu nguyện cho tôi…

Máy bay đang hạ cánh, tôi phải ngừng viết, tôi nghĩ đến cô chiêu đãi viên và kinh Mân Côi cô cầu nguyện cho tôi trong những giờ phút này… Chúng tôi đang rời máy bay… Một người đàn ông ở tuổi trung niên đặt tay của ông lên thành ghế trước mặt tôi, và … trên ngón tay đeo nhẫn của bàn tay phải … một nhẫn Mân côi. Tôi bắt kịp ông ta ở sân bay và lịch sự chào ông. Cả bà vợ của ông cũng có chiếc nhẫn Mân côi ở ngón tay.

Nếu bạn nhìn kỹ xung quanh mình, có nhiều đức tin hơn bạn tưởng. Hãy tìm kiếm đức tin, vì nó không bày tỏ ra, nó khiêm nhường và kín đáo, nhưng lại có hiệu quả tuyệt vời: đó là chứng ta. Hôm nay, khi đang trên đường bay đến Amsterdam, tôi đã học được tất cả điều này. Chỉ là một vài giờ hành trình…. (VoltiDiSperanza 7 Joe 13-16)

Hồng Thủy

Công bố Sứ Điệp Đức Thánh Cha nhân Ngày Thế giới người nghèo

Công bố Sứ Điệp Đức Thánh Cha nhân Ngày Thế giới người nghèo

VATICAN. Sáng 13-6-2017, Đức TGM Rino Fisichella, Chủ tịch Hội đồng Tòa Thánh tái truyền giảng Tin Mừng, đã mở cuộc họp báo để công bố sứ điệp của ĐTC nhân Ngày thế giới lần đầu tiên về người nghèo sẽ được cử hành vào ngày 19-11 năm nay, chúa nhật thứ 2 của tháng 11.

Hiện diện tại cuộc họp báo cũng có Đức Cha José Octavio Ruiz Arenas, Tổng thư ký Hội đồng Tòa Thánh tái truyền giảng Tin Mừng.

Trong sứ điệp, ĐTC cho biết ngài thiết định Ngày Thế giới người nghèo khi bế mạc Năm Thánh Đặc biệt về Lòng Thương Xót, để ”trong toàn thế giới, các cộng đoàn Kitô ngày càng trở nên dấu chỉ cụ thể và rõ ràng về tình yêu thương của Chúa Kitô đối với những người rốt cùng và túng thiếu nhất”.

Sau khi mô tả nhiều tình trạng của những người nghèo đói do những nguyên nhân khác nhau gây ra, nhất là nghèo đói vì những bất công xã hội, lầm than về luân lý, sự ham hố của một thiểu số và thái độ dửng dưng lãnh đạm của nhiều người, ĐTC khẳng định rằng: ”Đáng tiếc là thời nay, ngày càng xuất hiện thứ giàu sang vô liêm sỉ, tích trữ trong tay một thiểu số người ưu tiên, và thường có kèm thao tình trạng bất hợp pháp, sự bóc lột thẳng tay phẩm giá con người, sự nghèo đói lan rộng trong nhiều lãnh vực xã hội trên thế giới”.

Không ai được giữ thái độ bất động, cam chịu trước tình cảnh trên đây, ”trước cảnh nghèo cản trở tinh thần sáng kiến của bao nhiêu người trẻ, cản ngăn họ trong việc tìm kiếm một công ăn việc làm; cảnh nghèo làm tê liệt ý thức trách nhiệm, khiến người ta thích ủy việc cho người khác và tìm kiếm những ân huệ; cảnh nghèo làm ô nhiễm sự tham gia và thu hẹp không gian của sự chuyên nghiệp, và hạ giá công trạng của người làm việc và sản xuất; đứng trước tất cả những tình trạng đó cần có một quan niệm mới cề cuộc sống và xã hội”.

ĐTC đặc biệt đề cao tấm gương cảu thánh Phanxicô Assisi, người không chỉ ”hài lòng với việc ôm lấy và làm phúc cho những người phong cùi, nhưng còn quyết định đi tới Gubbio để sống với họ”.

Trong sứ điệp, ĐTC viết thêm rằng:

”Tôi mời gọi toàn thể Giáo Hội và những người nam nữ thiện chí, trong ngày này, hãy nhìn vào những người đang giơ tay kêu cứu và xin tình liên đới của chúng ta… Ngày này trước tiên nhắm khích lệ các tín hữu để họ phản ứng chống lại nền văn hóa gạt bỏ và phung phí, đón nhận nền văn hóa gặp gỡ. Đồng thời tôi mời gọi tất cả mọi người, không phân biệt tôn giáo, hãy cởi mở chia sẻ với người nghèo trong mọi hình thức liên đới, như dấu chỉ tình huynh đệ”. (n.6)

ĐTC cũng cầu mong rằng ”trong tuần lễ trước Ngày Thế giới người nghèo, hãy dấn thân kiến tạo nhiều lúc gặp gỡ, thân hữu, liên đới, trợ giúp cụ thể. Có thể mời những người nghèo và những người thiện nguyện cùng tham dự thánh lễ chúa nhật Ngày Thế giới người nghèo, năm nay là Chúa nhật 33 thường niên, để việc cử hành Chúa nhật sau đó, lễ Chúa Kitô Vua, càng có tính chất chân thực hơn. Thực vậy, Vương quyền của Chúa Kitô biểu lộ trọn ý nghĩa trên đồi Golgotha, khi Đấng Vô Tội bị đóng đanh vào thập giá, trần trụi và thiếu thốn mọi sự, trở thành hiện thân và tỏ lộ tình yêu sung mãn của Thiên Chúa..”

Cũng trong sứ điệp, ĐTC đề nghị rằng ”Trong Ngày Thế giới người nghèo, nếu trong khu xóm chúng ta có những người nghèo tìm kiếm sự bảo vệ và trợ giúp, chúng ta hãy đến gần họ: đó sẽ là lúc thích hợp để gặp gỡ Thiên Chúa mà chúng ta tìm kiếm. Theo giáo huấn của Kinh Thánh (Xc St 18,3-5), Dt 13,2), chúng ta hãy đón nhận họ như những người khách ưu tiên tại bàn ăn của chúng ta; họ có thể là những thầy dạy giúp chúng ta sống đức tin một cách phù hợp hơn”.

ĐTC đề cao kinh nguyện như nền tảng của bao nhiêu sáng kiến cụ thể có thể thực hiện trong Ngày Thế Giới người nghèo. Ngài viết: ”Chúng ta đừng quên rằng Kinh Lạy Cha là kinh nguyện của người nghèo. Thực vậy, lời cầu xin cơm bánh biểu lộ sự phó thác cho Thiên Chúa những nhu cầu sơ đẳng của đời sống chúng ta. Khi Chúa Giêsu dạy chúng ta, qua kinh nguyện này, biểu lộ và đón nhận tiếng kêu của người đau khổ vì cuộc sống bấp bênh và vì thiếu những điều cần thiết”.

Trong cuộc họp báo giới thiệu Sứ điệp, Đức TGM Fisichella cho biết chúa nhật 19-11-2017, sau thánh lễ tại Quảng trường Thánh Phêrô, ĐTC sẽ dùng bữa trưa với 500 người nghèo tại Đại thính đường Phaolô 6 ở Nội thành Vatican. (SD 13-6-2017)

G. Trần Đức Anh OP 

 

Trang web chuẩn bị cho Thượng Hội đồng giám mục năm 2018

Trang web chuẩn bị cho Thượng Hội đồng giám mục năm 2018

Vatican – Văn phòng thư ký Thượng hội đồng giám mục thông báo việc khai trương  trang web để chuẩn bị cho Thượng Hội đồng giám mục thường kỳ lần thứ XV. Thượng hội đồng giám mục lần thứ XV sẽ được tổ chức vào tháng 10 năm 2018 với chủ để: “người trẻ, đức tin và phân định ơn gọi.”

Trang internet này sẽ bắt đầu hoạt động từ ngày 14/06/2017 tại địa chỉ: http: //youth.synod2018.va

Việc khai trương trang web nhắm cổ vũ sự tham gia rộng rãi của tất cả người trẻ trên thế giới, không chỉ để nhận các thông tin về Thượng hội đồng nhưng còn liên kết và tham dự vào quá trình chuẩn bị.

Trang web cũng có một bản câu hỏi online, bằng các ngôn ngữ khác nhau (Ý, Anh, Pháp, Bồ đào nha và Tây ban nha), trực tiếp gửi đến giới trẻ. Các câu trả lời cần được gửi đến văn phòng Tổng thư ký trước ngày 30/11/2017. Các câu trả lời sẽ rất hữu ích cho quá trình chuẩn bị biến cố Thượng hội đồng và sẽ là một phần của các tài liệu tham vấn mà văn phòng Tổng thư ký đang hướng đến mọi thành phần Dân Chúa. (REI 13/06/2017)

Hồng Thủy

“Bàn tay bị đập vỡ” – Hồi ký của cha Luigi Ginami, nhà truyền giáo ở Kenya

“Bàn tay bị đập vỡ” – Hồi ký của cha Luigi Ginami, nhà truyền giáo ở Kenya

Chúng tôi đang ăn tối tại Tòa Giám mục Garissa, một căn nhà đơn giản và sạch sẽ, nơi mà sự tiếp đón cho thấy trái tim lớn lao của đức cha Joe, tên gọi thân mật của đức cha Josep Alessandro. Tôi ngồi đối diện với ngài, bên phải là thầy Joseph và bên trái là Jimmy; bên trái đức cha là Doreen. Chúng tôi gần kết thúc một ngày dài, bắt đầu từ 4 giờ sáng; một ngày mà tôi, Jimmy và Doreen bị hoảng sợ vì tai nạn xảy ra trên đường đi; một ngày đói khát, nóng nực và sợ nhóm Al Shabaab – đảng Trẻ – một nhóm Hồi giáo bảo thủ ở châu Phi…

Tại bàn ăn, chúng tôi nói về tầm quan trọng của sự kiên định của các Kitô hữu trước các thánh thức của chủ nghĩa hồi giáo. Tôi kể lại với đức cha về các kinh nghiệm của tôi khi ở Iraq, ở Gaza và ở Bura Tana.  Chủ nghĩa Hồi giáo bạo lực, trước khi nổi giận với các Kitô hữu, họ nổi giận với các dấu hiệu của Kitô giáo; trước tiên là các Thánh giá và các tượng Chúa chịu nạn. Tôi nhớ, vào năm 2014, khi tôi đang ở dải Gaza trong thời gian chiến tranh, các nữ tu của Mẹ Têrêsa Calcutta đã kể với tôi: các chị đặt một tượng Đức Mẹ ở lối ra vào của cơ sở nuôi trẻ em khuyết tật người Hồi giáo và treo một chuỗi Mân côi bằng nhựa ở tay Đức Mẹ. Thế mà, hầu như mỗi tuần, chuỗi Mân côi này lại được nhìn thấy nằm trên nền đất, còn thánh giá thì bị đập bể. Các nữ tu nhanh chóng thay thánh giá khác, nhưng rồi thánh giá cũng bị đập bể nhanh chóng. Cũng ở Gaza, Ramy, một tín hữu Tin lành có tiệm bán các sách Kinh thánh, tiệm của anh đã bị đốt và rồi chính anh cũng bị giết cách dã man. Tại Iraq, tôi nhìn thấy các nhà thờ gần thành phố Mosul bị xâm phạm, các thánh giá lớn bị ném xuống đất và vỡ tan tành…. Năm ngoái, khi viếng thăm điểm truyền giáo Bura Tana, nơi chúng tôi đã xây một nhà thờ nhỏ kính các thánh tử đạo, trên tường ở lối vào điểm truyền giáo có một thánh giá và thánh giá này đã bị nhổ đi…

Đức cha Joe nghe tôi kể với sự chăm chú và im lặng. Rồi ngài nói với tôi: “Cha không cần phải đi thật xa để tìm những dấu chứng của sự phạm thánh. Tôi kể cho cha nghe một câu chuyện nhỏ. Từ Malta người ta tặng cho chúng tôi một tượng Đức Mẹ rất đẹp, trong tay bế Chúa Giêsu Hài đồng. Tượng cao khoảng một mét, được sơn vẽ cẩn thận, nhưng không có giá trị lớn lắm. Tôi nghĩ đến việc đặt tượng bên ngoài trại mồ côi, nơi nhận nuôi phần lớn trẻ em Hồi giáo, bởi vì ở Garissa không có các cơ sở nhận các trẻ mồ côi như chúng tôi làm. Pho tượng nhỏ được đặt ở lối vào của tòa nhà, với Chúa Giêsu đang giang đôi cánh tay với đôi bàn tay bé nhỏ của Người. Một buổi sáng tồi tệ, tôi tìm thấy pho tượng bị xúc phạm: họ đã đập gãy đôi bàn tay nhỏ và để nó ở chân tượng; một bàn tay bị vỡ vụn, bàn tay còn lại còn nguyên. Tôi đã lượm lại bàn tay nhỏ và quyết định mang pho tượng về tòa giám mục này…

Đức cha tiếp tục nói với tôi: “Pho tượng đó đang ở đây! Cha Luigi, tượng đó đang ở góc nhà bên cạnh cha.” Tôi từ từ quay lại và nhìn thấy pho tượng. Một nỗi buồn da diết tràn ngập trái tim tôi. Chúa Giêsu Hài đồng dễ thương không còn đôi bàn tay nữa. Ngài bị tàn phế rồi! Dường như ngài đã bị khuyết tật, giống như một em bé cần được chăm sóc và giúp đỡ. … Tôi đứng lên, đến gần pho tượng nhỏ với lòng kính mến…. Tôi nói với Chúa Giêsu: “Họ đã làm gì Chúa vậy? Chúa Giêsu của con, họ đã chặt đôi tay của Chúa! Chúng con, những kẻ khốn khổ, làm gì đây khi không có bàn tay thương xót của Chúa?”…

Đức cha Joe nói: “Bàn tay đó chúng ta phải gắn vào pho tượng, nhưng mà luôn thiếu bàn tay kia.” Tôi nói: “Nếu mà mọi người để pho tượng nguyên như cũ, con sẽ lấy bàn tay!” Tôi nhận ra mình hơi táo bạo khi yêu cầu như thế, nhưng bàn tay này thật thu hút tôi. Nó là một thách thức tuyệt vời. Một dấu hiệu của sự khinh miệt mà mỗi cuộc bách hại tôn giáo đều có… Việc chặt đứt bàn tay Chúa Giêsu nghĩa là chà đạp phẩm giá của ngài, đối với tôi, nó là một thách thức dữ dội từ pho tượng câm nín: “Cha Luigi, con có muốn là đôi tay của Ta mà bây giờ bị đập vỡ vì sự hận thù của con người không?”

Thách thức này đi vào lòng tôi như một tiếng nói nhỏ, một tiếng thì thào, rồi nổ bùng như tiếng sấm: “Cha Luigi, hôm nay con có muốn là bàn tay của Ta không?” Bàn tay nhỏ bằng thạch cao, không có giá trị gì mấy, đang nằm trong lòng bàn tay tôi, đưa tôi ngược lại thời gian, nhiều năm trước đây, bàn tay tôi được đức giám mục xức dầu và trở nên bàn tay của Chúa Giêsu khi thánh hiến bánh rượu, khi tha thứ tội lỗi. Bàn tay bị vỡ này thúc đẩy tôi ý thức lại hồng ân được đặt trong tay tôi để phục vụ Giáo hội. Tôi đáp lại tiếng sấm vang trong lòng: “Chúa Giêsu! Con cám ơn Chúa đã thánh hiến đôi tay bất xứng của con, con tạ ơn Chúa đã chọn đôi tay con để thay thế đôi tay của Chúa. Chính giây phút này, con nhắc lại lời thưa vâng của con… Con tạ ơn Chúa và thờ lạy Chúa. Xin luôn gìn giữ chức linh mục của con….” (VoltiDiSperanza 7, Joe 35-42)

Hồng Thủy

Cộng đoàn kitô phản ánh cuộc sống hiệp thông của Thiên Chúa Ba Ngôi

Cộng đoàn kitô phản ánh cuộc sống hiệp thông của Thiên Chúa Ba Ngôi

Với tất cả các hạn hẹp nhân loại cộng đoàn kitô có thể trở thành một phản ánh của sự hiệp thông, của lòng nhân lành và vẻ đẹp của Thiên Chúa Ba Ngôi. Chúa Giêsu biểu lộ cho chúng ta thấy gương mặt của Thiên Chúa, là Đấng từ bi thương xót và giầu nhân nghĩa, tự cống hiến cho chúng ta để lấp đầy các hạn hẹp và thiếu sót của chúng ta, để tha thứ các lỗi lầm của chúng ta và dẫn đưa chúng ta trở lại con đường của công lý và sự thật.

ĐTC Phanxicô đã nói như trên với hàng chục ngàn tín hữu và du khách hành hương tham dự buổi đọc Kinh Truyên Tin trưa Chúa Nhật lễ Chúa Ba Ngôi. Mở đầu bài huấn dụ ngài nói:

Các bài đọc sách thánh của Chúa Nhật lễ Chúa Ba Ngôi Chí Thánh giúp chúng ta bước vào trong mầu nhiệm căn tính của Thiên Chúa. Bài đọc thứ hai trình bầy các lời cầu chúc thánh Phaolô hướng tới cộng đoàn Corintô: “Cầu chúc toàn thể anh em được đầy tràn ân sủng của Chúa Giê-su Ki-tô, đầy tình thương của Thiên Chúa, và ơn hiệp thông của Thánh Thần.” (2 Cr 13.13). Lời chúc lành này của thánh Tông Đồ là hoa trái kinh nghiệm cá nhân của ngài về tình yêu của Thiên Chúa, đã được Chúa Kitô mạc khải cho ngài. Nó đã biến đổi cuộc sống của thánh nhân và đã thúc đầy ngài đem Tin Mừng tới cho dân ngoại. Từ kinh nghiệm về ơn thánh này của mình thánh Phaolô có thể khích lệ các kitô hữu với các lời sau đây: “Anh em hãy vui mừng và gắng nên hoàn thiện. Hãy khuyến khích nhau, hãy đồng tâm nhất trí và ăn ở thuận hoà. Như vậy, Thiên Chúa là nguồn yêu thương và bình an, sẽ ở cùng anh em.” (c. 11). Với tất cả các hạn hẹp nhân loại cộng đoàn kitô có thể trở thành một phản ánh của sự hiệp thông, của lòng nhân lành và vẻ đẹp của Thiên Chúa Ba Ngôi. Nhưng điều này, như chính thánh Phaolôlàm chứng, cần đi ngang qua kinh nghiệm về lòng thương xót của Thiên Chúa và ơn tha thứ của Chúa.

Đó là điều xảy ra cho người Do thái trên con đường xuất hành. Khi dân bẻ gẫy giao ước, Thiên Chúa hiện ra với ông Môshê trong đám mây để canh tân giao ước đó, bằng cách xướng tên của Ngài và ý nghĩa của nó: “Giavê! Giavê! Thiên Chúa nhân hậu và từ bi, hay nén giận, giàu nhân nghĩa và thành tín” (Xh 34,6). ĐTC giải thích tên gọi của Thiên Chúa như sau:

Tên gọi này diễn tả rằng Thiên Chúa không xa cách và khép kín trong chính Ngài, nhưng là Sự Sống muốn thông truyền chính mình, là sự cởi mở, là Tình Yêu chuộc con người khỏi sự bất trung. Thiên Chúa thương xót, từ bi và giầu nhân nghĩa, bởi vì Ngài tự cống hiến cho chúng ta để lấp đầy các hạn hẹp và thiếu sót của chúng ta, để tha thứ các lỗi lầm của chúng ta, để đưa chúng ta trở lại con đường của công lý và sự thật. Mạc khải này của Thiên Chúa đã thành toàn trong Tân Ước nhờ lời nói của Chúa Kitô và sứ mệnh cứu độ của Ngài. Chúa Giêsu đã biểu lộ cho chúng ta gương mặt của Thiên Chúa, Một trong bản tính và Ba trong ngôi vị.  Thiên Chúa là tất cả và chỉ là Tình yêu, trong một tương quan thực sự tạo dựng ra tất cả, cứu chuộc và thánh hoá: Cha, Con và Thánh Thần.

Tiếp tục bài huấn dụ ĐTC nói: Và Tin Mừng hôm nay giới thiệu ông Nicôdêmô là người tuy có một chỗ quan trọng trong cộng đoàn tôn giáo và dân sự thời đó, nhưng đã không ngừng kiếm tìm Thiên Chúa. Và giờ đây ông đã nhận thức được tiếng vọng lời nói của ông nơi Chúa Giêsu. Trong cuộc đối thoại ban đêm với Vị Thầy Nadarét sau cùng ông Nicôđêmô  hiểu mình đã được Thiên Chúa kiếm tìm và chờ đợi, được Ngài yêu thương một cách cá biệt. Và thật ra Chúa Giêsu nói với ông như thế: “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời.” (Ga 3,16). Và cuộc sống vĩnh cứu đó là cái gì? Đó là tình yêu vô lường và nhưng không của Thiên Chúa, mà Đức Giêsu đã trao ban trên thập giá, bằng cách hiến dâng sự sống của Ngài cho ơn cứu rỗi của chúng ta. Với hoạt động của Chúa Thánh Thần tình yêu này đã dãi toả ra một ánh sáng mới trên trái đất và trong mọi con tim tiếp nhận nó, một ánh sáng vén mở các góc tối tăm, các cứng nhắc ngăn cản chúng ta mang lại các hoa trái tốt lành của tình bác ái và lòng thương xót.

Xin Đức Trinh Nữ Maria giúp chúng ta ngày càng bước vào trong sự hiệp thông của Thiên Chúa Ba Ngôi, để sống và làm chứng cho tình yêu trao ban ý nghĩa cho cuộc sống chúng ta.

Tiếp đến ĐTC đã đọc kinh Truyền Tin và ban phép lành toà thánh cho mọi người.

Sau kinh Truyền Tin ĐTC đã chào mọi người hiện diện và nói: hôm qua tại La Spezia chị Itala Mela đã được phong chân phước. Là người đã lớn lên trong một gia đình sống xa đức tin, trong tuổi thanh xuân chị đã tự xưng mình là vô thần, nhưng ssau đó chị đã hoán cải và sống một kinh nghiệm tinh thần sâu đậm. Chị dấn thân giữa giới sinh viên công giáo, rồi trở thành nữ tu tận hiến Biển Đức, và hoàn thành một lộ trình thần bí tập trung nơi mầu nhiệm của Thiên Chúa Ba Ngôi, mà chúng ta cử hành đặc biệt hôm nay. Xin chứng tá cuả tân chân phước khích lệ chúng ta trong các ngày sống biết năng hướng tư tưởng về Thiên Chúa Cha, Con và Thánh Thần ngự trong con tim chúng ta.

ĐTC cũng chào các nhóm giáo xứ và hiệp hội, đặc biệt các tín hữu đến từ các tỉnh Montpelier bên Pháp, từ đảo Corse và Malta, cũng như từ Italia, cách riêng tín hữu đến từ các tỉnh Padova, Norbello, và các bạn trẻ đến từ Sassuolo, cũng như cộng đoàn Colombia sống tại Roma mừng lễ Đức Trinh Nữ Copacabana.

Linh Tiến Khải

Đức Thánh Cha viếng thăm chính thức Tổng Thống Italia

Đức Thánh Cha viếng thăm chính thức Tổng Thống Italia

VATICAN. ĐTC cầu mong mọi thành phần ở Italia hợp lực để giải quyết tình trạng thất nghiệp của giới trẻ và ngài cám ơn sự cộng tác, giúp đỡ của Italia để người kế vị Thánh Phêrô có thể phục vụ Giáo hội hoàn vũ.

ĐTC bày tỏ lập trường trên đây trong diễn văn tại Phủ Tổng thống Italia sáng hôm 10-6-2017 nhân cuộc viếng thăm chính thức tại đây. Ngài viếng thăm đáp lễ cuộc viếng thăm của Tổng thống Italia, Ông Sergio Mattarella, tại Vatican ngày 18 tháng 4 năm 2015, sau khi ông mới được bầu làm tổng thống.

Đến điện Quirinale vào lúc 10 giờ 45, sau nghi thức tiếp đón, ĐTC đã hội kiến với tổng thống Matarella và trao đổi quà tặng. Ngài cũng dừng lại tại Nhà Nguyện Đức Mẹ truyền tin ở trong dinh Tổng Thống, rồi sau đó có phần trao đổi diễn văn.

Lên tiếng trong dịp này, ĐTC nhắc đến những thách đố mà Italia, cũng như nhiều nước Âu Châu đang phải đương đầu, như nạn khủng bố quốc tế, được nuôi dưỡng bằng trào lưu cực đoan, hiện tượng di dân gia tăng với chiến tranh và những chênh lệch xã hội và kinh tế tại nhiều miền trên thế giới, nhiều thế hệ trẻ khó tìm được công ăn việc làm xứng đáng, và tình trạng này không tạo điều kiện cho việc thành lập các gia đình mới và có con cái.

ĐTC nhận xét rằng: ”Italia, qua hoạt động quảng đại của các công dân và sự dấn thân của các tổ chức, đang tận dụng tài nguyên tinh thần dồi dào của mình để biến những thách đố vừa nói thành những cơ hội để tăng trưởng và có những cơ may mới.”

ĐTC đặc biệt ca ngợi nỗ lực của Italia trong việc đón tiếp và giú đỡ người di dân và tị nạn, cũng như trợ giúp dân chúng tại những vùng bị động đất.

Riêng về vấn đề kiến tạo công ăn việc làm, ĐTC nhận xét rằng: ”Cần có một sự hợp lực và những sáng kiến để các nguồn tài chánh được dùng để phục vụ cho đối tượng rộng lớn và có giá trị xã hội, thay vì để chúng bị lấy mất và phân tán trong những cuộc đầu tư chủ yếu là cầu cơ, tạo nên một sự thiếu dự phóng dài hạn, thiếu quan tâm đến vai trò thực sự của những người kinh doanh, và xét cho cùng, có là một sự yếu đuối, một bản năng chạy trốn trước những thách đố của thời đại chúng ta”.

Sau cùng ĐTC đề cao sự cộng tác của Giáo Hội và Nhà Nước Italia, chiếu theo hiệp định Laterano được ký kết giữa Tòa Thánh và Italia. Đặc biệt hình thức của đặc tính đời (laicità) tại đây không có nghĩa là đố kỵ và xung đột giữa Giáo Hội và nhà nước, nhưng có đặc tính thân hữu và cộng tác, trong sự phân biệt nghiêm túc về thẩm quyền.

Giữa Giáo Hội và Nhà Nước Italia có sự cộng tác rất tốt, mang lại lợi ích cho cá nhân và toàn thể cộng đồng quốc gia.

Vào cuối cuộc viếng thăm của ĐTC, tại khuôn viên điện Quirinale, ngài và tổng thống Mattarella đã chào thăm khoảng 200 thiếu nhi được mời. Các em từ những vùng bị động đất ở miền trung Italia. (SD 8-6-2017)

G. Trần Đức Anh OP