Hãy san bằng núi đồi kiêu căng bằng sự khiêm nhường

Hãy san bằng núi đồi kiêu căng bằng sự khiêm nhường

Vatican. Lúc 12 giờ trưa Chúa nhật 10.12.2017, Đức Thánh Cha đã chủ sự buổi đọc kinh Truyền Tin với hàng chục ngàn tín hữu và du khách hành hương tại Quảng trường Thánh Phêrô. Trước khi đọc kinh, Đức Thánh Cha quảng diễn bài Tin Mừng Chúa nhật thứ hai Mùa Vọng, mời gọi mọi người hoán cải và sửa đổi tâm hồn để đón mừng Chúa đến. Đó là phải lấp đầy những thung lũng trống rỗng bằng cầu nguyện và quan tâm tha nhân. Đó là phải bạt đi núi đồi kiêu căng tự phụ.

Bài huấn dụ của Đức Thánh Cha

Anh chị em thân mến!

Chúa nhật trước, chúng ta đã bắt đầu Mùa Vọng với lời mời gọi hãy tỉnh thức. Hôm nay, Chúa nhật thứ hai mùa Vọng, chuẩn bị cho lễ Giáng Sinh, phụng vụ Lời Chúa chỉ cho chúng ta biết sứ điệp chính của thời điểm này. Đây là thời điểm để nhận biết những khoảng trống cần được lấp đầy trong cuộc sống chúng ta, để biết san bằng những kiêu căng tự phụ, và để biết dành chỗ cho Chúa Giê-su là Đấng đang đến.

Ngôn sứ I-sai-a (Is 40,1-5.9-11) loan báo cho dân biết sự kết thúc của cuộc lưu đày bên Ba-bi-lon, và cuộc hồi hương trở về Giê-ru-sa-lem. Vị ngôn sứ nói: Có tiếng kêu trong hoang địa: “Hãy dọn đường cho Chúa… Mọi thung lũng hãy lấp cho đầy”. Những thung lũng ấy tượng trưng cho mọi loại khoảng trống trong chúng ta khi ở trước mặt Chúa, đó là tất cả những tội lỗi và thiếu sót của chúng ta. Có khoảng trống trong đời sống, có thể là do chúng ta không cầu nguyện hoặc cầu nguyện quá ít. Mùa Vọng là thời điểm thích hợp để chúng ta cầu nguyện tha thiết hơn, mạnh mẽ hơn, để chúng ta biết dành vị trí quan trọng cho đời sống thiêng liêng. Có một sự trống rỗng khác, có thể là do chúng ta thiếu lòng bác ái đối với tha nhân, đặc biệt là đối với những ai đang cần giúp đỡ, không chỉ về vật chất mà cả tinh thần nữa. Chúng ta được mời gọi quan tâm đến nhu cầu của người khác, gần gũi hơn với người khác. Giống như thánh Gioan Tiền Hô đã làm, chúng ta có thể mở ra những con đường hy vọng trong sa mạc của trái tim khô cằn nơi nhiều người.

Tiên tri I-sai-a cũng nói: Mọi núi đồi, hãy san cho phẳng. Những ngọn núi, ngọn đồi phải hạ xuống, phải san bằng, đó là sự tự hào kiêu hãnh, sự kiêu căng tự phụ. Nơi nào có sự kiêu căng ngạo mạn, thì Thiên Chúa không thể vào được. Vì khi trái tim chứa đầy những tự phụ kiêu ngạo, thì Thiên Chúa không thể ngự vào. Thế nên, chúng ta phải biết hạ mình. Chúng ta phải chấp nhận trở nên nhiêm tốn, phải đi vào thái độ khiêm nhường, mà không càm ràm than phiền, nhưng biết lắng nghe, để có thể chuẩn bị cho Đấng Cứu Độ đang đến. Chúng ta cần trở nên những người hiền lành và khiêm nhường trong lòng (x. Mt 11,29). Kế đến, chúng ta được mời gọi loại bỏ những ngăn trở, để có thể hiệp thông với Chúa: “Con đường cong queo hãy làm cho thẳng, đường gồ ghề hãy san cho bằng, và vinh hiển Chúa sẽ xuất hiện, mọi người sẽ thấy vinh quang Thiên Chúa”.

Tuy nhiên, chúng ta cần làm tất cả những điều ấy với niềm vui, bởi vì tất cả những gì ta làm là để đón Chúa Giê-su đến. Khi đợi chờ người thân tới thăm nhà mình, chúng ta chuẩn bị mọi sự với đầy ân cần và hạnh phúc. Cũng tương tự thế, chúng ta muốn chuẩn bị mọi sự để đón chờ Chúa đến. Mỗi ngày, từng ngày đợi chờ Chúa với sự ân cần ấy, là chúng ta được đầy tràn ân sủng khi Chúa đến.

Đấng Cứu Độ mà chúng ta đang đợi chờ, có khả năng biến đổi đời sống chúng ta, bằng ơn sủng của Người, bằng quyền năng của Thánh Thần, với sức mạnh của tình yêu mến. Thật vậy, Chúa Thánh Thần ngự vào lòng chúng ta. Ngài là tình yêu của Thiên Chúa, không ngừng thanh tẩy tâm hồn, ban cho chúng ta sức sức sống mới, ban cho chúng ta sự tự do. Đức Trinh Nữ Maria đã sống thực tại này. Mẹ đã để cho mình được chịu phép rửa trong Chúa Thánh Thần. Với trọn cả tâm hồn, với trọn cả con người, với trọn cả cuộc sống, Mẹ đã chuẩn bị để đón Đức Ki-tô đến. Xin Mẹ giúp chúng ta biết noi gương Mẹ. Xin Mẹ từng bước dẫn dắt chúng ta đến gặp gỡ Chúa là Đấng đang ngự đến.

Sau bài huấn dụ, Đức Thánh Cha đọc kinh Truyền Tin và ban Phép Lành Tòa Thánh cho mọi người.

Đức Thánh Cha chào thăm

Anh chị em thân mến!

Hôm nay là ngày trao giải Nobel Hòa Bình cho Chiến dịch quốc tế bãi bỏ vũ khí hạt nhân. Sự công nhận này trùng với ngày Nhân quyền Liên Hiệp Quốc. Điều ấy nhấn mạnh đến mối liên kết chặt chẽ giữa nhân quyền và việc giải trừ vũ khí hạt nhân. Trên thực tế, để đảm bảo phẩm giá cho mọi người, đặc biệt là những người người yếu thế, cần quyết tâm hành động để xây dựng một thế giới không vũ khí hạt nhân. Thiên Chúa ban cho chúng ta khả năng cùng nhau làm việc để xây dựng ngôi nhà chung của chúng ta. Chúng ta có tự do, có trí khôn và có khả năng điều khiển các công nghệ, có khả năng kiểm soát các năng lực của chúng ta, để phục vụ cho hòa bình và sự tiến bộ chân thực (Laudato Si, 78.112.202).

Hội nghị Thượng đỉnh về Hành tinh của Chúng ta, sẽ diễn ra tại Pari vào ngày mai trong bối cảnh hai năm sau khi thông qua Hiệp định Khí hậu Pari. Tôi hy vọng chân thành rằng, hội nghị này cũng như các sáng kiến theo chiều hướng ấy, sẽ thúc đẩy nhận thức mạnh mẽ về nhu cầu cần đưa ra những quyết định thiết thực và hiệu quả, để chống lại sự thay đổi khí hậu, đồng thời chống lại đói nghèo, và thúc đẩy phát triển con người.

Tôi muốn bày tỏ sự gần gũi với người dân Ấn Độ, chịu ảnh hưởng bởi cơn bão Okhi. Cũng thế, người dân Albania bị ảnh hưởng nặng nề bởi lụt lội trầm trọng.

Cha xin gửi lời chào thăm tới tất cả mọi người dân thành Roma và các khách hành hương, đặc biệt là các nhóm đến từ Tây Ban Nha. Cha chào mừng nhiều nhóm thiếu nhi và giới trẻ của Italia đến từ các thành phố Firenze, Carugate, Brembate, Almè, Petosino và Pian Camuno. Cha khuyến khích các con hãy trở thành những chứng nhân vui tươi cho Tin Mừng.

Chúc mọi người một ngày tốt lành, và tiếp bước hành trình Mùa Vọng tốt đẹp, để dọn đường cho Chúa đến. Tạm biệt anh chị em, và xin đừng quên cầu nguyện cho Cha!

Tứ Quyết SJ

 

Đức Thánh Cha tiếp 250 nữ tu dòng thánh Cabrini

Đức Thánh Cha tiếp 250 nữ tu dòng thánh Cabrini

VATICAN. ĐTC khuyến khích các nữ tu thừa sai Thánh Tâm tiếp tục hăng say giúp đỡ người di dân, theo gương Mẹ Sáng lập là thánh Francesca Cabrini.

Ngài đưa ra lời nhắn nhủ trên đây trong buổi tiếp kiến sáng 9-12-2017 dành cho 250 nữ tu dòng Thừa sai Thánh Tâm, nhân dịp kỷ niệm 100 năm thánh sáng lập Francesca Cabrini qua đời, ngày 17-12 năm 1917.

ĐTC nhận xét rằng thánh nữ Cabrini đã vượt đại dương 24 lần để giúp đỡ những người di dân tại Mỹ châu, và không biết mệt mỏi, thánh nữ đi tới tận vùng trường sơn Andes và cả Argentina. Trong cuộc du hành cuối cùng, Mẹ qua đời đột ngột tại thành Chicago, Hoa Kỳ.

Ngài nói: ”Thánh nữ Cabrini là một thừa sai đích thực, lớn lên theo gương thánh Phanxicô Xavie, vị tiên phong truyền giáo tại Đông Phương, và muốn đến vùng đó để loan báo Tin Mừng. Nhưng sự nhìn xa trông rộng của ĐGH Lêô 13 đã khuyên thánh nữ nghĩ đến hàng ngàn, ngàn người xuất cư vì đói, vì thiếu công ăn việc làm, vì thiếu viễn tượng tương lai, phải xuống tàu sang Mỹ châu, mong ước tìm được một cuộc sống tốt đẹp hơn.”

ĐTC nhận xét rằng ”Sao bao nhiêu năm, thực tại những người di dân mà thánh nữ Francesca Cabrini hiến thân phục vụ, nay đã biến đổi và trở nên thời sự hơn bao giờ hết. Những khuôn mặt mới, người nam, người nữ và trẻ em, đang đứng trước mắt chúng ta và chờ mong được thấy trên đường đi của họ những bàn tay và tâm hồn đón tiếp họ như Mẹ Cabrini. Chị em có trách nhiệm trung thành với sứ mạng của Thánh Sáng Lập. Đoàn sủng của thánh nữ có tính chất thời sự hơn bao giờ hết, vì những người di dân, tuy đang cần những luật lệ tốt, các chương trình phát triển, tổ chức, nhưng họ cũng luôn cần được tình thương, tình bạn, sự gần gũi trong tình người, nhưng họ cũng cần được lắng nghe, được nhìn tận mắt, được đồng hành; họ đang cần Thiên Chúa, được gặp trong tình thương nhưng không của một phụ nữ, với tâm hồn thánh hiến, trở thành người chị và người mẹ của họ”.

Cũng trong bài huấn dụ, ĐTC nói với các nữ tu thừa sai Thánh Tâm rằng:

”Xin Chúa luôn canh tân nơi chị em cái nhìn chăm chú và từ bi đối với những người nghèo sống trong các thành thị và tại các quốc gia chúng ta. Mẹ Cabrini đã có can đảm nhìn tận mắt các trẻ em mồ côi được ủy thác cho Mẹ, những người trẻ không có công ăn việc làm, bị cám dỗ phạm pháp, những người nam nữ bị bóc lột bằng những công việc khiêm hạ nhất; vì thế, ngày hôm nay, chúng ta ở đây để cảm tạ Thiên Chúa vì sự thánh thiện của Mẹ Cabrini. Nơi mỗi người anh chị em, Mẹ đã có khả năng nhận ra khuôn mặt của Chúa Kitô, và với thiên tài, Mẹ có khả năng đặt tất cả những tài năng Chúa ban để mưu ích lợi (Xc Mt 25,14-23).

Sau cùng, ĐTC đề cao lòng sùng mộ của thánh nữ Cabrini đối với Thánh Tâm Chúa: ”Từng bước một, cuộc sống của Thánh Nữ hoàn toàn hướng về việc an ủi và làm cho mọi người nhận biét và yêu mến Thánh Tâm Chúa.”

Và ĐTC kết luận rằng: ”Dịp kỷ niệm quan trọng này mạnh mẽ nhắc nhở cho tất cả chúng ta về sự cần thiết của một đức tin biến đón nhận thời điểm ân phuc mình đang sống. Dù khó khăn đến đâu đi nữa, Mẹ Cabrini nói với chúng ta rằng chúng ta phải làm như Mẹ: có khả năng đón nhận những dấu chỉ thời đại chúng ta, đọc chúng dưới ánh sáng lời Chúa và sống các dấu chỉ ấy đến độ mang lại một câu trả lời đi tới tâm hồn của mỗi người” (Rei 9-12-2017)

G. Trần Đức Anh OP 

Kinh truyền tin Lễ Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội

Kinh truyền tin Lễ Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội

VATICAN. ĐTC kêu gọi các tín hữu hãy cầu xin ơn phù trợ của Mẹ Maria để từ khước tội lỗi và sống một đời sống tốt đẹp, thưa ”xin vâng” đối với Thiên Chúa.

Ngài đưa lời mời gọi trên đây trong buổi đọc kinh Truyền Tin trưa ngày 8-12-2017, Lễ Đức Mẹ Vô Nhiễm, với hàng chục ngàn tín hữu tại Quảng trường thánh Phêrô.

Trong bài huấn dụ trước khi đọc kinh Truyền Tin, ĐTC đã giải thích lời chào của sứ thần Gabriel đối với Đức Trinh Nữ Maria và gọi Người là ”Đầy Ơn Phúc”. Ngài nói: điều này có nghĩa là Mẹ Maria đầy sự hiện diện của Thiên Chúa. Mẹ hoàn toàn được Thiên Chúa ngự trị và không có chỗ cho tội lỗi ở nơi Mẹ. Đó là điều ngoại thường vì đáng tiếc là trong thế gian mọi sự đều bị ô niễm vì sự ác. Mỗi người chúng ta, khi nhìn vào nội tâm, đều thấy những khía cạnh đen tối. Cả những vị đại thánh cũng từng là những người tội lỗi, và mọi thực tại, cả những sự đẹp nhất, cũng bị lây sự ác, tất cả trừ Mẹ Maria”.

ĐTC khẳng định rằng ”mỗi lần chúng ta nhìn nhận Mẹ Maria là Người Đầy Ơn Phúc, chúng ta thưa với Mẹ một lời ngợi khen cao cả nhất, như Chúa đã làm với Mẹ… Tin Mừng hôm nay cho thấy Mẹ Maria không không nổi bật bè ngoài: thuộc một gia đình thường, sống khiêm hạ ở Nazareth, ở một làng hầu như không được biế đến. Mẹ không nổi tiếng và cũng chẳng có đời sống dư giả, những có những lo âu và sợ hãi. Nhưng Mẹ đầy ân phúc và đã sống một đời đẹp đẽ. Bí quyết của Mẹ là lắng nghe Lời Chúa và chuyện vãn với Chua. Lời Chúa là bí quyết của Mẹ, ở cùng Thiên Chúa, đối thoại với Ngài trong mọi hoàn cảnh”.

 

Sau khi đọc kinh truyền tin và ban phép lành cho các tín hữu, ĐTC chào thăm nhiều phái đoàn và loan báo chương trình hoạt động ban chiều của ngài: ngài đến cầu nguyện và đặt vòng hoa tại tượng đài Đức Mẹ Vô nhiễm ở quảng trường Tây Ban Nha. ĐTC mời gọi các tín hữu hiệp với ngài trong cử chỉ này để biểu lộ lòng sùng mộ con thảo đối với Mẹ Thiên Quốc.

Tượng đài Đức Mẹ Vô Nhiễm trước trụ sở Bộ truyền giáo được Đức Chân phước Giáo Hoàng Piô 9 khánh thành ngày 8-9 năm 1857, tức là 3 năm sau khi tuyên bố tín điều Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội. Cột cao 11,81 mét trên đó có tượng Đức Mẹ đầu đội triều thiên 12 ngôi sao.

G. Trần Đức Anh OP

Đức Thánh Cha cầu nguyện trước tượng đài Đức Mẹ Vô Nhiễm

Đức Thánh Cha cầu nguyện trước tượng đài Đức Mẹ Vô Nhiễm

Roma. Chiều 8-12-2017, ĐTC đến cầu nguyện và đặt vòng hoa tại tượng đài Đức Mẹ Vô nhiễm ở quảng trường Tây Ban Nha.

 

Tại Quảng trường Tây Ban Nha, ĐTC đã được Đức TGM De Donatis, tân Giám quản Roma và Bà thị trưởng Virginia Raggi đón tiếp. Tại đây có sự hiện diện của hằng trăm anh chị em bệnh nhân ngồi trên xe lăn, do tổ chức từ thiện Unitalsi giúp đưa tới đây, cùng với hàng ngàn tín hữu. Ngoài ra cũng có sự hiện diện của ĐHY Fernando Filoni, Tổng trưởng Bộ truyền giáo và hai vị TGM Tổng thư ký của Bộ.

 

Trước đài Đức Mẹ, ĐTC đã đặt vòng hoa tôn kính Mẹ Thiên Chúa và đọc lời nguyện dâng lên Đức Mẹ, cầu cho dân thành Roma.

 

Sau khi dâng lời cảm tạ Đức Mẹ vì sự ân cần quan tâm đồng hành với các gia đình, giáo xứ và các cộng đoàn tu trì tại đây, ĐTC cầu xin:

 

”Lạy Mẹ, xin giúp thành phố này phát triển những ”kháng thể” chống lại một số virus của thời nay: sự dửng dưng, nói rằng ”điều ấy chẳng hệ gì tới tôi”; sự thiếu giáo dục coi rẻ công ích, sự sợ hãi những người khác biệt và người ngoại quốc; thái độ xu thời được ngụy trang bằng sự phạm pháp; sự giả hình cáo buộc người hác, trong khi mình làm cùng những điều ấy; thái độ cam chịu đối với sự suy thoái môi trường và luân lý; sự khai thác bao nhiêu người nam nữ. Xin Mẹ giúp chúng con đánh đuổi các virus ấy và các thứ virus khác bằng kháng thể đến từ Tin Mừng. Xin làm cho chúng con tập thói quen tốt mỗi ngày đọc một đoạn Tin Mừng, và noi gương Mẹ, chúng con cẩn giữ trong lòng Lời Chúa, để, như hạt giống tốt, mang lại hoa trái trong đời sống chúng con”.

 

Lạy Đức Mẹ Vô Nhiễm, cách đây 175 năm, ở nhà thờ Thánh Andrea delle Fratte gần đây, Mẹ đã đánh động tâm hồn của Alfonso Ratisbonne, lúc đó là một người vô thần, kẻ thù của Giáo Hội, và anh trở thành tín hữu Kitô. Mẹ đã tỏ ra cho anh thấy Mẹ là Mẹ ân phúc và từ bì. Xin cũng ban cho chúng con, đặc biệt trong cơn thử thách và cám dỗ, nhìn lên đôi tay rộng mở của Mẹ, đổ xuống trái đất ân phúc của Chúa, và hàng ngày chúng con cởi bỏ mọi sự kiêu hãnh, để nhìn nhận chúng con thực sự là những tội nhân bé nhỏ và nghèo hèn, nhưng luon luôn là con cái của Mẹ..” (Rei 8-12-2017)

 

G. Trần Đức Anh OP 

 

Giám Mục Mai Thanh Lương qua đời

Giám Mục Mai Thanh Lương qua đời

ORANGE, California (NV) – Giám Mục Mai Thanh Lương, cựu giám mục phụ tá Giáo Phận Orange, vừa qua đời lúc 10 giờ 20 phút sáng Thứ Tư, 6 Tháng Mười Hai, tại bệnh viện St. Joseph, Orange, hưởng thọ 77 tuổi, cô Nguyễn Liên Trinh, nhân viên Trung Tâm Công Giáo Việt Nam, xác nhận với nhật báo Người Việt.

Ông Tài Nguyễn, một người thân cận với giám mục trong mười mấy năm qua, kể: “Ngài được đưa vào bệnh viên chiều Thứ Hai, sau khi đại tiện và ho ra máu. Thực ra, ngài có nhiều bệnh khác nhau trong nhiều năm qua, đặc biệt là tiểu đường.”

Linh Mục Trịnh Minh Thái, phó xứ giáo xứ Saint Thomas More, Irvine, kể: “Sáng nay, tự nhiên Chúa Thánh Thần soi sáng, thúc giục tôi vào thăm ngài. Thế là tôi rủ một số giáo dân đi cùng. Khi vào bệnh viện, thấy bệnh tình ngài như thế, tôi liền xức dầu thánh cho ngài. Sau đó, nhân viên bệnh viện cho biết Chúa đã gọi ngài về. Thế là chúng tôi đọc kinh cầu nguyện cho ngài.”

Giám Mục Mai Thanh Lương là người Việt Nam đầu tiên tại Hoa Kỳ được Tòa Thánh Vatican phong chức giám mục.

Theo trang web của Giáo Phận Orange, Giám Mục Mai Thanh Lương được Tòa Thánh Vatican bổ nhiệm giám mục phụ tá giáo phận ngày 25 Tháng Tư, 2003, và được phong chức qua một Thánh Lễ tại thánh đường Saint Columban, Garden Grove, ngày 11 Tháng Sáu cùng năm.

Giám mục sinh ngày 20 Tháng Mười Hai, 1940 tại Ninh Cường, Bùi Chu. Ông học tiểu học trong một trường nói tiếng Việt và tiếng Pháp, rồi vào trung học Nhà Dòng Thánh Gia.

Ông được gởi sang Mỹ học tại chủng viện của Giáo Phận Buffalo, New York, rồi vào Chủng Viện Thánh Bernard, Rochester, New York, nơi ông học triết và thần học.

Sau đó, ông học đại học Canisius College ở Buffalo, tốt nghiệp cao học khoa học.

Ngày 21 Tháng Năm, 1966, ông thụ phong linh mục, trong tư cách linh mục của Giáo Phận Đà Nẵng, nhưng do tình hình chiến tranh, ông không thể về phục vụ tại Việt Nam.

Cuối cùng, ông được chuyển đến làm mục vụ tại Tổng Giáo Phận New Orleans.

Giám Mục Mai Thanh Lương cũng từng là tuyên úy bệnh viện tại Buffalo, từ năm 1966 đến năm 1975; phó xứ giáo xứ St. Louis, Buffalo, từ năm 1975 đến năm 1976; giám đốc mục vụ cộng đồng Việt Nam, New Orleans, từ năm 1976-1983. Sau đó, ông được bổ nhiệm làm chánh xứ giáo xứ Maria Nữ Vương, New Orleans, một giáo xứ có đa số giáo dân người Việt.

Năm 1986, Linh Mục Mai Thanh Lương được Đức Giáo Hoàng John Paul II phong chức đức ông.

Đức Ông Mai Thanh Lương cũng là giám đốc Trung Tâm Mục Vụ Quốc Gia Cộng Đồng Việt Nam, từ năm 1989 đến năm 2003, thành viên Hội Đồng Linh Mục Tổng Giáo Phận New Orleans từ năm 1987 đến năm 2003, và là linh mục niên trưởng vùng phía Đông New Orleans từ năm 2002 đến năm 2003.

Ngày 20 Tháng Mười Hai, 2015, Tòa Thánh Vatican chính thức chấp thuận đơn xin nghỉ hưu của Giám Mục Mai Thanh Lương.

(Đỗ Dzũng)

Báo Người Việt

 

Đức Thánh Cha tiếp ân nhân tặng hang đá và thông Giáng Sinh

Đức Thánh Cha tiếp ân nhân tặng hang đá và thông Giáng Sinh

VATICAN. Sáng 7-12-2017, ĐTC đã tiếp kiến hai phái đoàn tổng cộng 4 ngàn người gồm các ân nhân đã tặng hang đá và cây thông Giáng Sinh được đặt tại Quảng trường thánh Phêrô.

Cây thông đỏ cao 28 mét, đường kính 10 mét ở gốc, do miền Elk bên Ba Lan tặng và chở qua 2.200 cây số đến Vatican hồi đầu tháng 12 này.

 Hang đá máng cỏ năm nay do Đan viện Biệt Hạt Montevergine dòng Biển Đức, thuộc miền Campania nam Italia, thực hiện theo nghệ thuật hang đá hồi thế kỷ 18, theo truyền thống cổ kính nhất ở miền Napoli. Hang đá được bố trí trên diện tích 80 mét vuông của hang đá, chiều cao tối đa là 7 mét, với 20 pho tượng bằng đất nung.

Trong buổi tiếp kiến, ĐTC nhiệt liệt cám ơn các ân nhân cũng như chào thăm chính quyền và đại diện các tổ chức đã cổ võ sáng kiến này, đặc biệt là Đức Viện Phụ Đan viện Montevergine và Đức TGM giáo phận Warmia, và Đức GM giáo phận Elk của Ba Lan.

Ngài đề cao cây thông và hang đá như những biểu tượng làm chúng ta thấy cụ thể hơn điều chúng ta cảm nghiệm trong sự Giáng Sinh của Con Thiên Chúa. Đó là những dấu hiệu sự cảm thương của Chúa Cha trên trời, sự tham gia và gần gũi của Chúa đối với nhân loại: con người không cảm thấy bị bỏ rơi trong tăm tối của thời gian, nhưng được viếng thăm và đồng hành trong những khó khăn của họ.

ĐTC nói thêm rằng ”cây thông hướng lên cao khích lệ chúng ta cũng hướng về những hồng ân cao cả nhất (Xc 1 Cr 12,31), nâng mình lên trên những mây mù che phủ, để cảm nhiệm điều đẹp đẽ và vui mừng được chìm đắm trong ánh sáng của Chúa Kitô.” .. Cây thông năm nay được đưa từ Ba Lan, là dấu chỉ niềm tin của một dân tộc, qua dấu hiệu này, muốn biểu lộ lòng trung thành của mình đối với Tòa Thánh Phêrô”.

Về hang đá, năm nay được làm theo nghệ thuật miền Napoli và lấy hứng từ các công việc từ bi thương xót, ĐTC nói: ”Các công việc này nhắc nhở chúng ta điều Chúa nói: ”Tất cả những gì các con muốn người khác làm cho các con, thì cả các con cũng hãy làm cho họ” (Mt 7,12). Hang đá là nơi gợi ý, qua đó chúng ta chiêm ngắm Chúa Kitô, khi mang lấy những lầm than của con người, Ngài mời gọi chúng ta cũng hãy làm như vậy, qua những hoạt động từ bi bác ái.

Cũng tại Vatican, lúc 4 giờ rưỡi chiều 7-12-2017, hang đá khổng lồ và cây thông giáng sinh đã được khánh thành tại Quảng trường thánh Phêrô, trước sự hiện diện của ĐHY Giuseppe Bertello, Chủ tịch phủ Thống đốc thành Vatican, chính quyền và giáo quyền miền Elk và Đan viện Montevergine, cùng với đông đảo các tín hữu (Rei 7-12-2017)

 G. Trần Đức Anh OP

Đức Thánh Cha chủ lễ mừng Sinh Nhật 90 của ĐHY Sodano

Đức Thánh Cha chủ lễ mừng Sinh Nhật 90 của ĐHY Sodano

VATICAN. Lúc 8 giờ sáng 7-12-2017, ĐTC đã chủ sự thánh lễ tạ ơn nhân dịp sinh nhật thứ 90 của ĐHY Angelo Sodano, niên trưởng Hồng Y đoàn.

ĐHY Sodano sinh ngày 23-11 năm 1927 tại Isola d'Asti ở miền bắc Italia. Thân phụ ngài là ông Dominico từng là đại biểu 3 khóa tại Quốc hội Italia (1948-1963).

Ngài thụ phong linh mục năm 1950, đậu tiến sĩ thần học và giáo luật, làm giáo sư thần học tín lý tại chủng viện giáo phận, rồi bắt đầu phục vụ Tòa Thánh từ năm 1959, tại Phủ Quốc Vụ Khanh rồi tại các sứ quán Tòa Thánh ở Ecuador, Uruguay, Chile và tại Bộ ngoại giao. Năm 1977, ngài thăng TGM và làm Sứ thần Tòa Thánh tại Chile trong 10 năm, trước khi được bổ nhiệm làm ngoại trưởng Tòa Thánh từ năm 1988. 2 năm sau, Đức Gioan Phaolô 2 bổ nhiệm ngài làm Quốc vụ khanh Tòa Thánh và thăng Hồng Y 7 tháng sau đó.

Ngày 30-4-2005, Đức tân Giáo Hoàng Biển Đức 16 đã tái bổ nhiệm ĐHY Sodano làm Quốc vụ khanh, đồng thời phê chuẩn việc bầu ĐHY làm niên trưởng Hồng Y đoàn. Ngày 15-9 năm 2006, ĐGH Biển Đức 16 nhận đơn từ chức Quốc vụ khanh của ĐHY Sodano.

Đồng tế với ĐTC tại Nhà Nguyện Paolina ở dinh Tông Tòa, có đông đảo các Hồng Y hiện diện ở Roma và một số GM.

Ứng khẩu vào cuối thánh lễ, ĐTC nói rằng: ”Chúng ta nhìn thấy nơi ĐHY chứng tá của một người đã làm rất nhiều cho Giáo Hội, trong những hoàn cảnh khác nhau, với niềm vui và với nước mắt. Nhưng chứng tá ngày hôm nay mà tôi thấy là lớn nhất mà ĐHY dành cho chúng ta, đó là chứng tá của một người có kỷ luật theo tinh thần Giáo Hội, và đó là ơn mà tôi cám ơn ĐHY. Và tôi cầu xin cho chứng tá về chiều kích Giáo Hội này giúp chúng và tiến bước trong cuộc sống” (Rei 7-12-2017)

G. Trần Đức Anh OP

ĐTC ca ngợi hai Giáo hội Myanmar và Bangladesh sinh động và tươi trẻ

ĐTC ca ngợi hai Giáo hội Myanmar và Bangladesh sinh động và tươi trẻ

Giáo Hội tại hai nước Myanmar và Bangladesh rất sinh động, trẻ trung, có nhiều ơn gọi linh mục tu sĩ, và đang dấn thân góp phần xây dựng hoà bình, hoà giải, thăng tiến tự do, đối thoại, giáo dục và thịnh vượng cho mọi thành phần xã hội. Đặc biệt nơi gương mặt tươi vui của giới trẻ trong cả hai nước tôi trông thấy tương lai của toàn Á châu: một tương lai được xây dựng bởi những ai gieo vãi tình huynh đệ, chứ không phải bởi những người chế tạo và sử dụng vũ khí.

Kính thưa quý vị thính giả, ĐTC Phanxicô đã nói như trên với 8.000 tín hữu và du khách hành hương năm châu trong buổi tiếp kiến sáng thứ tư hôm qua tại đại thính đường Phaolô VI. Trong số các phái đoàn hiện diện cũng có một nhóm tín hữu Việt Nam.

Như quý vị đã biết, ĐTC vừa mới công du hai nước Myanmar và Bangladesh về, nên trong bài huấn dụ ngài đã chia sẻ các tâm tình và cảm nghiệm của ngài với tín hữu. ĐTC đã cám ơn chính quyền và HĐGM hai nước đã mời ngài viếng thăm, chuẩn bị và tiếp đón ngài một cách nồng nhiệt. Ngài đặc biệt cám ơn dân tộc của cả hai nước đã chứng tỏ niềm tin và lòng trìu mến đối với ngài. Liên quan tới Myanmar ĐTC nói đây là lần đầu tiên một người kế vị thánh Phêrô viếng thăm nước này sau khi mới thiết lập bang giao giữa hai bên. ĐTC nói:

Nhân dịp này tôi cũng đã muốn bầy tỏ sự gần gũi của Chúa Kitô và của Giáo Hội với một dân tộc đã đau khổ vì các xung khắc và đàn áp, và đang từ từ bước tới một điều kiện tự do và hoà bình mới. Một dân tộc trong đó Phật giáo đâm rễ rất sâu, với các nguyên lý tinh thần và luân lý đạo đức, và là nơi các kitô hữu hiện diện như một đoàn chiên nhỏ bé và như men của Nước Thiên Chúa. Tôi đã vui sướng củng cố Giáo Hội sinh động và sốt mến này trong đức tin và tình hiệp thông, trong buổi gặp gỡ các Giám Mục và hai buổi cử hành Thánh Thể. Buổi cử hành thứ nhất ở khu vực thể thao tại Yangon. Bài Tin Mừng hôm đó nhắc cho biết rằng các bách hại vì niềm tin vào Chúa Giêsu là bình thường đối với các môn đệ Ngài, như là dịp làm chứng, nhưng “ngay cả một sợi tóc của họ cũng sẽ không mất đi” (x Lc 21,12-19).

** Thánh Lễ thứ hai, sinh hoạt cuối cùng tại Myanmar, dành cho giới trẻ là một dấu chỉ của hy vọng và là một món quà đặc biệt của Đức Trinh Nữ Maria, trong nhà thờ chính toà mang tên Mẹ. Trên các gương mặt của những người trẻ tràn đầy tươi vui này tôi đã trông thấy tương lai của Á châu: một tương lai sẽ được làm nên không phải bởi người chế tạo vũ khí, mà bởi người gieo vãi tình huynh đệ. Vẫn trong dấu chỉ của niềm hy vọng tôi đã làm phép 16 viên đá đầu tiên của 16 nhà thờ, của chủng viện và của Toà Sứ Thần.

Ngoài cộng đoàn công giáo tôi cũng đã gặp gỡ chính quyền Myanmar, và khích lệ các nỗ lực hoà bình và hoà giải đất nước, bằng cách cầu mong rằng tất cả mọi thành phần khác nhau của quốc gia, không loại trừ ai, có thể góp phần vào tiến trình đó trong việc tôn trọng nhau. Trong tinh thần này tôi cũng đã muốn gặp gỡ đại diện của các cộng đoàn tôn giáo khác nhau hiện diện tại Myanamar. Cách riêng với Hội đồng các nhà sư phật giáo tôi đã biểu lộ sự quý trọng của Giáo Hội  đối với truyền thống tinh thần cổ xưa của họ, và sự tin tưởng rằng các kitô hữu và các tín đồ phật giáo có thể cùng nhau trợ giúp con người, yêu thương Thiên Chúa và tha nhân, bằng cách từ bỏ mọi bạo lực và chống lại sự ác bằng sự thiện.

Sau khi rời Myanmar tôi đã tới Bangladesh, nơi tôi đã kính viếng những người đã chết trong cuộc chiến đấu giành độc lập và “Người cha của quốc gia”. Đại đa số dân Bangladesh là tín hữu hồi, và vì thế chuyến viếng thăm của tôi – theo gót chân phước Giáo Hoàng Phaolô VI và thánh Gioan Phaolô II – đã ghi dấu một bước tiến nữa đối với sự tôn trọng và đối thoại giữa Kitô giáo và Hồi giáo.

Tôi đã nhắc cho chính quyền nước này nhớ rằng Toà Thánh, ngay từ đầu, đã ủng hộ ý chí của nhân dân Banglale thành lập một quốc gia độc lập, cũng như đòi buộc rằng trong đó quyền tự do tôn giáo luôn luôn được tôn trọng. Tiếp đến ĐTC đã nhắc tới thảm cảnh của người tỵ nạn Rohingya như sau:

Đặc biệt tôi đã có thể bầy tỏ tình liên đới với Bangladesh trong nỗ lực cứu giúp người tỵ nạn Rohingya ồ ạt trốn chạy sang vùng đất của mình, nơi mật độ dân số đã là một trong các vùng đông dân nhất thế giới.

** ĐTC nói thêm trong bài huấn dụ: Thánh Lễ cử hành tại công viên lịch sử Dhaka đã được thêm phong phú với việc truyền chức Linh Mục cho 16 tiến chức, và đây đã là một trong các biến cố ý nghĩa và vui tươi nhất của chuyến công du. Thật thế, tại Bangladesh cũng như bên Myanmar nhờ ơn Chúa, không thiếu các ơn gọi, dấu chỉ của các cộng đoàn sống động, nơi vang lên tiếng Chúa mời gọi theo Ngài. Tôi đã chia sẻ niềm vui này với các Giám Mục Bangladesh, và tôi đã khích lệ các vị trong công việc quảng đại của các vị cho các gia đình, cho người nghèo, cho việc giáo dục, đối thoại và hoà bình xã hội. Và tôi đã chia sẻ niềm vui này với biết bao nhiêu linh mục, tu sĩ nam nữ cũng như chủng sinh, và tập sinh nam nữ, mà nơi họ tôi trông thấy các mầm non của Giáo Hội trên vùng đất này.

Tại Dhaka chúng tôi đã sống một lúc đối thoại liên tôn và đại kết sâu đậm, cho tôi có dịp nhấn mạnh tầm quan trọng của việc rộng mở con tim như nền tảng của nền văn hoá gặp gỡ, của sự hoà hợp và hoà bình. Ngoài ra tôi cũng đã viếng thăm “Nhà của Mẹ Têrêxa”, nơi thánh nữ đã sống khi ở trong thành phố này, và là nơi tiếp đón rất nhiều trẻ mồ côi và người tàn tật. Tại đây theo đặc sủng của mình các nữ tu sống mỗi ngày trong lời cầu nguyện thờ lậy và việc phục vụ Chúa Kitô nghèo khó và khổ đau. Không bao giờ thiếu nụ cười trên môi của họ: các nữ tu cầu nguyện nhiều biết bao, và liên tục phục vụ những người khổ đau với nụ cười trên môi. Thật là một chứng tá đẹp. Tôi cám ơn các nữ tu bé nhỏ này rất nhiều.

Biến cố cuối cùng đã là buổi gặp gỡ người trẻ Bangladesh, với nhiều chứng từ, thánh ca và vũ điệu. Những người Bengale này vũ thật hay! Họ biết múa nhảy hay thật. Một lễ hội biểu lộ niềm vui của Tin Mừng được nền văn hoá tại đây đón nhận; một niềm vui được phong phú bởi các hy sinh của biết bao nhiêu thừa sai, các giáo lý viên và phụ huynh kitô. Hiện diện trong cuộc gặp gỡ cũng có các người trẻ hồi giáo và người trẻ của các tôn giáo khác: một dấu chỉ của niềm hy vọng cho Bangladesh, cho Á chầu và cho toàn thế giới.

** ĐTC đã chào các đoàn hành hương đến từ Pháp, đặc biệt phái đoàn giáo phận Lorraine và các hướng đạo sinh công giáo. Ngài  cũng chào các nhóm đến từ vùng Galles Anh quốc, Đan Mạch, Nigeria và Hoa Kỳ, cách riêng Nhóm Liên minh giới trẻ và nhóm ca vũ Viva la gente. Ngài cũng chào các nhóm nói tiếng Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, và Đức, trong đó có nhóm thuộc phong trào Schoenstadt. ĐTC chúc mọi người sống các ngày mùa Vọng bằng cách củng cố đức tin với lời cầu nguyện, lắng nghe Lời Chúa và  làm việc lành phúc đức, noi gương Mẹ Maria Vô Nhiễm mà Giáo Hội mừng lễ vào thứ sáu tới đây. Mùa Vọng mời gọi chúng ta đến gặp gỡ Chúa chờ đợi chúng ta nơi người nghèo mà chúng ta có thể đem ánh sáng Tin Mừng đến cho họ cùng với việc thoa dịu các khổ đau của họ.

Chào các tín hữu đến từ các nước Giordania, Thánh Địa và vùng Trung Đông ĐTC nói ai không cùng đau khổ với người anh em, cả khi họ khác chủng tộc, tôn giáo, tiếng nói và văn hoá, thì phải tự vấn liên quan tới sự chân thành của niềm tin và tính nhân bản của mình. Tôi đã rất bị đánh động bởi cuộc gặp gỡ người tỵ nạn Rohingya, và tôi đã xin họ tha thứ cho các thiếu sót và sự thinh lặng của chúng ta, cũng như thỉnh cầu cộng đoàn quốc tế trợ giúp họ và cứu giúp tất cả các nhóm bị áp bức và bách hại trên thế giới.

Chào các đoàn hành hương Ba Lan ĐTC đặc biệt cám ơn những người đã tặng Toà Thánh cây thông Giáng Sinh rất đẹp và đem nó tới quảng trường thánh Phêrô. Chúa Nhật tới Ba Lan cử hành Ngày cầu nguyện và trợ giúp Giáo Hội Đông âu. Ngài phó thác cho Chúa công tác này, dấu chỉ lòng hăng say và sự trợ giúp của tín hữu và các chủ chăn đối với các nước láng giềng. ĐTC cũng cám ơn tín hữu Ba Lan đã đồng hành với ngài trong chuyến công du mục vụ vừa qua với lời cầu nguyện.

Trong các nhóm tiếng Ý ngài chào các đoàn hành hương tổng giáo phận Capua, hiệp hội Bạn người cùi Raoul Follerau Italia, giới doanh thương công giáo Italia, cha mẹ các trẻ em bị bệnh ung thư máu, các nhân viên bảo vệ dân sự tỉnh Cerveteri. Ngài cầu chúc chuyến viếng thăm Roma giúp mọi người sống sâu đậm mùa Vọng và giúp chuẩn bị cho lễ Chúa Giáng Sinh. Ngài cũng chào nhóm tín hữu Episcopia và làm phép tượng Đức Mẹ của đền thánh địa phương.

ĐTC đặc biệt chào nhóm tỵ nạn Iraq sống tại Italia, cũng như các linh mục và tu sĩ nam nữ đến từ Myanmar và Bangladesh để cám ơn chuyến viếng thăm của ngài.

Chào người trẻ, các bệnh nhân và các đôi tân hôn ĐTC nhắc cho mọi người biết hôm qua là lễ kính thánh Nicola thành Bari. Ngài khuyên giới trẻ đặt để việc tìm Chúa và tình yêu của Chúa trên hết; người đau yếu được trợ giúp và ủi an bởi gương sống của các thánh; và các cặp vợ chồng mới cưới được ơn thánh Chúa củng cố sự hiệp nhất của họ trong tình yêu hôn nhân.

Buổi tiếp kiến đã kết thúc với Kinh Lạy Cha và phép lành Toà Thánh ĐTC ban cho mọi người.

Linh Tiến Khải

Đức Thánh Cha lo âu vì Mỹ công nhận Jerusalem thủ đô Israel

Đức Thánh Cha lo âu vì Mỹ công nhận Jerusalem thủ đô Israel

VATICAN. ĐTC bày tỏ lo âu về việc tổng thống Mỹ Donald Trump dự định di chuyển đại sứ quán về thành Jerusalem, công nhận thành này là thủ đô của Israel, bất chấp công pháp quốc tế và sự phản đối của nhiều nước.

Lên tiếng trong buổi tiếp kiến chung sáng 6-12-2017, ĐTC nói:

”Giờ đây tôi nghĩ tới Jerusalem. Về vấn đề này, tôi không thể không nói lên sự lo âu sâu xa của tôi về tình trạng diễn ra trong những ngày này, và đồng thời tôi tha thiết kêu gọi dấn thân tôn trọng qui chế hiện tại của thành Jerusalem, phù hợp với các nghị quyết liên hệ của LHQ.

”Jerusalem là thành độc nhất, thánh thiêng đối với người Do thái, Kitô và Hồi giáo, tại đó họ tôn kính các nơi thánh của các tôn giáo liên hệ và có một ơn gọi đặc biệt về hòa bình.

”Tôi cầu xin Chúa để cho căn tính ấy của Jerusalem được bảo tồn và củng cố để mưu ích cho Thánh Địa, Trung Đông và toàn thế giới, cầu cho sự khôn ngoan và thận trọng được trổi vượt, để tránh tăng thêm những yếu tố căng thẳng mới trong bối cảnh hoàn cầu đã bị co quắp và ghi đậm bao nhiêu cuộc xung đột tàn ác”.

Nhiều lãnh tụ các nước Hồi giáo và các đồng minh Âu Châu của Mỹ đã kêu gọi Tổng Thống Trump đừng di chuyển đại sứ quán Mỹ về Jerusalem thay vì để nguyên tại Tel Aviv như hiện nay. Cả Palestine cũng tuyên bố Jerusalem là thủ đô của mình. Tòa Thánh kêu gọi giải quyết vấn đề này bằng đường lối thương thuyết, và đề nghị để Jerusalem là một thành phố chung (Rei 6-12-2017)

G. Trần Đức Anh OP

Sứ điệp Đức Thánh Cha Ngày Thế Giới về ơn gọi lần thứ 55

Sứ điệp Đức Thánh Cha Ngày Thế Giới về ơn gọi lần thứ 55

VATICAN. ”Thật là đẹp và là một đại phúc được hoàn toàn và mãi mãi thánh hiến cho Thiên Chúa và phục vụ anh chị em”.

Trên đây là lời khẳng định của ĐTC Phanxicô trong sứ điệp công bố hôm 4-12-2017, để chuẩn bị cho Ngày Thế Giới cầu nguyện cho ơn gọi lần thứ 55 sẽ được cử hành vào chúa nhật thứ tư sau lễ Phục Sinh, 22-4-2018. Sứ điệp mang chủ đề là: ”Lắng nghe, phân định và sống lời mời gọi của Chúa”.

ĐTC lần lượt phân tích 3 thái độ liên quan đến ơn gọi là lắng nghe, phân định và sống.

Lắng nghe

”Cần phải nói ngay rằng tiếng Chúa gọi không có sự nổi bật, hiển nhiên như một trong bao nhiêu sự chúng ta có thể thấy, nghe hoặc động chạm được trong kinh nghiệm hằng ngày. Thiên Chúa đến một cách âm thầm và kín đáo, không áp đặt cho tự do chúng ta. Vì thế có thể xảy ra là tiếng Chúa bị bóp nghẹt vì bao nhiêu lo lắng và những thúc giục ở trong tâm trí chúng ta.

”Vì thế, cần có thái độ chăm chú lắng nghe Tiếng Chúa và cuộc sống, chú ý đến cả những chi tiết của cuộc sống thường nhật, học cách đọc các biến cố với con mắt đức tin, và giữ thái độ cởi mở đối với những bất ngờ của Thánh Linh.

ĐTC nhấn mạnh rằng: ”Chúng ta không thể khám phá ơn gọi đặc thù và cách riêng mà Chúa đã nghĩ ra cho chúng ta, nếu chúng ta khép kín nơi mình, trong những thói quen và trong sự thụ động của người phí phạm cuộc đời trong cái vòng chật hẹp của cái tôi, đánh mất cơ hội mơ ước những điều cao cả và trở thành người nắm vai chính trong lịch sử duy nhất và đặc sắc mà Chúa muốn viết lên cùng với chúng ta”.

Để nhận ra tiếng Chúa gọi, cần có thái độ mặc niệm trong thinh lặng, lắng nghe.. ”thái độ này ngày nay ngày càng trở nên khó khăn, vì như thể chúng ta bị chìm đắm trong một xã hội ồn ào, trong sự giao động vì nhiều thứ kích thích và thông tin tràn ngập ngày của chúng ta.”

Phân định

ĐTC viết: ”Khi đọc đoạn sách Ngôn Sứ Isaia trong Hội đường Nazareth, Chúa Giêsu đã phân định nội dung sứ mạng Ngài được trao phó và trình bày cho những người đang chờ đợi Đấng Thiên Sai.. Cũng vậy, mỗi người chúng ta có thể khám phá ơn gọi của mình qua sự phân định thiêng liêng, một tiến trình qua đó, trong sự đối thoại với Chúa và lắng nghe tiếng Thánh Linh, ta đi tới những chọn lựa cơ bản, bắt đầu từ sự chọn lựa bậc sống.”

”Ngày nay, chúng ta rất cần sự phân định và ngôn sứ, vượt thắng những cám dỗ của ý thức hệ và thái độ phó mặc cho định mệnh, hầu khám phá, trong tương quan với Chúa, những nơi chốn, những phương thế và tình trạng qua đó Chúa gọi chúng ta. Mỗi Kitô hữu phải có thể phát huy khả năng ”đọc bên trọng” cuộc sống và nhận thấy nơi và điều mà Chúa đang gọi họ để tiếp tục sứ mạng của Ngài.

– Sau cùng là sống. ĐTC khẳng định rằng: ơn gợi là ngày hôm nay. Sứ mạng Kitô là cho hiện tại. Và mỗi người trong chúng ta được kêu gọi sống đời giáo dân trong hôn nhân, đời sống linh mục trong sứ vụ thánh chức, hoặc ơn gọi đời sống thánh hiến, để trợ thành chứng nhân của Chúa trong lúc này và bây giờ.

Đặc tính “Ngày hôm nay” được Chúa Giêsu công bố bảo đảm với chúng ta rằng Thiên Chúa tiếp tục ”xuống” để cứu vớt nhân loại chúng ta và cho chúng ta được tham gia sứ mạng của Ngài.

Ngày hôm nay, Chúa tiếp tục kêu gọi đi theo ngài. Chúng ta không được chờ đợi cho đến lúc hoàn hảo mới quảng đại đáp lại lời mời gọi của Chúa, và cũng đừng kinh hãi vì những giới hạn và tội lỗi của chúng ta, nhưng đón nhận tiếng Chúa với tâm hồn rộng mở” (Rei 4-12-2017)

G. Trần Đức Anh OP

 

Khả năng chịu đựng bị sỉ nhục vì Chúa và giống Chúa

Khả năng chịu đựng bị sỉ nhục vì Chúa và giống Chúa

Nhân đức khiêm nhường là một ơn không thể thiếu trong đời sống người Kitô hữu. Đức Thánh Cha chia sẻ như thế trong thánh lễ sáng nay tại nhà nguyện Marta.

Mỗi Kitô hữu là một chồi non

Bài đọc trích sách tiên tri Isaia có nói: “Từ gốc Giêsê, sẽ đâm ra một chồi non. Từ chồi non ấy, Thần Khí Chúa sẽ ngự xuống, tức thần khôn ngoan và thông suốt, thần chỉ dẫn và sức mạnh, thần hiểu biết và đạo đức. Thần Khí ấy sẽ làm cho Ngài biết kính sợ Chúa.” Đó là những ơn phúc của Chúa Thánh Thần. Và mỗi Kitô hữu là một chồi non như thế. Mỗi người tiến triển từ những chồi non để nên thành toàn, để trở nên viên mãn trong Chúa Thánh Thần. Đó là cuộc sống của người Kitô hữu.

Cần ý thức rằng, mỗi người chúng ta là đều là chồi non, và chồi non ấy cần lớn lên, cần được lớn lên trong sức mạnh của Chúa Thánh Thần. Chồi non cần lớn lên cho đến lúc thành toàn, cho tới khi viên mãn trong Thần Khí. Nhiệm vụ của người Kitô hữu là gì? Đó là luôn luôn bảo vệ mầm non ấy, để mầm non ấy có thể lớn lên trong chúng ta, để bảo đảm rằng mầm non ấy có thể tăng trưởng, có thể lớn mạnh trong Thánh Thần.

Lối sống khiêm tốn như Chúa Giêsu

Vậy đâu là lối sống của các Kitô hữu? Đó là sống như Chúa Giêsu đã sống. Đó là sống khiêm nhường như Chúa. Chúng ta cần có đức tin và đức khiêm nhường để có thể tin rằng: mầm non bé nhỏ ấy, ơn sủng ấy có thể ngày càng tiến triển, lớn mạnh, sung mãn trong Chúa Thánh Thần. Chúng ta cần khiêm tốn để tin rằng, Chúa Cha là Chúa trời đất. Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói: Chúa Cha đã giấu không cho những người khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng đã tỏ cho những người đơn sơ bé mọn. Khiêm nhường có nghĩa là trở nên bé nhỏ, bé nhỏ như hạt giống, như mầm non. Biết mình bé nhỏ, để biết được rằng mình cần Chúa Thánh Thần làm cho mạnh mẽ tiến về phía trước, để vươn tới sự viên mãn thành toàn.

Nếu có ai đó tin rằng: khiêm tốn có nghĩa là lịch sự, là học thức, là nhã nhặn… thì nên nhắm mắt lại thầm thì cầu nguyện, và sẽ thấy rằng: “Không, khiêm tốn không phải như thế!” Nếu như vậy, làm thế nào để biết rằng mình khiêm tốn hay không?

Dấu hiệu của người sống khiêm nhường

Có một dấu hiệu, một dấu chỉ, một tín hiệu, chỉ có một: Đó là chấp nhận chịu sỉ nhục. Khiêm tốn mà không có chịu sỉ nhục, thì chưa phải là khiêm tốn. Người khiêm nhường là những người nam người nữ, là những người có khả năng chịu đựng biết bao nhục nhã, có khả năng nhận lấy những sỉ nhục, giống như Chúa Giêsu đã chịu đựng. Chúa chịu sỉ nhục ghê gớm, Chúa bị sỉ nhục ghê gớm.

Chúng ta biết về gương lành của biết bao vị thánh. Các ngài không những chịu đựng bị sỉ nhục, không những chấp nhận những sỉ vả, mà các ngài còn mong ước, còn xin cho được nên giống Chúa Giêsu. Xin Chúa ban cho mỗi người chúng ta ơn sủng ấy, để Ngài gìn giữ những người bé nhỏ hướng tới sự viên mãn trong Thần Khí, để chúng ta không quên đi cội rễ của sự khiêm nhường là chấp nhận chịu sỉ nhục.

Tứ Quyết SJ

Đức Thánh Cha viếng thăm Học Viện Đức Bà ở Dhaka

Đức Thánh Cha viếng thăm Học Viện Đức Bà ở Dhaka

DHAKA. Trong cuộc viếng thăm Học Viện Đức Bà nổi tiếng nhất ở Bangladesh, chiều ngày 2-12-2017, ĐTC đã gặp gỡ 7 ngàn bạn trẻ.

Lịch sử

Sau khi Ấn độ và Pakistan được phân thành 2 nước độc lập hồi năm 1947, người ta nhận thấy đa số các đại học và trường cao đẳng tọa lạc tại miền tây Bangal, nhất là ở thành phố Calcutta. Vì thế vào năm 1949, các cha dòng Thánh Giá, hồi đó đã có mặt ở thành phố Dhaka, đã quyết định thành lập Học viện Đức Bà, như chi nhánh của Trường Trung Học thánh Gregorio được thành lập hồi năm 1882, dưới thời người Anh còn cai trị miền này. Năm 1954, Học viện Đức Bà cũng đón nhận các học sinh thuộc mọi tôn giáo. Năm sau đó, theo hiệp định ký kết với đại học Dhaka, Học viện Đức Bà được cấp bằng đại học 3 năm thuộc các khoa nghệ thuật, khoa học, quản trị xí nghiệp và khoa nhân văn và xã hội. Học viện này nổi tiếng là trường có phẩm chất cao nhất nước Bangladesh, mỗi năm đón nhận 3 ngàn sinh viên, trong đó có 125 người được học bổng.

Đến nơi, ĐTC đã dùng xe mui trần đi vòng quanh sân học viện để chào thăm các giáo sư và sinh viên, trước khi được Đức Cha Subroto Howlader, dòng Thánh Giá, đặc trách mục vụ giới trẻ và Cha Viện trưởng Đại học, Cha Giám đốc trường Đức Bà tiếp đón. Ngài làm phép viên đá đầu tiên để xây Đại Học Đức Bà Bangladesh, cùng với một bia kỷ niệm.

Tiếp đến, ngài gặp gỡ 7 ngàn sinh viên và người trẻ tụ tập tại sân thể thao của Học Viện Đức Bà. Một nhóm sinh viên đã chào đón ngài bằng một vũ điệu, tiếp đến là những bài ca và chứng từ của hai bạn trẻ nam nữ.

Lời chào mừng của Đức Cha Rozario và chứng từ

Trong lời chào mừng ĐTC, Đức Cha Gervas Rozario, Phó Chủ tịch HĐGM Bangladesh, cho biết trong số 160 triệu dân tại nước này, có 1 phần 3 là người trẻ, phần lớn là học sinh và sinh viên. Mỗi năm gần 40 ngàn người theo học tại các trường do Giáo Hội đảm trách, như 11 học viện Công Giáo và Đại Học Đức Bà Bangladesh. Tuy các tín hữu Công Giáo tại đây chưa chiếm tới 0,5% dân số, nhưng sự đóng góp của các trường Công Giáo rất lớn trong việc thăng tiến phẩm chất giáo dục và huấn luyện luân lý cho người trẻ. Phần lớn các sinh viên học sinh theo học tại các trường của Giáo Hội không phải là tín hữu Kitô.

Đức Cha Rozario cũng nói đến một số người trẻ Bangladesh, vì nghèo khổ và khó khăn, đã trở thành mồi cho các ý thức hệ giả dối, trào lưu tôn giáo cuồng tín, chủ nghĩa duy tương đối, nạn nghiện ma túy. Họ cũng sa vào lối sống phá hủy cuộc đời, kể cả nạn bạo lực và khủng bố. Giáo Hội Công Giáo tại đây đã đề ra nhiều sáng kiến để giúp đỡ những người trẻ lầm lạc trở về đường ngay nẻo chính.

Tiếp lời Đức Cha Gervas, một nữ sinh tên là Upsasana Ruth Gomes, trong chứng từ, đã nói đến sự hăng say của người trẻ, nhưng cô cũng nói đến những trường hợp người trẻ bị hoang mang, mất hướng đi, xuống tinh thần, và thất vọng, nhiều khi đánh mất ý nghĩa cuộc đời. Cô nói: ”Khi thấy những bất công trên thế giới, nạn lạm dụng thiên nhiên, các gia đình tan vỡ, nạn đàn áp và tình trạng bấp bênh của phụ nữ và trẻ em, chúng con cảm thấy vô vọng và bất lực. Trong tư cách là thiếu nữ, chúng con tìm kiếm nhân quyền, và tiến thân trong xã hội, phẩm giá cho mọi phụ nữ và đảm bảo sự tham gia của chúng con vào đời sống xã hội. Chúng con tin rằng một ngày kia chúng con sẽ vượt qua được các vấn đề”.

Huấn dụ của ĐTC

Trong bài huấn dụ tại cuộc gặp gỡ, ĐTC khích lệ các bạn trẻ hãy hăng hái tiến bước, trong mọi hoàn cảnh, tốt cũng như xấu, tiến bước, đặc biệt trong những lúc các bạn cảm thấy bị đè nén vì các vấn đề và vì sầu muộn, nhìn quanh ta, dường như Thiên Chúa không xuất hiện ở chân trời. Ngài nói:

”Nhưng khi tiến bước, các bạn hãy chắc chắn mình chọn con đường đúng. Điều này có nghĩa là gì? Có nghĩa là biết du hành trong cuộc đời, chứ không phải đi lang thang không có mục đích. Cuộc đời chúng ta không phải là không có đường hướng, trái lại nó có một mục đích Chúa ban cho chúng ta. Chúa hướng dẫn, dìu dắt chúng ta bằng ơn thánh của Ngài. Như thể Chúa đã đặt trong chúng ta một software, một phần mềm, giúp chúng ta phân định chương trình của Chúa và đáp lại trong tự do. Nhưng cũng như mọi phần mềm, cả chương trình ở trong chúng ta cũng cần phải luôn được cập nhật. Các bạn hãy cập nhật chương trình của các bạn, bằng cách lắng nghe Chúa và chấp nhận thách đố thi hành thánh ý Chúa.

Trong chiều hướng này, ĐTC đặc biệt giải thích về sự khôn ngoan nảy sinh từ đức tin. ”Đây không phải là sự khôn ngoan giả tạo của thế gian này. Đó là sự khôn ngoan ta thấy nơi đôi mắt của cha mẹ và ông bà nội ngoại, đã đặt niềm tín thác nơi Thiên Chúa. Trong tư cách là Kitô hữu, chúng ta có thể thấy nơi đôi mắt của các ngài ánh sáng sự hiện diện của Thiên Chúa, ánh sáng mà các ngài đã khám phá nơi Chúa Giêsu là chính sự khôn ngoan của Thiên Chua (Xc 1 Cr 1,24). Để nhận được sự khôn ngoan ấy, chúng ta cần phải nhìn thế giới, nhìn những tình trạng, các vấn đề của chúng ta với đôi mắt của Thiên Chúa. Chúng ta nhận được sự khôn ngoan ấy khi chúng ta bắt đầu nhìn sự việc với đôi mắt của Chúa, lắng nghe tha nhân với đôi tai của Thiên Chúa, yêu thương với con tim của Chúa và thẩm định sự việc theo giá trị của Chúa.

ĐTC cũng xác quyết rằng ”sự khôn ngoan ấy giúp chúng ta nhận ra và loại bỏ những lời hứa hẹn hạnh phúc giả tạo. Một nền văn hóa đưa ra những lời hứa giả dối như thế thì không thể giải thoát, nó chỉ đưa tới một sự ích kỷ làm cho tâm hồn tràn đây tối tăm và cay đắng. Trái lại sự khôn ngoan của Thiên Chúa giúp chúng ta biết cách đón tiếp và chấp nhận những người hành động và suy nghĩ khác chúng ta. Thật là buồn nếu chúng ta bắt đầu khép kín mình trong thế giới nhỏ hẹp của chúng ta và co cụm vào mình. … Khi một dân tộc, một tôn giáo hoặc một xã hội trở thành một ”thế giới nhỏ hẹp” thì chúng đánh mất những điều tốt đẹp và sa vào một não trạng tự phụ, vào thái độ ”tôi tốt, anh xấu”.

Tiếp tục bài huấn dụ, ĐTC khẳng định rằng:

”Sự khôn ngoan của Thiên Chúa cũng giúp chúng ta nhìn xa hơn bản thân để nhìn nhận sự tốt lành của gia sản văn hóa chúng ta. Nền văn hóa của các bạn dạy tôn trọng người già. Như tôi đã nói, người già giúp chúng ta quí chuộng sự tiếp nối các thế hệ. Họ mang ký ức và sự khôn ngoan từ kinh nghiệm, giúp chúng ta tránh lập lại những sai lầm của quá khứ. Người già có đoàn sủng lấp đầy khoảng cách, vì đảm bảo cho các giá trị quan trọng nhất được truyền lại cho con cháu. Qua những lời nói, tình thương, sự quí mến và sự hiện diện của người già, chúng ta hiểu rằng lịch sử không bắt đầu với chúng ta, và chúng ta là thành phần của một cuộc lữ hành từ xưa, và thực tại lớn hơn chúng ta. Vậy các bạn hãy nói chuyện với cha mẹ và ông bà; đừng trải qua thời gian cả ngày với điện thoại di động, mà không để ý gì tới thế giới chung quanh các bạn!

 

Và ĐTC kết luận rằng: ”Các bạn trẻ thân mến, khi nhìn khuôn mặt các bạn, tôi rất vui mừng và hy vọng: vui mừng và hy vọng cho các bạn, cho đất nước, cho Giáo Hội và cho cộng đoàn của các bạn. Ước gì sự khôn ngoan của Thiên Chúa tiếp tục soi sáng để các bạn dấn thân tăng trưởng trong tình yêu thương, trong tình huynh đệ và sự tốt lành. Khi giã từ đất nước các bạn hôm nay, tôi hứa cầu nguyện để tất cả các bạn tiếp tục tăng trưởng trong tình yêu đối với Thiên Chúa và tha nhân”.

Cuộc gặp gỡ kết thúc bằng bài ca hòa bình, với lời chào kết thúc và cám ơn của ĐHY D'Rozario, TGM giáo phận Dhaka, đối với ĐTC, nhân danh mọi người.

Giã từ Bangladesh

Bấy giờ đã quá 4 giờ chiều. ĐTC ra phi trường thủ đô Dhaka cách đó 18 cây số. Tại đây, ngài được bà thủ tướng Sheik Hasina, cùng với các đại diện chính quyền và các GM đón tiếp và tiễn biệt.

Máy báy Boeing 777 của hãng hàng không Bangladesh chở ĐTC và đoàn tháp tùng cất cánh lúc quá 5 giờ chiều giờ địa phương, và sau gần 11 giờ bay, vượt qua hơn 7.540 cây số, máy bay đã đáp xuống phi trường Fiumicino của thành Roma, lúc 11 giờ đêm. Trong vòng 6 tuần nữa, ngài sẽ thực hiện chuyến viếng thăm thứ 22 tại nước ngoài, từ 15 đến 18-1-2018 tại Chile, và sau đó từ 18 đến 21-1-2018 tại Peru.

G. Trần Đức Anh  O.P

Kinh Truyền Tin với Đức Thánh Cha ngày 3-12-2017

Kinh Truyền Tin với Đức Thánh Cha ngày 3-12-2017

VATICAN. Trong buổi đọc kinh Truyền Tin trưa chúa nhật 3-12-2017, ĐTC đã diễn giải ý nghĩa Mùa Vọng và ngài cám ơn mọi người đã đồng hành với ngài qua kinh nguyện trong cuộc viếng thăm vừa qua tại Myanmar và Bangladesh.

ĐTC đã về Roma bằng an đêm thứ bẩy, 2-12-2017 sau 6 ngày viếng thăm mục vụ tại Myanmar và Bangladesh. Sáng hôm qua, theo thói quen, ngài đã đến Đền thờ Đức Bà Cả ở Roma để dâng hoa trước ảnh Đức Mẹ là Phần Rỗi của dân Roma và cảm tạ Mẹ Thiên Chúa vì đã phù hộ trong cuộc viếng thăm ngài mới thực hiện.

Đúng 12 giờ trưa chúa nhật 3-12-2017, ĐTC đã xuất hiện tại cửa sổ căn hộ Giáo Hoàng ở dinh tông tòa để chủ sự buổi đọc kinh truyền tin với 30 ngàn tín hữu và khách hành hương tụ tập tại Quảng trường Thánh Phêrô.

Bài huấn dụ

Trong bài huấn dụ ngắn trước khi đọc kinh, ĐTC đã quảng diễn về ý nghĩa mùa vọng mới bắt đầu, mùa chuẩn bị đón Chúa đến gặp gỡ chúng ta, đồng thời mời gọi các tín hữu hãy chú ý và tỉnh thức, để không còn vị lạc hướng trong những tội lỗi và những bất trung của chúng ta và để Chúa tràn vào cuộc sống chúng ta. ĐTC nói:

”Hôm nay chúng ta bắt đầu hành trình Mùa Vọng, với đích điểm là lễ Giáng Sinh. Mùa vọng là mùa được ban cho chúng ta để đón Chúa đến gặp chúng ta, và cũng để kiểm chứng ước muốn của chúng ta đối với Thiên Chúa, để nhìn về đằng trước và chuẩn bị đón Chúa Kitô trở lại. Chúa sẽ trở lại với chúng ta trong lễ Giáng Sinh, khi chúng ta tưởng niệm việc Chúa đến trong sự khiêm hạ của thân phận loài người; nhưng Ngài cũng đến trong chúng ta mỗi khi chúng ta sẵn sàng đón tiếp Chúa, và Ngài sẽ trở lại vào thời tận thế để ”phán xét kẻ sống và người chết”. Vì thế chúng ta phải luôn tỉnh thức và chờ đợi Chúa với hy vọng được gặp Ngài. Phụng vụ hôm nay dẫn chúng ta vào đề tài đầy xúc tích về sự tỉnh thức và chờ đợi.

”Trong Tin Mừng (Xc Mc 13,33-37), Chúa Giêsu khuyên nhủ chúng ta hãy chú ý và tỉnh thức, để sẵn sàng đón tiếp Chúa khi Ngài trở lại. Chúa nói với chúng ta: ”Các con hãy chú ý, hãy tỉnh thức, vì các con không biết lúc nào […]; Hãy làm sao để khi đến bất chợt, Chúa không thấy các con đang ngủ” (vv.33-36).

Người nào biết chú ý là người, giữa những ồn ào huyên náo của thế giới, không để cho mình bị đảo lộn vì sự chia trí và hời hợt, nhưng sống trọn vẹn và ý thức, quan tâm đặc biệt tới tha nhân. Với thái độ này, chúng ta ý thức những nước mắt và những nhu cầu của tha nhân và chúng ta cũng có thể đón nhận những khả năng và năng khiếu nhân bản và thiêng liêng của họ. Người chăm chú cũng hướng về thế giới, tìm cách chống lại thái độ dửng dưng và sự tàn bạo trong đó, và vui mừng vì những kho tàng đẹp đẽ cũng hiện diện trong thế giới và cần bảo tồn chúng. Vấn đề ở đây là có cái nhìn cảm thông để nhận ra những lầm than và nghèo đói của cá nhân và xã hôi, cũng như những sự phong phú tiềm ẩn trong những sự việc bé nhỏ thường nhật, chính tại nơi Chúa đặt để chúng ta”.

”Người tỉnh thức là người đón nhận lời mời gọi tỉnh thức, nghĩa là không để cho mình bị ngộp vì giấc ngủ của sự nản chí, thiếu hy vọng, thất vọng; và đồng thời đẩy lui những quyến rũ của bao nhiêu điều phù vân từ thế giới trào lên và nhiều khi người ta hy sinh thời giờ và sự thanh thản của bản thân và gia đình vì chúng. Đó là kinh nghiệm đau thương của dân Israel, được ngôn sứ Isaia kể lại: Thiên Chúa dường như để cho dân Ngài lang thang xa lìa những con đường của Ngài (Xc 63,17), nhưng đó là hậu quả của sự bất trung của chính dân Chúa (Xc 64,4b). Cả chúng ta cũng thường ở trong tình trạng bất trung đối với tiếng gọi của Chúa: Chúa chỉ cho chúng ta con đường tốt, con đường đức tin, con đường tình thương, nhưng chúng ta lại tìm kiếm hạnh phúc cho mình ở nơi khác”.

”Chú ý và tỉnh thức, đó là những điều kiện cần có để khỏi tiếp tục lang thang xa rời những con đường của Chúa”, lạc hướng trong những tội lỗi và bất trung của chúng ta; đó là những điều kiện để Chúa tràn vào cuộc sống của chúng ta, hầu trả lại cho nó ý nghĩa và giá trị nhờ sự hiện diện đầy lòng từ nhân và dịu dàng của Chúa. Xin Mẹ Maria rất thánh, mẫu gương về sự chờ đợi Thiên Chúa và là hình ảnh sự tỉnh thức, hướng dẫn chúng ta gặp gỡ Chúa Giêsu Con của Mẹ, bằng cách làm cho tình yêu của chúng ta đối với Chúa được sinh động”.

Cám ơn và chào thăm

Sau khi ban phép lành cho mọi người, ĐTC nói: ”Đêm hôm qua, tôi đã trở về sau cuộc tông du ở Myanmar và Bangladesh. Tôi cám ơn những người đã đồng hành với tôi bằng kinh nguyện và mời gọi họ hiệp với tôi cảm tạ Chúa, Đấng đã cho tôi được gặp các dân tộc ấy, đặc biệt là các cộng đồng Công Giáo, và được cảm kích vì chứng tá của họ. Nơi tâm trí tôi còn ký ức về bao nhiêu khuôn mặt bị thử thách vì cuộc đời, nhưng cao quí vá tươi cười. Tôi mang tất cả họ trong trái tim và trong kinh nguyện. Tôi cám ơn nhân dân Myanmar và Bangladesh thật nhiều!

”Tôi cũng đặc biệt nhớ đến trong kinh nguyện nhân dân Honduras, để họ vượt thắng tình trạng khó khăn hiện nay bằng đường lối ôn hòa”.

Quốc gia này đang ở trong tình trạng căng thẳng sau cuộc bầu cử tổng thống hôm 26-11 vừa qua. Lãnh tụ phe đối lập Salvador Nasralla tuyên bố kết quả cuộc bầu cử nếu tổng thống Juan Orlando Hernandez được nhìn nhận là người thắng cử. Theo tòa án tuyển cử, tổng thống Hernandez được 42.9% số phiếu và ông Nasralla được 41.4%, chỉ cách nhau 0.5%.

G. Trần Đức Anh OP

 

Đức Thánh Cha gặp các linh mục, tu sĩ Bangladesh

Đức Thánh Cha gặp các linh mục, tu sĩ Bangladesh

DHAKA. Trong cuộc gặp gỡ các linh mục, tu sĩ nam nữ, chủng sinh và tập sinh Bangladesh, ĐTC tái kêu gọi bài trừ tật xấu nói hành nói xấu, gây hại cho cộng đoàn.

 Cuộc gặp gỡ của ĐTC diễn ra lúc gần 11 giờ trưa tại Nhà thờ chính tòa của tổng giáo phận Chittagong, gần thủ đô Dhara. Tại giáo phận này có 30 ngàn tín hữu Công Giáo trên tổng số 20 triệu dân cư, với 11 giáo xứ và 12 linh mục.

 Khi ĐTC tiến vào nhà thờ, 1.500 người gồm các LM, tu sĩ và chủng sinh đã nồng nhiệt đón vị chủ chăn của Giáo Hội hoàn vũ, cũng với Đức TGM sở tại Moses Costa, dòng Thánh Giá.

 Lời chào mừng của Đức TGM Costa

 Đức Cha TGM Costa cho biết các LM, tu sĩ ở Bangladesh rất được dân chúng kính trọng và họ có một uy tín tinh thần lớn trong xã hội. Tuy là thiểu số, nhưng các LM, tu sĩ hoạt động giúp đỡ mọi người, không phân biệt giai cấp, tín ngưỡng, màu da và chủng tộc. Tuy nhiên, ưu tiên vẫn được dành cho những người dễ bị tổn thương nhất trong xã hội. Ngoài việc mục vụ, các LM, tu sĩ còn dấn thân giúp đỡ người nhập cư, những người di tản, các bệnh nhân và người khuyết tật, trẻ em cũng như ngươi lớn, các nạn nhân thiên tai thường xảy ra tại nước này.

 Đức cha Costa cũng nói đến những thách đố và khó khăn lớn các LM, tu sĩ thường gặp phải trong việc mục vụ, đó là thách đố nghèo đói, phải di chuyển quá xa, những giới hạn đối với các dân thiểu số và các hoạt động thừa sai.

 Chứng từ

 Tiếp lời Đức Cha Costa, ĐTC và mọi người đã lần lượt nghe chứng từ của 1 LM, một vị thừa sai, một nữ tu, một tu huynh và sau cùng là một chủng sinh.

 – Ví dụ, Cha Abel Rozario, làm LM từ hơn 50 năm nay, cho biết vẫn quyết tâm rao giảng Lời Chúa trọn đời, và luôn cảm thấy khát khao phát triển mối liên hệ mật thiết với Chúa. Cha nói: ”Đời sống thiêng liêng của con trở thành nguồn sức mạnh cho công việc mục vụ của con, và việc phục vụ ấy cũng giúp con tăng trưởng trong đời sống thiêng liêng và mối liên hệ với Thiên Chúa”. Cha Rozario cũng thú nhận rằng nhiều khi ”con cũng cảm thấy tinh thần lên xuống, nỗi cô đơn và trống rỗng, nhưng con tín thác nơi Chúa, vì Chúa gọi con và đặt con dưới bàn tay che chở của Ngài”.

 – Nữ tu Mary Chandra, thuộc dòng Nữ Vương các tông đồ (SMRA) cho biết đoàn sủng dòng của chị là mang ơn cứu độ cho dân chúng bằng cách phục vụ người nghèo, các trẻ em và phụ nữ, trong vui tươi và không chút dè dặt. Chị thi hành công tác dạy học cho các em, giúp các em tăng trưởng trong đời sống luân lý và tinh thần. Chị cũng thường viếng thăm gia đình các học sinh, cầu nguyện với họ, lắng nghe các cha mẹ già, nhất là dành thời giờ ở với họ, giúp họ cảm thấy tình thương của Thiên Chúa trong cuộc đời của họ.

 – Tu Huynh Lawrence Dias, dòng Thánh Giá, ở trong dòng từ hơn 63 năm nay, cho biết đã cố gắng hết sức phục vụ Giáo Hội qua nhiều sứ vụ của dòng. Thầy từng làm giáo viên, quản trị, huynh trưởng hướng đạo, nhân viên xã hội, đảm trách nhà huấn luyện, làm bề trên dòng, và từ 17 năm nay thầy sống trong một đền Đức Mẹ, được tuyên bố là Đền Thánh Mẫu quốc gia đầu tiên ở Bangladesh. Nhiều LM, tu sĩ và giáo dân đến Đền Thánh này để bồi dưỡng đời sống thiêng liêng và thầy giúp đỡ họ. Tại Đền thánh, có kinh nguyện đều đặn, suy niệm, chầu Minh Thánh Chúa, kinh Mân Côi và các kinh nguyện khác.

 Bài huấn dụ ứng khẩu

 ĐTC đã trao bài huấn dụ dọn sẵn để phổ biến và mọi người đọc sau. Và ngài ứng khẩu nói về sự hòa họp liên tôn ở Bangladesh, và từ đó ngài nói về sự hòa hợp cần có trong các cộng đồng tu trì và hàng giáo sĩ. Ngài nói:

 ”Anh chị em thân mến, cám ơn Đức TGM Costa vì lời giới thiệu và cám ơn những chứng từ của anh chị em.. Tôi đã dọn bài diễn văn dài 8 trang cho anh chị em… nhưng chúng ta đến đây để nghe ĐGH chứ không phải để buồn chán. Vì thế, để khỏi buồn chán, tôi giao diễn văn nà cho ĐHY, ngài sẽ cho dịch ra tiếng Bengali, trong khi tôi nói với anh chị em điều mà tôi vẫn quan tâm.”

 ĐTC tái lên án tật nói hành nói xấu và nói rằng ”Có những người phê bình là tôi cứ lập đi lập lại, nhưng tôi phải nói kẻ thù của sự hòa hợp là tật nói hành nói xấu. Đây không phải là một ý tưởng của tôi. Cách đây 2 ngàn năm, thánh Giacôbê tông đồ đã viết trong một thư. Miệng lưỡi phá hủy cộng đoàn. Không nói những lời phê bình trực tiếp với ngừơi liên hệ, nhưng với người khác, tạo nên một bầu không khí nghi kỵ, ghen tương, chia rẽ. Đó là một thứ bom, đó là nạn khủng bố. Ai có một quả bom, ai là kẻ khủng bố. Ai nói xấu người thác, thì họ là kẻ ném bom và ra đi yên hàn!”..

 ĐTC khuyên rằng ”khi anh chị em muốn nói xấu người khác, thì hãy cắn lưỡi mình, điều này có nguy cơ làm cho anh chị em bị đau, nhưng nhờ đó anh chị em không ném bom.”

 ĐTC nhận xét, có thể có ngừơi nêu vấn nạn: ”Nhưng thưa cha, khi con thấy một điều không ổn, chẳng lẽ con không được ném bom hay sao? Bạn hãy nói thẳng điều đó với người bạn muốn phê bình. Chúa Giêsu cũng đã làm như vậy. Chắc chắn có người sẽ nói với tôi: thưa cha, không thể được. Đó là một người phức tạp. Đúng vậy, nhưng nếu anh chị em không thể nói điều đó với người ấy, thì hãy nói với người nào có thể chữa lành sự ấy. Vậy, một là bạn nói thẳng mặt, hai là nói với người nào có thể can thiệp chứ đừng nói với ai khác. Bao nhiêu cộng đoàn tôi thấy đã bị phá hủy vì những lời nói hành nói xấu nhau.

 ĐTC cũng nhắn nhủ các LM, tu sĩ nam nữ Bangladesh về sự đơn sơ, có tình người đối với nọi người, và nghĩa vụ phải chăm sóc ơn gọi của mình, như khi chăm sóc một bệnh nhân, một trẻ em, một người già. Nếu thiếu sự chăm sóc này, thì hạt lúa nhỏ sẽ không tăng trưởng được, nó sẽ bị khô đi. Hãy dịu dàng chăm sóc ơn gọi, vì mỗi anh em trong hàng linh mục, trong cộng đoàn tu trì, mỗi chủng sinh, đều là một hạt giống của Thiên Chúa và Chúa nhìn hạt giống ấy với sự dịu dàng của một người Cha”.

 Sau cùng, ĐTC nhắn nhủ mọi người hãy vui tươi và nói: ”Thật là đau lòng khi gặp một linh mục, tu sĩ, chủng sinh và cả GM cay đắng, với bộ mặt sầu thảm, đến độ người ta bị cám dỗ hỏi người ấy: Anh hoặc chị ăn gì sáng nay vậy? Có phải ăn giấm không?”

 Bài huấn dụ trên giấy

 Trong bài huấn dụ trên giấy được phổ biến và dặn dò các LM, tu sĩ chăm chú đọc và suy gẫm, ĐTC viết:

 Cộng đoàn Công Giáo tại Bangladesh bé nhỏ, nhưng anh chị em như hạt cải mà Thiên Chúa làm cho trưởng thành với thời gian. Tôi vui mừng vì thấy hạt cải này đang tăng trưởng và được trực tiếp chứng kiến đức tin sâu xa mà Thiên Chúa ban cho anh chị em (Xc Mt 13,31-32). Tôi nghĩ đến các thừa sai nhiệt thành và trung tín đã trồng và chăm sóc hạt cải đức tin qua gần 5 thế kỷ… Tôi thấy anh chị em ở đây như những thừa sai đang tiếp nối công trình thánh thiện ấy. Tôi cũng thấy nhiều ơn gọi nảy sinh từ miền đất này: đó là một dấu chỉ ân phúc Chúa đang ban cho đất nước này. Tôi đặc biệt vui mừng vì tại đây cũng có sự hiện diện của các nữ tu chiêm niệm và vì lời cầu nguyện của các chị.

 Sau lời khích lệ trên đây, ĐTC lần lượt dựa vào 3 mầu nhiệm Mân Côi để rút ra những bài học thực tiễn.

 – Trước tiên là thái độ mau mắn ân cần của Mẹ Maria trong biến cố truyền tin. Thiên Chúa đã chuẩn bị Mẹ cho giờ phút ấy và Mẹ đã đáp lại với lòng yêu mến và tín thác. ĐTC nói: ”Chúa cũng chuẩn bị như vậy đối với mỗi người chúng ta và gọi đích danh chúng ta. Đáp lại lời mời gọi ấy là một tiến trình kéo dài trọn đời. Mỗi ngày chúng ta được kêu gọi học thái độ mau mắn hơn đối với Chúa trong kinh nguyện, suy niệm Lời Chúa và tìm cách nhận ra thánh ý Ngài. .. Chúng ta không thể mang danh Chúa Kitô hoặc tham gia vào sứ mạng của Chúa mà không phải là những người được ăn rễ sâu trong tình yêu, được tình yêu đốt cháy, qua cuộc gặp gỡ bản thân với Chúa Giêsu trong Thánh Thể và qua lời Kinh Thánh.

 ”Sự ân cần, mau mắn đối với Chúa, giúp chúng ta nhìn thế giới qua đôi mắt của Chúa, và nhờ đó chúng ta nhạy cảm hơn đối với nhu cầu cấp thiết của những người chúng ta phục vụ. Chúng ta bắt đầu hiểu những hy vọng và vui mừng, những sợ hãi và gánh nặng của họ, chúng ta sẽ thấy rõ hơn nhiều tài năng, đoàn sủng và năng khiếu của họ để xây dựng Giáo Hội trong đức tin và sự thánh thiện.

 – Bước qua mầu nhiệm mùa thương trong kinh Mân Côi, ĐTC nhận xét rằng: ”Khi đi sâu vào các mầu nhiệm mùa thương, chúng ta biết được sức mạnh cứu độ của các mầu nhiệm ấy, và được củng cố trong ơn gọi tham dự vào các mầu nhiệm thương khó trong đời sống chúng ta, qua sự cảm thương và hiến thân. Chức linh mục và đời sống tu trì không phải là con đường công danh sự nghiệp, không phải là những phương thế để tiến thân, nhưng là một sự phục vụ, một sự tham gia vào tình yêu của Chúa Kitô, Đấng hy sinh bản thân vì đoàn chiên.

 ”Chúng ta thể hiện sự cảm thương ấy khi chúng ta đồng hành với con người, nhất là trong những lúc đau khổ và thử thách của họ, chúng ta giúp đỡ họ tìm thấy Chúa Giêsu.”

 ĐTC cũng nói: ”Tôi đặc biệt biết ơn vì, bằng những cách thức khác nhau, người trong anh chị em đang dấn thân trong lãnh vực xã hội, y tế và giáo dục, phục vụ những nhu cầu của các cộng đoàn địa phương và bao nhiêu người di dân và tị nạn đến đất nước này. Việc phục vụ của anh chị em cho cộng đoàn nhân loại rộng lớn hơn, đặc biệt cho những ngừơi đang ở trong tình cảnh túng thiếu nhiều, thật là điều quí giá để xây dựng một nền văn hóa gặp gỡ và liên đới.

 – Sang đến các mầu nhiệm mùa mừng trong kinh Mân Côi, ĐTC khẳng định rằng ”Toàn thể sứ vụ của chúng ta nhắm công bố niềm vui Phúc Âm. Trong cuộc sống và hoạt động tông đồ, tất cả chúng ta đều ý thức những vấn đề của thế giới và những đau khổ của nhân loại, nhưng chúng ta không bao giờ đánh mất niềm tín thác nơi sự kiện sức mạnh tình yêu của Chúa Kitô trổi vượt trên sự ác và trên tên đầu sỏ gian dối, hắn tìm cách đánh lừa chúng ta. Anh chị em đừng để mình bị nản chí vì những thiếu sót hoặc vì những thách đố trong sứ vụ. Nếu anh em tiếp tục tỏ ra mau mắn ân cần đối với Chúa trong kinh nguyện và kiên trì trong việc trao tặng sự cảm thương của Thiên Chúa cho các anh chị em khác, thì chắc chắn Chúa sẽ ban cho tâm hồn anh chị em được tràn đầy niềm vui an ủi của Chúa Thánh Linh”.

 Và ĐTC kết luận rằng: ”Anh chị em thân mến, tôi cám ơn anh chị em vì lòng trung thành phụng sự Chúa Kitô và Giáo hội của Chúa qua việc dâng hiến cuộc sống. Tôi hứa cầu nguyện cho anh em chị và tôi cũng xin anh chị em cầu nguyện cho tôi.”

Sau Kinh Lạy Cha và ban phép lành cho mọi người, ĐTC còn viếng thăm nghĩa trang giáo xứ và cầu nguyện trong thinh lặng trước mộ của nhiều tu sĩ được an táng tại đây, rồi thắp lên một ngọn nến.

 Ngài cũng tiến vào ngôi thánh đường cổ kính cạnh đó, là nhà thờ Đức Mẹ Mân Côi do các thừa sai người Bồ Đào Nha xây cất cách đây 340 năm (1677) và nay được dùng làm nhà nguyện chầu Mình Thánh Chúa liên tục. Tại nhà thờ, ĐTC được Đức Cha Sebastian Tudu, GM giáo phận Dinapur sở tại và Nữ tu Bề trên tu viện thừa sai bác ái ở địa phương đón tiếp. Trong dịp này cũng có 200 cô nhi được các nữ tu săn sóc. ĐTC thăm hỏi và chúc lành cho các em. Bấy giờ là 12 giờ trưa. ĐTC về tòa Sứ Thần Tòa Thánh cách đó 8 cây số để dùng bữa trưa cuối cùng.

 G. Trần Đức Anh OP

Đức Thánh Cha gặp người tị nạn Rohingya ở Bangladesh

Đức Thánh Cha gặp người tị nạn Rohingya ở Bangladesh

DHAKA. Chiều ngày 1-12-2017, ĐTC Phanxicô đã gặp 16 người tị nạn Rohingya ở Bangladesh và xin lỗi họ vì sự dửng dưng của thế giới đối với số phận đau thương của họ.

Người Rohingya nguyên là những người gốc Bengali, hầu hết theo Hồi giáo, được người Anh đưa vào Miến Điện, tại bang Rakhine, để làm công nhân rẻ tiền trong thời thuộc địa. Chính phủ Miến, nay là Myanmar, không công nhận họ là người Myanmar. Ngày 25-8-2017, dân quân Rohingya tấn công các đồn bót quân đội và cảnh sát Myanmar, giết khoảng 100 người. Phản ứng lại, quân đội Myanmar đàn áp, đốt phá làng mạc của người Rohingya, khiến cho 600 ngàn người phải chạy sang tị nạn bên Bangladesh.

Tại Myanmar, từ Rohingya là điều cấm kỵ, nên ĐHY Charles Bo, TGM Yangoon, đã xin ĐTC đừng dùng từ này, để khỏi gây phẫn nộ trong dân chúng, như phản ứng của dư luận nước này khi ĐTC kêu gọi giúp đỡ người Rohingya trong một buổi đọc kinh Truyền Tin trước cuộc viếng thăm tại Myanmar.

Trong cuộc gặp gỡ liên tôn chiều ngày 1-12-2017 ở khuôn viên tòa TGM Dhaka, thủ đô Bangladesh, trước sự hiện diện của 5 ngàn người, gồm các vị lãnh đạo và tín đồ của Hồi giáo, Ấn giáo, Phật giáo và Kitô giáo, cũng có sự hiện diện của 16 người tị nạn nam nữ, được ngồi ở chỗ danh dự. Vào cuối buổi gặp gỡ, ĐTC đã gặp riêng và lắng nghe một số người Rohingya kể lại thảm trạng họ đã trải qua. Và ngài nói: ”Thảm trạng của anh chị em thật là lớn lao. Nhân danh tất cả những người bách hại các bạn, những người gây đau khổ cho các bạn, nhất là vì sự dửng dưng của thế giới, tôi xin lỗi các bạn”.

ĐTC cũng nói với mọi người hiện diện rằng: ”Chúa đã tạo dựng con người theo hình ảnh giống Ngài, tất cả chúng ta đều là hình ảnh của Chúa. Cả các anh chị em này, họ cũng là hình ảnh của Thiên Chúa hằng sống. Một lưu truyền trong tôn giáo của anh chị em [tức là Hồi giáo] nói rằng ban đầu Thiên Chúa lấy một chút muối ném xuống nước, và đó là hồn của mọi người; và mỗi người chúng ta đều mang trong mình một chút muối thần linh. Các anh chị em này mang trong mình muối của Thiên Chúa… Chúng ta hãy tỏ cho thế giới thấy sự ích kỷ đối xử thế nào với hình ảnh Thiên Chúa”.

Và ĐTC tha thiết kêu gọi: ”Chúng ta hãy tiếp tục giúp đỡ các anh chị em này, chúng ta hãy tiếp tục hoạt động để các quyền của họ được nhìn nhận. Chúng ta đừng khép kín tâm hồn, đừng ngoảnh mặt đi nơi khác. Sự hiện diện của Thiên Chúa ngài nay cũng có tên là Rohingya. Mỗi người chúng ta có câu trả lời của mình”.

 G. Trần Đức Anh OP

Josim Murmu, linh mục đầu tiên của một làng người bộ tộc của Bangladesh

Josim Murmu, linh mục đầu tiên của một làng người bộ tộc của Bangladesh

Ngày 01/12 sắp tới, trong chuyến viếng thăm Bangladesh, Đức Thánh Cha Phanxicô sẽ cử hành Thánh lễ tại công viên Suhrawardy Udyan và trong Thánh lễ này, ngài sẽ truyền chức Linh mục cho 16 phó tế. Thầy phó tế Josim Murmu, 30 tuổi, là một trong số 16 phó tế được hạnh phúc này. Thầy Josim sẽ là người đầu tiên trong làng của mình trở thành linh mục. Chính chứng tá Kitô hữu của thầy đã đưa gia đình mình trở lại Công giáo và sau đó, trong vòng 4 năm, toàn thể 800 người trong làng của thầy đã đón nhận phép rửa tội. Thầy Josim đã chia sẻ với hãng tin Á châu rằng những người quan trọng nhất với thầy là gia đình và trên hết là người bố đau bệnh. Thầy cho biết, dù đi lại đối với bố của thầy thật khó khăn, nhưng ông không thể vắng mặt trong ngày trọng đại nhất đời của con mình.

Thầy Josim sinh ra trong một gia đình nghèo ở làng Pollibut, giáo phận Dinajpur, miền bắc Bangladesh. Bố của thầy là một nông dân, còn mẹ thầy là người nội trợ ở nhà, chăm sóc 7 người con, 4 trai 3 gái.  Người dân sinh sống tại làng của thầy Josim đều là những người thuộc các bộ tộc, theo đạo thờ vật linh; họ chịu ảnh hưởng của Ấn độ giáo. Từ khi còn là một trẻ nhỏ, thầy Josim đã được “gặp” Chúa Kitô qua cuộc gặp gỡ với cha Giêrônimô, một linh mục dòng Phanxicô. Thầy kể lại: “Một ngày kia, cha Giêrônimô đến gặp và nói với tôi: ‘Josim, chúng ta đi dạy cho những người đó.” Và tôi đã đi cùng với cha Giêrônimô. Sau một thời gian theo cha Giêrônimô, trong lòng tôi nảy sinh ước muốn trở nên giống như cha ấy.” Cậu bé Josim đã hỏi cha Giêrônimô làm thế nào để trở thành một Kitô hữu và câu trả lời của cha làm cho cậu bé ngạc nhiên: “Đầu tiên con phải học hành đã.” Sau một thời gian chuẩn bị và cầu nguyện, Josim nói cho gia đình biết là cậu muốn được rửa tội. Thế là đến lượt gia đình của Josim lại ngạc nhiên. Thầy Josim kể: “Mọi người đồng ý với tôi, họ chấp nhận quyết định của tôi. Họ đã nói với tôi rằng họ cũng muốn trở thành các Kitô hữu. Thế là cả gia đình tôi đã theo đạo Công giáo.”

Còn một sự kiên quan trọng khác trong hành trình ơn gọi của thầy Josim, đó  là cuộc nói chuyện với một linh mục khác. Thầy chia sẻ: “Cha ấy đã nói riêng với tôi: ‘Josim, con có một ngọn lửa đang cháy bỏng trong lòng con. Đừng dập tắt nó’. Ngọn lửa đang cháy đó chính là Chúa Kitô.” Trong thời gian đó, chàng trai trẻ Josim đã hoàn thành giai đoạn một của chương trình đại học và quyết định gia nhập chủng viện Dinajpur. Thầy Josim chia sẻ về ước muốn của mình khi ấy: “Mong ước của tôi là trở thành linh mục, dạy dỗ cho ngừoi khác, làm việc vì họ, rao giảng Tin Mừng là Thiên Chúa.”

Thầy Josim đã là một chứng tá trong cuộc sống và chính thái độ và cách sống của thầy đã thu hút những người dân làng của thầy. Chỉ trong vòng 4 năm, toàn bộ dân làng của thầy đã trở lại và được rửa tội. Thầy Josim nhớ lại: “Ban đầu họ không chấp nhận Tin mừng, họ chống lại chúng tôi và không muốn giúp đỡ chúng tôi. Họ thuộc các nhóm khác nhau, họ có nhiều truyền thống từ Ấn giáo, như là thờ các thần và dâng cúng cho các thần. Dù là nghèo khổ, họ dâng những thứ họ có. Tôi đã không biết phải làm gì và tôi đã trao đổi với vị linh hướng của tôi. Ngài nói với tôi: ‘Con đừng lo lắng. Hãy sống cuộc sống của con, đi theo quyết định của con cho đến cùng. Họ sẽ hiểu và từ từ cuộc sống của họ cũng sẽ thay đổi.’”

Thầy Josim xác tín mạnh mẽ rằng: “Chúa Giêsu Kitô đã đến cho tôi. Ngài là bạn, là Chúa của tôi, là Đấng dựng nên tôi. Khi Ngài đến thế gian này, Ngài đã dạy dỗ và giảng dạy cho dân chúng. Ngài đã trao ban sự sống của Ngài vì tôi. Ngài đã đến trên trái đất này và đã cứu tôi khỏi tội lỗi, Ngài đã chết để cứu tôi khỏi tội lỗi.” Sau khi được chịu chức linh mục, thầy Josim sẽ bước theo gương mẫu của mình. Thầy chia sẻ rằng mình sẽ đi làm chứng cho Chúa Kitô, rao giảng Tin mừng, không phải bằng cách hét thật to. Thầy nói: Khi tôn trọng niềm tin của mỗi người, Phật giáo hay Hồi giáo, tôi sẽ mang Tin Mừng cho họ và theo gương hoạt động vì con người của Đức Thánh Cha Phanxicô. Tôi sẽ phục vụ dân tộc của tôi trong giáo xứ Thánh Tâm Chúa Giêsu ở Suihari, nơi tôi sẽ là phụ tá của cha xứ Gian Battista Zanchi. Tôi yêu quý dân của tôi, người nghèo và người khuyết tật, Kitô hữu và Hồi giáo. (Asia News 29/11/2017)

Hồng Thủy

Tường thuật ngày thứ hai ĐTC viếng thăm Bangladesh

Tường thuật ngày thứ hai ĐTC viếng thăm Bangladesh

Thứ sáu mùng 1 tháng 12 là ngày thứ hai ĐTC viếng thăm Bangladesh. ĐTC đã có ba sinh hoạt chính. Lúc 10 giờ sáng ngài dâng thánh lễ truyền chức Linh Mục cho 16 tân chức tại công viên Suhrawardy Udyan trong thủ đô Dhaka. Vào ban chiều ngài viếng thăm thủ tướng Bangladesh và nhà thờ chính toà Thánh Maria rồi gặp gỡ các Giám Mục Bangladesh tại Toà tổng giám mục. Ngay sau đó ngài gặp gỡ các vi lãnh đạo của các Giáo Hội Kitô và các tôn giáo khác trước khi trở về Toà Sứ Thần Toà Thánh.

Sau đây là chi tiết các sinh hoạt của ĐTC.

Lúc 9 giò 15 phút sáng ĐTC rời Toà Sứ Thần để đi xe đến công viên Suhrawardi Udyan cách đó 6 cây số. Công viên này chiếm chỗ của trường đua ngựa trước kia. Chính tại đây ông Sheikh Mujibur Rahman đã đọc một bài diễn văn lịch sử trước đệ nhất thế chiến năm 1917, và cũng chính tại đây quân đội Pakistan đầu hàng. Đài kỷ niệm Huseyn Shaheed Syhrawardy, một chính trị gia Pakistan gốc Bangladesh, thủ tướng Bengala trong các năm 1946-1947, ban đầu đã được dùng như câu lạc bộ quân đội của người Anh, và sau thời thuôc địa trở thành Trường đua ngựa Ramna. Bên trong có mộ của ba vị lãnh đạo quốc gia là Sher-e-Hangla A.K. Fazhul Huq (1873-1962), Huseyn Shaheed Suhrawardy (1892-1963) và Khawaja Nazimuddin (1894-1964). Viện bảo tàng Độc Lập trưng bầy các tác phẩm minh giải lịch sử quốc gia từ Vương quốc Moghul cho tới năm 1971 là năm Bangladesh được độc lập.

Xe chở ĐTC đã tới công viên lúc 9 giờ 25 phút. Sau đó ngài lên xe díp đi một vòng chào tín hữu. Thánh lễ truyền chức Linh Mục đã bắt đầu lúc 10 giờ và được cử hành bằng tiếng Latinh, Anh và Bengali.

Giảng trong thánh lễ ĐTC đã khích lệ các tân chức luôn luôn có trước mắt gương của Chúa Giêsu Kitô là Mục Tử Nhân Lành, không đến để được phục vụ, nhưng là để phục vụ, tìm kiếm và cứu vớt những gì đã hư mất. Các linh mục cộng tác vào việc xây dựng thân mình Chúa Kitô là Giáo Hội, trở thành dân của Thiên Chúa và đền thờ của Chúa Thánh Thần.  Đề cập đến nguồn gốc của ơn gọi linh mục ĐTC nói:

Hỡi anh chị em, như anh chị em biết rõ, Chúa Giêsu là vị thượng tế duy nhất của Tân Ước, nhưng nơi Ngài toàn thể dân thánh của Thiên  Chúa cũng đã được thiết lập là dân tư tế. Tuy nhiên giữa các môn đệ của Ngài Chúa Giêsu đã muốn đặc biệt lựa chọn vài người, để khi nhân danh Ngài công khai thi hành trong Giáo Hội chức tư tế hầu mưu lợi cho tất cả mọi người, họ tiếp tục sứ mệnh của Ngài là thầy dậy, tư tế và mục tử.

** Thật thế, như Ngài đã được Thiên Chúa Cha gửi đi cho sứ mệnh này, tới lần mình Chúa Giêsu cũng  đã gửi vào thế giới các Tông Đồ, rồi các giám mục là các người kế vị, và sau cùng là các cộng sự viên của các giám mục là các linh mục, là những người kết hiệp với sứ vụ tư tế họ được mời gọi phục vụ dân Chúa. Các linh mục cộng tác vào việc xây dựng thân mình Chúa Kitô là Giáo Hội, trở thành dân của Thiên Chúa và đền thờ của Chúa Thánh Thần.  Thật vậy, họ sẽ trở thành đồng hình dạng với Chúa Kitô thượng tế đời đời, hay họ sẽ được thánh hiến như các tư tế thực sự của Tân Ước, và với tước hiệu ấy kết hiệp họ trong chức tư tế với giám mục của họ, họ sẽ là những người rao giảng Tin Mừng, là mục tử của dân Thiên Chúa và họ sẽ chủ sự các hành động phụng tự, đặc biệt trong việc cử hành hiến tế của Chúa.

Tiếp đến hướng tới các tiến chức, ĐTC khuyên họ ý thức được các nhiệm vụ cao cả của mình và nói: Các con phân phát cho tất cả mọi người lời Chúa mà chính các con đã nhận lãnh với niềm vui. Hãy đọc và suy gẫm lời Chúa một cách kiên trì để tin điều đã đọc, hãy dậy dỗ điều các con đã học trong đức tin, và sống điều các con dậy dỗ. Ước gì giáo lý của các con là lương thực cho dân Chúa, hương thơm cuộc sống của các con là niềm vui và sự nâng đỡ cho các tín hữu của Chúa Kitô, để với lới nói và gương lành các con xây dựng nhà của Thiên Chúa là Giáo Hội. Các con sẽ tiếp tục công trình thánh hoá của Chúa Kitô. Qua sứ vụ của các con hiến tế thiêng liêng của tín hữu được trở thành toàn hảo, để cùng với hiến tế của Chúa Kitô, mà qua bàn tay các con nhân danh toàn thể Giáo Hội, nó được dâng lên trên bàn thờ trong việc cử hành các mầu nhiệm thánh. Khi tham dự vào mầu nhiệm cái chết và sự phục sinh của Chúa, các con mang cái chết của Chúa Kitô trong chi thể các con, và cùng Ngài bước đi trong cuộc sống mới.

Với bí tích Rửa Tội các con tiếp nhận các tín hữu mới vào dân Chúa, với bí tích Sám Hối các con tha tội nhân danh Chúa Kitô và Giáo Hội; với Dầu thánh các con thoa dịu các bệnh nhân; khi cử hành các nghi thức thánh và khi dâng lên trong các giờ khác nhau của ngày lời cầu chúc tụng và khẩn nài, các con trở thành tiếng nói của dân Chúa và của toàn nhân loại.

Ý thức được rằng mình đã được chọn giữa các người khác và được thành lập để tham dự vào các việc của Thiên Chúa cho thiện ích của họ, các con hãy thực thi công việc tư tế của Chúa Kitô với niềm vui và lòng bác ái, chỉ để làm đẹp lòng Thiên Chúa chứ không vì chính mình.

** Sau cùng khi tham dự vào sứ mệnh của Chúa Kitô, là đầu và là mục tử trong tình hiệp nhất con thảo với giám mục của các con, các con hãy dấn thân hiệp nhất các tín hữu trong một gia đình duy nhất, để dẫn đưa họ tới Thiên Chúa Cha qua Chúa Kitô trong Chúa Thánh Thần. Hãy luôn luôn có trước mắt gương của Mục Tử Nhân Lành, không đến để được phục vụ nhưng là để phục vụ, tìm kiếm và cứu vớt nhưng gì đã hư mất.

Tiếp đến là nghi thức truyền chức linh mục.

Sau khi từ giã tín hữu ĐTC đã lên xe trở về Toà Sứ Thần để dùng bữa trưa và nghỉ ngơi chốc lát.

Lúc 3 giờ 20 phút chiều giờ ĐTC đã gặp gỡ bà Sheikh Hasina, thủ tướng Bangladesh, trong phòng khách của Toà Sứ Thần. Bà thủ tướng sinh năm 1947 là con gái của ông Sheikh Majibur Rahman, cha dân tộc. Năm 1968 bà thành hôn với ông M. Wazed Miah, một nhà khoa học nguyên tử nổi tiếng. Bà thủ tướng đã lấy bằng tiến sĩ văn chương tại đại học Dhaka năm 1973. Bà được bầu làm phó chủ tịch liên hiệp nữ sinh viên đại học nữ Eden, và đã tham dự tích cực vào cuộc nổi loạn của dân chúng năm 1969. Ngày 15 tháng 8 năm 1975 cả gia đình bà bị ám sát bởi lực lượng quân đội nổi loạn. Bà và em gái thoát chết vì đang viếng thăm Tây Đức. Bà đã được bầu làm chủ tịch đảng Liên minh Awami trong khi sống lưu vong. Năm 1986 bà trở thành lãnh tụ đảng đối lập trong Quốc hội. Ngày 23 tháng 6 năm 1996 bà được bầu làm Thủ tướng và được tái nhiệm trong các năm 2008 và 2014. Bà goá chồng và có hai con.

Sau khi gặp bà Thủ tướng, lúc 3 giờ 40 chiều giờ địa phương ĐTC đi xe đến Toà tổng giám mục tại Ramna. Toà tổng giám mục là một khu vực bao gồm nhà thờ chính toà, nhà ở của ĐGM, nhà hưu dưỡng cho các linh mục già và đại chủng  viện. ĐHY Patrick D’Rosario tiếp đón ĐTC trong sân và tháp tùng ngài vào nhà thờ chính toà. Trên lối đi ngài làm phép ba tấm kia kỷ niệm ba chuyến viếng thăm của các Giáo Hoàng tại Dhaka: Đức Phaolô VI ngày 27 tháng 11 năm 1970 khi Bangladesh còn là phần của Pakistan, Đức Gioan Phaolô II ngày 19 tháng 11 năm 1986, và Đức Phanxicô. ĐTC cũng làm phép hai dinh thự mới xây cho người già và các linh mục cao niên. Liền ngay sau đó ngài chào 20 thành viên của Uỷ ban tổ chức chuyến viếng thăm.

** Nhà thờ chính toà Thánh Maria hay nhà thờ chính toà Đức Mẹ vô nhiễm nguyên tội được xây hồi năm 1956 tai Ramna, là khu trung tâm thủ đô Dhaka, rộng rãi sáng sủa. Nhà thờ cũng được gọi là nhà thờ Kakrail là tên của khu phố thủ đô. Bên trong và bên ngoài nhà thờ được trang hoàng theo kiểu gô tích và phục hưng, vì thế nó là một thí dụ kiến trúc thời hậu thực dân. Cùng với toà giám mục có đại chủng viện và nhà hưu dưỡng cho các linh mục già cách nhà thờ chính toà ít bước. Trước toà giám mục có mộ của hai ĐTGM Theotonio Amal Ganguly (1920-1977) và Michael Rosario (1925-2016).

ĐTC và ĐHY đã vào thăm nhà thờ chính toà và được cha sở, cha phó và một nữ tu tiếp đón. Trong nhà thờ có khoảng 700 giáo dân và các ân nhân. ĐTC chào và chúc lành cho mọi người. Sau khi thinh lặng chầu Mình Thánh Chúa trong nhà nguyện Thánh Thể, ngài theo cửa hông đi ra ngoài để thăm mộ các Giám Mục đã qua đời. Tiếp đến ngài tới nhà hữu dưỡng cách đó 50 mét để gặp gỡ các Giám Mục toàn Bangladesh trên lầu hai của nhà hưu dưỡng.

Ngỏ lời với các GM sau lời chào mừng của ĐHY D'Rosario, TGM Dhaka, Chủ tịch HĐGM Bangladesh, ĐTC ca ngợi kế hoạch mục vụ sáng suốt do các GM nước này đề ra hồi năm 1985. Ngài khích lệ các GM tăng cường việc viếng thăm mục vụ giáo phận, gia tăng sự gần gũi các LM và giáo dân, giúp các giáo dân tham gia nhiều hơn vào các công tác tông đồ của giáo phận và đời sống Giáo Hội. ĐTC kêu gọi các GM làm sao để các ứng sinh linh mục và tu sĩ được chuẩn bị kỹ lưỡng. Ngài đặc biệt ca ngợi các hoạt động xã hội và từ thiện bác ái của Giáo Hội tại Bangladesh, và mời gọi các GM quan tâm đến sự cộng tác liên tôn và đại kết. ĐTC nói:

Thực tại hiệp thông chiếm vị thế trung tâm trong kế hoạch mục vụ và tiếp tục gợi hứng cho lòng nhiệt thành truyền giáo, như điểm nổi bật của Giáo Hội tại Bangladesh. Đường lối lãnh đạo của anh em trong tư cách là GM mang đậm tinh thần đoàn thể và nâng đỡ nhau… Nó cũng được biểu lộ qua sự nghiêm túc của anh em khi viếng thăm mục vụ trong giáo phận, và chứng tỏ mối quan tâm thực tiễn đối với an sinh của dân chúng. Tôi xin anh em kiên trì trong sứ vụ hiện diện này, nó giúp củng cố mối giây thiệp thông liên kết anh em với các LM thuộc quyền, là những người em, người con và là người cộng tác của anh em trong vườn nho của Chúa, và với các tu sĩ nam nữ là những người đóng góp rất quan trọng cho đời sống Công Giáo tại đất nước này.

** Đồng thời tôi cũng xin anh em chứng tỏ một sự gần gũi sát hơn nữa với các giáo dân. Cần thăng tiến sự tham gia tích cực của họ vào đời sống các giáo phận của anh em, kể cả qua các cơ cấu giáo luật, qua đó tiếng nói của họ được lắng nghe và kinh nghiệm của họ được cứu xét. Hãy nhìn nhận và đề cao giá trị các đoàn sủng của giáo dân nam nữ, khích lệ họ dùng năng khiếu để phục vụ Giáo Hội và xã hội nói chung. Tôi nghĩ đến đông đảo các giáo lý viên nhiệt thành của đất nước này, đến hoạt động tông đồ của họ thực là điều quan trọng đối với sự tăng trưởng đức tin và huấn luyện cho các thế hệ trẻ về tinh thần Kitô giáo. Họ là những thừa sai đích thực và là những người hướng dẫn việc cầu nguyện, nhất là tại những vùng sâu vùng xa. Anh em hãy chú ý đến các nhu cầu thiêng liêng của họ và liên tục huấn luyện họ trong đức tin.ĐTC nhận xét rằng Bangladesh được chúc lành với những ơn gọi LM và tu sĩ. Ngài nhấn mạnh: cần bảo đảm cho các ứng sinh được chuẩn bị kỹ lưỡng để thông truyền đức tin phong phú cho tha nhân, đặc biệt cho những người đồng lứa của họ.

ĐTC nhắc đến những hoạt động xã hội đáng khen của Giáo Hội tại Bangladesh, giúp đỡ các gia đình, và nhất là dấn thân thăng tiến phụ nữ. Ngài nói: ”Dân chúng tại đất nước này nổi tiếng về lòng yêu mến gia đình, tinh thần hiếu khách, kính trọng cha mẹ và ông bà, săn sóc những người cao niên, các bệnh nhân và những người yếu thế nhất. Các giá trị này được Tin Mừng của Chúa Giêsu Kitô củng cố và thăng hoa.

Cũng trong chiều hướng này, ĐTC ghi nhận rằng Cộng đoàn Công Giáo tại Bangladeash có thể hãnh diện về lịch sử phục vụ người nghèo, đặc biệt tại những nơi hẻo lánh nhất và trong các cộng đoàn bộ lạc. Hằng ngày Giáo Hội theo đuổi công việc phục vụ này qua các công tác giáo dục, các nhà thương, bệnh xá và các trung tâm săn sóc, cũng như qua các công tác bác ái khác.

Sau cùng, ĐTC cũng đề cao tầm quan trọng của các hoạt động đối thoại liên tôn và đại kết. Ngài nói: ”Sự dấn thân của Giáo Hội thăng tiến sự cảm thông giữa các tôn giáo, qua các cuộc hội luận và các chương trình học hỏi, cũng như qua các tiếp xúc và những lời mời đích thân, góp phần phổ biến thiện chí và sự hòa hợp. Anh em hãy nỗ lực không ngừng kiến tạo những nhịp cầu và thăng tiến đối thoại, vì những cố gắng ấy không những tạo điều kiện dễ dàng cho những trao đổi giữa các nhóm tôn giáo, nhưng còn vì chúng khơi dậy những năng lực thiêng liêng cần thiết cho việc xây dựng đất nước trong sự đoàn kết, hiệp nhất, trong công lý và hòa bình.

**  Sau khi gặp các Giám Mục ĐTC đã có cuộc gặp gỡ các vị lãnh đạo các Giáo Hội Kitô và các tôn giáo khác trong vuờn của Toà tổng giám mục. Khu vườn này có chỗ cho 5,000 người.

ĐTC và mọi người đã thưởng thức các vũ điệu truyền thống và các thánh ca. Tiếp đến là lời chào mừng của ĐHY D’ Rosario, và phát biểu của 5 đại diện tôn giáo: Hồi giáo, Ấn giáo, Phật giáo, Công giáo, và của chính quyền dân sự. Liền sau đó bài ca hoà bình được cất lên.

Ngỏ lời với mọi người ĐTC nói chúng ta gặp gỡ nhau nơi đây để đào sâu tình bạn và diễn tả ước mong chung một nền hoà bình tinh tuyền và lâu bền. Các lời chúng ta đã nghe và cả các bài ca và vũ điệu  linh hoạt cuộc gặp gỡ đã hùng hồn nói lên ước mong hoà hợp, tình huynh đệ và hoà bình chứa đựng trong giáo huấn của các tôn giáo. Ước chi cuộc gặp gỡ của chúng ta là một dấu chỉ rõ ràng cố gắng của các vị lãnh đạo và tín hữu các tôn giáo hiện diện tại đất nước này sống chung trong sự tôn trọng lẫn nhau  và trong thiện chí.

Thật là một dấu chỉ an ủi của thời đại chúng ta, khi các tín hữu và các người thiện chí luôn ngày càng cảm thấy được mời gọi cộng tác vào việc đào tạo một nền văn hoá của sự gặp gỡ, đối thoại và cộng tác để phục vụ gia đình nhân loại. Điều này không chỉ đòi hỏi sự khoan nhưọng, mà còn khích lệ giang tay ra cho người khác trong thái độ tin tưởng và thông cảm, để xây dựng sự hiệp nhất bao gồm sự khác biệt, không phải như một đe dọa, nhưng như một nguồn tiềm năng làm giầu cho nhau và giúp nhau lớn lên. Nó khuyến khích chúng ta vun trồng một con tim rộng mở để coi tha nhân như một con đường chứ không phải một chướng ngại.

Tiếp đến ĐTC đã nêu lên vài đặc tính của việc rộng mở con tim ấy. Trước hết nó là một cánh cửa, một kinh nghiệm sống động chứ không phải một lý thuyết trừu tượng. Nó cho phép bước vào một cuộc đối thoại của cuộc sống, chứ không phải môt trao đổi ý tưởng. Nó đòi hỏi thiện chí và sự tiếp nhận, nhưng không lẫn lộn với sự thờ ơ hay thận trọng trong việc diễn tả các xác tín sâu xa nhất. Dấn thân một cách hiệu quả với tha nhân có nghĩa là chia sẻ các căn tính tôn giáo và văn hoá khác nhau của chúng ta, nhưng luôn luôn với sự khiêm tốn, liêm chính và tôn trọng.

Việc mở rộng con tim giống như một cái thang lên tới Đấng Tuyệt Đối đòi buộc việc thanh tẩy con tim để có thể nhìn mọi sự trong viễn tượng chân thật nhất của chúng. Cái nhìn trong sáng đó sẽ trao ban sức mạnh giúp chúng ta kiên trì trong dấn thân hiểu biết và đánh giá cao tha nhân và quan điểm của họ. Nó trao ban cho chúng ta sự khôn ngoan và sức mạnh cần thiết để giang tay tình bạn cho tất cả mọi người.

** Việc rộng mở con tim cũng là một con đường dẫn tới việc tìm kiếm lòng tốt, công bằng và liên đới, tìm kiếm thiện ích cho tha nhân. Lòng sốt sắng tôn giáo đối với thiện ích của tha nhân nảy sinh từ một con tim cởi mở, chảy như một dòng sông lớn tưới gội các vùng đất khô cằn và sa mạc của thù hận, thối nát, nghèo túng và bạo lực tàn phá cuộc sống con người, chia rẽ các gia đình, và làm méo mó ơn thụ tạo.

Các tôn giáo khác nhau tại Bangladesh đã đi theo con đường này một cách đặc biệt trong dấn thân săn sóc trái đất là ngôi nhà chung của chúng ta, và trong câu trả lời cho các tai ương thiên nhiên gây khổ đau cho quốc gia này trong các năm qua, như vụ sập trung tâm thương mại Rana Plaza.

Một tinh thần cởi mở, việc chấp nhận và cộng tác giữa các tín hữu không chỉ góp phần xây dựng một nền văn hoá của sự hoà hợp, và hoà bình mà nó là con tim đập nhịp cho nền văn hoá đó. Thế giới cần đến con tim này biết bao nhiêu, con tim đập nhịp mạnh mẽ để chống lại vi rút của sự gian tham hối lộ chính trị, các ý thức hệ tôn giáo tàn phá, cám dỗ nhắm mắt trước các nhu cẩu của người nghèo, người tỵ nạn , của các nhóm thiểu số bị bách hại và của những người dễ bị tổn thương nhất. Cần thiết biết bao sự cởi mở tiếp đón những con người của thế giới, đặc biệt các người trẻ, đôi khi cảm thấy cô đơn và lạc lõng trong việc kiếm tìm ý nghĩa cuộc sống!

ĐTC cầu mong dấn thân chung của các tôn giáo giúp tín hữu lớn lên trong khôn ngoan thánh thiện và cộng tác vào việc xây dựng một thế giới ngày càng nhân bản, hiệp nhất và hoà bình hơn.

Lời cầu đại kết đã do một Giám Mục Anh giáo đọc.

Sau đó là phần chụp hình lưu niệm. Tiếp đến ĐTC đã chào thêm 20 thành viên khác của Uỷ ban tổ chức, rồi lên xe về Toà Sứ Thần cách đó 10 cây số để dùng bữa tối kết thúc ngày thứ hai viếng thăm Bangladesh.

Thứ bẩy mùng 2 tháng 12 là ngày cuối cùng của chuyến viếng thăm Bangladesh. ĐTC sẽ viếng thăm Nhà Mẹ Têrêxa Tegaon, rồi đến nhà thờ chính toà Mân Côi để gặp gỡ các linh mục, tu sĩ nam nữ, chủng sinh và tập sinh các dòng tu. Tiếp theo đó ngài cầu nguyện tại nghĩa trang giáo xứ và thăm nhà thờ Mân Côi. Vào ban chiều ngài gặp gỡ các bạn trẻ tại đại học Đức Bà Dhaka, trước khi ra phi trường đáp máy bay trở về Roma.

Trấn Đức Anh Linh Tiến Khải

 

Tín hữu Bangladesh dùng mọi phương tiện di chuyển để đến với ĐGH Phanxicô

Tín hữu Bangladesh dùng mọi phương tiện di chuyển để đến với ĐGH Phanxicô

Dhaka, Bangladesh – “Chuyến viếng thăm của Đức Giáo hoàng Phanxicô là một phúc lành thật sự cho chúng tôi. Đức tin của chúng tôi sẽ được củng cố, Chúng tôi nôn nóng để có thể thấy hay nhìn lắng nghe ngài và trên hết để  cầu nguyện với ngài.” Đó là lời của Shuvro Purification, 18 tuổi, đến từ thành phố Rajshahi, đông bắc Bangladesh, tu sinh của dòng Thánh giá ở thủ đô Dhaka.

Cùng với Shuvro Purification, có khoảng 20 thanh niên cùng lứa tuổi, đang là tu sinh của dòng Thánh giá. Tất cả cùng háo hức với chuyến viếng thăm của Đức Giáo hoàng Phanxicô. Shorob Costa, 17 tuổi, chia sẻ là mình “vui mừng xúc động đến không ngủ được.” Sáng nay Costa tham dự Thánh lễ do Đức Thánh Cha cử hành tại Công viên Suhrawardy, có lẽ là sự kiện được cộng đoàn Công giáo bé nhỏ Bangladesh, với 384 ngàn trong số 170 triệu dân, chờ đợi nhất.

Đã có khoảng 100 ngàn tín hữu tham dự Thánh lễ Đức Thánh Cha truyền chức Linh mục cho 16 phó tế. Nhiều người trong các tín hữu đã chuẩn bị cho Thánh lễ này từ rất lâu trước đó. Thầy Prodip Placid Gomes, giám đốc trường thánh Gregorio nói: “Chúng tôi làm việc hàng tuần lễ để chuẩn bị cho chuyến viếng thăm của Đức Giáo hoàng, không chỉ về phương diện vật chất  mà cả tinh thần.” Thầy cho biết là 95% trong số 3500 học sinh không phải là Công giáo; đây là một dấu chỉ của hòa hợp mà Đức Thánh Cha sẽ nhấn mạnh trong sứ điệp của ngài.”

Để tham dự Thánh lễ ở công viên Suhrawardy và nghe những lời của Đức Thánh Cha, các tín hữu đã dùng mọi phương tiện, và đến từ mọi nơi trên nước Bangladesh. Có những giáo xứ tổ chức các chuyến xe buýt để đến Dhaka, nhưng phần lớn tự đi đến Dhaka; người đi xe lửa, kẻ đi xe buýt, ai khá giả hơn thì đi bằng máy bay. Họ dùng bất cứ phương tiện nào có thể để đến Dahka để nhìn thấy và cầu nguyện với Đức Thánh Cha. Sorna Dajel, một tín hữu Công giáo ở Chittagong chia sẻ: “Tôi mong mỏi đón tiếp Đức Giáo hoàng Phanxicô. Tôi đã cầu nguyện rất nhiều cho ngài, để ngài đến nơi bình an khỏe mạnh. Chuyến viếng thăm của ngài sẽ làm cho chúng tôi hiệp nhất hơn. Và làm cho việc chung sống liên tôn dễ dàng hơn.” (Agenzia Fides 1/12/2017)

Hồng Thủy

 

Thánh lễ cuối cùng Đức Thánh Cha cử hành tại Myanmar

Thánh lễ cuối cùng Đức Thánh Cha cử hành tại Myanmar

YANGOON. Sáng 30-11-2017, trước khi giã từ Myanmar, ĐTC Phanxicô đã cử hành thánh lễ cho các đại diện giới trẻ toàn quốc và ngài mời gọi họ hãy trở thành những người loan báo Tin Mừng.

1,500 bạn trẻ đã tụ tập tại Nhà thờ chính tòa Đức Mẹ Vô Nhiễm nguyên tội của tổng giáo phận Yangoon để tham dự thánh lễ lúc 10 giờ 15. Họ đến từ 16 giáo phận toàn quốc và đại diện các phong trào và hội đoàn.

Nhà thờ chính tòa của tổng giáo phận Yangoon nơi ĐTC cử hành thánh lễ là thánh đường Công Giáo lớn nhất của Myanmar, được khởi công xây cất năm 1895 dưới thời các GM đại diện tông tòa thuộc Hội thừa sai Paris cai quản giáo phận này và được hoàn tất 4 năm sau đó, năm 1899.

Ngoài các bạn trẻ ở trong nhà thờ, bên ngoài thánh đường còn có hàng ngàn tín hữu khác, trong y phục cổ truyền, tham dự thánh lễ qua màn hình khổng lồ được bố trí tại đây. Trong sân bóng rổ gần nhà thờ, nhiều trẻ em cũng chăm chú tham dự thánh lễ.

Bài giảng thánh lễ

Trong bài giảng thánh lễ bằng tiếng Ý và được dịch ra tiếng Miến điện, ĐTC đã dựa vào các bài đọc của ngày lễ kính thánh Anrê Tông đồ để mời gọi các bạn trẻ Công Giáo Myanmar đáp lại lời mời của Chúa, dấn thân loan báo Tin Mừng. Nhắc đến lời thánh Phaolô trong thư gửi tín hữu Roma: ”Đẹp thay bước chân của những người loan báo Tin Mừng” (Rm 10,15, Xc Is 52,7), ĐTC nói:

Các bạn trẻ Myanmar thân mến, sau khi nghe những tiếng nói và nghe các bạn hát hôm nay, tôi muốn áp dụng những lời này cho các bạn. Đúng vậy, thật là đẹp những bước chân của các bạn; thật là đẹp và phấn khởi khi nhìn các bạn, vì các bạn mang cho chúng tôi tin vui, lời loan báo vui mừng về tuổi trẻ các bạn, niềm tin và lòng hăng say của các bạn. Chắc chắn các bạn là một lời loan báo vui tươi, vì các bạn là dấu chỉ cụ thể về niềm tin của Giáo Hội nơi Chúa Giêsu Kitô, Đấng mang lại cho chúng ta một niềm vui và một hy vọng vô tận.

ĐTC nhận xét rằng: ”Một vài người trong các bạn tự hỏi làm sao có thể nói về những loan báo vui mừng khi mà quanh chúng ta có bao nhiêu người đang đau khổ. Đâu là những tin vui khi mà bao nhiêu bất công, nghèo đói và lầm than tỏa bóng đen trên chúng ta và thế giới? Nhưng tôi muốn rằng từ nơi này phát sinh một sứ điệp rất rõ ràng. Tôi muốn dân chúng biết rằng các bạn là những người trẻ nam nữ của Myanmar, không sợ tin nơi việc loan báo vui mừng về lòng thương xót của Thiên Chúa, vì Ngài có một tên và một khuôn mặt: đó là Đức Giêsu Kitô. Trong tư cách là những sứ giả Tin Mừng như thế, các bạn sẵn sàng mang lời hy vọng cho Giáo Hội, cho đất nước các bạn và cho thế giới. Các bạn sẵn sàng mang tin vui cho anh chị em đang đau khổ và cần những lời cầu nguyện, tình liên đới của các bạn và cả sự hăng say của các bạn đối với các quyền con người, công lý, sự tăng trưởng những gì mà Chúa Giêsu ban, đó là tình thương và hòa bình.

ĐTC trưng dẫn lời thánh Phaolô trong thư gửi tín hữu Roma, trong bài đọc thứ I: ”Làm sao họ tin nơi Chúa nếu không được nghe nói về Ngài? Làm sao họ nghe nói về Ngài nếu không có một sứ giả loan báo Ngài cho họ? Và làm sao có một sứ giả nếu họ không được sai đi?”

ĐTC lần lượt giải thích về 3 câu hỏi trên đây như một thách đố đối với các bạn trẻ.

Về câu hỏi thứ I: 'làm sao họ tin nơi Chúa nếu không nghe loan báo về Ngài', ĐTC nhận xét rằng:

”Thế giới chúng ta đầy những tiếng ồn ào làm chia trí, chúng có thể lấn át tiếng của Thiên Chúa. Để người ta có thể được mời gọi nghe và tin vào Chúa, họ cần tìm thấy Ngài nơi những người chân chính, những người biết lắng nghe. Chắc chắn đó là điều mà các bạn cũng muốn trở thành. Nhưng chỉ có Chúa mới có thể giúp các bạn thành những người chân chính; vì thế các bạn hãy thưa với Chúa trong kinh nguyện, hãy học lắng nghe tiếng Chúa, nói với Chúa trong sự bình tĩnh yên hàn nơi đáy lòng các bạn.”

Nhưng các bạn cũng hãy nói chuyện với các thánh là những người bạn của chúng ta trên trời, những vị có thể soi sáng cho chúng ta. Như thánh Anrê chúng ta mừng lễ hôm nay. Thánh nhân là một ngư phủ đơn sơ chất phác và đã trở thành vị đại tử đạo, một chứng nhân về tình thương của Chúa Giêsu. Nhưng trước khi trở thành một vị tử đạo, Người đã sai lỗi và cần được kiên nhẫn, dần dần học trở thành môn đệ đích thực của Chúa Kitô. Cả các bạn nữa, các bạn đừng sợ học hỏi từ những sai lầm của mình! Các thánh có thể hướng dẫn các bạn đến cùng Chúa Giêsu, dạy các bạn đặt cuộc sống của mình trong tay Chúa. Các bạn hãy biết rằng Chúa Giêsu đầy lòng thương xót. Vì thế các bạn hãy chia sẻ với Ngài tất cả những gì làm các bạn bận tâm: những sợ hãi và lo lắng, những mơ ước và hy vọng. Hãy vun trồng đời sống nội tâm, như các bạn chăm sóc một mảnh vườn hoặc một cánh đồng. Điều này đòi phải có thời gian, phải kiên nhẫn. Nhưng như một nông dân biết đợi cho mùa màng tăng trưởng, các bạn cũng hãy biết kiên nhẫn, và Chúa sẽ giúp các bạn mang lại nhiều hoa trái, thành quả mà sau đó các bạn có thể chia sẻ với những người khác.

 Về câu hỏi thứ hai của thánh Phaolô: ”Làm sao họ nghe nói về Chúa nếu không có một sứ giả loan báo cho họ?”, ĐTC nói:

”Đây thực là một công tác lớn được ủy thác đặc biệt cho những người trẻ: là 'những môn đệ thừa sai', những sứ giả loan báo Tin Mừng của Chúa Giêsu, nhất là cho những người đồng lứa và bạn hữu của các bạn. Các bạn đừng sợ gây băn khoăn, đặt những câu hỏi làm cho dân chúng suy nghĩ. Và đừng sợ nếu đôi khi các bạn thấy mình là thiểu số và rải rác. Tin Mừng luôn tăng trưởng từ những gốc rễ bé nhỏ. Vì thế, các bạn hãy lên tiếng! Tôi muốn các bạn hãy gào to, không phải bằng tiếng nói, nhưng các bạn hãy kêu to bằng chính cuộc sống, bằng tâm hồn của mình, để trở thành những dấu chỉ hy vọng cho những người nản chí, một bàn tay giơ ra nâng đỡ người đau yếu, một nụ cười đón tiếp người xa lạ, một nâng đỡ ân cần cho người lẻ loi.

ĐTC nói tiếp: ”Câu hỏi cuối cùng của thánh Phaolô là: ”Làm sao có một sứ giả nếu họ không được sai đi?” Vào cuối thánh lễ, tất cả chúng ta được sai đi, mang những hồng ân chúng ta đã nhận lãnh và chia sẻ với những người khác. Một điều có thể làm chúng ta nản chí, đó là chúng ta không luôn luôn biết Chúa có thể sai chúng ta đi đâu. Nhưng Chúa không bao giờ sai chúng ta đi mà không đồng thời đồng hành cạnh chúng ta, và luôn luôn đi trước chúng ta, để dẫn đưa chúng ta vào những phần mới mẻ và tuyệt vời của Nước Chúa”.

Và ĐTC kết luận rằng: ”Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa nói với Anrê và Simon Phêrô: Hãy theo Thầy (Mt 4,19). Đó là ý nghĩa của sự được sai đi: nghĩa là theo Chúa Kitô, không hấp tấp chạy về đằng trước với sức riêng của mình! Chúa sẽ gọi một số người trong các bạn theo Ngài như linh mục và qua đó trở thành những người ”đánh cá người”. Chúa gọi những người khác trở thành những người thánh hiến. Và có những người được Chúa gọi vào đời sống hôn nhân, trở thành cha mẹ đáng yêu. Dầu các bạn được ơn gọi nào đi nữa, tôi khuyên các bạn: hãy can đảm, hãy quảng đại, và nhất là hãy vui tươi!”

Sau thánh lễ, ĐTC đã ra phi trường quốc tế của thành phố Yangoon cách đó gần 19 cây số. Tại đây ngài được Bộ trưởng đặc ủy của Tổng thống cùng với một số GM và đại diện giáo dân đón tiếp và tiễn biệt, trước khi ngài lên máy Boeing 737-800 của hãng hàng không Biman của Bangladesh, trực chỉ phi trường thủ đô Dhaka của Bangladesh cách đó gần 1.100 cây số về hướng tây.

Sau gần 2 tiếng rưỡi bay, ĐTC đã tới phi trường Dhaka, thủ đô Bangladesh vào lúc 3 giờ chiều giờ địa phương.

G. Trần Đức Anh OP

Đức Thánh Cha gặp chính phủ và đại diện các giới ở Bangladesh

Đức Thánh Cha gặp chính phủ và đại diện các giới ở Bangladesh

DHAKA. ĐTC cổ võ chính quyền và các giới chức tại Bangladesh dấn thân hoạt động cho hòa bình và ngài cám ơn chính phủ nước này trợ giúp những người tị nạn từ Myanmar.

Lúc 5 giờ rưỡi chiều ngày 30-11-2017, sau khi đến Dhaka thủ đô Bangladesh, viếng đài tử sĩ và lăng vị Quốc Tổ của nước này, ĐTC đã đến phủ tổng thống, gọi là dinh Bangabhapan, hội kiến với tổng thống Abdul Hamid rồi tiến sang hội trường bên cạnh để gặp gỡ 400 nhân vật gồm chính quyền, ngoại giao đoàn và các đại diện xã hội dân sự.

Diễn văn của ĐTC

Ngỏ lời với các giới chức lãnh đạo chính trị dân sự và ngoại giao đoàn, ĐTC đã cám ơn Tổng thống Hamid đã mời ngài viếng thăm dân nước Bangladesh ”Bengal Vàng”, là quốc gia xinh đẹp có nhiều sông ngòi và nguồn nước, một quốc gia cố gắng đạt đến sự hiệp nhất tiếng nói và văn hoá, trong sự tôn trọng các truyền thống và cộng đoàn khác nhau, cùng nhau chảy vào và làm giầu cho cuộc sống chính trị và xã hội. Tuy là một quốc gia trẻ Bangladesh đã luôn luôn có một chỗ đứng đặc biệt trong con tim của các Giáo Hoàng và ngay từ đầu, các ngài đã bầy tỏ tình liên đới với dân tộc này, và đồng hành với nó trong nỗ lực vượt thắng các khó khăn ban đầu và ủng hộ nó trong nhiệm vụ xây dựng quốc gia và sự phát triển. ĐTC Phanxicô nói: "Như người theo gót các vị tiền nhiệm là ĐGH Phaolô VI và Gioan Phaolô II, tôi đến để cầu nguyện với các anh chị em công giáo và cống hiến cho họ một sứ điệp yêu thương và khích lệ."

ĐTC nhận xét rằng ”Trong thế giới này nay không có cộng đoàn nào, không có quốc gia hay nhà nước nào có thể sống còn và tiến triển trong cô lập. Như là thành phần của gia đình nhân loại chúng ta cần đến nhau và tuỳ thuộc nhau. Khi thành lập Bangladesh các vị lập quốc, đặc biệt là Sheikh Mujiburr Rahaman vị tổng thống đầu tiên, đã nghĩ đến một xã hội tân tiến, đa nguyên và bao gồm mọi thành phần, trong đó mỗi người và mỗi cộng đoàn có thể sống trong tự do, hoà bình, an ninh trong sự tôn trọng phẩm giá bẩm sinh và sự bình đẳng quyền lợi của tất cả mọi người. Trung thành với quan niệm này là bảo đảm cho tương lai và sức khoẻ của quốc gia. ĐTC giải thích như sau:

Thật thế, chỉ nhờ một cuộc đối thoại chân thành và tôn trọng sự khác biệt hợp pháp, một dân tộc mới có thể hoà giải các chia rẽ, thắng vượt các viễn tượng đơn phương và thừa nhận giá trị của các quan điểm khác. Bởi vì việc đối thoại đích thực nhìn về tương lai, xây dựng sự hiệp nhất trong việc phục vụ thiện ích chung và chú ý tới các nhu cầu của tất cả mọi công dân, đặc biệt của những người nghèo túng, bị thiệt thòi và của những người không có tiếng nói.

ĐTC đã ca ngợi lòng quảng đại hy sinh của xã hội Bangladesh trong việc tiếp đón những nguời tỵ nạn đến từ bang Rakhine của Myanmar và cung ứng các nhu cầu cấp thiết cho cuộc sống của họ. Không ai có thể thiếu ý thức đối với tình hình nghiêm trọng này, đối với những khổ đau vô biên và các điều kiện sống bấp bênh của biết bao nhiêu anh chị em như thế, đa số là phụ nữ và trẻ em, sống chen chúc nhau trong các trại tỵ nạn. Cộng đoàn quốc tế cần có các biện pháp hữu hiệu đối với cuộc khủng hoảng trầm trọng này, không chỉ bằng các hoạt động để giải quyết các vấn đề chính trị đã gây ra cuộc di cư ồ ạt này, nhưng còn cống hiến sự trợ giúp vật chất tức thời cho Bangladesh trong nỗ lực đáp ứng các nhu cầu cấp thiết hiện nay.

Tiếp tục diễn văn ĐTC cho biết ngài không chỉ đến viếng thăm cộng đoàn công giáo Bangladesh, nhưng cũng để gặp gỡ các vị lãnh đạo các Giáo Hội Kitô và các tôn giáo khác tại Ramna. Ngài nói:

”Chúng tôi sẽ cùng nhau cầu nguyện cho hoà bình và tái khẳng định dấn thân hoạt động cho hoà bình. Bangladesh nổi tiếng về sự hoà hợp truyền thống  giữa tín đồ của các tôn giáo khác nhau. Bầu khí đối thoại liên tôn gia tăng này cho phép các tín hữu tự do diễn tả các xác tín sâu xa của mình và góp phần vào việc thăng tiến các giá trị tinh thần là nền tảng vững chắc cho một xã hội công bằng và hoà bình. Trong một thế giới, nơi tôn giáo thường bị sử dụng một cách xấu xa, gây gương mù cho mục đích khích động chia rẽ, chứng tá của sức mạnh hoà giải và hiệp nhất này cần thiết biết bao! Điều này đã được chứng minh qua các phản ứng phẫn nộ chung đối với vụ khủng bố tại Dhaka trong sứ điệp các vị lãnh đạo tôn giáo gửi cho toàn nước và khẳng định rằng không bao giờ được khẩn cầu danh rất thánh của Thiên Chúa để biện minh cho thù hận và bạo lực chống lại đồng loại.

ĐTC cũng nhắc đến phần đóng góp của tín hữu công giáo Bangladesh cho việc xây dựng xã hội và nói rằng:

”Tuy là thiểu số, các tín hữu công giáo vẫn cố gắng giữ một vai trò xây dựng trong việc phát triển quốc gia, đặc biệt qua các trường học, nhà thương và các trạm xá phát thuốc. Giáo Hội công giáo đánh giá cao sự tự do mà toàn quốc gia được hưởng, thực hành niềm tin của mình và thực hiện các công trình bác ái trong đó có việc cống hiến cho giới trẻ là tương lai xã hội một nền giáo dục phẩm chất và việc tập tành các giá trị luân lý đạo đức và nhân bản lành mạnh.

Trong các trường Công Giáo, Giáo Hội tìm thăng tiến một nền văn hoá của sự gặp gỡ sẽ khiến cho các sinh viên học sinh có khả năng lãnh các trách nhiệm riêng trong cuộc sống xã hội. Thật vậy đại đa số sinh viên học sinh và nhiều giáo sư tại các trường Công giáo thuộc các truyền thống tôn giáo khác. ĐTC hy vọng cộng đoàn công giáo sẽ tiếp tục được hưởng sự tự do tiếp tục các công trình tốt lành ấy như dấn thân cho thiện ích chung, theo tinh thần và văn bản của Hiến pháp.

Giã từ phủ tổng thống, ĐTC đã về tòa Sứ Thần Tòa Thánh cách đó 12 cây số rưỡi để dùng bữa tối và qua đêm.

 Linh Tiến Khải và Trần Đức Anh OP