Trường Việt Ngữ và Văn Hóa Phan Bội Châu – Giáo Xứ St. Boniface, Anaheim


  • Bài Mới Nhất

    Hãy san bằng núi đồi kiêu căng bằng sự khiêm nhường

    Hãy san bằng núi đồi kiêu căng bằng sự khiêm nhường

    Vatican. Lúc 12 giờ trưa Chúa nhật 10.12.2017, Đức Thánh Cha đã chủ sự buổi đọc kinh Truyền Tin với hàng chục ngàn tín hữu và du khách hành hương tại Quảng trường Thánh Phêrô. Trước khi đọc kinh, Đức Thánh Cha quảng diễn bài Tin Mừng Chúa nhật thứ hai Mùa Vọng, mời gọi mọi người hoán cải và sửa đổi tâm hồn để đón mừng Chúa đến. Đó là phải lấp đầy những thung lũng trống rỗng bằng cầu nguyện và quan tâm tha nhân. Đó là phải bạt đi núi đồi kiêu căng tự phụ.

    Bài huấn dụ của Đức Thánh Cha

    Anh chị em thân mến!

    Chúa nhật trước, chúng ta đã bắt đầu Mùa Vọng với lời mời gọi hãy tỉnh thức. Hôm nay, Chúa nhật thứ hai mùa Vọng, chuẩn bị cho lễ Giáng Sinh, phụng vụ Lời Chúa chỉ cho chúng ta biết sứ điệp chính của thời điểm này. Đây là thời điểm để nhận biết những khoảng trống cần được lấp đầy trong cuộc sống chúng ta, để biết san bằng những kiêu căng tự phụ, và để biết dành chỗ cho Chúa Giê-su là Đấng đang đến.

    Ngôn sứ I-sai-a (Is 40,1-5.9-11) loan báo cho dân biết sự kết thúc của cuộc lưu đày bên Ba-bi-lon, và cuộc hồi hương trở về Giê-ru-sa-lem. Vị ngôn sứ nói: Có tiếng kêu trong hoang địa: “Hãy dọn đường cho Chúa… Mọi thung lũng hãy lấp cho đầy”. Những thung lũng ấy tượng trưng cho mọi loại khoảng trống trong chúng ta khi ở trước mặt Chúa, đó là tất cả những tội lỗi và thiếu sót của chúng ta. Có khoảng trống trong đời sống, có thể là do chúng ta không cầu nguyện hoặc cầu nguyện quá ít. Mùa Vọng là thời điểm thích hợp để chúng ta cầu nguyện tha thiết hơn, mạnh mẽ hơn, để chúng ta biết dành vị trí quan trọng cho đời sống thiêng liêng. Có một sự trống rỗng khác, có thể là do chúng ta thiếu lòng bác ái đối với tha nhân, đặc biệt là đối với những ai đang cần giúp đỡ, không chỉ về vật chất mà cả tinh thần nữa. Chúng ta được mời gọi quan tâm đến nhu cầu của người khác, gần gũi hơn với người khác. Giống như thánh Gioan Tiền Hô đã làm, chúng ta có thể mở ra những con đường hy vọng trong sa mạc của trái tim khô cằn nơi nhiều người.

    Tiên tri I-sai-a cũng nói: Mọi núi đồi, hãy san cho phẳng. Những ngọn núi, ngọn đồi phải hạ xuống, phải san bằng, đó là sự tự hào kiêu hãnh, sự kiêu căng tự phụ. Nơi nào có sự kiêu căng ngạo mạn, thì Thiên Chúa không thể vào được. Vì khi trái tim chứa đầy những tự phụ kiêu ngạo, thì Thiên Chúa không thể ngự vào. Thế nên, chúng ta phải biết hạ mình. Chúng ta phải chấp nhận trở nên nhiêm tốn, phải đi vào thái độ khiêm nhường, mà không càm ràm than phiền, nhưng biết lắng nghe, để có thể chuẩn bị cho Đấng Cứu Độ đang đến. Chúng ta cần trở nên những người hiền lành và khiêm nhường trong lòng (x. Mt 11,29). Kế đến, chúng ta được mời gọi loại bỏ những ngăn trở, để có thể hiệp thông với Chúa: “Con đường cong queo hãy làm cho thẳng, đường gồ ghề hãy san cho bằng, và vinh hiển Chúa sẽ xuất hiện, mọi người sẽ thấy vinh quang Thiên Chúa”.

    Tuy nhiên, chúng ta cần làm tất cả những điều ấy với niềm vui, bởi vì tất cả những gì ta làm là để đón Chúa Giê-su đến. Khi đợi chờ người thân tới thăm nhà mình, chúng ta chuẩn bị mọi sự với đầy ân cần và hạnh phúc. Cũng tương tự thế, chúng ta muốn chuẩn bị mọi sự để đón chờ Chúa đến. Mỗi ngày, từng ngày đợi chờ Chúa với sự ân cần ấy, là chúng ta được đầy tràn ân sủng khi Chúa đến.

    Đấng Cứu Độ mà chúng ta đang đợi chờ, có khả năng biến đổi đời sống chúng ta, bằng ơn sủng của Người, bằng quyền năng của Thánh Thần, với sức mạnh của tình yêu mến. Thật vậy, Chúa Thánh Thần ngự vào lòng chúng ta. Ngài là tình yêu của Thiên Chúa, không ngừng thanh tẩy tâm hồn, ban cho chúng ta sức sức sống mới, ban cho chúng ta sự tự do. Đức Trinh Nữ Maria đã sống thực tại này. Mẹ đã để cho mình được chịu phép rửa trong Chúa Thánh Thần. Với trọn cả tâm hồn, với trọn cả con người, với trọn cả cuộc sống, Mẹ đã chuẩn bị để đón Đức Ki-tô đến. Xin Mẹ giúp chúng ta biết noi gương Mẹ. Xin Mẹ từng bước dẫn dắt chúng ta đến gặp gỡ Chúa là Đấng đang ngự đến.

    Sau bài huấn dụ, Đức Thánh Cha đọc kinh Truyền Tin và ban Phép Lành Tòa Thánh cho mọi người.

    Đức Thánh Cha chào thăm

    Anh chị em thân mến!

    Hôm nay là ngày trao giải Nobel Hòa Bình cho Chiến dịch quốc tế bãi bỏ vũ khí hạt nhân. Sự công nhận này trùng với ngày Nhân quyền Liên Hiệp Quốc. Điều ấy nhấn mạnh đến mối liên kết chặt chẽ giữa nhân quyền và việc giải trừ vũ khí hạt nhân. Trên thực tế, để đảm bảo phẩm giá cho mọi người, đặc biệt là những người người yếu thế, cần quyết tâm hành động để xây dựng một thế giới không vũ khí hạt nhân. Thiên Chúa ban cho chúng ta khả năng cùng nhau làm việc để xây dựng ngôi nhà chung của chúng ta. Chúng ta có tự do, có trí khôn và có khả năng điều khiển các công nghệ, có khả năng kiểm soát các năng lực của chúng ta, để phục vụ cho hòa bình và sự tiến bộ chân thực (Laudato Si, 78.112.202).

    Hội nghị Thượng đỉnh về Hành tinh của Chúng ta, sẽ diễn ra tại Pari vào ngày mai trong bối cảnh hai năm sau khi thông qua Hiệp định Khí hậu Pari. Tôi hy vọng chân thành rằng, hội nghị này cũng như các sáng kiến theo chiều hướng ấy, sẽ thúc đẩy nhận thức mạnh mẽ về nhu cầu cần đưa ra những quyết định thiết thực và hiệu quả, để chống lại sự thay đổi khí hậu, đồng thời chống lại đói nghèo, và thúc đẩy phát triển con người.

    Tôi muốn bày tỏ sự gần gũi với người dân Ấn Độ, chịu ảnh hưởng bởi cơn bão Okhi. Cũng thế, người dân Albania bị ảnh hưởng nặng nề bởi lụt lội trầm trọng.

    Cha xin gửi lời chào thăm tới tất cả mọi người dân thành Roma và các khách hành hương, đặc biệt là các nhóm đến từ Tây Ban Nha. Cha chào mừng nhiều nhóm thiếu nhi và giới trẻ của Italia đến từ các thành phố Firenze, Carugate, Brembate, Almè, Petosino và Pian Camuno. Cha khuyến khích các con hãy trở thành những chứng nhân vui tươi cho Tin Mừng.

    Chúc mọi người một ngày tốt lành, và tiếp bước hành trình Mùa Vọng tốt đẹp, để dọn đường cho Chúa đến. Tạm biệt anh chị em, và xin đừng quên cầu nguyện cho Cha!

    Tứ Quyết SJ

     


  • Sáng Tác

    • Tôi Đi Học và Ngày Mãn Khóa

      Tôi đi học. Truyện ngắn của nhà văn Thanh-Tịnh viết lên những cảm giác nhẹ nhàng của một buổi sáng mùa thu theo mẹ đi đến trường đã để lại trong ký ức thời thơ ấu của biết bao nhiêu cô, cậu học sinh. Cảm giác đó đã theo tôi trong những lần tôi đưa con, đưa cháu đi học  nên tôi thường lẩm bẩm đọc những câu thơ bình dị đơn sơ dễ hiểu của tôi như đang chuyện trò với cháu.

       

       

      TÔI ĐI HỌC


      Hôm nay em đi học
      Lần  đầu tiên đi học
      Mẹ nắm bàn tay em
      Dắt em đi đến trường
      Trên đường em  nhìn thấy
      Nhiều  bạn giống như em
      Cũng theo  mẹ đến trường
      Và khi vào lớp

       

      Lần đầu tiên vào lớp
      Nhìn thấy Cô  giáo em
      Dáng xinh xinh dịu dàng
      Mĩm cười Cô hỏi em
      Tên con là gì đó ?
      Thưa Cô ! Con tên là:
      …………………………….
      Kaelle Phạm, Hoài -An
      Gật đầu Cô khen ngoan
      Con về chổ ngồi đi
      Chúng ta bắt đầu học
      A,B,C,D,Đ………………
      Em là người Việt,
      Em học tiếng Việt.
      Chữ Việt nước Nam

       

      Để rồi 9 tháng qua mau…


      NGÀY MÃN KHOÁ
       

      Hôm nay ngày mãn khoá
      Lòng em thấy rộn ràng
      Buâng khuâng niềm hối tiếc
      Bịn rịn phải chia tay
      Thầy Cô và bạn học
      Chiều thứ bảy bên nhau
      Chín tháng học trôi mau
      Đến lúc phải chia tay
      Nhớ ngày đầu vào lớp
      Còn ngượng ngịu đánh vần
      Lần đầu tập làm văn
      Cô giáo đọc bật cười
      Chính tả, sai nhiều lỗi
      Sắc, huyền, hỏi, ngã, nặng
      Ôi, khó quá làm sao!
      Bỏ dấu không đúng chữ
      Nghĩa đổi làm cô cười
      Qua một năm học ngắn
      Giờ bài văn em viết
      Cô đọc, cười mĩm chi
      Xoa đầu khen em giỏi
      Em cám ơn Cô giáo
      Đã bỏ bao công sức
      Để em có ngày nay
      Ơn thầy, cô dạy dỗ
      Em ghi nhớ suốt đời.

       

      Chào tạm biệt quí Thầy Cô. Hẹn gặp lại niên học mới.
      Tống Hoa

    • Quà Xuân của Cháu

      QUÀ XUÂN CỦA CHÁU
      ‐BÙI THỊ NHƠN


      Bà Năm ngồi trên chiếc ghế nhỏ, bên cạnh chậu hoa cúc vàng trước hiên
      nhà. Quyển báo xuân dầy cộm chắc đã làm mỏi đôi tay gầy guộc của Bà, Bà
      ngưng đọc, khẽ đặt nó nằm gọn trên hai đầu gối, trang báo vẫn mở, như có lời
      hẹn thầm: “ Sẽ đọc tiếp”. Bài thơ Ông Đồ Già của Vũ Đình Liên được đăng lại trên
      trang báo xuân này gợi cho bà Năm biết bao nỗi niềm…

       

    • Đan Lồng Đèn

      Đan Lồng Đèn

      Vót tre ngồi đan chiếc lồng đèn.
      Dù cho vất vã với tay ngang.
      Cũng ráng ra công làm cho đẹp.
      Cháu có đèn,dự hội trăng rằm.
      Ông ơi! Sao không mua cho cháu.
      Khỏi nhọc công Ông, mệt mỏi tay.
      Ông cười, vuốt tóc, nói nghe nè.
      Ông muốn tự tay làm cho cháu .
      Đa dạng hàng bán hiệu của Tàu.
      Kể cháu nghe,tre Ông vót làm đèn.
      Còn là vũ khí chống xâm lăng.
      Tre già thân lớn làm cọc nhọn.
      Đâm thủng tàu địch, thắng vẻ vang.
      Vào năm chín trăm ba mươi tám.
      Ngô Quyền Tướng dẫn binh vào trận.
      Bạch Đằng Giang, cọc nhọn dự phần.
      Mưu lược, dùng binh, lòng dũng cảm.
      Đuổi giặc Tàu, sử sách ghi ơn.
      Tuổi thơ của cháu đẹp như trăng.
      Hồn nhiên cứ giữ, nhưng ghi nhớ.
      Công ơn của những bậc tiền nhân.
      Dựng nước, bây giờ mình giữ nước.
      Thế hệ này, và nối tiếp mai sau.
      Giữ gìn bờ cỏi, Cha Ông dựng.
      Mới xứng danh con cháu Lạc-Hồng.

      HOA TÔN (Tháng 9 Mùa Trung-Thu)

       

    • Đôi Dép

      Đôi Dép

      Tình ta tựa như đôi dép thôi.

      Khắn khít bên nhau chẳng thể rời.

      Đi đâu cũng có cặp, có đôi.

      Gian nan nguy khó chẳng hề lơi.

      Có lần dạo biển đùa sóng tấp.

      Nước cuốn trôi xa, một chiếc kia.

      Chiếc này, luống bước, với chơi vơi.

      Lùa vào, đừng để cuốn xa khơi.

      Nghĩ thôi, dép kia còn một chiếc!

      Làm sao! Đi hết được quãng đường.

      Một chiếc thôi, sẽ khập khểnh lẻ…

      Con đường trước mắt,bao dài nữa…

      Ý nghĩa không còn…có cặp đôi.

      Tình tôi cũng chỉ có vậy thôi!

      Xin thương, song hành luôn có cặp.

      Như đôi dép Mộc vẫn có đôi.

      Gắn bó bên nhau, vạn nẽo đường,

      Lối mòn, đường lộ luôn có đủ.

      Một đôi dép cũ, vẫn bên nhau.

         ***

       

      Cô giáo Tống Hoa

      Trường Việt ngữ và Văn Hoá Phan Bội Châu

    • Tiếng Mưa

      Tiếng Mưa

       

      Mỗi lần, thấy trời sắp chuyển mưa,

      Ngồi bên cửa sổ, cạnh hiên nhà.

      Nhìn mưa rơi đều qua song cửa.

      Làm tôi nhớ lại thưở năm nào…

      Tuổi thơ đêm ngủ, nghe mưa rớt

      Lộp độp, rả rích dài cả đêm.

      Ban ngày, ban đêm cùng tiếng mưa.

      Những đêm, thanh vắng âm thanh gõ

      Xuống mái hiên nhà nghe to hơn.

      Ở đây ít nhà có mái tôn.

      Nên thiếu âm thanh của thưở nào!

      Khiến lòng khắc khoải…không ngủ được.

      Nhớ tiếng mưa rơi…ở quê nhà.

      Trời mưa ở đâu cũng giống nhau.

      Chỉ khác là mưa ở trong lòng.

      Gợi nhớ biết bao là kỷ niệm.

      Buồn vui của những trận mưa đêm!

       

       

      Cô giáo Tống Hoa

      Trường Việt ngữ và Văn Hoá Phan Bội Châu

       

       

  • Các Bài Đã Đăng Trong Mục – Việt Ngữ và Văn Hóa

    • Tả Quyển Sách

       

      Lê Thị Hoàn Thanh

      13 Tuổi – Trường Về Nguồn

      T Quyn Sách

                     Vào ngày 16 tháng 1, năm 2011, em vào lớp 3A và gặp thầy Nam. Thầy Nam phát sách cho mỗi người. Mình cần cuốn sách để học bài.

                     Tên của sách là: Trường Việt Ngữ Về Nguồn. Sách màu vàng và bìa vở có một ông lão đang dạy học sinh. Chiều dài của sách là 14 inches và chiều rộng là 8 inches rưỡi. Hình dáng sách là hình chữ nhật và có 64 trang.

                      Khi em mở sách ra, trang đầu tiên em thấy là lời tựa. Sau khi em nhìn lời tựa, em lật trang và thấy nội quy. Mấy trang sau nội quy và ráp vần ( cách đọc dấu ), tập đọc, văn phạm, lịch sử, và sau cùng là địa lý.

                      Em dùng sách để học và làm bài. Sau khi em đọc bài xong, em đọc ngữ vựng và trả lời câu hỏi. Sau tập đọc, sách gồm 3 phần: Văn Phạm, Lịch Sử và Địa Lý.Văn phạm là việc nghiên cứu cách thức các câu cửa một ngôn ngữ được xây dựng. Lịch sử là các chi nhánh của kiến thức đối phó với các sự kiện trong quá khứ. Lịch sử nói về sự tích của nước Việt, nguồn gốc của Việt Nam. Sau cùng là Địa Lý. Địa Lý là khoa học nghiên cứu sự khác biệt chứa trên bề mặt trái đất, như thể hiện trong việc sắp cếp, nhân vật, và quan hệ đối ứng trên thế giới. Địa Lý nói về hình thể và bờ biển.

                      

                      Em nghĩ rằng cuốn sách này rất hữa ích. Em thích cuốn sách này vì nó giúp em tìm hiểu thêm về Việt Nam và làm thế nào nhà nước của chúng ta gọi là Việt Nam.